Lịch sử đang tái diễn trước mắt chúng ta

31 Tháng Bảy 20193:37 CH(Xem: 322)
  • Tác giả :

Lịch sử đang tái diễn trước mắt chúng ta


300px-French_capture_of_Danang_1858                               Hình minh họa thực dân Pháp chiếm Đà Nẵng - nguồn Internet




HN




Hồi còn nhỏ tôi được học một bài ca dao:

Con cò đậu ở bờ tre
Thằng Tây nó bắn cò què một chân
Mai cò ra chợ Đồng Xuân
Chú khách mới hỏi sao chân cò què
Cò rằng tôi đứng bờ tre
Thằng Tây nó bắn tôi què một chân.

Bài ca dao này cứ ám ảnh tôi mãi, không phải vì nó có nội dung hay nghệ thuật đặc sắc gì mà vì thông điệp không rõ ràng của nó đối với người đọc. Tôi nhớ sách giáo khoa (không nhớ rõ lớp nào và năm nào) có giải thích: qua nhân vật con cò tố cáo tội ác của giặc Pháp!

Tuy nhiên, ”con cò” ở đây không hề có thái độ thù hằn gì “thằng Tây” cả, thậm chí, cũng không thực sự đau buồn hay giận dữ! Đổi lại, thái độ của ”cò” hoàn toàn dửng dưng: ”cò rằng tôi đứng bờ tre/ thằng Tây nó bắn tôi què một chân”! Hết!

Thái độ dửng dưng này là một dấu hỏi lớn trong tâm trí tôi suốt thời đi học. Sau này được tiếp cận một khối lượng lớn thông tin và qua suy xét của bản thân tôi dần dần nghiệm ra ý tứ sâu xa mà tác giả vô danh muốn gửi tới người đọc.

Bài ca dao trên gắn với một giai đoạn đau buồn trong lịch sử dân tộc. Đó là khi thực dân Pháp xâm lược nước ta vào cuối thế kỷ XIX. Xem lại lịch sử giai đoạn này, ngoài quyết tâm đánh Pháp của Trương Công Định và các văn thân, sỹ phu với những tấm gương hy sinh anh dũng (thực ra cả triều đình Nhà Nguyễn cũng quyết tâm đánh Pháp) còn có các sự kiện khác mà người Việt Nam có lương tri nào khi xem lại cũng cảm thấy xấu hổ.

Chỉ có 120 binh lính Pháp do một đại úy chỉ huy cộng với vài chục lính mộ người Việt và người một số nước Châu Á khác đi theo hỗ trợ (10 người Âu, 30 người châu Á, 150 lính mộ Vân Nam) cùng với 8 khẩu pháo mà hạ thành Hà Nội do một vị đại tướng của Việt Nam chỉ huy với 7 ngàn quân, chỉ trong nháy mắt! (Chưa đến 1 tiếng đồng hồ trong ngày 20/11/1873.)

Đại úy Garnier yêu cầu nộp thành, ta không theo. Y ra lệnh công thành. Nên nhớ, quân ta đông gấp vài chục lần quân Pháp, lại là một dân tộc văn minh chứ không còn ở giai đoạn bán khai như người da đen ở châu Phi hay còn dùng công cụ đồ đá như người Azteca ở Mexico. Nếu xáp chiến thì chỉ cần dùng quả đấm cũng có thể đè bẹp quân Pháp. Nên nhớ vũ khí thời đó của quân Pháp cũng khá thô sơ. Tiếc thay, chỉ vài loạt đạn của quân Pháp quân ta vứt súng chạy như vịt còn trơ lại vị tổng đốc bị thương. Con trai cụ là Nguyễn Lân cũng bị bắn chết.

Các sự kiện tiếp theo còn bi thảm hơn. Ngày 05/12/1873, chỉ có 7 lính Pháp và 2 lính mộ đi ca nô đến thành Ninh Bình bắt quan tuần phủ và hạ thành. Lúc đó trong thành có 1700 quân trấn giữ.

Chỉ có 50 lính Pháp và một số lính mộ tấn công thành Nam Định có hàng ngàn quân. Việc quân Pháp dùng ngay các thanh chướng ngại làm thang leo lên mặt thành cũng đủ thấy sức kháng cự của quân ta không đáng kể.

Thành Hải Dương còn thất thủ một cách khôi hài hơn. Chỉ có hơn hai chục lính Pháp tấn công thành, táo tợn đến mức đu người lên cánh cửa để nhòm vào trong thành. Sau vài loạt đạn, lãnh binh Vi Văn Đông vội vàng bỏ trốn, quan binh thấy thế cũng trốn sạch. Quân Pháp phá cổng vào thành, thành mất.

* * *

Tại sao một dân tộc đã từng đánh thắng hàng vạn quân Tống, Nguyên, Minh, Thanh lại bạc nhược như vậy. Cũng vẫn dân tộc ấy thôi 80 năm sau, bằng vũ khí cũng kém hơn đã đánh bại chính đế quốc Pháp trang bị tối tân hơn nhiều?

Nhiều người cho rằng ta thua Pháp vì súng đạn ta không bằng Pháp. Điều đó không sai nhưng thực ra không hoàn toàn đúng. Súng đạn của quân Nhà Nguyễn cũng được nhập từ phương Tây và chỉ thua súng đạn của Pháp một thế hệ. Thậm chí bằng lò rèn thủ công mà ông Cao Thắng ở núi rừng Vụ Quang còn chế tạo được gần giống súng của Pháp.

Ta thua Pháp về tổ chức chiến tranh nhưng điều này có thể học hỏi và thay đổi được vì cuộc chiến tranh Pháp-Việt kéo dài 30 năm (1859 – 1888).

Nguyên nhân lớn nhất dẫn đến thất bại của người Việt Nam chính là sự thờ ơ của đa số người dân trước thời cuộc, trước vận mệnh của đất nước.

Trở lại bài ca dao, người dân ở đây được hình tượng hoá ở hình ảnh con cò. Cò ta đứng ở bờ tre để xem quan quân triều đình đánh nhau với Tây. Cò dửng dưng như người ngoài cuộc đứng xem một việc không liên quan đến mình. Không may ”thằng Tây” nó bắn phải ”cò”, thế thôi!

Người dân dửng dưng trước thời cuộc, trước nguy cơ mất nước, vì xã hội Việt Nam đã chia rẽ sâu sắc. Nguyễn Hàn Ninh có bài thơ vịnh đèn kéo quân rất hay nói lên thực trạng của xã hội Việt Nam lúc bấy giờ là:

Một lũ ăn mày, một lũ quan
Quanh đi quẩn lại chỉ một đoàn

Thân phận người lính cũng vậy:

Ngày thì canh điếm, tối dồn việc quan
đẽo tre đẵn gỗ trên ngàn…

Các quan chỉ coi lính như lũ người hầu, làm việc không công: ”nước sông công lính.” Ngay các quan cũng chẳng quan tâm gì đến việc luyện tập, võ bị. Lực lượng vũ trang bị coi thường:

Các quan chỉ coi lính như lũ người hầu, làm việc không công: ”nước sông công lính.” Ngay các quan cũng chẳng quan tâm gì đến việc luyện tập, võ bị. Lực lượng vũ trang bị coi thường:

Văn thì thất phẩm đã sang
võ thì tứ phẩm còn mang gươm hầu”.

Tựu trung, quan lại là lũ người chỉ nghĩ đến mình, ra tay vơ vét, chiếm đoạt. Người dân đã nhìn rõ thực trạng này về hàng ngũ công chức bất tài, vô hạnh này:

Khi bình làm hại dân ta
Túi tham vơ vét chẳng tha thứ gì
Đến khi hoạn nạn lâm nguy
Mặt trông lơ láo, chân đi tập tềnh!

Rồi:

Đồn rằng quan tướng có danh
Cưỡi ngựa một mình chẳng phải vịn ai

Ông Ích Khiêm phải kêu lên:

Áo chúa cơm vua hưởng bấy lâu/ Đến khi đánh giặc phải nhờ Tầu…

Trong tình hình quan chức như vậy, người dân vừa khinh vừa ghét. ”Cò” không nói ra nhưng có khi còn hả hê trưóc cảnh quan quân bị Tây bắn, chạy như vịt: “Cho chúng mày chết!” Một dân tộc đã chia rẽ như vậy thì mất nước là tất yếu!

* * *

Khác hẳn 600 năm trước khi giặc mạnh phương Bắc lăm le cướp nước, chính quyền đã mở hội nghị Diên Hồng để tạo sự đồng thuận toàn dân; mở hội nghị Bình Than để thống nhất ý chí của quý tộc.

Điều đó cho thấy, đối diện với nguy cơ mất nước càng cần đối thoại để thống nhất ý chí. Muốn có đối thoại cần có sự tôn trọng lẫn nhau giữa các chủ thể trong xã hội. Điều này Nhà Nguyễn đã không làm được. Những vị vua dốt nát, yếu đuối và đội ngũ quan lại tham nhũng, bất tài, mua quan bán tước của nhà Nguyễn không thể nào trở thành hạt nhân đoàn kết dân tộc được nữa. Họ không làm được điều các quý tộc nhà Trần đã làm. Quý tộc Nhà Trần là những anh hùng, hào kiệt, con cháu của những người bình dân chài lưới mới chiếm được chính quyền từ tay Nhà Lý rệu rã bằng võ công và trí tuệ.

Giữa những trang hào kiệt:

Một gánh càn khôn quẩy xuống ngàn
Hỏi rằng chi đó bảo rằng than!

Và lũ công chức tham nhũng, bạc nhược là khoảng cách rất xa về chất người.

Chúng ta vẫn có thể thua Pháp vì trình độ phát triển của họ lúc bấy giờ hơn hẳn ta nhưng thua như kiểu vua quan nhà Nguyễn là một nỗi nhục lớn lao mà không nên quên. Bởi vì nếu quên, nếu cố tình không sòng phẳng với lịch sử có thể dân tộc Việt Nam lại lặp lại sai lầm tương tự trong tương lai./.

nguồn: https://www.danluan.org/tin-tuc/20190731/lich-su-dang-tai-dien-truoc-mat-chung-ta

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Mười Một 201910:21 CH(Xem: 112)
Cụ thể là: ngày 07/11/2010, ông đã ký cùng lúc 11 quyết định bổ nhiệm; ngày 20/12/2010, ông Phủ ký tiếp 11 quyết định từ số 2075 - 2085/QĐ-VPCP để nhiệm cán bộ mới; ngày 05/01/2011, ông Phúc ký tiếp 4 quyết định số 01, 02, 03 và 05/QĐ-VPCP để bổ nhiệm; ngày 06/01/2011, ông Phúc tiếp tục ký thêm 11 quyết định bổ nhiệm cán bộ cho Trung tâm Hội nghị Quốc tế (TTHNQT) và Trung tâm Hội nghị Quốc gia (TTHNQG); ngày 22/04/2011, ông Nguyễn Xuân Phúc ký tiếp 4 quyết định số 447, 448, 456, 457/QĐ-VPCP để bổ nhiệm; và ngày 06/05/2011, ông Nguyễn Xuân Phúc tiếp tục ký tới 16 quyết định bổ nhiệm. Như vậy trong 6 tháng...
01 Tháng Mười Một 201911:31 CH(Xem: 159)
Nhìn vào toàn cảnh đất nước Việt Nam chúng ta thấy gì? Về quân sự, chúng ta thấy ĐCS không có khả năng phòng vệ trước kẻ thù nguy hiểm nhất; về chính trị, thì cúng ta thấy ĐCS Việt Nam càng ngày càng gần gũi với ĐCS Trung Quốc hơn, và giữa 2 ĐCS đã ký rất nhiều văn bản mật với nhau mà dân không hề hay biết; về kinh tế thì ĐCS Việt Nam đã để Trung Quốc nắm hết mọi ngành chủ lực, và đồng thời để Trung Quốc dùng hồn Tàu mượn xác Việt để làm ăn gian dối với Mỹ. Đó là hình ảnh mất nước không tiếng súng.
28 Tháng Mười 201910:34 CH(Xem: 378)
Nếu một chính phủ quá tồi tệ đến như vậy, một quốc gia mà xã hội bất công đến như thế thì các bạn chỉ còn có một phương cách là lôi cổ chúng xuống, lật đổ chúng đi, để xây dựng lên một chính phủ mới cho mình, để tiếng nói của bạn được các dân cử, thượng nghị sỹ lắng nghe và bắt buộc chính phủ của bạn bầu ra phải thực thị trách nhiệm. Đó chính là những giá trị dân chủ phổ quát mà nhiều quốc gia đã và đang đi theo, một nền dân chủ thực sự trong đó bạn là một cá nhân, gia đình bạn là một cá thể và xã hội bạn đang sống sẽ là một tập thể hướng tới con đường văn minh của nhân loại.
22 Tháng Mười 20199:57 CH(Xem: 401)
Thưa không được, đánh không xong thì phải làm gì? Làm tay sai cho giặc, đàn áp người biểu tình, bỏ tù người yêu nước, tiêu diệt những mối nguy, để trở thành một bè lũ thái thú tay sai trong thế kỷ 21. Chỉ còn 3 tháng nữa là đến năm 2020, năm mà những tin đồn về Hội Nghị Thành Đô chọn làm cột mốc, nếu đảng đã tự nguyện hiến dâng đất nước thì Việt Nam không còn con đường nào khác khi sẽ phải trở thành một Đặc Khu, một Khu Tự Trị trực thuộc vào nước Mẹ Trung Quốc nếu người dân vẫn nhất quyết không chịu đứng lên lật đổ những kẻ đã bán đứng mình.
16 Tháng Mười 201910:04 CH(Xem: 230)
Lúc đó gia đình chúng tôi đang tạm cư tại 1 căn nhà đối diện trường học, vừa nghe tiếng máy bay gầm rú kinh hồn, thì đã nghe 1 tiếng nổ long trời lở đất, khi đó chúng tôi cách trường khoảng 30m, nhưng sức ép của quả bom thật khủng khiếp, cảm giác lồng ngực như muốn trào máu. Sau đó tôi và những người dân chung quanh chạy qua trường thì chỉ thấy máu me và thịt xương vương vãi khắp nơi tôi lúc đó chỉ là 1 thiếu niên, nghe những người lớn chung quanh cho biết qua tin tức là tên nguyễn thành trung vừa lái máy bay F-5 thả 2 quả bom dinh Độc Lập và bay ra Nha Trang để thả nốt quả bom còn lại...
03 Tháng Mười 20199:52 CH(Xem: 437)
Chuyện vẽ dự án của quan chức cộng sản được ví như những kẻ đánh cá ở biển bằng mìn vậy. Họ dùng quả mìn ném xuống biển, mìn nổ phá hủy rạng san hô mà phải đến trăm năm sau mới hồi phục, còn cá chết thì chết la liệt. Nhưng điều đáng nói là những con cá chết nổi chiếm phần rất nhỏ so với những con cá chết chìm xuống đáy biển sâu mà thợ lặn không thể thu gom được. Ngân khố quốc gia chính là tài nguyên biển, còn quan chức CS chính là bọn nổ mìn bắt cá. Hãy tưởng tượng, nếu ai cũng đánh cá bằng thuốc nổ thì biển nào còn? Cho nên với ĐCS thì dân đóng thuế bao nhiêu cũng không đủ cho họ phá...
02 Tháng Mười 201910:02 CH(Xem: 510)
“Bây giờ mà còn chống cộng gì nữa, ngày xưa cả triệu quân, máy bay, tàu bò mà còn đánh không lại thì bây giờ chống cái gì…”Đó là câu nói nhiều người vẫn thường nghe từ cửa miệng của bọn tuyên truyền viên, dư lợn viên, bọn cuồng bác, cuồng đảng, bọn theo voi hít bã mía, bọn cỏ đuôi chó, bọn con buôn đu theo cs để kiếm danh vọng, lợi lộc khi bọn chúng cho phép làm ăn tại Việt Nam, đặc biệt là mấy tên bầu show ca nhạc, bọn ca nô vong quốc hôm qua mà hôm nay đã trở cờ theo đóm ăn tàn, vậy thì chúng ta hãy cùng xem câu nói trên cái nào đúng và cái nào sai?
29 Tháng Chín 201910:58 CH(Xem: 402)
Đây không phải là một sự nhầm lẫn ngẫu nhiên mà là một kế hoạch cố ý để dọn đường bán nước chúng ta cho giặc Tàu, chúng đang thăm dò thái độ của dân tộc Việt Nam xem thử phản ứng của người dân như thế nào và có phương cách giải quyết để dâng hiến Tổ Quốc cho giặc. Đã đến lúc toàn dân phải đứng lên truất phế đảng csVN, một bọn phản động vô lại vong nô!
18 Tháng Chín 20198:51 CH(Xem: 323)
Như vậy là một câu hỏi nữa đặt ra là, về phản gián, Bắc Kinh đã thắng Hà Nội hay Hà Nội thắng Bắc Kinh? Dù cho lạc quan nhất thì cũng không ai nói rằng “Hà Nội thắng Bắc Kinh”. Như vậy, chuyện thắng thua giữa Việt Nam và Trung Quốc là đã rõ. Thực ra bên trong cái hèn mà chúng ta thấy, đó thực sự là Việt Nam đã thua hoàn toàn Trung Quốc trên mặt trận phản gián. Ba Đình đang nằm trong họng Bắc Kinh, thực sự Việt Nam thực tế đã mất nước.
18 Tháng Chín 20198:49 CH(Xem: 231)
Nói về tội của NTD là không chỉ nói về tội của NTD mà phải nói về tội của chế độ đã dung dưỡng những người như NTD; nói về tội của chế độ đã dung dưỡng những người như NTD là không chỉ nói về tội của chế độ đã dung dưỡng những người như NTD mà phải nói về tội của lý thuyết đã đẻ ra chế độ dung dưỡng những người như NTD; nói về tội của lý thuyết đã đẻ ra chế độ dung dưỡng những người như NTD là không chỉ nói tội của cái lý thuyết đã đẻ ra chế độ dung dưỡng những người như NTD mà phải nói về tội của những kẻ đã đưa mớ lý thuyết đó về Việt Nam...
10 Tháng Mười Một 2019
Có Ngài Nghệ Sĩ, họ Trịnh tên Cung, từ quê nhà qua đây thăm con, đã huênh hoang tuyên bố là: địa điểm sinh hoạt nghệ thuật của tư nhân Viet Art Center cao ngạo quá, dám dùng cái tên đầy tham vọng cho những sinh hoạt quá tầm thường, rồi những sản phẩm Nghệ Thuật được trưng bày ở đây đều là sao chép, cóp nhặt, rác rưởi, đáng vứt đi. Ông còn chê chủ nhân là thất học, mù tịt về Nghệ Thuật, nên cắp sách tới trường, học lại căn bản. Ông tự cao tự đại kiểm nhận là trong cái quốc gia 90 triệu dân bên kia, chỉ có 5 người là thiên tài, trong số đó, ông là 1.
10 Tháng Mười Một 2019
Thích Trí Quang là một lãnh tụ đối lập trước năm 1975 trong đó có việc kêu gọi các sư sãi xuống đường chống đối nhà cầm quyền với sự hậu thuẩn một số tướng lĩnh, sỹ quan VNCH. Sau 1975 Quang đã bị ném vào sọt rác, y không thể kêu gọi Phật Tử xuống đường chống đối nhà cầm quyền csVN và khối Phật Giáo ồn ào trước năm 1975 đã bị quy tụ về mốt mối có tên Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, một cơ sở ngụy trang nhằm ngu dân hóa mà chủ quản của nó là đảng csVN.
09 Tháng Mười Một 2019
“CNXH là một chủ thuyết và mô hình hoàn toàn miễn phí, nhưng tất cả những quốc gia áp dụng nó đều phải trả một cái giá quá lớn, không thể nào đo đếm, cho những gì mà nó tạo ra và để lại. CNXH muốn tạo nên một xã hội hoàn toàn tự do và công bằng, nhưng nó lại được xây dựng bằng cách chỉ một nhóm nhỏ người được tự do toàn quyền tước đoạt tự do của tất cả từng cá nhân còn lại trong xã hội ngay từ khi mới sinh ra và chia đều sự bất công mà không cho họ được quyền lựa chọn.”
08 Tháng Mười Một 2019
Năm 2012, Jackie Chan than phiền với báo chí Trung Quốc rằng Hồng Kông “đã trở thành một thành phố chống đối” và đề xuất cắt giảm tự do ngôn luận tại Hồng Kông. “Mọi người thóa mạ các nhà lãnh đạo Trung Quốc, hay bất cứ thứ gì họ thích chỉ trích, và phản đối tất cả mọi thứ”, Jackie Chan nói với tờ Southern Weekly phát hành tại Quảng Đông. “Chính quyền cần quy định những vấn đề mọi người có thể phản đối và những vấn đề không được phép”. Câu trả lời cho Brian Wu: Một kẻ khi đã phản bội niềm tin của đồng bào mình rồi thì còn làm điều tốt cho đất nước nào được nữa?
08 Tháng Mười Một 2019
rút cuộc anh cũng chỉ là một thằng hề biến thái, một thằng đồng cô đồng cốt bịnh hoạn giống như dạng bệnh hoạn bạn anh như Đàm Vĩnh Hưng, Minh Béo... mà xã hội đảo điên này đã sản sinh ra. Chúng tôi thề sẽ không bao giờ đi xem anh biểu diễn nữa, và không coi anh như một nghệ sĩ chân chính nữa. Vì giờ đây, NSUT Hoài Linh với chúng tôi không còn là một nghệ sĩ, không còn là một con người để chúng tôi yêu mến nữa. Giờ đây với chúng tôi anh chỉ là một thằng hề rẻ tiền, một thằng ngu bẩm sinh và là một cục cứt to tướng...
07 Tháng Mười Một 2019
ĐCS giành quyền lãnh đạo đất nước để trục lợi chứ không hề có trách nhiệm với đất nước. Kẻ có trách nhiệm không bao giờ đổ lỗi, kẻ có trách nhiệm luôn có óc cầu tiến, kẻ có trách nhiệm luôn lắng nghe và học hỏi những điều tốt những điều có lợi cho đất nước chứ không bao giờ tự cho mình là chân lý rồi chụp mũ cho những lời nói thật là “phản động”, là “xuyên tạc” vv… Bản chất của ĐCS là không lắng nghe, không thừa nhận cái sai của mình mà chỉ tìm lý do đổ lỗi. ĐCS, một tập đoàn chính trị vô trách nhiệm với đất nước.
04 Tháng Mười Một 2019
Ngã về Trung Quốc để đảng tồn tại thì sẽ phải trả một cái giá rất đắt là đất nước sẽ mất. Và sau khi mất nước, lúc đó đảng cũng không còn. ĐCS chưa bao giờ làm gì điều sáng suốt, ĐCS chưa bao giờ biết rút ra bài học nào cho đất nước. Dưới tay ĐCS, Việt Nam đang đi từ sai lầm này đến sai lầm khác mà không bao giờ chịu nhìn nhận cái sai. Tính kiêu ngạo đến cực đoan, cộng với sự dốt nát, và cộng thêm sự cố chấp cực độ nó sẽ thành một tính kiêu ngạo đặc trưng – đó chính là tính kiêu ngạo Cộng Sản. Chính tính kiêu ngạo Cộng Sản ăn sâu vào máu các ông lãnh đạo CS nên chẳng ai học được bài học nào...
03 Tháng Mười Một 2019
Chính quyền Anh quốc có trách nhiệm kiểm soát di dân, và họ nhận trách nhiệm rằng “do đã soát xét quá kỹ lưỡng mới dẫn tới thảm hoạ cho 39 con người” xa lạ mà họ không biết là ai kia. Châu Âu đang đối mặt với nạn di dân từ các quốc gia với chế độ độc tài, có chiến tranh hoặc nghèo đói, họ đang áp dụng một chính sách nhân đạo cho tất cả các công dân khác tới cư trú, chỉ cần có “một lý do hợp lý”. Họ coi tất cả con người đều xứng đáng được sống và được bảo vệ.
02 Tháng Mười Một 2019
Chẳng lẽ bạn có nhiều tiền mà bạn nỡ lòng nào dìm con cái bạn trong nền giáo dục XHCN sao? Bạn đợi nền giáo dục này tự tốt lên hay tìm cho con mình một nền giáo dục khác? Không ai có thể hy vọng giáo dục XHCN tự tốt, ngay cả giới quan chức CS cũng tự nhận ra điều đó, và họ cố hết sức để rút tiền dân và đưa con cái đi tị nạn giáo dục dù chi phí rất đắt đỏ. Việt Nam, một đất nước đang chìm trong bất hạnh và đang bế tắc không có đường thoát vì lòng ích kỷ và sự thờ ơ. Thế mới đắng!
30 Tháng Mười 2019
Sự đe dọa sinh ra sự sợ hãi, sự sợ hãi có nhiệm vụ khống chế không cho phẫn uất bùng phát thành hành động. Khi phẫn uất bị sự sợ hãi nhốt kín thì từ đó loạn sẽ bị ngăn chặn. Đó là nguyên lý mà ĐCS tạo ra sự “bình yên” cho xã hội Việt Nam. Nhưng có 1 thực tế, tuy sự sợ hãi thường nhốt được sự phẫn uất nhưng không thể xóa bỏ sự phẫn uất, ngược lại, sự phẫn uất lại hoàn toàn có khả năng phá bỏ cái lồng sợ hãi nếu nó đủ mạnh. Chính vì thế mà ĐCS họ không bỏ tâm huyết ra xây dựng đất nước mà họ dồn hết sức lực trí lực và các thủ đoạn thâm độc nhất để đối phó với mầm loạn mà thôi.