Chính Phủ "lớn" (Big Government) hay "nhỏ"(Small Government )?

15 Tháng Mười Hai 20209:35 CH(Xem: 3577)

Chính Phủ "lớn" (Big Government) hay "nhỏ"(Small Government )?

xsa


Trần Công Lân




     Người Việt tại Mỹ nghĩ gì về vấn đề này khi ủng hộ đảng Cộng Hòa (small, limit Gov) chủ trương giảm thiểu cơ cấu chính quyền, để người dân tự do buôn bán và tự trị (self-regulation) và gán cho đảng Dân Chủ là mở rộng chính quyền, can thiệp vào đời sống người dân.

Nếu bạn lên mạng kiếm trên (en.wikipedia.org/wiki/Democratic_Party) và (en.wikipedia.org/wiki/Republican_Party) sẽ hiểu rõ hơn.

Quan niệm chính của đảng Cộng Hòa là "bảo thủ" (Conservatism), giảm thuế, quốc phòng và đối ngoại mạnh để bảo vệ quyền lợi Mỹ. Và đảng Dân Chủ là cởi mở, tiến bộ (Liberals, Progressive) chủ trương đánh thuế giới nhà giàu, nâng đỡ người nghèo qua các dịch vụ xã hội, tạo công bằng xã hội để người dân mọi giới tham dự. Giới hạn hoạt động quốc phòng, tránh can thiệp vào các biến cố quốc tế.

Có những tờ báo VN (Thương Mại Miền Đông, tmmdnews@gmail.com) giải thích đảng Dân Chủ là thân Cộng (cực tả, hướng tới chủ nghĩa Marx). Đây là sự xuyên tạc, ngu xuẩn, ấu trĩ vì người Việt tìm hiểu qua Anh ngữ sẽ thấy ngay. Và người Mỹ sẽ đánh giá sinh hoạt của cộng đồng Việt Nam (CĐVN) như thế nào?  Hiến pháp Mỹ đã không quy định "nước Mỹ là một nước xã hội chủ nghĩa" thì dù chính quyền có thiên tả, cực tả mà hiến pháp vẫn còn thì không thể gọi nước Mỹ là xã hội chủ nghĩa được. Mà nếu chẳng may đa số dân Mỹ bầu hay chọn một chính quyền như vậy thì chúng ta sẽ làm gì? Nổi loạn hay đi tỵ nạn nữa?

Hãy trở về chuyện chính quyền lớn hay nhỏ?

Khi nước Mỹ lập quốc chỉ là 13 tiểu bang bên bờ Đại Tây Dương. Những người sáng lập không hề nghĩ tới nước Mỹ sẽ phát triển tới Thái Bình Dương và trải qua 2 trận thế chiến để trở thành cường quốc.

Nước nhỏ thì chính phủ nhỏ là điều hợp lý. Với dân số của 13 tiểu bang cần phát triển kinh tế mà giao thông, thông tin còn thô sơ thì hãy để địa phương tự phát triển (buôn bán). Nhất là khi an ninh trật tự còn tùy thuộc vào sự tự vệ của người dân hơn là chính quyền trung ương.

Những điều này không còn hợp thời nữa.

Khi Mỹ trở thành cường quốc có mặt khắp nơi trên thế giới để bảo vệ hòa bình (hay quyền lợi của nước Mỹ) thì không thể có chính quyền "nhỏ, giới hạn" được.

Khi người dân Mỹ muốn nước Mỹ phát triển, dẫn đầu về mọi mặt: y khoa, kỹ thuật, giáo dục, thể thao, kỹ nghệ... thì không thể điều hành bởi chính phủ "nhỏ" được.

Khi nền kỹ nghệ, thương mại của Mỹ đứng đầu thế giới thì các đại công ty càng ngày càng nhiều. Các ngân hàng, hãng máy bay, hãng thuốc (Pharma), công ty dầu hỏa, công ty tín dụng... đã tự trị (self-regulation) như thế nào thì chúng ta đã biết. Và khi sập tiệm thì nhà nước phải cứu chuộc bằng tiến thuế của dân. Vậy thì bạn muốn cảnh đó tái diễn hay chính phủ phải kiểm soát? Chính quyền "nhỏ" thì không thể kiểm soát các đại công ty.

Khi bất cứ một biến cố nào xảy ra trên thế giới thì mọi người đều trông chờ vào nước Mỹ, nơi có đủ loại chuyên gia để đối phó với bất kỳ vấn đề gì trong mọi lãnh vực đời sống con người. Ai lo chuyện đó nếu không phải là một chính quyền lớn?

Khi đa số nhân tài của thế giới quy tụ về đất Mỹ vì là nơi có nhân lực, vật lực để thực hiện những nỗ lực vượt bực của loài người. Vậy thì ai sẽ kiểm soát những hoạt động này là giả hay thật? Tốt hay xấu? Bạn sẽ tin một cơ quan của chính phủ hay của tư nhân phụ trách?

Khi công dân Mỹ lâm nạn ở bất kỳ nơi nào trên thế giới thì chính quyền Mỹ sẽ tức thì can thiệp, cứu trợ. Đó cũng là điều hãnh diện khi làm "công dân Mỹ". Vậy thì phải có quốc phòng mạnh. Nhưng phải chi bao nhiêu tiền hàng năm mới là mạnh? Nhưng quốc phòng mạnh không có nghĩa là phí phạm ngân sách qua những dự án mà Ngũ Giác Đài không kiểm soát và Quốc Hội bó tay vì ở nước ngoài (thí dụ như hàng chục hồ tắm tại các trường trung học ở Iraq mà quân đội Mỹ cho đấu thầu rồi bỏ dở).

Khi có thiên tai, bão lụt, cháy rừng, động đất thì chính phủ phải cứu trợ. Nước Mỹ rộng lớn, thiên tai xảy ra hàng năm. Nếu chính quyền nhỏ, yếu thì sẽ làm được gì?

Khi bình yên thì mọi người vui hưởng tự do nhưng khi biến cố, tội ác, bất công, áp bức xảy ra thì ai giúp bạn? Ai bảo vệ bạn? Chính quyền.

Mỹ là xứ sở của luật pháp. Ai đó đề cao "law and order" (trật tự và pháp luật) nghe thì có vẻ có lý lắm nhưng đừng quên rằng chế độ độc tài cũng dùng luật pháp và trật tự để bóp cổ người dân. Và khi có bất công xã hội thì sẽ dẫn đến cách mạng, nổi loạn. Như vậy muốn có dân chủ, bình yên thì phải có công bằng xã hội.

Đừng đổ thừa cho đảng Dân Chủ mở rộng chính quyền khi chính đảng Cộng Hòa tạo nên cơ quan TSA (an ninh hàng không), DHS (cơ quan bảo vệ đất mẹ), border patrol (tuần tiểu biên giới). Càng nhiều cơ quan thì chính quyền càng lớn, càng tốn ngân sách. Thế nhưng tại sao lại cắt giảm ngân sách khi chính quyền cần tiền để phục vụ dân Mỹ? Có phí phạm thì cũng là trong nước Mỹ, cho dân Mỹ và ai vi phạm vẫn có thể bị trừng phạt.

Nếu đã cắt giảm vai trò của nhà nước và đổ tội cho hệ thống quan liêu (red tape) thì phải chăng Quốc Hội đã không làm tròn nhiệm vụ dân cử? Còn các công chức liên bang, tiểu bang chỉ là tay sai, sai đâu làm đó? Nếu có phạt là trừng phạt lãnh đạo chứ tại sao phạt kẻ dưới chỉ có nhiệm vụ thi hành?

Chính quyền được thành lập để làm việc cho xã hội. Chính quyền cần có tiền để thi hành nhiệm vụ giao phó: đó là tiền thuế. Vậy khi đảng Cộng Hòa cắt giảm thuế cho các đại công ty thì dân nghèo lãnh đạn. Núp dưới chiêu bài tạo công ăn việc làm (create job) hay phân phát lợi tức (trigger down), nhưng thực tế không xảy ra như vậy (xem People, Power & Profits. Joseph E. Stiglitz. 2019). Các tỷ phú, chủ đại công ty đã dùng tiền để làm giàu thêm qua các thương vụ, mậu dịch để trốn thuế chứ chẳng mấy ai mở hãng cho rắc rối. Mà nếu có lập công ty mới thì ra làm tại nước ngoài với nhân công rẻ. Còn nếu ở trong nước Mỹ thì trả lương thợ rẻ mạt (vì biết dân nghèo cần việc làm). Nếu đảng Dân Chủ ủng hộ công đoàn (union) để đấu tranh cho công nhân thì đảng Cộng Hòa tìm cách hạn chế hoạt động của công đoàn với sự ủng hộ của Tối Cao Pháp Viện.

Khi Tổng Thống Reagan nói "chính quyền là trở ngại" (government is the problem, 1981) đã được đảng Cộng Hòa coi như lý do để cắt giảm chính quyền. Nhưng thực tế là lãnh đạo gây ra vấn đề chứ không phải chính phủ là những viên chức suốt đời phục vụ dân (xem LA Times).

Xảo thuật của các nhà chính trị là đánh lạc hướng dân chúng để che dấu cái xấu, dở của chính mình (cá nhân hay đảng).

Ai cũng bảo đất Mỹ là đất mở ra cơ hội làm giàu và người Việt có câu "phi thương bất phú" (nếu không làm thương mại thì không giàu. Chữ "phi" đi với chữ "bất" là nghĩa "không" chứ không phải ai đó dịch "phi" là gian phi, làm ăn phi pháp mới giàu). Vậy những ai đi làm công chức đã từ bỏ giấc mộng làm giàu qua thương mại. Họ chỉ trông chờ vào sự tăng lương hàng năm vì vật giá leo thang (cost of living adjustment).

Dưới thời Bush II, đảng Cộng Hòa tại Quốc Hội đòi cắt lương công chức vì cho rằng cùng chức vụ, khả năng mà lại lãnh lương nhiều hơn tư chức nhưng lại làm việc không hữu hiệu? Ai đã từng làm công chức đều biết sự giả dối này vì công ty tư nhân sẵn sàng trả lương cao để kiếm nhân tài. Nếu công chức lãnh lương rẻ mạt và còn bị chà đạp thì ai sẽ phục vụ tổ quốc? Các đại công ty làm giàu qua hải cảng, phi trường, đường xá...là do ai làm sẵn để sử dụng nếu không phải là chính quyền mà họ đòi cắt giảm khả năng?

Vậy chính phủ lấy tiền đâu ra ngoài tiền thuế? Giảm thuế thì nghe có lý lắm. Nhưng nhà giàu được giảm nhiều (trong khi họ dư giả) và nhà nghèo được bao nhiêu? Mỗi lần giảm thuế thì sinh hoạt, vật giá lại tăng. Người nghèo lãnh đủ. Thất nghiệp, vô gia cư thì ai sẽ giúp bạn nếu không phải là chính phủ?  

Mà người đóng thuế thì đòi hỏi đủ thứ nơi chính quyền: đường xá, trường học, y tế, an ninh.... Cho dù có tiền mà không có người thi hành thì ai sẽ làm? Mướn công ty tư nhân (contractor, privatized) thì sẽ bị gian lận. Ai sẽ điều tra, truy tố nếu chính quyền nhỏ không có khả năng bảo vệ người tiêu thụ?

Vậy thì nước lớn phải có chính quyền lớn. Trì trệ là tại lãnh đạo bất tài. Đừng đổ thừa cho cấp dưới. Luật pháp, nguyên tắc, đạo luật... là cho các lãnh đạo cơ quan được bổ nhiệm bởi Tổng Thống thông qua Quốc Hội. Cuối cùng là vị Tổng Thống (do dân bầu) mà dở thì dân chịu. Tại sao đổ thừa guồng máy chính quyền với những người công chức hèn mọn? Tất cả đã có từ bao lâu rồi? Nếu guồng máy dở thì quá khứ đã chứng minh. Còn nếu cắt giảm tới mức độ tê liệt thì trở thành vô chính phủ. Lúc đó nước Mỹ có còn gọi là quốc gia nữa không?

Kinh tế Mỹ là 99.9% các công ty, dịch vụ, thương mại nhỏ phục vụ dân tiêu thụ và đóng thuế. Nhưng trong một xã hội tạp chủng, di dân thì đó là cơ hội cho người bóc lột người: người biết tiếng tiếng Anh bóc lột kẻ không biết. Kẻ biết luật bóc lột, hà hiếp người không biết luật. Khi luật pháp cho phép giới thương gia được khấu trừ chi phí qua công việc (kiện tụng) trong khi người làm thuê làm sao có tiền để thưa kiện về tội kỳ thị, lấn hiếp (bully), đe dọa.... Nhà giàu thì có người bênh, còn nhà nghèo chỉ có kêu trời (in the God we trust)?



         TCL

Tháng 10 năm 2020
  (Việt lịch 4899)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Hai 20239:09 CH(Xem: 130)
Như vậy, sau hơn 12 năm cầm quyền, ông Trọng vẫn để cho những chứng hư, tật xấu xẩy ra trong cán bộ, đảng viên. Và từ những hạn chế này, nhân dân là người phải lãnh đủ những thất bại do đảng gây ra trong cuộc sống hàng ngày. Nếu ở một nước văn minh có pháp quyền và dân chủ thì người như ông Trọng phải từ nhiệm lâu rồi. Nhưng đảng lại đỗ lỗi cho những nguyên nhân vô thưởng vô phạt như cán bộ sa vào tham nhũng do nền kinh tế thị trường gây ra và do lợi ích cá nhân, phe nhóm thiếu tu dưỡng cách mạng.
03 Tháng Hai 20239:07 CH(Xem: 118)
Họ không bao giờ viết, đưa tin về những vấn nạn xã hội, những biến cố gây chấn động cả nước như vụ mất tích bí mật của cháu Thái Lý Hạo Nam, vụ 2 nữ sinh viên đi học quân sự bị cưỡng hiếp, vụ người dân bỏ tiền mua công khố phiếu, trái phiếu bị mất trắng tài sản dành dụm cả đời, vụ bộ thử nghiệm Covid 19, chuyến bay giải cứu hàng chục ngàn USD/ người...những vụ mà kẻ có chức quyền liên hệ đến cấp thứ trưởng, bộ trưởng, chủ tịch nước đang bị cách chức, đi tù…Không ai tìm thấy một dòng đưa tin nào trên những status, bài viết của họ. Hoàn toàn không.
26 Tháng Giêng 20238:17 CH(Xem: 919)
Chỉ có khi nào người dân Việt Nam thay đổi tư duy, mong muốn thay đổi thể chế chính trị đang cai trị mình, thay đổi cái xã hội mà mình đang sống, hàng triệu người dân chịu đứng lên, đòi hỏi thay đổi, chấp nhận hy sinh mạng sống để giành lấy, thì khi đó mới đánh động được lương tri nhân loại, được thế giới lên tiếng và ủng hộ, còn nếu vẫn ngậm miệng trong bất mãn thì cứ hãy tiếp tục kiếp sống con cừu trong cái chuồng súc vật mang tên nước CHXHCN Việt Nam!
26 Tháng Giêng 20238:16 CH(Xem: 704)
Những người Việt thành công tại nước ngoài rất ít, còn những người Việt hút sách, chây lười, homeless, sống nhờ trợ cấp thì rất nhiều, cho nên sự đóng góp của người Việt tại Mỹ cũng rất khiêm tốn, nhân đây cũng xin can mấy ông bà tranh đấu ‘phong trào’ tại Mỹ đừng nên phong thánh vô tội vạ, cứ thấy ai bị công an cộng bắt đều phong cho họ là “Anh hùng, Anh Thư” cho dù họ chỉ tranh đấu để đòi hỏi đất đai bị cướp, họ đòi hỏi nhân quyền nhưng vẫn chấp nhận sự cai trị của cộng sản, một sự mâu thuẩn đến như thế mà tuyên công kể trạng thì đúng là những câu chuyện hài thời thổ tả!
26 Tháng Giêng 20238:13 CH(Xem: 506)
Khi thực trạng năm vừa qua đã như ai cũng biết mà vẫn xem là “thành tích và đóng góp to lớn”, nếu dựa trên… “nền tảng” đó để hành động trong năm mới theo kiểu tư duy của ông Nguyễn Phú Trọng, chắc chắn “quyết tâm mới, khí thế mới, tiến bộ mới, nhiều thắng lợi mới” chỉ có thể là những hậu quả mới, trầm trọng hơn. Nếu còn đinh ninh phải “trông người, ngẫm đến ta”, điều duy nhất để chúc ông Trọng và hệ thống chính trị, hệ thống công quyền do ông dẫn dắt là: “Từ năm tới, có sao nói vậy, nói sao làm vậy” như… thiên hạ!
20 Tháng Giêng 202310:08 CH(Xem: 1267)
Về đối nội đảng csVN vẫn cố gắng giữ vị trí toàn trị đứng trên luật pháp, họ đứng trên cả ba nhánh tam quyền mà họ tạo ra để làm màu, do đó những bản án buồn cười tại Việt Nam vẫn tiếp tục xảy ra, cùng chung một bản chất phạm tội nhưng hạng thứ dân thì bị xử thẳng tay còn đảng viên thì ưu ái nhẹ nhàng hơn với những khái niệm tào lao như: “gia đình có công với cách mạng”, “có đóng góp nhiều nhưng mới chỉ phạm tội lần đầu”…; từ đó cho thấy cái cơ chế cai trị nước Việt Nam mà đảng quản lý chỉ là một cơ chế tồi tàn hủ bại...
18 Tháng Giêng 20237:33 CH(Xem: 855)
Ghép việc “đồng chí” Phạm Bình Minh và “đồng chí” Vũ Đức Đam “thôi” mọi thứ để minh họa cho việc “đồng chí” Nguyễn Xuân Phúc đột nhiên thấy cần... “thôi” luôn và mượn điều đó để cùng lờ đi trách nhiệm của “đồng chí” Phạm Minh Chính – Thủ tướng đương nhiệm – rõ ràng là hết sức phi lý! Không có tác động của... ngoại lực và có thêm những kỹ năng khác ngoài gật và lắc, chắc chẳng có ai điềm nhiên... nhất trí như thế!
17 Tháng Giêng 20239:33 CH(Xem: 865)
Quân đội nhiều nước có lực lượng nữ quân nhân nhưng là những đơn vị chính quy, thực sự có khả năng tác chiến hoặc hoạt động hậu cần, y tế, tải thương...Không biết có quốc gia nào trên thế giới có chương trình huấn luyện quân sự cho sinh viên không nhưng ngoại trừ Israel, có lẽ không nước nào huấn luyện quân sự cho nữ sinh viên thành một lực lượng trừ bị cho quân đội. Việc duy trì huấn luyện quân sự cho sinh viên kể cả nữ do đó chỉ còn một mục đích duy nhất: - Vắt sữa, góp phần nuôi sống lãnh đạo quân đội và bộ quốc phòng.
13 Tháng Giêng 20239:35 CH(Xem: 969)
Sau sự kiện vừa kể, Trung Quốc đột nhiên bày tỏ sự mềm mỏng hiếm có. Theo Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc thì Trung Quốc mong giữa hai bên sẽ có “sự tôn trọng lẫn nhau”: Hy vọng Mỹ sẽ nhìn nhận Trung Quốc và quan hệ Mỹ – Trung khách quan và hợp lý, hành động vì lợi ích của chính Mỹ và lợi ích chung với Trung Quốc, thu hẹp bất đồng và thúc đẩy quan hệ dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau, hòa bình cùng tồn tại và hợp tác cùng có lợi giữa hai quốc gia.
12 Tháng Giêng 20238:19 CH(Xem: 1034)
Triết lý Phật Giáo là triết lý Phương Đông, tuy nhiên, theo tôi thấy, dường như các lãnh đạo các quốc gia Phương Tây gần với chánh niệm hơn các quốc gia Phương Đông. Ở các nước giàu, họ thường đưa ra những mục tiêu rất thiết thực, rất hữu ích và khả thi. Trước khi thực hiện chính sách, họ nhận diện sai đúng rất tốt nhờ đó quốc gia hạn chế được sự hao tổn nguồn lực một cách vô ích. Cứ thực hiện những chính sách nhỏ cho thật tốt và hoàn thành mục tiêu ngắn hạn thật đạt thì chiến lược lớn sẽ hoàn thành một cách tự nhiên, nhờ đó mà quốc gia cứ thịnh vượng và phát triển.
12 Tháng Giêng 20238:18 CH(Xem: 1233)
Tại hiện trường nơi cháu Hạo Nam mất tích, hoàn toàn không có một bằng chứng vật lý (forensic) nào cho thấy rõ ràng cháu Hạo Nam rơi vào trụ bê tông nói trên ngoài một đoạn phim quay bởi camera gắn tại công trường hay do ai đó quay lại với những hình ảnh mờ nhạt không rõ ràng. Khả năng đoạn phim này được chỉnh sửa hoặc sáng tạo lên đến 90%. Trong một bài báo trên BBC, bác sĩ Võ Xuân Sơn của phòng khám quốc tế Exson ở Sài Gòn cho rằng việc một đứa bé 10 tuổi rơi vào một cọc bê tông đường kính 25cm rất khó xẩy ra nhưng ông không loại trừ trường hợp đặc biệt. (1)
06 Tháng Giêng 20238:57 CH(Xem: 1456)
Chúng ta không nên ngạc nhiên khi năm hết tết đến, chiều 6/12 vừa qua, tại Hội nghị học tập, quán triệt Nghị quyết Trung ương 6, Phó Thủ Tướng Vũ Đức Đam, Ủy viên Trung ương Đảng trong dịp truyền đạt chuyên đề “Định hướng Quy hoạch tổng thể quốc gia thời kỳ 2021 – 2030, tầm nhìn đến năm 2050″, nêu ra một quan điểm lạ lùng về giàu hay nghèo cho dân tộc. Đó là: “Chúng ta không cần quá giàu, chỉ cần vừa phải nhưng có cuộc sống an toàn, có nhiều tình yêu thương, giữa con người với thiên nhiên”.
29 Tháng Mười Hai 20229:08 CH(Xem: 1413)
Bangladesh là nước nghèo, có thể nghèo hơn cả Việt Nam. Họ nghèo mà biết chớp thời cơ thì e là Việt Nam cần phải nghiên cứu và học hỏi cách làm của họ. Trong khi Việt Nam đang mơ trở thành cường quốc ô tô công nghệ cạnh tranh với Tesla thì Bangladesh đã đi từng bước rất vững chắc để cướp lấy thị trường hàng dệt may của Việt Nam. Làm chuyện lớn là rất tốt nhưng chuyện nhỏ hợp sức mình luôn quan trọng hơn. Ở cuộc chơi này, Đảng Cộng Sảng Việt Nam đang hoang tưởng trong khi Bangladesh lại thực tế hơn.
28 Tháng Mười Hai 20228:31 CH(Xem: 1454)
Vinfast hiện nay đã lỗ 4,7 tỷ đô la trong khi vốn chủ sở hữu chỉ có 4,4 tỷ đô và đang cứ tiếp tục đốt, điều đó cho thấy Vinfast đuối về tài chính. Xe thì quá nhiều lỗi mà lại bán giá cao ngất ngưởng cho thấy Vinfast đang đuối về kỹ thuật. Hai hình ảnh này cho thấy, Phạm Nhật Vượng làm ô tô để chứng tỏ năng lực chứ không phải làm ô tô để làm giàu đất nước. Đảng Cộng Sản đang cố làm ô tô để tạo mặt nạ chữa bệnh sĩ cho Đảng, hết. Nông nghiệp cho dân còn làm không xong mà ráng đốt tiền để chứng tỏ năng lực công nghệ để làm gì? Đây rõ ràng là không bắt chim lồng mà lại...
28 Tháng Mười Hai 20228:30 CH(Xem: 1351)
Có nhiều bằng chứng cho thấy, tại Việt Nam, xiển dương “truyền thống” để “tự hào” không phải là tự hào thật sự. Xiển dương “truyền thống” và sự “tự hào” đã và vẫn đang được dùng như công cụ để giúp củng cố tư thế lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của đảng CSVN. Nếu sự “tự hào” về quốc kỳ là có thật, ông Rum không vào tù. Tương tự, nếu thật sự tôn trọng “truyền thống vẻ vang”, thật sự “tự hào” thì làm gì có chuyện hàng lô, hàng lốc tướng tá của QĐND VN dư... “truyền thống” và thừa “tự hào” xắn công thổ ra bán sỉ và lẻ rồi cũng dắt díu nhau vào tù!
03 Tháng Hai 2023
Như vậy, sau hơn 12 năm cầm quyền, ông Trọng vẫn để cho những chứng hư, tật xấu xẩy ra trong cán bộ, đảng viên. Và từ những hạn chế này, nhân dân là người phải lãnh đủ những thất bại do đảng gây ra trong cuộc sống hàng ngày. Nếu ở một nước văn minh có pháp quyền và dân chủ thì người như ông Trọng phải từ nhiệm lâu rồi. Nhưng đảng lại đỗ lỗi cho những nguyên nhân vô thưởng vô phạt như cán bộ sa vào tham nhũng do nền kinh tế thị trường gây ra và do lợi ích cá nhân, phe nhóm thiếu tu dưỡng cách mạng.
03 Tháng Hai 2023
Họ không bao giờ viết, đưa tin về những vấn nạn xã hội, những biến cố gây chấn động cả nước như vụ mất tích bí mật của cháu Thái Lý Hạo Nam, vụ 2 nữ sinh viên đi học quân sự bị cưỡng hiếp, vụ người dân bỏ tiền mua công khố phiếu, trái phiếu bị mất trắng tài sản dành dụm cả đời, vụ bộ thử nghiệm Covid 19, chuyến bay giải cứu hàng chục ngàn USD/ người...những vụ mà kẻ có chức quyền liên hệ đến cấp thứ trưởng, bộ trưởng, chủ tịch nước đang bị cách chức, đi tù…Không ai tìm thấy một dòng đưa tin nào trên những status, bài viết của họ. Hoàn toàn không.
26 Tháng Giêng 2023
Chỉ có khi nào người dân Việt Nam thay đổi tư duy, mong muốn thay đổi thể chế chính trị đang cai trị mình, thay đổi cái xã hội mà mình đang sống, hàng triệu người dân chịu đứng lên, đòi hỏi thay đổi, chấp nhận hy sinh mạng sống để giành lấy, thì khi đó mới đánh động được lương tri nhân loại, được thế giới lên tiếng và ủng hộ, còn nếu vẫn ngậm miệng trong bất mãn thì cứ hãy tiếp tục kiếp sống con cừu trong cái chuồng súc vật mang tên nước CHXHCN Việt Nam!
26 Tháng Giêng 2023
Những người Việt thành công tại nước ngoài rất ít, còn những người Việt hút sách, chây lười, homeless, sống nhờ trợ cấp thì rất nhiều, cho nên sự đóng góp của người Việt tại Mỹ cũng rất khiêm tốn, nhân đây cũng xin can mấy ông bà tranh đấu ‘phong trào’ tại Mỹ đừng nên phong thánh vô tội vạ, cứ thấy ai bị công an cộng bắt đều phong cho họ là “Anh hùng, Anh Thư” cho dù họ chỉ tranh đấu để đòi hỏi đất đai bị cướp, họ đòi hỏi nhân quyền nhưng vẫn chấp nhận sự cai trị của cộng sản, một sự mâu thuẩn đến như thế mà tuyên công kể trạng thì đúng là những câu chuyện hài thời thổ tả!
26 Tháng Giêng 2023
Khi thực trạng năm vừa qua đã như ai cũng biết mà vẫn xem là “thành tích và đóng góp to lớn”, nếu dựa trên… “nền tảng” đó để hành động trong năm mới theo kiểu tư duy của ông Nguyễn Phú Trọng, chắc chắn “quyết tâm mới, khí thế mới, tiến bộ mới, nhiều thắng lợi mới” chỉ có thể là những hậu quả mới, trầm trọng hơn. Nếu còn đinh ninh phải “trông người, ngẫm đến ta”, điều duy nhất để chúc ông Trọng và hệ thống chính trị, hệ thống công quyền do ông dẫn dắt là: “Từ năm tới, có sao nói vậy, nói sao làm vậy” như… thiên hạ!
20 Tháng Giêng 2023
Về đối nội đảng csVN vẫn cố gắng giữ vị trí toàn trị đứng trên luật pháp, họ đứng trên cả ba nhánh tam quyền mà họ tạo ra để làm màu, do đó những bản án buồn cười tại Việt Nam vẫn tiếp tục xảy ra, cùng chung một bản chất phạm tội nhưng hạng thứ dân thì bị xử thẳng tay còn đảng viên thì ưu ái nhẹ nhàng hơn với những khái niệm tào lao như: “gia đình có công với cách mạng”, “có đóng góp nhiều nhưng mới chỉ phạm tội lần đầu”…; từ đó cho thấy cái cơ chế cai trị nước Việt Nam mà đảng quản lý chỉ là một cơ chế tồi tàn hủ bại...
18 Tháng Giêng 2023
Ghép việc “đồng chí” Phạm Bình Minh và “đồng chí” Vũ Đức Đam “thôi” mọi thứ để minh họa cho việc “đồng chí” Nguyễn Xuân Phúc đột nhiên thấy cần... “thôi” luôn và mượn điều đó để cùng lờ đi trách nhiệm của “đồng chí” Phạm Minh Chính – Thủ tướng đương nhiệm – rõ ràng là hết sức phi lý! Không có tác động của... ngoại lực và có thêm những kỹ năng khác ngoài gật và lắc, chắc chẳng có ai điềm nhiên... nhất trí như thế!
17 Tháng Giêng 2023
Quân đội nhiều nước có lực lượng nữ quân nhân nhưng là những đơn vị chính quy, thực sự có khả năng tác chiến hoặc hoạt động hậu cần, y tế, tải thương...Không biết có quốc gia nào trên thế giới có chương trình huấn luyện quân sự cho sinh viên không nhưng ngoại trừ Israel, có lẽ không nước nào huấn luyện quân sự cho nữ sinh viên thành một lực lượng trừ bị cho quân đội. Việc duy trì huấn luyện quân sự cho sinh viên kể cả nữ do đó chỉ còn một mục đích duy nhất: - Vắt sữa, góp phần nuôi sống lãnh đạo quân đội và bộ quốc phòng.
13 Tháng Giêng 2023
Sau sự kiện vừa kể, Trung Quốc đột nhiên bày tỏ sự mềm mỏng hiếm có. Theo Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc thì Trung Quốc mong giữa hai bên sẽ có “sự tôn trọng lẫn nhau”: Hy vọng Mỹ sẽ nhìn nhận Trung Quốc và quan hệ Mỹ – Trung khách quan và hợp lý, hành động vì lợi ích của chính Mỹ và lợi ích chung với Trung Quốc, thu hẹp bất đồng và thúc đẩy quan hệ dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau, hòa bình cùng tồn tại và hợp tác cùng có lợi giữa hai quốc gia.
12 Tháng Giêng 2023
Triết lý Phật Giáo là triết lý Phương Đông, tuy nhiên, theo tôi thấy, dường như các lãnh đạo các quốc gia Phương Tây gần với chánh niệm hơn các quốc gia Phương Đông. Ở các nước giàu, họ thường đưa ra những mục tiêu rất thiết thực, rất hữu ích và khả thi. Trước khi thực hiện chính sách, họ nhận diện sai đúng rất tốt nhờ đó quốc gia hạn chế được sự hao tổn nguồn lực một cách vô ích. Cứ thực hiện những chính sách nhỏ cho thật tốt và hoàn thành mục tiêu ngắn hạn thật đạt thì chiến lược lớn sẽ hoàn thành một cách tự nhiên, nhờ đó mà quốc gia cứ thịnh vượng và phát triển.