Những thực hư trong quá trình Pháp thuộc.

03 Tháng Chín 201911:13 CH(Xem: 214)

Những thực hư trong quá trình Pháp thuộc.


300px-French_capture_of_Danang_1858




  Nguyễn Huy Long
  Chuyển: Yên Sơn



Sau ngày 30/04/1975, chúng ta thường nghe những câu chuyện khôi hài của người “bên thắng cuộc”. Một trong những mẫu chuyện đó là “họ chưởi Mỹ nhưng rất thích những sản phẩm của tư bản như Coca, Akai etc...”. Thời ông Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng, có 1 ký giả Mỹ hỏi ông tại sao chống Mỹ mà bây giờ gởi con cái qua Mỹ học?. Ông trả lời “Chúng tôi chống Mỹ vì họ xâm lăng nước tôi, nhưng chúng tôi cho con cái qua Mỹ học vì Mỹ là 1 quốc gia tiên tiến bật nhứt về khoa học, kỹ thuật”. Điều nầy cho thấy có sự tương quan giống như người miền  Bắc vào Nam sau 75 thích uống Coca Cola, nghe nhạc từ Akai nhưng vẫn cứ chưởi đế quốc, tư bản... Mới nghe thì có vẽ mâu thuẩn, buồn cười hay “đạo đức giả”, nhưng về sau, khi những sân hận đã lắng xuống theo thời gian, tôi thấy nó rất thực tế và không có gì phải phê bình cả. Sự việc nầy cũng giống như những nhận định về những gì xã hội VN chúng ta đã tiếp thu (đồng tình hay bị cưởng ép, hay thuần thục sau 1 thời gian lâu dài bị cưởng ép) từ thời Pháp thuộc đến 1975, trong đó sự hình thành chữ quốc ngữ hiện nay là 1 khía cạnh của những sự tiếp thu đó.

Kiến thức con người không phải do ơn trên ban cho. Nó là những gì chúng ta tiếp thu từ môi trường chúng ta được giáo dục từ nhỏ đến khi trưởng thành, do đó nó có thể tốt hay xấu tùy theo nguồn tin (information sources) của môi trường chúng ta sống, và cách thức chúng ta tiếp nhận. Kiến thức người miền Nam trong thời đại chúng ta (có thể nói từ thập niên 1940 đến 1975) hấp thụ từ nền giáo dục hậu thực dân Pháp. Các chính quyền của hai chế độ (Đệ Nhất & Đệ Nhị Cộng Hòa) không, hay chưa có thời giờ nghiên cứu lại một cách khách quan những sự kiện lịch sử cận đại của VN nói chung và miền Nam nói riêng, do hoàn cảnh chiến tranh hay do cách nhìn của lãnh đạo, nên chúng ta học lịch sử VN từ những text book của những nhà trí thức thời Pháp thuộc hay các hậu duệ của họ. Họ nói gì chúng ta học nấy, khen và chê, chính và tà chúng ta bị wiring bởi những nhận định của họ trong não chúng ta từ khi còn là đứa bé tiểu học. Ngay cả lịch sử thế giới cũng viết theo quan điểm chính quyền đương thời. Thời ông Diệm, ông Nguyễn Hiến Lê được giao viết viết sử Thế giới cho học sinh trung học. Ông Lê viết trung thực nên có đoạn đụng những corruption của Vatican trong quá khứ từ thời Trung cổ đến thực dân. Ông Diệm là Công giáo thuần thành nên đòi ông Lê phải cắt bỏ. Ông Lê không đồng ý nên ông Diệm giao cho các học giả khác, và đó là những gì chúng ta đã học.

Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Nam dưới 2 chế độ Cộng Hòa. Tôi học lịch sử VN cận đại và trọng nể những học giả như Trương Vỉnh Ký (Petrus Ký hay tên thánh Jean-Baptiste Petrus), Phạm Quỳnh, Trần Trọng Kim etc.... Qua sách sử tôi thấy ông Nguyễn Trường Tộ (còn gọi là Thầy sáu Lân) sau khi đi Pháp về có những đề nghị “canh tân” cho Việt Nam nhưng bị vua quan thủ cựu thời Tự Đức bác bỏ. Qua những học giả nầy tôi học được rằng nhà Nguyễn, vua Minh Mạng, Tự Đức không chịu canh tân lại đàn áp giáo dân, giáo sĩ Pháp nên mới tạo cơ hội cho Pháp vào; các cuộc khởi nghĩa chống Pháp chỉ được nhắc tới như những chronological events; những công trình “khai hóa” của Pháp được nhắc tới ở bề mặt “nỗi” (trong đó có sự trân trọng cha đẻ chữ quốc ngữ Alexander De Rhodes) mà không đề cập chi tiết những mất mát mà người dân Việt Nam phải chịu dưới thời cai trị của họ.

Khi qua Nhật tôi có cơ hội tiếp cận nhiều nguồn tin khác. Tôi đã hơi nghi ngờ những thông tin từ các ông “bác vật” nầy, nhất là khi biết gốc gác, sự quan hệ của họ với thực dân Pháp và các giáo sĩ thừa sai. Nhưng bận lo học hành và sinh kế nên không có thì giờ tìm hiểu thêm.

Gần đây có cơ hội đọc bài bút ký “Quê Hương Ngày Trở Lại - Huế” của bà Thụy Khuê, tôi mới thấy rõ những thông tin dẫn dắt sai lầm về lịch sử của những học giả tay sai Pháp nầy. Qua những dẫn chứng từ Đại Nam Thực Lục của lịch sử VN thời Nguyễn & Pháp thuộc, bà TK cho ta cái nhìn mới hơn về những con người nầy.

 

Về Trương Vỉnh Ký, bà viết :” Người Việt Nam đầu tiên và duy nhất đã buộc tội và mạ lỵ vua Minh Mạng nặng nề, vô cố nhất là học giả Trương Vĩnh Ký.Khi viết sử về giai đoạn Pháp thuộc, Trương Vĩnh Ký có giọng điệu thực dân hơn cả thực dân, ông dùng chữ "trừng trị" để chỉ việc Pháp đánh nước ta, ông hồ hỡi khi Pháp thắng trận. Những đoạn mạt sát Minh Mạng, đôi chỗ trở thành "phản quốc", ông không ngừng buộc tội vua, bằng những sự kiện hoàn toàn bịa đặt: Lối viết sử của học giả Trương Vĩnh Ký cho học trò học về vua Minh Mạng là như thế. Trương Vĩnh Ký còn xác nhận rằng nước ta "có tội" trước nên Pháp mới "trừng trị"?!. Như lời nhiều sử gia thuộc điạ, cuốn lịch sử đầu tiên họ được đọc về Việt Nam là cuốn lịch sử của Trương Vĩnh Ký!. Nguồn cội sự bài trừ Minh Mạng từ đâu ra? Hẳn là từ việc Minh Mạng cấm đạo và Trương Vĩnh Ký được các giáo sĩ nuôi dạy ở chủng viện Penang từ nhỏ. Nhưng việc cấm đạo ở nước ta, không đơn giản, có một quá trình dài từ thời các chúa Nguyễn, lúc gắt gao, lúc nương tay, tuỳ theo tình trạng nội trị và ngoại giao, có khi bởi chính các giáo sĩ đã dìu dắt giáo dân chống lại triều đình. Những điều mà học sinh được học về Minh Mạng, đã bị lọc qua lăng kính các giáo sĩ Pháp (Louvet, Pelerin) các sử gia thuộc điạ, kể cả những người như Trần Trọng Kim và Phan Khoang cũng đều nhất loạt cho rằng: vì Minh Mạng giết đạo và bế quan toả cảng nên nước ta mới lạc hậu và sau này bị Pháp xâm chiếm, là hoàn toàn sai”. Theo bà Minh Mạng (1820-1841) là vị vua lớn của triều Nguyễn, đã nhìn thấy hiểm hoạ ngoại xâm bắt nguồn từ các giáo sĩ người Pháp, đặc biệt từ khi Alexandre de Rhodes vận động Giáo Hoàng cho giáo sĩ Pháp độc quyền cai quản địa phận Việt Nam, các giáo sĩ Pháp luôn luôn tìm cách dẫn đường cho thực dân Pháp. Trái với nhận định vua Minh Mạng thủ cựu, nhà vua không ngừng canh tân đất nước, ông đã cho thợ làm chiếc tầu đầu tiên chạy hơi nước năm 1839 và thời Tự Đúc đã có sáu chiếc...

 

Về Nguyễn Trường Tộ, bà viết: “Hồi trẻ, tôi được học về Nguyễn Trường Tộ, tôn sùng ông một cách quá đáng, học rằng: ông đã đưa ra hơn 50 bản điều trần mà vua Tự Đức và triều đình ngu muội không nghe. Nguyễn Trường Tộ cũng không phải là người đầu tiên sang Pháp (năm 1939 vua Minh Mạng lần đầu tiên đã cử Trần Viết Xương và Tôn Thất Thường sang Pháp và Anh với hai thông ngôn). Ông là người Công giáo Bùi Chu, đi theo Giám mục Gauthier, từ năm 1859 đến 1861, để làm gỉ? Tôi không tin mấy ông Giám mục chuyên làm mật thám cho Tây. Khi về nước, ông làm thông ngôn cho Pháp. Những bản điều trần của ông, lập luận thiên Pháp rõ rệt, đệ lên vua sau khi nước ta đã mất ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ, mà ông vẫn chưa tỉnh ngộ, ông vẫn tin tưởng vào "lòng tốt" của người Pháp, tin rằng chỉ biếu họ vài miếng đất và để họ tự do giảng đạo là xong. Ông khuyên vua nên "hợp tác" với Pháp, dùng giáo sĩ trong việc nội trị. Ông có ngây thơ quá không?.

 

Về Alexandre de Rhodes, bà viết: “Chúa Thượng Nguyễn Phước Lan đã bao dung Alexandre de Rhodes, để ông ta vác đầu lâu André Lý đi hơn ba năm về Roma xin giáo hoàng trừng trị nước Nam.”

 

Về giáo sỉ Alexandre de Rhodes, người được ngợi khen là cha đẻ chữ quốc ngữ VN, linh mục Đỗ Quang Chính (Lịch sử chữ quốc ngữ, Sài Gòn, 1972) đã viết: "Đắc-Lộ (Alexandre de Rhodes ) không phải là người Âu châu đầu tiên học tiếng Việt, cũng không phải người đầu tiên sáng tác chữ quốc ngữ, hơn nữa, vào năm 1636 Đắc-Lộ cũng không phải là người ghi chữ quốc ngữ đúng được như một số Linh mục Dòng tên Bồ Đào Nha ở Việt Nam thời đó (ông đã học tiếng Việt từ Cha Francisco de Pina người Bồ Đào; ông cũng sử dụng những công trình biên khảo tự điển của nhiều Cha khác cùng một Hội Dòng, nhất là của Cha Gaspar de Amaral và Cha Antonio Barbosa - Từ điển Annam-Lusitan-Latinh). Thật ra, trong giai đoạn thành hình chữ quốc ngữ, Đắc-Lộ chỉ góp một phần trong công việc quan trọng này, mà rõ rệt nhất là soạn sách chữ quốc ngữ và cho xuất bản đầu tiên".

Chúng ta tìm hiểu sự thật về lịch sử cận đại của dất nước ta để làm gì? Đối với tôi câu trả lời là để phân biệt rõ hiện tượng và bản chất. Không ai có thể phủ nhận giá trị tiếng Việt hiện nay (cũng như tôi đang viết bằng tiếng Việt La tinh đây). Nhưng khen chê những kẻ góp phần (góp chứ không phải “khai sáng”) phải phân biệt rõ ràng dựa trên chủ đích thật sự của họ.

Các giáo sĩ Thừa sai (những kẻ Vatican phái khiển đi làm việc và ăn lương từ các chính phủ thực dân như Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha) có hai nhiệm vụ chính: 1) Mở đường cho thực dân xâm chiếm thưộc địa (tạo mọi sự tuyên truyền, khiêu khích để thực dân có cớ xâm lăng. Biến cố vịnh Đà Nẵng 1847 dưới thời Thiệu Trị đã chứng tỏ điều đó); 2) Truyền đạo, tạo những căn cứ tín đồ vững chắc như Bùi Chu, Phát Diệm, những tay sai con chiên để truyền bá đạo và biện hộ sự xâm lăng của của thực dân (Petrus Ký, Nguyễn Trường Tộ Trần Bá Lộc, Huyện Sỹ etc...).

Để giảng đạo trực tiếp với người địa phương không qua thông ngôn, họ đã từng cố gắng La tinh hóa các ngôn ngữ của Nhật, Triều tiên, Trung hoa trước khi đến VN, nhưng thất bại vì các yếu tố “đồng âm dị nghĩa” của bản ngữ, và địa dư ở các xứ nầy. Riêng VN do tiếng Việt có 15 ngàn âm, ít bị đồng âm dị nghĩa như các tiếng Hán khác, và Pháp đô hộ VN trong quá trình lâu dài 80 năm nên họ đã thành công trong việc chuyển đổi tiếng Hán Nôm qua tiếng La tinh (Tiếng Việt Trong Sáng – Đổ Thông Minh).

Mục đính chính của họ qua mọi việc làm là phục vụ cho chủ nghĩa thực dân, chứ không phải là để khai hóa người Việt Nam.

Tôi yêu tiếng nước tôi, tiếng mẹ ru từ lúc nằm nôi, qua ngàn năm thành tiếng lòng tôi. (Phạm Duy)”. Tiếng Việt hiện tại đã trải qua và tồn tại  ngàn năm, nó như dòng sông dũng cảm qua những thác ghềnh Tàu trị, Pháp trị và nó là bản sắc của cả 1 dân tộc, là sự đóng góp chung của cả mọi người. Chúng ta luôn trân trọng, sử dụng những văn minh, kỹ thuật của các thực dân Tây phương, nhưng không thể nói và công nhận Pháp cai trị chúng ta 80 năm là đến khai hóa cho chúng ta để có được như hôm nay. Bản chất thực dân là khai thác tài nguyên, nhân lực của thuộc địa. Tôn giáo họ mang vào là để xóa bỏ văn hóa bản địa để củng cố sự cai trị lâu dài của họ, như đế quốc La Mã hay Ottoman đã áp dụng ngàn năm qua. Bản đồ hiện tại của chúng ta dầu do Pháp vẽ nhưng với mục đích để họ cai trị Đông dương. Ngôn ngữ tiếng Việt hiện tại của chúng ta lúc đầu nằm trong mục đích truyền đạo và hành chính quá thuộc đia sau khi Pháp không thành công trong việc biến tiếng Pháp thành ngôn ngữ chính ở VN như họ đã làm ở New Caledonia và 1 số nước châu Phi.

Lẽ dỉ nhiên thế hệ trẻ ở VN đang biết về lịch sử VN qua giáo trình của chế độ hiện tại nằm trong những gì họ muốn diễn dịch theo quan điểm có lợi cho chế độ. Cũng phải trăm năm sau dưới 1 triều đại nào đó, những diễn biến trong hậu bán thế kỹ 20 tại VN sẽ được soi sáng khách quan hơn, như những gì chúng ta có cơ hội nhìn trung thực những diễn biến, các giá trị thật sự của những con người nổi tiếng trong thời Pháp thuộc dưới triều đại nhà Nguyễn, triều đại phong kiến cuối cùng của VN.

“Không có ai có thể đi đến đến tương lai một cách vững chắc nếu không hiểu trung thực về quá khứ”.

 


Sydney, 31 tháng 8 năm 2019,

      Nguyễn Huy Long

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 201910:58 CH(Xem: 50)
Thực ra kẻ tiếp tay cho Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam không phải Thành Long mà là ĐCS Việt Nam. Thành Long chỉ là kẻ ủng hộ chính quyền Bắc Kinh như bao người khác, nhưng có điều ông này là người nổi tiếng. Thành Long có ủng hộ Tập Cận Bình hay không thì Tập Cận Bình vẫn hành động như thế. Còn ĐCS Việt Nam thì khác, chính họ là kẻ đã mở cổng thành mời giặc vào nhà xơi từng món mà bao thế hệ nhân dân Việt Nam đã bỏ công sức ra xây dựng và gìn giữ. So với Thành long, ĐCS là kẻ đáng lên án hơn nhiều. Vì Thành Long không có khả năng làm cho dân Việt mất nước, mà chính ĐCS Việt Nam mới có khả năng đó...
11 Tháng Mười Một 201910:52 CH(Xem: 42)
Những cái trách nhiệm nặng nề đó ko phải thầy thuốc nào cũng dám gánh. Muốn giàu thì phải bán thuốc giả, muốn tận tâm với bệnh nhân thì phải vắt kiệt sức mình. Nên người thầy bây giờ hầu hết đều chọn cách thương lấy mình trước tiên....vì đồng tiền vì danh vọng cho gia đình mình trước. Nhưng còn xây chùa người ta chẳng cần phải có tâm đức hay có trách nhiệm với bất kì thứ gì cả ...chỉ cần có tiền và kiếm ra tiền là được.
10 Tháng Mười Một 201910:28 CH(Xem: 156)
Đó là phát ngôn mới nhất của bọ chét trưởng Bộ 4 Tê Nguyễn Mạnh Hùng có xuất thân từ một đại tá V+, chức vụ cũ của y là giám đốc hãng truyền thông quân đội Việt Teo (Vietel), hehe, mấy anh già hải ngoại cứ tưởng bở là đại tá V+ ngang bằng với đại tá VNCH, thật ra hệ thống ngạch bậc của cs chỉ cần lý lịch đảng, học những bằng tại chức hoặc trường trong nước chất lượng thấp đào tạo, làm lâu là lên lão làng thôi vì thế mấy anh V+ này đâu có được học về dân chủ, nhân quyền, tự do cho nên khi mấy ảnh nói chỉ làm trò cười cho thiên hạ. Não người Việt không nằm trong nước vì sao?
10 Tháng Mười Một 201910:26 CH(Xem: 155)
Trong khi chờ đợi, tui có thêm một thắc mắc là tại sao trang Danlambao lại có được bản ghi âm lại phát biểu của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cũng như đề nghị của Tổng Thống Trump theo lời của Danlambao là "Tổng thống Donald Trump cũng đặt câu hỏi cho liệu cá nhân ông và Hoa Kỳ có thể làm gì cải thiện tình hình". Phải có bản ghi âm cuộc tọa đàm giữa Tổng Thống Trump với Nguyễn Ngọc Như Quỳnh thì Danlambao mới trích lại như họ đã viết. Điều này rất mâu thuẫn với dòng ghi chú của Danlambao là...
09 Tháng Mười Một 201910:57 CH(Xem: 169)
Thiên đàng xã nghĩa, đã mấy chục năm rồi, mỗi năm có trăm ngàn người đủ mọi dạng ra đi, chỉ cần gửi ngàn đô mỗi người, là mỗi năm đảng có chục tỷ tiền tươi Huê Kỳ xài chơi, thứ tiền mà Sơn Heo (thứ trưởng ng...ại giao) từng nói: Kiều hối là thứ tiền ăn rất ngon, không nợ cũng không phải trả lãi. Thằng này khôn dzễ sợ! Nhà nước chỉ biết xuất khẩu gái làm đĩ cho thiên hạ, mỗ tôi gọi đó là nhà nước ma cô (maquereau), nhà nước đưa dân đi lao nô xỏ tiền, thì đó là nhà nước cặp rằn (caporal), nay chuyện chúng cấu kết cùng Tầu cộng buôn người, đưa dân đi trồng cần sa… Thì còn gì nữa mà không gọi là: Nhà nước khốn nạn.
09 Tháng Mười Một 201910:34 CH(Xem: 95)
Vậy mạng XH thời gian gần đây đã xâm phạm và làm tổn hại đến ANQG như thế nào? Theo tôi, thời gian qua ngoài chức năng phổ biến, chia sẻ,kết nối mọi thông tin tốt đẹp giữa mọi người trên toàn thế giới những người sử dụng mạng XH ở VN chưa làm gì xâm phạm tổn hại đến ANQG theo định nghĩa trên mà ngược lại còn có lợi cho ANQG bởi: - Mạng XH lên án tham nhũng, lộng hành, chỉ trích những quan tham phá hoại đất nước. - Mạng XH phản đối Tàu cộng xâm lược, phá hủy môi trường VN, góp phần tạo nên những cuộc biểu tình chủ yếu ôn hòa phản đối xâm lược, bảo vệ tổ quốc
08 Tháng Mười Một 201910:26 CH(Xem: 117)
Năm 2012, Jackie Chan than phiền với báo chí Trung Quốc rằng Hồng Kông “đã trở thành một thành phố chống đối” và đề xuất cắt giảm tự do ngôn luận tại Hồng Kông. “Mọi người thóa mạ các nhà lãnh đạo Trung Quốc, hay bất cứ thứ gì họ thích chỉ trích, và phản đối tất cả mọi thứ”, Jackie Chan nói với tờ Southern Weekly phát hành tại Quảng Đông. “Chính quyền cần quy định những vấn đề mọi người có thể phản đối và những vấn đề không được phép”. Câu trả lời cho Brian Wu: Một kẻ khi đã phản bội niềm tin của đồng bào mình rồi thì còn làm điều tốt cho đất nước nào được nữa?
08 Tháng Mười Một 201910:21 CH(Xem: 135)
Cụ thể là: ngày 07/11/2010, ông đã ký cùng lúc 11 quyết định bổ nhiệm; ngày 20/12/2010, ông Phủ ký tiếp 11 quyết định từ số 2075 - 2085/QĐ-VPCP để nhiệm cán bộ mới; ngày 05/01/2011, ông Phúc ký tiếp 4 quyết định số 01, 02, 03 và 05/QĐ-VPCP để bổ nhiệm; ngày 06/01/2011, ông Phúc tiếp tục ký thêm 11 quyết định bổ nhiệm cán bộ cho Trung tâm Hội nghị Quốc tế (TTHNQT) và Trung tâm Hội nghị Quốc gia (TTHNQG); ngày 22/04/2011, ông Nguyễn Xuân Phúc ký tiếp 4 quyết định số 447, 448, 456, 457/QĐ-VPCP để bổ nhiệm; và ngày 06/05/2011, ông Nguyễn Xuân Phúc tiếp tục ký tới 16 quyết định bổ nhiệm. Như vậy trong 6 tháng...
08 Tháng Mười Một 201910:19 CH(Xem: 201)
rút cuộc anh cũng chỉ là một thằng hề biến thái, một thằng đồng cô đồng cốt bịnh hoạn giống như dạng bệnh hoạn bạn anh như Đàm Vĩnh Hưng, Minh Béo... mà xã hội đảo điên này đã sản sinh ra. Chúng tôi thề sẽ không bao giờ đi xem anh biểu diễn nữa, và không coi anh như một nghệ sĩ chân chính nữa. Vì giờ đây, NSUT Hoài Linh với chúng tôi không còn là một nghệ sĩ, không còn là một con người để chúng tôi yêu mến nữa. Giờ đây với chúng tôi anh chỉ là một thằng hề rẻ tiền, một thằng ngu bẩm sinh và là một cục cứt to tướng...
08 Tháng Mười Một 201910:12 CH(Xem: 97)
Tên hồ chí minh không hề có trong kinh điển Phật Giáo, bởi vì có tu luyện ngày nào, có từ tâm đâu mà trở thanh Phật? hcm chỉ là một tên súc sinh ngạ quỷ còn trầm luân trong hỏa ngục đời đời, chỉ nắm quyền có mấy chục năm mà gây nên bao thảm cảnh, tiếng nguyền rủa đến trăm năm, còn cái xác thì bị bọn đàn em bêu ra đấy để làm tiền nhân dân tham quan. Vậy hồ là quỷ hay là người?
11 Tháng Mười Một 2019
Thực ra kẻ tiếp tay cho Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam không phải Thành Long mà là ĐCS Việt Nam. Thành Long chỉ là kẻ ủng hộ chính quyền Bắc Kinh như bao người khác, nhưng có điều ông này là người nổi tiếng. Thành Long có ủng hộ Tập Cận Bình hay không thì Tập Cận Bình vẫn hành động như thế. Còn ĐCS Việt Nam thì khác, chính họ là kẻ đã mở cổng thành mời giặc vào nhà xơi từng món mà bao thế hệ nhân dân Việt Nam đã bỏ công sức ra xây dựng và gìn giữ. So với Thành long, ĐCS là kẻ đáng lên án hơn nhiều. Vì Thành Long không có khả năng làm cho dân Việt mất nước, mà chính ĐCS Việt Nam mới có khả năng đó...
10 Tháng Mười Một 2019
Có Ngài Nghệ Sĩ, họ Trịnh tên Cung, từ quê nhà qua đây thăm con, đã huênh hoang tuyên bố là: địa điểm sinh hoạt nghệ thuật của tư nhân Viet Art Center cao ngạo quá, dám dùng cái tên đầy tham vọng cho những sinh hoạt quá tầm thường, rồi những sản phẩm Nghệ Thuật được trưng bày ở đây đều là sao chép, cóp nhặt, rác rưởi, đáng vứt đi. Ông còn chê chủ nhân là thất học, mù tịt về Nghệ Thuật, nên cắp sách tới trường, học lại căn bản. Ông tự cao tự đại kiểm nhận là trong cái quốc gia 90 triệu dân bên kia, chỉ có 5 người là thiên tài, trong số đó, ông là 1.
10 Tháng Mười Một 2019
Thích Trí Quang là một lãnh tụ đối lập trước năm 1975 trong đó có việc kêu gọi các sư sãi xuống đường chống đối nhà cầm quyền với sự hậu thuẩn một số tướng lĩnh, sỹ quan VNCH. Sau 1975 Quang đã bị ném vào sọt rác, y không thể kêu gọi Phật Tử xuống đường chống đối nhà cầm quyền csVN và khối Phật Giáo ồn ào trước năm 1975 đã bị quy tụ về mốt mối có tên Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, một cơ sở ngụy trang nhằm ngu dân hóa mà chủ quản của nó là đảng csVN.
09 Tháng Mười Một 2019
“CNXH là một chủ thuyết và mô hình hoàn toàn miễn phí, nhưng tất cả những quốc gia áp dụng nó đều phải trả một cái giá quá lớn, không thể nào đo đếm, cho những gì mà nó tạo ra và để lại. CNXH muốn tạo nên một xã hội hoàn toàn tự do và công bằng, nhưng nó lại được xây dựng bằng cách chỉ một nhóm nhỏ người được tự do toàn quyền tước đoạt tự do của tất cả từng cá nhân còn lại trong xã hội ngay từ khi mới sinh ra và chia đều sự bất công mà không cho họ được quyền lựa chọn.”
08 Tháng Mười Một 2019
Năm 2012, Jackie Chan than phiền với báo chí Trung Quốc rằng Hồng Kông “đã trở thành một thành phố chống đối” và đề xuất cắt giảm tự do ngôn luận tại Hồng Kông. “Mọi người thóa mạ các nhà lãnh đạo Trung Quốc, hay bất cứ thứ gì họ thích chỉ trích, và phản đối tất cả mọi thứ”, Jackie Chan nói với tờ Southern Weekly phát hành tại Quảng Đông. “Chính quyền cần quy định những vấn đề mọi người có thể phản đối và những vấn đề không được phép”. Câu trả lời cho Brian Wu: Một kẻ khi đã phản bội niềm tin của đồng bào mình rồi thì còn làm điều tốt cho đất nước nào được nữa?
08 Tháng Mười Một 2019
rút cuộc anh cũng chỉ là một thằng hề biến thái, một thằng đồng cô đồng cốt bịnh hoạn giống như dạng bệnh hoạn bạn anh như Đàm Vĩnh Hưng, Minh Béo... mà xã hội đảo điên này đã sản sinh ra. Chúng tôi thề sẽ không bao giờ đi xem anh biểu diễn nữa, và không coi anh như một nghệ sĩ chân chính nữa. Vì giờ đây, NSUT Hoài Linh với chúng tôi không còn là một nghệ sĩ, không còn là một con người để chúng tôi yêu mến nữa. Giờ đây với chúng tôi anh chỉ là một thằng hề rẻ tiền, một thằng ngu bẩm sinh và là một cục cứt to tướng...
07 Tháng Mười Một 2019
ĐCS giành quyền lãnh đạo đất nước để trục lợi chứ không hề có trách nhiệm với đất nước. Kẻ có trách nhiệm không bao giờ đổ lỗi, kẻ có trách nhiệm luôn có óc cầu tiến, kẻ có trách nhiệm luôn lắng nghe và học hỏi những điều tốt những điều có lợi cho đất nước chứ không bao giờ tự cho mình là chân lý rồi chụp mũ cho những lời nói thật là “phản động”, là “xuyên tạc” vv… Bản chất của ĐCS là không lắng nghe, không thừa nhận cái sai của mình mà chỉ tìm lý do đổ lỗi. ĐCS, một tập đoàn chính trị vô trách nhiệm với đất nước.
04 Tháng Mười Một 2019
Ngã về Trung Quốc để đảng tồn tại thì sẽ phải trả một cái giá rất đắt là đất nước sẽ mất. Và sau khi mất nước, lúc đó đảng cũng không còn. ĐCS chưa bao giờ làm gì điều sáng suốt, ĐCS chưa bao giờ biết rút ra bài học nào cho đất nước. Dưới tay ĐCS, Việt Nam đang đi từ sai lầm này đến sai lầm khác mà không bao giờ chịu nhìn nhận cái sai. Tính kiêu ngạo đến cực đoan, cộng với sự dốt nát, và cộng thêm sự cố chấp cực độ nó sẽ thành một tính kiêu ngạo đặc trưng – đó chính là tính kiêu ngạo Cộng Sản. Chính tính kiêu ngạo Cộng Sản ăn sâu vào máu các ông lãnh đạo CS nên chẳng ai học được bài học nào...
03 Tháng Mười Một 2019
Chính quyền Anh quốc có trách nhiệm kiểm soát di dân, và họ nhận trách nhiệm rằng “do đã soát xét quá kỹ lưỡng mới dẫn tới thảm hoạ cho 39 con người” xa lạ mà họ không biết là ai kia. Châu Âu đang đối mặt với nạn di dân từ các quốc gia với chế độ độc tài, có chiến tranh hoặc nghèo đói, họ đang áp dụng một chính sách nhân đạo cho tất cả các công dân khác tới cư trú, chỉ cần có “một lý do hợp lý”. Họ coi tất cả con người đều xứng đáng được sống và được bảo vệ.
02 Tháng Mười Một 2019
Chẳng lẽ bạn có nhiều tiền mà bạn nỡ lòng nào dìm con cái bạn trong nền giáo dục XHCN sao? Bạn đợi nền giáo dục này tự tốt lên hay tìm cho con mình một nền giáo dục khác? Không ai có thể hy vọng giáo dục XHCN tự tốt, ngay cả giới quan chức CS cũng tự nhận ra điều đó, và họ cố hết sức để rút tiền dân và đưa con cái đi tị nạn giáo dục dù chi phí rất đắt đỏ. Việt Nam, một đất nước đang chìm trong bất hạnh và đang bế tắc không có đường thoát vì lòng ích kỷ và sự thờ ơ. Thế mới đắng!