Nỗi lòng người xa xứ

06 Tháng Bảy 20193:44 CH(Xem: 268)

                                             Nỗi lòng người xa xứ      

hqdefault




Việt Nhân

 




Sự kiện người dân Hongkong biểu tình, với từ vài trăm ngàn cho đến hai triệu người tham gia, tính đến thời điểm hôm nay vẫn tiếp tục duy trì, chủ yếu là sinh viên tức giới trẻ đã không ngừng xuống đường. Đòi hỏi chính quyền phải xóa bỏ hẳn Luật Dẫn độ, cùng đòi Carrie Lam đặc khu trưởng đặc khu Hongkong phải từ chức!

2003, chỉ năm năm sau ngày Hongkong được Anh trao trả cho Tầu cộng (01/07/1997), là đã có những cuộc xuống đường của người dân nơi đây… 2012, bảy năm về trước, chính quyền Bắc Kinh đưa ‘Chủ nghĩa yêu nước Trung quốc’ vào bài giảng cho các cấp lớp tiểu học và trung học tại Hongkong nhằm tẩy não lớp trẻ đã gặp phải phản đối của 90.000 người ngày 29/07/2012, và sau đó ngày 01/09/2012 lại có thêm 40.000 người nữa đã xuống đường.

Và ‘Phong trào Dù vàng’ cuối năm 2014, hàng trăm ngàn người đòi quyền phổ thông đầu phiếu, bầu người lãnh đạo đặc khu, những lần đó ghi nhận đã thất bại, do không đạt được nhượng bộ nào từ phía chính quyền. Mới đây từ ngày 09/06/2019 có lúc hai triệu người Hong Kong đã xuống đường phản đối những thay đổi trong dự luật dẫn độ nghi phạm đưa về xét xử tại tòa án Trung Quốc, dự luật này dự trù sẽ được thông qua thành luật vào cuối tháng 06/2019.

Nay các cuộc xuống đường vẫn đang tiếp diễn, đặc biệt ngày 01/07/2019 dân Hongkong xuống đường đánh dấu ngày Anh quốc trao trả Honkong cho Tầu cộng, cuộc biểu tình của những người trẻ đã có thái độ cứng rắn, đập vỡ cửa kính để xâm nhập vào tòa nhà quốc hội và chiếm giữ. Đây được ghi nhận là chiến thuật mới ‘chiếm đóng và ngồi xuống’ của người biểu tình, ngăn chận tất cả sự ra vào, bao vây các trụ sở, các văn phòng chính quyền của bà Carrie Lam, sở di trú, sở cảnh sát.

Các tuyến đường, các khu phức hợp của chính quyền tại quận Admiralty bị chiếm giữ, cùng những khu trung tâm như Đồng La Loan, Vượng Giác, Kim Chung… Bao vây hàng loạt các trụ sở nhằm đình trệ hoạt động của chính quyền, như vậy để đạt thắng lợi, cuối cùng cái ôn hòa đã phải nhường bước cho động thái cứng rắn, dân Hongkong đã có người chết và đổ máu. Có hay không chuyện chính quyền Tầu cộng lồng người gây bạo động để đàn áp, nhưng với các cuộc xuống đường tại Hongkong hiện nay được ghi nhận là không có lãnh đạo, thì chỉ có thể bắt giữ cá nhân chứ không bắt được chủ chốt.

Cái quyết liệt trong đấu tranh của người Hongkong với những lần xuống đường đông mà thế giới chưa từng có, nhiều ý kiến đưa ra cho là được vậy bởi họ chỉ mới sống có 22 năm (1997-2019) với cộng sản… Sau chuyển giao chủ quyền, họ lại được hưởng quy chế tự trị cho đến 2047, dưới chính sách một quốc gia hai chế độ, được duy trì phần lớn chế độ chính trị như lúc còn thuộc Anh: báo chí, giáo dục, tiền tệ, hải quan.

Đúng là người Hongkong có được điều may mắn đó, cộng sản Tầu vướng 50 năm quy chế Hongkong tự trị, còn cộng sản Việt thì dập thẳng tay ngay ngày đầu cầm quyền. Miền Bắc, 1954 để đặt nền móng cho chế độ đỏ, chúng giết trên 20 vạn người dân trong cải cách ruộng đất, Quỳnh Lưu… Miền Nam, 1975 với triệt tư sản, kinh tế mới, tập trung cải tạo, mà hàng trăm ngàn người vùi thây rừng sâu, hàng chục vạn người đầm xác giữa biển khơi, chỉ non triệu người vượt thoát sống ngoài đất nước.

Nhưng đem so thời gian với Hongkong, thì miền Bắc bị hơn gấp ba (65 năm), miền Nam gấp đôi (44 năm), phải sống với cộng sản Việt tàn độc không thua gì cộng sản Tầu, vậy đã có những phản kháng nào đáng để gọi là tương xứng, với con số nay dân gần trăm triệu? Hay là đã nhiễm cái ác của loài cộng, tha hóa thành ‘dân xã nghĩa’ mà không còn là người Việt nữa… Mỗ tôi là dân miền Bắc, nhưng vẫn phải nói lên sự thật, vì là cái nôi xã nghĩa học theo đảng, noi gương bác, mà miền Bắc nay cái lưu manh bợm bãi đã ăn vào máu!

Lịch sử dân tộc bao đời đã minh chứng dân Việt thông minh, đầy lòng tự trọng và kiên cường, nhưng nhìn lại ngưởi xứ xã nghĩa hôm nay, quan đỏ tư túi tham nhũng từ thằng lớn chóp bu đảng đến lũ sai nha tép riu. Dân thường cũng vì đồng tiền mà nhẫn tâm tiếp tay cùng giặc phương Bắc giết người cùng nòi giống… Ra xứ người, cả quan lẫn dân xã nghĩa được thiên hạ biết đến, là những tội phạm lưu manh đĩ điếm trộm cắp, làm ô danh hai tiếng Việt Nam!

Mong cho đất nước quang phục, cái vững tin của Lão huynh Nguyễn Nhơn, cũng là cái thầm mong của mỗ tôi: Vận nước có lúc thịnh lúc suy, song Hào Kiệt thời nào cũng có (Bình Ngô Đại Cáo). Nhưng xin thật lòng, trên bước đường tha hương lúc chạnh nhớ quê không khỏi xót xa, khi tuổi trẻ quê nhà hôm nay, kẻ ít tiền thì mua một suất lao nô xứ người, đứa nhiều tiền mua lấy bộ cánh côn an, một đầu tư cho là khôn ngoan không bao giờ lỗ, để rồi còn đảng còn mình, bám lấy chế độ bằng mọi cách thu về vốn lẫn lãi, sống chết mặc người, và cái đáng nói hơn cả, là loài này đã giúp đảng cướp và chế độ xã nghĩa tồn tại.

Chỉ có sức toàn dân mới đủ để đánh sập chế độ, nhưng dân xã nghĩa hôm nay ngoài số ăn theo để hưởng lợi, còn lại là sợ nhà tù và họng súng, mang bệnh vô cảm trầm kha, với lối sống mặc chuyện người, trúng ai nấy chịu. Ngay kẻ bị nạn cũng không biết đoàn kết cùng nhau, dân oan không còn là những con số lẻ mà là cấp sư đoàn, với những miếng cắn lớn Dương Nội, Thái Bình, Đồng Tâm, Lộc Hưng, Đồng Nai, như vụ Thủ Thiêm nạn nhân lên đến sáu vạn người, nhưng những đối kháng chỉ là những tiếng oán than yếu ớt, lịm dần theo thời gian.

Giết dân, cướp đất, bán nước cho giặc là chủ trương lớn của đảng, Rừng đầu nguồn, Tân Rai, Vũng Áng… và vừa rồi là Vân Đồn, Bắc Phong Vân, Phú Quốc… Vụ chống luật đặc khu, chuyện 40 người ở Phan Rí Cửa chia nhau bản án 120 năm tù, thấy ra nhà nước không còn cần luật Đặc Khu nữa, vì thực tế bằng mọi cách, dân Tầu cộng đã thâu tóm xong đất những nơi này. Trong khi có phải vì sợ mà không một người xuống đường, khi lũ Ba Đình ăn mừng sân bay đặc khu Vân Đồn, đón chuyến bay đầu tiên của Tầu cộng từ Thẫm Quyến sang?

Vấn nạn của đất nước dân tộc, nguyên nhân là do lũ Ba Đình, tuy biết rằng không một chế độ nào gọi là vĩnh cửu thì lũ chúng cũng thế, chưa nói bạo phát thì cũng sẽ phải bạo tàn. Nhưng nếu đấu tranh với cường độ lẫn mức độ như hiện nay, thấy ra cái kết hãy còn rất xa, đó là sự thực khó chối! Đã có người tâm linh trong xót xa cầu nguyện một phép lạ đến cho nước Việt, và cũng có người thực tế quan niệm lịch sử với những điều lập lại, đã có rồi 30/04 thì sẽ có ngày 30/04 khác. Những cái đó có phải chăng cũng chỉ là một dạng ngồi khoanh tay? Muốn có tự do phải đổ máu mới có, không là của biếu, freedom isn’t free!

Riêng mỗ tôi, với cái bầm dập đã trải thì chuyện mệt mỏi là điều tự nhiên, lại thêm sức khỏe không còn, muốn hay không cũng đành phải cởi bỏ bớt cái vướng, đã ba tháng qua ngưng viết cho những tờ báo giấy... Chỉ giữ lại mỗi bài phiếm báo mạng, bởi cái tình bạn đọc, vả công việc đã ngót mười năm, một đoạn đường dài vui buồn cùng những người lính cũ, trong cái cố gắng đó lắm bài viết xong phải xóa, chỉ vì đọc lại thấy nó mang hơi hướm của bi quan, sợ làm yếu đi cái quyết tâm của người khác.

Lão huynh Nguyễn Nhơn viết những câu để đó, tuy không nói gì nhưng mỗ tôi hiểu rất nhiều:

Miễn là ‘người lớn’ biết kiên trì

Khuyên bảo, cổ võ, thúc giục

Tuổi trẻ có hiểu biết

Can đảm dấn thân hành động 

Tự cứu mình, cứu nước

Lòng vả cũng như lòng sung! Nếu không kiên trì thì mỗ tôi đã buông từ lâu, dành những giây phút cuối đời mình để vui cùng con cháu, nhưng tánh vốn lì của một thằng lính, đã từng có bận chân dính đạn, máu sũng chiếc giày trận vẫn đánh đến tàn cuộc chiến. Thì nay cũng vậy, rán đi cho hết con đường đã vạch đến lúc xuôi tay, chỉ mỗi ước mong quê nhà sớm sạch loài quỷ đỏ, chân còn được bước trên hè phố Saigon xưa.

Chính quyền Hongkong hoãn luật dẫn độ, nhà nước Ba Đình hoãn luật đặc khu, tuổi trẻ Hongkong kiên quyết xuống đường đòi hủy hẳn, còn tuổi trẻ xã nghĩa thì sao? Thấy chuyện vậy là người xa xứ, Lão huynh Nguyễn Nhơn cùng bạn đọc mong gì nghĩ gì, nỗi lòng đó Việt Nhân tôi đâu khác!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Bảy 20193:14 CH(Xem: 87)
Không nghi ngờ gì nữa, bà đã lợi dụng tư cách đại biểu của mình để làm cho hình ảnh của chính thể này rớt xuống bùn nhơ. Thứ nhất bà thiếu kiến thức phổ thông của một chị bán trái cây khi đề xuất thành phố buộc người dân mỗi gia đình phải có một cái lu chống ngập. Thứ hai, đòi trục xuất những người xả rác về nguyên quán tức là làm cho xã hội xáo trộn, bất an. Thứ ba đòi áp dụng luật an ninh mạng đối với những ai chống đối những tư tưởng quái dị của bà là vi phạm quyền tự do ngôn luận của người dân. Trong vai trò đại biểu Hội đồng Nhân dân thành phố bà đi ngược lại chủ trương chính sách của nhà nước về tư cách của một đại biểu trước nhân dân.
17 Tháng Bảy 20193:13 CH(Xem: 40)
Vừa qua, một số Tổng biên tập phải đôn đốc các phóng viên trong nhiều toà soạn “nặn ra” những bài viết, kiểu như “Thương lắm, Trường Sa ơi…” hay những tuỳ bút “sến” giống các phóng sự trên VTV1. Dường như có sự cắn rứt lương tâm. Biển đảo nổi sóng là thế mà phải “khoá miệng”. Và Tư Chính vẫn là từ “huý” không được nhắc đến, vì Ban Tuyên giáo Trung ương chưa cho phép. Không được nhắc đến, nhưng hầu như phần lớn giới truyền thông trong nước đều biết điều gì vừa xẩy ra trên “bồn trũng” Tư Chính – Vũng Mây vào thượng tuần tháng 7....
17 Tháng Bảy 20193:09 CH(Xem: 63)
Truyền thống của cái nòi xã nghĩa này từ khi thành lập cái đảng thổ tả đến nay có lẽ chưa bao giờ người cs công khai nói sự thật mà toàn là bưng bít, bịp bợm khi nào không thể bưng bít được mới cho các báo đài.xì ra một chút rồi bít lại ngay. Ngay ngoài bãi Tư Chính Tàu Cộng đang gây chiến có nổ súng nhưng các báo đài csVN im thin thít không một chỗ nào phát đi bản tin này nếu chưa được lệnh của tuyên giáo, bật đèn xanh cho đăng hoặc thông báo trên đài. Đúng là không bưng bít, bịp bợm không phải là nòi cs. Vượn người vẫn mãi là vượn không thể tiến hóa thành người được...
12 Tháng Bảy 20193:20 CH(Xem: 127)
Thế cho nên các sản phẩm báo chí sai lỗi hoặc méo mó, tệ hại… gây ra nhiều tác hại cho xã hội hơn là chỉ tạo ra một tiếng cười hoặc một cái bĩu môi chê cười. Vì nó khiến người mới vào nghề hiểu sai lệch về chuẩn mực và giá trị của nghề báo, do đó tiếp tục tạo ra những thế hệ và sản phẩm báo chí sai lỗi và méo mó. Khi điều đó diễn ra đủ lâu, báo chí bị xã hội khinh miệt và quay lưng. Nhưng, một khi tiếng nói phản biện bị biến dạng và đánh mất giá trị, cái giá mà cả xã hội phải trả, không trừ một ai, là nhiễu loạn thông tin và thiếu hụt một phương cách phổ quát nhất để tìm biết sự thật.
11 Tháng Bảy 20195:42 CH(Xem: 173)
Hệ thống tuyên truyền đồ sộ của đảng gần như hoàn toàn bất lực ngoài việc cố dán vài cái nhãn đã quá nhàm như "tự diễn biến, tự chuyển hóa", "suy thoái tư tưởng" lên họ. Chính sự hằn học dán nhãn của giới lãnh đạo thay vì dám tranh luận hay đưa ra các chứng cớ phản biện, càng khiến dân chúng thêm thán phục những người đưa tin gan dạ, thêm tin tưởng mức độ chính xác của các điều được bật mí, và càng hận những kẻ sẵn sàng hy sinh đất nước để giữ đảng.
11 Tháng Bảy 20195:34 CH(Xem: 316)
Thưa ông Thưởng, câu trả lời là không. Ông đã đặt vấn đề sai từ gốc. Chủ nghĩa dân túy là sản phẩm của các xã hội ở phương trời Tây, nơi thể chế chính trị, cơ cấu tổ chức kinh tế và xã hội, ý thức dân chủ hoàn toàn khác với cái định hướng chính trị và kinh tế của nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ nghĩa Việt Nam. Nói khác, ông đã lồng các vấn đề của xã hội Tây phương vào xã hội VN, nơi không phải là “mảnh đất màu mỡ cho sự xuất hiện các khuynh hướng của chủ nghĩa dân túy, là “dư địa” để nó gây ra những cơn địa chấn mới”như ông nghĩ.
11 Tháng Bảy 20195:31 CH(Xem: 198)
- Nếu nhân dân chạy qua Mỹ sinh sống, thì gọi là từ bỏ quê hương chạy theo đế quốc. Nếu người dân gửi tiền về quê hương , gọi là kiều bào yêu nước, biết nhớ cội nguồn. Và còn hàng trăm cái nếu được xây dựng bằng những ngôn từ xảo trá, ai đã từng nghe hoặc biết thêm thì bổ sung cho phong phú, Hình dưới đây là cách gọi mới nhất của ban tuyên giáo
10 Tháng Bảy 20194:06 CH(Xem: 360)
Như vậy câu hỏi đặt ra là tại sao Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư lại hạ xuống hơn nửa chỉ còn 26 tỷ đô? Vì đơn giản, đây là đòn tung tung hứng giữa Bộ Giao Thông Vận Tải và Bộ Kế Hoạch và Đàu Tư. Bộ này đưa giá cao, bộ kia hạ giá để cho dân ít phản đối nhằm tạo thuận lợi cho Quốc hội gật thông qua. Và đợi khi Quốc hội gật xong thì họ điều chỉnh giá lại. Ai cũng biết, phần lớn các dự án sử dụng vốn vay từ Trung Quốc rơi vào tình trạng đình trệ, chậm tiến độ, đội vốn, thiết bị không đảm bảo chất lượng, làm tăng tổng mức đầu tư. Vậy cứ hạ giá để quốc hội gật rồi sau đó cho đội vốn thì dự án sẽ thực hiện trót lọt.
10 Tháng Bảy 20194:04 CH(Xem: 180)
Ngày xưa không có ngô, khoai, sắn mà ăn, có cái xe đạp đi lách cách từ tỉnh này qua tỉnh khác, nay có đường sắt trên cao mà đi là phải biết ơn lắm rồi, chứ mơ gì cao sang với bọn phương Tây mọi rợ. Chúng không bóc lột thì lấy đâu ra sự thịnh vượng và cảnh giàu có như bây giờ? Mặc dù gì thì chúng ta vẫn là chủ các món nợ và có nghĩa vụ trả các khoản nợ của và do chính phủ tạo ra, nhưng thôi thì vẫn phải cúi đầu và biết ơn họ chứ kêu ca gì nữa.
09 Tháng Bảy 20191:58 CH(Xem: 733)
...chỉ có khác hồi xưa là bọn chúng thay đổi lễ vật triều cống thời phong kiến từ ngà voi, trầm hương, ngọc trai, gỗ quý, vàng bạc châu báu thành những thứ nhẹ nhàng hơn là những hồ sơ bán nước có chữ ký của bọn vong nô mang chức danh lãnh đạo đảng csVN, theo đó nhượng địa, cho thuê những vùng đất mà cha ông chúng ta đã gầy dựng cho giặc, đổi lại bọn chúng được đặt vào những vị trí cao hơn, tiền của nhiều hơn và khối tài sản đó của chúng sẽ tỷ lệ nghịch với xú danh của bọn chúng trong giòng lịch sử Việt Nam.
16 Tháng Bảy 2019
Tại sao đến giờ này mà dân Việt còn coi đảng csVN, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân là người của mình? Họ cho rằng những tên chóp bu của đảng là người Việt máu đỏ da vàng, nên chuyện chúng để cho ngoại bang giàu xéo quê hương là chuyện không thể chấp nhận được. Xưa rồi Diễm! Chúng không còn là người của Việt Nam từ 74 năm trước, khi chúng nhờ cậy Trung Quốc để có được chính quyền. Sau đó là dùng công hàm Phạm Văn Đồng để cắt Hoàng, Trường Sa... Tiếp đó là Gạc Ma và sau cùng là đang dâng toàn bộ nước Việt cho Trung Quốc để trở thành một khu tự trị.
15 Tháng Bảy 2019
Trở lại chuyện “rắn mất đầu”, nghĩa là thiếu một cái đầu có khả năng tư duy bao quát để cho ra cái nhìn tổng thể của một lãnh đạo, tình trạng cát cứ mạnh lên và để đáp ứng được những thứ quyền lợi nhóm, người ta sẵn sàng đánh đổi mọi thứ an toàn của quốc gia. Việc xây dựng một thành phố, bê tông hóa mọi khoảng trống và lấp tất cả những điểm thoát nước, thậm chí bịt cả đường thoát nước của thành phố để khi xuất hiện một trận mưa lớn thì thành phố ngập lụt… Không phải người ta không nhìn thấy, nhưng người ta bất chấp, làm càn, miễn sao có lợi cho bản thân và phe nhóm...
14 Tháng Bảy 2019
Từ lúc ký kết Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay, quan điểm nhất quán của chính quyền Hà Nội là đổi lãnh thổ lấy “tình hữu nghị”, điều này không cần phải bàn cãi nữa nó đã rõ ràng rồi. Trong tình thế tranh chấp căng thẳng như thế này, nhưng bà chủ tịch quốc hội lại kéo đàn lâu la thuộc diện sắp cơ cấu vài Bộ Chính Trị khóa 13 sang Bắc Kinh diện kiến Tập Cận Bình thì thử hỏi, ai cần ai trong lúc này? Rõ ràng những lãnh đạo csVN đang cần sự bảo kê của hoàng đế thiên triều cho ghế quyền lực 5 năm nhiệm kỳ sau, như thế thì liệu chuyện tranh chấp ở Bãi Tư Chính, phía Việt Nam cầm cự được bao lâu?
12 Tháng Bảy 2019
Đứng trước một ý chí mãnh liệt của dân Hồng Kông như thế, mà năm 2047 Hồng Kông còn khó thoát chuyện xóa sổ giá trị dân chủ và hòa tan vào Trung Hoa đại lục thì nói gì đến Việt Nam? Ý thức chính trị kém, điều này mới là nguy cơ mất nước rất lớn. Khi sói Trung Cộng đặt từng chân lông lá vào nhà mà nằm im không phản ứng mạnh để tự giải thoát thì cái kết thảm khó tránh khỏi. Thức tỉnh hay không, nó là bài toán tồn tại, tồn tại cho một dân tộc.
10 Tháng Bảy 2019
Như vậy câu hỏi đặt ra là tại sao Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư lại hạ xuống hơn nửa chỉ còn 26 tỷ đô? Vì đơn giản, đây là đòn tung tung hứng giữa Bộ Giao Thông Vận Tải và Bộ Kế Hoạch và Đàu Tư. Bộ này đưa giá cao, bộ kia hạ giá để cho dân ít phản đối nhằm tạo thuận lợi cho Quốc hội gật thông qua. Và đợi khi Quốc hội gật xong thì họ điều chỉnh giá lại. Ai cũng biết, phần lớn các dự án sử dụng vốn vay từ Trung Quốc rơi vào tình trạng đình trệ, chậm tiến độ, đội vốn, thiết bị không đảm bảo chất lượng, làm tăng tổng mức đầu tư. Vậy cứ hạ giá để quốc hội gật rồi sau đó cho đội vốn thì dự án sẽ thực hiện trót lọt.
09 Tháng Bảy 2019
...chỉ có khác hồi xưa là bọn chúng thay đổi lễ vật triều cống thời phong kiến từ ngà voi, trầm hương, ngọc trai, gỗ quý, vàng bạc châu báu thành những thứ nhẹ nhàng hơn là những hồ sơ bán nước có chữ ký của bọn vong nô mang chức danh lãnh đạo đảng csVN, theo đó nhượng địa, cho thuê những vùng đất mà cha ông chúng ta đã gầy dựng cho giặc, đổi lại bọn chúng được đặt vào những vị trí cao hơn, tiền của nhiều hơn và khối tài sản đó của chúng sẽ tỷ lệ nghịch với xú danh của bọn chúng trong giòng lịch sử Việt Nam.
09 Tháng Bảy 2019
Nói cho cùng, đạo đức người Việt trở nên suy đồi và mục ruỗng như ngày hôm nay là do hai thế lực vừa dốt, vừa hung ác có tên xã hội đen và xã hội đỏ này gây ra. Người dân phải chụp giật miếng ăn trước hai con quái thú ham ăn này, sẽ chẳng bao giờ có cơ hội mà yêu thương hay nghĩ về lòng nhân. Và, nếu không tiêu diệt hai con quái thú này, đến một lúc nào đó, chúng sẽ tự cắn nhau, người dân lại nổi dậy để tiêu diệt chúng… Và đáng buồn thay, lúc đó, chẳng ai có cơ hội lành lặn để đi tiếp trên con đường tiến bộ của nhân loại...
06 Tháng Bảy 2019
Việt Nam hiện nay đang tiệm cận với 2 yếu tố làm cho một quốc gia bị khai tử. Thứ nhất là dưới triều đại CS, đất nước quá yếu trước Trung Cộng. Thứ nhì là kẻ thù luôn muốn cướp lấy Việt nam đã vương lên thành cường quốc số 2 thế giới. Hiện nay, Việt Nam đang là kẻ bắt chước mù quáng những gì Trung Cộng đã làm, kiến cho Việt Nam luôn là kẻ không bao giờ có sự thành công như Trung Cộng được. Đây chính sách cách tự cúi đầu xếp sau sức của kẻ thù. Chính vì thế, Việt Nam dưới thời CS bị thôn tính rất cao.
03 Tháng Bảy 2019
Đùng một cái, anh Thăng về đây làm lãnh đạo để chuẩn bị đi ở tù, không thể không làm tổn thương lòng tự trọng của các chuyên gia lương thiện. Rồi đùng một cái, anh Triệu Tài Vinh về đây để … làm gì không biết. Anh Vinh này có thực tiễn 10 năm ở huyện Hoàng Su Phì và 10 năm lãnh đạo tỉnh Hà Giang. Chẳng lẽ anh ấy lấy mô hình kinh tế Hoàng Su Phì để lãnh đạo các chuyên gia kinh tế gạo cội hoạch định chính sách hội nhập quốc tế ?
02 Tháng Bảy 2019
Nếu ta có lầm lỡ nghe lời người 'đấu tranh cuội' để tiền mất tật mang, thì ta nên điều chỉnh lại trình độ nhận xét và hiểu biết của mình. Trong chừng mực nào đó, họ chính là những người thầy của chúng ta. Vì họ đã cho ta một bài học rất hiếm quý, mặc dầu không miễn phí! Họ đã lấy mất đi của ta những gì? Nhiều người cho rằng, họ đã lấy mất đi niềm tin vào công cuộc đấu tranh cho quê hương. Trước khi trách họ đã lấy đi niềm tin, ta nên tự rà soát lại coi mình đã thật sự là sở hữu chủ niềm tin đó không?