Bưng chén cơm giữa mùa dịch

27 Tháng Tám 20209:38 CH(Xem: 686)

                            Bưng chén cơm giữa mùa dịch

4-1591353923010355752725                                            Trẻ em người dân tộc - nguồn Internet



Viết Từ Sài Gòn

    RFA Blog




      Giữa mùa dịch, không riêng chi người Việt, mà hầu như tất cả những nơi nào có dịch bùng phát, con người đều phải khổ, cái ăn, cái mặc hay chỗ ở là cả một nỗi niềm riêng tây. Thế nhưng cũng giữa mùa dịch, tin một ông nghị mua quyền công dân xứ khác với giá hai triệu rưỡi đô la, nghe cứ như chiêm bao, bởi ông ấy đại diện cho tiếng nói người dân, ông ấy phải biết rằng nhân dân còn khổ cực lắm lắm, không thiếu những chén cơm chan nước mắt trong lúc này. Hơn nữa, đó là chưa muốn nói đến các qui định về nhân thân của một ông nghị trong luật pháp. Nhưng thôi, hãy nghĩ đến chén cơm của người dân lúc này!

Tôi nhớ đến những người lao động nghèo, đi phụ hồ, có người mới đi làm chưa đầy một tháng, sau đợt giãn cách hồi tháng Tư, vì quá khó khăn nên ra thành phố phụ hồ kiếm tiền mua gạo cho gia đình, chưa kịp nhận lương thì thành phố bị phong tỏa, những người ở đậu không có phiếu mua lương thực, đi lại cũng khó khăn do lệnh cách ly, đói khổ, buồn bã, thậm chí tuyệt vọng… Đó là chuyện có thật của người lao động Việt nghèo khổ giữa thành phố đáng sống nhất Việt Nam, giữa thế kỉ 21 đầy tham vọng và thịnh vượng này.

Lại nhớ đến những người miền núi, những đồng bào Vân Kiều, Pa Kô ở phía Tây Quảng Trị hay những người K’ Dong, Tà Ôi ở phía Tây Huế, Quảng Nam, người Kor ở Tây Quảng Ngãi, người H’Mong ở Tây Bắc và Tây Nguyên, người Raglai ở Ninh Thuận và người Khmer ở Tây Nam Bộ… Tất cả các nhóm người, các sắc tộc này đều có chung một điểm, đó là nghèo đói, họ nghèo đói một cách trịnh trọng và nghiêm túc. Nói họ nghèo đói trịnh trọng và nghiêm túc bởi hiếm có người Việt nào giống họ trong cách ứng xử với cái đói: Sẵn sàng cho bởi tin rằng có người đang khổ hơn mình.

Tôi từng chứng kiến một gia đình Pa Kô ở Quảng Trị, nhà tranh vách nứa tuềnh toang, gió lộng tứ bề, cả gia đình làm nông mút chỉ đường tà, hết trồng khoai sắn trên rẫy lại đi đào củ mài, hái măng rừng, làm vài mảnh ruộng lúa nho nhỏ… Cái ăn chỉ loay hoay quanh mấy thứ nông sản này, tiền cho con ăn học thì dựa vào con heo nái, mỗi đợt xuất chuồng được vài triệu đồng, một năm xuất hai lứa, lứa nào được giá thì dao động từ hai đến ba triệu đồng, lứa nào không được giá thì may lắm được một triệu đồng, mọi khoản phí đều dựa vào đó. Ngày rảnh việc nương rẫy, người vợ đi rửa chén bát thuê ngoài thị trấn, mỗi ngày được trả năm mươi ngàn đồng, thêm phần cơm thừa của quán được chủ cho mang về. Tôi đến gặp lúc gia đình ăn cơm trưa, tất cả cơm nguội được cho ra thau, dùng đũa đánh cho tơi, một ít cơm cháy được xếp lên trên mặt thau. Cả gia đình xúm xít kho một nồi mắm cáy, họ phi hành tỏi, cho chén mắm cáy vào chảo dầu đang sôi và cho thêm một ít nước lã vào, khuấy đều cho đến lúc chảo mắm sôi lên sùng sục. Bên cạnh chảo mắm là một nồi rau luộc. Khi chảo mắm được bưng lên, rổ rau luộc được bưng lên bên cạnh thau cơm. Có thể nói rằng một cuộc càn quét ẩm thực đang kéo qua với mấy đứa nhỏ, người lớn có phần từ tốn hơn…

Nghèo vậy, nhưng nghe chúng tôi nói rằng có nhiều nơi còn nghèo hơn họ, nói rằng có nhiều gia đình ở quê tôi cầm hom sắn để trồng mà không có tiền mua thì họ nhờ tôi mang về một ít hom sắn của họ gửi tặng ngay. Đương nhiên là thử lòng nhau như vậy không hay cho mấy nhưng chí ít cũng thấy được tấm lòng của người nghèo. Mà hầu như đi đâu cũng gặp cảnh người càng nghèo thì lòng càng hào hiệp, sẵn sàng chia sẻ, không cần suy tính gì nhiều… và từ Bắc chí Nam, có nơi nào mà người thiểu số, người sống ở vùng heo hút không khó khăn, nghèo khổ?! Đó là những ngày bình thường, còn có thể đi lại để kiếm chút tiền mua gạo, những ngày các công ty, xí nghiệp, doanh nghiệp, quán ăn, chợ búa… còn mở cửa bình thường, còn bây giờ, khi mọi thứ co cụm, thiếu trước hụt sau, nhiều người bị thất nghiệp, nhiều công việc tạm chấm dứt cho đến ít nhất cũng tháng sau, có khi cả vài năm, thì liệu người đi làm thuê, người nghèo biết dựa vào đâu để hi vọng!

Tôi chưa bao giờ mong rằng các quan tham có thể cởi bỏ bớt lòng tham để nghĩ đến người nghèo. Nhưng dù sao, khi cả thế giới đều đói khổ, lẽ nào anh không động lòng trắc ẩn, lẽ nào anh lặng lẽ liếm bộ lông của mình cho sạch sẽ, bóng mượt, bỏ mặc đồng loại rên xiết và kêu đau? Thế nhưng có vẻ như trong hoạn nạn, nếu như có nhiều người buồn cho tha nhân, có nhiều người sẵn sàng chia sẻ với đồng loại thì cũng có những kẻ tranh thủ lúc này, vơ vét, khoắn càng nhiều càng tốt. Khoắn cho đầy túi tham, khoắn để tìm đường chạy ra nước ngoài, khoắn cho hả dạ cô bồ nhí… Dường như người ta đạp lên nỗi đau của nhau mà sống. Đồng loại càng rên xiết, đau đớn, kêu than, đói khổ thì họ càng có thêm khoái cảm cuộc đời, họ càng thấy sự giàu có của họ tăng giá trị… Cuộc sống đôi khi khốn nạn là vậy!

Giá như giữa lúc này, mọi thứ được luân chuyển theo một trật tự khác, nghĩa là không phải thời đại mà kẻ có tiền được phép làm những gì họ muốn, họ thích, mà họ chỉ được quyền làm những gì họ cần. Thế giới trở nên loạn lạc và điêu linh bởi ngày càng có thêm nhiều người được phép làm những gì họ muốn, họ thích trong lúc cộng đồng chưa đạt đủ điều kiện cần. Thế giới chỉ ổn định khi mọi người đều may mắn tìm được thứ họ cần và những người may mắn hơn có thể tìm được thứ họ muốn và thích.

Việt Nam lúc này, có bao nhiêu triệu người cần xóa đói giảm nghèo, cần một bữa cơm đúng nghĩa với bữa cơm, cần một chỗ dựa trong công việc kiếm cơm sau mùa dịch? Và Việt Nam hiện nay có bao nhiêu quan chức muốn, thích những thứ xa xỉ, những bữa ăn mà cả nhiều thế hệ nhà nghèo cũng không đủ tiền góp lại mua lấy một bữa trưa của họ, hoặc những chuyến đi chỉ để uống cà phê, tìm cảm giác lạ mà nó có thể qui ra lương thực chia cho hàng vạn người ấm bụng lúc đói. Nói như vậy để thấy rằng, cái bất công không phải do ngẫu nhiên sinh ra, mà do chính sự ham muốn, sự thích thú và lòng tham của kẻ có quyền, có tiền!

Đến lúc này, nếu các quan tham, các tay quyền lực không kịp tỉnh thức, không kịp tự suy nghĩ để biết sống bớt ích kỉ và nhỏ nhen, để biết chia sẻ với đồng loại, thì đến một lúc nào đó, khi người nghèo chịu hết nổi, nạn cướp bóc, giật dọc tràn lan và người ta chết chùm vì đói khổ, tuyệt vọng… Lúc đó, các ông các bà sống với ai? Đừng tưởng cao chạy xa bay là thoát khỏi vòm trời! Và giữa lúc này, có ai bưng chén cơm, tự dưng nhớ đến nhiều điều, và cái gì gây nhớ cũng làm cay mũi, bởi quanh mình, có quá nhiều người đắng cay, họ, bưng chén cơm hôm nay mà không biết vài tháng sau lấy gì để sống, vì mọi thứ khó khăn chực chờ trước mắt!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Chín 202010:24 CH(Xem: 115)
Xét ra loại người như chúng tư cách đáng khinh, lúc đương quyền thằng nào cũng là thứ ăn trên ngồi xổm hống hách, đến khi thất thế đã để lộ bản chất hèn yếu khóc lóc ngay cả với đồng đảng. Vận nước gặp thời đen tối lọt vào tay loài đốn mạt, hỏi thứ khung sườn chống đỡ này, liệu khi đất nước dân tộc gặp nguy sẽ được chúng bảo vệ? Câu trả lời đã có sẵn, tình hình hôm nay tuy nước chưa gọi là biến, nhưng thằng nào cũng đã lót sẵn ổ nơi nước ngoài! Đem so với các bạn trẻ đấu tranh Dân Chủ, trước những bản án thù địch nặng nề, nhưng tuyệt nhiên không một ai khóc, ngược lại tất cả đều ngẫng cao đầu, đó mới là rường cột...
26 Tháng Chín 202011:19 CH(Xem: 105)
Nếu quan chức làm sai, báo chí đấu tranh chống lại cái sai thì đấy là một chính quyền có thiện chí, vì bởi báo chí ờ xứ này là là cái miệng của chính quyền kia mà?! Thế nhưng qua hành động lạm quyền của ông Bùi Văn Cường chúng ta thấy báo chí CS phản ứng như thế nào? Họ tiếp tay cho cái sai chứ hoàn toàn không đấu tranh. Hàng loạt bài báo đã từng đăng về hành động đạo văn của ông Bùi Văn Cường đều bị rút xuống. Nhìn vào hành động của báo chí thì ta biết ý chí của ĐCS. Việc rút bài cho thấy, ĐCS chủ trương bảo vệ cái sai tới cùng chứ hoàn toàn không có thiện chí “xây dựng bộ máy nhà nước trong sạch và vững mạnh” như...
25 Tháng Chín 202010:51 CH(Xem: 117)
Kể cả những người vì phản kháng chính sách của nhà nước có bắt họ bao nhiêu cũng không thể bịt được miệng và mắt nhân gian. Đấy không phải là biện pháp lấp lỗ hổng "chính trị sai trái" của nhà nước, nó chỉ làm cho người ngoài thấy Việt Nam xứng đáng là một mảnh đất mà tội phạm đã không còn phân biệt, từ một em bé giật ổ bánh mì khi đói bị giam 3 năm cho tới một ông quan lấy của công vài ngàn tỷ lại ngồi tù cũng ba năm vì có công với cách mạng. Không những vô địch về tội phạm, Việt Nam còn vô địch về hệ thống công quyền khi nội các của ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc có đến 131 Thứ trưởng....
24 Tháng Chín 202010:22 CH(Xem: 115)
Ông Thưởng mạnh miệng cho rằng cái hội mà ông ta đang cổ vũ là “muốn sánh ngang với triết học Hy Lạp - La Mã” và tự ca ngợi rằng “…trước hết là đổi mới tư duy, đã đem lại cho chúng ta nhận thức đầy đủ hơn, đúng đắn hơn về chủ nghĩa tư bản, về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên xã hội chủ nghĩa…” Thói quen lắp ráp những lời hoa mỹ cộng sản đã góp phần làm ông Thưởng vô tình thọc gậy bánh xe và góp phần phê bình ông Nguyễn Phú Trọng, Tiến sĩ xây dựng đảng, từng công khai nhìn nhận rằng không ai biết cái chân diện mục của chủ nghĩa xã hội là như thế nào, ít nhất tới hết thế kỷ này…
22 Tháng Chín 202010:01 CH(Xem: 132)
Đã nhiều thập kỷ, thế giới này đã thay đổi nhiều nhưng chúng ta cũng chỉ thấy cs đi theo lối mòn. Có thể lối mòn đó do lãnh tụ của họ tạo ra và cũng có thể do quan thầy của họ tạo ra. Việc duy ý chí ấn định tỷ lệ là một lối mòn mà thế hệ lãnh đạo cs đời đầu đã để lại. Mà như ta biết, về chính sách quản trị đất nước thì mỗi thời kỳ mỗi khác nên đất nước cần lãnh đạo tư duy đột phá chứ không cần những con người có tư duy theo lối mòn. Và thực tế là, Đcs luôn chọn cách theo lối mòn và loại bỏ nhân tố đột phá...
22 Tháng Chín 20209:46 CH(Xem: 167)
Rồi tới chuyện hồi trước, lúc con cặp bồ với con nhỏ Phó chánh văn phòng UBND TP. HCM, cũng tại mẹ chọt tới chọt lui, nên vợ con mới biết mà xông vô tận trụ sở Uỷ ban, bắt tại trận tụi con đang vừa cởi đồ vừa tổng kết công tác 6 tháng đầu năm. Sau vụ này ra toà ly dị, nó được quyền nuôi con cái và chiếm luôn căn biệt thự ở quận 4, cấm không cho mẹ con mình lai vãng tới. Giờ đây con đi tù, mẹ ở nhà một mình, con thương mẹ lắm, nhưng mẹ đã thấm cái tật nhiều chuyện của mẹ chưa ?
21 Tháng Chín 202010:47 CH(Xem: 343)
Mươi lăm năm nữa những đứa trẻ bươi rác, nắm chắc chúng sẽ lại bán sức lao động gia công giá rẻ, cho một nhà máy nào đó trong nước mà chủ nhân là chệt cộng, khá hơn chút nữa có thể sẽ vớ được một suất đi lao nô làm gái xứ người. Còn những đứa trẻ mang cặp trên lưng kia, không ngồi trên ‘ô tô con’ mà phải đi bộ tới trường, thì đây không phải là loại không học vẫn làm cán bộ, nên dù có tốt nghiệp đại học đi nữa cũng chạy xe ôm, vì không việc làm như đã thấy. Con người và xã hội hôm nay bên quê nhà trong tay lũ quỷ đỏ ra sao?...
21 Tháng Chín 202010:36 CH(Xem: 135)
Tôi xin lỗi, có thể Ngài Tân Chủ tịch được Đảng của Ngài đánh giá là "cán bộ quy hoạch cấp chiến lược xuất sắc", nhưng dưới con mắt của người dân, đảng của Ngài không ngăn cấm được những cảm xúc tự nhiên của "muôn dân trăm họ"... Ngắm nhìn Ngài Chủ tịch, những câu Đông Đô, Thăng Long, Hà Nội "địa linh, nhân kiệt"; "Sĩ phu Bắc Hà", "Hà Nội hào hoa thanh lịch", "Hà Nội nơi lắng hồn núi sông ngàn năm"...tự nhiên rơi đâu mất!
20 Tháng Chín 202011:19 CH(Xem: 211)
Tử tế không phải là lương bổng, cũng không phải là huân chương chiến công... nhưng khi đã sống đủ phần đời của mình, có cả danh và lợi, không ít các nhà làm chính trị vẫn cố vơ vào khái niệm đó của nhân dân. Thiếu phần đó, họ có vẻ như sợ chết không yên dưới nấm mồ, có thể vì sợ nhân dân quay mặt mỉm cười. Với Nguyễn Đức Chung, từ thời làm giám đốc công an, phải nói rõ đó là một tay sắt máu. Dùng côn đồ để đánh đập luật sư, nhà báo, cựu đảng viên cộng sản… và tất cả những ai lên tiếng cho đất nước là một trong những phương thức lành nghề của ông.
20 Tháng Chín 202011:17 CH(Xem: 155)
Mình bật mạng cho ổng Xem hình ảnh ở ta Cảnh sát giao thông Việt Rất anh dũng xông pha. Bám lấy cần gạt nước Xe chạy băng trên đường Như spiderman Rất chi là phi thường... Ông ta và đồng đội Thấy kinh ngạc vô cùng Cảnh sát giao thông thế Là phi thường, anh hùng.
27 Tháng Chín 2020
Người ta biết rằng Joe Biden có kinh nghiệm và sự khôn ngoan cần thiết để đưa Hoa Kỳ ra khỏi giai đoạn đau đớn. Ông đã phải vật lộn với những thử thách ngoại giao khó khăn nhất của Hoa Kỳ trong nhiều thập niên, đã biết những gì có thể thành công và những gì có thể đưa đến thất bại – trong một thế giới nguy hiểm. Joe Biden là người hiểu biết nhưng ông cũng biết rằng nghe những quan điểm khác biệt và đối nghịch là quan trọng, đặc biệt khi phải làm những quyết định liên quan đến an ninh quốc gia.
27 Tháng Chín 2020
Thứ ba, cái ghế Tổng Thống Mỹ chỉ là tạm thời, không phải vĩnh viễn. Ngay cả khi Trump có thực sự chống Trung Quốc để dành lại biển đảo cho Việt Nam, thì ông cũng không ngồi đó lâu được. Tổng Thống Mỹ không những không có quyền lực của một ông vua, mà còn phải cố gắng làm vừa lòng dân Mỹ… vì nếu không thì sẽ ra đi sớm. Ngay cả lâu nhất thì ông Trump cũng chỉ có thêm 4 năm nữa để mà “oánh Tàu Cộng” giành lại biển đảo cho Việt Nam. Chính trị Nước Mỹ thay đổi như chong chóng. Không thể đặt cược số mệnh của đất nước Việt Nam vào tay ông Trump được! Tôi nói có shock các bạn thì ráng mà chịu cho quen, vì đó là sự thật.
27 Tháng Chín 2020
Hơn nữa, người cộng sản không chỉ vô thần, mà còn duy tôn chủ nghĩa tập thể. Nó, về cơ bản, đã xoá bỏ cái bản thể tự nhiên của con người về mặt cá nhân, vì vậy, các truy vấn về đạo đức đơn thuần đến từ (đòi hỏi bởi) những kẻ ngoài cuộc và việc đáp ứng thoả mãn chúng trở thành tiêu chuẩn đạo đức, thay vì nó phải suy xét thấu đáo dựa trên tương quan của hành động có tính nội tại (mệnh lệnh đạo đức vô điều kiện của Immanuel Kant). Và xét cho cùng, với chính các thuyết giáo duy vật, nó khẳng định tính khách quan tự thân của tự nhiên, cũng có thể cho thấy, người cộng sản đã không tôn trọng các quy luật tự nhiên...
27 Tháng Chín 2020
Hàng giả hàng nhái cũng là các chiêu trò học từ Trung Quốc nay đã hiệu nghiệm về mặt kinh doanh. Về mặt chính trị thì người dân đã từ từ quen dần với khái niệm “không quan tâm tới chính trị” là như thế nào. Bây giờ dân miền Nam đã biết 2 bao cao su không những liên quan vụ án của Cù Huy Hà Vũ khi xưa mà nó còn gây “phấn khích” cho tư bản nước ngoài khi nghi ngờ người dân Việt Nam chỉ biết dùng bao cao su đã qua sử dụng qua con số 345 ngàn. Bộ chữ vinh danh Hồ Chủ tịch có tốn 11 tỷ cũng không tờ báo nước ngoài nào thèm nhắc tới, nó cho thấy tiền chưa chắc mua được lòng kính trọng, có chăng nó chỉ làm mờ lý trí...
26 Tháng Chín 2020
Tuy nhiên, trường hợp xấu nhất không phải là Trump bác bỏ kết quả bầu cử. Trường hợp xấu nhất là ông ta sử dụng sức mạnh của mình để ngăn chặn một kết quả quyết định chống lại ông ta. Nếu Trump gạt bỏ mọi rào cản và nếu các đồng minh Cộng hòa của ông thực hiện các phần mà ông giao cho họ, ông có thể cản trở sự xuất hiện của một chiến thắng rõ ràng về mặt pháp lý cho Biden tại hội nghị Đại cử tri (Electoral College) và sau đó tại Quốc hội. Ông ta có thể ngăn cản việc hình thành sự đồng thuận về việc liệu có bất kỳ kết quả nào hay không. Ông có thể nắm bắt sự không chắc chắn đó để nắm giữ quyền lực.
25 Tháng Chín 2020
Đứng trước thành công của trường Tôn Đức Thắng, lẽ là chính quyền CS Việt Nam nên tháo bung cơ chế cho những cây đa cây đề lâu năm kia được phát triển thì ngược lại, chính quyền CS đang dung túng cho Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam ngang nhiên trấn lột 30% lợi nhuận trái với quyết định thủ tướng về việc cho phép trường Đại Đọc Tôn Đức Thắng được tự chủ. Bị trấn lột thì còn gì là tự chủ nữa? Chưa hết, Tổng Liên Đoàn còn cách chức hiệu trưởng trái luật đại học. Manh động hơn nữa là ông Bùi Văn Cường đã xua công an bắt giam giảng viên của trường là ông Phạm Đình Quý. Tất cả hành động của Tổng Liên Đoàn và ông Bùi Văn Cường đều vô pháp nhưng chưa thấy phản ứng của chính quyền CS. Lý do vì sao ông Cường dám táo tợn chà đạp lên luật pháp như vậy?
25 Tháng Chín 2020
Những người này đang ra sức hô hào: “muốn diệt cộng sản, muốn xoá bỏ đảng con lừa, hãy bầu Tổng thống Trump”. Cứ như thể trong một xã hội dân chủ và đa nguyên như nước Mỹ, người ta muốn xoá bỏ đảng đối lập là chuyện nhỏ vặt, là chuyện đùa của bọn trẻ con hay trò chơi chính trị bẩn thỉu của bọn độc tài cộng sản. Họ còn muốn ông Trump làm Tổng thống thêm 2 hay 3 nhiệm kỳ nữa. Tất cả đều trái lại những lời hô hào dân chủ mà họ lên tiếng từ 1975 đến giờ: chống độc tài toàn trị, tự do dân chủ cho Việt Nam, tự do ngôn luận và tín ngưỡng cho dân tộc Việt Nam, đa nguyên đa đảng,...
25 Tháng Chín 2020
Đừng bao giờ quên rằng nội các của Trump trong tháng sáu năm nay đã yêu cầu Tối Cao Pháp Viện hủy bỏ đạo luật về Obamacare - chính sách bảo hiểm y tế cho người nghèo được thực hiện dưới thời cựu TT Barack Obama – nhưng không thành công. Trong nhiệm kỳ đầu Trump còn e ngại sự chống đối mạnh mẽ của người dân nên chưa dám mạnh tay, nếu đắc cử nhiệm kỳ 2, chắc chắn Trump sẽ thực hiện xóa bỏ hoàn toàn Obamacare trong trường hợpđảng CH chiếm đa số ở lưỡng viện quốc hội.
25 Tháng Chín 2020
Kể cả những người vì phản kháng chính sách của nhà nước có bắt họ bao nhiêu cũng không thể bịt được miệng và mắt nhân gian. Đấy không phải là biện pháp lấp lỗ hổng "chính trị sai trái" của nhà nước, nó chỉ làm cho người ngoài thấy Việt Nam xứng đáng là một mảnh đất mà tội phạm đã không còn phân biệt, từ một em bé giật ổ bánh mì khi đói bị giam 3 năm cho tới một ông quan lấy của công vài ngàn tỷ lại ngồi tù cũng ba năm vì có công với cách mạng. Không những vô địch về tội phạm, Việt Nam còn vô địch về hệ thống công quyền khi nội các của ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc có đến 131 Thứ trưởng....
24 Tháng Chín 2020
Người có nhân cách không khuyến khích bạo động. Khi một nhà chính trị nói câu “hãy đánh người đi, tôi sẽ trả tiền luật sư” trước ống kính của truyền thanh, trước mặt nhiều người tham dự buổi vận động tranh cử thì chính cá nhân đó đã khuyến khích bạo động để người ủng hộ mình chống lại người không ủng hộ mình bằng sự bạo động. Khi mà một nhà chính trị, trước ống kính của truyền thông nói rằng “tôi đứng tại đường số 5 và có thể bắn chết một người mà tôi sẽ không bao giờ mất phiếu từ người ủng hộ tôi” để thấy máu bạo động, tâm bạo động của nhà chính trị đó ra sao. Họ sẵn sàng làm những hành động bạo động, hoặc...