Càng đàn áp nhiều thì càng gây ra nhiều oán hờn, phẫn nộ.

26 Tháng Sáu 202011:42 CH(Xem: 288)

Càng đàn áp nhiều thì càng gây ra nhiều oán hờn, phẫn nộ

_112998883__103595694_gettyimages-149014167                            Công an csVN đàn áp người dân trước thềm đại hội XIII - Hình BBC



Song Chi.
RFA Blog

Phần 1 & 2


Nhà cầm quyền VN gia tăng bắt bớ

Sáng ngày 24.6 nhà cầm quyền đã huy động hàng trăm công an, cảnh sát cơ động đến bao vây và bắt đi 3 người trong gia đình dân oan nổi tiếng: bà Cấn Thị Thêu, và hai người con trai Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư. Cả ba người cùng với người chồng, người cha của họ, ông Trịnh Bá Khiêm, đều từng bị nhà cầm quyền bắt vào tù trong vụ tranh chấp đất đai với chính quyền kéo dài nhiều năm ở thôn Dương Nội, ngoại thành Hà Nội. Bản thân bà Cấn Thị Thêu từng bị tù 2 lần.

Sau khi ra tù, họ tiếp tục đấu tranh, không chỉ cho quyền lợi của gia đình mình, của bà con Dương Nội mà khi vụ Đồng Tâm xảy ra, anh Trịnh Bá Phương là người đã liên tục đưa tin, hình ảnh, video clip về tội ác chấn động dư luận của nhà cầm quyền đối với dân làng Đồng Tâm và với gia đình cụ Lê Đình Kình, một đảng viên 57 năm tuổi đảng đã bị giết hại dã man, những người khác trong nhà thì bị đánh đập, bị bắt đi…ra sao.

Cũng trong ngày, theo thông tin trên mạng xã hội, còn có 3 người nữa bị bắt: Bà Nguyễn Thị Tâm cũng là dân oan Dương Nội, ông Vũ Tiến Chi, quê Nam Định, cư trú tại Bảo Lộc , Lâm Đồng, bà Nguyễn Thị Cẩm Thuý, từng là một giáo viên dạy cấp 2 nhưng đã bị đuổi việc do quan điểm chính trị đối kháng với đảng cộng sản. Cả 6 người trên đều bị bắt giam với cáo buộc “làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống nhà nước Cộng hòa XHCN VN”- điều 117 Bộ luật Hình sự năm 2015.

Những tài liệu, vật phẩm nhằm chống nhà nước Cộng hòa XHCN VN đó là gì? Chẳng hạn, khi khám xét tại nhà Trịnh Bá Tư, trong bài “Kịch bản tồi của công an” đăng trên trang Tiếng Dân, tác giả Hiếu Bá Linh cho biết: gồm có “bài báo “Đảng viên hư trước, làng nước hư theo” của nhà văn Vũ Tú Nam, được đăng trên tờ báo “Người Cao Tuổi” số 1020 và được đăng lại trên tờ “Văn Hóa Nghệ An“, “bài báo: Ông Đặng Thành Tâm: ‘Lắm lúc tôi muốn uống thuốc sâu tự tử’. Đó là bài báo đăng trên báo “Tiền Phong”…”một tập thơ mỏng, quyển sách “Chính trị bình dân“, cái áo in hàng chữ “Dân chủ không phải là tội” và khẩu trang in hình gạch chéo đường lưỡi bò của Trung Quốc.”.. Không lẽ những bài báo, tài liệu, vật phẩm này là những thứ gọi là chống lại nhà nước? 

Còn trên báo chính thống Người Lao động thì: “Quá trình điều tra, khám xét nơi ở của hai đối tượng, lực lượng chức năng đã thu giữ được một số đồ vật, tài liệu như:"Cẩm nang nuôi tù", "Phản kháng phi bạo lực", "Đặt bàn tay lên Việt Nam", "Chính trị bình dân". Những cuốn sách trên đều mang tên Phạm Đoan Trang cùng một số tài liệu viết tay có nội dung liên quan đến hoạt động tuyên truyền chống Nhà nước của các đối tượng.” (Bắt giữ các đối tượng Cấn Thị Thêu, Trịnh Bá Tư”)

Các cuốn sách này rõ ràng cũng chỉ là những lời kêu gọi phản kháng ôn hòa mà thôi.

Nhưng từ trước đến nay có ai lạ gì nhà cầm quyền VN. Họ muốn bắt ai là bắt, muốn khép tội gì, muốn bẻ cong sự thật thế nào mà chẳng được, khi từ quân đội, công an, luật pháp, tòa án cho tới báo chí truyền thông là trong tay họ.

Sự việc 6 người bị bắt ngày 24.6 chỉ là nối tiếp của hàng loạt hành vi đàn áp gia tăng có hệ thống của nhà cầm quyền trong những năm qua. Chỉ riêng trong vòng 1, 2 năm, đã có hàng loạt những người bất đồng chính kiến ôn hòa bị bắt.

Nhà báo, nhà văn, Tiến sĩ Kinh tế Phạm Chí Dũng bị bắt ngày 21.11.2019 cho đến nay vẫn chưa được đem ra xử. Nhà báo Phạm Chí Dũng là chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam. Ông bị bắt cùng một tội danh thuộc điều 117 Bộ Luật Hình sự nói trên. Trước đó ông từng bị công an Việt Nam bắt và câu lưu hai lần vào năm 2012 và 2015 với các tội danh tương tự nhưng sau đó được thả ra.

Nhà báo, blogger Trương Duy Nhất bị bắt cóc tại Thái Lan vào tháng 1.2019 sau khi tới UNHCR tại Bangkok xin tị nạn chính trị, và bị kết án 10 năm tù sau phiên tòa tháng 3.2020. Trước đó ông từng bị tù 2 năm tù (2013-2015) vì vi phạm điều 258 BLHS do một số bài viết chỉ trích nhà cầm quyền trên blog “Một góc nhìn khác”.

Nhà văn Phạm Thành, blogger Bà Đầm Xòe, bị bắt ngày 21 tháng 5 năm 2020. Nhà văn Phạm Thành là người từng viết một số cuốn sách phê phán chế độ như tiểu thuyết “Cò hồn Xã nghĩa”, “Nền Kinh tế Thị trường Định hướng XHCN Xuống hố cả lũ”, hoặc phê phán Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Việt Nam: "Nguyễn Phú Trọng: Thế Thiên Hành Đạo Hay Đại Nghịch Bất Đạo”.

Thêm 2 người nữa cũng thuộc Hội nhà báo độc lập Việt Nam là blogger Nguyễn Tường Thụy bị bắt ngày 23.5 và Lê Hữu Minh Tuấn, tên thường gọi Lê Tuấn, hội viên, bị bắt ngày 12.6.

Nhà báo, blogger Phạm Đoan Trang viết trên facebook của mình: “So với hai thành viên bị bắt trước đây là ông Phạm Chí Dũng (SN 1966, bị bắt ngày 21/11/2019) và ông Nguyễn Tường Thụy (SN 1952, bị bắt ngày 23/5 vừa qua), thì Lê Tuấn còn rất trẻ, mới ngoài 30 tuổi (sinh ngày 20/3/1989), quê gốc Quảng Nam…Việt Nam lại có thêm một tù nhân lương tâm rất trẻ.”

Tổ chức Human Right Watch có bài: “Việt Nam: Gia tăng đàn áp bất đồng chính kiến ôn hòa. Làm sóng bắt bớ mới trước Đại hội đảng lần thứ 13” có nhắc tên 8 người bị bắt giữ và kết án với các tội danh chính trị kể từ cuối năm 2019 đến tháng Sáu năm 2020 là Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy, Lê Hữu Minh Tuấn. Phạm Chí Thành, Trần Đức Thạch, Đinh Thị Thu Thủy, thuộc Hội Nhà báo Độc lập, nhóm nhân quyền Hội Anh em Dân chủ, và một số nhà hoạt động, người cầm bút độc lập.

Ngoài ra bài viết cũng nhắc đến một số trường hợp khác. Có cả người Việt ở hải ngoại như trường hợp ông Châu Văn Khảm, người Úc gốc Việt bị kết tội “khủng bố”và kết án 12 năm tù giam vào tháng 11 năm 2019. Bài báo “Một người Autralia đón tuổi 71 sau song sắt ở Việt Nam” trên trang Human right Watch ngày 15.6.2020 viết: “Mặc dù các cáo buộc có tính chất nghiêm trọng như vậy, nhưng bàn cáo trạng không nêu được một hành vi bạo lực hoặc ý định sử dụng bạo lực nào của ông Châu hay các đồng bị cáo người Việt của ông. Thay vào đó, tòa án chỉ ra các bằng chứng về liên hệ và các hoạt động của ông với một đảng chính trị đối lập, Việt Tân, đang hoạt động công khai và hợp pháp ở nhiều quốc gia trong đó có Australia, nhưng bị Hà Nội tùy tiện dán nhãn “khủng bố”.

Những người bị bắt là ai?

Trừ 1, 2 trường hợp hiếm hoi người bị bắt là người Việt ở hải ngoại, những người bị bắt đều sinh ra, lớn lên trong lòng chế độ này, có những người từng là cựu chiến binh của quân đội cộng sản như ông Trần Đức Thạch, Nguyễn Tường Thụy, có người là đảng viên đảng cộng sản, cán bộ tại Ban An ninh Nội chính Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh như nhà báo Phạm Chí Dũng, hoặc từng hoạt động trong hệ thống báo chí nhà nước như nhà báo Trương Duy Nhất, báo Đại Đoàn Kết, nhà văn Phạm Thành Nguyên phóng viên Đài Tiếng nói Việt Nam…

Còn những người khác là những người dân bình thường, vì mắt thấy tai nghe những sự bất công, sai trái của chế độ mà viết bài trên facebook rồi bị bắt, hoặc là dân oan như gia đình bà Cấn Thị Thêu, bà Nguyễn Thị Tâm.

Không một ai trong số họ có thể là mối nguy hiểm cho chế độ. Không vũ khí, không lực lượng, cũng không kêu gọi bạo lực lật đổ chế độ, họ chỉ cất lên tiếng nói hoặc bài viết phản biện, chỉ trích một cách ôn hòa. Ở bất cứ một quốc gia tự do dân chủ nào khác thì họ chỉ đang thực hiện quyền tự do ngôn luận, một trong những quyền căn bản của con người, của công dân.

Nhưng với một chế độ độc tài toàn trị như chế độ do đảng cộng sản lãnh đạo ở VN thì mọi tiếng nói chỉ trích đều không được phép, còn đất đai thì tiếng là thuộc quyền sở hữu của toàn dân nhưng lại do nhà nước quản lý nên nhà nước muốn lấy lại lúc nào là lấy, và đền bù cho người dân với giá rẻ mạt trong khi họ bán lại cho các tâp đoàn đầu tư kinh doanh với giá gấp hàng chục lần. Chính cái điều luật đất đai bất công này đã tạo ra hàng vạn, hàng triệu dân oan khắp ba miền với bao nhiêu thảm cảnh, bao nhiêu oán hờn mà vụ Đồng Tâm chỉ là một vụ tàn bạo nhất.

Khi con số người bị bắt ngày càng nhiều, khi những bản án ngày càng nặng nề phi nhân thì điều lạ lùng là những người bị bắt cũng ngày càng bình thản, hiên ngang, không một ai trong số họ sợ hãi. Đọc bài “Cha của Trịnh Bá Phương kể về việc con trai và vợ bị bắt”, BBC, hay những lời của nhà văn Phạm Thành nói với vợ, anh Trịnh Bá Phương livestream trước lúc bị bắt, những lời nói của nhà báo Trương Duy Nhất trước tòa…đều bình tĩnh, bất khuất. Khác một trời một vực với thái độ của các quan tham khi bị kết án.

Tất cả những người lên tiếng ở VN đều hiểu sẽ phải trải qua đủ thứ “khổ nạn” cũng như sẽ có ngày bị bắt, bị cầm tù…và họ đều dó tâm lý chuẩn bị cho điều đó.

Ngoài việc gia tăng bắt bớ với những tội danh mơ hồ là những phiên tòa chóng vánh nhưng bản án thì càng ngày càng nặng nề. Trước kia những bản án dành cho người bất đồng chính kiến chỉ chừng 2,3, 5 năm, cao nhất là trường hợp kỹ sư, doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức 16 năm tù, bây giờ chỉ riêng “Tội làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo điều luật 117 đã bị phạt tù từ 5 đến 12 năm, phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ 10 năm đến 20 năm. Thậm chí chuẩn bị phạm tội cũng bị phạt từ 1 đến 5 năm!

Có trường hợp như ông Lê Đình Lượng, vì vận động một cách ôn hòa cho những người ngư dân bị ảnh hưởng bởi thảm họa môi trường mà bị khép tội "Lật đổ chính quyền nhân dân" theo Điều 79, Bộ luật hình sự Việt Nam và bị kết án 20 năm.

Chế độ tàn bạo, không chính danh nên luôn sợ hãi

Câu hỏi tại sao nhà cầm quyền ngày càng gia tăng đàn áp, bắt bớ mặc dù trong mấy năm gần đây phong trào đấu tranh ở VN có vẻ như bị chững lại và cũng không có những vụ xuống đưởng biểu tình rầm rộ như trước kia, với đủ lý do như phản đối sự hung hăng bành trướng của Trung Cộng trên biển Đông, biểu tình chống đặc khu, chống formosa xả thải ra biển, chống giải tỏa cướp đất v.v…? Và nhiều người bị bắt nếu không xấp xỉ tuổi 70, thì đa phần cũng là phụ nữ chân yếu tay mềm, có làm gì được chế độ?

Có rất nhiều lý do. Nhìn chung, đảng và nhà nước cộng sản VN mạnh tay hơn có lẽ vì họ thấy bây giờ từ Mỹ cho tới các nước phương Tây còn có quá nhiều vấn đề nội bộ phải lo, chả nước nào thật sự quan tâm đến hồ sơ nhân quyền tệ hại của chế độ Hà Nội nữa, nên họ có làm gì cũng chẳng bị trừng phạt như trước. 

Trong bài “Một người Autralia đón tuổi 71 sau song sắt ở Việt Nam” trên trang Human right Watch đã nhắc đến ở trên cũng viết: 

“Nhưng hồ sơ nhân quyền tồi tệ của Việt Nam ít khi được nêu trong tin tức quốc tế. Chính phủ Australia, do lo ngại về ảnh hưởng đang tăng lên của Trung Quốc trong khu vực Đông Nam Á, nói chung vẫn dè dặt không đưa ra quan điểm công khai và có nguyên tắc về các vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. Chính phủ Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Trump chỉ nêu các vấn đề về nhân quyền khi nào thấy có lợi về chính trị. Liên minh Châu Âu vừa hoàn tất một Hiệp định Thương mại Tự do với Việt Nam, bỏ qua phần lớn các quan ngại của các nhà vận động về hồ sơ nhân quyền tồi tệ của Hà Nội.”

Sự thiếu vắng các tiếng nói nêu trên chắc chắn đã khiến chính quyền Việt Nam bạo dạn hơn trong việc gia tăng các nỗ lực truy đuổi và bắt giữ các nhà bất đồng chính kiến.”

Trong một số trường hợp, lại có những lý do riêng. Với những người viết sách, viết báo phê phán đích danh một nhân vật lãnh đạo cao cấp thì bị trả thù, như trường hợp nhà báo Trương Duy Nhất viết về ông Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, nhà văn Phạm Thành viết về ông Nguyễn Phú Trọng, nhà báo, blogger, dịch giả Lê Anh Hùng thường xuyên có bài tố cáo một số quan chức cộng sản (bị bắt ngày 5.7.2018 sau đó từ ngày 1.4.2019 bị đưa vào bệnh viện tâm thần trung ương 1 ở Thường Tín, Hà Nội, ép buộc điều trị tâm thần để hủy hoại sức khỏe). Có trường hợp như gia đình anh Trịnh Bá Phương, vì nhà cầm quyền chuẩn bị đưa 29 người dân Đồng Tâm ra xét xử nên họ muốn trừng trị và bị miệng luôn những người đã đưa tin về vụ việc này…

Nhà cầm quyền VN đặc biệt lo ngại với những trường hợp tụ họp thành nhóm, thành tổ chức như Hội Nhà báo Độc lập, nhóm nhân quyền Hội Anh em Dân chủ, các tổ chức tôn giáo…cho dù những nhóm này hoạt động công khai và hết sức ôn hòa.

Nhưng có lẽ lý do lớn nhất vẫn là từ sự hoảng sợ sâu thẳm bên trong của nhà cầm quyền. Dù có đủ mọi thứ trong tay, từ quân đội, công an, tòa án, báo chí truyền thông, đội ngũ dư luận viên đông đảo…còn đại đa số người dân thì không quan tâm gì đến chính trị, nhưng họ vẫn sợ. 

Có một sự thật rành rành là nếu nhìn bên ngoài thì chế độ này vẫn vững vàng, xã hội vẫn “ổn định” về mặt chính trị, nhưng bên trong là cả một sự bế tắc, loay hoay từ lý luận, lý tưởng, đường lối, mô hình thể chế cho tới việc không tìm ra những gương mặt lãnh đạo có tài. Theo dõi báo cáo của ông GS.TS. Phùng Hữu Phú - Phó Chủ tịch thường trực Hội đồng Lý luận Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam tại Hội nghị báo cáo do Ban Tuyên giáo Trung ương phối hợp với Bộ Công an tổ chức sáng 10.6 về Dự thảo văn kiện Đại hội XIII là có thể thấy rõ sự bế tắc, loay hoay đó. 

Cùng với sự bế tắc là nỗi lo bất ổn từ trong nội bộ Cán bộ, đảng viên suy thoái là thế lực thù địch rất khó đấu tranh” (Thanh Niên) theo ông Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo T.Ư Võ Văn Thưởng. Chưa kể nền kinh tế sa sút do làm ăn bết bát, tham nhũng nặng nề, và cả ảnh hưởng từ đại dịch COVID-19, tài nguyên cạn kiệt, và những đe dọa ngày càng tăng từ Trung Cộng. Tất cả khiến nhà cầm quyền VN tưởng là vững, là ổn định mà như đang ngồi trên đống than âm ỉ không biết bùng cháy từ lúc nào. 

Nhưng thay vì “làm nguội tình hình” bằng cách khoan sức dân, nới rộng quyền tự do dân chủ cho người dân, sửa sai những điều luật bất công, thì nhà cầm quyền lại gia tăng đàn áp. Một chế độ không chính danh, chưa bao giờ do dân bầu lên, chỉ tồn tại bằng bạo lực, chuyên dùng một cái sai lớn hơn, một cái ác tàn bạo hơn để che lấp một cái sai, một cái ác trước đó nên luôn bất an và luôn nhìn dân như kẻ thù. Nhưng càng đàn áp thì càng gây nên nỗi căm phẫn dồn nén trong nhân dân. Chính đảng và nhà nước cộng sản VN đang tự đào hố chôn dần mình chứ chứ không phải bất cứ một “thế lực thù địch”, “thế lực ngoại bang” nào khác.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Bảy 202011:31 CH(Xem: 77)
Hình như Tuyên giáo VN đã hơi quá lố khi cứ lấy hình ảnh chữa trị một bệnh nhân nước Anh để ca ngợi và tự hào quá VN ơi tột đỉnh như kiểu rằng VN là một quốc gia thần thánh mất rồi, việc người Phi công đến tuyệt thực để phản đối cánh truyền thông VN là một cú tát vào mặt tuyên giáo rằng các ông sống ở rừng quen rồi, hãy học cách sống văn minh đi. Bảo vệ thông tin cá nhân không chỉ do mỗi cá nhân nhận thức mà nó được pháp luật bảo vệ. Việc cung cấp thông tin, hình ảnh của họ cho báo giới dù che mặt mà không được sự đồng ý của họ khiến viên phi công nghĩ rằng mình như một con rối trong cuộc chơi tuyên truyền hơn là một bệnh nhân cần được sự quan tâm hỏi thăm và che chở hơn là kiểu khoe mẽ quá đà.
10 Tháng Bảy 202010:03 CH(Xem: 126)
Với 88 trạm BOT dày đặc, mà chủ yếu là trên quốc lộ thì dân không có chọn lựa sử dụng hạ tầng miễn phí, chính vì thế toàn bộ nền kinh tế đất nước bị BOT trấn lột một cách cưỡng bức mà không có đường nào thoát. Chính quyền CS đã từ chối xây dựng hạ tầng cơ bản phục vụ dân sinh, trong khi đó người dân Việt Nam phải gồng lưng đóng thuế cho chính quyền thuộc loại cao nhất Châu Á. Như vậy, qua đây chúng ta mới thấy, BOT ở nước khác chỉ đơn giản nâng cao chất lượng hạ tầng, còn hệ thống BOT Việt Nam đang làm nhiệm vụ trấn lột toàn dân. Chính vì vậy mà chúng ta...
10 Tháng Bảy 202010:01 CH(Xem: 90)
“Người tài đức có đặc điểm giàu lòng tự trọng, nhưng trung thực thủy chung…trong hoàn cảnh nào cũng lấy đất nước, dân tộc, quê hương làm mục đích cống hiến phục vụ, cho nên làm nhân sự mà có trong tay những người tài đức thì xét góc độ khía cạnh nào cũng là điều tốt cho dân cho nước. Là người ngoài Đảng, việc họ có quan điểm việc này việc kia khác biệt là điều bình thường. Người tài đức ngoài Đảng mặt khác là động lực cạnh tranh để cán bộ đảng viên nhìn vào mà phấn đấu rèn luyện”[
10 Tháng Bảy 202010:00 CH(Xem: 74)
Buôn ma túy hay buôn vũ khí, hàng lậu có mức sinh lợi nhiều như thế? Chắc chắn là không. Vì lợi nhuận hơn cả buôn ma túy nên quan chức đẻ ra bọn Tư bản đỏ cứ thế mà cướp, rồi được bảo kê… Chỉ có dân đen thì muôn đời khổ, ngày xưa thời Thực dân áp bức dân ta chịu 100 loại thuế phí mà có kẻ đã nhảy dựng lên đòi đánh đổ chế độ thực dân áp bức, ngày nay, hơn 400 loại phí, nhưng vẫn được đảng ca ngợi chế độ ta là chế độ đạo đức, là văn minh. Đạo đức và văn minh lại đi bỏ tù người phản đối cái sai ấy sao? Đạo đức và văn minh mà cướp của dân không từ 1 thứ gì vậy sao?
10 Tháng Bảy 20209:51 CH(Xem: 81)
Ôi kìa Giám đốc... nhục muôn thu! Ăn nói cuồng ngông giống chó tru! Không biết bạn, thù...neo phẫn hận? Không lo chân, giả...đớp phàm phu! To mồm...chưa liệu đường tiên thủ? Lớn tiếng... chưa thông định rút dù? Vận nước vào tay thằng phản phúc! Quốc phòng Thượng tướng ví lu bu!
08 Tháng Bảy 202010:10 CH(Xem: 174)
Lấy ví dụ mới đây trường hợp thằng Lương Minh Sơn phó bí thư Phú Yên đã đề nghị công an tỉnh này và các cơ quan liên quan vào cuộc để điều tra, làm rõ người phát tán thông tin liên quan đến việc xe biển xanh vào tận máy bay đón mình. Hành động của Sơn là gây phản cảm, sảnh đón cách 70m mà nó thể hiện tính kiêu ngạo cộng sản phải hơn người dân đen nên đem xe vào đón tận cửa chờ, xe của dân đóng thuế cho nó đi, bị người ta chụp lại đưa lên mạng chẳng có gì sai, mà hắn ta mất dạy phải nhờ công an vào cuộc điều tra, cái cần điều tra là cái biệt phủ hơn 100 tỷ...
07 Tháng Bảy 202010:38 CH(Xem: 190)
“Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta. Mà cần hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc hôm nay”. Vâng! Đó là câu nói của tổng thống thứ 35 của Hoa Kỳ-John. F. Kennedy, thế nhưng bị ông nhạc sỹ Vũ Hoàng ăn cắp làm của riêng mà nhưng vẫn cứ được CS cho hát đi hát lại từ năm này đến năm khác ấy thôi. “Thời đại Hồ Chí Minh”, thời đại mà họa sĩ ăn cắp ý tưởng không biết ngượng, nhạc sỹ đạo nhạc không biết áy náy, nhà văn thì đạo văn không một chút day dứt, quan chức thì thi nhau ăn cắp tài sản nhân dân không một chút xấu hổ vv… Đấy! Tấm gương đạo đức lãnh tụ hiện hình...
05 Tháng Bảy 20207:57 CH(Xem: 163)
Năm 1947, vì muốn hoá giải sự xung đột đẫm máu này, Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ đến Đồng Tháp Mười, để gặp Bửu Vinh, đại diện của phía Việt Minh để bàn hòa ước. Lúc đi, ngài chỉ mang theo 4 người hộ vệ, chèo xuồng vào nơi họp. Chuyện xảy ra lúc khoảng 8g tối, khi cuộc thảo luận chưa dứt, đột nhiên xuất hiện 8 người của bên Việt Minh xông vào đâm, bắn. Duy chỉ có một hộ vệ duy nhất là anh Phan Văn Tỷ thoát được, là người kể lại sự việc lúc ấy. Anh Tỷ còn thấy trong lúc hỗn loạn, chính trị viên đại đội 66 của Việt Nam giơ súng ngắn nhắm vào Đức Thầy, nhưng...
04 Tháng Bảy 20209:44 CH(Xem: 257)
Không chạnh lòng sao được khi TQ đem giàn khoan vào vùng chủ quyền nước ta, nó đòi cắm mũi khoan như nhà của nó, mà Lãnh tụ cộng sản Nguyễn Phú Trọng chỉ biết làm lơ để yên ổn mà tổ chức đại hội đảng cho xong. Modi đâu cần yên ổn để tổ chức đại hội? 10 trẻ em người Ấn kia đâu nghĩ rằng chính phủ, nhà nước sẽ lo là xong? Hơn hết thái độ của họ đều xuất phát từ lòng Ái Quốc, chứ không phải là ươn hèn, ác độc và lộ rõ là hành động phản quốc như nhà cầm quyền VN. Trung cộng đang tập trận ở Hoàng Sa, trên vùng chủ quyền nước ta đấy. Không biết giờ này...
26 Tháng Sáu 20202:32 SA(Xem: 337)
Các cuộc bầu cử do nhà cầm quyền cộng sản tổ chức đều chỉ là hình thức khi mà các công dân không phải đảng viên đảng CSVN khi ứng cử thì đều bị loại. Và các cơ quan do đảng CS kiểm soát đã lựa chọn các ứng cử viên theo ý muốn của họ, người trúng cử đã được quyết định từ trước. Thậm chí các vị trí lãnh đạo sẽ được bầu trong cuộc bầu cử quốc hội năm 2021 thì nay đã được Ban chấp hành trung ương khóa 12 quyết định từ tháng 6 năm 2019.
12 Tháng Bảy 2020
Thanh niên Hongkong đã đứng lên chỉ vì Hongkong ngày càng tệ hại hơn, dân quyền đang bị đe dọa nặng nề, còn dân xã nghĩ thì thế nào trong khi sự tồn vong của đất nước đang bên bờ vực, sự toàn vẹn lãnh thổ bị giặc cướp xâm phạm hàng ngày. Xin hỏi trước vấn nạn đó đã có được trăm người dân, ngàn người dân, dám đứng lên thẳng thắn mặt đối mặt, với lũ Ba Đình buôn dân bán nước không? Hỏi chỉ là bởi thất vọng bởi bao năm luôn mong đợi một điều gì đó xảy ra! Chỉ lẻ tẻ một vài người, lại thêm sự quay lưng né tránh của chính người dân xã nghĩa...
11 Tháng Bảy 2020
Những thế hệ già nua về nhận thức này đã không tự nhìn thấy những công việc họ làm suốt mấy chục năm qua, nó không có gì khác hơn cái bản sao của người Cộng Sản, của chủ nghĩa Cộng Sản là mấy, qua việc trù dập, qua việc chụp mũ và nhất là qua lối tấn công đàn áp người khác chính kiến bằng chính cái chiêu trò bẩn thỉu và bỉ ổi nhất của Cộng Sản, trò Đấu Tố Những Người Bất Đồng Chính Kiến Qua Tòa Án Nhân Dân mà họ căng lều lập ra như ở các “Cộng Đồng Người Việt” ở Mỹ. Chẳng hạn như vụ tấn công chụp mũ bà Dân Biểu Trâm Nguyễn ở Andover, Massachusetts...
10 Tháng Bảy 2020
Với 88 trạm BOT dày đặc, mà chủ yếu là trên quốc lộ thì dân không có chọn lựa sử dụng hạ tầng miễn phí, chính vì thế toàn bộ nền kinh tế đất nước bị BOT trấn lột một cách cưỡng bức mà không có đường nào thoát. Chính quyền CS đã từ chối xây dựng hạ tầng cơ bản phục vụ dân sinh, trong khi đó người dân Việt Nam phải gồng lưng đóng thuế cho chính quyền thuộc loại cao nhất Châu Á. Như vậy, qua đây chúng ta mới thấy, BOT ở nước khác chỉ đơn giản nâng cao chất lượng hạ tầng, còn hệ thống BOT Việt Nam đang làm nhiệm vụ trấn lột toàn dân. Chính vì vậy mà chúng ta...
09 Tháng Bảy 2020
Các bạn có thể thờ ông Trump như một vị thần nếu như các bạn muốn. Còn với tôi, ông ta chỉ là một con người với đầy rẫy những khiếm khuyết. Nhưng ngay cả như vậy, nếu ông ta chỉ là ông chủ của một cái casino, thì tui không cần nói làm gì. Nhưng ông ta đang là Tổng Thống Mỹ, nghĩa là ông ta đang là đầy tớ của dân Mỹ, cho nên tôi phải quan tâm vì mọi quyết định của ông Trump đều ít nhiều có ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, gia đình tôi và tương lai của con cái tôi. Thuê đầy tớ thì phải biết họ làm gì và làm như thế nào chứ? Làm không được thì phải đuổi để mướn người khác...
09 Tháng Bảy 2020
Theo Luật Sư, Tổng thống Hoa Kỳ đã cố gắng buộc Trung tá Vindman phải lựa chọn: Tuân theo luật pháp hoặc làm theo ý Tổng Thống. Tôn trọng lời thề với Hiến Pháp hay bảo vệ sự nghiệp của mình. "Đây là những lựa chọn mà không ai ở Hoa Kỳ phải trải qua, nhất là cho một người mà đã dành cả cuộc đời của mình để phục vụ đất nước, ông Pressman nói thêm, Vindman "đã làm những gì mà luật pháp buộc anh ta phải làm, và vì vậy anh ta bị tổng thống và các bè phái thanh trừng.”
08 Tháng Bảy 2020
Đã bao nhiêu năm, hết đời thủ tướng này đến đời thủ tướng khác mà CS không ngăn nổi trò mượn đường của Tàu Cộng và đã làm Việt Nam mất không biết bao nhiêu cơ hội mở rộng thị trường sang Mỹ. Thì điều đó cũng chứng tỏ sự bất tài của ĐCS. Yếu kém thế, nhưng Nguyễn Xuân Phúc vẫn cứ khoác lác rằng: “Cả thế giới suy thoái nặng nề, kinh tế Việt Nam trên đà hồi phục”. Với CS, Việt Nam mất rất nhiều cơ hội để phát triển mà chúng ta không thể nào cân đo đong đếm được. Chấp nhạn CS cai trị là chấp nhận nhiều mất mát lớn.
08 Tháng Bảy 2020
Chẳng biết tin tức có được từ đâu, và với dữ liệu nào, “người dân Việt yêu nước” với mối thù Trung Quốc đến tận xương tủy, cùng nhau tung hê những sự kiện Donald Trump đánh cho kinh tế của Trung Quốc xất bất xang bang, tả tơi tơi tả như cái mền rách, tình tiết gay cấn không khác gì trong những bộ phim Hong Kong dài nhiều tập. Trên thực tế, suốt 2 năm qua cho thấy, Tập Cận Bình và nhà cầm quyền Cộng Sản bắc Kinh chưa hề có bất kỳ nhượng bộ nào, trong khi Donald Trump và chính quyền của ông ta luôn là những người mở lời mời đối phương ngồi trở vào bàn...
08 Tháng Bảy 2020
Khi cộng sản biến thành tư bản và tư bản biến thành độc tài cộng sản thì tầng lớp cai trị bao gồm một bên là kẻ cầm quyền và các đại công ty (cho dù là dưới một nhãn hiệu hay nhiều tên hiệu khác nhau); bên kia là các tầng lớp dân chúng luôn luôn bất mãn, chống đối nhưng ô hợp. Phải chăng họ đang chờ đợi một cuộc cách mạng "toàn thế giới": Đồng loạt và Đồng khởi??? Vì không thể thực hiện những cuộc cách mạng cục bộ sẽ bị đàn áp bởi chính quyền quyền địa phương cũng như thế lực tư bản quốc tế cho nên phải có một kế hoạch hóa toàn cầu với những điều kiện tất yếu...
07 Tháng Bảy 2020
Tranh đấu đâu có hề đơn giản như những ông bà ngồi trong bàn giấy mong cầu Mỹ đánh TQ và giải phóng dùm cho dân tộc?, như những sỹ phu Bắc Hà ra ứng cử đại biểu quốc hội để hy vọng khi mình vào đó sẽ có thể “chuyển hóa” (nguyễn minh triết) được đảng cs? Trái với cái suy nghĩ của ông bà dù cho Mỹ có đánh được TQ thì cũng u đầu mẻ trán qua cuộc chiến thương mại, còn khi trở thành đại biểu quốc hội thì quý vị chả có chuyển hóa được cái gì cả mà chỉ trở thành một thành viên nhìn hình hcm mà gân cổ lên hát quốc ca sắt máu căm thù, để ca tụng suy tôn...
07 Tháng Bảy 2020
Tính tình tàn nhẫn, tim lạnh này giúp cho Trump đi theo nghề làm chính trị. Là 1 tổng thống, Donald Trump đã đối xử quá ác độc đối với các trẻ con của những người tị nạn chính trị (hoặc vì lý do nào đó) muốn nhập cư vào Mỹ. Ông ta cách biệt con nít với bố mẹ của chúng và nhốt chúng vào “lồng”. Trong mùa đại dịch, trên 121,000 đã chết và sẽ còn thêm nhiều người nữa, ông ta vẫn tỉnh bơ, ung dung như chẳng có gì xẩy ra, còn nói láo, đổ thừa lỗi cho người khác. Trump đã mồm loa mép dãi biện hộ cho những cách chữa trị chết người, không thể chứng minh được...