Hà Nội - Sài Gòn, một thời chiến tranh, một thời ...Hậu khổ

23 Tháng Chín 201912:03 SA(Xem: 532)

                            Hà Nội- Sài Gòn, một thời chiến tranh,
                                          một thời ...Hậu khổ


xxx


Trần Khải Thanh Thủy

     Facebook




Không biết từ khi nào, người dân Việt nam sử dụng tài nói lái của mình để biến hai chữ hộ khẩu thành Hậu khổ... nghĩa là những nỗi khổ của thời hậu chiến, chính xác hơn, nỗi khổ cực sau thời kỳ chiến tranh giữa hai miền nam bắc. Cả sáu chục triệu người phải đói nghèo và đau khổ đến chết ( nhưng không ai dám chết vì đau khổ, đói nghèo) thậm chí ... chán chẳng buồn chết (!)
Khi ấy, tôi đang trong độ tuổi “nhanh bước nhanh nhi đồng”, còn chị tôi bắt đầu trong độ tuổi “lẻ trăng tròn”, nên được giao nhiệm vụ ngày hai bữa nấu cơm cho cả nhà. Mỗi lần đong gạo lại phải hỏi mẹ: “Mẹ ơi hôm nay nấu mấy miệng hả mẹ? Đơn giản vì mỗi lần đong dôi ra cho “căng da bụng” thì da mặt mẹ lại chùng xuống, gắt gỏng:
- “Tao đã dặn đong ba miệng ống bơ, sao mày lại cố tình đong thành ba bơ đầy tú hụ như thế này? Cuối tháng lấy gì bỏ vào miệng, hả? Giời ơi là giời!
Thế là mỗi lần “nổi lửa lên em” là một lần chị nổi hứng hát: “cho ngày nay” (bơ đầu ), cho ngày mai( bơ thứ 2) và cho muôn đời sau( bơ cuối )...trong khi tôi tha thẩn bên cạnh nhặt rau giúp chị, lại nghe chị lanh lảnh hát: “Em không yêu binh nhất, em không yêu binh nhì, tiền lương năm đồng...Tình tính tình em đi rình trung úy, tuy nó già nhưng mà lắm tiền, đài đeo bên hông, đồng hồ đeo tay.
Hoặc cũng bài hát ấy nhưng ca từ hoàn toàn khác “Em không ăn cơm cháy, em không ăn cơm mì thì em ăn gì?
Rồi ca từ được lặp lại rất tếu táo và đậm chất hiện thực xã hội chủ nghĩa:
- Em không ăn cơm cháy, em không ăn cơm mì thì em ăn đòn...Ừ, ứ , ừ cơm ngày hai bữa, không cá, thịt sao toàn cháy, mì. Gạo hôi ghê mà còn độn khoai. Thêm sắn sùng, sao mà chán chường...
Lớn lên, chớm tuổi “đầu mày cuối mắt” là nghe tiêu chuẩn năm yêu, bảy yêu, tám yêu, mười yêu giành cho nam nữ thanh niên:
Một yêu anh có may ô
Hai yêu anh có cá khô ăn dần
Ba yêu rửa mặt bằng khăn
Bốn yêu bàn chải đánh răng hàng ngày
Năm yêu anh có đôi giày
Mùa đông đến có khăn dầy vắt vai
Sáu yêu có sắn gạc nai
Bẩy yêu nước mắm cả chai ăn dần
Tám yêu anh rất ân cần
Bao nhiêu, trứng, đậu để phần riêng em.
Hoặc:
Một yêu a có senko
Hai yêu a có Pơ giô Cá Vàng
Ba yêu nhà cửa đàng hoàng
Bốn yêu hộ khẩu rõ ràng thủ đô.
Năm yêu không có bà bô
Cũng không có cả bà cô ...bên chồng
rồi:
Một yêu anh có lương khô
Hai yêu anh có đậu kho, tương bần
Ba yêu, bi tất xỏ chân
Bốn yêu nhà cửa có bàn ghế kê
Năm yêu nước máy thoả thuê
Sáu yêu mua gạo chẳng nề chen ngang
Bảy yêu lý lịch rõ ràng
Tám yêu không có họ hàng tới thăm
Chín yêu tích cực cầm nhầm
Mười yêu chăn chiếu quanh năm đủ dùng
Ở nhà thì thôi, hễ bước chân ra ngoài là nghe đi nghe lại những khẩu ngữ quen thuộc:
- Giời ạ! Làm gì mà cứ nghệt mặt như người mất sổ hộ khẩu ấy.
Đơn giản vì mất hộ khẩu là mất mọi thứ, từ sổ gạo, tem phiếu, chăn chiếu, xô, màn vải vóc...trăm thứ bà rằn cũng từ hộ khẩu mà ra, nên mất mà mật không teo, mặt không nghệt chỉ có là... gỗ, đá.
Vào Nam lần đầu cùng Hội nhà văn trẻ của trường viết văn Nguyễn Du khóa 4, được vinh dự làm việc và tiếp xúc, đi cơ sở với chị Trương Mỹ Hoa vài lần mà thuộc lòng những bài hát cải biên của người miền Nam.
Đầu tiên là: “Tổ quốc ơi, ăn khoai mỳ ngán qúa, từ ngày giải phóng vô đây, ta ăn độn dài dài”.
Rồi “đi ta đi giải phóng Miền Nam, đi đến khi nào người dân không còn cái gì, bởi ta phải chiến đấu, giết Thiệu, Mỹ, Ngô, lời bác sui dại bên tai”...Chiến đấu cho đến ngày Nam Bắc nghèo bằng nhau .
Ngay cả những bài nghe lần đầu do các em trong chi đoàn thanh niên hát lén, mà mãi sau này tôi mới biết rõ xuất xứ từ lời chế của bài "Túp lều lý tưởng"
"Từ ngày giải phóng vô đây mình bán cái đồng hồ
Từ ngày giải phóng vô đây mình bán cái ra dô
Từ ngày giải phóng vô đây mình bán cái ti vi
Lâu lâu mình bán cái quần tây,
Lâu lâu mình bán cái quần đùi
Rồi mình lại bán, bán luôn người yêu..."
Thật là “hết sảy” thời Sài Gòn sau ngày “Giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước”. Còn Hà Nội “một thời đạn bom  một thời hòa bình” cũng vang lên những câu ca, bài hát tương tự:
“Túng tiền tiêu người yêu anh cũng bán, bán em đi để lấy chút tiền tiêu. Mẹ không cho thì giấu kín người yêu, Bán đại em đi để mình khỏi rầy rà”.
Ám ảnh suốt cuộc đời của hầu hết người Việt Nam khi ấy là:
Nhất gạo nhì rau
Tam dầu tứ muối
Thịt thì đuôi đuối
Cá biển mất mùa

Đậu phụ chua chua
Nước chấm nhạt thếch
Mì chính có đếch
Vải sợi chưa về

Săm lốp thiếu ghê
Cái gì cũng thiếu…
Cái nghèo ăn sâu vào từng bữa ăn, giấc ngủ nơi đường xá, chợ búa, giảng đường đại học cũng như trong mọi lĩnh vực: chính trị, khoa học, xã hội v.v..:
- Ôi dào! “Đậu phụ là chính, mì chính là phụ” ấy mà ...lấy đâu ra mà đòi thịt với cá ... Xã hội chủ nghĩa, xếp hàng cả ngày không “xuống hố cả nút” là may chán ra rồi
Cả chân dung lẫn chân tướng của lũ lãnh đạo cấp cao cũng được người dân soi chiếu qua lăng kính chân thực, thoáng vẻ hài hước của mình:
“Bụng to trán hói
Ăn nói ba hoa
Đi xe Volga
Ấy là lãnh đạo
Còn đám cựu chiến binh, dù già dù trẻ, dù cao, dù thấp, nếu muốn thành cựu “chén” binh cũng phải hành nghề, dù có chán đến mấy đi chăng nữa:
- Đầu đường đại tá bơm xe
Cuối đường trung tá bán chè đỗ đen
Giữa làng thiếu tá bán kem
Trong làng đại úy thổi kèn đám ma
Các cấp thấp hơn lại càng bô nhếch hơn, vì cơm vua lộc nước, không bằng một phần cơm vợ, lộc vợ. Vì thế “nhất vợ, nhì giời”. Đành phải quanh quẩn vào ra giúp vợ mọi việc trong nhà, ngoài sân:
Thượng úy chăn lợn, đuổi gà
Trung úy ở nhà vo gạo rửa rau
Hỏi rằng thiếu úy đi đâu
Ba lô lộn ngược xuôi tàu Bắc Nam…
Đau nhất là cái khoản hỏi nhau
- Lương tháng này thế nào hả mày?
Và câu trả lời kèm cái miệng méo xẹo:
- Lương y như... lương cũ. (Thay vì “lương y như ...từ mẫu” theo lời dạy của bác ...mất dạy)
Ngay cả những lá thư gửi con đi xuất khẩu lao động ở Tiệp, Nga, hay Bun ga ri trong hệ thống Đông Âu , cũng nhuốm màu...hậu khổ:
“…Cần gì ghi thật rõ ra:
Đồng hồ áo chấm hay là áo phông?
Áo thêu ở ngực con công,
Hay là xi-líp có bông hồng cài?
Áo da đểu, xuyến đeo tai,
Nữ hoàng lộng lẫy con xài tiếp không?
Bên ấy gái Cộng khá đông,
Theo cha nên đánh cả vòng tránh thai…”
Còn nhiều lắm những câu ca dao của thời... hậu khổ mà nhiều người đã biết, đã viết và được bạn đọc nhắc đi, nhắc lại nhiều lần. Người viết bài này chỉ “nhớ đâu, viết đó”, tránh trùng lặp với mọi người và cũng là tránh trùng lặp với chính mình trong các bài viết trước. Hy vọng được một phần như lời cụ Tiên Điền Nguyễn Du nói: Mua vui cũng được một vài...phát like.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Chín 2021
Đó là hậu quả của cái được gọi là “Làm chủ tập thể”, cho dù có gây ra hậu quả nghiêm trọng thì cũng chẳng có ma nào từ chức hay bị truy tố bởi vì họ làm theo ý kiến của cả “một bọn ngu tập thể” thì cái bọn ngu đó phải chịu trách nhiệm chứ sao lại là những người thi hành?! Mà bọn ngu đó đang lãnh đạo đất nước thì lấy ai dám bắt bọn chúng phải chịu trách nhiệmbao giờ?! Họa có mà điên, bởi vì người cs chỉ phải chịu trách nhiệm với đảng của mình chứ không phải đối với toàn dân.
22 Tháng Chín 2021
Việt Nam có rất nhiều dân tộc bao gồm 56 sắc dân, vậy sắc dân nào sẽ giao sinh mạng mình cho đảng để đi lên XHCN? Đảng sẽ không bao giờ trả lời được câu này bởi vì câu khẳng định của chủ đề là sự bịp bợm ma giáo. Đảng csVN ép buộc người dân chứ chưa bao giờ có một cuộc trưng cầu dân ý nghiêm minh về con đường chính trị cho Việt Nam thì làm sao có thể khẳng định đó là khát vọng của người dân?. Hãy nhìn người dân Việt Nam- đặc biệt tại miền Bắc- hân hoan để xuống đường để đón chào các nguyên thủ cường quốc Hoa Kỳ đến Việt Nam trong những năm gần đây....
21 Tháng Chín 2021
Hiện nay quả bom nợ Evergrande vẫn chưa nổ nhưng thị trường tài tài chính toàn cầu đã có phản ứng. Chứng khoán Mỹ, dầu thô, Bitcoin đồng loạt bị bán tháo. Không biết nhà nước CS Trung Quốc sẽ ra tay chặn đứng quả bom này thế nào, cần phải chờ xem. Nếu để nó nổ thì không chỉ nền kinh tế Trung Quốc thiệt hại nặng mà cả nền kinh tế Mỹ cũng bị ảnh hưởng. Nhiều năm nay ĐCS đã xây dựng nền kinh tế Việt Nam thiếu tính tự chủ phải sống ký sinh trên các nền kinh tế lớn đặc biệt là Trung Quốc và Mỹ. Việt Nam nhập hàng thô từ Tàu về gia công rồi xuất Mỹ và các thị trường...
20 Tháng Chín 2021
So với Mao, Tập khôn hơn, có tầm nhìn hơn và và có chiến lược cao hơn. Nếu nói ngày xưa Mao dùng tệ sùng bái để suỵt đám Hồng Vệ Binh đấu tố chém giết bừa bãi thì ngày nay, tập dùng công cụ pháp luật để triệt các phe cánh khác, Đả Hổ Diệt Ruồi là cách làm như thế. Tập còn hơn mao ở chiến lược ngoại giao, hiện nay Tập đang cho áp dụng chiến lược “Ngoại giao Chiến Lang” rất hung hăng trên khắp thế giới. Chiến lược này sẽ làm cho những chính quyền yếu vía như Việt Cộng sẽ trở nên ngoan hiền hơn.
19 Tháng Chín 2021
Cho đến khi, đảng bắt dân phải trả thật đắt, đảng bắt doanh nghiệp phải trả giá thật đắt thì đảng mới rục rịch chuyển ý. Sự vô minh và cái tính ù lì cố hữu của ĐCS là vô cùng tai hại, nó bất chấp tất cả mọi hậu quả để đi theo lối mòn như một con lừa. Bị cái chủ nghĩa độc hại dẫn hướng, ĐCS Việt Nam đang lôi tương lai đất nước này đi về nơi vô dịnh. Không loại bỏ CS, thì dân tộc Việt Nam mãi mãi như là con thuyền vô định giữa đại dương bao la mà thôi. Tương lai dân tộc này mịt mờ tăm tối
19 Tháng Chín 2021
Dẫu Thủ tướng tiền nhiệm khác… “tân” Thủ tướng ở chỗ xem thường, không bận tâm đến cảnh báo, khuyến cáo của những người có… tri thức khoa học nhưng kết quả vẫn rất… dễ đánh giá: Số người nhiễm, số người tử vong tăng chóng mặt, tỉ lệ tử vong vượt xa mức trung bình của thế giới (4) và chủ yếu nằm ở tầng đầu trong tháp điều trị do Bộ Y tế Việt Nam xác lập (5). Doanh nghiệp thi nhau đóng cửa ngưng hoạt động, kinh tế suy sụp, công khố trống rỗng, dân chúng thêm khốn khổ, lầm than, tuyệt vọng về tương lai…
19 Tháng Chín 2021
Việc cầu nguyện cho NanoCovac, tức cầu nguyện cho tập đoàn Nanogen là đi ngược lại với Phật pháp bởi theo tín lý nhà Phật thì cầu nguyện chỉ nên thực hiện cho những vong linh người đã chết do thiên tai hay dịch bệnh, chiến tranh. Những hành vi như vàng mã, bói toán, giải vong, hay lập đàn cầu nguyện cho một phương tiện, công cụ nào đó đều đi ngược lại với sự độ trì của nhà Phật. Là một Tiến sĩ Phật học, TT Thích Nhật Từ hiểu rất rõ ý nghĩa này nhưng do Tam độc (tiếng Phạn: triviṣa), ngu si (vô minh) tham lam, và sân hận của ông quá lớn....
17 Tháng Chín 2021
Hơn nữa, cái lý tưởng đánh vì nhân dân chắc chắn không có ở lúc này, đánh vì chủ quyền quốc gia nghe cũng rất xa vời và mơ hồ trước tình hữu nghị cộng sản và các thiết chế quyền lực tương ứng trong hệ thống. Chính cái thiết chế quyền lực tương ứng trong hệ thống cộng sản theo kiểu anh cả - em út đã nhanh chóng xóa nhòa các ranh giới chủ quyền quốc gia mặc dù ngoài miệng người ta vẫn lu loa về nó. Bởi lẽ, quyền lực chính trị khiến người ta mờ mắt, các sắp xếp hệ thống chính trị cộng sản khiến người ta ảo giác về sự lâu bền, vĩnh cửu trong quyền lực. Chỉ bấy nhiêu thôi...
15 Tháng Chín 2021
Từ khi chế độ dân chủ thay thế phong kiến, thì mốt xây lăng tẩm cũng cáo chung theo cái thể chế lỗi thời đó. Tuy nhiên khi nhà nước CS – một loại Phong Kiến trá hình xuất hiện thì phong trào xây lăng tẩm đã “đội mồ sống dậy”. Từ thời Tần Thủy Hoàng đến thời Tào Tháo ngót 5 thế kỷ mới lại xuất hiện lăng tẩm thì giờ đây thời đại CS lăng tẩm nổi lên như nấm. Lenin, Stalin, Kim Il Sung, Mao, Hồ Chí Minh… vv đều là các bạo chúa khét tiếng và tất cả đều đã nằm trong lăng to mộ lớn. Lăng tẩm được xem là một loại lâu đài cho người chết, nên những kẻ tham quyền, háo danh rất thích.
13 Tháng Chín 2021
Vì thế đảng cộng sản Việt Nam chỉ là tập hợp của một bọn nói một đằng, làm một nẻo, chúng chửi đế quốc, tư bản đó, nhưng sau đó chúng lại chuồn qua để sống, những đứa còn ở lại thì thay nhau tàn phá tài nguyên, đất nước, con người để rồi cuối cùng là hạ cánh an toàn hưởng thụ. Như vậy chủ nghĩa cộng sản đã chết hoàn toàn không chỉ trong chủ thuyết mà còn trong đầu óc của tầng lớp cán bộ đảng viên đảng csVN. Cuối cùng nếu đảng thấy tôi nói không có gì sai thì nên sửa quốc hiệu và đảng hiệu của mình lại cho phù hợp với thực tế:...