Hà Nội - Sài Gòn, một thời chiến tranh, một thời ...Hậu khổ

23 Tháng Chín 201912:03 SA(Xem: 102)

                            Hà Nội- Sài Gòn, một thời chiến tranh,
                                          một thời ...Hậu khổ


xxx


Trần Khải Thanh Thủy

     Facebook




Không biết từ khi nào, người dân Việt nam sử dụng tài nói lái của mình để biến hai chữ hộ khẩu thành Hậu khổ... nghĩa là những nỗi khổ của thời hậu chiến, chính xác hơn, nỗi khổ cực sau thời kỳ chiến tranh giữa hai miền nam bắc. Cả sáu chục triệu người phải đói nghèo và đau khổ đến chết ( nhưng không ai dám chết vì đau khổ, đói nghèo) thậm chí ... chán chẳng buồn chết (!)
Khi ấy, tôi đang trong độ tuổi “nhanh bước nhanh nhi đồng”, còn chị tôi bắt đầu trong độ tuổi “lẻ trăng tròn”, nên được giao nhiệm vụ ngày hai bữa nấu cơm cho cả nhà. Mỗi lần đong gạo lại phải hỏi mẹ: “Mẹ ơi hôm nay nấu mấy miệng hả mẹ? Đơn giản vì mỗi lần đong dôi ra cho “căng da bụng” thì da mặt mẹ lại chùng xuống, gắt gỏng:
- “Tao đã dặn đong ba miệng ống bơ, sao mày lại cố tình đong thành ba bơ đầy tú hụ như thế này? Cuối tháng lấy gì bỏ vào miệng, hả? Giời ơi là giời!
Thế là mỗi lần “nổi lửa lên em” là một lần chị nổi hứng hát: “cho ngày nay” (bơ đầu ), cho ngày mai( bơ thứ 2) và cho muôn đời sau( bơ cuối )...trong khi tôi tha thẩn bên cạnh nhặt rau giúp chị, lại nghe chị lanh lảnh hát: “Em không yêu binh nhất, em không yêu binh nhì, tiền lương năm đồng...Tình tính tình em đi rình trung úy, tuy nó già nhưng mà lắm tiền, đài đeo bên hông, đồng hồ đeo tay.
Hoặc cũng bài hát ấy nhưng ca từ hoàn toàn khác “Em không ăn cơm cháy, em không ăn cơm mì thì em ăn gì?
Rồi ca từ được lặp lại rất tếu táo và đậm chất hiện thực xã hội chủ nghĩa:
- Em không ăn cơm cháy, em không ăn cơm mì thì em ăn đòn...Ừ, ứ , ừ cơm ngày hai bữa, không cá, thịt sao toàn cháy, mì. Gạo hôi ghê mà còn độn khoai. Thêm sắn sùng, sao mà chán chường...
Lớn lên, chớm tuổi “đầu mày cuối mắt” là nghe tiêu chuẩn năm yêu, bảy yêu, tám yêu, mười yêu giành cho nam nữ thanh niên:
Một yêu anh có may ô
Hai yêu anh có cá khô ăn dần
Ba yêu rửa mặt bằng khăn
Bốn yêu bàn chải đánh răng hàng ngày
Năm yêu anh có đôi giày
Mùa đông đến có khăn dầy vắt vai
Sáu yêu có sắn gạc nai
Bẩy yêu nước mắm cả chai ăn dần
Tám yêu anh rất ân cần
Bao nhiêu, trứng, đậu để phần riêng em.
Hoặc:
Một yêu a có senko
Hai yêu a có Pơ giô Cá Vàng
Ba yêu nhà cửa đàng hoàng
Bốn yêu hộ khẩu rõ ràng thủ đô.
Năm yêu không có bà bô
Cũng không có cả bà cô ...bên chồng
rồi:
Một yêu anh có lương khô
Hai yêu anh có đậu kho, tương bần
Ba yêu, bi tất xỏ chân
Bốn yêu nhà cửa có bàn ghế kê
Năm yêu nước máy thoả thuê
Sáu yêu mua gạo chẳng nề chen ngang
Bảy yêu lý lịch rõ ràng
Tám yêu không có họ hàng tới thăm
Chín yêu tích cực cầm nhầm
Mười yêu chăn chiếu quanh năm đủ dùng
Ở nhà thì thôi, hễ bước chân ra ngoài là nghe đi nghe lại những khẩu ngữ quen thuộc:
- Giời ạ! Làm gì mà cứ nghệt mặt như người mất sổ hộ khẩu ấy.
Đơn giản vì mất hộ khẩu là mất mọi thứ, từ sổ gạo, tem phiếu, chăn chiếu, xô, màn vải vóc...trăm thứ bà rằn cũng từ hộ khẩu mà ra, nên mất mà mật không teo, mặt không nghệt chỉ có là... gỗ, đá.
Vào Nam lần đầu cùng Hội nhà văn trẻ của trường viết văn Nguyễn Du khóa 4, được vinh dự làm việc và tiếp xúc, đi cơ sở với chị Trương Mỹ Hoa vài lần mà thuộc lòng những bài hát cải biên của người miền Nam.
Đầu tiên là: “Tổ quốc ơi, ăn khoai mỳ ngán qúa, từ ngày giải phóng vô đây, ta ăn độn dài dài”.
Rồi “đi ta đi giải phóng Miền Nam, đi đến khi nào người dân không còn cái gì, bởi ta phải chiến đấu, giết Thiệu, Mỹ, Ngô, lời bác sui dại bên tai”...Chiến đấu cho đến ngày Nam Bắc nghèo bằng nhau .
Ngay cả những bài nghe lần đầu do các em trong chi đoàn thanh niên hát lén, mà mãi sau này tôi mới biết rõ xuất xứ từ lời chế của bài "Túp lều lý tưởng"
"Từ ngày giải phóng vô đây mình bán cái đồng hồ
Từ ngày giải phóng vô đây mình bán cái ra dô
Từ ngày giải phóng vô đây mình bán cái ti vi
Lâu lâu mình bán cái quần tây,
Lâu lâu mình bán cái quần đùi
Rồi mình lại bán, bán luôn người yêu..."
Thật là “hết sảy” thời Sài Gòn sau ngày “Giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước”. Còn Hà Nội “một thời đạn bom  một thời hòa bình” cũng vang lên những câu ca, bài hát tương tự:
“Túng tiền tiêu người yêu anh cũng bán, bán em đi để lấy chút tiền tiêu. Mẹ không cho thì giấu kín người yêu, Bán đại em đi để mình khỏi rầy rà”.
Ám ảnh suốt cuộc đời của hầu hết người Việt Nam khi ấy là:
Nhất gạo nhì rau
Tam dầu tứ muối
Thịt thì đuôi đuối
Cá biển mất mùa

Đậu phụ chua chua
Nước chấm nhạt thếch
Mì chính có đếch
Vải sợi chưa về

Săm lốp thiếu ghê
Cái gì cũng thiếu…
Cái nghèo ăn sâu vào từng bữa ăn, giấc ngủ nơi đường xá, chợ búa, giảng đường đại học cũng như trong mọi lĩnh vực: chính trị, khoa học, xã hội v.v..:
- Ôi dào! “Đậu phụ là chính, mì chính là phụ” ấy mà ...lấy đâu ra mà đòi thịt với cá ... Xã hội chủ nghĩa, xếp hàng cả ngày không “xuống hố cả nút” là may chán ra rồi
Cả chân dung lẫn chân tướng của lũ lãnh đạo cấp cao cũng được người dân soi chiếu qua lăng kính chân thực, thoáng vẻ hài hước của mình:
“Bụng to trán hói
Ăn nói ba hoa
Đi xe Volga
Ấy là lãnh đạo
Còn đám cựu chiến binh, dù già dù trẻ, dù cao, dù thấp, nếu muốn thành cựu “chén” binh cũng phải hành nghề, dù có chán đến mấy đi chăng nữa:
- Đầu đường đại tá bơm xe
Cuối đường trung tá bán chè đỗ đen
Giữa làng thiếu tá bán kem
Trong làng đại úy thổi kèn đám ma
Các cấp thấp hơn lại càng bô nhếch hơn, vì cơm vua lộc nước, không bằng một phần cơm vợ, lộc vợ. Vì thế “nhất vợ, nhì giời”. Đành phải quanh quẩn vào ra giúp vợ mọi việc trong nhà, ngoài sân:
Thượng úy chăn lợn, đuổi gà
Trung úy ở nhà vo gạo rửa rau
Hỏi rằng thiếu úy đi đâu
Ba lô lộn ngược xuôi tàu Bắc Nam…
Đau nhất là cái khoản hỏi nhau
- Lương tháng này thế nào hả mày?
Và câu trả lời kèm cái miệng méo xẹo:
- Lương y như... lương cũ. (Thay vì “lương y như ...từ mẫu” theo lời dạy của bác ...mất dạy)
Ngay cả những lá thư gửi con đi xuất khẩu lao động ở Tiệp, Nga, hay Bun ga ri trong hệ thống Đông Âu , cũng nhuốm màu...hậu khổ:
“…Cần gì ghi thật rõ ra:
Đồng hồ áo chấm hay là áo phông?
Áo thêu ở ngực con công,
Hay là xi-líp có bông hồng cài?
Áo da đểu, xuyến đeo tai,
Nữ hoàng lộng lẫy con xài tiếp không?
Bên ấy gái Cộng khá đông,
Theo cha nên đánh cả vòng tránh thai…”
Còn nhiều lắm những câu ca dao của thời... hậu khổ mà nhiều người đã biết, đã viết và được bạn đọc nhắc đi, nhắc lại nhiều lần. Người viết bài này chỉ “nhớ đâu, viết đó”, tránh trùng lặp với mọi người và cũng là tránh trùng lặp với chính mình trong các bài viết trước. Hy vọng được một phần như lời cụ Tiên Điền Nguyễn Du nói: Mua vui cũng được một vài...phát like.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Mười 2019
Xin thật lòng mà nói thằng mỗ tôi dị ứng với đám nhân sĩ trí thức xã nghĩa này, cứ hễ có chuyện là xúm nhau lại ồn ào rằng có chúng tôi đây (đánh bóng tên tuổi), và cuối cùng là màn ký kiến nghị, những tờ kiến nghị đối với đảng Ba Đình không chút giá trị, thua cả toilet paper. Đòi chơi với Mẽo, đòi thoát Trung, thế cái kiên định con đường xã nghĩa boác đi vứt cho chó gặm à?
15 Tháng Mười 2019
Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà có lòng tham thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì chính lòng tham của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt cộng với tính hiếu thắng thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì tính hiếu thắng của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà cộng thêm sự hèn nhát thì chính kẻ đó sẽ bị lợi dụng sự hèn nhát đó. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà xem nhân dân là kẻ thù thì chính ĐcsVN sẽ bị ĐCS Tàu lợi dụng để đẩy ĐcsVN xích lại gần Tàu và xa cách nhân dân hơn.
13 Tháng Mười 2019
Thật là mỉa mai cho con người ông Trọng và thật đau sót cho thât phận đất nước, một con người nắm quyền sinh quyền sát trong tay, có tiếng nói ảnh hưởng vô cùng lớn đến vận mệnh của đất nước mà lại không thể nhận ra cái XHCN mà ông đang bắt đất nước phải đi theo nó là cái mô tơ gì cả. Bản thân ông, đến giờ đã 74 xuống lỗ nay mai nhưng lại không hề biết vị trí thật sự của cái mô hình XHCN kia đang ở đâu của lịch sử nhân loại. Ấy vậy mà ông đã chỉ đạo đảng ông phải kéo cái kinh tế thị trường nhét cho bằng được vào cái căn hầm thiếu dưỡng khí XHCN của đảng ông. Thế mới đau chứ?
12 Tháng Mười 2019
Khổng Tử dùng “lời hay ý đẹp” tôn vinh kẻ sĩ, nhưng lại chê bai, mạt sát dân đen. Khổng Tử gọi thường dân là “tiểu nhân” – giai cấp nô lệ, phải phục tùng giai cấp thống trị một cách tuyệt đối. Xuyên suốt Luận Ngữ, Khổng Tử tin rằng quần chúng không đủ khả năng để hiểu và tham gia vào các vấn đề của nhà nước. Luận Ngữ 8.9 có trích, “Dân có thể khiến để làm theo, nhưng không thể khiến hiểu được,” (Dân khả sử do chi, bất khả sử tri chi). Rõ ràng, đặc điểm khinh bỉ quốc dân của các xã hội Nho giáo hoàn toàn trái ngược với các giá trị văn minh của dân chủ, nơi quyền lực thuộc về nhân dân.
10 Tháng Mười 2019
Thành thật mà nói chính những người lãnh đạo cao nhất của đảng csVN cũng thừa biết mình đang bịp người dân bởi vì làm gì có cái được gọi là thiên đường cs làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu, mấy ông tổ, ông cố rầu xồm Mác Lê đã bị chính người dân xứ họ quăng vào thùng rác, tuy nhiên chính vì lợi ích cá nhân, quyền lợi nhóm cho nên họ vẫn tiếp tục ra rả tuyên truyền, tay phải thì chỉ về hướng cái bánh vẽ nhằm đánh lạc hướng người dân ngu trong nước còn tay trái thì bán nước, thu vén của cải cho cá nhân, gia đình của mình, vì thế họ không muốn đảng cộng sản sụp đổ vì điều đó đồng nghĩa với quyền lực của mình bị chấm hết.
06 Tháng Mười 2019
Ngoài ra cũng còn một số người khác tại Úc, Canada, Mỹ…, cũng đang mơ mộng hão huyền, họ mơ rằng mình có tài làm Thủ Tướng, làm quan chức, cứ thành lập chính phủ đi rồi…nhờ thế giới can thiệp để giải trừ cộng sản và họ sẽ về tiếp quản quê hương, leo lên những chức vụ quan trọng tiếp tục đè đầu cỡi cổ người dân không khác gì bọn cộng sản đang cầm quyền, cá biệt tại Mỹ cũng có một số kẻ tù hành đang tham gia làm chính trị, sorry quý vị đừng có làm những chuyện tào lao nữa, muốn tranh đấu thì hãy cỡi cái áo cà sa, áo choàng linh mục, ra đời kiếm sống như những người bình thường thì nói mới linh...
06 Tháng Mười 2019
Đi nhờ máy bay ả Ngân Đù chỉ là nói chống chế, thấy ra đây chỉ là phương cách làm ăn mới (bán vé) vượt biên, nói mới là so với lối cũ bán bãi, chứ không mới vì ‘Chúng tôi đã tổ chức hàng trăm cuộc như thế’. Câu nói của tên đít đỏ cộm cán này cho thấy sự thật, đây không là sự ra đi tầm thường của dân đen thiên đàng xã nghĩa vẫn thường tìm đường cứu đói, mà là của đứa đông bạc nhiều tiền. Chúng cần một chuyến hạ cánh an toàn cả người lẫn của (cướp), dĩ nhiên kẻ bán vé thừa biết có đi không về, của những kẻ ‘không thuộc thành phần đoàn ngoại giao của Quốc hội Việt Nam và không được cấp visa ngoại giao...
06 Tháng Mười 2019
Người ta không cần mỗi chiếc khẩu trang để che mặt, người ta có thể dùng bất cứ thứ gì khác “cái khẩu trang” mà có thể làm cho người khác không thể nhận dạng. Khi xây dựng luật theo kiểu liệt kê thì tức là thất bại hoàn toàn. Hệ thống pháp luật Việt Nam cũng hầu như đi vào sai lầm lập pháp kiểu này. Mặc dù vậy, chuyện ban sắc lệnh khẩn cấp cấm người biểu tình đeo khẩu trang, không chỉ khiến nó trở nên lố bịch và vô nghĩa, không thể thực thi, nó cho thấy dấu hiệu sự tuỳ tiện của một nền chính trị có nguy cơ độc tài.
02 Tháng Mười 2019
Phải nói người Bắc tính bảo thủ quá cao và tính tự ái cũng như vậy, họ tỏ ra hiếu khách nhưng lại ít cởi mở, khéo léo bên ngoài nhưng dò xét bên trong. Thành ra họ sống cảm tính (duy cảm) hơn mà ít duy lý (lý tính). Họ trọng tình cảm, nhưng thiếu lý lẽ, dễ nổi nóng nhưng cũng dễ khuất phục trước quyền uy (ảnh hưởng từ văn hoá nho giáo). Việc thường xuyên chiến tranh với phương Bắc và điều kiện tự nhiên khắc nghiệt (4 mùa khác nhau, khác cơ bản so với miền Nam chỉ có nắng và mưa), việc ảnh hưởng của khí hậu cũng được Montesquieu chỉ ra nó ảnh hưởng thế nào tới tâm tính chính trị của cộng đồng nơi đó...
01 Tháng Mười 2019
Có lẽ, 70 năm là quá đủ cho một chính quyền tội phạm được phép tồn tại. Nhân dân họ cần được thụ hưởng nền chính trị dân chủ và tự do, nơi các quyền con người được đảm bảo và nhân dân là chủ thể tối cao của quyền lực chứ không phải là một tổ chức Đảng, tổ chức luôn tự đặt mình lên trên hết mọi thứ. Nói về sức mạnh và điều tốt đẹp, ngay trên nền của một đêm trường tội ác cách đây 30 năm trước đối với hàng loạt đồng bào của dân tộc này, Đảng cộng sản Trung Quốc đã tố cáo rằng chúng chẳng có lấy một chút tính người nào trong tâm trí mình.