Lời nguyện cầu 2021 của một đứa bé nghèo

16 Tháng Giêng 202110:46 CH(Xem: 112)

                      Lời nguyện cầu 2021 của một đứa bé nghèo

Baodantoc_tre_em_dtts                                                    Trẻ em dân tộc thiểu số Việt Nam - Hình Internet




Viết Từ Sài Gòn

    RFA Blog




    Năm 2021 đến như một lời yên ủi, 2021 đến như một sự cứu rỗi những tâm hồn vốn dĩ móng manh, yếu đuối và dễ tổn thương. Dường như, chưa bao giờ con người trở nên mong manh, yếu đuối, dễ tổn thương và nổi cáu như năm nay. Năm mới 2021 đến như một người bạn bí ẩn, nó chưa thể cho người ta biết tâm tính của nó ra sao, nó cũng không thể nói rằng nó sẽ là người bạn tốt bởi đôi khi nó như một đứa bé đứng nguyện cầu về một thế giới tốt đẹp, về một mái ấm gia đình, về ước mơ thánh thiện trọn đời nếu như lời cầu nguyện ấy không diễn ra trước lúc người ta lừa cướp tuổi thơ của nó bằng cách ném nó vào những trại buôn người hay những nơi bóc lột trẻ con. Tôi đã nghe lời nguyện cầu cho năm 2021 của một đứa trẻ Mèo, còn gọi là người H’Mong xanh. Tôi sẽ gọi đó là lời nguyện cầu, cho dù với đứa bé, đó chỉ là lời kể chuyện, hay là lời tâm tình chẳng hạn.

Bé đã nói với tôi rằng “cháu chỉ ước mơ năm tới đừng lạnh nữa, và năm tới có một cái chăn bông thật tốt, có một bữa cơm không cần độn ngô nữa, vì ăn ngô hoài chán quá, mà cháu cũng trông cho dịch cúm chấm dứt, vì chúng cháu đã thành con bò lâu rồi!”.

“Tại sao cháu lại nói mình thành con bò?”.

“Bởi vì cháu và các bạn ở đây không giống như các anh chị và bố mẹ, họ đều biết đi rừng, biết làm ruộng và mang gùi ngô nặng lúc bằng tuổi cháu bây giờ (9 tuổi), nhưng tụi cháu thì không, tụi cháu được đi học, được ăn cơm của trường, được ăn cả kẹo nữa. Những lúc rảnh rỗi, thay vì giúp cha mẹ ra ngoài rừng thì tụi cháu đi bán quà lưu niệm. Ngày nào bán đắt thì thôi, ngày nào ế quá thì tụi cháu xin khéo của khách…”.

Câu chuyện kể của đứa nhỏ khiến tôi không khỏi giật mình, bàng hoàng, việc chọn công việc đi bán quà lưu niệm thay vì ra nương phụ cha mẹ hoặc ở nhà nấu cơm và nếu bán không được hàng thì xin khéo của khách được nó kể ra một cách hồn nhiên. Dường như nó xem đây là một thứ công việc nghiêm túc chứ không phải nó và các bạn đang làm điều gì đó không đúng. “Khi xin tiền, nhỡ khách không cho thì sao?” – tôi hỏi. “Thì cứ nằn nì mãi người ta cũng cho thôi!”. “Cháu thấy việc này là đúng à?” – tôi hỏi. “Dạ, già làng nói rằng khi mình làm trâu bò, thì phải làm hết bổn phận” – nó trả lời tỉnh bơ. “Nghĩa là sao? Cháu nói rõ hơn được không?”.

“Nghĩa là khi có du lịch, già làng nói vậy, khi có du lịch, người H’Mong của tụi cháu trở thành sinh vật cảnh và phải biết tận dụng cái phần sinh vật cảnh mà thế giới đã giao cho mình. Khách đến thăm bản làng, người ta bán vé để thu tiền tham quan, tụi cháu cũng phải biết tranh thủ đi bán quà lưu niệm hoặc đi xin để có tiền mà mua sách vở, rồi phụ giúp cha mẹ. Đứa nào may mắn thì được đứng làm mẫu chụp hình. Có nhiều khi khách thảng nhiên chụp hình rồi bỏ đi, tụi cháu lại chạy tới xin tiền mẫu. Vậy đó chú!”.

Hóa ra, việc đi xin, nằn nì, chèo kéo khách mua quà lưu niệm (nói là thổ cẩm, kỳ thực hàng Trung Quốc trá hình) đối với những đứa trẻ H’Mong là bình thường. Mà hình như không riêng gì những đứa trẻ H’Mong ở Sapa hay Bắc Hà, Lào Cai, nơi nào có du lịch, nơi ấy những đứa trẻ các tộc người thiểu số đều vậy. Bởi cái đói hằng năm, bởi mùa giáp hạt không có thóc, bởi ruộng nương đã bán cho người làm du lịch, người lớn chỉ đi làm thuê, lau chùi, dọn dẹp, rửa chén bát (may lắm mới được nhận vào làm, bởi yếu tố kì thị người miền núi vẫn còn đầy rẫy…), trẻ con thì đi bán hàng rong, đi xin đểu. Vào ngày mùa, người lớn cũng trình diễn làm ruộng bậc thang, làm rừng, trẻ con thì trình diễn chơi đùa trên triền núi hoặc mang một giỏ đầy hoa tam giác mạch hoặc hoa cải ngồng để làm mẫu chụp hình… Có thiên hình vạn trạng cách trình diễn để làm du lịch, nhưng khả năng/bản năng gốc của các tộc người thiểu số dường như đã bị xóa. Họ không còn khả năng thích ứng với thiên nhiên, không còn khả năng tự vào rừng để kiếm củi, củ rừng, dường như đã quen với nhịp sống thời du lịch, cứ đợi đến cuối tuần hoặc những ngày lễ lạc thì ra thị trấn với đầy đủ trang phục rực rỡ, lòe loẹt, để trình diễn các màn vốn dĩ là công việc hằng ngày của họ cho khách tham quan xem. Và đương nhiên, mục đích cuối cùng của họ vẫn là bán được một món hàng nào đó với giá gấp năm, gấp sáu lần ngoài chợ. Bởi việc bán, việc hét giá bao gồm cả sự trình diễn của họ. Dường như bản tính hồn nhiên, chân chất của các tộc người thiểu số trong vùng du lịch đã được thay thế bằng những tính toán, lấy lại những gì mà du lịch đã lấy mất của họ. Rất tiếc là sự ranh ma của họ chỉ dừng ở mức phản kháng và không có khả năng ranh ma, đâm ra mọi sự trở nên lộ liễu và tội nghiệp.

Thế rồi khi dịch cúm Vũ Hán kéo đến, du lịch không thể hoạt động, mọi điểm du lịch bị đóng băng, người đồng bào thiểu số vốn ăn theo du lịch bấy lâu nay trở nên lạc lõng, không biết sẽ sống ra sao. Người lớn không có việc làm, trẻ con không có chỗ để bán, để xin, thêm phần thời tiết ngày càng khắc nghiệt, sự trở lại với việc trồng cấy của người thiểu số chưa kịp hoàn hồn thì đã phải đối mặt với rủi ro thiên tai. Khổ chồng chất khổ, những người thiểu số vốn dĩ bị quay cuồng trong trận sóng du lịch, bị biến thành vật nuôi của ngành du lịch một thời, những tưởng cái ăn cũng no lưng ấm cật hơn trước… Thế nhưng chưa kịp no bụng thì mọi chuyện khó khăn lại kéo đến, những người thiểu số vô hình trung trở thành vật nuôi mất chủ, vật nuôi bơ vơ…

Không có gì đáng sợ hơn cho họ. Nói cho cùng là du lịch không có lỗi trong chuyện này, nhưng chính cái cơ chế quản lý du lịch với đầy rẫy các nhóm lợi ích, đầy rẫy quyền lực của giới quan chức đứng sau chống lưng và thậm chí đầy rẫy quyền lực sân sau của một nhóm người đã khiến cho họ càn quét, vặt lông không thương tiếc các giá trị thiên nhiên cần bảo tồn, trong đó giá trị con người, giá trị nhân văn và dân tộc học, giá trị địa lý dân tộc học cũng bị nhóm này xóa sổ một cách hí hửng.

Và lời tâm sự, cũng là lời nguyện cầu đầu năm 2021 của một đứa bé Mèo (H’Mong Xanh) vô hình trung chạm đến vết thương âm ỉ mưng mủ về dân tộc học cũng như các giá trị cần bảo tồn đã bị đánh cắp từ trong vô thức tập thể của nhiều tộc người thiểu số. Đến bao giờ họ được sống trở lại đúng với bản năng cũng như các giá trị bản nhiên của họ? E rằng mọi chuyện đã quá muộn! Lời nguyện cầu của đứa bé Mèo cũng là lời nguyện cầu của chúng ta!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Ba 2021
Khi 72 triệu người bỏ phiếu cho đảng Cộng Hòa họ đã quên đi những kết quả của 4 năm qua: Hãy bỏ một hạt đậu đen cho thiệt hại và hạt đậu trắng cho ích lợi nước Mỹ. Hãy nhìn lại bao nhiêu viên chức chính quyền bỏ đi (vì từ chức hay bị đuổi vì không trung thành với Trump). Nên nhớ rằng cộng sản VN chỉ ép dân trung thành với đảng chứ không vì cá nhân ABC nào. Vậy thì nền dân chủ của nước Mỹ sẽ đi về đâu khi người dân phải trung thành với một cá nhân thì có khác gì đảng Mafia đâu? Khi nước Mỹ bỏ trách nhiệm với thế giới để chỉ lo thân thì nước Mỹ có khá hơn không?
07 Tháng Ba 2021
Người tử tế là người biết sử dụng quyền tự do ngôn luận trong một tinh thần trách nhiệm chứ không phải lạm dụng quyền tự do ngôn luận để khuyến khích bạo động trong một cơ chế dân chủ. Người tử tế là người không dùng sức mạnh tri thức của chính mình để bắt người khác phục vụ quyền lợi của chính mình được bao bọc với cái mã yêu nước, thương dân. Người tử tế là người giữ lời hứa chứ không phải trên mạng xã hội tuyên bố tôi sẽ rút lui ra khỏi mạng xã hội nếu ngày 4 tháng 3 Biden vẫn còn làm tổng thống bởi vì tin những nguồn tin hoang tưởng và ngày đó chẳng có gì xảy ra...
07 Tháng Ba 2021
Nhắc nhở của một số giám mục và ban điều hành giáo xứ Công giáo ở Mỹ về vaccine của J&J chính là một ví dụ về ôm, bám định kiến liên quan đến phá thai rồi trở thành gàn dở, mê muội tới mức mù quáng. Đã có những cá nhân như Trump và nhiều chính khách tận tình khai thác sự mù quáng ấy, biến những tín đồ Công giáo nói riêng và Thiên Chúa giáo nói chung trở thành vệ binh cho sự ác. Hăng hái đi theo ngọn cờ “chống phá thai”, bất chấp hành xử của những kẻ cầm cờ ra sao, có đúng với tinh thần Ki tô giáo hay không, có khác gì đàn cừu vẫn đọc kinh, dự lễ nhưng vừa thờ...
06 Tháng Ba 2021
Thêm vào đó là cái loại ‘hiền tài’ tự dưng trên trời rớt xuống, đi rửa chén xứ người mõi tay quá cho nên tự phong cho mình mấy cái học hàm, học vị về giúp nước như tay cố vấn cho thủ phúc mang tên nguyễn đức kiên, cái bọn ‘hiền tài’ này chúng nó chỉ có một ước mơ duy nhất là không cần cống hiến mà vẫn giàu không thua gì các triệu phú nước ngoài, vì thế xin lỗi bạn đọc tôi đành phải mượn một câu trong cuốn “Sát thủ đầu mưng mủ” để mô tả về bọn chúng: “Trình độ thì có hạn, mà thủ đoạn lại có thừa”!. Cái loại ‘hiền tài’này về giúp nước thì chúng giàu lên nhanh chóng và....
06 Tháng Ba 2021
Bác sĩ Yersin qua đời ngày 1-3-1943 tại Việt Nam, lúc 79 tuổi. Ngôi mộ của ông nằm ở Suối Dầu, Nha Trang, chung quanh là những hàng cây hoa sứ trắng. Dù là một nơi khuất bóng người, nhưng nơi đây bao giờ cũng có hương khói và hoa thơm, được dân trong vùng chia nhau quét dọn sạch sẽ. Ông Năm – hay là Alexandre Émile Jean Yersin – là một trường hợp đặc biệt của lịch sử Việt Nam, vì được người dân nhắc, nhớ và kính trọng như một hiền nhân của nước Việt.
04 Tháng Ba 2021
Nhìn những gì đang xảy ở Miến Điện, ta không thể không ghê tởm bọn độc tài, và càng ghê tởm bọn Bắc Kinh hơn khi ở đâu có Bắc Kinh nhúng tay vào ở đó có máu Nhân dân đổ. Từ Hongkong sang Miến Điện số người chết cứ ngày một tăng lên bởi sự đàn áp đẫm máu. Và, càng lo lắng hơn chính đất nước VN hôm nay, nhà cầm quyền Hà Nội luôn rập khuôn những chính sách bạo lực, bằng mọi giá để giữ sự tồn vong của chế độ độc tài, kể cả đem cả Dân tộc VN lên đoạn đầu đài.
04 Tháng Ba 2021
Ngày 3/3 tờ Hoàn Cầu Thời Báo đã có bài viết chỉ trích chính sách của tổng thống Joe Biden. Họ cáo buộc tổng thống Joe Biden đang mở cuộc tấn công làm gãy chuỗi cung ứng nào mà Trung Cộng đang nắm vai trò chủ chốt. Được biết chính sách hàng đầu của ông Tập Cận Bình là đẩy mạnh công nghệ để bắt khịp Mỹ và Phương Tây thì nay tổng thống Joe Biden định hình ngay chuỗi cung ứng này mà tấn công. Việc thực hiện chính sách sẽ còn vướng khó khăn vì Nhật và Đức còn đang dính rất chặt vào chuỗi cung ứng này, tuy nhiên nếu Mỹ kết hợp với Ấn tạo được sân chơi...
03 Tháng Ba 2021
Nếu so sánh những đặc điển cấu thành hội nghị hiệp thương và một cái chợ thì hoàn toàn giống nhau: Cái gọi là bàn bạc trong hội nghị hiệp thương nó không khác gì việc hỏi giá ở chợ; cái gọi là thương lượng trong hội nghị hiệp thương mà chuyển sang ngôn ngữ chợ búa thì đó chính là ngã giá; nghĩa từ “dàn xếp” trong hiệp thương thì nghĩa chợ búa là “chốt giá” chứ chẳng có gì khác. Như vậy có thể nói, cái gọi là Hội Nghị Hiệp Thương nó chính là cái chợ được nhóm họp trước ngày “bầu cử quốc hội” mà thôi. Ý nghĩa nó chỉ có vậy thôi.
03 Tháng Ba 2021
Nạn cộng sản cũng phát xuất từ con người thiếu nhân cách, tu dưỡng (tự giáo dục). Thật là buồn khi thấy những "tù nhân lương tâm" đứng lên chống chế độ cộng sản để bị trục xuất sang Mỹ rồi đi ủng hộ nhà lãnh đạo "thích độc tài" (thích thôi chứ chưa làm được tuy là muốn lắm). Vậy thì những ai muốn "thoát Trung" mà bản thân chưa thoát khỏi những thiên kiến (bias), cảm xúc (emotion), chưa đủ tự kỷ để biết mình thì khó mà biết người (không hiểu người Mỹ, xã hội, hiến pháp...) mà đòi tham dự sinh hoạt dân chủ thì thật vô cùng nguy hiểm cho dân tộc Việt và nước Việt nếu...
02 Tháng Ba 2021
Với nhân số chỉ chiếm chưa đến 10% của quốc hội, những đại biểu không đảng này sẽ làm được gì nếu sự biểu quyết của mình gặp phải sự phản đối của các đại biểu đảng viên, đó là còn chưa nói đến các đại biểu không đảng này khi bước chân vào tòa nhà quốc hội csVN thì mặc nhiên họ đã bị nhuộm đỏ, họ sẽ phải hát quốc ca, tôn thờ hcm như những kẻ khác, nói một cách khác, bản chất họ dù không là đảng viên đảng csVN nhưng cũng như là đảng viên...