Giang Hồ Bá Đạo Tập III: Kỷ Tỵ Tranh Hùng

24 Tháng Giêng 20208:35 CH(Xem: 446)

GIANG HỒ BÁ ĐẠO TẬP III: KỶ TỴ TRANH HÙNG

 

screen-5



Người Sài Gòn

 


         Lại nói về hạt Xa Bô Châu thì đó là nơi đất lành chim đậu, khởi đầu là quan quân lẫn thứ dân của xứ Hoàng Kỳ chạy đến nương náu sau khi bị bọn Hồng Kỳ đánh bại năm một nghìn nào hồi đó lâu lắm rồi…, sau đó từ từ đông dân buôn bán, trao đổi hàng hóa mới trở nên một phố thị sầm uất, sau này lại phát thêm đám du học, du lịch, kết hôn giả và đám cưới thật cho nên nhân số đã đến cả vạn người, mà người tuy ở đây nhưng hồn lại nằm ở cố quốc cho nên ai ai phải móc túi gửi kim ngân về cho quê nhà, chính cái nguồn tiền này đã làm cho mấy tên lãnh chúa xứ Hồng Kỳ mà ngày nay được gọi là nước Thiên Đường đổi giọng trở nên ngọt như mía lùi nào là khúc ruột ngàn dặm (mẹ, ruột thúi bỏ cha, chúng nó chửi xéo mà không biết lại nở lổ mũi to như trái cà chua!), nào là quê hương là chùm khế ngọt dù cho trái khế nó chua gần bằng trái chanh vv và vv..; sau đó bọn Hồng Kỳ cho thám tử, nội gián chui tọt qua với nhiều vỏ bọc nằm vùng, có bọn đã lộ mặt công khai như Doanh nhân Hoàng Củ Đậu, nhưng đa phần bọn chúng nằm im dấu kín tung tích và chụp hình, ghi âm gửi về cho cố quốc, khi thấy ai có mặt trong hình ló đầu về là cum một phát vô hộp hoặc hỏng cho vào mặc dù tiền visa đã thu đủ và hỏng có chuyện trả lại…

Hạt Xa Bô Châu có ông quan huyện cũng thuộc dân Hoàng Kỳ, ổng hỏng có cho phép cờ Hồng Kỳ cũng như quan quân Hồng Kỳ xuất hiện thành ra chúng cũng căm lắm, chỉ chờ dịp là ra tay ám hại, xui cho ổng một hôm hứng chí sao đó trao cái bằng khen cho bộ phim của xứ Hồng Kỳ, tất nhiên ổng đúng vì nghệ thuật không có biên giới thế nhưng bọn đối thủ nhân cơ hội này bán cho ổng một chục cái nón cối, hehe, gì chứ chụp mũ là nghề của bọn giặc Đỏ, cộng với sự cuồng tín mù quáng của loại dân này cho nên đã tạo được hiệu ứng lan tỏa, thêm vào đó Hoàng Củ Đậu còn trao thêm giải thưởng nếu ai lật đổ được Tam Nhân Bang đang làm quan của hạt Xa Bô Châu sẽ được trọng thưởng làm cho đám người hóa khỉ mừng rỡ hò reo như bị động kinh…

Trong lúc hai bên đang gờm nhau như mãnh hổ chuẩn bị giao tranh chưa biết mèo nào cắn mỉu nào thì tiết xuân lại sang, xuân Kỷ Tỵ lại về, cả hai bên cùng hưu chiến để chuẩn bị công việc cho bàn dân đón xuân. Nói về thị tứ này thì do đông người tụ về sinh sống cho nên chia ra làm hai huyện: Huyện Tơ và Huyện Rô, cả hai đều đông dân ở khi kẻ đi trước, người đến sau đều tụ về cho nên lắm thầy thì nhiều ma, ông nói gà, bà nói vịt là chuyện hàng ngày tại đây, mà đó cũng là đặc thù của giống dân da vàng mũi tẹt từ xưa đến nay ai cũng biết.

Để chuẩn bị chương trình đón xuân ông Huyện Tơ chiêu mộ giang hồ nghĩa hiệp về dưới trướng, đăng cáo thị ít lâu thấy xuất hiện hai hiệp khách giang hồ đến đầu quân, một là Lãng Tử Phong Nhĩ một hiệp khách bôn tẩu giang hồ đã khá lâu, tuy nhiên võ công thuộc loại tầm thường, sở trường sở đoản chỉ múa mỏ chém gió cho nên thuộc loại tào lao mía lao mang dép lào, còn hiệp khách thứ hai là Tiết Da Vịt  chủ hiệu Da Vịt Bố Cáo, võ công tầm thường nhưng lại thích cơm sườn cho nên giang hồ không xem trọng…

Sau khi nghe qua thông cáo của quan Huyện Lãng Tử Phong Nhĩ hiến kế:

- Theo ngu ý của tại hạ Tết năm nay mình phải làm khác những năm trước, mọi năm đi xe nhưng năm nay tất cả phải…đi bộ - Thấy quan Huyện trầm ngâm suy nghĩ Phong Nhĩ bồi thêm: - Đó mới là bản sắc dân tộc, là văn hóa chứ đi xe hoài năm nào cũng giống năm nào, hơn nữa đi bộ bàn dân thiên hạ mới ngắm rõ, ngắm kỹ, đặc biệt là những tà áo dài quốc hồn quốc túy của dân tộc ta…Đi bộ ngộ hơn đi xe à nghe!

Thấy quan Huyện còn suy nghĩ Tiết Da Vịt bồi thêm:

- Quan đừng lo lắng thái quá, cửa tiệm của tại hạ nhận phần maketing om xòm, ta sẽ la làng, đánh trống lên cho bàn dân thiên hạ đến đông vui, vì quảng cáo là nghề của chàng lâu nay mờ…

Ông Huyện Tơ lên tiếng:

- Nhưng ta cũng thấy lo lo sao đó vì kinh phí phải nộp cho triều đình đóng đường cao quá, sợ chúng ta sẽ lỗ chăng?

Cả hai cao thủ cùng lên tiếng:

- Chuyện đó xin quan an tâm, ngoài kêu gọi tài trợ, đóng góp mình còn bán vé Vi Ai Cờ Pi cho mấy ông bà nào có máu mặt vào khu vực, còn dân hỏng có tiền thì mình cho xem đứng ở cánh gà là được rồi.

Mặt ông Huyện Tơ giãn ra sau lời tấu của hai quân sư quạt máy:

- Thôi được, cứ thế mà làm, có lời thì dùng tiền đó làm chuyện ích nước lợi dân, còn nếu lỗ thì cùng chia ra theo phương pháp có mặt đặt tên nghe chưa…

Lại nói về huyện Rô, huyện này nằm cận kề huyện Tơ dưới sự cai trị của một ông quan họ Bùi húy là Phất, chắc trước đây do cha mẹ mong muốn cuộc đời ổng phất lên như diều gặp gió tuy nhiên đường công danh của ông cũng lận đận thi quài hỏng có đậu, cái bằng mà ổng khoe với bà con chức danh Mã Hộ Ôn (làm chuồng cho ngựa) nghe đâu là bằng lụi, biết mình tài năng thì có hạn nhưng thủ đoạn lại có thừa cho nên ổng dùng hạ sách tiến cung xin làm…quan hoạn thành ra sau khi thiến giọng nói của ông lúc nào nghe cũng eo éo như dân xăng pha nhớt, võ công ổng cũng thuộc loại cao cường cho nên mấy năm trước ổng đã đánh bại nhiều anh hùng hào kiệt, thắng trong cuộc tỷ thí võ đài tại đại hội quần hùng và dành ngôi vô địch với chức vị chưởng môn nhân phái Hoàng Kỳ hải ngoại kiêm tri huyện địa phương với công lao nâng bi của mình. Từ đó bàn dân thiên hạ không còn dám hỗn hào kêu tục danh của ổng nữa mà chỉ kính cẩn gọi quan là Bùi Công Công.

Nói đến Bùi Công Công thì rất nhiều chiện, nghe đâu hồi năm nào ổng mò vô nơi chiêu đãi của bọn Hồng Kỳ và gặp quan Sứ thần Hồng Kỳ nghe ngóng gì đó, chuyện vỡ lỡ ra ổng chối bay chối biến tuy nhiên không hiểu vì một tác nhân đặc biệt nào đó mà lại có thể gắn kết ổng với doanh nhân Hoàng Củ Đậu như keo với sơn, như bột với đường, như lòng heo với mắm nêm, như thịt chó với củ riềng…như… là cái gì đó…(mệt quá!).

Trước đây Hội Xuân chỉ tập trung tại một nơi là hạt Bô Xa Châu nhưng kể từ khi Bùi Công Công nhậm chức tri huyện thì năm nay lại khác, quan hỏng có muốn tập trung mà lại muốn xé lẻ ra để mang bản sắc (hay kim ngân) về cho địa phương của mình, thành ra quan cũng tổ chức hội xuân riêng cho huyện mình, cũng đăng cáo thị om xòm, cũng leo lên truyền hình a chí a chóe, cũng quảng cáo từa lưa như vỏ hột dưa vv và vv…
Nghe nói huyện Tơ năm nay chỉ cho đi bộ thì Bùi Công Công vỗ đùi đánh đét:
- Trời thương ta rồi, trời thương ta rồi...
Đám môn hạ ngạc nhiên ngước chờ chủ soái, thủng thỉnh Bùi Công Công lên tiếng:
- Ai cũng biết đi bộ thì ngộ hơn đi xe, nhưng đi xe lại...le hơn đi bộ, vì thế ta cứ tổ chức cho chúng dân đem xe tới ầm ầm là bên huyện Tơ thua liền chứ gì.

Chưa biết đầu cua tai nheo làm sao nhưng đám doanh nhân, doanh nghiệp, đám thương nhân cò con vui như trẩy hội, mèn, năm nay có đến hai chương trình của hai huyện tha hồ mà mình quảng cáo, thằng thích đi bộ thì qua huyện Tơ, con thích đi xe thì qua huyện Rô, cá biệt hơn có đứa làm luôn hai nơi cho nó chảnh như con cá cảnh, bởi vì chảnh chó là một nét đặc thù của lũ nhà giàu bên xứ này, thậm chí có thằng bán thuốc lừa mà còn mua cho mình một cái kênh truyền hình riêng để bán thuốc, thời giờ phát sóng còn dư nó đem con vợ của mình đi chùa quay phim và bắt người dân chiêm ngưỡng hàng ngày thành ra người dân xứ này hỏng có uống rượu mà vẫn… ói như thường.

Như vậy là chỉ còn vài giờ nữa hai bên sẽ xuất quân với khí thế ầm ầm, kẻ mùng một, người mùng hai, kẻ đi bộ, người đi xe, quan quân đi như trẩy hội (thì hội thật mà lị), bên này đường Xa Bô thẳng tiến còn bên kia thì đường Bốc Hốt cứ thế mà đi. Ai sẽ thắng? ai sẽ thua? ai là chính? ai là tà?, ai là hắc? ai là bạch?...;

Chưa biết ai thắng ai thua nhưng bọn lãnh chúa xứ Hồng Kỳ từ cố quốc mỉm cười đắc ý nghĩ thầm: “Chúng ông chỉ sợ chúng mày đoàn kết thôi chứ còn chia rẻ thì chết lẻ tẻ nhé các con, từng con nhạn một…”

Từ từ thì cháo mới nhừ mà lị!

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Hai 2020
Đấy là viễn cảnh mà các doanh nghiệp ngoài quốc doanh Việt Nam đang phải đối mặt. Nền kinh tế Việt Nam đang như một lâu đài xây trên cát. Một tập đoàn chính trị vốn thiếu tri thức quản trị, một tập đoàn chính trị chỉ quen chém giết nhân dân nhằm tìm kiếm chiến thắng để tự sướng thì họ chỉ biết làm như vậy thôi. Đcs đã tự cột cổ dân tộc Việt Nam vào khối đá tảng Trung Cộng, để rồi khi khối đá ấy hở chân rơi xuống vựt sâu thì nó cũng kéo cổ dân tộc Việt Nam ngã nhào theo nó. Vậy đó! Đcs chỉ có khả năng “lo” cho nhân dân chúng như thế mà thôi!
26 Tháng Hai 2020
Nhưng có phải chỉ có loại “virus trì trệ” hay còn những loại virus nào khác trong hệ thống chính trị của chế độ cộng sản? Thực tế đã chứng minh rất rõ ràng rằng loại “virus trì trệ” cùng với các loại “virus cửa quyền, hách dịch”, “virus sợ trách nhiệm”, “virus tham nhũng”,..., đều được sinh ra từ loại “virus cộng sản”. Đây không chỉ là loại virus nguy hiểm nhất đối với đất nước Việt Nam mà với cả thế giới. Nhân dân Việt Nam đừng bao giờ tin rằng chính quyền cộng sản có thể chống được các loại virus “trì trệ”, “cửa quyền, hách dịch”, “sợ trách nhiệm”, “tham nhũng”,...
26 Tháng Hai 2020
Nhưng nếu đảng Dân chủ nắm quyền chỉ lo cho người nghèo mà kinh tế không tăng trưởng thì lấy tiền đâu. Lúc đó cũng lại lá phiếu của người dân sẽ bầu cho những người như ông Trump để tiến hành cải cách. Vậy nên đảng nào cũng có vai trò của nó.Người Việt chúng ta thì chỉ yêu ghét một bên. Nghĩ gì cũng cho một bên là duy nhất đúng, bên kia sai. Đó sẽ là nguyên nhân khiến cho Việt Nam sẽ tái lại các chế độ độc tài hậu cộng sản.
25 Tháng Hai 2020
Chỉ riêng việc giảm thuế năm 2018 chính phủ của ông Trump đã lấy 134 tỷ tiền từ các quỹ phúc lợi người nghèo đổ vào túi của 1% người giàu có ở Mỹ. Số tiền này chả bỏ bèn gì với các ông chủ nhưng rất lớn với người già cả và bệnh tật. Đảng Dân chủ đang giúp người nghèo lấy lại số tiền đó và số tiền sẽ mất sắp tới đây. Nhưng người Việt oái ăm thay lại nghĩ mình rất giàu có nên đứng về phe các ông chủ. Chỉ khi nào họ bị cắt hết các tiền an sinh xã hội lúc đó họ mới biết CNXH là như thế nào.
25 Tháng Hai 2020
Đảng nghĩ là Trung Quốc sẽ khống chế được dịch sớm và dịch sẽ không lây ra các nước xung quanh, từ đó việc bưng bít sẽ tăng điểm về cách điều hành chính phủ dập dịch của Nguyễn Xuân Phúc. Âm mưu này bại lộ khi văn phòng chính phủ tài lanh khen ngợi một bài thơ tụng ca của một cô giáo và cho báo chí giật những bài báo sến sẩm về việc đưa lưu học sinh trở về từ Vũ Hán. Nhưng có lẽ "khôn" nhưng không "ngoan", tính già hóa non, chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đang phá sản trước sự kêu cứu của hai thành phố lớn là Hà Nội và Sài Gòn. Rồi đây lượng người về từ Hàn Quốc và số ủ bệnh từ dân Trung Quốc bùng phát sẽ khiến Phúc hết đường nói láo.
23 Tháng Hai 2020
Trong trại súc vật có những con vật được ưu đãi hơn những con khác và những con này làm dư luận viên để tuyên truyền cho những con khác nhẫn nhục chịu cho chủ trại quàng cái ách nô lệ vào cổ muôn đời, muôn kiếp. Cho đến khi chết vì bị cảnh sát cơ động bắn, vì bị cướp đất ung thư hay bị đưa vào lò thiêu xác nhưng mồm vẫn ca "chủ trại súc vật" muôn năm. Bi kịch.
23 Tháng Hai 2020
Như thế thì chắc mọi người phần nào đã nhận ra được con người của Hoàng Kiều, kẻ đang cố tình phát nát TP. Westmister là ai. Cũng xin nói cho rõ là Trang Tin Quyền Được Biết không hề quen biết, có quan hệ với Phó Thị Trưởng Kimberly Hồ cũng như Nghị Viên Charlie Nguyễn Mạnh Chí, riêng TT. Trí Tạ thì có gặp đôi lần trong những sự kiện...; tuy nhiên chúng tôi hoạt động trong khu vực Little Sài Gòn và thấy những chuyện chướng tai gai mắt mà cả một thành phố không ai dám lên tiếng cho nên chúng tôi đành cất tiếng nói để lấy lại hai chữ Công Tâm cho những con người đang bị vu khống...
21 Tháng Hai 2020
Như vậy sắp tới Việt Nam được xem như là một thành viên ngang hàng với nhóm các nước phát triển trong WTO, không còn được hưởng các quy chế ưu đãi khác. Từ đó Việt Nam không thể đi vay nguồn vốn ODA dành cho việc hổ trợ , bị giám sát chặt chẽ các quy đinh về tài chính, thương mại, tiền tệ và môi trường. Chính những quy định này sẽ khiến các doanh nghiệp FDI nước ngoài phải cân nhắc khi đầu tư vào Việt Nam, bởi việc lập nhà máy tại Việt Nam không còn thu nhiều lợi nhuận như trước nữa.
21 Tháng Hai 2020
Chưa thấy thỏa mãn với lòng tự hào dân tộc đang bùng nổ trong lòng, cô không ngần ngại…tưởng tượng thêm những chi tiết không hề có, cô viết: “Với đồng bào mình ở vùng dịch nguy nan / Chính phủ đón về cách ly trong doanh trại / Bộ đội vào rừng chịu nắng dầm sương dãi / Để họ nghỉ ngơi nơi đầy đủ chiếu giường.” Hai câu đầu thì đúng nhưng hai câu sau thì cô Thanh đã bước một chân vào vùng thơ của Tố Hữu. Nguy hiểm hơn, cô giáo Thanh còn lầm lẫn vị trí địa lý của thế giới khi cô nhầm Cambodia là phần đất của Việt Nam bởi cô hí hửng viết những câu thơ xúc phạm tới người láng giềng của đất nước...
21 Tháng Hai 2020
Lẽ ra cô Chu không đáng bị cư dân mạng đánh dữ dội đến thế. Lẽ ra bài thơ tầm phào của cô không bị trút bão giận dữ đến thế nếu như Thủ tướng dị hình Nguyễn xuân Phúc không ra công văn khen ngợi và Chủ tịch huyện Ja Grai không ăn theo, cấp thời ban tặng Giấy khen cho cô giáo xấu số. Họ đã cảm thấy trơ trẽn, xấu hổ. Họ đã sửa sai bằng cách xóa hết dữ liệu về cái công văn "khẩn trương, kịp thời" kiểu 3 cái Huân chương Chiến công sau Đồng Tâm hôm nào. Họ kịp chạy thoát thân trước giông bão của cư dân mạng. Chỉ có cô giáo Chu Thị Thanh cùng bài thơ "bưng bô" ở lại gánh chịu tiếp búa rìu dư luận.