Chuyện quê nhà

16 Tháng Sáu 201912:50 SA(Xem: 168)

                                               Chuyện quê nhà   

wa                                                              Nha Trang ngày xưa



Việt Nhân


    X
ứ xã nghĩa chuyện thâu tóm bất động sản, cùng đất đai hôm nay của người TQ, đã được xem đươc là chuyện thường ở huyện! Cuối năm 2018, công ty nghiên cứu thị trường CBRE, công bố thống kê về khách hàng mua nhà tại thành Hồ, trong chín tháng đầu năm 2018 tỉ lệ khách mua TQ đạt 31%, nếu tính cả người mua là Hong Kong và Đài Loan, tỷ lệ này lên tới 44%. trong khi người Việt chỉ đạt 24%. (Dân Trí 11/12/2018).

Do nhà nước xã nghĩa nói rằng không bán cho người nước ngoài, mà để được làm chủ đất, người TQ đã thuê người đứng tên mua giùm, đây là cách mà thoạt đầu là do người dân huyện Kỳ Anh (Nghệ Tĩnh), từ hai mươi năm trước dùng để mua đất cho người TQ. Hình thức này nay đã lan ra đều khắp từ bắc chí nam, những mảnh đất có diện tích khoảng 1.000-2.000 m2 với giá thành khoảng 1-2 tỉ tiền Hồ, chuyện mua bán dễ như mua cái bánh.
62253490_1305530782946817_6340200773548244992_n

Một vụ mua bán ở xã Cửa Cạn, Phú Quốc, Kiên Giang bị đổ bể, cho thấy người TQ thuê người Việt đứng tên lô đất rộng đến 23 héc ta, trị giá khoảng 13,8 tỉ tiền Hồ, những chuyện mua bán như vậy, chính nhà nước xã nghĩa cũng đã phải buộc lên tiếng khi bị dư luận đặt vấn đề, như cơ quan quản lý đất đai quận Ngũ Hành Sơn, TP Đà Nẵng đã thừa nhận có 246 lô đất ven biển Đà Nẵng bị người TQ núp bóng thu gom (NLĐO 16/12/2016).

Nhà nước tham nhũng, quan đỏ ăn dơ và người dân hám lợi, mà chuyện đất đai hiện nay qua tay người TQ làm chủ là chuyện rất tự nhiên, và có thể nói diễn ra công khai không chút e ngại. Ngay đất tại ba đặc khu Vân Đồn, Bắc Phong Vân, Phú Quốc, người TQ nay bằng mọi cách đã làm chủ hầu hết, mà không cần đợi đến lúc cuốc hội xã nghĩa ban hành luật đặc khu… Cho nên chuyện không lạ, dân mạng đã ném đá khi tay bộ trưởng tài nguyên môi trường (trần hồng hà), trước cái gọi là cuốc hội xã nghĩa hắn khẳng định: Chính phủ chỉ đạo các cơ quan kiểm tra, qua đó chúng tôi chưa phát hiện người nước ngoài mua đất (sic).

Dân mạng gọi tay bộ trưởng này là một tên vừa điếc vừa đui, hắn giả đui điếc để không nhìn không nghe, những cái xảy ra trên khắp nước hàng chục năm. Và cho là hắn dở, đã giả đui điếc nhưng sao không giả câm luôn cho được việc, nên chửi: Thằng này bị mù đui lại điếc đặc, phải chi nó được thêm cái bệnh câm, thì đỡ cho thiên hạ biết mấy, để không rác tai với những câu nói có thành không của nó.

Chẳng có tay vịt cộng nào đui điếc cả, chúng rặt một phường bán nước, nên chúng phải đui điếc trước những gì có hại cho đất nước, chỉ nói những gì có lợi cho chủ. Tên tài môi này trước đây, trong lúc vụ cá miền Trung chết trắng biển, và Formosa Hà Tĩnh cũng đã chịu nhận là nguyên nhân gây nên thảm họa, với $500 triệu bồi thường. Thì cũng hắn cùng đám cán đỏ Quảng Trị đã xuống tắm ở bãi biển Cửa Việt (Gio Linh, Quảng Trị), và bày trò ăn uống hải sản cho báo chí chụp hình! (VNExpress 22/08/2016)
a (32)

Tên ma đầu diễn tuồng biển sạch để cứu Formosa, dân mạng cũng đã chửi chuyện nó tắm và ăn cá: Trấn an dư luận, bằng cách ngồi nhai cá và cởi quần lao xuống biển, là hành động ngu quá mức cần thiết. Thấy ra chửi vậy cũng có chút gì đó sai, chúng khôn đấy chứ, nhưng là cái khôn của loài Hán nô, nên chúng phải làm thế, phái nói thế thì chủ (Hán) mới nuôi, ngay Trọng Lú cũng đã được Formosa cho ăn no đấy thôi, ăn một lúc năm mươi ký vàng ròng thì hỏi rằng ngu ở chỗ nào?

Nay dân Việt dù có là mù chăng nữa, thì cũng thấy được đất nước dân tộc đang trong cơn lũ cuốn. Mỗ tôi mang phận tha hương, như mọi người nên vẫn luôn đau đáu trông về quê nhà, cái tuổi về chiều nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn, lại càng mãnh liệt và thấm đậm hơn… Nhớ từng góc phố từng con đường, hình ảnh cũ của quê nhà trong ký ức, là những hồn ma cũ réo gọi không ngơi, là niềm đau vật vã vào những lúc nữa đêm thức giấc. Đó là cái thường tình của con người, là niềm thôi thúc của lá tìm về cội!

Thiết tha nhớ vùng đất Nam nắng ấm hiền hòa, không chỉ thuở hạnh phúc êm đềm niên thiếu, mà cả thời gian rày đây mai đó của người lính ngược xuôi… Từ ngày đất nước đổi chủ tháng Tư, đến cuối một chín chín ba lúc tuổi đã quá hơn nửa đời người, cũng bởi cái xéo xắt của đứa tiểu nhân trong vai kẻ thắng, mà quê hương đã không còn là nơi dung thân, chỉ đầy những đắng cay tủi nhục, nên lại thêm một lần biệt xứ. Có ra đi trong tiếc nuối, mới thấy không dễ buông bỏ, và biết sẽ khó có ngày quay lại, mà một lần cuối muốn nhìn lại tất cả … Có nơi nhìn lại được nhưng có nơi không, và Nha Trang là không!

Hôm nay trên mạng có một tấm ảnh về Nha Trang, và xin lấy nó để minh họa cho câu chuyện kỳ này, nơi đó năm mươi năm trước, đó là chốn quen vẫn thường ngồi nghe sóng biển của những đôi trai gái yêu nhau. Phạm Duy cũng thế trong ‘Nha trang ngày về’, một mình trên bãi cát mà nhớ đến một tình yêu đã không còn:

Nha Trang biển đầy, tình yêu không có đây

Tôi như là con ốc, bơ vơ nằm trên cát

Chui sâu vào thân xác lưu đầy

Dã tràng ơi! Sao lấp cho vơi sầu này? (PD)

Xa rồi cả một đại dương, nghe thèm được một lần ‘Nha trang ngày về’, nhưng biết có được như mong ước, tuy Nha Trang ngày về với tôi, chỉ đơn giản là tìm về quê hương của kẻ đã bao năm lưu lạc. Nha Trang hôm nay, thành phố du lịch này khách Âu đã dần không đến, người Nga chỉ một ít, và người Tầu là chính, tiếng nói cùng chữ viết tượng hình đặc thù TQ bao trùm lấy thành phố, đây đã là lãnh địa riêng của họ, từ con người đến cảnh vật.
hqdefault

Những đồng tiền Yuan mặc nhiên lưu hành chính thức trong giao tiếp, nói lên đây là đất Tầu, dân Nam đứng bên lề trên chính quê hương mình, ngay cả chính quyền địa phương, các cơ sở nhà nước không khó để thấy chúng đang phục vụ cho ai? Còn câu hỏi người Tầu có đã làm chủ thành phố biển đẹp vào hàng thế giới này chưa, không ai trả lời, nhưng cả một nhà nước thuộc Tầu, thì đặt câu hỏi đó e là thừa, hàng chữ tiếng Trung ‘hướng về trung quốc’, lẫn tiếng Việt ‘khu vực dành riêng cho người TQ’ trên tấm pa-nô đã nói lên tất cả.

Nha Trang trong tôi những gì còn nhớ, là hình ảnh những năm tháng trước bảy lăm, mà giờ đây vẫn thoảng gặp trên internet những tấm ảnh đen trắng xưa, một bạn già tại Nha Trang đã cho đó là cái may, bởi vẫn còn giữ được trong ký ức, một thành phố cát trắng biển xanh tĩnh lặng ngày nào… Anh nói Nha Trang hôm nay không biết gọi như thế nào cho đúng, bởi nó là ‘thành quả’ của sự pha trộn giữa đám ba-ke 75, quện cùng lũ Tầu Mao cộng, vô văn hóa ngông nghênh.

Anh khuyên: Dù có cho là không chuyện gì xảy ra với anh đi nữa nếu tìm về, thì cũng không nên nhìn thấy thực tế hôm nay, nó sẽ làm cho anh đau gấp nhiều lần hơn nỗi nhớ quê đang mang!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Bảy 2019
Xét lời ả nói, thấy những ‘nguyên tắc cơ bản lãnh đạo cấp cao hai nước đã đạt được’, không gì rõ và đủ nghĩa hơn bằng cái công hàm bán nước, mà Hồ Chiếu Manh sai Đồng Vẩu ký ngày 14/09/1958, dâng trọn lãnh hải cùng biển đảo của nước Việt cho Tầu cộng: Thưa Đồng chí Tổng lý - Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ: Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, quyết định về hải phận 12 hải lý của Trung Quốc…
20 Tháng Bảy 2019
Nói chung thì theo logic của lịch sử từ khi Phạm văn Đồng ký công hàm bán Hoàng Trường Sa cho Trung Quốc, biển đông đã mất. Quá trình ấy được khẳng định thêm khi csVN để cho Tập phát biểu trước quốc hội và sau đó tuyên bố láo lếu tại Singapore.Sau đó Trung Quốc đã củng cố thêm chủ quyền của chúng khi yêu cầu ngừng hoạt động thăm dò khí đốt của Repsol ngay tại Bãi Tư Chính “thuộc vùng chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam” vào cuối tháng 7 /2017 và chính phủ CSVN cũng phải giương cờ trắng.
20 Tháng Bảy 2019
Ông Trần Bắc Hà là quan chức ngành ngân hàng, nhưng ông có nhiều mối hệ thân thiết với các quan chức chính phủ thời Nguyễn Tấn Dũng, ông ta lại lắm tiền của, nhiều người đánh giá ông ta có cả tỷ USD. Với các mối quan hệ và tiền của như vậy, ông Trần Bắc Hà phải được ở nơi giam giữ tốt, và được chăm sóc y tế tận tình mới đúng bản chất của chế độ cộng sản dành cho các quan chức của họ khi sa cơ lỡ vận. Bởi ở Trại B14, các quan chức từ cấp vụ trưởng trở lên mà bị tạm giam thì sẽ được ở phòng có điều hòa cho tới khi có kết luận điều tra. Đằng này, ông Trần Bắc Hà bị tạm giam tại Trại tạm giam của quân đội rất khắc nghiệt, lại bị chết trước khi tới bệnh viện,...
19 Tháng Bảy 2019
Khi chưa làm gì cả thì bạn kêu gọi quốc hội Mỹ cũng là vô ích. Họ có ra những đạo luật trừng phạt csVN vi phạm nhân quyền thì cao lắm cũng như thời kỳ cấm vận 20 năm từ 1975-1995. Chúng vẫn sống nhăn, chỉ có dân chết. Nếu quốc hội Mỹ nhượng bộ thì chúng sẽ đàn áp nhân quyền nhiều hơn, bắt giữ nhiều nhà đấu tranh dân chủ hơn để kiếm vốn đi buôn với Mỹ. Thành ra mọi chuyện phải trông chờ vào 95 triệu dân Việt chứ không phải nhờ vào quốc hội Mỹ. Nếu dân Việt không học tập dân Hồng Kông xuống đường thay đổi thể chế thì Mỹ làm gì cũng chỉ là "giật gấu vá vai" mà thôi.
18 Tháng Bảy 2019
Qua những gì đã và đang diễn ra tại đất nước Việt Nam này, chúng ta luôn thấy Đcs luôn đánh giá sai thời cuộc. Từ Bộ Chính trị các đời từ xưa đến nay, và trong các ban ngành của chính quyền CS cũng vậy, họ đưa ra vô số quyết định sai lầm nhưng rất cố chấp và khước từ mọi lời khuyên hữu ích. Chính vì thế mà đất nước Việt Nam đi từ sai lầm này đến sai lầm khác mà không thể nào khắc phục, làm đất nước này luôn mất mát vì trả giá quá nhiều cho những cái đầu mù lòa ấy.
16 Tháng Bảy 2019
Tại sao đến giờ này mà dân Việt còn coi đảng csVN, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân là người của mình? Họ cho rằng những tên chóp bu của đảng là người Việt máu đỏ da vàng, nên chuyện chúng để cho ngoại bang giàu xéo quê hương là chuyện không thể chấp nhận được. Xưa rồi Diễm! Chúng không còn là người của Việt Nam từ 74 năm trước, khi chúng nhờ cậy Trung Quốc để có được chính quyền. Sau đó là dùng công hàm Phạm Văn Đồng để cắt Hoàng, Trường Sa... Tiếp đó là Gạc Ma và sau cùng là đang dâng toàn bộ nước Việt cho Trung Quốc để trở thành một khu tự trị.
15 Tháng Bảy 2019
Trở lại chuyện “rắn mất đầu”, nghĩa là thiếu một cái đầu có khả năng tư duy bao quát để cho ra cái nhìn tổng thể của một lãnh đạo, tình trạng cát cứ mạnh lên và để đáp ứng được những thứ quyền lợi nhóm, người ta sẵn sàng đánh đổi mọi thứ an toàn của quốc gia. Việc xây dựng một thành phố, bê tông hóa mọi khoảng trống và lấp tất cả những điểm thoát nước, thậm chí bịt cả đường thoát nước của thành phố để khi xuất hiện một trận mưa lớn thì thành phố ngập lụt… Không phải người ta không nhìn thấy, nhưng người ta bất chấp, làm càn, miễn sao có lợi cho bản thân và phe nhóm...
14 Tháng Bảy 2019
Từ lúc ký kết Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay, quan điểm nhất quán của chính quyền Hà Nội là đổi lãnh thổ lấy “tình hữu nghị”, điều này không cần phải bàn cãi nữa nó đã rõ ràng rồi. Trong tình thế tranh chấp căng thẳng như thế này, nhưng bà chủ tịch quốc hội lại kéo đàn lâu la thuộc diện sắp cơ cấu vài Bộ Chính Trị khóa 13 sang Bắc Kinh diện kiến Tập Cận Bình thì thử hỏi, ai cần ai trong lúc này? Rõ ràng những lãnh đạo csVN đang cần sự bảo kê của hoàng đế thiên triều cho ghế quyền lực 5 năm nhiệm kỳ sau, như thế thì liệu chuyện tranh chấp ở Bãi Tư Chính, phía Việt Nam cầm cự được bao lâu?
12 Tháng Bảy 2019
Đứng trước một ý chí mãnh liệt của dân Hồng Kông như thế, mà năm 2047 Hồng Kông còn khó thoát chuyện xóa sổ giá trị dân chủ và hòa tan vào Trung Hoa đại lục thì nói gì đến Việt Nam? Ý thức chính trị kém, điều này mới là nguy cơ mất nước rất lớn. Khi sói Trung Cộng đặt từng chân lông lá vào nhà mà nằm im không phản ứng mạnh để tự giải thoát thì cái kết thảm khó tránh khỏi. Thức tỉnh hay không, nó là bài toán tồn tại, tồn tại cho một dân tộc.
10 Tháng Bảy 2019
Như vậy câu hỏi đặt ra là tại sao Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư lại hạ xuống hơn nửa chỉ còn 26 tỷ đô? Vì đơn giản, đây là đòn tung tung hứng giữa Bộ Giao Thông Vận Tải và Bộ Kế Hoạch và Đàu Tư. Bộ này đưa giá cao, bộ kia hạ giá để cho dân ít phản đối nhằm tạo thuận lợi cho Quốc hội gật thông qua. Và đợi khi Quốc hội gật xong thì họ điều chỉnh giá lại. Ai cũng biết, phần lớn các dự án sử dụng vốn vay từ Trung Quốc rơi vào tình trạng đình trệ, chậm tiến độ, đội vốn, thiết bị không đảm bảo chất lượng, làm tăng tổng mức đầu tư. Vậy cứ hạ giá để quốc hội gật rồi sau đó cho đội vốn thì dự án sẽ thực hiện trót lọt.