Tỉnh táo trong hôn mê

07 Tháng Mười Hai 202010:31 CH(Xem: 123)

                               Tỉnh táo trong hôn mê

ef6f73b2-9f9b-416c-b550-b9479d877a87Hình minh hoạ. Áp phích trên đường phố Hà Nội kêu gọi người dân đi bầu Quốc hội hôm 20/5/2016 - Reuters


     Tôi đang sống ở Việt Nam, nên ban đầu tôi không hề quan tâm đến việc người ta đang tranh cãi kịch liệt thế nào quanh chuyện bầu cử tổng thống Mỹ. Tôi không có trải nghiệm của một người dân chịu tác động của các chính sách của ông Trump, để ca ngợi ông “tài đức trọn vẹn, văn võ song toàn”, hay nhiệt thành hát lời bài ca chế từ Thương quá Việt Nam:

“Đã có người nào như ông

Lương tổng thống chỉ thu một đồng

Trump trong lòng Trump trong tâm

Trump với đất nước luôn tình thâm

Tôi cũng không cho rằng quan hệ của Việt Nam với Trung Quốc sẽ phụ thuộc vào thái độ của một vị tổng thống nước Mỹ, vì bài học đắng cay của hàng hóa Việt Nam ế chỏng gọng trong nước khiến khắp nơi phải hò la giải cứu khi Trung Quốc tạm đóng biên, vẫn còn đó. Đã thế lại còn lặp đi lặp lại hàng năm cho nhớ. Chỉ có người Việt Nam mới cứu được nước Việt-đó là chân lý.

Với ông Biden, tôi chỉ tò mò xen lẫn khâm phục vì ở cái tuổi 78, trong khi hầu hết đàn ông Việt đã tự cho mình già yếu ở tuổi 60 (già rồi, làm gì nổi nữa, giờ ở nhà con nó nuôi!), thì ông- sức khỏe trí óc và thể xác vẫn dồi dào để một lần nữa trầm thân vào công cuộc đua tranh khó nhọc và tổn thọ nhất thế giới. Bảo sao không phục!

Qua vài tuần, cơn sóng Trump-Bi giảm ngọn triều nhưng vẫn là dòng tin tức chủ lưu, lúc nổi, lúc ngầm, nhưng không bao giờ giảm xuống đến mức trung bình.

Còn ở Việt Nam thì đang là giai đoạn trước bão. Đại hội Đảng sắp diễn ra, như người ta nói-đến tận thềm rồi, ba bước chân nữa là vào cửa.

Ngoài hàng nước, người ta ngồi xổm bàn rành rọt tỉ mỉ ông nào sẽ ngồi vào ghế nào (mà có lẽ lãnh đạo Việt Nam yêu dân như con, nên người dân làm nhân sự ra sao thì về sau hầu như kết quả cứ là răm rắp thế ấy, kẻo dân buồn).
Nhưng rất nhiều người giống như tôi, chúng tôi không quan tâm và tham gia vào các cuộc “sắp xếp nhân sự” của chính trị Việt Nam. Thói quen ấy cũng áp dụng vào thông tin chính trị của các nước khác. Chúng tôi chỉ quan tâm đến những gì liên quan trực tiếp đến bản thân và gia đình mình.
Tôi-chúng tôi ngầm thấy mình tỉnh táo. Nhưng dần dần, tôi đột nhiên thấy mình đang dành nhiều thời gian hơn cho những câu chuyện mộc mạc từ phía người dân Mỹ về chủ đề bầu cử tổng thống. Sau khi cười đã đời về những bài ca có phần ngây ngô phe mê Trump gốc Việt dành cho ông, tôi chợt thấy mình đang đi tìm những thông tin lý giải nguồn gốc tình yêu của họ.Tại sao người dân Mỹ ủng hộ ông Trump hay ông Biden? Có thật là có gian lận bầu cử? Sự thật đang được làm rõ đến đâu? Những ai được quyền tiếp cận và công bố sự thật? Bằng cách nào? Liệu sự thật có phải là hoàn toàn sự thật không, hay chỉ một phần sự thật? Kết quả bầu tổng thống Mỹ sẽ chịu ảnh hưởng như thế nào từ những phiếu bầu và quá trình kiểm phiếu? Báo chí nói hầu hết người Mỹ gốc Việt ủng hộ Trump, tại sao? Người dân kiểm tra quá trình thực hiện lời hứa của các ứng cử viên tổng thống bằng cách nào? Nếu tổng thống mới sẽ là người mà họ ủng hộ thì sao? Nếu không phải thì thế nào? Cuộc sống của họ có bị ảnh hưởng gì không, và ảnh hưởng ra sao? Dựa trên điều gì để những người ủng hộ Trump không tin đại dịch COVID-19 trên toàn cầu là thật? Tại sao họ quả quyết con số gần 300.000 người Mỹ chết vì COVID là con số ma, do những tờ báo ngụy tạo nên? Tại sao có những người ủng hộ Biden nói họ sẽ bầu cho bất cứ ai miễn không phải là Trump?
Vân vân...
Hóa ra, chẳng phải vì tỉnh táo mà tôi chọn đứng ngoài những thông tin nhân sự chính trị. Hoặc cũng có thể nói, vì đang sống ở Việt Nam nên tôi bắt buộc phải “tỉnh táo” để đứng ngoài.
Là vì nhiều kỳ bầu cử nay tôi thậm chí không biết đến lá phiếu của mình đang ở nơi nào. Tôi sống khá xa nơi đăng ký hộ khẩu và không thiết tha gì việc phải về nơi đăng ký hộ khẩu để lấy phiếu cử tri, đi bầu. Than ôi, tôi cũng không hề biết người đang đại diện cho mình ở Hội đồng phường, hội đồng quận, hội đồng thành phố và quốc hội là những ai. Bí thư, chủ tịch thành phố tên gì, hầu như tôi sẽ không biết nếu không có những tin tức giật gân và gây tò mò trên mạng xã hội. Cái tư cách cử tri của mình, tự tôi vứt toẹt nó vào xó nhà nào rồi, vào lúc nào xa lắm rồi,  không hề thương tiếc.
Là vì cứ đến kỳ bầu cử nhân sự lãnh đạo Việt Nam thì rất nhiều người như tôi lại cười cợt về con số tỷ lệ đồng thuận lúc nào cũng gần như 100%. Chúng tôi cũng tranh thủ ôn lại những chuyện cũ mèm ai cũng biết như một người cầm cả xấp phiếu của người thân, gạch tứ tung không theo quy luật nào rồi cũng bỏ phiếu như thật. Chả có gì khác với một người nghiên cứu kỹ lý lịch ứng viên và cẩn trọng bỏ phiếu cả. Mà khoan, ở Việt Nam lại có những cử tri công dân bỏ công sức nghiên cứu kỹ lý lịch ứng viên ư? Nghe lạ như hoa đào nở vào tháng 8 vậy.
Lý do là cuộc sống của tôi không ảnh hưởng gì bởi bầu cử. Những cái tên lãnh đạo thay nhau liên tiếp, nhưng chính sách hầu như vô cùng ổn định. Các đồng chí lãnh đạo mới vẫn là con cái các đồng chí lãnh đạo đương nhiệm hoặc sắp về hưu. Doanh nghiệp vẫn chỉ có một con đường bắt tay với quan chức mới thuận lợi làm ăn, hoặc thậm chí chả cần làm gì nhưng được tọng cho ăn đến béo phì. Thỉnh thoảng một cái lò đốt lên, nhưng hình như một “đường dây” bị thiêu cháy thì mười “đường dây” khác lập tức thắt chặt, đã thế còn bền hơn mười đời trước. Tuyệt đại cuộc đời người dân vẫn ghì chặt vào việc kiếm ăn, xem miếng ăn là trời, “dĩ thực vi thiên”. Với tuyệt đại đa số người dân, ráo mồ hôi là hết tiền. Tâm trí đâu để xuống đường, nghiên cứu và vận động cho bộ máy lãnh đạo. À vâng, dân đen được tự do phát ngôn, nhưng phát ngôn xong có còn tự do hay không lại là chuyện khác!

Hóa ra, tình cảnh của tôi giống như con chim bị rớt vào đống phân bò. Khôn ngoan thì đừng há mỏ!
Nhưng ở một nơi khác, ở những nơi khác, hình như người ta có thể đếm từng lá phiếu bầu để quyết định thắng thua. Một lá phiếu bầu có thể chính là tương lai cuộc sống của mình. Có thể bàn luận công khai về chính trị. Có thể những bàn luận ấy rất ngây ngô, điên khùng và dốt nát nhưng vẫn được há mỏ mà không bị ngập trong đống phân bò. Có thể công khai ghét một nhân vật chính trị nào đó phát rồ phát dại mà không bị buộc gỡ status, kiểm điểm hay kết tội nói xấu. Ở đó, từ “tự quyết” hình như có giá trị thực sự.

So sánh với họ, tôi-chúng tôi đã thật là tỉnh táo. Nhưng mà, ôi, cái sự tỉnh táo bất đắc dĩ, cái sự tỉnh táo trong hôn mê này, mới nhục hèn và khốn khổ làm sao!

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Giêng 2021
Nhìn lại chính phủ Hà Lan và tấm gương của cố tổng thống George Washington, thì họ có điểm chung là gì? Đó là dám chống lại lợi ích của chính mình, có thể chấp nhận từ bỏ quyền lực vì lợi ích công cộng. Đó chính là phẩm chất đạo đức cần thiết thực sự cho tầng lớp chính trị gia để đưa đất tiến lên văn minh tiến bộ. Phẩm chất này không hề tồn tại trong bất kỳ người CS nào, kể cả ông Hồ Chí Minh. Người CS không bao giờ có đạo đức chính trị đúng nghĩa, phải khẳng định chắc chắn như thế.
20 Tháng Giêng 2021
Đại dịch Sars-CoV2 rồi sẽ ngưng, hình ảnh, biểu tượng MAGA, ông Donald Trump sẽ dần bị lãng quên, lâu lắm cũng chỉ trong vòng vài năm nữa nhưng sự thống trị của đảng CSVN sẽ còn tiếp tục trong một thời gian dài, rất dài, ít nhất là vài chục năm nữa. Ngay cả sau khi chế độ CSVN sụp đổ thì chuyện người dân VN có được dân chủ, nhân quyền, tự do ngôn luận sẽ là điều rất xa vời. Một trang sử đen tối của nước Mỹ sẽ được lật qua trong ngày hôm nay nhưng trang sử Việt sẽ vẫn mãi mãi là như thế.
19 Tháng Giêng 2021
Cũng lợi dụng thứ ngoại giao “huynh đệ” ấy, mà sau đó Tàu Cộng đã đánh chiếm thêm đảo và cả đất liền của Việt Nam. Bộ mặt thật của Tàu Cộng thì không ai lạ gì, tuy nhiên với ĐCS Việt Nam thì cho đến nay họ vẫn sắc son quyết không ăn ở hai lòng với anh hai Tàu Cộng. Đến nay Việt Cộng vẫn ôm chân Tàu và quyết từ chối kết đồng minh quân sự với Mỹ bằng chính sách 4 không. Không những thế, càng về sau họ càng ký nhiều văn kiện bí mật giữa 2 ĐCS mà dân không hề biết gì. Với CS thì có thể kết luận 2 câu đơn giản thế này: “thà bán đồng bào để mua tình anh em với Tàu Cộng chứ không làm điều ngược lại...
19 Tháng Giêng 2021
Đây là một bào chữa ấu trĩ và ngụy biện bởi vì Điện Capitol không phải là một nơi công cộng phục vụ người dân tham quan, du lịch mà đó là cơ quan đầu não của nước Mỹ do đó đừng có nói rằng mình chưa có vào trong mà chỉ cần xâm nhập vào trong hàng rào đã đủ cấu thành tội danh “Xâm Nhập khu vực cấm bất hợp pháp”, tất nhiên chuyện đó là chuyện của ngành hành pháp, ai vi phạm thì sẽ bị tội hình, tiếc thay trong đó ngoài những kẻ cuồng tín da vàng ra còn có một anh chàng phóng viên Việt Nam khoe mẽ tấm hình đang đứng trước văn phòng của bà chủ tịch Hạ Viện với tấm bảng Press trên túi áo!
19 Tháng Giêng 2021
Đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền làm gì nữa khi tin rằng tân tổng thống Joe Biden, đảng Dân Chủ, truyền thông, báo chí thiên tả đã bị Tập Cận Bình mua chuộc, ông Biden sẽ nhanh chóng đưa nước Mỹ tiến lên xã hội chủ nghĩa? Bao giờ thì người Việt ở Mỹ phải vượt biên thêm một lần nữa khi Mỹ biến thành Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Hoa Kỳ trong 4 năm tới? Hơn nữa, nếu Mỹ trở thành một nước theo xã hội chủ nghĩa thì nơi nào trên thế giới còn giữ được tự do, dân chủ? Chắc chắn không còn nơi nào...trừ Việt Nam nơi người dân được phép khuyến khích biểu tình bạo động, kêu gọi, đòi hỏi...
18 Tháng Giêng 2021
Mike Pence không nằm trong trường hợp ngoại lệ. Giận cá chém thớt, Trump ra lệnh rút giấy phép không cho phép Chief of Staff của Pence, Marc Short, được vào Tòa Bạch Cung. Trump là người có cái tôi to bằng đình Tân An, mình lúc nào cũng phải là cái rốn của vũ trụ. Biết rằng ngày 06 Tháng Giêng khi Quốc hội họp lại biểu quyết thì tất cả cơ quan truyền thông truyền hình sẽ chú trọng trực tiếp truyền hình từ Quốc Hội không ai để ý đến mình, nên Trump tổ chức và hô hào người ủng hộ đến tham dự biểu tình đúng vào sáng hôm đó với sự có mặt của Trump, con Trump, và luật sư Trump.
17 Tháng Giêng 2021
Với ông Phúc được ở lại Bộ Chính Trị là may cho ông rồi, còn hơn Trần Quốc Vượng trắng tay. Không biết trong 27 văn kiện bí mật kia đã nói điều gì, chỉ biết lúc CS lâm nguy thì quan thầy ra tay cứu. Mà sau mỗi lần giải cứu như vậy thì phe thân Tàu lại có sức mạnh lấn át phe còn lại. Đấy là chiến thuật nhử con mồi vào rọ, với sự mở cửa giải cứu kinh tế nó đi kèm điều kiện chính trị như thế, thì cũng đến lúc Tàu Cộng đưa con mồi Việt Nam nằm gọn trong rọ của nó, và khi đó, kẻ đặt bẫy muốn cho sống thì sống muốn cho chết thì chết. Đó là những gì ẩn giấu đằng sau con số tăng trưởng “kỳ tích” 2,91%. Nó không đơn giản như chúng ta tưởng.
16 Tháng Giêng 2021
Cũng đúng thôi! Chỉ có 13 xu mà Trump còn cash, huống chi 20.000$/ ngày. Phải ngừng thôi, nhưng ngừng như thế nào để Giuliani không tiết lộ các khoản chi tiêu, phí tổn bao nhiêu cho các vụ kiện, bao nhiêu chạy vào túi riêng cũng là một câu hỏi khá nhức đầu cho Trump. Lạng quạng, Giuliani la ầm lên thì cũng chết dở, nghe phong thanh Giuliani đang hăm he, kiện tụng đưa ra tòa, chẳng biết đúng không. Thôi chờ khi những lá bài được lật lên thì rõ, mọi người sẽ thấy.
15 Tháng Giêng 2021
Đó là toàn cảnh của sới chọi trong suốt 5 năm qua, và cho dù 5 năm tới cũng vậy. Cũng chiến nhau, cũng thuốc nhau, cũng đánh nhau dưới chiêu bài “chống tham nhũng”. Rồi 5 măm tới cũng sẽ có kẻ chết, cũng sẽ có ngã bệnh một cách khó hiểu, rồi cũng có kẻ vào tù vv... Tất cả đều phục vụ một mục đích duy nhất, đó là giành ăn, hết. Chỉ tội cho người dân Việt, vì hiểu biết còn hạn chế vẫn cứ tung hô “Bác tổng diệt trừ tham nhũng cho dân nhờ”. Dân mình khá dễ dãi, họ thấy diệt được tên tham nhũng thì họ mừng, nhưng tên trám vào đó có trong sạch hay không thì họ không cần biết. Cái thể chế đã hổng thì thằng nào ngồi vào ghế...
15 Tháng Giêng 2021
Ai chẳng biết trong những nhóm di dân đều có người xấu, tốt. Nếu những người đã sinh trưởng trên đất Mỹ còn phạm tội ác thì nói gì người xứ lạ đến từ đói kém? Các nhà chính trị lưỡng đảng đã lợi dụng di dân để làm lợi khí tranh cử chứ chẳng thực tình muốn giải quyết vấn đề di dân cho dù đó là mạch sống (kinh tế) của nước Mỹ chỉ vì giới tiểu thương là giới trung lưu tham dự vào sinh hoạt chính trị Mỹ vì quyền lợi của họ trong đó có sự lợi dụng người di dân và đó cũng là "quyền lợi" của nước Mỹ và người Mỹ. Bạn có thể chống lại quyền lợi của nước Mỹ hay không? Bạn sẽ bị chụp mũ là "socialist" (người theo chủ nghĩa xã hội)...