Một xã hội khủng hoảng giá trị, khủng hoảng niềm tin

29 Tháng Năm 202111:33 CH(Xem: 584)

          Một xã hội khủng hoảng giá trị, khủng hoảng niềm tin

000_1X25G8
                                                                Hình minh họa




Song Chi.
RFA Blog





Khi thầy không ra thầy, trò không ra trò

Có khá nhiều câu chuyện thầy cô cư xử, nói năng không đúng với chuẩn mực của một nhà giáo, thậm chí nhục mạ, đánh đập học sinh. Chỉ cần gõ cụm từ “thầy giáo đánh học trò” hoặc “cô giáo đánh chửi học sinh” là sẽ cho ra hàng loạt kết quả. Một vài ví dụ: Bắc Giang: “Thầy giáo chủ nhiệm lăng mạ, đấm đá hàng loạt học sinh ngay tại lớp”, (Thanh Niên), TP.HCM: “Vụ cô giáo tát tai, mắng chửi hàng loạt học sinh: Phòng Giáo dục lên tiếng” (Lao Động), “Cô giáo Hà Nội bị tố dùng thước sắt đánh học sinh” (VietnamNet)…

Không chỉ đánh mắng học sinh, nhiều người còn có những cách trừng phạt học sinh rất phản cảm, phản giáo dục mà nếu không được báo chí đưa tin thì có lẽ nhiều người trong chúng ta không sao tưởng tượng nổi. Chẳng hạn: “Rùng mình 8 hình phạt quái dị khiến học sinh ám ảnh” (Pháp Luật TP.HCM) như : Bắt học sinh uống nước giẻ lau ở Hải Phòng, Cho cả lớp cào, tát vào mặt học sinh vì nói bậy ở Hà Nội, Ép học sinh súc miệng bằng nước xà phòng ở Vĩnh Phúc, Bắt học sinh liếm ghế vì vẽ bậy ở Hà Tĩnh v.v…

Ngay trẻ em còn ở lứa tuổi mầm non cũng không thoát. Có rất nhiều vụ bạo hành trẻ mầm non do cô giáo, bảo mẫu hoặc người giữ trẻ tại gia gây nên: Quảng Ninh: “Vụ cô giáo quăng quật trẻ mầm non: Bạo hành trẻ em là một thảm họa” (Lao Động), “Nhìn lại những vụ giáo viên đánh tát đến cắn, nhốt trẻ mầm non gây chấn động năm 2020: Người bị nghỉ việc lập tức, người cầu xin tha thứ” (Afamily)…

Và nhiều vụ việc đã gây ra hậu quả nghiêm trọng cho cả trẻ mầm non hay học sinh. Thủ Đức: “Bé 18 tháng bị bảo mẫu đánh tử vong” (Soha News), An Giang: Bị cô giáo bạo hành tinh thần đến mức tự tử: “Nữ sinh lớp 10 uống thuốc tự tử vì uất ức”, Thanh Niên…

Rồi những vụ thầy giáo xàm sở, xâm hại, thậm chí cưỡng bức học sinh: “Hiệu trưởng xâm hại tình dục 9 nam sinh ở Phú Thọ lĩnh án 8 năm tù”, (Lao Động), “Thầy giáo ở Bắc Giang bị tố dâm ô nhiều học sinh Tiểu học” (VOV), Thanh Hóa: “Nữ sinh 14 tuổi 2 lần bị thầy giáo cưỡng bức” (Đất Việt), “Thầy giáo dâm ô 4 học sinh nam ở Tây Ninh lĩnh án 7 năm tù” (Tuổi Trẻ)…Lớn hơn một chút ở bậc đại học thì lại có những chuyện như “gạ tình đổi điểm, sửa điểm”…

Chính vì thầy không ra thầy nên trò cũng không ra trò. Cũng không ít vụ trò đánh thầy “Những vụ học trò đánh thầy, cô giáo gây phẫn nộ” (Zing News), Bình Định: “Học sinh dùng cây sắt đánh thầy giáo phải nhập viện cấp cứu” (Tuổi Trẻ)… Còn học trò đánh nhau thì nhiều vô kể. Học sinh nam đánh nhau đã đành, học sinh nữ cũng đánh nhau, thậm chí xé quần áo của nhau, quay clip tung lên mạng…

Trường học lẽ ra phải là nơi an toàn nhất, môi trường giáo dục lẽ ra phải là nơi con người ứng xử với nhau tử tế, đẹp đẽ nhất, nhưng dưới nhiều mái trường XHCN VN thì lại không phải như vậy. Khi chính người thầy còn chưa được giáo dục một cách đầy đủ để làm một Con Người tử tế nói chung và làm một người thầy tử tế nói riêng, thì làm sao giáo dục được ai?

Khi nghệ sĩ không ra nghệ sĩ, khán giả không ra khán giả

Mối quan hệ giữa nghệ sĩ-khán thính giả là một mối quan hệ đặc biệt. Nghệ sĩ là những người có tài năng trời cho trong một lĩnh vực nào đó, đem chữ nghĩa cho tới lời ca tiếng hát, nghệ thuật biểu diễn, để phục vụ khán thính giả, đồng thời cũng là để làm cho cuộc sống được đẹp hơn, nhân bản hơn từ ý nghĩa sâu sắc, nhân văn trong những tác phẩm hay nghệ thuật trình diễn, biểu diễn của mình. Khán giả là người bỏ tiền ra thưởng thức, đồng thời cũng là người nhận được về những giá trị giải trí đơn thuần có mục đích thư giãn chốc lát cho tới những giá trị cao đẹp, có sức ảnh hưởng lâu dài tới người xem, người nghe.

Gần đây có cuộc tranh luận “nghệ sĩ và khán giả ai nuôi ai” với rất nhiều ý kiến trái chiều. Và có rất nhiều ý kiến đã hạ thấp người nghệ sĩ khi hiểu chữ “nuôi” theo nghĩa đen thuần túy, rằng khán giả người bỏ tiền ra mua vé, là người “nuôi” nghệ sĩ, không có khán giả thỉ nghệ sĩ có mà chết đói. Điều đó không hoàn toàn sai nhưng lại quá đơn giản, chưa kể, cuộc sống sẽ khô héo tẻ nhạt tầm thường biết bao nếu không có nghệ thuật, không có giới nghệ sĩ?

Sở dĩ có cuộc tranh luận trên có lẽ nguyên nhân sâu xa cũng vì trong môi trường văn hóa nghệ thuật, nhất là trong giới biểu diễn ở VN, có quá nhiều sự bát nháo! Có nhiều người tài năng không đáng đến mức đó nhưng lại được tôn xưng là siêu mẫu, là ông hoàng bà hoàng hoặc Diva trong lĩnh vực âm nhạc, có nhiều người chẳng tài cán gì nhưng vì có tiền, có sắc nên cũng nổi đình đám…

VN là một quốc gia còn nghèo nhưng thu nhập và mức sống của nhiều người trong giới showbiz ở VN đến mức nước ngoài cũng phải “choáng” khi nhìn vào bộ sưu tập hàng hiệu, xe hiệu, những ngôi nhà, biệt thự thiết kế lộng lẫy hoặc “bộ sưu tập” bất động sản trải dài từ Nam ra Bắc cho tới nước ngoài của họ. Cuộc sống của họ khác một trời một vực với đa số người nghèo, công nhân viên chức ở VN. Có tiền có danh, có đội ngũ người hâm mộ hùng hậu, nhiều người dù tài năng thực sự không phải là cao nhưng đâm ra kiêu ngạo, khiến một số người bình thường đâm ra ghen ghét. Không có gì lạ khi gần đây chuyện một ca sĩ hoặc một nữ doanh nhân livestream “bóc phốt” đời tư những người nổi tiếng lại được nhiều người tò mò theo dõi, thậm chí thích thú, hả hê.

Quan tâm tới đời tư người nổi tiếng là thói thường tình, cho dù ở VN hay ở Mỹ, Anh, Pháp… thì báo chí “lá cải”, scandal của người nổi tiếng luôn thu hút đám đông. Có chăng là ở VN trong giới gọi là nghệ sĩ ấy, số người vừa có tài năng vừa có tư cách, có lòng tự trọng, có đời tư sạch sẽ thật hiếm hoi, trong khi số người tài không bao nhiêu mà từ đời tư cho tới cách hành xử đầy “phốt” thì đầy, sự giàu có của họ buổi ban đầu cũng thường không phải do tự thân mà ra, chính vì vậy nếu ai muốn bóc “phốt” thì cũng dính lắm người.

Và cũng không lạ gì vì một số bộ phận nghệ sĩ như vậy, nên mới có những khán giả cho mình cái quyền được công khai nhục mạ, tung hê đời tư người nổi tiếng, trong khi những người nổi tiếng lại không dám kiện vì sợ còn bị “khui” thêm!

Công an, tòa án, chính quyền không làm đúng chức năng nên người dân “tự xử”

Từ khoảng chục năm trước ở VN chúng ta đã nghe nói đến chữ “tự xử” xuất hiện trên báo chí, trong dư luận để nói lên tình trạng người dân “tự làm luật” với nhau và với chính quyền.

“Tự xử” ví dụ như những vụ người dân hè nhau đánh đập, có khi tới chết, một kẻ bắt trộm chó. Hiện tượng này đã xảy ra nhiều lần, tại các vùng khác nhau như Bắc Giang, Thanh Hóa, Nghệ An, Quảng Trị... Có khi người dân tức giận đến mức đánh chết xong còn thiêu cả xe, cả xác của kẻ trộm chó.

"Tự xử” ví dụ như có những bệnh nhân, sản phụ bị tử vong do “tai nạn nghề nghiệp,” do cung cách làm việc tắc trách, vô lương tâm của đội ngũ y bác sĩ, cán bộ y tế, khiến người nhà nạn nhân tức giận, xông vào bệnh viện đập phá đồ đạc, đuổi đánh y bác sĩ, hoặc mang xác nạn nhân tới bệnh viện để đòi làm ra lẽ.

Kéo nhau “tự xử” những kẻ mà họ cho là có những hành đông sai trái: “Lo ngại tình trạng dân tự xử lý các hành vi bất bình thay cơ quan chức năng” (Quảng Ninh)

Tiến tới một bước, có nhiều sự việc kéo dài mà chính quyền không giải quyết hoặc “bó tay” như với nạn “cát tặc”, khiến người dân bức xúc, phải “tự làm luật” “…bằng cách ném đá, chai thủy tinh lên những chiếc tàu hút cát; đồng thời thay nhau túc trực để xua đuổi tàu hút cát ra khỏi khu vực sát mép sông. (“Không thể để người dân tự xử” (Báo điện tử Bình Phước)

Có những khi, vì uất ức, tuyệt vọng quá mức, người ta chỉ còn cách đem chính sinh mạng của mình ra “tự xử.” Đã có những vụ tự thiêu mà nguyên nhân sâu xa do cách làm ăn quan liêu, coi thường tính mạng, danh dự nhân phẩm người dân của nhà cầm quyền, hay do luật pháp bất công, xét xử oan sai.

Rồi những vụ nổi dậy làm xôn xao dư luận. Như vụ án cưỡng chế đất tại đầm Cống Rộc, huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng vào đầu năm 2012, mà nhiều người vẫn so sánh với vụ án Đồng Nọc Nạn thời Pháp thuộc. Hai anh em nông dân Đoàn Văn Vươn đã dùng súng hoa cải chống lại lực lượng cưỡng chế đất đông đảo hơn 100 người bao gồm cả lực lượng công an và quân đội, làm bị thương 2 công an và 4 người thuộc ngành quân đội.

Vụ thứ hai là anh Đặng Ngọc Viết, năm 2013, xuất phát từ việc bồi thường giải phóng mặt bằng không thỏa đáng của chính quyền địa phương, đã dùng súng bắn chết và bị thương 5 cán bộ của Trung Tâm Phát Triển Quỹ Đất TP Thái Bình, rồi tự sát sau đó vài giờ.

Hoặc vụ án Đồng Tâm mới đây-một tội ác dã man, tàn bạo của nhà cầm quyền VN gây chấn động dư luận, mà khởi đầu chỉ vì người dân Đồng Tâm đã dám đứng lên bảo vệ đất đai của mình.

Tất cả đều là “tự xử”. Người dân, do tuyệt vọng với việc “đối thoại” với nhà cầm quyền, tuyệt vọng với sự chờ đợi và những bất công phi lý phải chịu đựng quá lâu nên họ phải đi đến quyết định tự hành động.

Trở lại vụ một nữ doanh nhân-đại gia livestream tố cáo một “thần y” là lang băm, lừa đảo, một danh hài lùm xùm tiền từ thiện…cũng là một hình thức “tự xử”, dùng sức mạnh của mạng xã hội và dư luận để “hạ gục” những “thần tượng”, lôi ra những mặt trái hay khui ra những vấn đề gây nghi vấn.

Lý giải điều này, nhiều nhà xã hội học, luật sư cho tới đại biểu Quốc hội cho rằng đó là do người dân mất niềm tin vào pháp luật, vào chính quyền (“Dân “tự xử” khi mất niềm tin vào hệ thống pháp luật”, VOV, "Dân 'tự xử' vì mất niềm tin", VNExpress…)

Sâu xa hơn, những hành vi “tự xử” liên tục xảy ra, với mức độ bạo lực ngày càng cao chứng tỏ mâu thuẫn xã hội, mâu thuẫn giữa nhà cầm quyền và nhân dân ngày càng sâu sắc. Nó cũng nói lên sự bất lực của bộ máy khi không thể giải quyết được những yêu cầu chính đáng của người dân, nói lên bản chất của chế độ: sự quan liêu, xa rời dân, coi thường dân, không lắng nghe, thấu hiểu những nỗi bức xúc của dân.

Tóm lại: Một xã hội có quá nhiều hành vi dùng luật rừng để “tự xử” là một xã hội thụt lùi trở về thời kỳ mông muội, dã man, con người coi thường luật pháp, vì chính nhà nước này đã tự đặt mình, đặt đảng cầm quyền đứng cao hơn luật pháp.

Một xã hội có quá nhiều sự lệch lạc về tiêu chuẩn, giá trị, danh xưng, thầy không ra thầy, trò không ra trò, nghệ sĩ không ra nghệ sĩ, khán giả không ra khán giả v.v..thì cuối cùng con người không còn biết đâu là chuẩn mực nữa. Cả hai đều dẫn tới một hậu quả là cuối cùng con người không còn có niềm tin vào bất cứ ai, cho dù đó là một nhà giáo, một nghệ sĩ hay công an, tòa án, cũng không còn có lòng tin vào nhau.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Bảy 202110:58 CH(Xem: 291)
Chuyện có súng trong nhà là quyết định của cá nhân và chuyện này luật pháp ở Mỹ cho phép. Dù bạn mua súng vì bất cứ lý do nào nhưng nếu bảo là để tự vệ thì cơ hội bạn sử dụng để tự vệ (bắn người xấu) rất thấp so với bạn dùng súng làm hại đến chính bạn, gia đình bạn, hoặc người khác thì rất cao. Đó là thực tế không thể chối cãi bởi nếu chính mỗi người chúng ta không làm chủ được tâm lý của chính mình mà để cảm tính làm chủ mình thì tai nạn súng xảy ra cho chính mình rất là cao.
13 Tháng Bảy 202110:42 CH(Xem: 518)
...còn tại Việt Nam, chỉ cần phê phán, chỉ trích là bị phạt tù, đó chính là hình ảnh của hai thái cực văn minh và rừng rú, ở những quốc gia chính phủ biết lắng nghe người dân của mình thì họ phát triển giàu, mạnh và văn minh, còn ở những quốc gia chỉ biết bưng tai bịt mắt bốc thơm lẫn nhau để tự sướng và dùng quyền lực của mình để đàn áp người dân thì càng ngày càng nghèo nàn và mọi rợ, bởi vì ở những nơi đó chỉ có toàn những lời Nói Láo mà hoàn toàn thiếu vắng những lời Nói Thật!
13 Tháng Bảy 202110:40 CH(Xem: 404)
Nhưng VN thì khác. VN nhỏ yếu hơn nhiều, VN luôn luôn cần Hoa Kỳ và các cường quốc phương Tây từ kinh tế cho tới sự hỗ trợ trước sức ép và âm mưu bành trướng, xâm chiếm lãnh thổ lãnh hải thường xuyên từ Bắc Kinh. Đảng cộng sản VN giống như một cô gái bị cưỡng hôn, bị ép buộc phải chung sống với đảng cộng sản Trung Quốc, vừa sợ nó, vừa khuất phục nó nhưng trong bụng vẫn căm thù nó. Các thế hệ lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản VN kém hơn hẳn các lãnh đạo Trung Cộng về điều hành quản lý kinh tế cũng như các mặt khác, khiến VN 46 năm sau khi thống nhất...
12 Tháng Bảy 202110:29 CH(Xem: 444)
Tại Việt Nam, chính quyền CS này tồn tại được là nhờ quân đội và công an. Quân đội thì rệu rã chưa từng có. Quân nhân mới nhập ngũ thì bị đánh đập cho đến chết mà không có công lý nào bảo vệ. Người lính thấp cổ bé họng ngày nay được chính quyền CS xem chẳng khác nào con chó. Bị đánh đến chết rồi đem chôn mà không hề được công lý bảo vệ thì khác gì con chó đâu? Cần phải nhìn nhận công bằng thế chứ không nên tránh né gì cả. Người công an của chế độ này cũng vậy, người công an đang bị đảng làm cho tàn ác hơn để cắn dân bảo vệ chế độ.
10 Tháng Bảy 20219:35 CH(Xem: 543)
Họ chỉ cần nuôi dưỡng chúng trong 18 tháng nữa thôi, để đến cuộc bầu cử giữa kỳ năm 2022, chúng ta sẽ thấy những đội quân ma này trồi lên mặt đất, tấn công vào cuộc sống người dân, vào hệ thống luật pháp, vào những thể chế thụ động, và từng bước một sẽ tàn phá hẳn nền dân chủ của đất nước này. Đây không phải là một đoạn phim giả tưởng trong những thế hệ mai sau, mà là những thảm trạng có thật, nếu chính quyền Biden, Quốc hội, các cơ quan thực thi pháp luật không cương quyết, đưa ra những đạo luật cứng rắn để đánh tan những mầm mống gây loạn khi chúng đang trong giai đoạn ấp ủ những cơ hội này.
10 Tháng Bảy 20219:34 CH(Xem: 497)
Tuy nhiên, đó chỉ là mong muốn chủ quan của giới lãnh đạo. Suy ngẩm lại chín chắn, đối chiếu cả lý luận và thực tiển thì dịch và giặc có nhiều khác biệt. Giặc dù ngoại xâm hay nội chiến là những con người, có thể tiêu diệt, khuất phục bằng sức mạnh, bằng mưu kế, bằng tuyên truyền tâm lý… Dịch là virus nhỏ đến gần như vô hình sống ký sinh trên cơ thể của con người, chúng phát sinh, lây nhiểm, phân hủy theo các quy luật tự nhiên. Ngăn chặn, khống chế dịch phải bằng phương pháp, phương tiện khoa học phù hợp, chính xác để khống chế, phân hũy virus và bảo vệ con người...
07 Tháng Bảy 202110:44 CH(Xem: 699)
CS tổ chức cuộc bầu cử vô nghĩa ngày 23/5 thì ngày 31/5 Sài Gòn phải áp lệnh giãn cách xã hội theo chỉ thị 15. Sau khi kết thúc chỉ thị 15 ngày 31/5 thì thành phố nầy áp tiếp chỉ thị 15 ngày 15/6. Ngày 25/6 chính quyền CS ở thành phố Sài Gòn để người dân chen lấn chích vaccine tại Nhà Thi Đấu Phú Thọ thì ngày 9/7 Sài Gòn phải áp dụng lệnh giãn cách xã hội theo chỉ thị 16. Nếu là chống dịch có chiến lược, thì chính quyền này đã lường trước những thảm họa sau tụ tập. Tuy nhiên thực tế cho thấy, dường như chính quyền CS không biết rút được bài học gì từ 2 lần tụ tập đó nên...
07 Tháng Bảy 202110:36 CH(Xem: 492)
Nhìn ở góc cạnh khác thì chuyện nhà giàu xài internet quá độ cũng giống như các đại công ty thu tóm 99% các tài nguyên trong một quốc gia tuy chỉ là 1-2% và để lại đa số dân còn lại với 1% lợi tức quốc gia. Giới nhà giàu có thể biện minh là vì chúng tôi khôn ngoan, có tài năng nên mới làm giàu. Còn quí vị có thể là không chịu cố gắng, kiên nhẫn... nên mới rơi rớt phía sau. Tuy nhiên chính phủ sẽ tìm cách giúp đỡ quí vị, ráng chờ đợi? Mặt khác giới nhà giàu có tiền vận động Quốc Hội cắt giảm ngân sách về an sinh xã hội để gọi là ngăn ngừa sự lạm dụng của dân nghèo, ép buộc họ phải...
06 Tháng Bảy 202110:24 CH(Xem: 925)
Chuyện vô lý như vậy vẫn có thể xảy ra khi nhà cầm quyền csVN bàng quan với đời sống của người dân, họ chỉ tuyên bố vung vít cho có ngoài ra không một người dân thường nào được trợ cấp, nếu có chỉ là các hội đoàn tôn giáo, người dân, doanh nghiệp tự phát trao tặng, những gói quà này gồm có nhu yếu phẩm và một ít tiền mặt làm sao có thể sống được một thời gian cho dù là ngắn ngủi, thực tế cho thấy vì bức bách cuộc sống, vì thất nghiệp, vì không làm ra tiền đã có nhiều người nhảy cầu tự vẫn, nhìn xa hơn để thấy với sự gia tăng phong tỏa chợ búa, sinh hoạt sẽ làm cho...
06 Tháng Bảy 202110:21 CH(Xem: 543)
Ai đã vận động, ai đã ra lệnh để đưa các em từ Hải Dương vào Sài Gòn trong lúc dịch bệnh rối ren, mà mục đích tuyên truyền lớn hơn cả thực chất? Trên báo Tuổi trẻ ngày 1-7, có bản tin "Hơn 300 giảng viên, sinh viên y Hải Dương bay vào TP.HCM chống dịch", khẳng định rằng "Thông tin từ Vietnam Airlines cho biết chiều 30-6, hãng này nhận được thông tin khẩn từ Bộ Y tế về việc đưa đoàn y tế từ Hải Dương vào TP.HCM". Bộ Y Tế dựa trên tình hình nào để đưa người "khẩn" vào Sài Gòn?
23 Tháng Bảy 2021
Đã không có dân chủ, công bằng thì làm sao có được văn minh? Văn minh nào có được khi tầng lớp lãnh đạo nước nhà thi nhau, giành nhau chích ngừa trước, chọn cho mình con đường sống còn ai chết thì không quan tâm? Thành phần lãnh đạo đã vậy thì trách sao hạng thứ dân chen lấn giành nhau để được test virus? Làm sao mà khoác khuôn mặt đạo đức để khuyên răn người dân bình tĩnh đừng đạp lên đầu nhau mà hãy chờ đến lượt mình trong khi cái đạo đức đảng viên chỉ là cái loại đạo đức giả, một cái mặt nạ được đắp bằng bột tô vẽ tinh tươm nhưng đã mau chóng rạn vỡ và rơi xuống thảm hại trước một con virus?
22 Tháng Bảy 2021
Chính quyền CS bày ra phiếu xét nghiệm Covid âm tính có giá trị 3 ngày, đấy rõ ràng là hành động bóp nghẹt chuỗi cung ứng hàng thiết yếu. Khi chuỗi cung ứng này bị nghẽn, hệ quả là nó đã tạo ra khoảng trống cho gian thương vơ vét sạch tiền trong túi người dân, và thực tế đã chứng minh điều đó. Như vậy với mệnh lệnh “giấy thông hành 3 ngày” nó dẫn tới hậu quả dân thiếu ăn mà tiền dự trữ cũng bị vét sạch. Thị trường có hồi phục hay không nó phụ thuộc vào túi tiền của dân sau dịch. Khi túi dân bị vét cạn thì làm sao thị trường hồi phục sức mua sau dịch đây? Điều đó dẫn tới...
22 Tháng Bảy 2021
Khi làn sóng dịch Covid 19 lần thứ tư bùng phát gần như trên khắp cả nước với trên 5 ngàn ca bệnh mới mỗi ngày, thì chính quyền độc tài CSVN đã thực sự bất lực, dẫn đến làm ẩu, làm bừa,… Do thiếu các phương tiện cấp cứu, thiếu giường bệnh, thiếu bác sĩ,… Nhiều người bệnh đã không được đưa đi cấp cứu kịp thời, khiến họ bị mất mạng tại nhà. Hàng trăm ngàn người ở các khu cách ly tập trung, khu dân cư bị cách ly đã không được cung cấp các nhu yếu phẩm như lương thực, rau quả, nước uống, chất đốt,…, làm cho đời sống của họ vô cùng cơ cực. Nhiều gia đình đã phải ăn cháo trắng cầm hơi,…
20 Tháng Bảy 2021
Thay vì nhồi sọ học sinh bằng những bài giảng sắt máu tuyên truyền thì nên có những bài giảng và vị trí của Việt Nam, một quốc gia nghèo và đông dân, nên dạy cho học sinh biết về GDP của VN hôm nay nằm trong top những quốc gia nghèo nhất thế giới, nên dạy cho học sinh về lòng tự trọng, về danh dự và liêm sỹ của con người, nên giáo dục cho công dân sự mặc cảm thay vì tự hào để rồi đa phần đều sống trong những niềm tin giả tạo trong khi người Việt Nam đi ra thế giới thì bị khinh khi xa lánh vì chỉ hai từ tên nước đã nói đến một loại người ngu ngốc, tham lam, ăn cắp, lường gạt…
20 Tháng Bảy 2021
Theo báo chí Việt Nam đánh giá, dự án đường sắt cao tốc tại Lào đã giúp cho Trung Quốc đạt được 3 mục đích lớn: “Xuất khẩu vốn; xuất khẩu công nghệ và xuất khẩu con người”, tuy nhiên theo tôi còn có một mục đích nữa, đó là nó sẽ giúp Trung Quốc chiếm dụng tài nguyên nước khác. Tuy hiện tại Tàu chưa chiếm dụng tài nguyên của Lào bằng khoản nợ 1,1 tỷ đô ấy, nhưng khi khoản vay đến thời kỳ đáo hạn thì chắc chắn con cá Lào đã nằm gọn trong cái nơm của Tàu và lúc đó, Lào đành phải dâng tài nguyên cho Tàu thôi. Thoát sao được?
19 Tháng Bảy 2021
Chính cách truy cùng diệt tận này đã làm số lượng người bị cách ly tăng rất nhanh. Ở các địa bàn dân cư, một nhà có người nhiểm thì cả con hẻm sẽ bị phong tỏa nội bất xuất ngoại bất nhập. Các công sở, cao ốc chung cư và đặc biệt là các cơ sở y tế, y bác sĩ cũng không ngoại lệ chỉ cần 1 người bị nhiễm cả khối bị phong tỏa Khi dịch đã lan rộng, số người bị cách ly, phong tỏa tăng lên dột ngột. Điều kiện vệ sinh, sinh hoạt của các khu cách ly tạm bợ thấp kém nên dễ xảy ra lây nhiễm chéo. Dư luận xã hội kinh sợ gọi các khu cách ly là “lò ấp dịch”
18 Tháng Bảy 2021
ĐCS có một cái tật cố hữu mà họ không bao giờ bỏ được, đó là tính kiêu ngạo CS. Vì tính kiêu ngạo mà sinh ra bệnh huênh hoang tự đắc rất tai hại, khi dịch chỉ thoáng ghé qua rồi đi thì họ nhận vơ là “tài năng chống dịch của đảng tốt nhất thế giới”. Đến khi dịch ghé thật thì lộ rõ rất nhiều khuyết điểm, tất cả những cái dốt nát ấy nó đổ hết hậu quả lên đầu người dân. Nếu là chính quyền chịu học hỏi, bỏ tật kiêu ngạo thì người dân Việt Nam đã không thể lâm vào sự khốn cùng như bây giờ. Đất nước này là của 100 triệu dân, tại sao phải cúi đầu chịu đựng bọn dốt nát vung gươm múa kiếm...
18 Tháng Bảy 2021
Và do đó khi đại dịch bùng phát, đa số người dân cho tới các cơ sở kinh doanh nhỏ, các loại hình dịch vụ, cũng sẽ chưa có thói quen để bảo vệ mình, bảo vệ nhân viên và khách hàng. Còn nhà cầm quyền cho tới quan chức địa phương, một mặt thì lại đưa ra những chính sách quá hà khắc và thiếu tính khoa học như cách ly tập trung, ngăn sông cấm chợ quá mức, giấy xét nghiệm âm tính chỉ có hiệu lực 3-5 ngày…, nhưng mặt khác, lại để xảy ra những vụ tụ tập đông người như tiếp tục bầu cử, thi cử, ùn tắc kinh hoàng tại chốt kiểm soát chống dịch COVID-19 làm tăng khả năng lây nhiễm, quan chức thì lắm lúc tụ họp vẫn không mang khẩu trang v.v…
17 Tháng Bảy 2021
Sự thối nát giáo dục CS là quá nghiêm trọng, nó cần một lần đại phẫu. Để có thể đại phẫu thì trước hết ngành giáo dục cần một người đứng đầu dám làm. Tuy nhiên sau hơn 3 tháng nhậm chức bộ trưởng thì ông Nguyễn Kim Sơn đã phải bày hết, ông là một con người sợ trách nhiệm. Bằng chứng là ông không dám cho hoãn kỳ thi tốt nghiệp THPT để hạn chế dịch lây lan, sau đó ông lại sợ bị đổ lỗi nên đã lên báo nói rằng “Lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào tạo khẳng định Bộ không ép địa phương tổ chức thi tốt nghiệp THPT”. Với con người này thì nền giáo dục Việt Nam sẽ đi về đâu?
16 Tháng Bảy 2021
Theo tôi được biết, ở các tổ dân phố các tổ trưởng chỉ lo cho người quen người thân của nó, còn những người lao động tự do như bán vé số, bán hàng rong vv... thì không được các tên tổ trưởng lên danh sách. Những người lao động tự do thường ít học, thiếu thốn phương tiện thông tin như truyền hình, hoặc internet nên họ không biết đòi hỏi. Và dựa vào đó, những tên tổ trưởng tổ dân phố tha hồ “lên danh sách cho phe tao”. Đấy! Đến những tên nắm quyền ở một đơn vị hành chính nhỏ nhất của chính quyền này cũng nhiễm nặng chủ nghĩa ích kỷ “Chỉ có phe tao là số một, còn tụi bay đói...