Noel trong Emergency room!

02 Tháng Giêng 202111:00 SA(Xem: 56)

                                    Noel trong emergency room!           


6956.jpg_wh1200



Việt Nhân

 



    Xin được xem đây là thêm một câu chuyện mỗ tôi hầu cùng quý bạn đọc, giống như bao chuyện phiếm khác của Việt Nhân trước đến giờ, chỉ khác lần này chuyện thật bản thân, với cái vui cái sợ đều lớn như nhau. Đêm Giáng Sinh năm nay một chuyện xảy đến, mỗ tôi không thể quên, ghi lại đây mong ít nhiều có thể giúp ích cho một ai đó, không may như bản thân mỗ tôi trong thời buổi đại dịch china virus.

Thứ Năm, Dec/24/2020 màn hình iphone hiện số 11 giờ 12 phút tối, mỗ tôi tung chăn bật dậy không vì để đón thời điểm nửa đêm Chúa giáng sinh, mà vì cái cảm giác khó thở! Và thật đáng sợ chỉ trong phút giây cảm giác ngạt thở tăng rất nhanh, không còn là thở bình thường mà là tiếng khò khè, càng lúc càng gấp gáp hơn nghe rất rõ trong đêm. Và cả không còn nói được suôn sẻ, bấm phôn cho đứa con gái: Gọi cấp cứu, không thở được. Một phút sau đứa cháu ngoại phôn cho biết, xe cấp cứu sẽ đến, với lời dặn: Grandpa ra ngồi chờ nơi cửa nhà.

Đây là lần đầu tiên trong đời, mỗ tôi gặp phải tình trạng bị ngạt thật đáng sợ như vầy, lồng ngực nghẹn cứng, tim đập dồn, phổi như bít chặt không một chút hơi, cổ rướn cao rán sức hít vào. không còn nói được nữa. Trong cơn hoảng loạn, không biết sao mà thuận tay mỗ tôi lại vơ lấy phong bì trên bàn, trong đó có giấy tờ của thầy thuốc, về bệnh sử cùng các loại thuốc đang uống của bản thân mỗ tôi. Một điều may mắn vô tình!

Toán cấp cứu (Paramedic) đến, với những giấy tờ có sẵn trong phong bì, giúp cho công việc của họ dễ dàng, bởi đã có đủ những thông tin cần biết, có chăng là hỏi thêm vài câu như tình trạng này bắt đầu lúc nào, có từng bị suyễn, có dị ứng với loại thuốc nào không? Ngay sau những công việc cần thiết, lấy thân nhiệt, áp huyết, nghe tim… Mỗ tôi được đưa lên xe, và vẫn là đang cố sức hít không khí vào phổi!

Hai mắt nhắm nghiền, lên xe là bắt đầu được cho thở thêm oxy, và có một điều lạ vô cùng cho tới nay vẫn còn thắc mắc không hiểu là gì, đó là nghe tiếng nổ lép bép trên mặt như trẻ đốt pháo tép, phải chăng là để diệt khuẩn (?!). Xe bắt đầu chạy, mỗ tôi thiếp đi ngay và có thể nói là hoàn toàn không còn biết gì nữa, sau vài phút xe lăn bánh.

Trong phòng cấp cứu (emergency room) Fountain Valley Hospital, được thở bằng máy liên tục nhiều giờ, một chiếc mặt nạ phủ tận cổ, nối với máy bơm bằng một ống chuyền, tương tự cái ống co giản mà ta thường thấy ở máy hút bụi (vacuum cleaner). Đầu ngón tay và ngực dây nhợ chằng chịt, nối với đủ thứ máy móc đặt phía sau đầu giường, thoảng lại phát ra những tiếng bíp bíp… Cổ tay, lẫn nơi nếp lằn khuỷu tay và cả trên lưng bàn tay dây ống ghim đầy, lúc đó nhìn thằng già mỗ tôi giống như con rối, với những sợi dây điều khiển mà ta vẫn thường thấy.

Mê rồi tỉnh không biết bao nhiêu lần và trong bao lâu! Tiếng thở dần bớt khò khè nhưng vẫn còn khó khăn, những lúc tỉnh đôi chút nhận biết mình vẫn nằm trong emergency room, cửa kính đóng kín, màn che chỉ để hở khoảng hơn gang tay, nhân viên ngồi bên ngoài với máy móc vi tính, thỉnh thoảng nhìn qua khoảng trống màn che, ghi chép gì đó rồi gõ lên bàn phím. Không một ai bước vào, rõ ràng mỗ tôi đang bị cách ly, một sinh vật đáng sợ không lại gần!

Cũng có lúc cả máy trợ thở, ống kim nơi tay cùng dây nhợ trên ngực được tháo rời, trong tình trạng khò khè thở được đưa đi chụp hình phổi. Xong việc lại trở về (ER), lại gắn máy thở, nối lại dây nhợ, và cửa lại đóng kín, màn cửa vẫn chỉ là hé hơn gang tay, nhân viên vẫn ngồi ngoài thỉnh thoảng lại nhìn vô ghi chép, và mỗ tôi thì vẫn tiếp tục lúc mê lúc tỉnh.

Tin vui cùng nỗi sợ lẫn lộn! Cuối cùng cũng có người bước vào trong lúc mỗ tôi vừa tỉnh được đôi phút, tay trỏ vào cái máy trợ thở đặt sát cạnh giường nói rằng: Nguy hiểm có thể đã qua, ông có thể tự thở không cần đến vật này. Tức là mỗ tôi được cho thở tự nhiên, nói là tự nhiên nhưng có gắn thêm sợi dây chuyền oxy vào mũi!

Không bỏ lỡ cơ hội hiếm hoi, mỗ tôi cất tiếng trong hơi thở nặng nhọc: Chuyện gì đã xảy đến cho tôi? Và câu trả lời không khác gì tiếng sét: Ông đang được điều trị (treatment) như người bị nhiễm covid-19. Nỗi sợ to lớn ập đến, nghe lạnh dọc sống lưng, lan nhanh khắp châu thân vừa mới hồi tỉnh lại đôi chút của mỗ tôi!!!

*****

Column (phiếm đàm đàm chuyện) thường lệ, tuần này anh Đồ cho post bài ‘Đêm Giáng sinh đóng quân ở Tha La xóm đạo’ tác giả Nguyễn Trọng Hoàn, đấy là chuyện của một thời hơn năm mươi năm trước, lúc anh lẫn mỗ tôi những thằng lính trẻ hãy còn bươn mình trong lửa đạn. Kỷ niệm về Noel với mỗ tôi năm tháng qua chẳng có gì đặc sắc, thua anh Đồ chỗ đó, ngay cả lúc làm lính đi kích giặc, ngày lại ngày, đêm lại đêm, trăm lần như một đều là loại chờ chuột vô tầm ngắm là tay bóp cò súng, chẳng có gì hay để ghi để nhớ.

Nhưng đến nay thì khác, mỗ tôi đã có đêm Noel trong emergency room! Và cái kết đến với mỗ tôi như thế nào thấy ra không cần nói thêm, bởi bạn đọc thừa đoán được, duy có điều câu chuyện lại post đúng vào thời điểm đầu năm mới dương lịch 2021. Mong quý bạn vui mà đọc, bởi rõ ràng mỗ tôi đã lại gõ phím hầu chuyện, đây chẳng là câu chuyện kết thúc có hậu sao?

Lời dặn lúc xuất viện: Nghỉ ngơi, ăn uống đầy đủ, thuốc uống theo đúng chỉ dẫn, tốt nhất ở trong nhà để được an toàn, cần thiết lắm mới ra ngoài, ra ngoài phải đeo khẩu trang, tránh chỗ đông, không tiếp xúc người lạ… Nhớ lại cái ngạt thở khủng khiếp đã phải chịu mà bây giờ vẫn còn sợ, nên có đem lập lại những điều được dặn thấy không là thừa… Còn chuyện cứng đầu phang câu trời kêu ai nấy dạ, khi lũ nhỏ cằn nhằn ông già ưa đi lang thang: Grandpa, đừng để vô nhà thương lúc này là chỉ có từ ‘lết’ đến ‘chết’ đó nghen…  Câu nói bướng đó cho grandpa xin lỗi!

Không phải ai dính con wuhan đều thua hết, nhất là bây giờ cách điều trị (treatment for covid-19) tại các bệnh viện Mỹ đã thuần, không còn mày mò như lúc ban đầu, với kinh nghiệm chữa trị như hiện nay có thể nói con số tử vong dần được kiểm soát. Số ca bệnh thực sự là có tăng cao do lây nhiễm mới từ các cuộc tụ họp vào dịp Giáng sinh, nhưng theo thống kê tại California tuần qua số ca lây nhiễm là 20,000, nhưng chỉ 20 người tử vong tức 0.1% (một phần ngàn).

Để kết: Đi cùng lời chúc Happy New Year 2021, thì đây có thể gọi là Tip (lời mách nước) cũng không trật, làm quà cho bạn đọc thân mến, mà Việt Nhân tôi do sự may mắn vô tình có được khiến kết thúc êm đẹp (mong vậy), và những gì mỗ tôi gặp cũng có bạn đã gặp rồi. Với con china virus, nhất là những người vào hàng tuổi bảy tám mươi sức khỏe không nhiều, từ ngạt thở đưa đến hôn mê, không nói được là chuyện đương nhiên, lúc đó nếu toán Paramedic hay nhân viên cấp cứu bệnh viện muốn hỏi thì sẽ hỏi ai?

Người thân có bám theo xe cứu cấp, thì cũng phải đứng ngoài lúc người bệnh nhập ER, vả lại người nhà dù có được hỏi chắc gì câu trả lời đã đúng và đủ. Bản thân mỗ tôi, lúc đọc giấy tờ khi cho xuất viện, biết rằng bệnh viện đã nói chuyện cùng bác sĩ tổng quát, lẫn chuyên khoa của mình, các bác sĩ này sau đó cũng đã nhận được thông báo kết quả của bệnh viện.

Ở đất Mỹ này ai cũng có một thầy thuốc chính, mà ta vẫn quen gọi là bác sĩ gia đình, và tùy người mà có ít nhiều bác sĩ chuyên khoa điều trị tạm gọi là bệnh nền, hai ông thầy thuốc đó nắm rất rõ bệnh tình, cùng những viên thuốc đã cho toa… Theo mỗ tôi, không gì hay hơn trong lần đi khám, hãy xin các vị thầy thuốc này những thông tin về căn bệnh của mình, đang thời đại dịch china virus những giấy tờ này nên luôn một bên mình, gặp lúc hữu sự nó giúp ích vô cùng.

Câu chuyện khá dài, mong các bạn đọc đến hết, và sự gợi ý trên không là vô bổ, bởi tầm mỗ tôi cùng những người già khác với cái trí ngày càng tệ, mà căn bệnh cùng những loại thuốc đang uống với những cái tên thật dài (tiếng Mỹ) lắm lúc không thể nhớ. Giấy tờ bên mình sẽ nói hộ chúng ta!

HAPPY NEW YEAR 2021

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Tư 2021
Theo quan điểm của tôi, đây là một khái niệm bị đánh tráo. Tôi đồng ý về chủ trương nhưng khi phân tích ra thì sẽ thấy những tội ác của đảng cộng sản với dân tộc, từ trong chiến tranh cho đến hòa bình, từ việc đấy các thế hệ thanh niên miền bắc vào chỗ chết để nắm lấy quyền lực cho đến việc cai trị người dân như những loại súc vật thì đảng cộng sản không có chỗ đứng trong khái niệm đó, Do đó tranh đấu để xóa bỏ đảng cộng sản hoàn toàn tại Việt Nam là điều tôi đã và đang làm.
15 Tháng Tư 2021
Không phải cứ quấn cờ VNCH hay cờ Mỹ vào người là bạn trở thành ái quốc đâu? Phân biệt đúng, sai để sống làm người chứ không phải nhắm mắt tin người nói nhảm là chống cộng, là yêu nước, là đấu tranh cho tự do, dân chủ... Mong rằng nói ít, các bạn hiểu nhiều để lần sau đừng đi theo những con người mất nhân cách, tư cách mà còn chọn làm tổng thống thì dân Mỹ đâu có chết vì đại dịch. Nói vậy thôi chứ ngay cả những người trẻ (thế hệ 1.5) theo Trump thì hết thuốc chữa, cũng như ai tin Trump nói Covid-19 là tin đồn (hoax) và khi chết trên giường bệnh vẫn không biết tại sao phải chết.
15 Tháng Tư 2021
Sự kiện qui định tuổi tác cho các vai trò chính trị có vẻ hợp lý trên mặt khoa học vì khi ở tuổi 50 thì suy nghĩ chính chắn hơn, không có những quyết định bất đồng. Nhưng LĐA biết Dịch Lý và đề nghị Sinh Mệnh Tâm Lý ắt hẳn biết rằng "khả năng và tất năng" khác nhau. Tài năng và tuổi tác không phải lúc nào cũng đi đôi (chính bản thân LĐA cũng là tài không đợi tuổi). Như vậy sự qui định tuổi có cản trở những nhân tài, thiên tài trong sự đóng góp cho quốc gia, xã hội chỉ vì tuổi trẻ? Hay tuy tuổi trẻ có tài nhưng vì vẫn chưa chính chắn trong suy nghĩ, vẫn phải chờ đợi bằng cách sinh hoạt...
15 Tháng Tư 2021
Năm 1991, hai nước Việt Nam và Trung Quốc tuyên bố bình thường hóa quan hệ. Lãnh đạo Trung Quốc đưa ra “16 chữ vàng” xác định đường hướng phát triển quan hệ hai nước trong thế kỷ mới là “Sơn thủy tương liên, lý tưởng tương thông, văn hóa tương đồng, vận mệnh tương quan”. Nghĩa là sông núi gắn liền, cùng chung lý tưởng, hòa nhập văn hóa, có chung định mệnh, được diễn dịch là “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai.” Bên cạnh đó là khẩu hiệu “4 tốt” gồm “Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”.
14 Tháng Tư 2021
Hiện nay các trường đại học Việt Nam không có tự do học thuật. Được biết, tự do học thuật là quyền tự do tư tưởng và tự do ngôn luận trong lĩnh vực học thuật. Trong khi đó, ĐCS Việt Nam lại cấm quyền tự do tư tưởng và tự do ngôn luận ở tất cả mọi lĩnh vực thì lấy đâu Việt Nam có tự do học thuật Mà không có tự do học thuật thì làm gì đổi mới được chương trình đào tạo theo hướng tiến bộ? Như vậy khi trường có chủ trương tăng học phí mà không có tựi do học thuật thì chất lượng chương trình đào tạo khó mà tốt lên được. Không có chương trình tốt mà tăng học phí thì khác nào...
14 Tháng Tư 2021
Có một cái gì rất dễ đổ vỡ trong các mối quan hệ Việt. Người ta hoặc gắng gượng, hoặc màu mè, hoặc chịu đựng, hoặc miễn cưỡng… để “che mắt thiên hạ”. Người Việt rất sợ bị “cười” nên họ sẵn sàng “đóng cử bảo nhau”, “tốt đẹp khoe ra xấu xa đậy lại”. Cả khen và chê đều không mấy khi thật lòng mà thường cốt để làm đẹp lòng nhau. Khen thì khen hết lời, lúc chê thì thành mạt sát hủy nhục. Những sự nối kết giữa người với người rất mong manh, nhưng kỳ lạ thay dù “cơm không lành, canh chẳng ngọt” nhưng người ta lại có thể sống suốt đời cùng nhau; chê nhưng không bỏ, khinh...
12 Tháng Tư 2021
Chính trị là một cuộc chơi được ăn cả ngã về không. Nếu một lãnh đạo CS mà tập hợp được một lực lượng ủng hộ để âm thầm lên nắm quyền và thực hiện hành động đả đảo ĐCS từ bên trong thì người đó sẽ là anh hùng lưu danh sử sách ngàn năm. Nếu nói ông Hồ Chí Minh là nhân vật lớn nhất của lịch sử Việt Nam trong thế kỷ 20 với vai trò là bạo chúa ngàn năm hiếm gặp, thì ngược lại, ai đả đảo được ĐCS người đó sẽ được vinh anh như vĩ nhân cứu nguy cho dân tộc và được lịch sử ngàn đời sau ghi nhận. Chính người đó sẽ vượt trên ông Hồ Chí Minh về vai trò lịch sử.
12 Tháng Tư 2021
Chắc chắn rằng đó là nguồn gốc của cái thuyết cộng sản, trong quần chúng, và từ quần chúng đi lên. Để huyền thoại hoá cho sự hy sinh của lãnh đạo cũng như để biện hộ cho tính chính danh của đảng, họ đã luôn luôn sử dụng sự lừa dối và phóng đại để đạt được mục đích bằng mọi giá. Nói dối và chà đạp sự thật đã là bản năng sinh tồn của người cộng sản trên thế giới, trong lịch sử nhân loại. Cho nên những tấm gương nghèo hiếu học, như trong những câu chuyện cổ tích, dân gian, của ông A hay bà B, được những ngòi bút bưng bô tha hồ phóng hoạ một cách không biết ngượng.
11 Tháng Tư 2021
Vâng! Vẫn là “trồng người”. Không biết ông Nguyễn Kim Sơn có thấy rằng, bài dạy “trồng người” của Hồ Chí Minh đã đẩy nền giáo dục Việt Nam đến với sự mục nát như hôm nay không? Có nguồn tin cho rằng, ông Nguyễn Kim Sơn cho con đi du học Mỹ. Không biết lời đồn này có đúng hay không, tuy nhiên nếu đúng thì cũng không có gì ngạc nhiên cả. Bởi vì hầu hết quan chức CS đều làm như thế thì ông Sơn cũng đâu dại gì “trồng người” cho con cái mình bằng mảnh đất giáo dục độc hại ở xứ CHXHCNVN này?
11 Tháng Tư 2021
Nguyên nhân bệnh tự ti-tự cao ngoài bẩm sinh ra, phần lớn xuất phát từ một tuổi thơ dữ dội, nhiều bạo lực, có nhiều xung khích, căng thẳng, không quân bình, cơ hàn hoặc giàu có quá độ, dư thừa hay thiếu thốn về vật chất lẫn tinh thần. Tuyên giáo cộng sản Việt Nam thấu hiểu bệnh lý này hơn bất kỳ nhà tâm lý nào hết. Họ tận tâm khai thác, cào ra đâu đó những nghèo khó viễn vông trong tuổi thơ, rồi thêu dệt thành một huyền thoại ‘Từ Bần Hàn Đến Vĩ Nhân’, khoác vào những người đã và đang chuẩn bị leo lên chiếc ghế quyền lực...