Tháng tư Việt Nam nỗi đau khó lành khi chế chế độ độc tài còn đó.

19 Tháng Ba 202111:37 CH(Xem: 556)

THÁNG TƯ VIỆT NAM NỖI ĐAU KHÓ LÀNH
KHI CHẾ CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI CÒN ĐÓ.


images                             Khi sự man rợ chiến thắng nền văn minh - Hình Internet




Hồ Thị Bích Khương




“Ngày hôm nay tháng tư đến rồi họ không còn chuẩn bị tưng bừng như trước đây để chào đón ngày tang thương này. Nhưng cho đến nay tình trạng đất nước vẫn không có gì thay đổi nhiều. Ngược lại người nhà cầm quyền Cộng sản còn đang tâm tàn bạo hơn trắng trợn hơn khi qua vụ án đồng Tâm vừa mới xử phúc thẩm hôm qua. Có đâu trên trái đất này mà nhà cầm quyền đem lực lượng quân đội ập vào khu làng nhỏ bé để tấn công bắn vào người trong đêm tối không? Chỉ có csVN mới có”. 


HÃY TRẢ LỜI TÔI ( sau mười năm có gì khác)


“Lại một lần nữa nhà nước Cộng Sản Việt Nam tưng bừng phát động cả nước kỷ niệm 30-4-1975 ngày “Giải Phóng Miền Nam”.


 

Tôi muốn lấy đầu đề bài hát “Hãy trả lời tôi” để làm chủ đề của bài viết này. Đây là bài hát tôi thường nghe và mở cho người dân quanh tôi cùng nghe trên trang đối thoại. Bởi cho đến nay chiến tranh kết thúc đã 35 năm mà người dân Việt Nam vẫn mò mẫm mãi chẳng thấy ấm no, hạnh phúc và tự do dân chủ đâu cả, mà chỉ thấy sự bất công và độc tài cai trị!!!`

Người dân Việt Nam nhìn nhận thế nào về cuộc chiến tranh đã chấm dứt hơn nửa thế kỷ qua. Một cuộc chiến tranh như nhiều người dân đã nhận xét : “Cuộc chiến nồi da xáo thịt ”.  Đây là cuộc chiến gây thảm họa đau thương cho nhân dân cả hai miền Nam Bắc. Dù ai phân tích cuộc chiến theo bất kỳ cứ hướng nào; thì thực chất cuộc chiến từ 1954 đến năm 1975 tại Việt Nam là cuộc chiến xẩy ra giữa người Việt của hai miền Nam Bắc.

Đối với người dân miền Nam thì đây là cuộc chiến đấu bảo vệ tổ quốc khỏi sự xâm lược của cộng sản; đối với người dân miền Bắc thì lại cho rằng mình đang tham gia vào một cuộc chiến giải phóng miền Nam anh em ra khỏi sự xâm lăng của Đế Quốc .

Vì thế cả hai miền Bắc, Nam bên nào cũng cho mình đang nắm lẽ phải, chính nghĩa.

Ngày nay nhìn lại cuộc chiến tranh, nhiều người lính cả hai miền, cũng như nhiều người dân Việt Nam  đã hiểu, nhìn nhận ra được sự  phi lý cùng cực của nó. Như nhiều nhà báo đã viết: “Cuộc chiến huynh đệ tương tàn”, “nồi da xáo thịt”. Máu người Việt Nam đã đổ ra trên quê hương Tổ Quốc mình một cách oan uổng, đau thương.

Cho đến nay, nhiều người dân Việt Nam hiểu được rằng, cuộc chiến không phải là sự mong mỏi của dân tộc Việt Nam, mà thực chất là cuộc chiến tranh bành trướng của Cộng Sản Quốc Tế với ý đồ nhuộm đỏ toàn thế giới mà trong đó có các nước khu vực Đông Nam Á.

Những người cộng sản Việt Nam đứng đầu là hcm; người đã từng tuyên bố: “Tôi theo đảng cộng sản khi hầu như chưa biết gì về chủ nghĩa Cộng Sản”. Họ ra sức tuyên truyền cho nhân dân về chủ nghĩa Tư Bản chỉ toàn là sự xấu xa, độc ác và bóc lột nhân dân tệ hại hơn cả thời đại Phong Kiến, “Chủ Nghĩa Tư Bản đang tự đào hố chôn mình; Chủ Nghĩa cộng sản sẽ đưa người dân tới một Thiên Đàng trên mặt đất, con người có được cuộc sống làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu; sẽ không còn người bóc lột người, không còn giai cấp, mọi người bình đẳng vv…v.v”.

Thực tế người dân Việt Nam đã phải trải qua thời gian dài làm nô lệ, thuộc địa cho thực dân Phong Kiến, nên ai cũng mong muốn đất nước mình có độc lập tự do, từ những suy nghĩ đơn thuần đó mà người dân Bắc Việt không hề nhận biết được cuộc sống của nhân dân miền Nam; họ tiến vào Nam theo lời kêu gọi của Đảng cộng sản là: “Cứu nhân dân miền Nam thoát khỏi sự cai trị của Đế Quốc Mỹ”, một đất nước đang đi theo chủ nghĩa Tư Bản. Đảng cộng sản Việt Nam đã biến nhân miền Bắc tự mình trở thành tay sai không điều kiện cho Cộng Sản Quốc Tế, vì họ quá tin tưởng vào hcm; người đã được đảng cộng sản bằng mọi cách biến từ một con người bình thường trở  thành thần thánh kể cả đời tư lẫn chính trị.

Trong khi trên thực tế, hcm chính là tay sai của Quốc Tế Cộng Sản, đã mang chủ nghĩa này về làm hại đất nước.

Còn ở miền Nam thì nhân dân đang được sống trong một chế độ tự do, phần lớn họ bằng lòng với cuộc sống của họ ngày đó. Vì vậy họ cũng cương quyết đứng lên bảo vệ cuộc sống của mình cũng như là bảo vệ lãnh thổ.

Người dân Việt Nam cả hai miền Bắc-Nam sẵn sàng chiến đấu hy sinh, họ hiên ngang – bất khuất vì cho rằng phần chính nghĩa thuộc về mình. Nhân dân miền Bắc sẵn sàng hy sinh để toàn thể dân tộc Việt Nam độc lập, được định hướng của chủ nghĩa cộng sản một chủ nghĩa hoang tưởng mà nay thực tế nghị quyết Châu Âu đã cho nó là chủ nghĩa chống nhân loại. Người lính, người dân hai miền, tất cả những người đã hy sinh, cũng như các thần dân đều tự hào hãnh diện vì đã hi sinh xương máu cho sự  tồn vong của đất nước. Quan niệm, cách hiểu của người dân bị những nhà lãnh đạo cộng sản định hướng.

Kết quả là hàng triệu người Việt Nam của cả hai miền phải chết oan uổng cho mục tiêu của Cộng Sản Quốc Tế. Một nước Việt Nam trở thành tan hoang, tiêu điều và xơ xác, nhà cửa nhân dân đổ  vụn, người Việt  Nam hai miền nhìn nhau với sự hận thù.

Tôi còn nhớ! Lúc tôi còn rất bé; hồi ức của tôi chỉ nhớ về chiến tranh là những ngày tiếng máy gầm rú bay lượn liệng trên bầu trời, những tiếng bom nổ xa gần đâu đó. Những lúc có tiếng máy bay thì cả làng tôi từ già tới trẻ chạy trốn vào hầm qua những đường hào. Cứ mỗi lần như thế thì y như rằng bố mẹ tôi hốt hoảng ôm hết lượt con cái của mình đẩy xuống những đường hào được đào sẵn ngay trong nhà dẫn ra vườn để vào hầm. Khi tiếng bom đã lặng, các gia đình trong làng, nhà nào nhà nấy lại tìm kiếm, kiểm tra lại các thành viên trong gia đình mình.

Có lần máy bay thả bom, khi tiếng máy bay vừa ngừng, nhìn quanh không thấy chị tôi đâu, mẹ tôi chạy ra đường tìm kiếm vì chị đi học chưa về. Tôi còn nhớ mẹ tôi đã khóc lịm đi khi nhặt được chiếc mũ rơm, chiếc mũ mà những người dân trong chiến tranh ai cũng có. Mẹ nghĩ là của chị gái tôi bị chết. Bà dùng bàn tay bới đất tìm chị tôi cho đến khi mệt lả ngất lịm bên hố bom, vì nghĩ rằng con mình đã bị chết chìm trong đất.  Khi chị tôi thoát chết trở về nhà, thì mọi người bổ đi tìm mẹ tôi; thấy mẹ tôi ngất lịm bên hố bom.

Sự sợ hãi đó của những người dân Nghệ An chúng tôi chỉ là những người ngoài vĩ tuyến 17, không thuộc địa bàn chiến tranh. Lúc này những người dân miền Bắc được cộng sản tận dụng cơ hội kích động gia tăng mối căm thù Mỹ, Ngụy.

Lúc này tôi còn nhỏ nên không hiểu nhiều, chỉ biết trên khắp quê hương đâu đâu cũng căng đầy những khẩu hiệu kêu gọi mọi người hãy vì miền Nam thân yêu. Trong tầm nhận thức của tôi thì “Đảng” là tuyệt vời, hcm là cứu tinh của dân tộc, chủ nghĩa cộng sản là chân lý.vv…v.v. Tôi chỉ mong mình thật sự đã lớn để được góp sức mình tham gia vào cuộc chiến đấu “giải phóng miền Nam”.

Tôi không thể quên ngày 30-4-1975, khi đất nước được “giải phóng”. Tất cả mọi người, mọi nơi trên miền Bắc đều háo hức ăn mừng chiến công trong những hy sinh mất mát, nước mắt và niềm vui. Tôi, một đứa trẻ ngây thơ, khờ dại đã từng thắc mắc với mẹ và cô giáo: “Chừ đánh hết giặc rồi lớn lên con không được đi bộ đội để được trở thành anh hùng, được hy sinh cho nước Việt thân yêu”.

Bởi tất cả các trường học ở miền Bắc thời bấy giờ đều rao giảng đến những tấm gương anh dũng dám xả thân vì đất nước, mỗi người dân Việt Nam phải biết hy sinh cho công cuộc giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước vv…vv.

Trước những thắc mắc của tôi; Mẹ tôi đã ôm hôn tôi trong nước mắt và giải thích rằng: “Chiến tranh chấm dứt rồi, không ai còn phải chết vì chiến tranh, giờ hy sinh cho đất nước là học giỏi làm việc giỏi. Sau này con cũng sẽ trở thành anh hùng nhưng mà là anh hùng trong lao động để đem đất nước tiến lên giàu đẹp mọi người được vui vẻ sum vầy hạnh phúc vì có cơm no áo đẹp, chứ không phải là anh hùng để giết hại nhau giữa người với người”.

Tôi đâu biết được ngày mà tôi và nhiều người dân khác tại miền Bắc đang vui mừng chiến thắng, thì tại miền Nam thân yêu của tôi có bao nhiêu người phải chết oan uổng, có bao nhiêu gia đình phải chia ly, tan nát… Và còn nữa; có không biết bao nhiêu người phải làm mồi cho cá mập trên đường vượt biển đi tìm tự do. Không biết bao nhiêu người vợ, người mẹ, người con ở miền Bắc trông ngóng chẳng thấy người thân trở về trong nỗi đau thương… vv…

Cho đến bây giờ đất nước Việt Nam đã thống nhất được 46 năm, đảng cộng sản đã đoạt được mọi quyền lực theo ý muốn thì nhân dân Việt Nam đã đạt được gì? Đảng Cộng Sản độc tôn thống lĩnh đất nước. Nhân dân Việt Nam đã đón nhận được những gì khi đất nước thống nhất? Độc lập thống nhất, nhưng tự do, ấm no, hạnh phúc ở đâu? Những điều này nó chỉ thể hiện trên lời nói, sách vở và báo chí cộng sản.

Có phải chăng chủ nghĩa cộng sản vẫn còn lừa dối  người dân Việt Nam hôm nay rằng sẽ có một Thiên Đàng trên mặt đất thông qua chủ nghĩa cộng sản? Cộng sản trả lời thế nào khi mức độ chênh lệch giàu nghèo giữa nhà cầm quyền với nhân dân, giữa nông thôn thành thị càng ngày càng lớn? Những khoản tài sản khổng lồ nằm trong tay những lãnh đạo cộng sản? Đảng cộng sản sẽ trả lời thế nào trước nhân dân Việt Nam và toàn thế giới về Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông, Tây Nguyên và biên giới phía Bắc? Cộng sản trả lời thế nào về những tổ chức tôn giáo, giáo hội  bị cấm đoán, những người dân bị đánh đập?

Có phải chăng cộng sản vì muốn xây dựng một Thiên đàng trên mặt đất nên bắt buộc phải tìm mọi cách để triệt tiêu tất cả các tôn giáo đang có mặt tại Việt Nam (chưa bị quốc doanh hóa) để bá chủ độc quyền làm những chuyện xấu xa? Biết bao nhiêu người dân mất nhà mất đất, mất người thân, mất quyền căn bản vốn có của con người phải vác đơn khắp nơi kêu cứu? Cộng Sản đã làm được những gì?

Cho đến bây giờ tôi hiểu tại sao mỗi lần các chị tôi được giới thiệu vào Đảng đều bị mẹ tôi cản trở không cho vào. Phải chăng làm vợ của một  cựu cán bộ Đảng Viên cộng sản, mẹ đã chứng kiến nỗi đau bị dày xéo trong lòng.

Chồng mình, một người sinh ra trong một gia đình trí thức, giàu có bị nhà cầm quyền triệt hạ theo chủ trương:  “Trí, phú, địa, hào đào tận gốc trốc tận rễ”, gia đình họ tộc phải cho vào hoạt động trong hàng ngũ đảng cộng sản để thoát chết nhằm duy trì nòi giống. Cả bố và anh trai của bố chồng bà đều là cán bộ cộng sản, hoạt động từ năm 1930-1931, ngay từ ngày đảng mới khai sinh.

Nhưng chính anh của bố chồng bà là Hồ Duy Vinh bị những người cộng sản giết hại năm 1954. Bố của chồng bà là Hồ Duy Định cùng người cháu trai con ông Vinh là Hồ Duy Hợi phải bỏ trốn vì chế độ cộng sản. Khi có chủ trương "minh oan" thì Ông Định đã trở về.  Cho đến nay thì ông Hồ Duy Hợi (con ông Vinh, người bị cộng sản giết hại) vẫn bị mất tích sống chết thế nào đến nay không ai hay, cả họ tộc tôi gắng công tìm kiếm vẫn không tìm ra.

Trong thời gian làm việc cho cộng sản tại Hà Nội chồng bà (bố tôi) nhìn thấy anh trai nhưng chỉ kịp gọi được mấy  tiếng “ Anh Hợi ơi!.. ” hình như bác tôi sợ nên không trả lời mà lẩn trốn cả em mình bỏ đi biệt tích; cũng từ đó tới nay bác tôi bặt vô âm tín. Có lẽ bác tôi lúc đó chắc sợ bố tôi là một “cộng sản” sẽ bắt nộp ông cho cộng sản giết hại. Nên không dám trả lời mà lẩn trốn?

Tôi trích câu kinh thánh làm lời nhắn nhủ người dân Việt Nam, đặc biệt là những người cộng sản có một con đường mới trông tưởng chính đạo, nhưng cuối nẻo của nó là sự chết” (Kinh thánh Châm ngôn 14:12).

Không cần giải thích nhiều, chúng ta cứ nhìn vào sự phát triển mạnh mẽ của chủ nghĩa này vào đầu thế kỷ 20 và sự tan vỡ của nó tại Đông Âu vào cuối thế kỷ đó thì chúng ta có ngay câu trả lời!

Đảng cộng sản Việt Nam phải trả lời dân tộc Việt Nam ngay lập tức, mà hành động nên làm nhất để chuộc những sai lầm trong quá khứ là ngay lúc này, hãy trả lại quyền lãnh đạo đất nước Việt Nam cho người dân Việt Nam để mọi người cùng nhau đưa đất nước thoát khỏi nguy cơ trở thành thuộc địa của Trung Cộng, một lũ “Sa Tăng trá hình Cộng sản”.

Hãy trả lại ngay lập tức cho người dân Việt Nam những quyền vốn có của họ! Thả ngay những người yêu nước đang bị tù đầy để họ góp sức vào công cuộc cứu nguy dân tộc!

Đức Chúa Trời sẽ cho quý vị có cơ hội ăn năn nên hãy ăn năn khi còn cơ hội !

Tôi xin mượn lời bài “hát hãy trả lời tôi”
          để làm lời kết cho bài viết này:                                                                                                          
Hãy trả lời tôi
Này lũ cướp nước
người giải phóng cho ai
người nói tự do sao ta bị tù đầy
Người nói ấm no sao ta bị đói rét
Người nói hạnh phúc sao ta bị khổ đau
Là kẻ nói dối sao lại bắt ta đi
 
Đoàn kết toàn dân sao ngươi gây hận thù
Độc đảng độc tôn sao ngươi gọi dân chủ
Người nói công lý nhưng lại chơi luật rừng
 
Một lần không tin, trăm lần không tin
Vạn lần không tin người ơi
Một lần nói dối, trăm lần nói dối
Vạn lần cũng thế mà thôi
 
Làm sao ta quên được, làm sao ta quên được
Những lời tráo trở trơn tru, những lời trót lưỡi đầu môi
Đỉnh cao trí tuệ sản sinh ra người
Này kẻ lóc lếu người đổi trắng thay đen
Người muốn loài giun chết hết hay làm người
và bắt toàn dân trở thành người câm điếc
Vì mất tự do nên liều chết ra đi
Vì mất tự do nên liều chết ra đi.
 

Thưa quý vị trên Diễn Đàn,

Lời tâm sự này, Bích Khương trải lòng từ những năm 2010, Nhưng cho tới tận hôm nay 30 tháng 4 năm 2021 Đất Nước Việt Nam dấu yêu của mọi con dân Việt Nam vẫn còn oằn mình chịu đựng thảm họa cộng sản đó là gian trá, lọc lừa và bán nước. Hiện chúng đang chia chác quyền lực và quyền lợi khi Hội Nghị Đảng lần thứ 13 đang đến gần.

Bích Khương đã hàng thập niên cùng với làn sóng Dân Oan biểu tình tranh đấu. Gia Đình bị trù dập, bao vây kinh tế. Bản thân đi tù 3 lần. Chồng bị Công An thủ tiêu. Con trai duy nhất bị bơ vơ thiếu học hành. Không còn cơ hội sống còn trên chính quê hương mình khi Công An suốt ngày đêm rình rập quanh nhà. Con trai bị chúng dàn cảnh đâm xe và không được trị liệu.

Đến bệnh viện đã có lịnh mổ ngay ngày mai. Nhà chỉ có 2 mẹ con mà bắt. Nhờ nguòi khác rôi mà đến danh sách mổ bệnh viện thay người khác. Rôi con Bích Khương ra viện. 

Không còn con đường nào khác Mẹ Con BK phải chạy trốn sang Thái Lan tị nạn. Đã hơn 5 năm trời sống lay lất gần như tuyệt vọng tại Thái Lan. Các Nước Dân Chủ cũng đang gặp muôn vàn khó khăn khi Corona Virus thống trị toàn cầu. Việc đi tị nạn xem ra càng vô vọng. Mẹ Con BK đang sống trong hoang mang và lo sợ vì tình báo công an Việt Nam tại Thái cũng đông như ruồi…

Là người Việt Nam nào ai muốn bỏ nước ra đi. Mong sao Quê Hương có ngày thanh bình, ít nhất được giống như Việt Nam Cộng Hoà một nửa phần đất nước trước đây, đã có Độc Lập, Tự Do, Cộng Hòa, Pháp Trị thì với chén cơm ăn canh cà cũng vẫn là khung trời hạnh phúc lắm thay.

 

BK cầu mong được như vậy

Nhân ngày 30 Tháng 4  Năm 2021

    

          HTBK

Đang tị nạn tại Thái Lan

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Sáu 202111:18 CH(Xem: 21)
Sau trận cầu giữa UAE và Việt Nam hôm tối ngày 15/6 thì ngay sau đó facebook của trọng tài người Iraq Ali Sabah Al-Qaisi bị các Cổ động viên Việt Nam tấn công dữ dội với những lời lẽ vô văn hóa. Cổ động viên thì nước nào cũng có còn loại cổ động viên “đầu bò” như Việt Nam thì chắc không nước nào nhiều như Việt Nam. Loại cổ động viên tấn công trọng tài như thế chính là loại “Bò túc cầu”, chắc là trong đó không ít là loại bò lai, nó lai giữa “bò túc cầu” và “bò đỏ”. Hãy để ý, trên khán đài sân vận động mà cổ động viên hát nhạc ca tụng lãnh tụ (Như có Bác hồ trong ngày vui đại thắng... chẳng hạn),
15 Tháng Sáu 202110:19 CH(Xem: 220)
Một cái chính phủ tồi mới có thể làm tiền người dân khi hoạn nạn, một nhà nước tồi mới không có kế hoạch chăm lo cho người dân, và tệ hơn khi trong đó lại có những thằng tồi ca tụng việc móc túi người dân là ‘thiện nguyện, tích đức, chăm sóc người dân…’ Đến bây giờ thì chắc chắn rằng mọi người đã nhận ra giá trị thực của những tên ráo sư, tờ sờ trong nước rồi chứ?! Cái loại 'trí thức lưu manh' này người có học còn có thể nói chứ còn đối với người dân đen thì họ chỉ có thể nói rằng đó là loại “Trí thức đầu B…!”
14 Tháng Sáu 202110:01 CH(Xem: 186)
Tuyển Việt Nam mình thắng tụi In-đô 4-0. Ổng nổ banh xác pháo: Chiến thắng của đội tuyển VN được hun đúc từ nền văn hoá đậm đà bản sắc dân tộc... - Á đù.Rồi lỡ mai mốt đội tuyển mình đá thua thì lúc đó là hun đúc bởi cái gì? - Vậy mới nói. Tui tưởng anh Bảy Niễng rời ghế, đất nước không còn phải nghe những câu ngây ngô, hoang tưởng, tỉnh éo nào cũng là đầu tàu nữa. Tui tưởng thủ tướng mới lên, sẽ phát biểu âm thanh vừa đủ nghe, ai dè cũng nổ văn chương táo bạo, miểng văng tùm lum trên các báo, đài.
12 Tháng Sáu 202110:50 CH(Xem: 236)
Và đi từ ngạc nhiên, nhiều người đã tỏ ra lo lắng và hoang mang. Vì lẽ, trong một chế độ mà quan chức chỉ tìm cách giấu diếm, tìm cách đổ lỗi hoàn cảnh, chối bỏ trách nhiệm, ngụy biện không thừa nhận sai như thế, thì rơi vào hoàn cảnh dịch bệnh cả nước khó khăn chung, nhiều nơi bị phong toả thì sẽ có bao nhiêu hoàn cảnh như Hiến? Và ta càng giật mình hơn, sẽ rất nhiều vì những người nghèo ở Việt Nam họ sống lây lất bình thường đã rất vất vả, giờ dịch bệnh này... khó thể tưởng tượng ra sao? Khi ta thấy, Hiến một lao động trẻ của đất nước mà cũng nhịn ăn bao nhiêu ngày.
10 Tháng Sáu 202110:47 CH(Xem: 282)
Vân vân, cứ thế nhắc đi nói lại, kéo dài. “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi !” Đó là câu gắt gỏng bực mình của cụ Hồng. Cụ cứ ho sù sụ, thích phô trương đau yếu, bệnh hoạn, được Vũ Trọng Phụng mô tả trong cuốn tiểu thuyết “Số Đỏ”. Đoạn 6 dài 75 dòng - biết rồi, nói mãi - nên gạch bỏ. Đoạn 9 dài 60 dòng - khổ lắm, biết rồi! Đoạn 5 dài 43 dòng, tác giả không phải kinh tế gia, phân tích lòng vòng, nói như vẹt, hình ảnh Xuân tóc đỏ (Số Đỏ) được thuê thổi kèn, rao quảng cáo cao đơn hoàn tán, di tinh mộng tinh, lậu. Đó cũng là tài trí gíới lãnh đạo nhà ta chỉ có thế?
09 Tháng Sáu 202110:08 CH(Xem: 320)
Bà mẹ hắn! Mình bỏ ra biết nhiêu công sức uốn nắn từng cầu thủ, chỉ vẻ từng thế tiến, thế lùi, nghiên cứu từng chiến lược của đối phương để ra chiến thuật cho phù hợp mới giành được chiến thắng. Vậy mà lão kia phủ nhận công sức của mình, lão nói chiến thắng đó là nhờ hun đúc từ nền văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc của lão?! Nếu thua thì chắc chắn, mọi sự phẫn nộ của công chúng đều trút lên đầu mình, chứ chẳng có thằng khùng nào đi quy trách nhiệm cho cái văn hóa đậm đà vớ vẩn ấy cả!
08 Tháng Sáu 20219:23 CH(Xem: 347)
Chuyện ông Vịnh nói mua vũ khí hiện đại không phải để bắn, tôi cũng đồng ý, nhưng chỉ một phần thôi. Câu này thật ra là câu ngạn ngữ Latin mà phương Tây hay sử dụng, đó là “muốn bạn hòa bình, chuẩn bị cho chiến tranh” (nguyên văn “Si vis pacem, para bellum”). Khi bị bọn Tàu làm mưa làm gió ngoài Biển Đông, đánh đập, hà hiếp ngư dân Việt Nam trong nhiều năm, ít ra cũng phải bắn vài quả rốc két hiện đại để bọn hải cảnh Tàu, bọn dân quân biển Tàu sợ … vãi chứ! Hay là quân lính của ông Vịnh có bắn mà không nói ra?!
08 Tháng Sáu 20219:22 CH(Xem: 407)
Hôm trước, đăng mấy câu thơ của nhà thơ Trần Vạn Giã lên cho vui, thì có một hai bạn muốn đọc thơ của chính hắn làm. Khiến cho hắn nhớ lại hồi còn học lớp 10b, hắn có làm một bài thơ (lấy bút hiệu là Công Tằng Tôn Nữ Thị Trớ Trêu) và gửi tham dự cuộc thi thơ của báo Nhân Dân. Bài này được giải 3, tức là giải khuyến khích, nhưng hôm phát giải hắn lại bị bịnh, không đi lãnh thưởng được, nhờ vậy mà hắn còn sống sót tới hôm nay. Xin đăng lên đây. Nếu ý thơ hay câu cú có khuyết điểm gì xin các bạn góp ý chỉ giáo cho.
07 Tháng Sáu 202110:24 CH(Xem: 350)
Có bao giờ ông nghẹn ngào cho nhân dân phải còng lưng đóng thuế mà nợ công ngày càng cao, thuế phí bị chính phủ ông thu tới nổi cơm dân không có gì ăn phải chan nước lã, phải bắt ve sầu ăn, mà đổi lại an sinh xã hội nó không được ưu tiên bằng các dự án phá rừng làm sân Golf hay tượng đài ngàn tỷ. Các ông sẵn lòng vứt 20.000 tỷ qua dự án Cát Linh Hà Đông, 7,600 tỷ qua dự án thép Thái Nguyên, hay các dự án “cú đấm thủng” ngân khố dưới thời 3X hàng triệu triệu tỷ đồng, có ai từng xin lỗi với dân một lời chưa? Chưa một lần chính phủ các ông nghĩ về cho dân, chưa bao giờ...
06 Tháng Sáu 202111:40 CH(Xem: 386)
Trở lại khoản tiền 25.200 tỷ mua vaccine, ĐCS hoàn toàn có khả năng xuất ngân sách trọn gói nhưng tại sao họ lại xẻ ra làm đôi? Đơn giản là, trong 2 khoản tiền chi cho vaccine ấy thì số tiền 14.500 tỷ trích ra từ ngân sách khó biển thủ hơn số tiền 6.600 tỷ quyên góp. Chính vì vậy mà chính quyền CS phải xẻ số tiền 25.200 tỷ ấy làm 2 phần, mục đích là họ có thể ăn đậm ở khoản tiền 6.600 tỷ vì nó là loại tiền “quyên góp”. Hiện nay thông tin về số tiền quyên góp mua vaccine rất mờ ám. Bài viết “Việt Nam đã đặt hàng 170 triệu liều vaccine Covid-19” trên báo Vietstock ngày 3/6 nói quỹ này đã...
16 Tháng Sáu 2021
Cửa buồng lái có chốt trong để chống không tặc, phi công cho ông vào buồng lái (như hình Lý Nhã Kỳ khoe ngồi buồng lái) là vi phạm an toàn bay. Vậy, khi Đài Không lưu TSN báo phi công “huỷ phép cho hạ cánh” qua tần số VHF, tại sao ông ngồi ngoài buồng lái mà nghe được, để ông gọi can thiệp muốn cháy máy? Ông nên nhớ rằng, trước mỗi phi vụ, phi công đều làm kế hoạch bay (flight planning), trong đó có ghi tần số liên lạc và hướng phi đạo đến, và tần số – hướng phi đạo của các phi trường gần kề, nếu phi trường đến cấm đáp, do thời tiết hay sự cố.
16 Tháng Sáu 2021
Con người hôm nay quá ích kỷ. Không thể có con được nhưng vì ham muốn có con thì tại sao không xin con nuôi mà lại ích kỷ đòi hỏi phải là dòng máu của chính mình bằng tinh trùng của chồng và trứng của mình? Vấn đề không đơn giản là người mang thai giùm được trả tiền nhưng khi về già, do sự sinh con đó, ảnh hưởng đến sức khỏe của người mang thai giùm thì ai chịu trách nhiệm? Một con người ích kỷ sẽ dạy dỗ con mình ra sao ngoài cái tính ích kỷ mà đứa trẻ có thể bị ảnh hưởng từ người dạy dỗ?
14 Tháng Sáu 2021
Trừ một số người kinh doanh hoặc quan chức, phần lớn dân Việt Nam là nghèo. Người nghèo buôn bán kiếm ăn từng bữa không có vốn liếng trường kỳ. Chế độ bảo hiểm, phúc lợi xã hội của Việt Nam quá yếu ớt, gần như người dân không thể trông chờ. Quỹ hỗ trợ thất nghiệp, thất thu do dịch bệnh cho người dân và cho cả doanh nghiệp được đánh giá là “chỉ thấy trên tivi). Vì thế, đóng cửa lâu thì doanh nghiệp chết, người làm thuê và người lao động nghèo cũng “chết” theo...
12 Tháng Sáu 2021
Các con có công nhận, quan chức Ta khôn, quan chức Tây “đần" không? “Đần” thế sao giàu được! Muốn giàu thì phải có lý luận như nói ở trên và có cái KHÔN đậm đà bản sắc văn hoá dân tộc Việt Nam như các bác lãnh đạo đã vận dụng. Nhờ đó quan chức của ta lương cao nhất cũng chỉ chừng 20 triệu, tức chưa được 1.000 usd, vậy mà ai cũng xe hơi, nhà lầu, kẻ hầu người hạ, của ăn của để, cho con du học… Còn cái gì khó đã có dân: “khó vạn lần dân liệu cũng xong" mà! Lãnh đạo thế mới tài tình chứ!
11 Tháng Sáu 2021
Việc cho phép đồng bitcoin thanh toán như là đồng tiền chính thức ấy nó chỉ có cái lợi duy nhất là đất nước này vét được đồng tiền bẩn từ nước ngoài, nhưng ngược lại nó hạn chế khả năng ứng phó của ngân hàng trung ương trước tình huống nền kinh tế gặp khủng hoảng. Và điều quan trọng hơn, nền kinh tế El Salvador có thể bị sự trồi sụt thất thường của loại đồng tiền này tàn phá. Đây là một nguy hiểm khôn lường. Ông tổng thống 39 tuổi này đã “thả con tôm bắt con tép” rất thiếu sáng suốt hoặc có thể ông ta chịu áp lực ngầm nào đấy bởi bọn tội phạm có tổ chức.
10 Tháng Sáu 2021
Cái danh hão “mục tiêu kép” (vừa phát triển kinh tế tốt vừa chống dịch giỏi) mà ĐCS đang đưa ra để tuyên truyền nó chính là cái bẫy làm cho Việt Nam trở thành viên gạch lót đường để Tàu bước lên đấy mà tiến vào thị trường Mỹ. Với tình hình dịch bệnh như hiện nay, không một quốc gia nào phát triển kinh tế tốt được, tuy nhiên ĐCS muốn mình “làm được những gì thế giới không thể làm” nên họ đã mở toang cửa để hàng Tàu ào ạt tràn vào dán mác “made in Vietnam” rồi xuất sang Mỹ để kiếm ưu đãi. Trung Quốc kiếm tiền bỏ túi còn CS Việt Nam kiếm tiếng để lừa nhân dân...
08 Tháng Sáu 2021
Còn chuyện giá thuốc cũng là trò hề của chính trị Mỹ. Các nhà bào chế (pharma) kêu rằng vì nghiên cứu lâu, phí tổn cao nên giá thuốc đắt. Thế nhưng thực tế cho thấy có thuốc sản xuất đã lâu, tới kỳ bệnh phát khắp nơi, nhu cầu tăng vọt thì công ty tăng giá gấp 10%, 1000%, 7000%... lý do gì ngoài lòng tham vô đáy? Nếu vì tốn công thì chính quyền có thể quy định luật cho phép thời gian lấy lại vốn, cũng như giới hạn phần trăm lời mỗi năm chứ không thể thu lời hàng chục tỷ nhưng đến khi bị kiện tụng vì tai biến của thuốc thì khai phá sản, ôm tiền bỏ chạy...
07 Tháng Sáu 2021
Chúng ta thường nghe lý luận: súng không tự nó giết người chỉ có người mới xiết cò súng và giết người. Vậy lỗi tại người chứ không phải tại cây súng. Loại lý luận cùn này vẫn còn được nghe cho tới ngày nay (2020). Không thấy ông tòa, phóng viên, giáo sư đại học, các nhà chính trị... lên tiếng nói rằng: Ai chế ra súng? Con người chế ra súng để giết sinh vật. Nếu súng có giá trị vũ khí như dao thì ai cũng có. Khi cả hai bên đều có súng thì chuyện gì xảy ra? Giết người như cơm bữa khi súng dùng thay luật lệ, cảnh sát. Vậy thì cảnh sát, luật để làm gì khi dân có súng?
07 Tháng Sáu 2021
Khi bạn về hưu thì số tiền tối đa mà sở an sinh xã hội cho bạn mỗi tháng là 3,770 đô la cho năm 2019. Số tiền này không phải ai cũng được mà là dựa vào số tiền lương mà bạn đã làm, đã đóng vào trong quỹ an sinh xã hội. Bạn làm ít thì bạn sẽ nhận tiền ít. Bạn làm nhiều thì bạn sẽ nhận tối đa con số bên trên. Dĩ nhiên đây là con số rất lớn dành cho những người không có tài sản, không phải thuộc loại giàu có khi họ về hưu, không đi làm. Còn đối với những nhà triệu phú ở Mỹ, khi họ về hưu, đồng tiền của họ vẫn tiếp tục thu vào dù họ không đi làm bởi họ bỏ tiền vào một công ty nào đó....
05 Tháng Sáu 2021
việc TQ chứng minh tính hiệu quả vắc xin của họ với WHO là một chuyện, nhưng những lô hàng xuất qua Việt Nam có chất lượng như thế nào? Không loại trừ một giả thuyết loại vắc xin này có công hiệu nhất thời chế ngự virus nhưng trong đó có một loại hóa chất hủy diệt cơ thể con người phát tác sau nhiều năm. Một kế hoạch thủ tiêu một dân tộc cứng đầu chống đối TQ xưa nay là điều mà TQ luôn nhắm tới, tất nhiên đây chỉ là giả thuyết, tuy nhiên với những gì đã từng xảy ra trong giòng lịch sử cho thấy đây là một giả thuyết có cơ sở (dù không đủ mạnh), nhưng đó là điều người Việt Nam phải dè chừng...