Hoa Kỳ - Trên con đường lao xuống vực.

27 Tháng Tám 20209:42 CH(Xem: 983)
                   HOA KỲ - TRÊN CON ĐƯỜNG LAO XUỐNG VỰC.

118483153_4819380774742587_8404104359755069915_n
                                                         Nguồn hình từ bài chủ


FB. Giao Thanh Pham




     Sau gần 37 năm ở Mỹ, trải qua nhiều đời tổng thống, đối diện với đủ mọi thăng trầm của cuộc đời, đã có “cơ hội” dọn nhà di chuyển nhiều lần, và nhất là đã có cơ may đi qua nhiều thành phố của khoảng 37 tiểu bang trên đất Mỹ, nhìn lại thì thật là một chặng đường dài của một đời người, để đến hôm nay, với một tâm sự buồn để đi đến nhận xét: Nước Mỹ trên con đường tuột dốc.
1- Công ăn việc làm: Những thập niên 80s, 90s huy hoàng nay đã không còn nữa. Những người may mắn như chúng tôi thời đó, không mấy ai lo sợ về nạn thất nghiệp, về hãng xưởng đóng cửa, công ăn việc làm tràn lan ở khắp nơi.
Những năm đầu mới ra đi làm, tôi nhảy 3-4 hãng một năm. Khi được phỏng vấn “tại sao anh không làm lâu ở một hãng?”. Câu trả lời thành thật nhưng đầy thách thức “Vì lương không đáng so với công việc, vì bảo hiểm sức khỏe không tốt đủ, vì không có cơ hội lên chức …”, đại loại như thế.
Cái kết quả là mỗi lần nhảy hãng, lại một lần lên lương, lên chức hoặc có nhiều nguồn lợi khác như bonus cuối năm, profit sharing, pension plans (giờ pension plans đã bị xóa sổ, không ai biết nó đã có một thời hiện hữu). Ngày nay, ai đi làm cũng than, làm nhiều, lương ít, benefits bị cắt giảm. Đơn giản là vì hơn 1/3 công việc ở Mỹ trước đây, đã được giới tài phiệt của Mỹ mang ra nước ngoài, nhiều nhất là mang sang Trung Quốc với giá nhân công rẻ mạt.
2- Automation: Vào năm 1990, lần đầu tiên tôi được tham quan trong một lần phỏng vấn nhận việc, một chi nhánh của hãng giấy nổi tiếng International Paper Company, người ta đã hiện đại hóa và cho nghỉ hơn 1000 nhân công, thay vào đó là hệ thống Robotics.
Sau đó, tôi có cơ hội làm cho những hãng nước uống, nước ngọt ở Santa Fe và ngay cả hãng bia Anheuser-Busch ở Van Nuys California, thì thấy được rằng, nhân công đã và đang được thay thế bằng “người máy”. Robotics tuy rất tốn phí lúc đầu, nhưng sau đó sẽ mang lại lợi nhuận khủng khiếp dài lâu. Không sợ đình công, không phải trả vacations, sick leave hay benefits.
3- Học Phí gia tăng: Thời tôi còn đi học, bên cạnh việc Miễn Phí, học sinh và sinh viên còn được nhiều thứ trợ giúp từ chính phủ, từ các nguồn học bổng, tài trợ, và làm việc nhẹ, ngồi làm homework ăn lương tại trường.
Ngày nay, tất cả những thứ đó đã đi vào dĩ vãng, nhiều người sau 4 năm đại học. ra trường mang theo một khoản nợ không nhỏ. Những chương trình học 6-8 hay 10 năm thì các sinh viên này ra trường ôm theo một khoản nợ vài trăm ngàn đô là chuyện thường tình.
4- Làm khó, đè nén và bóc lột các cơ sở kinh doanh nhỏ lẻ: Có khoảng 30 triệu cơ sở kinh doanh nhỏ lẻ ở Mỹ. Những cơ sở này đóng góp khoảng 70% tổng số công việc trên đất Mỹ. Đây là nguồn thu nhập thuế khóa lớn gấp chục lần những hãng xưởng lớn có tên tuổi trên 1000 nhân viên mà chính phủ Hoa Kỳ thu vào hàng năm.
Tuy nhiên, những chủ nhân các cơ sở nhỏ lẻ này, lại bị chính quyền chèn ép nhiều nhất. Trước kia, có rất nhiều chương trình của chính phủ, của các nhà băng và tư nhân giúp đỡ họ bằng cách cho vay vốn mở cơ sở, hoặc mở mang phát triển thêm, có tên là SBA Loans, nhưng kể từ năm 2009, gần như impossible để vay mượn những loại nợ này nữa.
Bạn có biết, chính phủ đặt ra tới 175 ngàn Rules and Regulations cho small business, mặc dù có tới 9/10 con số đó ít khi được đề cập tới, nhưng đó chính là những cản trở lớn cho các cơ sở thương mại nhỏ.
5- Chính sách Bế Quan Tỏa Cảng Isolationism: Với chính sách này, số người tài giỏi trên thế giới muốn vào đất Mỹ để làm ăn giảm hẳn. Điều này cũng đồng nghĩa với việc mất đi nguồn cung cấp về trí tuệ (chất xám) cho nước Mỹ. Nước Mỹ phát triển và đi lên nhờ vào những nguồn năng lực này.
Thay vào đó. Chính phủ muốn ngu dân hóa qua việc cắt giảm tối đa sự giúp đỡ, khuyến khích và phát triển con dân Mỹ qua Education.
Bạn có biết cứ 100 hãng được đi vào hoạt động ở Silicon Valley, đã có tới 50% do người di dân đóng góp. Những tên tuổi này có quen không?
a. Elon Musk, Tesla/SpaceX
b. Sergey Brin, Google
c. Alexis Ohanian, Reddit
d. Jeff Bezos, Amazon (Lão Châm rất ghét ông này, vì không giàu bằng một góc)
e. Jerry Yang, Yahoo
f. Pierre Omidyar, eBay
g. Steve Jobs, Apple
6- Không có tiền để dành: Vì những điều đại nạn kể trên, ngày nay nỗi lo sợ lớn nhất của người Mỹ là không có tiền để dành cho những lúc khẩn cấp cũng như cho khi về già. Có đến 70% người dân Mỹ sống paycheck by paycheck, tức là làm ra bao nhiêu, tiêu hết bấy nhiêu, ngưng làm là chết và có hơn 60% dân Mỹ không có nổi 400 đô để dành phòng khi cần kíp.
Đã thế, họ sống bằng cách thụ hưởng ngay lúc này qua việc vay mượn. Trung bình một gia đình người Mỹ mắc nợ hơn $8 ngàn đô trong thẻ tín dụng, $10 ngàn đô tiền nợ xe.
Có hơn 50% gia đình ở Mỹ phải trả trung bình khoảng $1200 tiền mướn nhà mỗi tháng, tính ra đã mất khoảng 25% tổng số thu nhập của họ. Đó là chưa kể đến trên đất Mỹ hiện nay, có khoảng hơn 11 triệu gia đình phải chi tới 50% nguồn thu nhập thấp kém của họ để trả tiền mướn nhà.
7- Khoảng cách giàu nghèo ngày một xa: Ngày tôi mới bước chân đi làm, lương của một người CEO, CFO, hay giám đốc ở các hãng xưởng chỉ cao bằng khoảng 7-8 lần lương của một nhân viên trung bình.
Thí dụ mức lương thời đó của một kỹ sư là vào khoảng $35 ngàn, thì mức lương của những vị trùm này chỉ vào khoảng $250 - $300 ngàn một năm. Ngày nay, những ông bà này thu về những số tiền triệu, chục triệu, hay cả trăm triệu một năm là chuyện thường tình. Không tin cứ Google thì sẽ thấy.
Bạn có biết, chỉ có khoảng 1% của tổng số dân trên đất Mỹ vào khoảng 3 triệu người, là những người giàu có. Thế nhưng, điều tôi đề cập ở đây là họ có nguồn thu nhập bằng 42% của tổng số thu nhập trên toàn nước Mỹ. Có nghĩa là, 320 triệu người còn lại, chia nhau 58% tổng số thu nhập.
Một điều đáng sợ khác là, càng ngày, cái con số 1% người giàu có này, càng giàu nhanh mãi hơn lên. Vào thập niên 90s, tổng số thu nhập của họ chỉ vào khoảng 31% của tổng thu nhập cả nước. Nhưng chỉ 25 năm qua, nguồn thu nhập của họ đã tăng lên kinh khủng.
Những nhà phân tích kinh tế cho rằng, chưa tới 10 năm nữa, những nhà tài phiệt 1% này, sẽ thu về nhiều hơn PHÂN NỬA TỔNG THU NHẬP CỦA CẢ NƯỚC.
***
Chúng tôi là những người may mắn của “thời đó”, khi hai vợ chồng có nguồn thu nhập chưa tới $60 ngàn một năm, nhưng với số tiền này, chúng tôi có đủ tiền để trả tiền mua nhà, ở Lawndale, một thành phố nhỏ ở tiểu bang California, để có 2 chiếc xe mới tuy cũng là trả góp, để cho 2 đứa con đi học trường tư, để có đủ tiền đi vacation hàng năm, và nhất là cũng còn dư ra chút đỉnh để dành sau mỗi mùa thuế lấy về.
Ngày nay, ở California, hai vợ chồng, 2 đứa con, với số lương $120 ngàn, liệu có đủ để chi phí cho tất cả những thứ kể trên?
Năm ngoái, trong bài giảng của anh thầy chùa quốc doanh Thích chân Quang có câu “Nước Mỹ đang học theo mô hình kinh tế thị trường phát triển kiểu xã hội chủ nghĩa” tôi thấy thiên hạ cười cho rằng đó là chuyện bố láo. Ngẫm nghĩ lại, biết đâu, trong đó có vài phần đúng …
ĐẢNG và NHÀ NƯỚC BÊN NÀY, CŨNG ĐANG RÚT RUỘT, CŨNG ĐANG LÔI VÀNG CỦA DÂN RA CHIA CHÁC NHAU MỘT CÁCH KHÉO LÉO ĐẤY THÔI.

Vì đâu nên nỗi? BỌN TÀI PHIỆT TRÊN ĐẤT MỸ LÀ LÝ DO.
*Bài viết này được viết đúng 3 năm trước, ngày 27 tháng 8 năm 2017 trước khi có cái Tax Cut khổng lồ 1.5 ngàn tỷ của đảng Cộng Hòa chia chác cho nhau và cho bọn tài phiệt, cũng là khi Donald Trump mới cướp được chính quyền.. Giờ update lại, 3 năm sau, nghĩa là vào lúc này con số chênh lệch qua thu nhập giữa 3 triệu người giàu nhất ở Mỹ so với 330 triệu dân số còn lại, đã gần ngang ngửa nhau. Sau đại dịch, con số này sẽ lại càng thu ngắn lại để rồi sẽ qua mặt trong 1-2 năm tới.
Giờ phải sửa câu kết luận lại thành: Đảng và nhà nước của Donald Trump bên này, cũng đang rút ruột của dân chia chác cho nhau một cách trắng trợn gấp chục lần bọn nhà sản.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Mười Một 20208:20 CH(Xem: 38)
Và khi phân mệnh hay "cương thường" đã không còn thì xã hội sẽ rối loạn vì phân công và phân lợi không còn theo các quy định của "chính kỳ sở mệnh" khi các cộng sự viên lần lượt ra đi và trong nội các không dám phản đối những gì ông ta làm sai, nói bậy chỉ vì "lòng trung thành" (loyalty). Mà nếu ai đó phản đối thì sớm muộn cũng bị loại trừ như những người đã từng làm việc cho Trump và từng ra đi vì bị đuổi việc hoặc tự xin nghỉ bởi không thấy được khả năng lãnh đạo của Trump. Cuối cùng Trump có một nội các bù nhìn để phục vụ lợi ích của Trump.
24 Tháng Mười Một 20208:07 CH(Xem: 37)
Tất cả những câu hỏi bên trên phải do chính tự mình trả lời. Vừa đóng vai trò tự mình tìm giải pháp cho vấn đề và ngược lại đặt mình vào vị trí người bên ngoài để có suy nghĩ gì về thái độ, những suy nghĩ đã nằm trong tiềm thức của chính mình, do những kinh nghiệm bản thân đã hình thành trong tư duy thức của mình. Nếu chúng ta nhìn ra được vấn đề thì câu hỏi cho chính chúng ta là: chúng ta có sẵn sàng loại bỏ những tư duy hoàn toàn sai lầm để chấp nhận một tư duy mới hợp với nhân đạo (đường sống của con người), sẵn sàng đứng lên để sống thật, sống biết chứ không cúi đầu làm nô lệ cho chính những tư duy sai lầm của mình?
23 Tháng Mười Một 20208:46 CH(Xem: 151)
Đúng, họ có thể quen với việc bị tuyên truyền nhồi sọ hàng ngày hàng giờ với các chương trình thần thánh hóa lãnh tụ, họ đã từng yêu bác hồ hơn cha mẹ của mình, họ đã bị nhồi sọ tư tưởng bằng trò đánh lận giữa đảng phái và tổ quốc như ‘Yêu nước phải yêu chủ nghĩa xã hội’, và nền giáo dục XHCN chỉ là một nền giáo dục làm thui chột đầu óc con người, những người nào đã hoàn tất việc học trong nước dưới thời cộng sản thì họ chỉ biết tin theo những loại tuyên truyền xám, tuyên truyền một chiều cộng với tâm thức u mê, yêu Mỹ phải yêu tổng thống Trump (như yêu tổ quốc phải yêu đảng csVN) đã biến họ thành một đám người cuồng vọng ...
23 Tháng Mười Một 20208:46 CH(Xem: 70)
Một vài trận đánh của chiến tranh thương mại hay những lần xuất chiêu trong cuộc chiến tranh công nghệ của tổng thống Trump vẫn chưa nói lên điều gì. Cuộc chiến Mỹ - Tàu là cả quá trình lâu dài, chiến thắng chung cuộc giành có kẻ nào biết đấm vào tử huyệt phía kia chứ không phải đánh tới tấp mà đã thắng. Trong cuộc đối đầu với Trump, Tập yếu thế hơn thật, nhưng nói Tập thua thì e là quá sớm. Thua mặt trận này, Tàu bày mặt trận khác, Tàu không dễ thua và cũng không dễ sụp như nhiều người tưởng.
22 Tháng Mười Một 20208:42 CH(Xem: 156)
Thật đau buồn, thất vọng để nhận ra rằng sự gian manh, lẽo lự, trơ trẽn, mất nhân cách, tự trọng của Donald Trump, Rudy Giuliani, một số TNS, dân biểu, đảng viên đảng Cộng Hòa lại ảnh hưởng, tác hại đến trí thức Việt Nam ghê gớm, nặng nề như vậy. Với tâm thức nô lệ, trông chờ ngoại bang, tôn sùng lãnh tụ, họ hăng hái, hào hứng, hăm hở, hân hoan, học hỏi những hành động, phát ngôn của Trump, nhai lại những câu chuyện bịa đặt, những vu khống hàm hồ, những thuyết âm mưu phát xuất từ Đại Kỷ Nguyên, Epoch Times, Breitbart...bất chấp sự thật diễn ra hàng ngày được truyền thông dòng chính đưa tin, có thể kiểm chứng được.
20 Tháng Mười Một 202010:33 CH(Xem: 332)
Nếu cái lợi của Tàu mà ta không tận dụng được thì ắt, Tàu nó sẽ tận dụng ta làm lợi cho nó. Khi đó, lao động Tàu sẽ nhập khẩu vào Việt Nam tạo nên mối lo người Tàu sẽ lập nên những khu định cư trên lãnh thổ Việt Nam ở tương lai. Hoạc biết đâu khi đó Mỹ ra ra thêm đòn trừng phạt lên hàng hóa Việt Nam vì cái tội “cho Tàu mượn đường sang Mỹ”. Rồi ô nhiễm môi trường vv… Nói thật, tốc độ nguồn đầu tư FDI từ Trung Cộng vào Việt Nam một cách bất thường làm cho người Việt lo nhiều hơn mừng.
20 Tháng Mười Một 202010:21 CH(Xem: 114)
Không biết trong vấn đề này người Ấn họ tự tính toán cho bài toán riêng mà rút khỏi RCEP hay họ rút kinh nghiệm từ Việt Nam? Không biết, chỉ biết người Ấn họ làm thế là sáng suốt. Bởi đơn giản không thể để 1,37 tỷ dân Ấn làm thị trường tiêu thụ béo bở cho Tàu, điều đó chẳng khác nào vỗ béo kẻ thù. Hơn nữa, với việc làm này họ sẽ bảo vệ được nền sản xuất của họ. Sân chơi còn nhiều, còn đó Mỹ và EU đó, Ấn có nhiều đường lựa chọn cho sân chơi khác. Họ từ chối RCEP cho thấy họ sáng suốt, bởi đơn giản họ có đối lập và một xã hội dân sự tốt. Chính lực lượng này là đối trọng để ngăn chặn đường lối sai lầm của đảng cầm quyền..
19 Tháng Mười Một 202010:50 CH(Xem: 372)
Trong thâm tâm Trọng Lú muốn đánh bóng tên tuổi của hắn được vang xa như bức tượng và lưu truyền qua nhiều thập niên theo kiểu Chủ tịch Hồ Chí Minh sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta. Đáng tiếc rằng điều đó đâu có đơn giản, hãy tự soi lại mình qua tấm kiểng để nhìn nhận bản chất văn hóa và đạo đức, đừng nghĩ rằng một vài người khen là sẽ có hàng trăm người quý mến. Tổng bí thư thường trực mà hắn đang ngồi nhiều năm qua, nay hắn muốn ngồi thêm một nhiệm kỳ nữa, cái ghế hắn đang ngồi không muốn nhường cho bất cứ ai và hắn muốn chiếm trọn cho hắn coi như là của riêng mình.
19 Tháng Mười Một 202010:45 CH(Xem: 221)
Trong một cuộc phỏng vấn trên CNN’s New Day, Kinzinger cho biết Krebs đang làm công việc của mình và bảo vệ an ninh của cuộc bầu cử. “Chris Krebs cho biết cuộc bầu cử diễn ra an toàn … và tất nhiên, điều đó trái ngược với những gì tổng thống đang cố gắng nói”, Kinzinger nói. “Giống như một cuộc thanh trừng lòng trung thành đang diễn ra trong tháng cuối cùng của Tòa Bạch Ốc.” Tổng thống, người đã từ chối chấp nhận thua cử trước Phó Tổng thống Joe Biden, nói trên Twitter rằng Krebs bị chấm dứt ” có hiệu lực ngay lập tức .” Ông cáo buộc rằng...
18 Tháng Mười Một 20207:23 CH(Xem: 186)
Thông thường những chiêu nào Mỹ dùng rồi thì Tàu hay dùng lại và rất thành công, bởi đơn giản học Mỹ là học những trò chơi lớn và cũng đồng nghĩa với việc học hỏi sự thành công. Nếu để ý kỹ, thì không khó để phát hiện ra Alibaba là phiên bản của Amazon, Weibo là phiên bản của Facebook vv.. Ai cũng biết, người Tàu nổi tiếng là ăn cắp ý tưởng và tìm kiếm con đường đi đến thành công mà bỏ ra ít chất xám nhất, điều đó không cần phải bàn cãi. Phải nói Tàu là bậc thầy về ăn cắp ý tưởng và nước Tàu lớn mạnh như ngày nay nhờ phần lớn ở tài ăn cắp của họ.
24 Tháng Mười Một 2020
Và khi phân mệnh hay "cương thường" đã không còn thì xã hội sẽ rối loạn vì phân công và phân lợi không còn theo các quy định của "chính kỳ sở mệnh" khi các cộng sự viên lần lượt ra đi và trong nội các không dám phản đối những gì ông ta làm sai, nói bậy chỉ vì "lòng trung thành" (loyalty). Mà nếu ai đó phản đối thì sớm muộn cũng bị loại trừ như những người đã từng làm việc cho Trump và từng ra đi vì bị đuổi việc hoặc tự xin nghỉ bởi không thấy được khả năng lãnh đạo của Trump. Cuối cùng Trump có một nội các bù nhìn để phục vụ lợi ích của Trump.
24 Tháng Mười Một 2020
Tất cả những câu hỏi bên trên phải do chính tự mình trả lời. Vừa đóng vai trò tự mình tìm giải pháp cho vấn đề và ngược lại đặt mình vào vị trí người bên ngoài để có suy nghĩ gì về thái độ, những suy nghĩ đã nằm trong tiềm thức của chính mình, do những kinh nghiệm bản thân đã hình thành trong tư duy thức của mình. Nếu chúng ta nhìn ra được vấn đề thì câu hỏi cho chính chúng ta là: chúng ta có sẵn sàng loại bỏ những tư duy hoàn toàn sai lầm để chấp nhận một tư duy mới hợp với nhân đạo (đường sống của con người), sẵn sàng đứng lên để sống thật, sống biết chứ không cúi đầu làm nô lệ cho chính những tư duy sai lầm của mình?
23 Tháng Mười Một 2020
Đúng, họ có thể quen với việc bị tuyên truyền nhồi sọ hàng ngày hàng giờ với các chương trình thần thánh hóa lãnh tụ, họ đã từng yêu bác hồ hơn cha mẹ của mình, họ đã bị nhồi sọ tư tưởng bằng trò đánh lận giữa đảng phái và tổ quốc như ‘Yêu nước phải yêu chủ nghĩa xã hội’, và nền giáo dục XHCN chỉ là một nền giáo dục làm thui chột đầu óc con người, những người nào đã hoàn tất việc học trong nước dưới thời cộng sản thì họ chỉ biết tin theo những loại tuyên truyền xám, tuyên truyền một chiều cộng với tâm thức u mê, yêu Mỹ phải yêu tổng thống Trump (như yêu tổ quốc phải yêu đảng csVN) đã biến họ thành một đám người cuồng vọng ...
23 Tháng Mười Một 2020
Một vài trận đánh của chiến tranh thương mại hay những lần xuất chiêu trong cuộc chiến tranh công nghệ của tổng thống Trump vẫn chưa nói lên điều gì. Cuộc chiến Mỹ - Tàu là cả quá trình lâu dài, chiến thắng chung cuộc giành có kẻ nào biết đấm vào tử huyệt phía kia chứ không phải đánh tới tấp mà đã thắng. Trong cuộc đối đầu với Trump, Tập yếu thế hơn thật, nhưng nói Tập thua thì e là quá sớm. Thua mặt trận này, Tàu bày mặt trận khác, Tàu không dễ thua và cũng không dễ sụp như nhiều người tưởng.
22 Tháng Mười Một 2020
Thật đau buồn, thất vọng để nhận ra rằng sự gian manh, lẽo lự, trơ trẽn, mất nhân cách, tự trọng của Donald Trump, Rudy Giuliani, một số TNS, dân biểu, đảng viên đảng Cộng Hòa lại ảnh hưởng, tác hại đến trí thức Việt Nam ghê gớm, nặng nề như vậy. Với tâm thức nô lệ, trông chờ ngoại bang, tôn sùng lãnh tụ, họ hăng hái, hào hứng, hăm hở, hân hoan, học hỏi những hành động, phát ngôn của Trump, nhai lại những câu chuyện bịa đặt, những vu khống hàm hồ, những thuyết âm mưu phát xuất từ Đại Kỷ Nguyên, Epoch Times, Breitbart...bất chấp sự thật diễn ra hàng ngày được truyền thông dòng chính đưa tin, có thể kiểm chứng được.
20 Tháng Mười Một 2020
Nếu cái lợi của Tàu mà ta không tận dụng được thì ắt, Tàu nó sẽ tận dụng ta làm lợi cho nó. Khi đó, lao động Tàu sẽ nhập khẩu vào Việt Nam tạo nên mối lo người Tàu sẽ lập nên những khu định cư trên lãnh thổ Việt Nam ở tương lai. Hoạc biết đâu khi đó Mỹ ra ra thêm đòn trừng phạt lên hàng hóa Việt Nam vì cái tội “cho Tàu mượn đường sang Mỹ”. Rồi ô nhiễm môi trường vv… Nói thật, tốc độ nguồn đầu tư FDI từ Trung Cộng vào Việt Nam một cách bất thường làm cho người Việt lo nhiều hơn mừng.
20 Tháng Mười Một 2020
Không biết trong vấn đề này người Ấn họ tự tính toán cho bài toán riêng mà rút khỏi RCEP hay họ rút kinh nghiệm từ Việt Nam? Không biết, chỉ biết người Ấn họ làm thế là sáng suốt. Bởi đơn giản không thể để 1,37 tỷ dân Ấn làm thị trường tiêu thụ béo bở cho Tàu, điều đó chẳng khác nào vỗ béo kẻ thù. Hơn nữa, với việc làm này họ sẽ bảo vệ được nền sản xuất của họ. Sân chơi còn nhiều, còn đó Mỹ và EU đó, Ấn có nhiều đường lựa chọn cho sân chơi khác. Họ từ chối RCEP cho thấy họ sáng suốt, bởi đơn giản họ có đối lập và một xã hội dân sự tốt. Chính lực lượng này là đối trọng để ngăn chặn đường lối sai lầm của đảng cầm quyền..
19 Tháng Mười Một 2020
Trong thâm tâm Trọng Lú muốn đánh bóng tên tuổi của hắn được vang xa như bức tượng và lưu truyền qua nhiều thập niên theo kiểu Chủ tịch Hồ Chí Minh sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta. Đáng tiếc rằng điều đó đâu có đơn giản, hãy tự soi lại mình qua tấm kiểng để nhìn nhận bản chất văn hóa và đạo đức, đừng nghĩ rằng một vài người khen là sẽ có hàng trăm người quý mến. Tổng bí thư thường trực mà hắn đang ngồi nhiều năm qua, nay hắn muốn ngồi thêm một nhiệm kỳ nữa, cái ghế hắn đang ngồi không muốn nhường cho bất cứ ai và hắn muốn chiếm trọn cho hắn coi như là của riêng mình.
19 Tháng Mười Một 2020
Trong một cuộc phỏng vấn trên CNN’s New Day, Kinzinger cho biết Krebs đang làm công việc của mình và bảo vệ an ninh của cuộc bầu cử. “Chris Krebs cho biết cuộc bầu cử diễn ra an toàn … và tất nhiên, điều đó trái ngược với những gì tổng thống đang cố gắng nói”, Kinzinger nói. “Giống như một cuộc thanh trừng lòng trung thành đang diễn ra trong tháng cuối cùng của Tòa Bạch Ốc.” Tổng thống, người đã từ chối chấp nhận thua cử trước Phó Tổng thống Joe Biden, nói trên Twitter rằng Krebs bị chấm dứt ” có hiệu lực ngay lập tức .” Ông cáo buộc rằng...
18 Tháng Mười Một 2020
Thông thường những chiêu nào Mỹ dùng rồi thì Tàu hay dùng lại và rất thành công, bởi đơn giản học Mỹ là học những trò chơi lớn và cũng đồng nghĩa với việc học hỏi sự thành công. Nếu để ý kỹ, thì không khó để phát hiện ra Alibaba là phiên bản của Amazon, Weibo là phiên bản của Facebook vv.. Ai cũng biết, người Tàu nổi tiếng là ăn cắp ý tưởng và tìm kiếm con đường đi đến thành công mà bỏ ra ít chất xám nhất, điều đó không cần phải bàn cãi. Phải nói Tàu là bậc thầy về ăn cắp ý tưởng và nước Tàu lớn mạnh như ngày nay nhờ phần lớn ở tài ăn cắp của họ.