Người buôn thân

27 Tháng Năm 20199:11 CH(Xem: 121)

NGƯỜI BUÔN THÂN


a (484)




Lu Thi Tuong Uyen
     Facebook



... Ngày xưa tôi mê đọc Truyện Kiều dù thời đó nó bị loại vào thứ văn học đồi trụy. Không hiểu vì sao số phận của Thúy Kiều đã làm tôi ray rức.

Sau 30 tháng tư 1975 hiện tượng Kiều nữ đã trở thành thực tế và lan tràn trên các đường phố Sài Gòn tôi phải đi qua. Lý do nào, hoàn cảnh nào, ngoại trừ vì ‘tiền’, có thể đưa đẩy một phụ nữ quyết định đi buôn thân mà không đi buôn khoai hay buôn lậu như những người phụ nữ khác? Để rồi phải hứng chịu mọi khinh bỉ của xã hội?

Những ưu tư của tôi về thảm cảnh này ngày càng tăng dần, khi tôi nghe một phụ nữ gia đình tôi quen biết đã vì hoàn cảnh, cha và chồng đi tù khổ sai, sống cô đơn vì mẹ mất từ bé, không anh chị em nên đã dấn thân vào con đường này. Tôi xót xa cho số phận cô và chỉ thầm cầu mong bóng đêm che chở, để không ai nhận ra cô là người quen…

Tôi định cư vào năm 1980 ở Hoà Lan, một đất nước văn minh và phồn thịnh. Tôi ngạc nhiên vô cùng khi thấy nghề buôn thân vẫn tồn tại. Đã vậy vào thời điểm đó họ lại đang có những dự định hợp thức hóa nghề này.

Nhưng mãi đến tháng 10 năm 2000, nghề này mới được pháp lý chính thức công nhận. Tức là xã hội Hoà Lan cần đến 20 năm để dung hoà được những tầm nhìn khác nhau.

Tôi đã cố gắng theo dõi những cuộc tranh luận sôi nổi, đọc những bài phóng sự, những bài nghiên cứu về xã hội và đọc thêm những bài phỏng vấn các phụ nữ hành nghề.

Thành phố Utrecht, là một tỉnh lớn với dân số trên 1 triệu, đã phỏng vấn 41 người buôn thân. Trong số 41 người này có 67% cho biết họ làm vì muốn có tiền để tiêu xài thoải mái. Một nữa kia là bị ép buộc và số còn lại vì ‘những lý do khác nhau’.

Đọc thêm những bài phỏng vấn từ các tuần báo phụ nữ có uy tín khác như Libelle, Margriet, tôi hiểu Kiều nữ Hoà Lan rất khác Kiều nữ Việt Nam. ‘Những lý do khác nhau’ là vì nhu cầu tình dục một số phụ nữ khá cao mà chồng họ không đáp ứng đủ. Có người lại kể rằng họ như một Cán sự xã hội, thường xuyên lắng nghe tâm sự của thân chủ.

Abraham Maslow là nhà Tâm lý học người Mỹ, nổi tiếng trên thế giới qua học thuyết Nhân Văn (Humanistic theory). Vào năm 1943 ông đã lập ra Tháp Nhu Cầu của con người và đã liệt kê tình dục vào một trong những nhu cầu cần thiết nhất, ngang hàng với việc ăn uống và ngủ nghê. Ông cho rằng nếu không đáp ứng được những nhu cầu cần thiết này, con người sẽ bị xáo trộn về mặt tâm lý và đi đến nguy cơ bị khủng hoảng tinh thần.

Do đó, không những ta phải chấp nhận những Người Buôn Thân này, mà còn nên cảm ơn họ. Vì họ đáp ứng được những nhu cầu cần thiết cho những kẻ bất hạnh như khuyết tật, độc thân, ly dị, quá vợ v.v… dù chỉ trên diện tiền trao cháo múc. Họ cũng đã góp phần ngăn chận tệ nạn loạn luân, hiếp dâm xảy ra trong mọi xã hội và nằm ở nhiều tầng lớp khác nhau.

Tôi cảm phục những người Hoà Lan đã dám nêu ra sự thật và đã mạnh dạn chuyển hướng dư luận. Mặc dầu những phụ nữ hành nghề này sẽ không bao giờ được coi trọng như bác sĩ, kỹ sư hay luật sư, người dân ở đây dần dà xem việc mua bán thân là chuyện bình thường và hợp pháp.

Những thắc mắc năm xưa của tôi bây giờ đã được giải đáp gần hết. Nhưng những câu hỏi kế tiếp là xã hội Việt Nam đã có đủ điều kiện để hợp thức hoá nghề này chưa? Và ai là người dám đứng ra thay đổi định kiến của xã hội mà không sợ bị ném đá?

Muốn hợp thức hóa ta cần có những bảo đảm tối thiểu trên mặt an ninh, y tế và quyền lợi công nhân. Đó là tôi chưa nói đến việc hỗ trợ về tâm lý dư luận, hướng dẫn thay đổi nghề nghiệp v.v…

Nhưng ta có thể bàn gì về an ninh, khi hành vi công an Việt Nam không khác gì côn đồ? Khi ngành y tế là ổ chứa đầy những vi khuẩn tham nhũng? Và khi hiến pháp chỉ để bảo vệ những kẻ bán đứng linh hồn dân tộc? Thiên đường của Xã Hội Chủ Nghĩa chỉ là thiên đường của những kẻ mù, câm và điếc!

Theo tôi xã hội Việt Nam còn phải khắc phục nhiều vấn đề trước khi đi đến quyết định hợp thức hoá. Nhưng ta có thể học lần kinh nghiệm của các quốc gia đã đi trước, để xem phần nào hữu hiệu và phần nào có thể áp dụng vào xã hội Việt Nam.

Ngày nào nhân phẩm của người dân còn bị chà đạp như một miếng giẻ rách, ngày đó thân phận của các Kiều nữ Việt Nam không khấm khá hơn được bao nhiêu. Tuy nhiên, điều ta có thể làm trong khi chờ đợi xã hội thay đổi là, gỡ mặt nạ đạo đức giả ra để dám nhìn thẳng vào sự thật, lắng nghe sự thật và nói lên sự thật!

Lữ thị Tường Uyên
Hòa Lan, 24-03-2014

Tài liệu tham khảo:

https://chienluocsong.com/thang-b%E1%BA%ADc-nhu-c%E1%BA%A7…/
http://a4ve.lotowo.com/…/cac-mo-hinh-ly-thuyet-ve-hanh-phuc…
http://www.emancipatie.nl/…/Prostitutie/Dossier_Prostitutie/
http://dare.uva.nl/document/180737
lp-v-j-0000002431.pdf
http://glazenwetgevingshuis.nl/archives/270
ob249-volledige-tekst_tcm44-59936.pdf

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Sáu 2019
Chúng ta thì báo chí bị kiểm duyệt ngặt nghèo, đặt dưới sự lãnh đạo của đảng và sự kiểm soát của nhà nước: từ thành lập, hoạt động, tài chính, thẻ nhà báo và mọi hoạt động liên quan đến báo chí. Và nhiều thông tin trong đời sống hiển hiện trước mắt thì họ không đưa, nhưng có những tin thì họ nhanh chóng và dồn dập lên tiếng, thậm chí kết tội một nghi can, nghi phạm nào đó thay cả toà án, đặc biệt là đối với những người bị cáo buộc các tội danh liên quan tới chính trị - báo chí đăng hình ảnh và đưa ra các nhận định kết tội hòng làm cho dư luận hay xã hội hiểu sai lệch về người bị cáo buộc và các nguyên tắc tố tụng của luật pháp.
18 Tháng Sáu 2019
Còn Việt Nam thì sao? Hiện nay đất nước Việt Nam đang bị mất đi một thành trì bảo vệ. Nhà nước CHXHCNVN là một nhà nước ngã về ngoại bang chống lại quyền lợi dân tộc. Giờ dây người dân Việt Nam chỉ còn lại thành trì cuối cùng để bảo vệ, đó nhân dân phải tự bảo vệ chính mình. Nhưng xem ra với ý thức chính trị kém và thái độ chính trị yếu ớt như hiện nay thì con đường mất nước đang đón chờ nhân dân Việt Nam. Hậu mất nước sẽ là diệt chủng, điều này khó tránh khỏi. Dân tộc mất nước nào cũng đối đầu với nguy cơ đó hết, nên chẳng có ngoại lệ nào cho dân tộc Việt Nam....
11 Tháng Sáu 2019
Không những thế dân Việt còn định kiện ra tòa án Mỹ và Liên Hiệp Quốc. Nếu các toà án này thụ lý và chế tài hết thì dân Việt cần gì đổ máu ,hy sinh , vào tù để đánh đổ cộng sản thay đổi thể chế chính trị ? Chỉ cần ăn rồi ngồi nghiên cứu xem kiện ở đâu là được rồi. Tư duy kiện cáo là tư duy giết chết đấu tranh. Bạn chỉ có thể kiện được sau khi bạn đã đấu tranh để xây dựng một nhà nước pháp quyền. Dân Đài Loan không đấu tranh xây dựng một xã hôi pháp trị, tam quyền phân lập, tư pháp độc lập để dân Việt hưởng xái.
10 Tháng Sáu 2019
Một bên cố níu kéo thể chế độc tài nhiều đặc quyền, đặc lợi và một bên mong muốn thay đổi quốc gia đi theo con đường dân chủ văn minh, trong con đường đó tất nhiên phải có đảng phái đối lập và bất cứ những sự kiện nào trong xã hội cũng sẽ được làm rõ, đưa ra công luận thì khi đó đảng viên đảng csVN sẽ không còn đất sống, vì thế; không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Minh Triết đã nói rằng: “Từ bỏ điều 4 Hiến Pháp là tự sát”!. Điều 4/HP là gì?: ...
10 Tháng Sáu 2019
Khi Quốc hội thông qua luật đặt khu để chính thức lùa dân tộc sập bẫy trò nhượng đất của Đảng. Lúc đó, dân ta thấy rằng, cái bẫy ấy quá lộ liễu nên đã bùng lên phản ứng để thoát bẫy. Vì thế mà chính quyền đã đổi cách. Họ chia cái bẫy này thành 3 bước. Bước thứ nhất, Luật Đặt Khu bị hoãn nhưng Đặc Khu Vân Đồn vẫn cứ thi công; bước thứ 2, khánh thành sân bay quốc tế Vân Đồn và cho nó đi vào hoạt động; bước 3, lên kế hoạch thuê “nước ngoài” quản lý đặt khu. Thế là xong. Nước ngoài là ai? Không cần giải thích. Đây rõ ràng là quyết một lần không xong, thì chia làm nhiều lần thực hiện thì mọi chuyện êm xuôi.
09 Tháng Sáu 2019
Trước chị Tiến anh Đinh La Thăng khi còn ở cương vị Bộ Trưởng Bộ GTVT cũng dùng mũi của mình để ngửi...Bi tum nhựa đường sau khi mấy cái con đường cao tốc anh và anh Ba Dzũng xà xẻo từ vốn ODA vừa khánh thành xong đã bung..ổ gà... Một cái Bộ như Bộ GTVT mà không có máy móc thử nghiệm chất lượng nhựa đường, chỉ dùng mũi để ngửi và đánh giá thì không khác gì...loài chó!
08 Tháng Sáu 2019
Đây là thứ vận mệnh tương quan của thầy trò Hán phỉ, thằng trò Ba Đình tham dự diễn đàn Shangri-La bấy lâu là đến để nghe hơn để nói, có nói thì toàn là nói bá láp, chưa bao giờ có được một thằng (bộ trưởng cuốc phòng) nào dám chỉ mặt kẻ cướp, nhiều khi lại còn nói có lợi cho Tầu cộng. Lần này thằng thầy Bắc Kinh đến Shangri La với một phái đoàn cao cấp nhất từ trước đến giờ, để lớn tiếng của thứ vừa ăn cướp vừa la làng rằng sẽ: Không để mất một tấc đất lãnh thổ nào’ và ‘bất cứ sự can thiệp nào từ bên ngoài chắc chắn sẽ thất bại.
05 Tháng Sáu 2019
Dân số tăng và kinh tế phát triển, Việt Nam cần tìm các nguồn năng lượng khác để bù thêm vào mức sản xuất khí đốt trong nước. Vấn đề của Việt Nam không phải là không có trữ lượng khí đốt tự nhiên dồi dào ngoài khơi, mà là những túi dầu khí này nằm trong vùng biển mà Bắc Kinh cũng tuyên bố chủ quyền — mặc dù nằm trong Vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý (EEZ) của Việt Nam. Trong vài năm qua Bắc Kinh đã hai lần phá vỡ kế hoạch khai thác của Việt Nam bằng những mối đe dọa cả về kinh tế và quân sự.
04 Tháng Sáu 2019
D. Trump có đánh TQ bằng vũ khí hay không thì chưa ai biết nhưng đại bộ phận người dân yêu dân chủ, tự do, nhân quyền đều mong muốn Mỹ sẽ ra đòn cảnh cáo TQ nhằm làm cho bọn chúng co vòi cái thói bá quyền nước lớn, bảo vệ sự độc lập của đảo quốc Đài Loan và cuối cùng thì xóa sổ luôn những hòn đảo nhân tạo mà bọn chúng xây dựng trái phép trong vùng biển Việt Nam. Chiến tranh là điều không ai mong muốn, nhưng đối với TQ một cuộc chiến tranh có thể sẽ xóa bỏ hoàn toàn chủ nghĩa cộng sản tại quốc gia này làm cho đảng csVN không còn chỗ để bám víu và tạo cơ hội cho dân tộc Việt Nam đứng lên...
04 Tháng Sáu 2019
Đừng bao giờ ảo tưởng về lòng ân hận của nhóm người cao nhất trong Đảng kể cả còn sống hay chưa từng giây máu ăn phần như Tập Cận Bình hôm nay. Nếu Thiên An Môn chấm dứt trong xác người nằm phơi giữa quảng trường thì ngày nay hàng trăm ngàn người Tây Tạng và Duy Ngô Nhĩ đang lăn lộn trong tủi nhục giữa các tại tập trung với “tội danh” phản động. Tập Cận Bình tỏ ra không hề thua kém các tiền bối của y về khoản bảo vệ quyền lực và triệt để thanh trừng đối thủ để tránh hậu hoạn. Việt Nam cũng không hề tụt hậu nếu so với đàn anh nhất là về khoản đàn áp và tàn sát.