Có lẽ, chúng ta cần quỳ xuống

29 Tháng Tám 20193:49 CH(Xem: 600)

                                   Có lẽ, chúng ta cần quỳ xuống

69353647_2439445949632509_2036604042142023680_n



Tuấn Khanh

 Facebook




Trong cùng một thời điểm, tin tức về những đứa trẻ ở Việt Nam ập vào lòng nhân ái đang đau yếu của người Việt, không khác gì một cú knock-out chí mạng. Chúng ta - những người trưởng thành - đều lảo đảo theo những cách khác nhau.

Cuối tháng 8/2019, bé Đặng Thùy Trâm 10 tuổi, theo bà ngoại đi mò cua bắt ốc mưu sinh ở Vịnh Cam Ranh bị nước cuốn đi mà chết. Nhưng cùng với cháu, là 4 nhân mạng gia đình nghèo khó ấy cũng chết chìm theo trong buổi nhặt nhạnh cuối cùng đó. Báo Tuổi trẻ cho hay.

Cũng trong tháng 8, chuyện 2 đứa bé gái sống trong gia đình bên nội, bị tất cả gã đàn ông cưỡng hiếp, ép làm nô lệ tình dục từ lúc 10 tuổi đến 17 tuổi. Thời gian súc vật đó kéo dài suốt nhiều năm ở Xã An Trường A, huyện Càng Long, tỉnh Trà Vinh, xóm làng ai cũng biết nhưng không hiểu sao chính quyền địa phương cứ làm ngơ. Mới đây, một nhóm phụ nữ làm từ thiện đến tìm hiểu và tìm cách giải cứu cho em gái nhỏ, đã bị cả gia đình đó chặn đường, hành hung, dọa giết vì sợ bị cướp đi nguồn vui thú của họ. Chuyện đồi bại huyên náo đến mức quanh vùng đều biết, chỉ những người cần phải biết thì không.

Và cuối tháng 8, những tin tức ngày càng lộ rõ ở trường Gateway, Hà Nội, cho thấy một bé trai 6 tuổi đã chết oan khuất tại nhà trường, không như những giả thuyết đánh lạc hướng đầy tính nghiệp dư của công an điều tra và ban giám đốc nhà trường, nơi được nói đến là có liên quan đến việc làm ăn của con gái đương kim thủ tướng. Nếu không có giới truyền thông tự do trên internet, không có những phụ huynh xót xa, những người vô danh giận dữ lên tiếng vì sự mờ ám, có lẽ, mọi sự đã được dàn xếp trở thành một cái chết ngớ ngẩn không liên quan đến trường Gateway đang ăn nên làm ra. Theo kịch bản, bé sẽ được chết nhạt nhòa trong nền đạo đức xã hội chủ nghĩa. Không những bé trai đó, người phụ nữ đưa đón học sinh có lẽ cũng có một số phận không lành, vì sự bộc trực của bà.

Sống hay chết, trẻ em Việt đều đang bấp bênh trước những cửa ngõ vào đời, bất chấp đầy dẫy các hội, đoàn nhân danh các em mà được xênh xang, bất chấp các lời cam kết, tuyên thệ thơm phưng phức lấy ra từ các lò bánh vẽ mỗi ngày.

Số phận có công lý của nó. Những số phận nghèo hèn hay cao sang, đều có những kịch bản-công lý bất ngờ. Trong thế giới duy vật đắc chí hôm nay, mọi nỗ lực thực tế bằng tiền của hay địa vị để mưu cầu một vị trí vượt lên đồng loại, cũng không thể chọn lựa được màu của số phận. Ngay vào lúc nhà nước giương cao ngọn cờ mãi miết vinh thân phì gia, người dân chỉ nên lo kiếm cái ăn cái mặc, những chuyện khác “hãy để cho nhà nước giải quyết”, những ví dụ ập đến, bộc lộ cốt lõi đang sụp đổ của một xã hội chỉ còn phục vụ ánh nhìn duy lợi.

Chết nhiều thật. Những con số người Việt chết hàng năm vì ung thư, tử nạn vì giao thông, chết vì tiêm chích, dịch bệnh, chết vì lũ lụt, chết trong đồn công an...trở nên là những cột mốc cao ngất, cao như một cường quốc về cái chết.

Khổ nạn nhiều thật. Những câu chuyện kể trong thời kết nối vũ trụ nghe mà sợ. Ô nhiễm tràn các con đường, bờ biển, đô thị. Đất đai bị cướp cho dự án, cho âm mưu, rừng núi trơ trọi và sông hồ cạn kiệt, người lên tiếng bị tù đày, tín ngưỡng truyền đời bị càn quét... đất nước chữ S ngày càng cong quặn vì những khổ nạn chất chồng.

Nhưng chúng ta, có thể đáng chết, có thể đáng phải nhận khổ nạn, nhưng con cháu chúng ta không đáng phải nhận những gì đang thấy, đang diễn ra hôm nay. Lẽ ra, những đứa trẻ Việt Nam phải có một cuộc sống khác, một tương lai khác. Lẽ ra, non nửa thế kỷ với một chính quyền thống nhất địa lý, trẻ em Việt phải được hưởng thụ một xã hội có một lộ trình tương lai khác.

Có lẽ, chúng ta cần phải quỳ xuống xin lỗi những đứa trẻ Việt Nam. Con cháu của một dân tộc đang chứng kiến sự nhu nhược, suy đồi và bế tắc từ cha anh của chúng. Khổ nạn hay cái chết của chúng không phải là may rủi, mà là sự thỏa hiệp và cam chịu tệ hại của chúng ta.

Có lẽ, chúng ta cần quỳ xuống xin lỗi những gia đình mang khổ nạn, đang chịu những cái chết. Vì họ là đồng bào. Vì họ cùng chia sẻ đất nước này với chúng ta trong thế kỷ bị nhà cầm quyền dẫn dắt vào mê lộ duy lợi, chỉ còn biết đến mình, tranh nhau vượt lên và hài lòng vì thấy mình đã khôn khéo hay khỏe mạnh nhất, để giành được chỗ đứng gần máng ăn của nông trại-người. Chúng ta xin lỗi vì đã mê mãi trong cuộc đua vô nghĩa, mà đau đớn nhất, con chuột đến nhất trong cuộc đua chuột, vẫn chỉ mãi là một con chuột.

Chúng ta cần xin lỗi tổ tiên, đất nước này. Vì lẽ nơi chốn đã cưu mang chúng ta, nhưng chúng ta đã quá hèn yếu và bất lực, đã để mặc cho những người cầm quyền tham danh hám lợi, đưa cuộc sống chúng ta thành một bàn cờ, mà mỗi nước đi chỉ thí mạng con người cho việc dựng lên những lâu đài mới, dòng tộc tự xưng và những bài hát màu hồng về số phận, khổ nạn, về cái chết của chúng ta, của chính con cháu chúng ta.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Chín 2020
Đảng cử dân bầu là một cơ chế trao quyền lực cho người đã được chọn sẵn, nói theo ngôn ngữ của người CS là “người thuộc diện cơ cấu”. Đảng giới thiệu người ứng cử để cho hội đồng nhân dân bầu, mà cái gọi là “hội đồng nhân dân” ấy cũng chỉ gồm những người của đảng chứ chẳng có dân đen nào lọt vào đó cả cho nên hội đồng nhân dân bao giờ cũng gật theo ý của đảng bộ cấp đó, nó tựa như quốc hội gật theo ý trung ương đảng vậy. Việc bầu chủ tịch ủy ban theo hình thức thì có vẻ như được bầu bởi “những người đại diện cho dân”, nhưng thực tế thì họ là người được đảng cơ cấu...
19 Tháng Chín 2020
Không khó gì để thấy được điều quá rõ là đảng Cộng Hòa, qua tay Donald Trump đang cố gắng hết sức, bất kể thủ đoạn nào, ngay cả việc gian lận trong cuộc bầu phiếu sắp tới, qua việc phá hoại sở Bưu Điện một cách trắng trợn, và ngay cả việc cầu cứu để Putin hay một chính quyền nào đó lũng đoạn cuộc bầu cử, miễn sao ông ta có thể tiếp tục chức vụ tổng thống và đảng Cộng Hòa tiếp tục nắm giữ được Thượng Viện hoặc cả Quốc Hội, nhằm đạt được 2 mục đích:...
19 Tháng Chín 2020
Và hôm nay, ông léo lưỡi thế này: “Kể từ những năm 1880, không có Thượng viện nào xác nhận ứng cử viên Tòa án Tối cao của tổng thống thuộc đảng đối lập trong một năm bầu cử tổng thống.” Một số các TNS Cộng hoà khác cũng lên tiếng đòi bầu bổ nhiệm người thay thế, ngay sau khi bà RBG mất chưa được vài giờ. Mạng Twitter lại nóng lên với những phản ứng đầy nóng giận của dân chúng, ngay cả những người Cộng hoà, phản đối sự tranh chấp tồi tệ của những người đại diện Cộng hoà Có lẽ lời tweet này nói lên đầy đủ nhất: "Chỉ có một con ma cà rồng mới tweet một...
18 Tháng Chín 2020
Hôm nay, tất cả báo chí đều đồng loạt đưa tin Nguyễn Đức Chung bị bệnh ung thư. Nguyễn Đức Chung cũng là ủy vên trung ương đảng, ông ta được chế độ khám và chữa bệnh hằng tháng thế nhưng suốt nhiệm kỳ làm chủ tịch Hà Nội không thấy chính quyền CS thông báo gì về bệnh tình của ông ta, đùng một cái lúc ông ta bị điều tra tội “làm lộ bí mật nhà nước” thì căn bệnh “ung thư” lại xuất hiện. Lại một phiên bản Phạm Quý Ngọ 2.0 chăng? Rất có thể.
17 Tháng Chín 2020
Nói tóm lại, tốt hơn hết là chuẩn bị tâm lý trung thực thì hay hơn hết, không nên chơi trò ma lanh với Mỹ. Đến Trung Cộng còn không thể qua mặt được với Mỹ thì nói gì học trò út Việt Cộng? Tuy nhiên, việc Mỹ liệt Việt Nam vào loại “thao túng tiền tệ” có thể đây chỉ là cách “rung cây nhát khỉ” chứ chưa chắc gì họ ra tay trừng phạt, vì đơn giản nền kinh tế Việt Nam không đủ lớn để làm cho Mỹ phải cố sức triệt hạ. Tốt hơn hết là trung thực và cam kết với Mỹ như Tàu đã cam kết còn chơi trò ma lanh thì coi chừng, lợi bất cập hại.
17 Tháng Chín 2020
Chế độ độc tài tạo nên sự chống đối và bất ổn, phải trả nhiều tiền cho các lực lượng an ninh kiểm soát người dân. Chỉ riêng Bộ công an, hàng tháng họ trả lương cho hơn 1 triệu người, như là công an viên, tình báo viên, nhân viên nhà tù, cộng thêm các chi phí về cơ sở vật chất và phương tiện làm việc của họ. Số tiền to lớn này thay vì dùng để kiểm soát người dân thì đúng ra nên được sử dụng để phục vụ người dân. Tăng lương cho Giáo viên, xây thêm trường học, tăng ngân sách giáo dục để phụ huynh không phải trả thêm phí này phí kia khi đưa con đến trường...
17 Tháng Chín 2020
Nhưng nói thế không có nghĩa là nước Mỹ hoàn hảo và vượt trên sự phê phán. Thật ra, sức mạnh của nước Mỹ chính là do người dân không sợ hãi phê phán chính quyền để thúc đẩy cải tiến. Phê phán ông Trump không có nghĩa là chống lại nước Mỹ. Sự thật là ngược lại. Những người chỉ trích lời nói và hành động của ông Trump thật ra là những người rất yêu nước Mỹ và muốn bảo vệ nó trước một con người nắm quyền có xu hướng độc tài và kỳ thị. Bạn có thể đồng ý hay phản đối cách nhìn này, nhưng không thể nói những người chống ông Trump là ghét nước Mỹ. Ông Trump không phải là nước Mỹ. Nước Mỹ không có vua và cũng không có độc đảng.
16 Tháng Chín 2020
Đông Nam Á là thị trường trên 600 triệu dân, ASEAN lại là một tổ chức lỏng lẻo không đồng lòng, các quốc gia trong khối này thì lại sợ Tàu đồng thời cũng chẳng thân với Mỹ như Hàn Nhật nên đây là thị trường mà Tàu có thể khai thác được vì nó nằm ngoài tầm ảnh hưởng của Mỹ. Hiện nay ByteDance đang xây dựng trụ sở ở Singapore để phát triển Tik Tok trên thị trường Đông Nam Á này. Đây có thể nói là nơi trú ẩn khá an toàn của các công ty công nghệ Tàu vì lệnh cấm của Mỹ khó mà với tới nơi đây được. Cho dù Mỹ có vận động, thì các nước này cũng chẳng nghe lời Mỹ....
15 Tháng Chín 2020
Được biết ngày 19/03/2015 trong một cuộc họp, Ủy ban thường vụ Quốc Hội đã đưa ra con số là trong 3 năm có đến 226 người bị công an giết khi bị tạm giam, con số rất lớn. Đó là minh chứng cho nạn hành quyết nhân dân khi tòa chưa tuyên. Còn trường hợp tù nhân cho chết khi tù nhân đang thi hành án có thời hạn thì đó vẫn là một bí mật. Năm 2014, tù nhân lương tâm Huỳnh Anh Trí bị trả về nhà trong người bị mang căn bệnh AIDS gây ra bởi trại giam CS, và anh ta đã qua đời không lâu sau đó. Đấy là trường hợp anh ra tù mới chết nên xã hội mới biết...
15 Tháng Chín 2020
Nếu bạn là người đi đấu tranh cho dân tộc mà chỉ vì tin một người Việt tại Mỹ là luật sư có khả năng vận động chính giới Mỹ giúp đỡ người Việt hải ngoại chống Cộng thì quả là bạn dễ tin người quá. Ở Mỹ thì bác sĩ, kỹ sư, luật sư, tiến sĩ nhiều như ruồi và có người hay kẻ dở chứ đâu phải có danh hiệu là có tài đâu. Đã đi vào đấu tranh với cộng sản (CS), kẻ thù có muôn ngàn thủ đoạn mà bạn không có bản lãnh để nhận diện, quan sát, xét đoán người qua hành động, việc làm, lời nói hay đặt câu hỏi để biết người đối diện ra sao thì quả thật bạn đã chọn lầm đường.