Chuyện Người Hà Nội Thời Kỳ Xã Hội Chủ Nghĩa

24 Tháng Năm 202010:29 CH(Xem: 897)

                                      E...O ƠI! HÀ LỘI PHỐ
              Chuyện Người Hà Nội Thời Kỳ Xã Hội Chủ Nghĩa

a78b39e7-37e3-4d8a-b6e6-91b73f4699c3              Người dân Hà Nội chen lấn giành giật để được nhận gạo ATM - Hình Trong Nước.



    Nguyễn Hữu Thời
FB. Trần Khải Thanh Thủy



    Tôi sinh trưởng và lớn lên ở miền Trung, và có vợ nguời miền Bắc. Nỗi uớc mơ của tôi là có dịp về thăm quê vợ ở Hà Nội; nhưng tiếc thay đã 38 năm kết hôn với nàng, tôi vẫn chưa đạt được ý nguyện. Nhân có anh bạn thân mới về thăm Hà Nội trở lại Hoa kỳ. Anh có đến thăm tôi, và kể chuyện về thăm Hà Nội. Tôi náo nức nghe anh kể, và trung thực thuật lại không thêm bớt, để hầu bạn đọc.

- Anh biết không. Tôi ăn mặc cốt sạch sẽ, thoải mái chứ không phải cho sang trọng, ăn diện bên ngoài khi đi ra phố. Tới Hà Nội, tôi về ngụ tại nhà ông anh ruột tôi, chị dâu tôi người Hà nội. Anh chị tôi có chương trình cho tôi đi thăm viếng Hà Nội ngày hôm sau. Nhưng tôi tranh thủ thời gian, muốn đi loanh quanh gần nhà truớc đã. Tắm rửa thay quần áo xong, tôi mượn chiếc xe đạp của đứa cháu đạp loanh quanh khu phố gần nhà cho giãn gân cốt, và quan sát xem có gì lạ không.

Đi mấy quãng đuờng, tôi thấy có cái tiệm ăn bên ngoài để nhiều chậu hoa, cây cảnh trông hấp dẫn quá. Tò mò, tôi cẩn thận khóa xe, và buớc vào tính kiếm cái gì ăn lót dạ. Một cô có lẽ là nhân viên nhà hàng, mặc áo dài xanh có hoa thêu nơi ngực, đứng cạnh một cậu con trai, mặc đồng phục nhà hàng.

Cả hai nhìn tôi chăm chú từ đầu đến chân, cô gái buớc lại gần, mặt cứ vênh lên, cất tiếng hỏi:
- Bác vào đây tìm ai?
- Xin lỗi, chứ đây không phải là nhà hàng ăn sao cô?
- Ờ! Nhà hàng ăn đấy, nhưng bác đi nhầm chỗ rồi.
- Sao lạ vậy?
- Chúng tôi nghĩ Bác không đủ "tiêu chuẩn để phục vụ".

Trong lòng tôi thấy lạ lắm nhưng cũng cố hỏi để nghe thử cô bé nói gì nữa. Trong bụng tôi nghĩ, không lẽ ở Việt nam hiện nay còn kỳ thị hơn thời nội chiến Nam Bắc ở Mỹ cách đây hơn 200 năm truớc sao? Tôi nhỏ nhẹ hỏi:
- Xin cô vui lòng giải thích: Tại sao tôi lại không đủ tiêu chuẩn để phục vụ?
Cô nhà hàng chưa kịp trả lời thì bên phải cửa phòng xịch mở, một nguời đàn ông buớc ra, tay cầm xấp giấy, mặc bộ vest đen, áo sơ-mi trắng, cổ thắt nơ, để râu mép, chân mang giày da bóng láng; tiến lại chỗ tôi và hất hàm bảo:
- Nhà hàng này chỉ bán cho Việt kiều, khách Ngoại, và cán bộ nhà nuớc có đặt bàn truớc.
- À! Ra là thế. Không lẽ, tôi nói tôi là Việt kiều đây. Nhưng bỗng dưng lại xưng danh tính ra làm gì...

Nguời Việt trong nuớc hay nguời Việt ở nước ngoài cũng là cùng một dân tộc, một màu da, một tiếng nói mà. Sao có sự phân biệt lạ lùng như vậy. Hình như một số nguời ở Hà nội bây giờ họ quan niệm Việt kiều là phải mập mạp, phương phi, trắng trẻo, bụng to, nhiều đô la, ăn mặc sang trọng, tiêu tiền như quăng qua cửa sổ. Họ đâu có biết rằng ở Mỹ dù làm bất cứ một việc gì đi nữa, một giờ đáng một giờ, và phải làm việc hết sức mình mới mong đạt đuợc kết quả. Dù là nguời chủ cũng vất vả không thua gì công nhân. Các nguời trong tiệm nhìn thấy tôi gầy ốm, nuớc da lại đen, những ngón tay sần sùi, thô kệch, ăn mặc quá đơn giản, nếu không muốn nói là lôi thôi, áo bỏ ra ngoài, lè phè, chân mang dép Nhật cho mát, họ không muốn tiếp tôi chăng?

Tôi thấy cũng không thiết ăn uống nữa, nên chào họ rồi lặng lẽ quay lưng ra cửa, tay trái vừa giơ lên vừa kéo cánh cửa để buớc ra đuờng. Tôi loáng thoáng nghe sau lưng tiếng nói trống không; giọng đàn ông còn rất trẻ, có lẽ của cậu đứng gần cô gái lúc nãy: "Nhìn cái "thằng " đó tiền bạc đâu mà đòi vào đây ăn. Ăn rồi nó "lỉnh" ngay đấy. Mình lại phải mất công gọi công an. Tụi đó chỉ có ăn khoai thì có! Rõ "phén" cho rồi!".

Tôi xem như không nghe thấy gì, và cứ bước ra chỗ để chiếc xe đạp lúc nãy mà trong lòng nghĩ ngợi lung lắm.

Tôi cứ ngỡ là tôi đã đi lạc vào một xứ lạ không phải là quê hương Việt Nam ! Tôi là nguời Việt nam mà! Dù tôi ở Mỹ đã gần ba mươi năm rồi, nhung những cử chỉ, những suy nghĩ, những thức ăn uống, những tập tục, tập quán hàng ngày đâu có gì thay đổi mấy trong tôi đâu! Cậu làm việc trong nhà hàng nói câu vừa rồi, gọi tôi bằng "thằng" tuổi tác chắc cũng nhỏ hơn cháu Út nhà tôi (31 tuổi).

Tôi chán ngán buớc lại chỗ để chiếc xe đạp lúc nãy tính đạp xe về nhà, không đi nữa, nhưng tôi không thấy chiếc xe đạp đâu, nó không có cánh mà đã bay đi rồi! Tôi nghĩ hay là tôi lầm chỗ, chắc hồi nãy mình để chỗ đằng kia. Tôi vội buớc qua chỗ tôi vừa nghĩ thì gặp ngay cô bán gánh trái cây, tuổi chừng 25, 27 đang ngồi trên cái đòn gánh để duới đất, hai chân xoạc ra, chàng hảng, thoải mái, nếu cô ấy mặc váy thì thấy rõ cái quần lót, may mà cô mặc quần dài; đang móc tiền ra lẩm nhẩm đếm. Tôi bước lại gần, ôn tồn và lễ phép hỏi:
- Xin lỗi cô. Hồi nãy truớc khi vào nhà hàng - tôi vừa nói, vừa lấy tay chỉ vào nhà hàng,- tôi dựng chiếc xe đạp gần đây. Cô có thấy ai tới lấy không nhỉ?

Cô ngưng đếm, mặt cuống lên, ngẩng nhìn tôi có vẻ ngạc nhiên như nhìn nguời từ hành tinh lạ, mắt hấp háy, miệng phát ra câu trả lời nhát gừng, giọng bực tức, đặc sệt, nặng thật khó nghe.
- Rõ hỏi vớ vẩn! Ai ăn không ngồi rồi ra đây ngồi gác xe cho bác phỏng! Xéo đi cho khuất mắt bà.

Tôi ngạc nhiên và nghĩ rằng vì mình thật thà hỏi thẳng, có thể cô ấy hiểu lầm tôi nghi ngờ gì chăng nên cô nổi nóng chóng như vậy. Tôi nói lời xin lỗi và tính quay đi. Cô không đáp lại, và chăm chú tiếp tục đếm bạc, xem như không có tôi còn đứng đấy, mồm nói đay nghiến: "Tiên sư nhà chúng bay! Bà đẻ ra con mà con tính "chum" với bà hả. Tờ nầy hai ngàn mà con cứ cãi với bà là đã trả tờ năm ngàn. Đồ thối. Quỷ có tha thì Ma cũng bắt. Ngày mai sẽ biết tay bà".

Tôi quả thật không hiểu cô đang rủa ai, và nói với ai. Tiếng "Chum" nghia là gì! Tôi chán chường lặng lẽ bỏ đi, chậm rãi thả bộ về nhà. Tôi đi lạc vào khu có nhiều cửa hàng bán đồ kỷ niệm cho khách du lịch, và chú ý đến một cửa hàng bên ngoài trang hoàng rất là cầu kỳ, hấp dẫn. Tôi bước vào. Cô bán hàng ăn mặc rất thời trang không thua gì các cô bán hàng son phấn trong các cửa tiệm Macy's, Broadways ở Mỹ. Nét mặt thật đẹp giống như người mẫu hay tài tử xi-nê, tuổi cỡ 19, 20. Thấy tôi, cô vội bước lại, tươi cuời, vồn vã hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, êm ả, ru ngủ, dịu dàng, ngọt ngào như mía đuờng Quảng Ngãi.

Cô ta nhỏ nhẹ, thỏ thẻ:
- Chào anh! Anh cần mua gì để em chọn hộ.

Tôi nghĩ có lẽ mình đã đến tuổi ngễnh ngãng nên nghe lầm chăng hay cô đang hỏi cậu thanh niên nào đang đứng gần đây? Tôi nhìn quanh quất thấy không có ai, biết là cô ta nói với mình nên vờ như không nghe. Tôi cảm thấy vừa ngượng, vừa buồn cuời, tuổi mình chỉ còn hai năm nữa là tới tuổi hưu (65). Sao cô ấy gọi mình bằng anh nhỉ? Bộ mình còn trẻ lắm sao! Tôi đâu có nhuộm tóc, tôi vẫn để đầu tóc hoa râm kia mà.
Tôi với lấy cái xắc tay đàn bà mân mê, săm soi, tính mua về làm quà cho bà xã Nghiệp. Cô bán hàng thấy vậy bước lại gần hơn, mùi son phấn thơm tho dễ chịu:
- Kìa anh! nào để em chọn hộ cho.

Cô lăng xăng giới thiệu cái nầy, món kia và cứ bảo tôi mua đi. Cô tính giá hời cho. Cuối cùng cô chọn cho tôi được một cái xắc tay khá đẹp và dẫn tôi đến quầy trả tiền. Cô thu ngân nơi quầy hàng nở nụ cuời thật tươi, hỏi han, chào đón như người thân từ thuở nào, lâu năm không gặp. Đột nhiên cô hỏi:
- Anh trả tiền đô hay tiền Việt.
Tôi ngỡ ngàng đáp:
- Tiền đô! Tôi chưa có thời giờ đổi ra tiền Việt Nam.
- Đuợc! Tốt lắm! Lần sau anh nhớ ghé lại cửa hàng em nhé! Tôi móc ví trả tiền, và lẩm cẩm thầm nghĩ rằng sao hai cô nầy biết mình là Việt kiều nên mới hỏi mình trả tiền đô hay tiền Việt, nhưng sao những người ở nhà hàng ăn lúc nãy không nhận ra mình là Việt kiều nhỉ?

Trả tiền xong, tôi chào hai cô, tay cầm cái xắc tay dợm bước ra ngòai. Cô bán hàng tiễn tôi và nói cho tôi vừa đủ nghe:
- Cạnh đây có chỗ "Tươi Mát", xin mời anh vào thưởng thức. Chủ là bạn em.
- Cảm ơn cô. Tôi vừa mới uống nuớc giải khát xong.

Tôi tiếp tục buớc ra ngoài đường liền nghe tiếng cười khúc khích lẫn tiếng nói của cô tính tiền: "Cái lão già ấy "Liễn" rồi. Lão ta còn không biết "Tươi Mát" là gì! Mày tốn công mời mọc cũng vô ích thôi".

Tôi thật không hiểu nổi, mới vài phút truớc đây các cô rất thân mật gọi tôi bằng anh làm tôi ngượng quá, và tỏ ra vui vẻ, săn đón, chỉ có mấy phút sau thôi, họ gọi tôi là lão già, và dùng tiếng lóng làm tôi không hiểu gì cả. Tôi lững thững, lếch thếch hỏi đuờng thả bộ về nhà, vừa buớc tới cửa đã thấy anh chị tôi đứng chờ nơi đó trông vẻ nóng ruột lắm. Chị dâu tôi lo lắng :
- Tôi biết chú đi lạc rồi. Sao không điện thoại về nhà?

Tôi kể lại hết chuyện đi vào nhà hàng, chuyện mất xe đạp, gặp cô bán trái cây, cô bán hàng và cô thu ngân ở tiệm bán đồ kỷ niệm v..v…

Cả nhà đều cuời lăn ra, và tôi cũng thắc mắc hỏi anh chị tôi những chữ mà tôi vừa mới nghe được như: "Lỉnh, Phén, Chum, Tươi Mát, Liễn v v…".

Anh tôi giải thích:
- Bây giờ dân ở đây họ chế ra nhiều tiếng lóng mới lắm. Chú ở ngoại quốc lâu năm nên không rõ đó thôi.

- Lỉnh là bỏ đi, lén lút đi, lẩn đi (ý muốn nói là ăn quỵt không trả tiền rồi bỏ đi)
- Phén là cút đi, đuổi đi,
- Chum là lừa gạt hay nói dối.
- Tươi Mát là chơi gái.
- Còn Liễn là bất lực, là liệt dương.

Còn thái độ họ đối với chú thì cũng tùy theo đối tượng thôi. Chú tiêu xài đô-la cho thật nhiều, diện đồ cho thật kẻng thì truớc mặt họ, chú là Vua đấy. Thôi! Chúng ta vào ăn cơm nói chuyện.

Trong bữa ăn tôi hỏi anh tôi:
- Hồi còn đi học, em đọc trong sách báo thấy nói, và trong thực tế cũng đã gặp, cũng đã quen những nguời Hà Nội trước năm 75 ở Sài gòn, và bây giờ ở Mỹ, họ thanh lịch lắm, ăn nói dịu dàng, ngọt ngào, cư xử rất là khả ái, cảm tình. Bạn thân em có vợ nguời Hà Nội, chị ấy hiền lành, nhu mì, khuôn phép, nói năng dễ nghe lắm khác hẳn những nguời Hà Nội mà em đã gặp hôm nay ở ngoài phố.

Anh đang vui vẻ, bỗng nét mặt chùng hẳn xuống, đặt đôi đũa xuống bàn, ngẩng mặt nhìn vào khoảng không, đôi mắt xa xăm, giọng buồn buồn anh trả lời:
- Ấy là những người Hà Nội truớc năm 1954 chú ơi. Sau Hiệp định Geneve tháng 7 năm 1954, một số lớn họ đã di cư vào Nam, một số quá vãng hoặc vì sinh kế hay vì lý do gì đó họ đã đi ra khỏi Hà Nội từ lâu rồi. Hà Nội bây giờ chỉ còn lại một số ít người như xưa thôi. Đa số những người Hà Nội giờ đây là từ các tỉnh, các vùng quê về lập nghiệp chú ạ. Số còn lại là cán bộ các cấp từ các nơi đổi về.

Anh tôi không nói gì nữa, đứng dậy nói lời xin lỗi mọi người, là đã dùng bữa xong và buớc vào nhà trong. Anh tôi đi rồi, chị dâu tôi lên tiếng nói:
- Biết bao giờ mình có lại đuợc những người Hà Nội năm xưa… chú nhỉ!


LEGROSBOBO, April 10th

           NHT

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Bảy 202010:05 CH(Xem: 192)
ĐCS nó tự xưng là “đại diện cho giai cấp Công - Nông” nhưng thực chất thì sao? Thực chất họ chỉ là một tổ chức trục lợi trên xương máu đồng bào mà thôi, trong đó giai cấp Công-Nông nghèo khổ là chịu thiệt thòi nhất. Họ dùng sưu cao thuế nặng để móc cho sạch túi dân, họ dùng súng ống để cướp đất dân, họ dùng chiêu trò bỉ ổi để gạn lấy tiền cứu trợ cứu đói của dân và doanh nghiệp. Thế nhưng trên báo chí thì họ vẫn nói, họ là “nhà nước của dân, do dân và vì dân”. Thế mới thấy khốn nạn chứ?!
03 Tháng Bảy 202010:03 CH(Xem: 202)
Chúng ngày thì đi chạy án, đêm thì bày trò cướp đất, mà chế độ độc tài nó hiển nhiên trao cho chúng cái quyền đó. Vì thế, Nguyễn Phú Trọng hay kêu gọi đảng viên phải trung thành với chế độ, trung thành là phải có đặc quyền đó mới trung thành chứ nhỉ? Gia đình đảng viên kiểu mẫu này tồn tại trong xã hội VN hôm nay không phải là ít, chúng đông nhung nhúc, nên đảng ta đi không có gì cản nổi, sức mạnh đảng ta mạnh như súng là đây. Một đảng viên ưu tú thôi đã biến dân đen xuống đáy bùn xã hội, đây hẳn là một gia đình cơ đấy.
30 Tháng Sáu 202012:42 CH(Xem: 284)
Nói về làm nails. Đó là một nghề khá đơn giản. Chỉ cần chăm chỉ, chịu khó và khéo tay là có thể trở thành một thợ nails, và kiếm được khá nhiều tiền. Làm nails tuy "bẩn" vì phải làm việc với hoá chất nhiều và cọ xát với thân thể khách hàng... nhưng thu nhập của họ hoàn toàn không bẩn! Nếu so với tiền tham nhũng của các quan chức Việt Cộng thì tiền làm nails nó sạch và thơm hơn rất nhiều! Còn nói về phở... Phở là một thành công của cộng đồng người Việt. Trước 1975, thế giới không biết nhiều về ẩm thực Việt Nam. Sau 1975, người Việt mang phở, bánh mì, bún bò Huế, chả giò và...
29 Tháng Sáu 20209:40 CH(Xem: 281)
Khi chính sách mới về không phát tiền BHXH cho người lao động như thường lệ, cũng là lúc mà người dân nhận được tin Quỷ bảo hiểm xã hội tự nhiên không cánh mà bay 1.052 tỷ đồng. Phiên họp của quốc hội năm ngoái công bố như vậy. Thậm chí sau khi thanh tra, hồ sơ gốc chỉ thấy có 700 tỉ, còn bao nhiêu biệt dạng. Đã vậy, chỉ tính đến năm 2013, báo cáo về chi phí quản lý quỹ bảo hiểm xã hội lại cao ngất trời: 3.718 tỉ đồng. Tiền thật lạ. Tiền quyến rũ dân đen phạm pháp, hấp dẫn quan chức tham nhũng, và tiền cũng...
27 Tháng Sáu 202010:54 CH(Xem: 351)
Trong đảng thì phát động “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” thì đạo đức của đảng viên vô cùng thấp kém, trong học đường thì phát động “sống chiến đấu lao động và học tập theo gương Bác Hồ vĩ đại” thì giáo dục nát tả tơi. Vậy Hồ Chí Minh đã trồng người được gì? Có thể nói rằng, giáo dục Việt Nam thời này, thời mà CS gọi là “thời đại Hồ Chí Minh” là một thứ giáo dục độc hại nhất cho dân tộc. Một thứ giáo dục làm sản sinh ra một xã hội xấu xa, một xã hội dân trí thấp và dân khí đất yếu chưa từng thấy. Nghiệt ngã thay là dân tộc này rũ bỏ không được.
24 Tháng Sáu 202010:24 CH(Xem: 356)
Chuẩn bị cho xét xử vụ Đồng Tâm, cũng như trước Đại hội đảng toàn Quốc lần thứ 13 mà chúng dùng bộ máy an ninh đàn áp và tưởng rằng răn đe được nhân dân trong cả nước, nhưng đó là một điều sai lầm của bọn chúng. Ở đâu có bất công thì nơi đó sẽ đấu tranh, chúng càng đẩy nhân dân vào đường cùng ngỏ hẹp thì sẽ tạo nên một khối căm hờn chế độ, đó là một điềm báo của một chế độ độc tài đang dần bị sụp đổ. Sau những biến cố bắt giam nhiều tiếng nói tự do, dân chủ này chúng tôi vẫn hy vọng nhiều người hiểu rõ bản chất của một chế độ CS tàn bạo sẽ cùng đứng dậy với chúng tôi để góp thêm tiếng nói đòi tự do, dân chủ...
23 Tháng Sáu 202011:27 CH(Xem: 458)
Nhân dân VN quá chán ghét ĐCSVN và hy vọng có một ngày chế độ CS bị sụp đổ như nhiều nước độc tài khác đã bị sụp đổ, nhưng chỉ mang niềm hy vọng không thì có lẽ chưa đạt đủ niềm ước mơ đó. Chỉ khi nào những ước mơ của hàng triệu con tim cùng chung một nhịp đập và biết tiến về phía trước để cùng nhau tranh đấu xóa bỏ chế độ CS độc tài tại VN, thì ước mơ đó chắc chắn rằng sẽ là hiện thực đối với chúng ta.
23 Tháng Sáu 202010:53 CH(Xem: 475)
Liệu cách nói của bà Ngân có phù hợp với vị trí Chủ tịch Quốc Hội? Hay là cách nói của một chị đại đang đi vận động, lấy lòng một đám đàn em ô hợp đang sợ sốt vó trước công cuộc truy tìm kẻ tội phạm (cụ thể ở đây là tội tham nhũng)? Và đây có phải là cách để thu phục đàn em trước đại hội đảng 13? Dường như mọi câu hỏi cũng chỉ là câu hỏi. Vấn đề đáng bàn, đáng buồn ở đây lại là chuyện về cung cách, nhân cách và tư cách của một vị Chủ tịch Quốc hội, vị đại diện nhân dân tối cao lại có gì đó bất ổn, mang giọng điệu chị đại giang hồ. Và một khi giới quan chức lãnh đạo có giọng điệu kiểu như vậy thì đừng trách xã hội trở nên bất ổn và khủng hoảng!
20 Tháng Sáu 20209:40 CH(Xem: 435)
Như vậy, QH ngoài mục đích gặp nhau để bàn cho ra các luật mà thu thuế của dân thì họ gần như không màng đến an ninh quốc gia, hay mở ra hướng đi phát triển kinh tế khác mới mẽ hơn trước sự bế tắc, trì trệ bao năm qua. Chúng lên Hội trường tỏ ra như là một đầy tớ trung thành của nhân dân, khóc lóc thương cảm nhân dân, nhưng khi Dân oan kéo đầy ra đường, thậm chí cởi truồng chặn xe mà một đám nghị gật này đâu có nhòm ngó tới?
12 Tháng Sáu 20208:22 CH(Xem: 485)
Cái lý do thứ hai đó là ba trường hợp mà các cán bộ chiến sĩ công an hy sinh đều nói là bị thiêu thành than hết nhưng lại không thấy có giám định ADN, hay là bằng chứng khoa học nào để nói là cái phần còn lại để xác định đây là danh tính của ba người. Có nghĩa là cái căn cứ khoa học không thấy nêu ra. Cái thứ ba nữa là là trường hợp ông Kình bị chết thì nói là bị bắn vào sau lưng nhưng nó lại không đúng với các hình ảnh đưa ở trên mạng là ông Kình bị bắn từ phía trước ngực vào tim ở phía bên trái đó là những thứ mà tôi thấy mâu thuẫn."
05 Tháng Bảy 2020
Trung Cộng giương súng nhả đạn ngay tại “huyện đảo Hoàng Sa”, thế mà Hà Nội câm như hến. Mới tháng trước, hàng loạt facebooker đã bị bắt. Có lẽ CS biết rằng, quan thầy của nó đang phát khùng vì chuyện quốc nội nên chắc chắn “thầy” sẽ gây sự. Rất có thể việc ra tay bắt bớ là hành động phản ứng sớm để bịt tiếng nói mạng xã hội khi “thầy” nổi khùng. Và thực tế thì sao? Đến nay, Tàu Cộng tập trận ngoài Hoàng Sa đã 4 ngày mà mạng xã hội yên ắng lạ thường. Phải nói đây là một sự “thành công” của CS Ba Đình. Họ đã thành công trong việc bịt mõm dân để thỏa mãn cơn điên...
05 Tháng Bảy 2020
Một chế độ sống bằng mồ hôi lẫn nước mắt, của người dân đi lao nô là thứ chế độ cặp rằng, một nhà nước tồn tại được là nhờ vào thân xác các cô gái xuất cảng ra xứ người bán trôn, thì đó là nhà nước ma cô. Từng đồng đô gửi về gọi là kiều hối đảng tóm gọn, trở thành tài sản khủng là những biệt phủ nguy nga trong lẫn ngoài nước, và cái An Nam lives matter là đó, là người dân Việt hôm nay, không khác gì người da đen nô lệ cho người da trắng trên đất Mỹ hơn ba trăm năm trước, có khác chăng chủ nô nay là lũ An Nam cộng có cùng màu da tiếng nói.
05 Tháng Bảy 2020
Nhưng cá nhân tôi lại nghĩ khác chỉ có cách duy nhất là chúng ta những con người cùng chung một số phận đang phải gánh chịu bất công dưới một chế độ độc tài này thì chúng ta hãy nhận trách nhiệm về mình cùng nhau đoàn kết để gánh vác trong công việc đấu tranh xóa bỏ chế độ độc tài và tham nhũng cho con em chúng ta có một cuộc sống với một tương lai tốt đẹp hơn.
05 Tháng Bảy 2020
Một ngày quốc khánh July Four... Nước Mỹ chưa từng có before... Đất nước tiêu điều cơn Covid Pháo hoa rực rỡ đỉnh Rushmore Dân tình chia rẽ... còn promote... Dịch bệnh tràn lan vẫn ignore...
04 Tháng Bảy 2020
Người dân Mỹ cũng đã thấy nhiều và đang làm quen dần với việc Donald Trump và Bộ Nội Các Chính Phủ của ông ta tấn công giới báo chí truyền thông, bịt miệng và chụp mũ phe đối nghịch ngày một trắng trợn và hung bạo hơn lên. Câu lên án giới báo chí truyền thông là “Kẻ Thù của Nhân Dân – Enemy of the People” đã được Vladimir Lenin và Joseph Stalin xử dụng rộng rãi dưới thời Cộng Sản ở Liên Bang Sô Viết gần một thế kỷ trước, đang được Donald Trump xử dụng trở lại cho người dân quen dần từ đầu năm 2017 đến nay.
04 Tháng Bảy 2020
Không chạnh lòng sao được khi TQ đem giàn khoan vào vùng chủ quyền nước ta, nó đòi cắm mũi khoan như nhà của nó, mà Lãnh tụ cộng sản Nguyễn Phú Trọng chỉ biết làm lơ để yên ổn mà tổ chức đại hội đảng cho xong. Modi đâu cần yên ổn để tổ chức đại hội? 10 trẻ em người Ấn kia đâu nghĩ rằng chính phủ, nhà nước sẽ lo là xong? Hơn hết thái độ của họ đều xuất phát từ lòng Ái Quốc, chứ không phải là ươn hèn, ác độc và lộ rõ là hành động phản quốc như nhà cầm quyền VN. Trung cộng đang tập trận ở Hoàng Sa, trên vùng chủ quyền nước ta đấy. Không biết giờ này...
04 Tháng Bảy 2020
Với Trump, người Hồng Kông, người Uighurs, người Tây Tạng, người Việt Nam... hay bất cứ quốc gia nào khác cũng không là gì cả. Trump là người sẵn sàng bỏ rơi bất cứ ai miễn là có lợi cho ông ta! Không phải ngoài xã hội mà trong gia đình cũng thế. Cuốn sách của bà Mary Trump là con ông anh lớn của Donald Trump xuất bản vào tháng này (tháng 7/2020) sẽ cho thấy bộ mặt thật của Trump khi thâu tóm tài sản và bỏ rơi đứa cousin bị bệnh nan y như thế nào! Trump cũng đã bỏ rơi những người Kurds đã chiến đấu cùng quân đội Mỹ chống lại chính quyền Assad và ISIS....
03 Tháng Bảy 2020
Tương lai Dân chủ cho Việt Nam không nằm trong chiến lược ngoại giao Mỹ - Việt. Tương lai Dân chủ cho VN nằm chính ở sự đấu tranh của các lực lượng Dân chủ, sự lớn mạnh của Phong trào Xã hội Dân sự, và sự nổi dậy của hàng triệu triệu nạn nhân của chế độ độc tài. Khi một dân tộc chỉ dựa vào xin cho, để cầu mong ngoại bang thay đổi vận mệnh chính trị. Dân tộc đó khó có được các giá trị mà nhân loại đã hy sinh, đổ máu để có. Nói cách khác, Tự do hay Chủ quyền lãnh thổ không thể xin cho, ban phát từ Ngoại bang hay từ chế độ Độc tài, Toàn trị; mà phải tự đấu tranh...
03 Tháng Bảy 2020
Bài viết này cho người Việt còn có lương tâm, đạo đức, nhân phẩm con người đọc để nhìn rõ vấn đề và cũng nên lên tiếng cảm ơn Trump. Nhờ Trump mà chúng ta mới thấy được mức độ phân chia, kỳ thị trong cộng đồng Mỹ lẫn cộng đồng Việt ra sao, ở mức độ như thế nào mà trong quá khứ chúng ta không nhìn thấy. Cảm ơn Trump để chúng ta thấy được sự thật về những con người đấu tranh trong quá khứ lẫn hiện tại, thấy rõ sự hoang tưởng của những con người này, không có đủ bản lãnh để tự mình đứng lên đấu tranh mà chờ đợi một tay thiếu nhân phẩm, nhân cách...
03 Tháng Bảy 2020
Trước đó, ngày 29.6, một nghiên cứu do quỹ Jamestown Foundation của Mỹ thực hiện, đã công bố những nghiên cứu cho thấy có khả năng Trung Quốc đang tiến hành một chính sách kiểm soát sinh sản bằng cách ép buộc triệt sản nhắm vào cộng đồng người Duy Ngô Nhĩ. Phụ nữ tại đây bị ép buộc triệt sản hoặc đặt vòng nếu không muốn bị gửi đến các trại cải huấn. Theo nhà nghiên cứu người Đức Adrian Zenz, một chuyên gia về sắc tộc này, tại hai tỉnh lớn vùng Tân Cương, nơi đa số dân là người Duy Ngô Nhĩ, chính sách triệt sản bắt buộc đã khiến dân số giảm một cách đáng ngại....