Biết đến bao giờ?

23 Tháng Sáu 20199:15 CH(Xem: 266)

                                                  Biết đến bao giờ? 


Vinfast_4




Việt Nhân






Từ dân Venezuela xuống đường đông hàng trăm ngàn người, đòi lại áo cơm tự do, đến hai triệu người dân Hồng Kông biểu tình chống luật dẫn độ, dư luận tùy người mà ít nhiều mê cái khí thế của thiên hạ. Trong đó có thằng già mỗ tôi say đậm, nhìn xứ người, mà mong xứ mình bén được một chút hơi, đơn giản là đất Việt đã nát quá rồi, chuyện mất nước ở ngay trước mắt rờ được chạm thấy, nếu người dân không vùng dậy, thì cầm chắc nước Việt tiêu, dân Nam diệt.

Không vì ghét cộng sản mà nói, cả hai Venezuela hay Hongkong, cái nguyên nhân cốt lõi đưa đến người dân hai xứ đó vùng lên cũng bởi họ không chấp nhận cộng sản bẩn thỉu cai trị xứ họ, nhìn Hongkong là thấy rõ nhất. Cùng là dân Tầu mà trên mạng truyền đi khắp thế giới tấm ảnh cô gái với câu khẩu hiệu ‘Hongkong is not China’, và dưới tấm ảnh này có câu còm đọc qua là biết ngay dư lợn viên Tầu cộng: Những xáo trộn đều do xúi dục từ bên ngoài, biểu tình là được thuê, dân Hongkong và Taiwan chối bỏ cội nguồn (sic).

Cộng sản xứ nào cũng giống nhau, vịt cộng cũng không khác, cùng bản chất dối trá lấp liếm không nhìn vào sự thật rồi đổ thừa, trong nước bỏ tù người xuống đường cho là nhận tiền của thế lực thù địch, ngoài nước không làm được gì thì bôi xấu rằng biểu tình là để kiếm thêm thu nhập. Chúng cố tình không thấy mọi người ghét bỏ lánh xa chúng vì chúng là rác rưởi bẩn thỉu!

Câu chuyện hôm nay, xin được miễn nói về những gì đang xảy ra bên Hongkong hay Venezuela, chuyện này cả thế giới biết và nói nhiều rồi, nên chỉ xin nói chuyện của nước Việt, những gì đã khiến dân Nam không được như dân xứ người. Nhìn ra được cội rễ vấn nạn thì tất dân ta sẽ bằng dân người thôi, điều này đi đôi với nhau, bởi một khi đã biết khen dân người, tức là cũng đã thấy được cái kém của dân mình, cái cần là cùng bắt tay vào việc, chấn đươc dân khí thì chuyện giữ nhà cứu nước tự khắc người dân biết lo.

Trong đấu tranh ôn hòa, bình dân bỗ bã nói là không được dùng bạo động vũ lực, chỉ bày tỏ nói lên nguyện vọng, với mỗ tôi bất bạo động, chưa chắc bởi vì nó đúng mà mọi người hiện nay đang theo, chẳng qua đó là cái thế bắt buộc. Đã thấy rồi đem lời phải trái đi nói với lũ Ba Đình thì cái kết quả chỉ là con số không, nhà nước xã nghĩa đã cho đám côn an thẳng tay đáp lại cái ôn hòa của dân đấu tranh, bằng dùi cui, dao súng, nhà tù, thậm chí bị đảng cắt mất cái mạng.

Chế độ nào người dân đó, mà chế độ độc tài cộng sản thì ở đâu cũng đều giống nhau, Quỳnh Lưu 1956 của Bắc cộng đâu có khác gì Thiên An Môn 1989 của Tầu cộng, trước sau cách nhau hơn ba mươi năm, tuy không chính thức cho công bố, nhưng cả hai vụ thảm sát con số người bị giết lên đến chục ngàn người mỗi vụ, chưa nói đến những người bị phát vãng tù đày. Nay cái may cho Hongkong thời điểm hiện tại Cận Bành đang bị đòn của Mỹ, lẫn hội nghị G20 Nhật Bản cận kề, nếu không dám lắm có một Thiên An Môn thứ hai.

Nhắc lại vụ Quỳnh Lưu để cho thấy nhà nước An Nam cộng thời Hồ, cần ổn định đã thảm sát dân để cai trị, đó là sách lược của cộng sản. Trong cải cách ruộng đất đã giết hai mươi vạn dân miền Bắc để xây dựng chế độ, thì thảm sát dân Quỳnh Lưu, cũng không ngoài mục đích bắt dân phải sống với chủ nghĩa cộng sản. Ngay từ thời còn trong bóng tối người dân đã sợ cái ác của Việt Minh, nên chuyện không lạ với vài phát súng, mà chưa tới mười người đã khống chế cướp được cuộc biểu tình 17/08/1945, của hơn hai vạn người ủng hộ Chính phủ Trần Trọng Kim.

Từ 1954 tại miền Bắc, 1975 tại miền Nam, tạm thời ta lấy thời điểm mở cửa 1995 để tạm dừng, ngần ấy năm sau bức màn sắt của nhà nước An Nam cộng, người dân Việt luôn sống trong sợ hãi. Chính sách ngu dân để trị, cách ly với thế giới bên ngoài, cùng hệ thống giáo dục tẩy não, đã tước mất sự hiểu biết về quyền cơ bản của con người, biến họ thành công cụ phục vụ cho đảng, cho chế độ, với họ nhân quyền cùng các giá trị dân chủ, tự do là những khái niệm xa lạ.

Ngay cho đến ngày nay, xứ xã nghĩa vẫn rạch ròi hai thành phần, người của chế độ nhũng lạm quyền thế, và người dân là những con cừu non bị khuất phục bởi họng súng và nhà tù. Nên chẳng lạ là đã thế kỷ 21, mà nhà nước Ba Đình vẫn dễ dàng dùng luật an ninh mạng khóa miệng người dân, do sống trong cái rọ cộng sản quá lâu (ít nhất đã ba thế hệ), người dân thậm chí không biết họ có được những quyền gì, và đòi ra sao, và dù có muốn cũng không dám, sợ bị giết, bị tù.

Xin đừng trách đám trẻ xã nghĩa, khi đem so với người trẻ Hongkong kiến thức đầy đủ, có hiểu biết lẫn tầm nhìn, khôn ngoan và cương quyết đứng lên đòi quyền sống! Mỗ tôi gọi chúng là dân xã nghĩa bởi vì nay chúng không còn là những đứa trẻ Việt, cùng là tuổi trẻ nhưng rõ ràng so với Hongkong là cả một trời một vực, trai xã nghĩa chỉ mơ được một xuất lao nô xứ người, gái thì chỉ mong được làm đĩ, oshin, cho các nước láng giềng trong đó có Hongkong.

Xin đừng chửi chúng, đừng đòi hỏi chúng đấu tranh, vì với những vấn nạn thường thôi của xã hội, như được sống, được giáo dục chúng còn chưa ý thức được, nói gì đến chính trị, chủ quyền đất nước, hay sự tồn vong của dân tộc, những cái đó vượt quá tầm sức của chúng. Có người trách chúng sống thờ ơ, vô cảm, vô trách nhiệm với bản thân và xã hội, chửi chúng vậy không sai, nhưng thấy có cái gì đó thiếu hiểu biết về chúng… Xin nhớ cho ông cha chúng từng phải sống trong đói khát kềm kẹp, nay chúng được đảng thả lỏng đôi chút là lấy làm mãn nguyện!

Còn đòi hỏi phải đấu tranh như trẻ xứ người, thì xin lỗi sự sợ hải cũng đã chưa thoát khỏi ngay chính con người của cha mẹ chúng, chứ nói gì đến chúng, được ăn cơm thay vì phải ăn bo bo khoai độn là vui, không phải như cha anh bỏ xác bên đất Kampuchia là tốt. Nên chuyện đòi hỏi chúng phải đánh Tầu cộng để giữ nước là không tưởng, chúng không có niềm tự hào dân tộc, có được học chính sử đâu mà biết, địa sử xã nghĩa dạy chúng biển đảo là của Tầu, Tầu là anh, Việt là em không được hỗn, và đảng cho người đóng vai Hai Bà Trưng tạ lỗi Mã Viện.

Lũ An Nam cộng chúng đã thành công trong việc làm ngu và hèn cả một dân tộc, bên cạnh cái chấn dân khí, cái phải phá bỏ vẫn là cái đảng cùng chế độ An Nam cộng. Tới đây chắc có bạn phì cười, cho là mỗ tôi lại đưa ra điều cũ rich ai cũng biết… Vâng cũ, nhưng lũ khốn nạn chúng vẫn còn đây, một dư lợn viên, nhân bên Hongkong biểu tình đã nói lời tự hào: Nói chung thì VN vẫn sẽ là nước CSCN không có gì thay đổi… Người Việt đại đa số hoặc là theo VC, hoặc là muốn VC canh tân để có nhiều quyền tự do thoải mái hơn. Thế thôi!

Trong số non tám triệu người Hongkong, đã có hai triệu người xuống đường, tức một phần tư, còn tại xứ xã nghĩa, nhiều lắm chỉ được vài trăm người trong các vụ xuống đường, trên con số dân chín lăm triệu, xin hỏi có được đến 0,01% không? Thấy ra tại VN đấu tranh chỉ là những bước đầu nếu không muốn nói là chưa đi đến đâu, trong khi nhà nước An Nam cộng lại quá thừa kinh nghiệm trấn áp, sẵn sàng đạp lên nhân quyền để dẹp mọi phản kháng.

Trên VOA (20/06/2019), và CNN (17/06/2019) đăng phát biểu của cậu trẻ xứ người Joshua-Wong về Hongkong biểu tình, thì bên dưới phần comment là cả bầy dư lợn viên xã nghĩa được tháo rọ mõm sủa bênh chủ Bắc Kinh. Thấy mà khiếp, mỗ tôi xẹp luôn cái mong xứ mình được bén hơi xứ người… Hiện tượng này không lạ, nhà chủ rối rắm phải cố ém dư luận, nhưng bên đây thằng trò Ba Đình lại xua chó ra sủa, chẳng qua là nó muốn răn đe dân nó!
hinh-nen-nhung-chu-khi-de-thuong-tuyen-chon-hinh-anh-5

Xứ xã nghĩa không có xuống đường thì mơ xem đi bão vậy, vì nghe nói chúng trả lương cho lão Đại Hàn dạy bóng đá mỗi tháng một tỷ tiền Hồ, tương lai thế nào mà chẳng có lúc sẽ thắng được một bàn… Lúc ấy mặc sức cả triệu con cháu bác đi bão, đứa vác cờ máu truồng chạy, đứa mặc áo ‘thần lồn’ ôm tượng bác reo hò ăn mừng… chứ còn xuống đường như dân Hongkong thì chẳng biết đến bao giờ?

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Bảy 20193:20 CH(Xem: 91)
Thế cho nên các sản phẩm báo chí sai lỗi hoặc méo mó, tệ hại… gây ra nhiều tác hại cho xã hội hơn là chỉ tạo ra một tiếng cười hoặc một cái bĩu môi chê cười. Vì nó khiến người mới vào nghề hiểu sai lệch về chuẩn mực và giá trị của nghề báo, do đó tiếp tục tạo ra những thế hệ và sản phẩm báo chí sai lỗi và méo mó. Khi điều đó diễn ra đủ lâu, báo chí bị xã hội khinh miệt và quay lưng. Nhưng, một khi tiếng nói phản biện bị biến dạng và đánh mất giá trị, cái giá mà cả xã hội phải trả, không trừ một ai, là nhiễu loạn thông tin và thiếu hụt một phương cách phổ quát nhất để tìm biết sự thật.
11 Tháng Bảy 20195:42 CH(Xem: 136)
Hệ thống tuyên truyền đồ sộ của đảng gần như hoàn toàn bất lực ngoài việc cố dán vài cái nhãn đã quá nhàm như "tự diễn biến, tự chuyển hóa", "suy thoái tư tưởng" lên họ. Chính sự hằn học dán nhãn của giới lãnh đạo thay vì dám tranh luận hay đưa ra các chứng cớ phản biện, càng khiến dân chúng thêm thán phục những người đưa tin gan dạ, thêm tin tưởng mức độ chính xác của các điều được bật mí, và càng hận những kẻ sẵn sàng hy sinh đất nước để giữ đảng.
11 Tháng Bảy 20195:34 CH(Xem: 258)
Thưa ông Thưởng, câu trả lời là không. Ông đã đặt vấn đề sai từ gốc. Chủ nghĩa dân túy là sản phẩm của các xã hội ở phương trời Tây, nơi thể chế chính trị, cơ cấu tổ chức kinh tế và xã hội, ý thức dân chủ hoàn toàn khác với cái định hướng chính trị và kinh tế của nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ nghĩa Việt Nam. Nói khác, ông đã lồng các vấn đề của xã hội Tây phương vào xã hội VN, nơi không phải là “mảnh đất màu mỡ cho sự xuất hiện các khuynh hướng của chủ nghĩa dân túy, là “dư địa” để nó gây ra những cơn địa chấn mới”như ông nghĩ.
11 Tháng Bảy 20195:31 CH(Xem: 149)
- Nếu nhân dân chạy qua Mỹ sinh sống, thì gọi là từ bỏ quê hương chạy theo đế quốc. Nếu người dân gửi tiền về quê hương , gọi là kiều bào yêu nước, biết nhớ cội nguồn. Và còn hàng trăm cái nếu được xây dựng bằng những ngôn từ xảo trá, ai đã từng nghe hoặc biết thêm thì bổ sung cho phong phú, Hình dưới đây là cách gọi mới nhất của ban tuyên giáo
10 Tháng Bảy 20194:06 CH(Xem: 293)
Như vậy câu hỏi đặt ra là tại sao Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư lại hạ xuống hơn nửa chỉ còn 26 tỷ đô? Vì đơn giản, đây là đòn tung tung hứng giữa Bộ Giao Thông Vận Tải và Bộ Kế Hoạch và Đàu Tư. Bộ này đưa giá cao, bộ kia hạ giá để cho dân ít phản đối nhằm tạo thuận lợi cho Quốc hội gật thông qua. Và đợi khi Quốc hội gật xong thì họ điều chỉnh giá lại. Ai cũng biết, phần lớn các dự án sử dụng vốn vay từ Trung Quốc rơi vào tình trạng đình trệ, chậm tiến độ, đội vốn, thiết bị không đảm bảo chất lượng, làm tăng tổng mức đầu tư. Vậy cứ hạ giá để quốc hội gật rồi sau đó cho đội vốn thì dự án sẽ thực hiện trót lọt.
10 Tháng Bảy 20194:04 CH(Xem: 142)
Ngày xưa không có ngô, khoai, sắn mà ăn, có cái xe đạp đi lách cách từ tỉnh này qua tỉnh khác, nay có đường sắt trên cao mà đi là phải biết ơn lắm rồi, chứ mơ gì cao sang với bọn phương Tây mọi rợ. Chúng không bóc lột thì lấy đâu ra sự thịnh vượng và cảnh giàu có như bây giờ? Mặc dù gì thì chúng ta vẫn là chủ các món nợ và có nghĩa vụ trả các khoản nợ của và do chính phủ tạo ra, nhưng thôi thì vẫn phải cúi đầu và biết ơn họ chứ kêu ca gì nữa.
09 Tháng Bảy 20191:58 CH(Xem: 630)
...chỉ có khác hồi xưa là bọn chúng thay đổi lễ vật triều cống thời phong kiến từ ngà voi, trầm hương, ngọc trai, gỗ quý, vàng bạc châu báu thành những thứ nhẹ nhàng hơn là những hồ sơ bán nước có chữ ký của bọn vong nô mang chức danh lãnh đạo đảng csVN, theo đó nhượng địa, cho thuê những vùng đất mà cha ông chúng ta đã gầy dựng cho giặc, đổi lại bọn chúng được đặt vào những vị trí cao hơn, tiền của nhiều hơn và khối tài sản đó của chúng sẽ tỷ lệ nghịch với xú danh của bọn chúng trong giòng lịch sử Việt Nam.
09 Tháng Bảy 20191:52 CH(Xem: 161)
Chúng có thể phong thánh cho bất cứ điều gì mà chúng muốn, vì chúng không chỉ có vị thế để làm việc đó mà còn được ủng hộ bởi không ít những đám người khác trong xã hội, vì thế mà nó mới tồn tại và lan rộng không có điểm dừng. Triều đại tâm linh đã có một nữ hoàng, và thực ra thì đã có vô vàn các biểu tượng tâm linh rồi, chỉ là họ không công bố mà âm thầm thực hành và xưng tụng với nhau thôi. Cầu thần, buôn phật, bán thánh chúng còn làm được, thì chuyện phong “Hoàng” cho một số đơn vị cân nặng thịt người thì cũng không có gì quá đáng cả.
08 Tháng Bảy 201910:00 CH(Xem: 191)
Chúng ta cũng không quên chỉ từ khoản vay đầu tiên 307 triệu đô la mà chính phủ Srilanka đã phải gán cả cảng biển Hambantota cho Tàu cộng 99 năm. Song ở đây cũng chỉ là một cảng biển, đối với đất nước ta, chính quyền CS đang giao cho Tàu cộng cả đất nước. Nó có thể chỉ cần bỏ vài tỷ để thực sự có được hợp đồng để khống chế toàn bộ bộ máy chính trị và quyền ra vào cho hàng triệu công nhân. Và sau đó dễ dàng dùng cả tuyến đường để cắm nợ ngân hàng để thực hiện. Cho dù thế nào 50 tỷ /100 triệu = 500 đô la....
08 Tháng Bảy 20199:51 CH(Xem: 174)
Cầm cây súng tay phải thì mắt phải phải nhìn đỉnh đầu ruồi để ngắm chứ, thế mà các cháu lại cho người mẫu ba vớ nào đó nhắm tịt con mắt phải và mở con mắt trái thì các cháu bắn gì thế? Bắn ruồi phải không các cháu?
14 Tháng Bảy 2019
Từ lúc ký kết Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay, quan điểm nhất quán của chính quyền Hà Nội là đổi lãnh thổ lấy “tình hữu nghị”, điều này không cần phải bàn cãi nữa nó đã rõ ràng rồi. Trong tình thế tranh chấp căng thẳng như thế này, nhưng bà chủ tịch quốc hội lại kéo đàn lâu la thuộc diện sắp cơ cấu vài Bộ Chính Trị khóa 13 sang Bắc Kinh diện kiến Tập Cận Bình thì thử hỏi, ai cần ai trong lúc này? Rõ ràng những lãnh đạo csVN đang cần sự bảo kê của hoàng đế thiên triều cho ghế quyền lực 5 năm nhiệm kỳ sau, như thế thì liệu chuyện tranh chấp ở Bãi Tư Chính, phía Việt Nam cầm cự được bao lâu?
12 Tháng Bảy 2019
Đứng trước một ý chí mãnh liệt của dân Hồng Kông như thế, mà năm 2047 Hồng Kông còn khó thoát chuyện xóa sổ giá trị dân chủ và hòa tan vào Trung Hoa đại lục thì nói gì đến Việt Nam? Ý thức chính trị kém, điều này mới là nguy cơ mất nước rất lớn. Khi sói Trung Cộng đặt từng chân lông lá vào nhà mà nằm im không phản ứng mạnh để tự giải thoát thì cái kết thảm khó tránh khỏi. Thức tỉnh hay không, nó là bài toán tồn tại, tồn tại cho một dân tộc.
10 Tháng Bảy 2019
Như vậy câu hỏi đặt ra là tại sao Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư lại hạ xuống hơn nửa chỉ còn 26 tỷ đô? Vì đơn giản, đây là đòn tung tung hứng giữa Bộ Giao Thông Vận Tải và Bộ Kế Hoạch và Đàu Tư. Bộ này đưa giá cao, bộ kia hạ giá để cho dân ít phản đối nhằm tạo thuận lợi cho Quốc hội gật thông qua. Và đợi khi Quốc hội gật xong thì họ điều chỉnh giá lại. Ai cũng biết, phần lớn các dự án sử dụng vốn vay từ Trung Quốc rơi vào tình trạng đình trệ, chậm tiến độ, đội vốn, thiết bị không đảm bảo chất lượng, làm tăng tổng mức đầu tư. Vậy cứ hạ giá để quốc hội gật rồi sau đó cho đội vốn thì dự án sẽ thực hiện trót lọt.
09 Tháng Bảy 2019
...chỉ có khác hồi xưa là bọn chúng thay đổi lễ vật triều cống thời phong kiến từ ngà voi, trầm hương, ngọc trai, gỗ quý, vàng bạc châu báu thành những thứ nhẹ nhàng hơn là những hồ sơ bán nước có chữ ký của bọn vong nô mang chức danh lãnh đạo đảng csVN, theo đó nhượng địa, cho thuê những vùng đất mà cha ông chúng ta đã gầy dựng cho giặc, đổi lại bọn chúng được đặt vào những vị trí cao hơn, tiền của nhiều hơn và khối tài sản đó của chúng sẽ tỷ lệ nghịch với xú danh của bọn chúng trong giòng lịch sử Việt Nam.
09 Tháng Bảy 2019
Nói cho cùng, đạo đức người Việt trở nên suy đồi và mục ruỗng như ngày hôm nay là do hai thế lực vừa dốt, vừa hung ác có tên xã hội đen và xã hội đỏ này gây ra. Người dân phải chụp giật miếng ăn trước hai con quái thú ham ăn này, sẽ chẳng bao giờ có cơ hội mà yêu thương hay nghĩ về lòng nhân. Và, nếu không tiêu diệt hai con quái thú này, đến một lúc nào đó, chúng sẽ tự cắn nhau, người dân lại nổi dậy để tiêu diệt chúng… Và đáng buồn thay, lúc đó, chẳng ai có cơ hội lành lặn để đi tiếp trên con đường tiến bộ của nhân loại...
06 Tháng Bảy 2019
Việt Nam hiện nay đang tiệm cận với 2 yếu tố làm cho một quốc gia bị khai tử. Thứ nhất là dưới triều đại CS, đất nước quá yếu trước Trung Cộng. Thứ nhì là kẻ thù luôn muốn cướp lấy Việt nam đã vương lên thành cường quốc số 2 thế giới. Hiện nay, Việt Nam đang là kẻ bắt chước mù quáng những gì Trung Cộng đã làm, kiến cho Việt Nam luôn là kẻ không bao giờ có sự thành công như Trung Cộng được. Đây chính sách cách tự cúi đầu xếp sau sức của kẻ thù. Chính vì thế, Việt Nam dưới thời CS bị thôn tính rất cao.
03 Tháng Bảy 2019
Đùng một cái, anh Thăng về đây làm lãnh đạo để chuẩn bị đi ở tù, không thể không làm tổn thương lòng tự trọng của các chuyên gia lương thiện. Rồi đùng một cái, anh Triệu Tài Vinh về đây để … làm gì không biết. Anh Vinh này có thực tiễn 10 năm ở huyện Hoàng Su Phì và 10 năm lãnh đạo tỉnh Hà Giang. Chẳng lẽ anh ấy lấy mô hình kinh tế Hoàng Su Phì để lãnh đạo các chuyên gia kinh tế gạo cội hoạch định chính sách hội nhập quốc tế ?
02 Tháng Bảy 2019
Nếu ta có lầm lỡ nghe lời người 'đấu tranh cuội' để tiền mất tật mang, thì ta nên điều chỉnh lại trình độ nhận xét và hiểu biết của mình. Trong chừng mực nào đó, họ chính là những người thầy của chúng ta. Vì họ đã cho ta một bài học rất hiếm quý, mặc dầu không miễn phí! Họ đã lấy mất đi của ta những gì? Nhiều người cho rằng, họ đã lấy mất đi niềm tin vào công cuộc đấu tranh cho quê hương. Trước khi trách họ đã lấy đi niềm tin, ta nên tự rà soát lại coi mình đã thật sự là sở hữu chủ niềm tin đó không?
01 Tháng Bảy 2019
...Mà chúng ta đã chứng kiến quá nhiều những quan chức, cán bộ trong chính quyền ở xứ này phát ngôn không khác gì một kẻ ngu dốt, nhưng lại không thiếu sự ngạo mạn, vì sau mỗi phát ngôn, vị trí của họ chẳng suy suyển gì, thậm chí còn leo lên cao hơn. Chuyện cái “lon” chính là vấn đề của thể chế chính trị, nơi mà nó đã sản sinh ra và dung chứa những kẻ biến đổi cái lon và chuyển hoá từ ngữ một cách hết sức ngu xuẩn và vô cùng thô thiển. Thế mà họ vẫn đứng vào và đảm nhận việc quản lý xã hội trong hệ thống công quyền.
01 Tháng Bảy 2019
Như vậy, việc chống tham nhũng không đạt 3 đích chính thì đạt được gì? Chẳng lẽ ông Trọng không thấy cả 3 mục đích chính đó đều thất bại? Ông ta thấy hết, với con người đầy thủ đoạn thì ông ta thừa biết, nhưng mục đích chống tham nhũng ông ta không phải để đạt 3 mục đích đó mà là để PR cho hình ảnh của mình, và đồng thời để lấy lại lòng tin từ thành phần nhẹ dạ cả tin trong xã hội (thành phần này rất đông), nhằm cứu cánh cho ĐCS. Đấy mới là mục đích quan trọng của ông Nguyễn Phú Trọng chứ không phải mục đích chống tham nhũng thật lòng.