Tháng Tư đổi đời!

03 Tháng Năm 20209:09 CH(Xem: 962)

                                               Tháng Tư đổi đời!                

hu8



Việt  Nhân



        Đầu tháng Tư ở xứ người, để xí gạt lẫn nhau, mà thi nhau bày chuyện đía dóc, cái hay ở chỗ những chuyện này nghe qua cứ y như thiệt, mần không ít kẻ mắc điếm để bị mọi người cười cho là khờ… Họ bày ra vậy chỉ để giỡn cho vui thôi, đó là chuyện cá tháng tư!

Còn ở xứ An Nam xã nghĩa thì khác, từ sau tháng Tư Đen của thời đại gọi là cắt mạng quang dzinh, mọi thứ người ta nghe na ná giống chuyện ngày April Fools ở phương Tây, giống vậy nhưng hổng phải vậy, và xứ người chuyện đía dóc chỉ xảy ra có một ngày đầu tháng Tư, còn đất xã nghĩa nhà nước mần đủ trọn một năm 365 ngày, dóc hết năm này xạo qua năm tới.

Cá tháng Tư xứ người, phải xạo sao nghe như thiệt để người tin, được nhiều người tin là giỏi, riêng kẻ bị người ta đía dóc, đến khi biết mình bị mắc điếm thì rồi cũng cười khì, cười vui mà khen kẻ kia xạo giỏi. Còn chuyện nhà nước xã nghĩa chúng nói xạo, chín chục triệu thằng dân đổ quạu khi phải nghe chúng đía, chúng mở miệng biết liền là xạo, nói xạo dở ẹc nhưng chỉa súng bắt người ta tin là thiệt, ai hổng tin lời chúng nói thì chúng chơi trò cắt mạng.

Lại một tháng Tư nữa lại về, lòng dạ nào vui mà đem vô đề câu chuyện tuần này, bằng chuyện đía xạo cá tháng Tư, chẳng qua chỉ muốn nói ở đất thiên hạ để mần mọi người vui mà có April Fools. Chứ xứ mình cũng ngày tháng Tư mà dân Việt khóc đỏ chừ con mắt, cái tháng Tư mà nhà văn Thanh Nam nói: Một năm người có mười hai tháng, Ta trọn năm dài một tháng Tư. Và cũng từ cái tháng Tư đó, thằng dân nghe loa phường xạo về tình hữu ái vô sản, đã chửi thề bởi gạo đã thay tiền trả nợ súng đạn cho chệt cộng, mà dân phải nhá bo bo sái quai hàm.

Ba lần đổi tiền người dân miền Nam nát khố! Chủ trương san bằng giàu nghèo hai miền đảng đã thành công, và thực tế rất rõ là người miền Bắc luôn ăn trên ngồi trước, nói giỏi hơn bởi họ là dân xã nghĩa nòi. Còn chuyện ngày một giàu hơn, miệng ồn ào nói thẳng với họ chẳng có gì để mất ngoài đôi dép râu, còn thì được tất cả… Rồi nào là duy vật xã nghĩa, là cứu cánh biện minh cho phương tiện, mà người ta thấy họ ăn cắp từ bao gạo cứu trợ lũ lụt, đến đục khoét các công trình nhiều ngàn tỷ. Nay thời gian chỉ nửa đời người mà họ đã là đại gia bạc tỷ đô la!

Chuyện từ những ngày đầu, cái khác biệt vùng miền một thời đất nước chưa là một, như hai hột giống ươm trên đất khác nhau mà sinh trái đắng ngọt… Sau bốn chục năm đảng lại có thêm thành quả, những thế hệ trẻ người miền Nam chung xuồng, tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc, đã ít nhiều trở thành con người mới xã nghĩa. Dân hai miền Bắc Nam cùng là giống Việt, đều có kẻ tốt người xấu, do tốt xấu nhiều hay ít mỗi bên mà người ta đánh giá… Bí Lú đầu đảng An Nam cộng cũng từng có câu: “bí thư đảng phải là người miền Bắc có lý luận”.

Câu chuyện tuần này: Tháng Tư đổi đời. Đã hơn bốn chục năm qua, dân Việt phát sinh thêm giai cấp mới, giai cấp lạ lẫm mà trước kia chưa hề, đó là ‘tư bản đỏ’, và đó là cái giống gì thì xin thưa, đơn giản nó là những kẻ giàu sụ trong một chế độ cộng sản lấy sự cào bằng làm chính sách. Cái gì thì hổng dám ắt quyết, chứ thứ tư bản đỏ chắc chắn trăm phần chúng đã được khai sinh, sau những ngày tháng Tư miền Nam lọt vào tay Bắc cộng, nó là con cưng do đảng đẻ ra, dù rằng tư bản nhưng nó vẫn đỏ, hổng khác kinh tế thị trường nhưng định hướng xã nghĩa.

Những tư bản đỏ hôm nay, ngày nào tháng Tư đạp đất Sài gòn, là những nón cối dép râu đứng rụt rè trước cửa nhà một ai đó, hết ngước nhìn lên tầng cao rồi nhìn qua hai bên, hổng biết cả bấm cái chuông điện. Từ Bắc vô Nam vai đeo xà cột (saccote), dép râu quần xắn trên mắt cá, có anh vắt chéo ruột tượng gạo, đứng ngơ ngác bên cột đèn đường xanh đỏ đất Sài gòn, mang nét mặt nai vàng Trường Sơn. Nay những hình ảnh đó đã đi vào quá vãng, chỉ lưu vết trong ký ức người Sài gòn một thời tan nát… Một cuộc đổi đời vô tiền khoáng hậu!

Có cả Nam cộng, loại tập kết hay thứ nằm mùng chống muỗi, từ bề ngoài ăn vận đến nói năng cố rập khuôn Bắc cộng, chẳng qua để lấy hơi cắt mạng nòi. Trong những ngày bão nổi lên rồi, những anh Năm, anh Ba, Chị Tư, đây là thứ khó chịu hơn ai hết, để tỏ ra một bụng cộng sản mà hổng nói thì thôi, còn nói thì rặt nào là biện chứng, khẩn trương, cùng là quán triệt… Nếu cắc cớ hỏi nghĩa là gì thì ngọng, trình độ lớp ba trường làng, nên chuyện lập lại như con két không giấu được nhân thân, đó là những Sáu Kiệt, Tư Sang, Ba Dũng, Triết hề…

Dép râu vừa đạp đất Sài gòn là bắt đầu ra tay cướp, những căn phố lớn, phố nhỏ đất Sài gòn một sớm một chiều thay đổi chủ. Những cán cối theo đảng càng lâu thì căn nhà cướp được càng bự, và cũng sẽ ở nơi con đường lớn. Vậy rồi mạnh ai nấy cướp, Nam cộng tập kết, nằm mùng chống muỗi, hổng chịu thua Bắc kỳ hai nút, cả một cái đảng lộ nguyên hình là đảng cướp… Ở Sài gòn thành phố lớn, Đỗ Mười mần chuyện x1, x2, x3 đánh tư sản cướp vàng, thì nơi tỉnh lẻ Rạch Giá thiếu úy côn an Dũng Xà Mâu cũng bán bãi vượt biên lấy vàng mần giàu!

Mọi người trố mắt nhìn, chúng cướp những cái trước mắt của người dân hôm nay, và cướp luôn cả những gì của cháu con họ trong tương lai, đó là chuyện chúng nhân danh người dân mượn tiền thiên hạ, những đồng tiền máu ODA đã chất nợ lên đầu cháu chắt người dân. Một nhà nước giỏi đi mượn nợ đem về ăn chia, ca bài xin mọi người giúp xây dựng đất nước sau chiến tranh, làm một chúng ngắt véo mười, có nước người ta mắc điếm mà cho, nhưng cũng có nước như Nhựt Bổn, nổi sùng đòi tiền lại sau vụ ăn dơ của công ty đường sắt.

Đổi đời có cả hai phía quan lẫn dân, và đương nhiên hễ có đứa được thì ắt có kẻ mất! Có tư bản đỏ trong hàng quý tộc, thì có thêm ‘dân oan’ một loại dân mới của hàng thứ dân, … Hai giai cấp này đối chọi nhau như hai thái cực, một đằng là tận cùng dưới đáy xã hội, bị cướp hổng còn lấy miếng đất cắm dùi, đem thân mần dân oan sống vất vưởng ngoài công viên lề đường. Còn tay cắt mạng tư bản đỏ, bỏ dép râu nón cối, nay đeo kính gọng vàng, ngồi co chân nước lụt trên xe Mẹc, từ một tay du thủ du thực, hổng một hòn đất chọi chim nay thành đại gia.

94231237_265916998139374_5290151337772711936_n                                                          Nguồn hình từ Facebook


Thực tế phải thấy tư bản đỏ là nhà nước, là đảng, và dân oan là thù địch của nhau, kẻ cướp và người bị cướp, ngày nào nhân danh và bằng máu xương nhân dân, lũ An Nam cộng nói rằng chúng đi mần cách mạng. Nay quyền lực đã trong tay, chúng là tư bản đỏ cướp đất dân lành, để sinh ra cái gọi dân oan, Đức Đạt Lai Lạt Ma nói: “Người cộng sản làm cách mạng không phải để mang hạnh phúc cho người dân, mà họ làm cách mạng để người dân mang hạnh phúc đến cho người cộng sản.” Một câu nói ngắn nhưng đầy đủ nghĩa và đúng sự thật!

Tháng Tư đổi đời, cũng bởi đổi đời mà bỏ xứ ra đi, nên hổng nhắc chuyện vượt biên, vượt biển, là thiếu sót lớn… Bỏ xứ ra đi cao nhất là những năm cuối thập niên 70 và đầu thập niên 80, hình ảnh của ‘boat people’ đã làm rúng động thế giới, nhưng rồi cũng chấm dứt cùng các trại tỵ nạn đóng cửa. Tiếp theo là sự ra đi vì nhân đạo, cho những kẻ đã bị thiên đàng xã nghĩa ghét bỏ, nước Mỹ tiếp nhận họ, theo US Census (2015) tại Hoa Kỳ, có gần 2 triệu, gồm những người từ ngày đầu di tản, đến vượt biên, dạng con lai cùng HO. Đó là những người Việt tỵ nạn!

Vậy những con người xã nghĩa và các quan cắt mạng có bỏ xứ ra đi hôn, xin thưa là có! Người dân xã nghĩa tiếp tục ra đi hợp pháp, họ là người của chế độ, nhà nước đảng An Nam cộng đưa họ đi. Nói là tiếp tục đi, là vì chuyện họ đi đã vốn có từ trước, dưới dạng lao động hợp tác giữa các nước cộng sản với nhau, và khi chế độ cộng sản sụp đổ ở Nga, ở Đông Âu, một số lớn những người này ở lại và đã vượt biên giới sang sinh sống tại các nước tự do. Con số này lên đến 1,4 triệu người kể cả du sinh. Họ là dân xã nghĩa, là Việt kiều yêu đảng!

Nay vì dân đói cơm, nhà nước đói tiền mà con cháu bác được đảng xuất khẩu lao động, họ đang tuổi thanh niên sinh sau 1975 rường cột nước nhà, cầm cố ruộng vườn nhà cửa để được đi xứ người kiếm cơm. Hổng cần người có học, hay tay nghề chuyên môn, ở họ là cung ứng sức lao động giá rẻ cho những nơi cần: lao nô, oshin hay mần đĩ… Đi khắp nơi trên thế giới, xa thì có Angola Châu Phi, gần thì những nước Nhật Bổn, Đại Hàn, Đài Loan, Hồng Kông nhiều nhất vẫn là mần đĩ ở Malaysia, Singapore, và có cả trên đất Thailand, đất Cambodia.

Nay dân An Nam xã nghĩa ồ ạt bung ra khắp xứ người, hổng chỉ là tầng lớp nghèo vì miếng cơm manh áo, mà còn là những tư bản đỏ, những đảng viên cao cấp, họ là những kẻ được đảng ưu đãi nay ôm tiền chạy khi ăn đã no. Chúng có cả những chóp bu nhà nước An Nam cộng đương quyền, tính đến chuyện lúc xuống ghế, mà cho người nhà đi dọn sẵn bãi đáp an toàn nơi hải ngoại, con cái chúng đã đưa ra nước ngoài hầu hết… Đít chúng đỏ, nhưng trong túi đứa nào cũng sẵn cạc xanh, cán cộng nhưng đã mua quốc tịch tư bản!

Mần gì ở chúng vì nước vì non, toàn là cắt mạng xạo ke, vàng xi đem xí gạt thiên hạ, một lũ đầu trộm đuôi cướp, súng trong tay chỉ thấy hè nhau ăn cướp, rồi mang tiền bạc giấu ở nước ngoài, đó là hành vi tẩu tán của hạng bất lương thường thấy. Ngày trước người dân miền Nam gọi chúng là cộng phỉ thiệt hổng sai, cả một cái đảng bây giờ hiện nguyên hình là đảng cướp, quân bất nhân trước sau gì cũng rã đám, còn vật bất nghĩa của thiên sẽ trả địa.

Tháng Tư đổi đời, vận nước đen tối, loài quỷ đỏ lộng hành hả hê trên xương máu dân Việt, đem đất tổ ông cha bán buôn như của riêng, nhưng lưới trời lồng lộng, mần sao thoát khỏi luật nhơn quả, ác giả ác báo.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Sáu 20207:45 CH(Xem: 355)
do bạn thắc mắc cho nên tôi cũng nói cho bạn rõ người Việt bên Mỹ này cũng có năm bảy dạng người, người có học thức, tri thức thì họ thường ít nói và thích lắng nghe, còn cái bọn thùng rỗng thì lại thích kêu to, loại Việt Kiều Ô Đi Ghe (Chứ không phải ODP) nhiều lắm, hồi ở VN chúng chỉ canh me mấy chiếc tàu vượt biên là phóng lên đi lụi không thì la lên là bể kèo, bọn này đến đây dù cho chúng có là triệu phú, tỷ phú đi nữa nhưng mở miệng ra là biết rằng “Ngu không thể cải tạo” rồi, còn cái đám Ô Đi Ghe đời sau đến Mỹ bắng các chương trình đoàn tụ kết hôn, qua xứ này họ cũng có đi học vỏ vẻ vài câu dăm ba chữ để sủa chút chút...
02 Tháng Sáu 20207:42 CH(Xem: 144)
Người Việt chống Cộng luôn mồm “ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh”. Những người này và Donald Trump đã quên đi một điều là, chưa hề có một cuộc đàn áp nào trong lịch sử, có thể dẹp tan được những cuộc đấu tranh. Ít là trong một thời gian ngắn của 5 tháng. Ông Trump và những người ủng hộ ông ta quên đi một lịch sử gần đây nhất, mới xảy ra vào ngày 15 tháng 3 năm ngoái ở Hongkong mà chính quyền dã man Cộng Sản Trung Quốc còn chưa dẹp được, nói chi Donald Trump với 5 tháng trời phù du còn lại.
02 Tháng Sáu 20207:39 CH(Xem: 137)
Nhưng điều đáng nói ở đây là hệ thống tư pháp Mỹ không bao che cho cái sai, không đổ thừa kẻ này để chạy tội cho kẻ kia, lại càng không có chuyện huy động cả bộ máy chính quyền vào cuộc bao biến sai thành đúng như CS Việt Nam thường làm. Đấy mới chính là điều làm nên vĩ đại của nước Mỹ. Chính vì thế, dù cho có lúc nước Mỹ xảy ra bạo loạn như vậy, thế nhưng nước Mỹ vẫn không giảm đi sự hấp dẫn vì cốt lõi, nó vẫn là một nhà nước pháp quyền mẫu mực mà nhiều dân tộc bị độc tài áp bức đang hướng tới. Bạo loạn rồi sẽ qua, chỉ có pháp quyền và tinh thần đòi hỏi công lý mới là giá trị trường tồn.
01 Tháng Sáu 202010:13 CH(Xem: 224)
Khi người dân Hong Kong xuống đường biểu tình đập phá thì họ biện minh là “con giun dẵm mãi cũng oằn”, “biểu tình bất bạo động mãi không thể có kết quả”, “đấu tranh cho chính nghĩa thì phải xử dụng mọi phương tiện trong tay, kể cả bạo lực” bô lô ba la, hoặc có người còn bào chữa là “bọn phá phách, đốt nhà, đốt xe trong những cuộc xuống đường ở Hong Kong, chính là người của Trung Quốc gài vào đấy. Thế nhưng ở Mỹ, cũng những sự việc như thế xảy ra, thì tất cả đều là “Bọn Đen nó vốn thế”, “Chỉ chờ cơ hội để cướp phá”, “Không ăn cướp, không đốt nhà, thì không phải bọn da đen”… Bởi trong lòng đám người này...
01 Tháng Sáu 202010:07 CH(Xem: 221)
ếu giới chính trị không có các biện pháp cải tổ, bất bình đẳng xã hội sẽ tiếp tục gia tăng. Đó là lý do tại sao cuộc bầu cử tháng 11 đóng một vai trò đặc biệt quan trọng. Chính quyền Trump ra sức bảo vệ các ngành công nghiệp cũ. Các ngành công nghiệp như than đá sẽ không phải là một phần của nền kinh tế năng động trong tương lai, dựa trên tri thức. Trong khi đó, đảng Dân Chủ quan tâm nhiều hơn về bất công xã hội ở Mỹ, họ muốn chuyển đổi nền kinh tế về hướng xã hội hơn. Do đó cuộc bầu cử tháng 11 là một quyết định về đường hướng phát triển. Nếu người dân chọn con đường của Trump thì thất nghiệp và bất bình đẳng sẽ ...
31 Tháng Năm 20208:55 CH(Xem: 674)
Không phải đợi nhìn đến thực tế hiện nay, rồi đau thêm vì câu nói thách thức mọi người của tên đít đỏ (nguyễn văn phúc), phó chủ nhiệm cái gọi là ủy ban kinh tế cuốc hội xã nghĩa: Ba đặc khu Vân Đồn, Bắc Phong Vân, Phú Quốc, ai dám cản đường đảng ta đi? Cũng đã có người nổi nóng mà chửi, cái ‘cực kỳ’ ngu dốt này sẽ đưa đến mất nước. Xin lỗi chúng chẳng có gì là ngu và cũng chẳng thiếu tầm nhìn xa để thấy chuyện mất nước, xin hãy nhìn cuộc sống ‘huy hoàng’ bên Canada, của thằng (võ kim cự) bí thư Hà Tĩnh, thì sẽ hiểu rõ bọn chúng.
31 Tháng Năm 20208:50 CH(Xem: 386)
Những đám cháy dường như vẫn chưa đủ lớn, lòng dân căm phẫn vẫn chưa đủ mạnh, “tổng thống tài năng đức độ, I Alone Can Fix It” Donald Trump lại bồi thêm dầu vào lửa qua cái tweet khác, gởi lời hăm dọa đến người biểu tình: “They could have been greeted with Vicious Dogs and Ominous Weapons – Đám đông này (vượt hàng rào) thì sẽ được đón tiếp bằng Những Con Chó Hung Tợn và Những Thứ Vũ Khí Không Ngờ”. Kèm theo đó là một câu tweet bất hủ khác: “I was inside, watched every move, and couldn’t have felt more safe – Tôi ở bên trong tòa Bạch Ốc, quan sát mọi cử động ở bên ngoài, và phải nói là không thể nào...
31 Tháng Năm 20208:45 CH(Xem: 381)
Phần lớn người Việt biết “luật rừng” của nhà cầm quyền cộng sản: Thành phần chống đảng, chống bác Hồ là phản động, là chống phá đất nước. Nghĩa là đối với đảng cộng sản, người Việt có thể chống đạo đức luân lý, chống lẽ phải, chống Cha, chống Mẹ…, nhưng tuyệt đối không được chống đảng và “bác Hồ”, bất chấp núi tài liệu chứng minh đảng và “bác Hồ” cai trị Việt Nam bằng bàn tay nhuốm máu dân oan. Tương tự, Trump tấn công bất kỳ ai phê bình mình, và đội cho họ chiếc mũ “phản quốc”, “không trung thành” với nước Mỹ. Lực lượng dân luận viên yêu “bác Hồ” nhai đi nhai lại ngụy biện: “Không thích chế độ cộng sản thì...
31 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 383)
Vào cuối năm vừa qua, Hoa Kỳ và Trung Quốc đạt một thỏa thuận cho giai đoạn I của cuộc thương chiến, nhưng đây chỉ là một giải pháp ngưng chiến tạm bợ, không có gì nhiều để mừng rỡ. Trung Quốc tạm thời cam kết mua thêm nông phẩm của Hoa Kỳ, nhượng bộ khiêm tốn về quyền sở hữu trí tuệ và đồng nhân dân tệ. Đổi lại, Hoa Kỳ ngưng không áp thuế trên một số hàng trị giá $160 tỉ và hủy bỏ thuế đã áp đặt từ 1-9-2019. Nhờ vậy mà kinh tế Hoa Kỳ và thế giới không rơi vào tình trạng suy thoái và làm phá sản các thị trường chứng khoán. Tuy nhiên những thuế suất cao và mâu thuẫn to lớn về thương mại, kỹ thuật, đầu tư...
30 Tháng Năm 20203:02 CH(Xem: 531)
Mưu cầu cuộc sống hạnh phúc là bản năng của con người, Anh Phước không may mắn khi có quá nhiều biến cố trong cuộc đời Anh. Từ con gái của Anh bị giết, đến vợ bỏ đi, tới miền đất mới để quên đi nỗi đau đó thì đất đai ruộng vườn của Anh bị chính quyền cướp bằng cái gọi là thu hồi. Nhiều biến cố ập đến với Anh, chưa yên một phút thì, ba năm trước, chở giúp 1 người bạn về nhà, không may đụng xe, bạn chết, rồi nhận án 3 năm tù, và cũng suốt 3 năm qua ròng rã kêu oan. Ngay cả tết đến cũng không hàng xóm người thân nào dám đến nhà Anh thăm hỏi, Anh cũng chẳng dám đến chơi với ai sợ mang xui xẻo đến với họ.
02 Tháng Sáu 2020
do bạn thắc mắc cho nên tôi cũng nói cho bạn rõ người Việt bên Mỹ này cũng có năm bảy dạng người, người có học thức, tri thức thì họ thường ít nói và thích lắng nghe, còn cái bọn thùng rỗng thì lại thích kêu to, loại Việt Kiều Ô Đi Ghe (Chứ không phải ODP) nhiều lắm, hồi ở VN chúng chỉ canh me mấy chiếc tàu vượt biên là phóng lên đi lụi không thì la lên là bể kèo, bọn này đến đây dù cho chúng có là triệu phú, tỷ phú đi nữa nhưng mở miệng ra là biết rằng “Ngu không thể cải tạo” rồi, còn cái đám Ô Đi Ghe đời sau đến Mỹ bắng các chương trình đoàn tụ kết hôn, qua xứ này họ cũng có đi học vỏ vẻ vài câu dăm ba chữ để sủa chút chút...
02 Tháng Sáu 2020
Người Việt chống Cộng luôn mồm “ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh”. Những người này và Donald Trump đã quên đi một điều là, chưa hề có một cuộc đàn áp nào trong lịch sử, có thể dẹp tan được những cuộc đấu tranh. Ít là trong một thời gian ngắn của 5 tháng. Ông Trump và những người ủng hộ ông ta quên đi một lịch sử gần đây nhất, mới xảy ra vào ngày 15 tháng 3 năm ngoái ở Hongkong mà chính quyền dã man Cộng Sản Trung Quốc còn chưa dẹp được, nói chi Donald Trump với 5 tháng trời phù du còn lại.
02 Tháng Sáu 2020
Nhưng điều đáng nói ở đây là hệ thống tư pháp Mỹ không bao che cho cái sai, không đổ thừa kẻ này để chạy tội cho kẻ kia, lại càng không có chuyện huy động cả bộ máy chính quyền vào cuộc bao biến sai thành đúng như CS Việt Nam thường làm. Đấy mới chính là điều làm nên vĩ đại của nước Mỹ. Chính vì thế, dù cho có lúc nước Mỹ xảy ra bạo loạn như vậy, thế nhưng nước Mỹ vẫn không giảm đi sự hấp dẫn vì cốt lõi, nó vẫn là một nhà nước pháp quyền mẫu mực mà nhiều dân tộc bị độc tài áp bức đang hướng tới. Bạo loạn rồi sẽ qua, chỉ có pháp quyền và tinh thần đòi hỏi công lý mới là giá trị trường tồn.
01 Tháng Sáu 2020
Khi người dân Hong Kong xuống đường biểu tình đập phá thì họ biện minh là “con giun dẵm mãi cũng oằn”, “biểu tình bất bạo động mãi không thể có kết quả”, “đấu tranh cho chính nghĩa thì phải xử dụng mọi phương tiện trong tay, kể cả bạo lực” bô lô ba la, hoặc có người còn bào chữa là “bọn phá phách, đốt nhà, đốt xe trong những cuộc xuống đường ở Hong Kong, chính là người của Trung Quốc gài vào đấy. Thế nhưng ở Mỹ, cũng những sự việc như thế xảy ra, thì tất cả đều là “Bọn Đen nó vốn thế”, “Chỉ chờ cơ hội để cướp phá”, “Không ăn cướp, không đốt nhà, thì không phải bọn da đen”… Bởi trong lòng đám người này...
01 Tháng Sáu 2020
ếu giới chính trị không có các biện pháp cải tổ, bất bình đẳng xã hội sẽ tiếp tục gia tăng. Đó là lý do tại sao cuộc bầu cử tháng 11 đóng một vai trò đặc biệt quan trọng. Chính quyền Trump ra sức bảo vệ các ngành công nghiệp cũ. Các ngành công nghiệp như than đá sẽ không phải là một phần của nền kinh tế năng động trong tương lai, dựa trên tri thức. Trong khi đó, đảng Dân Chủ quan tâm nhiều hơn về bất công xã hội ở Mỹ, họ muốn chuyển đổi nền kinh tế về hướng xã hội hơn. Do đó cuộc bầu cử tháng 11 là một quyết định về đường hướng phát triển. Nếu người dân chọn con đường của Trump thì thất nghiệp và bất bình đẳng sẽ ...
31 Tháng Năm 2020
Không phải đợi nhìn đến thực tế hiện nay, rồi đau thêm vì câu nói thách thức mọi người của tên đít đỏ (nguyễn văn phúc), phó chủ nhiệm cái gọi là ủy ban kinh tế cuốc hội xã nghĩa: Ba đặc khu Vân Đồn, Bắc Phong Vân, Phú Quốc, ai dám cản đường đảng ta đi? Cũng đã có người nổi nóng mà chửi, cái ‘cực kỳ’ ngu dốt này sẽ đưa đến mất nước. Xin lỗi chúng chẳng có gì là ngu và cũng chẳng thiếu tầm nhìn xa để thấy chuyện mất nước, xin hãy nhìn cuộc sống ‘huy hoàng’ bên Canada, của thằng (võ kim cự) bí thư Hà Tĩnh, thì sẽ hiểu rõ bọn chúng.
31 Tháng Năm 2020
Những đám cháy dường như vẫn chưa đủ lớn, lòng dân căm phẫn vẫn chưa đủ mạnh, “tổng thống tài năng đức độ, I Alone Can Fix It” Donald Trump lại bồi thêm dầu vào lửa qua cái tweet khác, gởi lời hăm dọa đến người biểu tình: “They could have been greeted with Vicious Dogs and Ominous Weapons – Đám đông này (vượt hàng rào) thì sẽ được đón tiếp bằng Những Con Chó Hung Tợn và Những Thứ Vũ Khí Không Ngờ”. Kèm theo đó là một câu tweet bất hủ khác: “I was inside, watched every move, and couldn’t have felt more safe – Tôi ở bên trong tòa Bạch Ốc, quan sát mọi cử động ở bên ngoài, và phải nói là không thể nào...
31 Tháng Năm 2020
Phần lớn người Việt biết “luật rừng” của nhà cầm quyền cộng sản: Thành phần chống đảng, chống bác Hồ là phản động, là chống phá đất nước. Nghĩa là đối với đảng cộng sản, người Việt có thể chống đạo đức luân lý, chống lẽ phải, chống Cha, chống Mẹ…, nhưng tuyệt đối không được chống đảng và “bác Hồ”, bất chấp núi tài liệu chứng minh đảng và “bác Hồ” cai trị Việt Nam bằng bàn tay nhuốm máu dân oan. Tương tự, Trump tấn công bất kỳ ai phê bình mình, và đội cho họ chiếc mũ “phản quốc”, “không trung thành” với nước Mỹ. Lực lượng dân luận viên yêu “bác Hồ” nhai đi nhai lại ngụy biện: “Không thích chế độ cộng sản thì...
31 Tháng Năm 2020
Vào cuối năm vừa qua, Hoa Kỳ và Trung Quốc đạt một thỏa thuận cho giai đoạn I của cuộc thương chiến, nhưng đây chỉ là một giải pháp ngưng chiến tạm bợ, không có gì nhiều để mừng rỡ. Trung Quốc tạm thời cam kết mua thêm nông phẩm của Hoa Kỳ, nhượng bộ khiêm tốn về quyền sở hữu trí tuệ và đồng nhân dân tệ. Đổi lại, Hoa Kỳ ngưng không áp thuế trên một số hàng trị giá $160 tỉ và hủy bỏ thuế đã áp đặt từ 1-9-2019. Nhờ vậy mà kinh tế Hoa Kỳ và thế giới không rơi vào tình trạng suy thoái và làm phá sản các thị trường chứng khoán. Tuy nhiên những thuế suất cao và mâu thuẫn to lớn về thương mại, kỹ thuật, đầu tư...
30 Tháng Năm 2020
Mưu cầu cuộc sống hạnh phúc là bản năng của con người, Anh Phước không may mắn khi có quá nhiều biến cố trong cuộc đời Anh. Từ con gái của Anh bị giết, đến vợ bỏ đi, tới miền đất mới để quên đi nỗi đau đó thì đất đai ruộng vườn của Anh bị chính quyền cướp bằng cái gọi là thu hồi. Nhiều biến cố ập đến với Anh, chưa yên một phút thì, ba năm trước, chở giúp 1 người bạn về nhà, không may đụng xe, bạn chết, rồi nhận án 3 năm tù, và cũng suốt 3 năm qua ròng rã kêu oan. Ngay cả tết đến cũng không hàng xóm người thân nào dám đến nhà Anh thăm hỏi, Anh cũng chẳng dám đến chơi với ai sợ mang xui xẻo đến với họ.