Chuyện thời đại thịnh vượng buôn ghế bán lọng, vinh quang vĩ đại là nhờ thế này!

02 Tháng Sáu 201910:23 CH(Xem: 264)

Chuyện thời đại thịnh vượng buôn ghế bán lọng,
vinh quang vĩ đại là nhờ thế này!


56260486_159210948433348_436563385320996864_nNgành CAND không cần điểm cao, chỉ cần có thân hình như con heo, ngu xuẩn như con lừa, trung thành như con chó là được tuyển dụng, thế thôi! - QĐB



  Đỗ Ngà

Facebook




“Với lương cơ bản là 1,39 triệu, và với công an mới ra trường mang cấp bậc thiếu úy thì sẽ được hưởng hệ số lương 4,2. Như vậy tính ra lương công an mới ra trường chỉ có 5,838 triệu đồng tương đương với 240 đô Mỹ. Nếu làm và tiến thân lên đến đại tướng thì sẽ có hệ số lương 10,4, tức số tiền lương tháng nhận được là 14,456 triệu tức chỉ 600 đô Mỹ. Tuy nhiên, hầu hết nhiều người lên cấp tá đã cho con đi du học Mỹ với chi phí hằng năm cả tỷ đồng. Thậm chí có rất nhiều người làm được điều này khi họ chỉ mới ở cấp úy. Đó là lý do mà quan chức bỏ cả tỷ đồng để mua điểm cho con vào ngành công an.

Trong nội bộ ĐCS, nó đang hình thành một thị trường mua bán ghế. Tiêu chuẩn cho những người tham gia sân chơi này là những người có lí lịch đỏ. Trong xã hội này, một người cha thì có đến 2 hoặc 3 đứa con, thêm vài 3 anh chị hoặc em ruột, còn bà con dòng họ thì vô số kể. Tức một người làm quan chức thì sau lưng người đó là hàng tá thân hữu. Như vậy nếu địa phương A hiện nay có 1000 quan chức, thì thân hữu của các quan chức của họ lên đến hàng chục ngàn. Như vậy khi hết nhiệm kỳ, 1 thế hệ quan chức rút đi thì mỗi ghế trống để lại là có nhiều khách hàng trong hàng thân hữu của quan chức muốn mua nó. Ghế thì ít đít thì nhiều, cầu vượt cung quá xa nên nó hình thành thị trường mua bán chức tước, giá ghế được đẩy lên cao. Mà giá ghế được đẩy lên cao thì tham nhũng càng mạnh và dân bị bóc lột càng nặng.

Khi mua một công cụ sản xuất, người bỏ tiền ra mua họ sẽ tự định lượng được khả năng sinh lời của công cụ sản xuất đó. Ví dụ người ta đầu tư một máy cày, thì người mua phải định lượng được bâu lâu hoàn vốn và còn lại là sinh lời, và giá trị sinh lời đó phải đảm bảo số tiền tái đầu tư khi thiết bị đến hết vòng đời của nó. Tương tự vậy, khi mua một chiếc ghế, người ta cũng định lượng được bao lâu hoàn vốn và bao lâu thì đủ tiền tái đầu tư và bao lâu là sinh lời. Nếu đặt giả định mình vào con buôn chính trị, thì khi bỏ tiền ra mua họ phải ước lượng rằng, sau khoảng 1 năm thì hoàn vốn, 2 năm tiếp theo là tích lũy tiền đủ mua ghế cao hơn và còn lại 2 năm là sinh lời kiếm tiền gởi ngân hàng Thụy Sỹ, tậu nhà, tậu xe và cho con đi du học.


Với giá của chủ tịch hay bí thư một tỉnh hoặc thành phố cụ thể là bao nhiêu không ai biết, vì những người mua họ có bao giờ công khai đâu? Chỉ biết là rất lớn. Muốn ước lượng giá tôm hùm thì hãy nhìn vào giá con tôm đất. Chỉ là tôm đất mà giá cực cao thì tôm hùm không thể rẻ. Tương tự vậy, hãy nhìn vào cái giá đậu vào trường công an là 1 tỷ đồng cho một suất, thì đủ thấy, chức cho một thiếu úy công an mới ra trường của những cô cậu học sinh này phải kiếm được rất nhiều rồi. Không ai bỏ ra cả tỷ mua điểm mà con mình mà sau này không sơ múi được gì. Có thể ước lượng, một thiếu úy ra trường con của những cán bộ này không thể kiếm vài tỷ cho mỗi năm thì lấy gì bù lại số tiền đã bỏ ra và mua thêm chức cao hơn?

Những con người được đưa vào bộ máy nhà nước là những đứa dốt, học hành điểm số chỉ 1, 2 nhưng được nâng lên thành điểm 9, 10 thì nghĩa là, chính quyền CS này đang biến những con bò thành những lãnh đạo tương lai. Đầu vào là thịt bò thì đầu ra là xúc xích bò. Đầu vào cho lãnh đạo tương lai đất nước là những con bò như thế, thì tương lai những lãnh đạo đất nước làm sao thoát khỏi kiếp bò để mà vực dậy đất nước nước được?

Trước mắt, những kẻ dốt nát làm công an thì chúng chẳng biết làm gì để lấy sự công bằng mà chúng chỉ có thể đánh cho người ta thừa sống thiếu chết để khai bừa, và từ những lời khai bừa đó bọn này lập thành tích tiến thân. Nạn công an giết người trong lúc tạm giam diễn ra vô cùng phỏ biến trong xã hội này là một ví dụ minh chứng. Rồi trong hàng vạn những con người đó, thì cũng sẽ có một số ít leo lên thành thủ tướng, thành tổng bí thư, thành chủ tịch nước, thành chủ tịch hoặc bí thư các tỉnh. Rồi họ làm gì? Chẳng làm gì ngoài bóp cổ dân cho lòi ra tiền để lấy lại vốn đã mua ghế trước đó, và tiếp tục bóp cổ dân để có tiền tích lũy làm giàu và mua ghế cao hơn. Cứ như thế từ địa phương đến Trung Ương của Việt Nam, rặc một phường lãnh đạo như thế. Lãnh đạo làm tiền với nhân dân và mua quan bán tước cho mình.

Tư tưởng “Để cho đảng và nhà nước lo” thì họ “lo” như thế đấy. Những tên tham lam, vơ vét và dốt nát được hệ thống chính trị này dung dưỡng và nuôi lớn từ những mầm non. Với mọi thế hệ rặc như vậy, thì chắc chắn bọn họ sẽ bán luôn cả giang sơn nếu cảm thấy … được giá. Và họ đang đem giang sơn này để bán từng phần đó. Ban đầu bán quyền lợi, sau khi quyền lợi đất nước cạn thì họ bán lãnh thổ.”

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 2019
Thực ra kẻ tiếp tay cho Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam không phải Thành Long mà là ĐCS Việt Nam. Thành Long chỉ là kẻ ủng hộ chính quyền Bắc Kinh như bao người khác, nhưng có điều ông này là người nổi tiếng. Thành Long có ủng hộ Tập Cận Bình hay không thì Tập Cận Bình vẫn hành động như thế. Còn ĐCS Việt Nam thì khác, chính họ là kẻ đã mở cổng thành mời giặc vào nhà xơi từng món mà bao thế hệ nhân dân Việt Nam đã bỏ công sức ra xây dựng và gìn giữ. So với Thành long, ĐCS là kẻ đáng lên án hơn nhiều. Vì Thành Long không có khả năng làm cho dân Việt mất nước, mà chính ĐCS Việt Nam mới có khả năng đó...
10 Tháng Mười Một 2019
Có Ngài Nghệ Sĩ, họ Trịnh tên Cung, từ quê nhà qua đây thăm con, đã huênh hoang tuyên bố là: địa điểm sinh hoạt nghệ thuật của tư nhân Viet Art Center cao ngạo quá, dám dùng cái tên đầy tham vọng cho những sinh hoạt quá tầm thường, rồi những sản phẩm Nghệ Thuật được trưng bày ở đây đều là sao chép, cóp nhặt, rác rưởi, đáng vứt đi. Ông còn chê chủ nhân là thất học, mù tịt về Nghệ Thuật, nên cắp sách tới trường, học lại căn bản. Ông tự cao tự đại kiểm nhận là trong cái quốc gia 90 triệu dân bên kia, chỉ có 5 người là thiên tài, trong số đó, ông là 1.
10 Tháng Mười Một 2019
Thích Trí Quang là một lãnh tụ đối lập trước năm 1975 trong đó có việc kêu gọi các sư sãi xuống đường chống đối nhà cầm quyền với sự hậu thuẩn một số tướng lĩnh, sỹ quan VNCH. Sau 1975 Quang đã bị ném vào sọt rác, y không thể kêu gọi Phật Tử xuống đường chống đối nhà cầm quyền csVN và khối Phật Giáo ồn ào trước năm 1975 đã bị quy tụ về mốt mối có tên Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, một cơ sở ngụy trang nhằm ngu dân hóa mà chủ quản của nó là đảng csVN.
09 Tháng Mười Một 2019
“CNXH là một chủ thuyết và mô hình hoàn toàn miễn phí, nhưng tất cả những quốc gia áp dụng nó đều phải trả một cái giá quá lớn, không thể nào đo đếm, cho những gì mà nó tạo ra và để lại. CNXH muốn tạo nên một xã hội hoàn toàn tự do và công bằng, nhưng nó lại được xây dựng bằng cách chỉ một nhóm nhỏ người được tự do toàn quyền tước đoạt tự do của tất cả từng cá nhân còn lại trong xã hội ngay từ khi mới sinh ra và chia đều sự bất công mà không cho họ được quyền lựa chọn.”
08 Tháng Mười Một 2019
Năm 2012, Jackie Chan than phiền với báo chí Trung Quốc rằng Hồng Kông “đã trở thành một thành phố chống đối” và đề xuất cắt giảm tự do ngôn luận tại Hồng Kông. “Mọi người thóa mạ các nhà lãnh đạo Trung Quốc, hay bất cứ thứ gì họ thích chỉ trích, và phản đối tất cả mọi thứ”, Jackie Chan nói với tờ Southern Weekly phát hành tại Quảng Đông. “Chính quyền cần quy định những vấn đề mọi người có thể phản đối và những vấn đề không được phép”. Câu trả lời cho Brian Wu: Một kẻ khi đã phản bội niềm tin của đồng bào mình rồi thì còn làm điều tốt cho đất nước nào được nữa?
08 Tháng Mười Một 2019
rút cuộc anh cũng chỉ là một thằng hề biến thái, một thằng đồng cô đồng cốt bịnh hoạn giống như dạng bệnh hoạn bạn anh như Đàm Vĩnh Hưng, Minh Béo... mà xã hội đảo điên này đã sản sinh ra. Chúng tôi thề sẽ không bao giờ đi xem anh biểu diễn nữa, và không coi anh như một nghệ sĩ chân chính nữa. Vì giờ đây, NSUT Hoài Linh với chúng tôi không còn là một nghệ sĩ, không còn là một con người để chúng tôi yêu mến nữa. Giờ đây với chúng tôi anh chỉ là một thằng hề rẻ tiền, một thằng ngu bẩm sinh và là một cục cứt to tướng...
07 Tháng Mười Một 2019
ĐCS giành quyền lãnh đạo đất nước để trục lợi chứ không hề có trách nhiệm với đất nước. Kẻ có trách nhiệm không bao giờ đổ lỗi, kẻ có trách nhiệm luôn có óc cầu tiến, kẻ có trách nhiệm luôn lắng nghe và học hỏi những điều tốt những điều có lợi cho đất nước chứ không bao giờ tự cho mình là chân lý rồi chụp mũ cho những lời nói thật là “phản động”, là “xuyên tạc” vv… Bản chất của ĐCS là không lắng nghe, không thừa nhận cái sai của mình mà chỉ tìm lý do đổ lỗi. ĐCS, một tập đoàn chính trị vô trách nhiệm với đất nước.
04 Tháng Mười Một 2019
Ngã về Trung Quốc để đảng tồn tại thì sẽ phải trả một cái giá rất đắt là đất nước sẽ mất. Và sau khi mất nước, lúc đó đảng cũng không còn. ĐCS chưa bao giờ làm gì điều sáng suốt, ĐCS chưa bao giờ biết rút ra bài học nào cho đất nước. Dưới tay ĐCS, Việt Nam đang đi từ sai lầm này đến sai lầm khác mà không bao giờ chịu nhìn nhận cái sai. Tính kiêu ngạo đến cực đoan, cộng với sự dốt nát, và cộng thêm sự cố chấp cực độ nó sẽ thành một tính kiêu ngạo đặc trưng – đó chính là tính kiêu ngạo Cộng Sản. Chính tính kiêu ngạo Cộng Sản ăn sâu vào máu các ông lãnh đạo CS nên chẳng ai học được bài học nào...
03 Tháng Mười Một 2019
Chính quyền Anh quốc có trách nhiệm kiểm soát di dân, và họ nhận trách nhiệm rằng “do đã soát xét quá kỹ lưỡng mới dẫn tới thảm hoạ cho 39 con người” xa lạ mà họ không biết là ai kia. Châu Âu đang đối mặt với nạn di dân từ các quốc gia với chế độ độc tài, có chiến tranh hoặc nghèo đói, họ đang áp dụng một chính sách nhân đạo cho tất cả các công dân khác tới cư trú, chỉ cần có “một lý do hợp lý”. Họ coi tất cả con người đều xứng đáng được sống và được bảo vệ.
02 Tháng Mười Một 2019
Chẳng lẽ bạn có nhiều tiền mà bạn nỡ lòng nào dìm con cái bạn trong nền giáo dục XHCN sao? Bạn đợi nền giáo dục này tự tốt lên hay tìm cho con mình một nền giáo dục khác? Không ai có thể hy vọng giáo dục XHCN tự tốt, ngay cả giới quan chức CS cũng tự nhận ra điều đó, và họ cố hết sức để rút tiền dân và đưa con cái đi tị nạn giáo dục dù chi phí rất đắt đỏ. Việt Nam, một đất nước đang chìm trong bất hạnh và đang bế tắc không có đường thoát vì lòng ích kỷ và sự thờ ơ. Thế mới đắng!