Đại sứ Phạm Sanh Châu kể chuyện thần thoại

16 Tháng Sáu 20218:53 CH(Xem: 2569)

          Đại sứ Phạm Sanh Châu kể chuyện thần thoại


1-41                                                               Hình từ bài chủ


LGT
: Vụ đại sứ Phạm Sanh Châu “chỉ đường” cho phi công, trên “chuyến bay đặc biệt” từ New Delhi về Việt Nam, qua bài viết đăng trên báo VnExpress, có tác dụng cho mọi người một trận cười, giúp quên đi dịch bệnh. Những đoạn chọc cười hiện đã được gỡ bỏ. Chúng tôi xin được đăng bài bình luận của nhà báo Mai Bá Kiếm, cũng như đăng lại nội dung bài viết của đại sứ Phạm Sanh Châu, trước khi nó bị cắt bỏ vài đoạn.




  Mai Bá Kiếm
Báo Tiếng Dân





   Hồi nhỏ, ba tôi dắt tôi đi coi phim Ấn Độ ở rạp Long Phụng, hễ phim thần thoại là gặp cảnh “chiếu bay”, giống như máy bay, vị đạo sĩ ngồi trên chiếc chiếu trải dưới đất, thổi kèn là chiếu bay lên, tới nơi là hạ xuống.

Sáng nay, đọc bài “Chuyến bay đặc biệt” trên mục “Góc nhìn” của VNExpress của Phạm Sanh Châu – đại sứ VN tại Ấn Độ, kể chuyện ông ngồi trong khoang máy bay hạng thương gia, mà dùng hai máy điện thoại di động điều khiển máy bay lên xuống, quay đầu như phù thủy ngồi trên “chiếu bay”!

Làm đại sứ ở xứ Thần Thoại, ông tưởng mình thành “người cõi trên”, muốn viết gì thì viết! Ông kể các thảm cảnh người Việt đến Ấn bị kẹt mùa dịch, nhiều lần bị hủy chuyến bay không về VN được.

“Chuyến bay đăc biệt” chở 180 người cất cánh từ phi trường Indra Gandhi đến Tân Sơn Nhất (TSN). Sau khi cất cánh được hai giờ (khoảng nửa chặng đường) thì Đài Kiểm soát Không lưu TSN báo hủy chuyến đáp.

Ông viết: “Sáng 15/6/2021, máy bay đã cất cánh theo giấy phép cũ thì lệnh “huỷ phép cho hạ cánh” ở TP HCM vừa đến. Suốt hai giờ sau đó, tôi gọi cháy cả hai máy điện thoại cho tất cả các mối quan hệ và người quen. Tất cả đều cố gắng giúp tìm địa điểm hạ cánh cho chuyến bay. Trong lúc chưa tìm được điểm đáp, tôi đành yêu cầu máy bay hạ cánh xuống thành phố Kolkata, Ấn Độ khi mới rời New Delhi được hai tiếng”.

ĐẠI SỨ CHỈ ĐƯỜNG PHI CÔNG NHƯ CHỈ XE ÔM!

Thánh thần thiên địa ơi! Điện thoại di động xài tần số UHF (ultrahigh frequency – từ 900 MHz đến 2.100 MHz) trong khi Đài Không lưu TSN xài tần số VHF (veryhigh frequency 30MHz – 300MHz) thì làm sao liên lạc cha nội?

Cửa buồng lái có chốt trong để chống không tặc, phi công cho ông vào buồng lái (như hình Lý Nhã Kỳ khoe ngồi buồng lái) là vi phạm an toàn bay. Vậy, khi Đài Không lưu TSN báo phi công “huỷ phép cho hạ cánh” qua tần số VHF, tại sao ông ngồi ngoài buồng lái mà nghe được, để ông gọi can thiệp muốn cháy máy?

Ông nên nhớ rằng, trước mỗi phi vụ, phi công đều làm kế hoạch bay (flight planning), trong đó có ghi tần số liên lạc và hướng phi đạo đến, và tần số – hướng phi đạo của các phi trường gần kề, nếu phi trường đến cấm đáp, do thời tiết hay sự cố.

Việc đầu tiên khi Đài không lưu TSN báo hủy chuyến đáp, phi công phải “dial frequencies” (chuyển tần số) sang 2 phi trường gần nhất là Cần Thơ và Cam Ranh để xin lệnh đáp.

Không có flight procedures (thủ tục bay) nào cho phép phi công báo điện thoại cho tiếp viên trưởng, để chuyển thông tin đến ông Châu, rồi đại sứ xin chỗ đáp bằng điện thoại. Lại thông qua tiếp viên trưởng, phi công mới biết ông xin nhiều nơi không được, phải nghe lời ông đáp xuống phi trường Kolkata.

Phi công bay xuyên lục địa mà thụ động như thằng xe ôm chạy qua xứ lạ, phải hỏi thăm đường?

Đọc bài trên, chắc chăn hãng bay phải đuổi hai phi công đó. Có lẽ lý do đó, mà VNExpress đã đục bỏ đoạn trích dẫn nói trên!

Trên đời này cái gì cũng có thể giấu được, trừ giấu dốt!

______

Đây là nguyên văn bài “Chuyến bay đặc biệt” của đại sứ Phạm Sanh Châu, đăng trên báo VnExpress trước khi bài bị “đục bỏ”. Những đoạn tô đỏ là những đoạn đã bị VnExpress cắt bỏ.

***

Chuyến bay đặc biệt

Thứ tư, 16/6/2021, 00:05 (GMT+7)

Tôi viết những dòng này từ sân bay Indra Gandhi, New Delhi đêm 14/6/2021, giữa rất nhiều thấp thỏm.

Chuyến bay đặc biệt từ Ấn Độ về Việt Nam của chúng tôi được cho phép rồi lại hoãn trong suốt mấy tháng qua bởi tình hình dịch phức tạp ở cả Ấn Độ và nước nhà.

180 hành khách đặc biệt được trở về Hà Nội ngày mai là 180 mảnh đời khác nhau, nhưng có một điểm chung: họ không thể chờ thêm được nữa.

Hương gặp Sanjeet lần đầu khi sang Trung Quốc lấy hàng. Hai người bén duyên vợ chồng và chuyển về Quảng Ngãi sinh sống.

Hương sinh đôi hai bé trai kháu khỉnh. Các con tròn ba tuổi, cô quyết định đưa về thăm ông bà nội ở một vùng quê hẻo lánh trên núi cao, cách thành phố Vanarasi, Ấn Độ bốn giờ ô tô.

Dịch bùng phát, vé về Việt Nam cuối tháng 3/2020 của ba mẹ con bị huỷ. Suốt một năm rưỡi, Đại sứ quán lần lượt tổ chức các chuyến bay sơ tán bà con bị mắc kẹt ở Ấn Độ về nước, nhưng hai con của Hương không thuộc diện được về vì các cháu có quốc tịch Ấn Độ.

Do dịch bệnh, chính phủ chỉ cho phép các nhà đầu tư và chuyên gia Ấn Độ vào Việt Nam theo diện bảo lãnh của các công ty trong nước và chính quyền địa phương. Hai con Hương không thuộc đối tượng đó nên giấy miễn thị thực cũng bị tạm hủy.

Sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, hai cậu bé không quen với cuộc sống thiếu thốn ở vùng quê nghèo nước Ấn. Ngày nào chúng cũng khóc. Hương nhiều lần làm đơn và gọi điện cho chúng tôi, nhưng đường về vẫn bế tắc. Em tìm được trang cá nhân của tôi và nhắn tin liên tục nhờ giúp đỡ trong suốt một năm qua.

Minh có vợ và hai con ở Phú Quốc. Trước khi qua Nepal, Minh làm nghề đi biển. Đi biển nhiều năm khổ quá, nghe bạn rủ, cậu qua Thái Lan buôn bán hải sản. Làm được hai năm, ông chủ nói bên Nepal có đối tác muốn nhập hải sản, bảo anh bay qua Nepal đem theo lô hàng mẫu để chào cùng 500 USD đi đường.

Ra sân bay Thái, ông chủ check-in chiếc vali “hải sản” cho Minh. Khi qua hải quan Nepal, Minh bị chặn lại. Họ yêu cầu mở vali. Phía dưới mớ hải sản khô là tiền Ấn Độ giả. Minh bị bắt, kết án 8 năm tù.

8 năm sau, anh được trả tự do đúng lúc dịch Covid-19 bùng nổ. Tất cả các chuyến bay về Việt Nam bị hủy. Khi hộ chiếu của Minh sắp hết hạn, tôi phải nhờ Đại sứ Nepal kết nối một phi công cầm hộ chiếu chuyển cho chị Út – Chủ tịch Hội người Việt ở Nepal – để kịp mang đến Đại sứ quán Ấn Độ làm visa quá cảnh Ấn Độ cho anh.

Vợ anh đã bỏ đi. Cha mẹ và hai con anh đang khắc khoải chờ tại quê nhà sau 10 năm không gặp. Họ “không nghĩ còn sống để gặp lại con”.

Trung là Phó tổng giám đốc của Tổng công ty Sông Đà. Đơn vị anh trúng thầu một dự án của chính phủ Nepal ở tỉnh Tanahun để xây con đập có độ cao 150 m cho nhà máy thuỷ điện công suất 140 MW. Đây là dự án trọng điểm của chính phủ Nepal với nguồn vốn của Ngân hàng Phát triển châu Á. Dự án cũng là niềm tự hào của Sông Đà vì đã khắc tên mình trên bản đồ xây dựng quốc tế ngoài Lào và Campuchia.

Tưởng chỉ sang mấy ngày để ký thoả thuận liên danh với công ty Nepal với sự chứng kiến của ADB rồi bay về ngay, nhưng dịch ập đến, mọi chuyến bay bị hủy, Trung và hai đồng nghiệp mắc kẹt tại Nepal nhiều tháng.

Nghe tin có chuyến bay giải cứu, Trung mừng lắm. Anh đi ô tô mất 5 tiếng đến thủ đô Kathmandu, định bay thẳng từ Kathmandu về New Delhi rồi nối chuyến bay về Hà Nội. Không may, chuyến bay quá cảnh duy nhất này lại đến trước chuyến bay giải cứu bốn ngày mà Ấn Độ quy định visa quá cảnh chỉ có giá trị ba ngày.

Chúng tôi đã tác động với nước bạn, nhưng không được, Trung phải đi tiếp hành trình 27 tiếng bằng ô tô xuyên qua biên giới trên những con đường quanh co, rất hẹp, rất xấu, đầy ổ gà để về kịp New Delhi.

Trên chuyến bay hôm qua còn có những phụ nữ mang thai, Nguyễn Thị Hương Lan và Tống Khánh Minh. Lan tạm trú tại Delhi, mang thai được ba tháng rưỡi. Nhưng thai càng lớn, Lan càng sút cân vì không ăn được đồ ăn ở đây. Bệnh dịch hoành hành, cô cũng không thể đi khám thai trong khi giai đoạn này rất cần được theo dõi và chăm sóc chu đáo.

Con gái tôi đang mang thai nên tôi hiểu cảm giác căng thẳng của Lan, nhất là nếu nhiễm Covid-19 sẽ nguy hiểm đến tính mạng cả mẹ và con. Lan khao khát làm mẹ vì em đã nhiều tuổi. Đây là lần đầu tiên Lan đến Ấn Độ, mọi thứ đều rất bỡ ngỡ từ giao tiếp, ngôn ngữ đến ăn uống và sinh hoạt. Chồng Lan phải đi làm để mưu sinh, một mình trong căn hộ nhỏ giữa mùa phong toả, Lan càng bức bách. “Cháu chỉ sợ không về kịp Việt Nam khi thai nhi quá lớn”, Lan khóc.

Hoàng Anh Tuấn, 8 tuổi, có khối u nguyên bào tử nằm dưới tiểu não. Bệnh viện Mount Elizabeth Novena, Singapore xác định đây là khối u ác tính thuộc căn bệnh hiếm gặp, cực kỳ nguy hiểm và có tỷ lệ tử vong rất cao. Em đã được phẫu thuật, điều trị bằng hoá trị và xạ trị. Được các bác sĩ Singapore giới thiệu, gia đình đưa Tuấn sang bệnh viện Apollo Cancer ở Chennai, Ấn Độ để chữa trị.

Sau một năm rưỡi, các bác sĩ thực hiện trị xạ 30 lần với não và cột sống, Tuấn đỡ hơn, nhưng gia đình kiệt quệ về tài chính và sức lực. Họ muốn đưa em về Việt Nam để vừa tránh bị nhiễm Covid-19 vừa giảm chi phí. Chuyến bay này có tính sống còn với em.

Trên đây chỉ là vài mảnh đời tôi đã gặp trong quá trình xúc tiến chuyến bay. Rất nhiều người đã phải di chuyển từ những nơi rất xa như Colombo, Sri Lanka; Dhaka, Bangladesh để quá cảnh Doha, Qatar, Dubai, UAE rồi từ Thimphu, Bhutan; Kathmandu, Nepal đến New Delhi.

Sáng 15/6, máy bay đã cất cánh theo giấy phép cũ thì lệnh “huỷ phép cho hạ cánh ở TP HCM” vừa đến. Tôi hoảng hốt khi thấy máy bay đang bay mà không biết sẽ đáp xuống đâu. Suốt hai giờ sau đó, tôi gọi cháy cả hai máy điện thoại cho tất cả các mối quan hệ và người quen. Tất cả đều cố gắng giúp tìm địa điểm hạ cánh cho chuyến bay. Trong lúc chưa tìm được điểm đáp, tôi đành yêu cầu máy bay hạ cánh xuống thành phố Kolkata, Ấn Độ khi mới rời New Delhi được hai tiếng.

Bây giờ tôi mới hiểu cần năng lực siêu phàm thế nào để buộc một máy bay phải hạ cánh khẩn cấp hoặc chuyển hướng bay. Tôi không ngờ mình có thể làm được việc ấy mặc dù ngay sau đó, tôi đã phải viết thư xin lỗi hãng hàng không.

Sau những nỗ lực của nhiều cơ quan chức năng, giấy phép cất, hạ cánh mới cho chặng Kolkata – Hà Nội – TP HCM – New Delhi và giờ bay mới đã được cấp. Tôi lặng đi vì hạnh phúc.

Có lẽ, không ai nỡ một lần nữa hoãn chuyến bay chở 180 con người đang khắc khoải được trở về Tổ quốc sau khi đã sống sót từ tâm dịch lớn nhất thế giới. Trục trặc trong chuyến bay hoá ra thành may mắn khi tất cả được cách ly tại Thạch Thất, Hà Nội.

Khi cả ba mẹ con đã được phép lên chuyến bay đặc biệt, các cháu được về cùng mẹ trên tinh thần nhân đạo, Hương đã khóc. Còn Minh vừa gửi cho tôi một clip tự quay: “Ơn của Đại sứ em xin mang theo suốt đời”. Trục trặc trong chuyến bay hoá ra thành may mắn khi tất cả được cách ly tại Thạch Thất, Hà Nội.

Sau tất cả, tôi biết rằng, việc đón nhận công dân gặp nạn về nước là cách chúng ta đã cùng nỗ lực để “không ai bị bỏ lại phía sau”.

Phạm Sanh Châu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tư 201511:56 SA(Xem: 11026)
Đảng Cộng Sản Việt Nam đến giờ vẫn che giấu các vụ ám sát Phan Văn Hùm, Tạ Thu Thâu, Khái Hưng. Nếu có ai nhắc tới thì đổ tội cho các cán bộ địa phương - giống lối giải thích các vụ sát hại học giả Phạm Quỳnh và cha con ông Ngô Đình Khôi. Hồ Chí Minh còn giả nhân giả nghĩa, tuyên bố rất tiếc khi nghe tin Tạ Thu Thâu bị giết! Vladimir Putin cũng theo cùng một "cẩm nang" như thế. Sau khi Nemtsov bị ám sát, Putin còn gửi thư chia buồn với bà mẹ già 86 tuổi của nạn nhân và hứa sẽ truy tầm thủ phạm! Hồ Chí Minh đổ lỗi cho cán bộ địa phương mà không hề nói tới việc điều tra tìm những kẻ phạm lỗi.
05 Tháng Tư 20153:48 CH(Xem: 10734)
chết,một dạng lìa bỏ cuộc sống mà con người ai cũng phải trải qua khi đã sinh ra trong cuộc đời.... thế nhưng không phải một ngôi mộ khổng lồ là có thể nói lên tư cách một con người ! một ngôi mộ đơn sơ nhưng nhiều khi làm cả thế giới cúi đầu mặc niệm vì những gì họ đã làm khi còn sống !
05 Tháng Tư 20159:10 SA(Xem: 10247)
Sự thật thứ ba đã ngày càng hiện rõ trong 40 năm qua là chế độ cộng sản Việt Nam là một chế độ phụ thuộc Trung Cộng, hèn nhược với Trung Cộng, đã tiếp tay và tiếp tục tiếp tay cho Trung Cộng xâm lấn và thôn tính Việt Nam từng bước. Từ Công hàm Phạm Văn Đồng, Hồ Chí Minh 1958, Hiệp định biên giới Việt-Trung 1990 cho tới Viện Khổng Tử 2015, từ quần đảo Hoàng Sa bị mất năm 1974, thác Bản Giốc, Ải Nam Quan bị lùi sang đất Trung Cộng năm 1990 cho tới những dự án của Trung Cộng chiếm lĩnh các địa thế chiến lược từ Bauxite Tây nguyên 2007, Thuê rừng đầu nguồn 2010, khu công nghiệp Vũng Áng 2014 đã ngày càng cho thấy rõ chế độ cộng sản Việt Nam ngay từ ngày đầu nắm quyền cho tới nay đã liên tục nhượng bộ, tiếp tay cho Trung Cộng từng bước khống chế, chiếm giữ và thôn tính đất nước Việt Nam chúng ta.
03 Tháng Tư 20159:53 CH(Xem: 10279)
Sau đổi tiền, cuộc sống của mọi người càng bi thảm hơn, đói rách, còn thêm ghẻ lở. Người thành phố thường gọi là “Ghẻ bộ đội, ghẻ Trường Sơn”, ghẻ từng chòm nổi khắp người, nhất là ở những kẽ ngón tay, ngón chân, và những chỗ kín trong thân thể. Đi đâu cũng thấy mọi người đưa tay gãi sột soạt, họ thường nói đùa, “Tiếng đàn Ta Lư”. Cô lo lắng không biết làm cách nào kiếm được miếng ăn cho các con, nhìn các con bụng đói ôm nhau nằm ngủ, ghẻ chốc đầy mình, khiến nước mắt cô cứ ứa ra.
03 Tháng Tư 20153:53 CH(Xem: 14302)
Là những thanh niên yêu nước họ đã nghe theo lời nguyên thủ của mình để tham gia quân đội,rời khỏi quê hương đến VN nhằm giúp một quốc gia nhược tiểu thoát khỏi họa xăm lăng của làn sóng đỏ,dù rằng đằng sau đó là những âm mưu chính trị bẩn thỉu nhưng người lính Hoa Kỳ vẫn chiến đấu và hy sinh để bảo vệ một miền Nam Tự Do !
03 Tháng Tư 20156:56 SA(Xem: 10627)
Thực hiện khẩu hiệu “giết lầm hơn bỏ sót”, đảng cộng sản chẳng phải chỉ hô hào “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ” (Tố Hữu) mà còn xúi giục và cả bức bách con cái đấu tố cha mẹ, vợ chồng đấu tố lẫn nhau, bà con, hàng xóm láng giềng rình rập nhau, tố cáo lẫn nhau, buộc tội cho nhau, kết án nhau và dìm nhau chết để cho “vô sản chuyên chính” lên ngôi toàn trị!
02 Tháng Tư 201510:44 CH(Xem: 13604)
Vì hắn biết rõ nếu đi về phía Mỹ thì vai trò độc tôn độc đảng của hắn sẽ bị xóa sổ,cuộc chiến tranh mà bọn tuyên giáo tuyên truyền ra rả trong nước là thần thánh,đánh cho Mỹ cút đánh cho Ngụy nhào sẽ trở nên lố bịch khi ngày hôm nay sau cái vầng hào quang rực rỡ đó chính y,tổng bí thư của đảng cs quang vinh VN phải hạ mình cầu cạnh chính kẻ thù năm xưa của mình,hơn nữa những gì mà VN mong muốn cũng được phía Mỹ ra điều kiện đi kèm như tự do,dân chủ,đa nguyên,đa đảng,đó sẽ là những khái niệm không hề có trong đầu một tên đảng viên già nhu nhược và duy ý chí như Nguyễn Phú Trọng.
31 Tháng Ba 20154:00 CH(Xem: 21617)
nhưng hạt sạn trong phim không phải chỉ nhiêu đó,với cảnh các trại viên mang những đôi dép hai dây kéo cày là cảnh vô lý nhất khi khi ở thời điểm dép lào xuất hiện sau năm 1980 tại VN, năm 1979 những chiếc dép trên chưa được nhập vào VN và cho đến năm 1980 trở lên mới có những đôi dép lào tràn vào nước Việt,còn trước đó đừng nói tới người tù mà toàn bộ xã hội Việt Nam chỉ được mang những đôi dép bằng mủ rẻ tiền như thế này.
31 Tháng Ba 20153:02 CH(Xem: 11884)
Trong khi đó, bọn cộng sản Bắc Việt đã làm gì cho chúng tôi? Từ tuổi sơ sinh, toàn bộ trẻ em như tôi phải chịu cảnh suy dinh dưỡng, ăn không đủ no, không có sữa để uống. Cha mẹ chúng tôi phải chạy ăn từng bữa, hy sinh những gì tốt nhất cho chúng tôi trong khi họ phải ăn độn bobo, khoai mì. Khi đau ốm bệnh tật không có đủ thuốc men chữa trị, phải đi vay mượn, đi mua kháng sinh ngoài chợ đen. Chúng tôi lớn lên, đứa thì lùn đứa thì còi xương, tội lỗi đó là do ai gây ra? Khi đi học chúng tôi bị nhồi sọ bằng những chuyện dối trá nhảm nhí, bị những cô giáo xã hội chủ nghĩa đánh đập không thương tiếc, phải đi nhặt lon, nhặt rác, dùng những cuốn sách giáo khoa cũ nát, đen thui, đêm về phải học bài dưới ánh đèn dầu tù mù, chịu nóng, muỗi đốt để mà kiếm cho được tấm giấy khen vô nghĩa.
31 Tháng Ba 20152:51 CH(Xem: 11294)
- Chính nghĩa nào của đại thắng? Sau 30/4/75 tại Miền Nam Việt Nam một nhà tù giam giữ bia mộ người chết kỳ lạ nhất thế giới. Nghĩa trang quân đội QL/VNCH được canh giữ bởi một trung đội binh sĩ vũ trang CS Bắc Việt, trong hận thù hoang dã họ cấm không cho thân nhân tu bổ tôn tạo một phần con em cha ông mình suốt 30 năm (1975-2005) mà những người nằm dưới mộ thì chưa bao giờ cầm súng bước chân qua bên kia vĩ tuyến17!?.
30 Tháng Ba 20158:09 SA(Xem: 12670)
Tôi hiểu vào những ngày này cách đây 36 năm anh đang chắc tay súng trấn ải biên cương bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc, nên tôi cố tình động đến nỗi sâu thẳm của anh: Chào dũng sỹ diệt Tàu! Mặt anh đỏ lên trào dâng nỗi tức giận mà bấy lâu nay vẫn kìm nén trong lòng, anh vặn lại tôi: Ông nhạo báng tôi đấy à! Tôi lên giọng khẳng định: Tôi không nhạo báng ông, đường đường chính chính ông vẫn là dũng sỹ diệt Tàu. Vừa ngồi xuống ghế anh đã khẩn khoản với tôi: Từ nay tôi đề nghị ông đừng bao giờ động đến nỗi đau này của chúng tôi nữa!
30 Tháng Ba 20157:50 SA(Xem: 14010)
Cũng một con người lãnh đạo một đảng phái chính trị “Đảng Nhân dân hành động” ông Lý Quang Diệu luôn đặt quyền lợi dất nước nhân dân lên trên quyền lợi đảng phái đưa nhân dân Singapore từ nghèo khó bước đến cửa “Thiên Đàng”. Hồ Chí Minh lãnh đạo đảng “CSVN” đưa Việt Nam một quốc gia tiềm năng đầy thuận lợi bước xuống “địa ngục” với gần 4 triệu đồng bào hy sinh chống Mỹ cho quyền lợi của một thứ chủ nghĩa xã hội CS quốc tế mà nhân loại đang nguyền rủa từ bỏ!?
30 Tháng Ba 20157:30 SA(Xem: 15414)
Để che đậy bộ mặt vi phạm nhân quyền trước quốc tế, lực lượng CA cũng đã được huy động bao vây, đóng chốt trước nhà riêng của nhiều người hoạt động đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam. Một lần nữa, chế độ CSVN tiếp tục lộ rõ bộ mặt hèn với giặc, ác với dân bằng những thủ đoạn đàn áp tinh vi và lừa gạt quốc tế một cách trơ trẽn.
28 Tháng Ba 20159:09 CH(Xem: 10890)
“Trời Saigon, cuối tháng 4 năm 1975. Vẫn bầu trời xanh này. Vẫn không gian này, nhưng mọi thứ như có vẻ gì khác lạ. Thấy khác nhưng không biết vì sao. Chỉ biết rằng mọi người đều đăm chiêu, hối hả, vội vã như nhau. Cái gì đã tạo nên cơn sốt vội vã này? Có phải vì làn sóng người di tản từ các nơi trên đất nước đổ về Saigon không? Có phải vì tôi là một cư dân mới lạc lõng nhập cuộc vào nhịp sống hối hả của thị dân Saigon không? Có phải vì khi rời khỏi miền Trung trong một cơn hoảng hốt, tháo chạy tới Saigon, tôi đã thất vọng, vì cứ đinh ninh rằng Saigon sẽ là miền đất lành, đầy nắng ấm và đầy thanh bình, một vùng đất được coi là pháo đài kiên cố, để người dân chống Cộng gìn giữ mảnh đất quê hương thoát khỏi bàn tay đẫm máu của kẻ xâm lăng phương Bắc không?
28 Tháng Ba 20153:30 CH(Xem: 10972)
Vì chủ nghĩa cộng sản là một thứ chủ nghĩa vô thần,ai đã đi theo nó là đã bán linh hồn cho quỷ,họ có thể dẫm đạp các giá trị thiêng liêng nhất để mà tồn tại thì điều đó cũng chính là lời giải đáp trọn vẹn cho câu hỏi vì sao !
30 Tháng Chín 2022
Việc chênh lệch giá vàng nguyên liệu đến 13% sẽ là một thị trường béo bở cho buôn lậu. Ngày 29 Tháng Chín vừa qua ông Tô Ân Xô, phát ngôn Bộ Công an cho biết, Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (C03 Bộ Công an) đã triệt phá đường dây này đã nhập lậu 198 kg vàng, thu 103 kg vàng, hơn 2,8 triệu USD và 26,7 tỷ đồng. Đây chỉ là phần nổi của tảng băng, với sự hấp dẫn về mức chênh lệch giá như thế, không ít doanh nghiệp kinh doanh vàng trá hình làm giàu bằng buôn lậu.
28 Tháng Chín 2022
Nói cách khác, khác với thiên hạ, Viện Hàn lâm KHXH Việt Nam là một thứ họa cho khoa học xã hội Việt Nam. Thiên hạ đã tỏ tường từ lâu về chuyện một… Viện Hàn lâm tự biến thành… “lò ấp tiến sĩ” nhưng ngẫm kỹ thì đó là chuyện tất nhiên! Trừ Việt Nam, làm gì có Viện Hàn lâm nào trên thế giới có những bộ phận như… Ban Tổ chức Đảng ủy, Ban Dân Vận Đảng ủy, Ban Kiểm tra Đảng ủy, Ban Tuyên giáo Đảng ủy,… Phải đứng đầu các ban này mới được tham gia đội ngũ lãnh đạo Viện Hàn lâm và nay cùng bị kỷ luật!
27 Tháng Chín 2022
Là thành viên Liên Hiệp Quốc, Cộng hòa XHCN Việt Nam nhiều lần cam kết tôn trọng và thực thi Công ước về các quyền dân sự và chính trị (9), Công ước chống tra tấn và các hình thức trừng phạt hay đối xử tàn ác, vô nhân đạo hoặc hạ thấp nhân phẩm (10). Theo những công ước này thì dù có tước đoạt tự do của phạm nhân thì họ vẫn phải được đối xử nhân đạo với sự tôn trọng nhân phẩm vốn có của con người. Cộng đồng quốc tế đồng thanh xác định: Việc cố ý gây đau đớn hoặc đau khổ nghiêm trọng về thể xác hay tinh thần cho một người kể cả nhằm trừng phạt người đó vì...
27 Tháng Chín 2022
Sau khi chạy thoát khỏi chế độ CS năm 1975, trong một cuộc phỏng vấn nhân một buổi trình diễn, bà Khánh Ly tuyên bố sẽ không bao giờ trở về VN để cất tiếng hát khi chế độ CS còn tồn tại trên đất nước. Đây chính là câu nói gây “bức xúc” nhất đối với chế độ, câu nói này cũng gây khó chịu cho chính bản thân bà Khánh Ly không ít. Không có câu nói này việc trở về VN Hát Cho Đồng Bào Tôi Nghe chắc không đến nỗi nhiêu khê, trắc trở như đã xẩy ra cho Khánh Ly nhưng đó cũng không phải là lý do chính. Lý do chính là CSVN sợ hãi ảnh hưởng tiếng hát của bà, lời nhạc...
26 Tháng Chín 2022
Ngày 25 Tháng Chín, báo Vneconomy cho biết, Cục Quản lý Dược - Bộ Y tế đã thu hồi 13 loại thuốc chứa Methylprednisolone do được sản xuất từ nguyên liệu bị giả mạo. Thuốc nhập lậu cũng giả, thuốc nhập có giấy phép cũng giả, giờ thuốc sản xuất trong nước cũng từ nguyên liệu giả. Vậy không biết người dân dùng thuốc nào là thật đây? Tôi tự hỏi liệu Bộ Y tế có làm công tác quản lý hay không hay là thả nổi và thậm chí có tiếp tay? Xây bệnh viện rồi bỏ hoang, thuốc chữa bệnh thì giả, y đức thì xuống cấp, nhân viên y tế chân chính thì bị chèn ép đến nghỉ việc. Vậy thì còn ai tin tưởng ngành y Việt Nam nữa?
24 Tháng Chín 2022
Chi phí nghiên cứu và phát triển thấp thì hoàn toàn có thể chi thêm, tuy nhiên tính liêm chính khoa học kém cỏi thì vô phương cứu chữa. Cho nên, cái gốc là trị cho được chữ “ngụy” vốn đã ăn vào máu người Cộng Sản và nhiễm quá sâu vào mọi tầng lới xã hội của đất nước này. Cộng Sản họ chụp mũ cho một thể chế cũ là “ngụy” nhưng chính họ chứ không ai khác đã nuôi chữ “ngụy” phát triển lớn đến mức không thể diệt được nữa rồi.
22 Tháng Chín 2022
Thượng đế sinh ra loài người là một loài động vật cao cấp, họ có bộ não để suy nghĩ, họ có tôn giáo để răn dạy đúng sai, sự thật và lẽ phải, nhưng trong quốc gia csVN, những điều đó không quan trọng, không được công nhận ngoài những truyền thuyết về lãnh tụ, về đảng cộng sản, sự thật sẽ được bẻ cong theo ý đồ của những người viết Sử đảng, cho nên đất nước VN chỉ còn một dân tộc ngu dân, duy ý chí, nếu có ai nói lên sự thật để phản bác những gì ban tuyên giáo đảng tuyên truyền thì ngay lập tức sẽ bị khép tội danh:”phản động, thù địch, chống phá và những tội danh...
22 Tháng Chín 2022
Năm 2016 là vụ nước mắm Arsen. Báo Thanh Niên bất ngờ cho đăng loạt bài về mối nguy hiểm của Arsen. Tiếp theo là hàng loạt KOLs viết bài về mối nguy của thạch tín (tức là Arsen) và lo ngại về nước mắm truyền thống để gây hoang mang dư luận. Sau đó là Hội khoa học và Kỹ thuật về Tiêu chuẩn và Chất lượng Việt Nam – Vinastas vào cuộc lấy hàu hết các mẫu nước mắm kiểm tra và công bố có đến 67% mẫu bị nhiễm Arsen vượt ngưỡng. Và song song với sự khủng hoảng niềm tin xã hội vào nước mắm truyền thống, Masan tung nước mắm công nghiệp không có thạch tín...
21 Tháng Chín 2022
Chỉ trích, phê phán đảng Cộng Hòa Mỹ, đòi hỏi phải thay đổi Tu Chính Án (2nd Amendment) về luật sở hữu vũ khí, đấu tranh ngoài đời hay lên tiếng trên mạng xã hội để thay đổi điều kiện làm việc, môi trường...cho tốt đẹp hơn là đúng, nhưng so sánh chuyện nạn nhân chết vì vũ khí với sự vô trách nhiệm của chế độ CSVN về số người chết, bị thương do tai nạn giao thông gây ra rồi miệt thị đất nước đã cho mình cuộc sống ngày hôm nay là bất lương.
19 Tháng Chín 2022
Việt Nam đang là quốc gia Cộng Sản nhưng nếu ngã về Mỹ trong thế giới lưỡng cực ở tương lai là hoàn toàn có thể. Mỹ không còn xem trọng ý thức hệ trong quan hệ của họ nữa. Có lẽ Đảng Cộng Sản cũng cần can đảm làm những điều thoáng hơn thế hệ cổ hủ đã từng làm. Không biết những lãnh đạo tương lai của Đảng Cộng Sản họ có hiểu câu nói “không có kẻ thù mãi mãi, không có bạn bè mãi mãi, chỉ có quyền lợi quốc gia là trên hết” hay không, hay là vẫn nô lệ một chủ thuyết hoang tưởng?