Những công dân “đầu gỗ”

18 Tháng Tám 201910:23 CH(Xem: 139)

                                   NHỮNG CÔNG DÂN “ĐẦU GỖ”

41500058352_4e417ea57f



 Luân Lê
Facebook



“Chỉ có chúng ta tự làm giá trị của chúng ta thấp đi khi chính mình lại không xem trọng bản thân mình, vì đã coi lời nói của mình với người khác là vô ích hoặc cũng không khiến xã hội thay đổi được điều gì. Như thế là chúng ta đã tự phủ nhận đi sự hữu ích của mình. Và chẳng có gì đáng hổ thẹn hơn là những thân phận tự làm mình trở nên vô dụng hoặc thấp kém đi như thế”.

Đừng cho rằng tôi nói thế là xúc xiểm và hạ thấp các công dân của chúng ta một cách thái quá. Có cái gì đó bất ổn ở đây mà khiến tôi bực bội để mà phải thốt lên như vậy.

Luật pháp thì đã quy định là 15 tuổi đã có thể là một lao động để kiếm tiền. Tới đủ 18 tuổi là trở thành công dân đi bầu cử được rồi. Cũng tuổi này là có thể kết hôn với nữ, 20 với nam, sinh con đẻ cái. Và tròn 21 tuổi thì có thể ứng cử mà làm chính trị gia, nghị sỹ vào quốc hội hay làm một viên chức cấp cao của chính phủ hoặc tòa án.

Thế nhưng mà đấy là mong ước trên lý thuyết thôi.

Tôi quan sát rằng những công dân của chúng ta chỉ có lo lắng việc học hành bằng sách vở và điểm chác, chẳng màng gì chuyện xã hội, mà học còn lười biếng, thi trượt và điểm thấp, nợ môn, bỏ học, học không được hành, tới 22 tuổi đầu có khi còn chưa cầm được tấm bằng trên tay mà rồi loay hoay chưa biết số mệnh mình rồi sẽ thế nào và về đâu.

Với vốn sống ít ỏi, các công dân trẻ của chúng ta còn thờ ơ với tình hình xã hội, nên học xong không biết làm gì, ở chỗ nào, xin được việc không, lương cho người mới ra trường có được vài triệu đồng không hay phải học việc vài tháng không công cho người ta mà còn chưa biết có được nhận vào làm chính thức hay rồi sẽ bị đào thải.

Học xong kiến trúc có khi đi làm công nhân, học luật xong đi làm thủ kho, học cử nhân toán ra đi làm bốc vác, học sư phạm xong đi làm nhân viên thị trường,…số đông còn lại thì thất nghiệp, số khác được sắp xếp trước vào đâu đó nhờ quan hệ, chạy chọt, số ít thì trầy trật để thi thố đủ kiểu mới lọt qua lỗ kim. Với một xã hội cứ loạn xạ và râu ông nọ cắm cằm bà kia như thế thì có phải là con người sẽ khó lòng mà phát huy khả năng của mình và thậm chí còn mai một đi không.

Với các thực trạng như thế, mà có phải mới đây đâu, nó là sự phổ biến và diễn ra lâu dài trên đất nước chúng ta rồi. Thế mà những người trẻ không mảy may bận tâm chút nào cả, cứ bàng quan và ỷ lại cho xã hội, cho cha mẹ, cho nhà nước mà không chịu phấn đấu, tìm việc với người nước ngoài, không lao động và đòi hỏi các cơ hội được tạo ra từ một chính sách thông thoáng từ chính phủ. Như 21 tuổi thì công dân các nước văn minh đã có thể làm ông bà Bộ trưởng, làm nghị sỹ nghị viện quốc gia, làm chuyện chính trị hoặc đảm trách các vị trí cho công việc đất nước, xã hội, có những công dân chưa tới 20 tuổi làm nhà khoa học lớn, trở thành tỷ phú mà ai cũng biết đến. Thế mà các công dân trẻ của chúng ta cứ như những con búp bê trong tủ kính, không lo lắng gì cho tương lai cả, cốt sao cho có công việc lương ba cọc ba đồng. Thế thì có xứng đáng được gọi là các công dân “đầu gỗ” hay không.

Nếu thế hệ trẻ của chúng ta không thể tìm thấy động lực mà làm việc, không hun đúc khí chất tự cường, không quan tâm đến tình hình đất nước và đòi hỏi một cuộc sống có nhiều cơ hội thì quốc gia này sẽ khó lòng nào thoát khỏi tình trạng trì trệ và cảnh “hoán đổi thân xác” trong nghề nghiệp và công việc tương lai của chính các công dân tội nghiệp kia. Sự bất định và bất ổn xã hội cũng chính là từ những cái “đầu gỗ” và trì độn này mà ra cả.

Cứ với tư duy và nhận thức như thế thì làm sao họ có thể phục vụ đất nước khi ngay cả miếng cơm, manh áo của họ mà họ còn lo chưa xong, lấy gì ra mà đối mặt và nói chuyện khoa học, chính trị với các bạn bè quốc tế - mà với họ thì luôn thường trực thái độ nghiêm túc với quốc gia, có tầm nhìn lớn và lao động chăm chỉ, sớm lao ra cuộc sống để làm lụng tự lập, không nhờ vả cha mẹ, không phụ thuộc trường lớp và bằng cấp, họ cũng sẵn sàng lên tiếng trước chính phủ của họ để đòi hỏi đối thoại hoặc thay đổi các quyết sách lớn của đất nước, nếu chính phủ không đồng ý thì sẵn sàng họ ra đường phản đối vì đó là quyền công dân được Hiến pháp quy định mà không một ai hay một nhà nước nào được cấm cản họ thực hiện quyền đó. Thế thì họ mới xứng đáng được gọi là những người chủ của đất nước và có giá trị với tổ quốc mình như vậy, chính phủ phải tôn trọng sức mạnh và trí tuệ của họ. Cho nên họ mới là công dân với vị thế làm chủ của một quốc gia chứ không phải như các công dân “đầu gỗ” đang lảng vảng và vật vờ trên quê hương chúng ta để sống qua ngày đoạn tháng, tìm kiếm mưu sinh những miếng cơm nhỏ mọn và chấp nhận rất nhiều những sự thua thiệt mà không dám mở lời ra đòi hỏi.

Nói lên quan điểm của mình cũng không xong và sẵn sàng im lặng cũng như thỏa hiệp với những bất công, thì lấy đâu ra cơ hội mà sống tốt. Vậy có đáng để được gọi là “đầu gỗ” hay không! Thật đau đớn lắm thay.

Đất nước nào cũng phải xây dựng dựa trên và bắt đầu từ những thế hệ trẻ, chứ phụ thuộc vào những người già mà ngày càng lạc hậu thì có phải là quá quắt và vô trách nhiệm không. Tôi không còn biết nói gì để mà lột tả về những thiếu sót lớn lao này của đất nước, khi mà người trẻ trầm lặng quá mà lại còn ung dung với cái đầu gỗ của mình.

Trích: MỘT NGƯỜI QUỐC DÂN

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Chín 2019
họ mong muốn có được những giá trị Mỹ, có tự do, dân chủ, nhân quyền như người dân của các quốc gia tiên tiến nhưng họ lại không muốn đứng lên bằng chính đôi chân của mình, họ muốn có một quốc gia hùng mạnh khác giúp mình có được điều đó, họ muốn có ai đó dọn cỗ sẵn cho mình ăn, vô công nhưng thụ lộc, đó là tâm lý của đa phần người dân hôm nay, ngay cả trong lĩnh vực tranh đấu cũng thế, người dân bàng quan thụ động ngồi nhìn, thậm chí chê bai dè bĩu, thế nhưng nếu cách mạng có xảy ra và thành công thì họ là những người mau mắn nhất dành lấy cho mình những quyền lợi trước nhất, thế thì người Mỹ, nước Mỹ có...
16 Tháng Chín 2019
Bây giờ Tổ quốc lâm nguy. Dân chúng đỏ mắt chờ trông Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước kiêm Bí thư Quân ủy T.Ư kiêm Ủy viên Thường vụ Đảng ủy Công an T.Ư lên tiếng bảo vệ đất nước nhưng càng chờ càng không thấy. Tần số xuất hiện trước công chúng của ông tăng lên, nhưng chỉ để chỉ đạo “chống diễn biến hòa bình...” – nôm na cũng chỉ là để săn bắt đánh đập những người yêu nước dám bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa. Liên tục những bản án nặng nề, tàn nhẫn, đầy bất công như đòn thù giáng xuống những Blogger vô tội và dân oan.
15 Tháng Chín 2019
Thành thật mà nói đảng Ba Đình đã thành công, tạo môi trường cho thanh niên xã nghĩa hôm nay sống bẩn, cho nên đừng đem so với người dân Hongkong chỉ mang nhục… Xin được cập nhật giùm cho cây viết thân hữu (Mai Tú Ân), là nay lại thêm một người Hongkong nữa tìm đến cái chết, nâng con số lên 9 người, và cũng như MTÂ viết, họ khỏe mạnh không một ai bệnh nan y sắp chết, hay nghiện ma túy, bia bọt, đời sống họ cao hơn dân xã nghĩa rất xa, nhưng họ hy sinh là để kêu gọi người Hongkong ‘cố lên’. Thật đáng ngưỡng mộ!
13 Tháng Chín 2019
Không ai tưởng tượng nổi là Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước, Chủ tịch QH, Thủ tướng, Bộ Quốc phòng, Bộ Công an... – những người phải có trách nhiệm lên tiếng và hành động đầu tiên để bảo vệ đất nước, lại đã làm như không hề biết đến những hành vi xâm lược và phá hoại của TQ. Phản ứng yếu ớt qua miệng của người phát ngôn Bộ ngoại giao đưa ra một cách mờ nhạt, ít ỏi và miễn cưỡng, thường là do nhà báo quốc tế chất vấn, đương nhiên rất ít tác dụng khi những người đứng đầu không ra tuyên bố.
12 Tháng Chín 2019
Trở lại cái Tết Trung Thu, Tết Thiếu Nhi của người Việt thì có thể nói họ ăn theo thói quen, ông bà mình truyền lại cứ thế mà làm, họ ăn một cái bánh trong vô thức, trong bộ não của những con cừu bị bịt mắt cứ đi theo lối mòn quen thuộc, cứ ăn Tết Ta, Tết Tây, theo những ngày tháng đã được lập trình mà không thấy cái bản sắc riêng của dân tộc mình là một sự sao chép, mà khốn nạn thay nó lại sao chép từ một bọn Tàu Phù, bọn Tàu Hủ Thúi đi đến đâu ồn ào đến đấy, bọn tham tàn mất dạy đang ngày đêm lăm le chiếm đất nước ta, đày ải dân Việt vào cái vòng nô lệ vĩnh viễn khi trở thành một tỉnh lẻ của bọn chúng.
10 Tháng Chín 2019
...chính đảng đã bán từng vùng đất, vùng biển, vùng Tây Nguyên nước ta cho giặc Tàu và giờ đây trước sự phẩn uất của người dân đảng tính chơi bài xù qua kịch bản đánh lừa chú Sam, còn bị lừa hay không là một điều mà không ai có thể biết trước nhưng xác xuất có lẽ cũng gần bằng không, duy chỉ có một điều mà có thể xảy ra, có thể hiện thực, có thể trong cái không thể là chính người dân Việt Nam tự đứng lên thay đổi thể chế chính trị đất nước mình, giành lại quyền tự quyết cho dân tộc, thay đổi từ một quốc gia độc tài đảng trị thành một quốc gia dân chủ văn minh, mục đích đó, giá trị đó sẽ không có quốc gia nào...
09 Tháng Chín 2019
Nghĩa là sao? Nghĩa là Hà Nội mời các công ty dầu khí từ các cường quốc như Anh, Tây Ban Nha, Mỹ, Nga đến để án ngữ tại vị trí tranh chấp, và ĐcsVN nghĩ rằng, với những tấm khiêng như BP, Repsol, ExxonMobil thì Trung Cộng sẽ ngại đụng tới- một kế sách khá ma lanh. Thế nhưng Hà Nội đã lầm, dù cho có tấm khiêng made in USA nhưng Trung Cộng giật văng hết mà không hề ngán ngại. Những BP, Repsol, ExxonMobil lần lượt đều rút chạy làm ĐcsVN phải vơ vét tiền dân đền bù cho những công ty này vì đã phá vỡ hợp đồng. Một nước cờ sai của ĐCS đã dẫn đến tiền mất tật mang cho đất nước.
07 Tháng Chín 2019
Có thể nói, để xảy ra tình cảnh như hôm nay, là bởi sự kiêu ngạo và ỉ lại vào công cụ bạo lực quá nhiều. Chính quyền Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp khả dĩ cho Hồng Kông. Lý thuyết “bạo lực cách mạng” nó đã bị kết liễu ở Đông Âu cách đây 30 năm rồi, thì nay cho thấy, nó cũng sắp hết thời ở những quốc gia độc tài Cộng Sản còn lại. “Chuyên chính Vô sản” hay “Bạo lực Cách mạng” gì đấy thì nó phải chết, đó là điều tất yếu không ai có thể thay đổi được.
04 Tháng Chín 2019
Bên ngoài đảng để ngoại bang gặm nhấm chủ quyền một cách tự do, bên trong đảng buông cho người của mình cướp bóc tài sản nhân dân và phá nát tài nguyên quốc gia, thì kết quả là đất nước này sẽ ngày càng tan hoang thôi. Và đây là thực trạng mà đất nước và nhân dân Việt Nam đã, đang, và sẽ phải gánh cho đến khi nào lật được CS. Nếu nhân dân Việt Nam không chịu cất lên tiếng nói và không biết hành động vì quyền lợi của mình như dân Hồng Kông đang làm, thì có thể nói đất nước Việt Nam không thể cứu được.
02 Tháng Chín 2019
Chỉ nửa thế kỷ thôi, chủ nghĩa cộng sản trong cơn giãy chết của mình, đã kịp lai sinh thành loài quái vật ghê sợ nhất của nhân loại: Cộng sản phát xít - Communazi. Câu chuyện Hồng Kông hôm nay, đã vạch bức màn tương lai cho chúng ta thấy - rằng phần nhân loại vẫn luôn cả tin vào những điều cao đẹp sẽ đến - không còn cơ hội để chờ và nuôi một giấc mơ như của Martin Luther King nữa. Thế giới đã biến dạng, và con người đang bị buộc phải chấp nhận loại giấc mơ nô lệ an toàn. Bài học lớn từ Hồng Kông là hoặc hôm nay, chúng ta chọn lên đường, và cần thì đánh đổi cả mạng sống để đòi hiện thực, và thực hiện từ giấc mơ...