Đừng tưởng làm công dân hạng bét xứ thiên đường là dễ

03 Tháng Giêng 202010:23 CH(Xem: 683)
HỘ KHẨU CÁCH QUẢN LÝ CON NGƯỜI KHỐN NẠN NHẤT!
ĐỪNG TƯỞNG LÀM CÔNG DÂN HẠNG BÉT XỨ THIÊN ĐƯỜNG LÀ DỄ!


_105126059_707ca874-987a-42ce-bd6e-2fb9473ba0f4



Phạm Thanh Nghiên



        Người đàn ông này là chồng tôi, anh Huỳnh Anh Tú, sinh năm 1968, con của một cựu sĩ quan cảnh sát thời Việt Nam Cộng Hoà. Sau khi miền Nam bị “giải phóng”, gia đình anh Tú cũng như bao gia đình cựu sĩ quan VNCH khác lâm vào cảnh khốn cùng. Năm 1992, gia đình anh Tú bán hết nhà cửa đi vượt biên, hy vọng sẽ bớt khổ sở hơn khi sống ở xứ thiên đường xã nghĩa. Cuộc sống tha hương tại Thái Lan bắt đầu từ đó.

Chứng kiến cuộc sống cùng cực, tủi nhục của đồng bào nơi đất khách, ba anh em họ Huỳnh là Huỳnh Anh Tuấn, Huỳnh Anh Tú và Huỳnh Anh Trí tham gia tổ chức Việt Nam Tự Do với mong muốn góp chút công sức nhỏ bé nhằm đổi thay đất nước từ độc tài tiến đến tự do, dân chủ.

Trong một lần về nước rải truyền đơn kêu gọi người dân đứng lên đòi nhân quyền, cả hai anh em Huỳnh Anh Tú và Huỳnh Anh Trí đều bị bắt. Đó là năm 1999, khi anh Tú 31 tuổi và anh Trí mới 27 tuổi. Họ bị đánh đập, tra tấn trong tù và bị kết án 14 năm tù giam với cáo buộc “khủng bố” ( nghe kinh không?). Cùng ra toà với hai anh em nhà Tú- Trí còn có 36 người khác và mức án nặng nhất là 20 năm tù giam. Có vài người đã chết trong tù, có người mắc bệnh trọng rồi qua đời sau khi mãn án ít lâu. Đó là trường hợp của Huỳnh Anh Trí. Trí đã bị cai ngục trả thù bằng cách cùm siết cổ chân bằng chiếc cùm dính máu và thịt của tù nhân bị bệnh AIDS. Sáu tháng sau khi ra tù, Trí qua đời trong đau đớn và tủi hờn. Khi Trí chết, cả bệnh viện lẫn công an đều gây khó khăn cho việc nhận xác em trai của anh Huỳnh Anh Tú. Họ lấy lý do cả hai người đều không có hộ khẩu, không có giấy tờ tuỳ thân chứng minh họ là anh em nên không thể đem người chết về lo tang lễ. Giằng co, cãi lý, rồi trình cả giấy khai sinh (may là còn giữ được) đã vàng ố, cũ mèm ra, họ mới phải chịu thua. Lại cũng phải nói thêm về người anh trai là Huỳnh Anh Tuấn cũng đã chết khi hai người em Tú và Trí vẫn còn ở trong tù. Nhà họ Huỳnh có đến hai người chết trong tay cộng sản.

Ra tù, không giấy tờ tuỳ thân, không công ăn việc làm, không tiền bạc nhà cửa, có lúc anh Tú đã nghĩ đến cái chết. May mắn là còn được các cha Dòng Chúa Cứu Thế cưu mang. Rồi được sự giúp đỡ ban đầu của chị Bùi Thị Minh Hằng, anh Trương Minh Đức và suốt chặng đường sau này là vợ chồng anh chị Thịnh-Phượng, nên anh Tú đến ở tại Vườn rau Lộc Hưng.

Việc làm giấy tờ tuỳ thân quả là rắc rối. Muốn có chứng minh nhân dân, phải có hộ khẩu. Muốn có hộ khẩu, phải có nhà và ngược lại, muốn có nhà phải có hộ khẩu. Thôi thì ngậm đắng nuốt cay, cứ sống vậy cho qua ngày. Một thân một mình, muốn đến đâu thì đến.

Nhưng người tính không bằng Chúa tính. Thấy anh Tú hiền lành nên Chúa muốn anh kết thúc cuộc sống độc thân bằng cách lấy một cô vợ vừa già vừa xấu vừa đanh đá để không bị ai bắt nạt, chỉ một mình cô ta bắt nạt chồng. Anh Tú không có giấy CMND nên cũng chẳng thể đi đăng ký kết hôn được. Cả hai vợ chồng đều những tưởng sẽ không có con cái gì, nên tặc lưỡi “Chả cần, Giáo hội công nhận là đủ rồi”.

Rồi niềm hạnh phúc bất ngờ đến với chúng tôi khi bé Tâm An ra đời. Khi làm giấy khai sinh cho con gái, tôi cảm nhận rõ rệt hơn bao giờ hết nỗi buồn tủi của chồng. Con bé phải mang họ mẹ và phần chi tiết về người cha bị để trống. Khi con bé được một tuổi, ngôi nhà mơ ước của chúng tôi tại Vườn rau Lộc Hưng trở thành hiện thực. Nhưng cả gia đình mới chỉ được ngủ lại căn nhà nhỏ bé, xinh xắn ấy một đêm duy nhất trước khi nó bị biến thành đống gạch vụn chỉ trong một cái dụi mắt.

Cuộc đời của chồng tôi, anh Huỳnh Anh Tú quả là nhiều mất mát, toàn những biến cố kinh hoàng.

Có con, chúng tôi cần phải làm giấy tờ để con gái sau này còn đi học. Và để lớn lên nó không tủi thân, ba nó cũng đỡ mặc cảm. Rồi còn đi làm, đi thuê nhà và nhiều việc khác cần đến giấy tờ nữa chứ.

Theo tư vấn của luật sư, chồng tôi lên toà án yêu cầu cấp lại bản án. Vì trong bản án có ghi rõ ràng, đầy đủ nhân thân của anh Tú. Chúng tôi đã ở ngôi nhà thuê này được gần một năm và anh chủ nhà đã đồng ý cho nhập hộ khẩu. Tôi chưa bao giờ thấy vẻ mặt của chồng mình hớn hở như thế. Tôi đùa: “ Gớm! sắp được làm công dân nước CHXHCN Việt Nam nó khác, mặt vênh váo thấy ghét”.

Chồng tôi mang giấy toà án, giấy ra tù, xác nhận của công an phường 12 quận Gò Vấp (về việc tạm trú) và “Đơn xin xác nhận thường trú” lên công an phường 4, quận 8 là để xin xác nhận việc anh từng có hộ khẩu thường trú tại đây. Sau nhiều ngày chờ đợi, hôm nay chồng tôi đã nhận được “xác nhận” của công an phường 4, quận 8. Nhưng không phải là xác nhận việc anh Huỳnh Anh Tú “có đăng ký thường trú tại địa chỉ số 102,104 đường số 10 phường 4, quận 8 tp HCM” là nơi ở trước kia của gia đình anh Tú. Mà là “xác nhận tại hồ sơ công an p4q8 không có thể hiện đk Huỳnh Anh Tú: sinh 1968 từng có HKTT tại số 102,104 Đặng Thúc Liêng (đường 10), p4,q8”.

Như thế kể cũng lạ. Nếu không có hộ khẩu thường trú, thì làm sao anh Tú đi học?
Khi bị bắt và ra toà, nhân danh nước CHXHCN Việt Nam, toà đã xác định Huỳnh Anh Tú có hộ khẩu thường trú ( cụ thể ở p4,q8) để kết án anh 14 năm tù giam. Rồi khi mãn án, anh cũng được yêu cầu phải đến công an phường 4 quận 8 trình diện. Và chính công an phường 4 đã ký và đóng dấu xác nhận anh Tú có đến trình diện vào năm 2013.

Bây giờ cần xác nhận là người từng đăng ký HKTT tại phường này, ông Phó trưởng công an phường 4 quận 8 lại phủi tay là sao?

Chả lẽ, làm công dân hạng bét trong cái “thiên đường” xã nghĩa này đối với anh Huỳnh Anh Tú lại khó hơn lấy sao trên trời?

Nguồn FB. Lan Pham

Ý kiến bạn đọc
04 Tháng Giêng 20206:02 CH
Khách
tội nghiệp cặp Tú- Nghiên quá .
Nghe nói T-Nghiên trước kia chỉ là phu quét rác ngoài đường khi còn là cháu bác hồ , . T- Nghiên sinh ra lớn lên dưới chế độ cs, thấy chung quanh mình dân chúng đã nghèo hèn còn chịu cảnh áp bức , bóc lột dưới chế độ cộng sản , cô ta chống đối và theo nhóm tranh đấu rồi trở thành một activist cho tự do, dân chủ , nhân quyền. Gần đây, nhất là đọc bài tuỳ bút này tôi nhận thấy văn phong và văn cách của T- Nghiên rất là .... có trình độ khá , suốt bài văn không có loại từ ngữ tối nghĩa của vc thí dụ : đáp -án , hoành tráng ,bạn ấy là người cá tính ( cá tính gì , phải nói rõ), trình tự etc...cảnh bi đát như vậy mà vẫn khôi hài làm đoc giả bật cười .
Đọc bài tuỳ bút của Nghiên đem so với bài phúc trình của bà chủ tịch phụ nữ vc của thành hồ hcm ( thành phố hồ chứa mưa theo Trần Khải Thanh Thuỷ ) cùng là Phó Giáo Sư Tiến Sĩ vc tên xuân hồng thì cả một sự chênh lệch : " cái lu có tính năng chứa mưa, đã được người dân bản địa dùng để chống lụt .....ta có nên chăng.... " chỉ một đoạn ngắn ngủi cho mọi người thấy con mẹ chủ tịch phó giáo sư tiến sĩ vc xuân hồng này chỉ là phường ăn hại , và kiêu ngạo khi tiết lộ trình độ nhận xét học hỏi thấp kém của y thị khi được đảng vc dùng tiền thuế dân đi Nhật Bản , đó là ly do y thị có xú danh, tước. vĩnh viễn TIÉN SĨ LU . Chẳng rõ những bản niêm yết cảnh báo tội trộm cắp gian lận bằng tiếng VN cho vc , có phần dựa trên những hành động của mụ TIẾN SĨ LU này hay không mà mụ đưa ra ý kiến tào lao bá láp bằng lời văn và cac từ ngữ vc tối tăm,mơ hồ ,sáo rỗng của mụ
Tại sao những người yeu nuoc tranh đấu chống cộng nô ,hán nguỵ vc mặt mày lại sáng sủa hơn, tài năng nào đó của họ cũng phát triển, tư cách và đời sống cũng thấy tâm thiện lành , phuc hậu dù họ thiếu thốn vật chất . như nhiều cặp vợ chồng khác mà cặp Tú - Nghên là một . Từ một cô phu quét đường mà trờ thành một activist vơi bài viết chinh phục đọc giả dù trong cảnh áp bức hay tù đày , trong khi vc dù với đầy đủ mọi ưu thế , ưu đãi, địa vị nhưng rốt cuộc chỉ là phường ăn hại cho quốc gia dân tộc như mụ tiến sĩ Lu
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Giêng 2020
Dù đã trải qua gần nửa thế kỷ kể từ ngày Bắc Nam thống nhất, nền Tư Pháp VN vẫn còn phôi thai, thiếu tính minh bạch. Tư duy của nhà cầm quyền và nhân dân về tính công bằng, bình dẳng còn hạn chế. Tinh thần tôn trọng nhân quyền , dân quyền và thượng tôn luật phạp chưa phổ quát. Nhà cầm quyền còn hàm hỗn giữa vi phạm dân sự và hình sự . Họ thường giải quyết những tranh chấp giữa nhà nước và nhân dân theo phương cách trấn áp, độc đoán và độc tôn. Nếu cứ tiếp tục hành xử theo chiều hướng này, sẽ còn nhiều vụ ĐT xẩy ra trong tương lai taị VN.
21 Tháng Giêng 2020
Ngày 20/01/2020 trên dòng twitter bà Ellie Chowns viết rằng “Ngày mai Ủy Ban Thương Mại của Nghị Viện Âu Châu sẽ bỏ phiếu cho Hiệp Định Tự Do Thương Mại Việt Nam – EU. Hôm nay tôi đã nhận cái này tại văn phòng: chai champagne từ Đại sứ quán Việt Nam. Nó thật trắng trợn và hoàn toàn không phù hợp. Tôi sẽ trả lại cho họ và giải thích rằng việc thả tù nhân chính trị mới làm thay đổi đổi quyết định của tôi chứ không phải món quà này”. Với dòng Tweet này, có thể nói đây là một cái tát thẳng vào mặt đại sứ quán Việt Nam ở Bruxelles và tất nhiên đó là một cái tát vào mặt ĐCS Việt Nam.
20 Tháng Giêng 2020
Khi còn sống, người dân Đồng Tâm nói chung và ông Lê Đình Kình nói riêng sẽ gọi tôi là “Thằng Phản Động”, bọn có tư tưởng thù địch với nhà nước mà ông và mọi người tin theo, nhưng bây giờ thì tôi có thể nghĩ rằng: Họ đang suy nghĩ lại…Vì thế tôi không muốn nói nhiều về Đồng Tâm, về những bạo hành, tra tấn, đàn áp và khủng bố, tôi đón chờ những điều đó với một sự thản nhiên bởi vì đó là cái kết quả mà họ đáng được nhận từ một chế độ thực dân mình và thực luôn đảng.
20 Tháng Giêng 2020
Những ngày giáp tết, chính quyền CS cũng dựng nên bức tranh “hòa hợp hòa giải dân tộc” để mị dân. Họ đã chọn ra những việt kiều thân cộng để vẽ nên bức tranh dối trá ấy. Nếu hòa hợp được thì trước hết hãy hòa hợp với đồng bào mình ở Đồng Tâm, Thủ Thiêm, Văn Giang, Dương Nội, Vườn Rau Lộc Hưng đi. Tay thì ăn cướp mà miệng thì nói hòa hợp hòa giải chắc chắn đó là vở kịch hòa hợp hòa giải giả tạo.
19 Tháng Giêng 2020
Đừng nói đây chỉ là tội ác của tên du đảng đầu đường xó chợ Nguyễn Đức Chung (con rơi của Lê Đức Anh). Bởi vì chính Nguyễn Phú Trọng đã ký quyết định truy tặng 3 tên CA Huân Chương Chiến Công Hạng I (Vì đã dũng cảm chết khi giết dân mình). Còn Nguyễn Xuân F... tên thủ tướng Ba Xạo thì vinh danh ầm ỉ.
19 Tháng Giêng 2020
Cái nhà nước cùng cái đảng khốn nạn này, vẫn cứ tồn tại và không bao giờ biết xót thương cho người dân, ngay cả đồng chí mà không đồng bọn cũng đã chết bởi tay chúng, nên đừng bao giờ cúi đầu làm trò vuốt nịnh chúng. Đồng Tâm không phải là sự kiện độc nhất hay mới mẻ gì, hơn nửa thế kỷ nay, từ Nam chí Bắc dân oan cùng khắp không nơi nào không có, nay chúng đã ngửa bài rồi, còn gì mà không đứng lên lôi đầu chúng xuống, chứ sống chi không bằng chết vậy?
17 Tháng Giêng 2020
* Nghe ông cựu nhà báo Võ Văn Tạo này tuyên truyền thấy ngứa đít quá (xin lỗi bạn đọc nha), MK, quân cs không những lùa dân đi trước đỡ đạn họ còn bắn vào dân thường không phải bằng cây súng AK mà là đại bác 130 li tạo nên Đại Lộ Kinh Hoàng, họ đập đầu dân thường hơn 5.000 người tại Huế năm Mậu Thân 1968, nay có vụ ông cán bộ già bị chúng nó giết vì tội: "đồng bọn nhưng không chịu đồng lõa" mà nhân cơ hội đó đánh bóng cho mình, cho quân cs vô thần thì thật là thúi như C...!
15 Tháng Giêng 2020
Nhìn vào tấm hình trong ảnh, anh Nguyễn Văn Tuyển nạn nhận trong vụ Đồng Tâm đã bị đánh chảy máu mắt, điều đó cho thấy sự dã man và ác độc đối với bọn Công an như thế nào rồi . Chúng đánh người, mồm luôn nói những lời răn đe rằng, chúng tao sẽ đánh mày để bắt mày phải nhận tội, cho dù không có tội cũng phải nhận, nếu không nhận thì chỉ có con đường chết mà thôi. Còn hình ảnh của ông Lê Đình Công với một gương mặt thâm tím, làn da đen xám, cá nhân tôi cho rằng ông Lê Đình Công đã bị công an dùng dùi cui, roi điện đánh vào miệng, hàm răng và mặt...
14 Tháng Giêng 2020
Nhưng cái đáng nói, cái đáng nhìn, đáng bàn chính là người Việt đã và đang tiếp tay cho giặc bán chính quê hương của mình, khi chúng đã tràn vào số đông, lập làng, xây xóm, lấy vợ, đẻ con với những thằng Chệt xí xa xí xồ và chỉ biết đến mẫu quốc tức là Việt Nam đã mất, công dân Việt phải về định cư ở những nơi hẻo lánh, phải bỏ xứ ra đi, trên đất Việt chỉ còn có bọn dân da vàng mắt hí, xí xa xí xồ, và với cái thỏa thuận hèn mạt giải giao tội phạm TQ về cố quốc thì chắc chắn rằng ngày cái tên nước Việt Nam không còn trên bản đồ thế giới sẽ đến rất gần!
12 Tháng Giêng 2020
Nếu có lương tri thì Đảng đã thấy cái ung nhọt từ luật Đất đai: "Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý. Nhà nước trao quyền sử dụng đất cho người sử dụng đất theo quy định của luật này," Cái khối ung nhọt này đang làm tan nhà nát cửa biết bao nhiêu người Việt Nam trên mọi miền đất nước. Nhưng cũng chính cái ung nhọt này đang vỗ béo cho những đảng viên cũng thiếu lương tri như Đảng. Bởi thiếu lương tri, họ sẵn sàng chà đạp mọi con người sống trên mảnh đất mà họ muốn chiếm hữu. Thiếu lương tri nên họ dụng tâm nghĩ ra mọi phương cách để gạt bỏ mọi trở ngại...