Đọc Nhật ký Bộ đội Đặng Thùy Trâm, Nhớ Thiếu úy Thiết Giáp Trần Phương

28 Tháng Tư 201910:02 CH(Xem: 642)

Đọc Nhật ký Bộ đội Đặng Thùy Trâm,
Nhớ Thiếu úy Thiết Giáp Trần Phương



quandoivnch-thietgiap3



Chương Khuê





Thời gian qua, cuốn nhật ký của cô bác sĩ bộ -đội -cụ -hồ Đặng Thùy Trâm là đề tài khá nổi bật trên các phương tiện truyền thông. Chẳng những nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam phát động rầm rộ cả phong trào học tập tinh thần Đặng Thùy Trâm, mà ngay cả ở Mỹ, mới đây không lâu, cũng có kẻ rấp ranh thòm thèm chuyện như thế, như ông thượng nghĩ sĩ vốn nổi tiếng có câu nói làm nhức óc chủ nhà người ta, “the wrong guys won the war” Mc. Cain, ông tướng gì đó (quên mất tên) trong Bộ Tham mưu Liên quân nữa nói, “ Gía như binh sĩ Mỹ có được cái tinh thần Đặng Thùy Trâm…”, sau khi, chỉ trong vòng một tháng đầu năm 2006, bản dịch sang tiếng Anh cuả cuốn nhật ký được người Mỹ mua cả năm chục ngàn cuốn .

Tôi “thiếu điều kiện” để đọc trọn cuốn nhật ký, nhưng sau khi chịu khó lướt qua, trên online, một rừng bài mao tôn cương từ mọi phía quanh đề tài này với những câu trích dẫn, cũng tàm tạm “bắt được”… tinh thần Đặng Thùy Trâm. Tôi cảm phục cô bác sĩ bộ đội trẻ tuổi có tình yêu nước nồng nàn, đã chiến đấu can trường trong hy sinh gian khổ; tôi cảm xúc với cô niềm cô đơn, nỗi nhớ cha nhớ mẹ, nhớ em mãi quê nhà xa xăm. Từ cảm phục xúc động, dâng tràn trong lòng tôi nỗi thương tâm cuộc đời người con gái Hà nội bất hạnh. Bất chợt tôi nhớ tới người lính miền Nam bạn tôi lúc xưa, Thiếu úy Thiết giáp Trần Phương cũng đã để lại cho tôi cuốn nhật ký của anh ta, nhờ tôi giao lại cho người chị ruột anh, “nếu lần đi này tao không trở về”.

Trần Phương trong nhóm chúng tôi gồm mười ba chuẩn úy “mới toanh quai chảo” vừa xuất thân từ khóa 20 Sĩ quan Căn bản Thiết Giáp sau khi tốt nghiệp K.26 / SQTB ở Trường Bộ Binh Thủ Đức, được phân phối về Thiết đoàn 9 Kỵ Binh, lúc bấy giờ, 1969, đóng ở tỉnh Bạc Liêu. Sau mấy tháng đi theo ngồi trên xe M113 coi “người ta” đánh nhau gọi là “thời gian tập sự” cho quen mùi chiến tranh, Phương và tôi cùng 6 người nữa, là DV Trường, T Son, NM Giảng, ĐV Sự, TV Nhâm, TV Hai, lại được về chung Chi Đoàn 3/12 tân lập ( sau này là CĐ3/9). Phải nói là “được” về chi đoàn này, vì cái không khí ở đây thoải mái quá. “Trên đầu” chúng tôi chỉ có hai ông Chi đoàn trưởng và ông Chi đoàn phó, Đại úy Nguyễn Hữu Đức va Thiếu úy Nguyễn Ngọc Sinh; mà ông CĐT lại …tài lãnh đạo chỉ huy hết xẩy: ông xem chúng tôi như những người em, ông lo hướng dẫn từng li từng tí, ông không bao giờ nặng lời ngay cả những lúc chúng tôi…loạng quạng nơi chiến trường. Dưới chi đoàn là chi đội; tám anh em chúng tôi chia thành bốn cặp bầu nhau làm bốn chi đội trưởng, phó.

Trần Phương nhỏ con, tính hiền lành, nói năng nhỏ nhẹ, một cặp với Nhâm và làm chi đội phó, nhưng đánh giặc ham nhất, lì nhất, hay bị cái tật chưa có lệnh tấn công chiếm mục tiêu mà cứ nhào vô trước, khiến có lúc cả chi đoàn phải… theo để yểm trợ hắn . Tính “hiếu chiến” và lòng dũng cảm của chuẩn úy Phương không bao lâu đã tạo được sự “ thần phục” nơi những người lính già trong đơn vị, trước đây xem thường chúng tôi “lính sữa biết gì” . Qủa thực, hồi Chi đoàn mới thành lập, ai cũng ngao ngán, “chi đội trưởng chi đội phó gì mà toàn mới ra trường”; binh thư và thực tế lại rành rành ra đó : địch luôn luôn dí cho bằng được, chơi trò đánh phủ đầu bất cứ đơn vị tân lập nào của đối phương. Vậy mà qua mấy lần đụng độ, từ Bạc Liêu, Sóc Trăng, đến Rạch Giá , Chương Thiện, Vĩnh Bình , Châu Đốc…,địch quân đều bị chúng tôi dí tả tơi . Phương đánh giặc hăng, đi chơi cũng hăng hơn ai hết; mỗi lần về dưỡng quân, “vào khỏi cổng hậu cứ, xuống khỏi xe là chỉ còn nhìn thấy hai cái gót chân của chuẩn úy Phương “, nhận xét của Đại úy Chi đoàn trưởng, “nhưng thôi, kệ hắn, ngựa chứng mà “

“Con ngựa chứng” bổng một hôm, khoảng đầu năm 1970, trước giờ Chi đoàn rời hậu cứ ở Cần Thơ đi tăng phái cho tiểu khu Rạch Giá, đưa cho tôi một cuốn tập khá dày, “dở chứng” bảo:

- Huy à, những chuyến đi trước tao không nghĩ gì, nhưng lần đi này tao linh tính thế nào đó. Đây là cuốn nhật ký của tao, nhờ mày giữ, và cứ tự nhiên đọc nếu thích, trong này có đia chỉ của mẹ và chị tao ở Quảng Trị; nếu tao tử , mày nhắn tin để chị vào đưa xác tao về quê, và nhớ giao lại cuốn nhật ký cho bà chị tao “.

Tôi ngạc nhiên vì từ trước tới giờ Chi đoàn đã lai rai chịu tử vong, nhưng cả bọn tám đứa chúng tôi vẫn chưa ai hề hấn gì, sao Phương hôm nay lại bị cái chết ám ảnh thế này ; vã lại lại tôi chưa bao giờ nghe anh nhắc đến chuyện trăn trối. Tôi ngay tình gạt ngang:

- Mày bữa nay sao bày trò; tướng mày còn lâu.

- Thật đó mày. Mày giúp tao đi.

Tôi cầm đại lấy cuốn nhật ký để Phương trở lại chi đội của anh, vì đoàn cua sắt đã sắp sửa tới giờ di chuyển.

Hai tuần sau Chuẩn úy Trần Phương hy sinh, cùng Chuẩn úy Nhâm, chi đôi trưởng, và một số đồng đội trong môt trận đánh ác liệt ở Rach Gía . Binh sĩ cùng M113 với Phương kể lại, “ông ấy đánh giặc như xi nê cao bồi, chúng bắn ra như mưa, mà ông tỉnh bơ, cứ chồm người lên quan sát điều động. Đạn trúng mũ sắt quay rớt xuống, ông chụp lại đôi lên, chúng quất tiếp, trúng vào khẩu colt ông mang trước ngực, không sao, ông đứng lên quan sát điều động tiếp, và lần này ông lãnh nguyên một tràng phòng không, chưa thấy ai lì như ông này”.

Tôi trình vơi Chi đoàn trưởng về chuyện trối trăn của Phương nhưng giữ cuốn nhật ký để đích thân tôi trao lại cho người chị khi vào nhận xác em. Tôi mở cuốn nhật để lấy địa chỉ của Phương, và đọc từ đầu đến cuối. Tôi còn nhớ có những dòng thế này:

“KBC 3749, ngày …Thế là mình đã thỏa được nguyện vọng. Hồi bé tý, mỗi lần thấy đoàn xe tăng chạy qua, mình thấy những chú lính ngồi trên xe sao mà oai hùng quá, và ước gì sau này lớn lên gia nhập quân đội, mình được đi lính Thiêt giáp . Mình sẽ dẹp tan cái bọn phá làng phá xóm người ta …..

“U Minh Thượng, Căn cứ Bình Minh ngày …Tưởng Tết này được nghỉ xã hơi tại căn cứ, sẽ có phái đoàn Văn nghệ Trung ương yểm trợ tiền tuyến đến giúp vui xuân. Đùng một cái chi đoàn được lệnh đi giữ an ninh cho đồng bào quận Kiến An, vì có tin một thiếu úy VC ra chiêu hồi tiết lộ địch sẽ đánh chiếm quận lỵ vào đêm giao thừa. Quận Kiến An (thuộc tỉnh Kiên Giang) cách căn cứ chừng trên dưới mười cây số, nhưng đường đi chằng chịt kinh rạch sình lầy. Chưa khi nào di chuyển trên một quảng đường ngắn mà vất vả, khổ cực, nguy hiểm và mất nhiều thời gian như chuyến đi này, vì đất ở vùng này “không có chân”, cua sắt sụp vào lầy càng ngo ngoe bươn ra, càng bị lún; dọc đường còn bị chúng bắn lén …

“Cuối cùng, sau hai ngày hai đêm lặn lội không ngủ, ăn uống cầm hơi, chi đoàn đến quận lỵ kip trước đêm giao thừa, làm một vòng cung, hướng sung ra ngoài, ôm kín quận lỵ……

“Giá như các anh không đến, không biết ba ngày Tết ra sao. Chúng nó hay về đây quậy phá lắm .Khi bắt cóc, khi giết, khi hăm dọa, cướp của...”rất nhiều người dân tâm sự với lính.

“Thất Sơn, ngàỵ … Trong số tù binh bi ta bắt trong trận đánh hôm qua có mấy anh chàng tội nghiệp quá, mặt mày non choẹt và trông hiền lành. Mấy anh chàng này đều khai, “Chúng em đang đi học, tới tuổi đi lính, được gíao dục rằng đồng bào Miền Nam đói khổ, bị Mỹ Ngụy kìm kẹp. Không ngờ vào đây chúng em thấy đồng bào tự do no ấm qúa ….”

“Chương Thiện ngày … Hôm nay nhận được thư Chị. Đọc thư thấy nhớ Má và thương Chị quá chừng. Má ơi, từ ngày ra đơn vị đến giờ, đã gần một năm, con biết Má và Chị đang lo lắng ngày đêm cho con nơi mũi tên hòn đạn. Nhưng Má và Chị đừng lo, người ta sống chết có số cả . Con xa cách Má và Chị, nhưng ở đây con có đồng đội, anh em sống với nhau có khi hơn cả ruột thịt nữa đó Má…

“Má hỏi mình “đi đánh nhau có mệt lắm không”. Đánh nhau thì “không mệt”, vì, như phim cao bồi, “bắn chậm là chết”, thì giờ đâu để biết mệt hay không. Nhưng những lúc di chuyển đường trường, ngồi trên xe lắc lư suốt đêm ngày, khi nóng nực bụi khói , khi lạnh buốt gió mưa; nhìn chung quanh, nhìn trước nhìn sau, nhìn lên mình, chỉ thấy rặt một màu ngụy trang olive, nghe đều đều tiếng máy nổ, tiếng xích ken két nghiến xuống mặt đường, mới cảm thấy rã rời mệt mỏi; và nhất là khi trên đường trở về từ một chiến trường xa xôi ề với ít nhiều tổn thương mất mát đồng đội, thêm nỗi lòng rười rượi tiếc thương…

“Nhưng cảm giác mệt mõi biến ngay mất mỗi lần mình ngang qua những thị trấn, xóm thôn đang được yên ổn trong đêm.

“Cần Thơ, ngày … Trường Tiểu học Cai Lậy bị VC pháo kích giữa ban ngày, đang giờ học. Cái bọn khốn kiếp này không chừa một ai...

“Má ơi, Má đừng buồn trách con sao chưa thể về một lần thăm Má và Chị, nha Má. Lúc này giặc kéo vào đông hơn, chiến trường sôi động… “

Phòng xác không thể chờ người Chị của cố Thiếu úy Trần Phương lâu hơn nữa . Đơn vị buộc phải mai táng anh tại địa phương, thị xã Rạch Gía, sau hai tuần chờ đợi . Đất Rạch Giá đâu cũng nước, huyệt cố ý đào nông, nhưng quan tài Phương vẫn sóng sánh. Năm chiếc M113 quay pháo tháp lên trời. Năm tràng đại liên 12 ly 7 xé bầu trời xám xịt. Tiếng nổ nghe vọng mãi trong khu rừng tràm.

Hai tuần sau khi chôn cất em, người chị mới vào đến Rach Gía. Tôi không gặp được chị vì lúc đó tôi đang nằm ở Quân y viện Phan thanh Giản Cần Thơ do thương tích khá nặng trong một trận đụng độ mà đích quân chơi chiến thuật độn thổ, cũng trong vùng Rạch Giá. Tôi chỉ nghe kể lại, nhờ sự thông cảm hết sức đặc biệt trước nguyện vọng của người chị, lời trối trăn của Phương, và cùng thỉnh nguyện của Đại úy Chi đoàn trưởng, ông Tỉnh trưởng Rạch Giá đã bỏ sang một bên nguyên tắc vệ sinh, cho phép đào xác Phương lên, thay quan tài bằng kẽm để đưa Phương về quê. Nhưng lên đến Sàigòn, chờ mãi không có chuyến bay, người chị buộc lòng để Phương nằm lại Nghĩa trang Quân Đội ở Thủ Đức.

Đã hơn ba mươi sáu năm trôi qua.Tôi không còn nhớ nhiều những gì người chuẩn úy Thiết giáp Trần Phương đã ghi trong cuốn nhật ký của anh. Nhưng tôi nhớ chắc chắn một điều : người lính chiến của quân đội Miền Nam ấy đã không hề nhắc đến đoàn này đảng nọ, và anh cũng chẳng dùng những chữ “quỉ dữ, xấu xa, bọn chó, ăn cướp, rắn độc” trong những hàng anh viết trách móc tại sao ông Hồ chí Minh lại xua quân vào đánh phá khi đồng bào Miền Nam đang sống yên lành, đang lo kiến thiết xây dựng đất nước, như cô Đặng Thùy Trâm đã dành cho tổng thống Mỹ Nixon, vị tổng tư lệnh của một quân đội có mặt ở Miền Nam sau bộ đội cụ Hồ.


Tháng Tư, 2006


nguồn: https://hung-viet.org/p24a1560/doc-nhat-ky-bo-doi-dang-thuy-tram-nho-thieu-uy-thiet-giap-tran-phuong

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Tám 20194:20 CH(Xem: 91)
Đảng đã chứng minh điều này một cách tuyệt đối. Hãy nhìn sự trung thành của Đảng ta đối với Đảng Cộng sản Trung Quốc thì rõ. Bao nhiêu lần Trung Quốc âm thầm lấn chiếm biên giới, hải đảo và nhất là công khai đánh Hoàng Sa, Gạc Ma có lãnh đạo nào trong Đảng lên tiếng báo động hay chống đối không? Quốc hội mà ông Trần Đăng Khoa kính ngưỡng đã bao giờ ra nghị quyết về Trường Sa, Hoàng Sa hay bãi Tư Chính chưa hay chỉ lập lờ giao trách nhiệm trên đầu chính phủ trong khi chính phủ lại bị Đảng chi phối một cách triệt để, vậy thì ông yêu Đảng để làm gì khi không chịu yêu Trung Quốc?
23 Tháng Tám 20194:18 CH(Xem: 142)
Ra luật An Ninh Mạng, suýt nữa thì ra luật Đặc khu. Cố tình trì hoãn ra luật Biểu tình, không công nhận tiếng Anh là ngôn ngữ thứ 2 . Nói tóm lại, mang tiếng Đại Diện Cho Dân, nhưng toàn làm những việc hại dân! Áo quần là lượt để che đi sự khiếm khuyết về tâm hồn, nhân cách, trí tuệ rỗng tuếch!!!
22 Tháng Tám 20192:22 CH(Xem: 190)
Nếu các đ/c dân quân hạ được chiếc 105 thì điều đó có thể xảy ra nếu nó bay vào tầm ngắm nhưng vận tốc của nó sẽ không dưới 800/km/h thì 19 viên đạn sẽ bay ở góc độ nào? Nếu chiếc máy bay này thực sự bị hạ thì phi công phải bay ở cao độ thấp chỉ vài trăm mét nhưng với vận tốc cao như vậy thì khẩu súng trường từ khi ngắm cho đến bay ra viên đạn sẽ ở đằng sau đuôi máy bay, vì thế muốn bắn trúng 19 khẩu súng này phải bắn đón đầu tức là canh khoảng không mà chiếc máy bay kia sắp tới và phơ, nhưng xác suất trúng cả 19 viên lại là điều không tưởng.
21 Tháng Tám 20192:38 CH(Xem: 313)
Thứ nhất Cải cách Ruộng đất đã giết 172 ngàn người để cào bằng sự đói nghèo ra toàn xã hội. Thứ nhì là cuộc nội chiến 21 năm đã tốn từ 3 đến 4 triệu sinh mạng để rồi sau đó đồng bào ly tán vì chạy trốn CS và nhân dân ở lại thì lầm than đói khổ. Thứ 3 là đến hôm nay, Việt Nam đang dần dần bị Trung Quốc thôn tính bằng xâm lược mềm lẫn xâm lược cứng. Tất cả những điều ĐCS đã làm ấy, không ít những thảm họa của nhân dân nhưng ĐCS lại bắt dân phải vinh danh nó như những ngày lễ lớn, thật là đau đớn không gì bằng.
21 Tháng Tám 20192:37 CH(Xem: 222)
Cs là một bọn chỉ giỏi ăn tục nói phét, chúng nói như rồng leo nhưng làm như mèo mửa, cứ nhìn những hình ảnh chân thực từ trong nước chúng ta mới thấy kinh tởm cho cái thói nói dối leo lẻo, nói mà không biết ngượng mồm của bọn chúng... Đám Dư lợn viên, Bò đỏ, AK 47 trốn chui trốn lủi đâu hết rồi sao không vào mà phản biện...
20 Tháng Tám 20191:11 CH(Xem: 363)
Kế đến là bọn đàn em hạ bộ nâng bi cấp trên cho nên chủ nghĩa nâng bi nở bùng như hoa cứt lợn sau mưa, nào là boác là thánh, tiên, Phật, Bồ Tát, tư tưởng boác Harvard không sánh bằng, boác có thể nói 25 thứ tiếng (tiếng bồi), boác là số 1, bởi vì nâng bi boác đồng nghĩa với còn đường hoạn lộ thăng hoa dù là nói dối...
19 Tháng Tám 201910:56 CH(Xem: 231)
Để bắt đầu sau khi chúng ta đã nhận thức được thì việc đầu tiên là phải lan truyền những mệnh đề trên trong gia đình, bạn bè và những người thân tín bằng phương pháp tuyên truyền, rỉ tai, nhỏ to tâm sự, khi sự đồng thuận đã dâng lên cao thì chúng ta sẽ nâng tầm thành những buổi mạn đàm, hội đàm của nhiều nhóm của nhiều giới: trí thức, văn nghệ sỹ, diễn viên, công nhân, nông dân…; và tiến tới phát biểu công khai chính kiến của mình…
19 Tháng Tám 201910:53 CH(Xem: 319)
TT ngự trên soái hạm chỉ huy 431 cùng với các đề đốc nam và nữ, được biết trên chiến hạm này được trang bị vũ khí tối tân với những...vòi rồng tự có, ngoài ra quân ta cũng đem theo dép, cà chua, đá xanh để chống trả những lực lượng quân sự chiếm đóng. Theo soái hạm của Thủ Tướng thì còn có hàng trăm chiến thuyền lớn nhỏ tháp tùng hộ vệ với những quân nhân thiện chiến đã được đào tạo bài bản, nếu giặc không chịu nhún nhường thì Thủ Tướng sẽ ra lệnh cho các chiến sỹ của ta nhảy xuống biển dùng...
18 Tháng Tám 20191:03 SA(Xem: 463)
HD.8 quay trở lại gây kẹt cho trò, chẳng còn biết đường mô là lần, trách thầy khi rút ra sao chẳng báo trước rằng ít hôm sẽ trở lại, thì trò không nổ banh nóc nhà để nay không chỗ núp… Tóm lại HD.8 vẫn còn đang hoạt động với chương trình đã định của nó, và thừa biết thằng đầy tớ Ba Đình, không dám một ly ông cụ đi trật ra ngoài kịch bản do chủ Bắc Kinh vạch ra, hơn nữa Tầu cộng cũng chẳng phải tôn trọng dư luận cộng đồng quốc tế gì sất, vì thừa biết quốc tế chỉ quan tâm đến con đường hàng hải biển Đông, còn chuyện nội bộ thày trò Hán phỉ nếu nói chỉ là có lệ.
18 Tháng Tám 20191:03 SA(Xem: 362)
Trung Quốc chiếm lấy 90% các gói thầu EPC có vốn ngân sách. Mà vốn ngân sách là gì? Đó là những đồng tiền xương máu của nhân dân vất vả làm ra để đóng thuế cho chính quyền. Đảng ưu ái cho Trung Quốc Trúng thầu hầu hết dự án, mà những dự án không vận hành được thì khác nào đảng ôm tiền trao Trung Quốc để mua rác về? Dự án Cát Linh - Hà Đông là một ví dụ. Chính quyền Hà Nội ôm 868 triệu đô tiền dân giao cho Trung Quốc rồi ôm lấy một đống bê tông sắt thép về đặt chình ình giữa thủ đô Hà Nội. Dự án chưa sử dụng ngày nào đã xuống cấp. Vậy là 868 triệu đô của dân đã được đảng nhét vào túi bạn vàng...
24 Tháng Tám 2019
Tiếng Việt bảo tồn nhưng không tìm tòi phát minh ra những chữ mới cho người dân sử dụng mà lại tiếp tục vay mượn những từ của Tàu thì chúng ta vẫn đang mang tâm lý nô lệ dẫn đến thế thủ và dẫm chân tại chỗ cho đến thua trong chiến dịch xâm lăng văn hóa của giặc. Đây chính là trách nhiệm của tất cả người Việt từ trong nước đến nước ngoài phải tìm tòi sáng chế ra những chữ mới để bổ sung cho nguồn vốn từ trong từ điển và thoát khỏi sự cương tỏa của giặc trên mặt trận văn hóa.
24 Tháng Tám 2019
Với con mãnh thú Trung Cộng, nếu để nó mạnh, thế giới sẽ khốn khổ vì nó sẽ áp luật chơi của nó, cho nên rất có thể nhân cơ hội này, Mỹ sẽ không để con mãnh thú này rảnh tay, không nên vỗ béo nó nữa mà phải ra đòn cho nó đỡ. Nội loạn đang nảy mầm bên trong Trung Hoa Đại lục, đây là lúc thuận lợi để Mỹ gia tăng áp lực từ bên ngoài buộc ĐCS Trung Quốc chia 2 tay ra đỡ 2 hướng, điều này hứa hẹn sẽ dẫn tới một sự khủng hoảng toàn diện cho Trung Cộng. Có thể nói, thời kỳ cực thịnh của Trung Cộng đã bước qua khỏi sườn dốc, và dưới chân con dốc ấy sẽ có cột móc, cột móc này là một tấm bia ghi ngày tử của ĐCS Trung Quốc
24 Tháng Tám 2019
Nói như vậy để thấy rằng, khát khao dân chủ, khát khao tự do và công bằng cũng như các giá trị dân chủ, công bằng, tự do chỉ đến với con người khi họ biết công bằng với chính mình và người khác, biết suy nghĩ tự do và tư duy độc lập, không bị đám đông lôi kéo, không bị những “hải đăng thông tin” dắt mũi. Hi vọng rằng điều ấy sẽ đến với chúng ta! Vì, sức mạnh của một dân tộc, quốc gia nằm ở sự đoàn kết, tình yêu thương của con người với con người, của mọi miền đất nước dành cho nhau. ..
23 Tháng Tám 2019
Qua đây chúng ta thấy rất rõ là đất nước rơi vào tay ĐcsVN thì vô cùng nguy hiểm. Có ai đặt câu hỏi, rằng tại sao ĐcsVN chiều chuộng ĐCS Trung Quốc như vậy mà Trung Quốc vẫn chọn Việt Nam để bắt nạt không? Vì đơn giản là, bắt nạt kẻ vừa hèn yếu nhất vừa theo đuổi chính sách ngoại giao bất lợi thì tất nhiên, nó sẽ mang lại cho ĐCS Trung Quốc kết quả mĩ mãm nhất. Đó là lý do vì sao khi nội tình đất nước Trung Quốc rối ren thì ĐCS Trung Quốc sẽ “ưu tiên” chọn Việt Nam làm nơi giải quyết khủng hoảng cho họ.
21 Tháng Tám 2019
Thứ nhất Cải cách Ruộng đất đã giết 172 ngàn người để cào bằng sự đói nghèo ra toàn xã hội. Thứ nhì là cuộc nội chiến 21 năm đã tốn từ 3 đến 4 triệu sinh mạng để rồi sau đó đồng bào ly tán vì chạy trốn CS và nhân dân ở lại thì lầm than đói khổ. Thứ 3 là đến hôm nay, Việt Nam đang dần dần bị Trung Quốc thôn tính bằng xâm lược mềm lẫn xâm lược cứng. Tất cả những điều ĐCS đã làm ấy, không ít những thảm họa của nhân dân nhưng ĐCS lại bắt dân phải vinh danh nó như những ngày lễ lớn, thật là đau đớn không gì bằng.
21 Tháng Tám 2019
Khi đất nước đầy rẫy, lúc nhúc các lãnh đạo chân dài, hot girl, cô chiêu cậu ấm và nam thần, thì tương lai của Việt nam sẽ đến đâu? Có lẽ không cần trả lời thêm, cũng không cần hỏi thêm mà ngay bây giờ, chính những người làm việc trong hệ thống công quyền cũng cần phải hành động, bởi hành động là vì chính tương lai, chính cái hủ gạo, nồi cơm của gia đình họ. Nếu nói rộng ra một chút, đương nhiên, đảng Cộng sản muốn tồn tại, họ phải dẹp bỏ hot girl, chân dài, nam thần và cô chiêu cậu ấm trong hệ thống càng sớm càng tốt...
20 Tháng Tám 2019
Kinh tế chao đảo và không có dấu hiệu hồi phục làm cho Bắc Kinh nôn nóng. Những dự án thế kỷ như “Nhất đái nhất lộ” coi như chờ ngày tống biệt. Thậm dư ngân sách ngày một ít đi, thị trường chứng khoán bấp bênh và chưa có ngày nào dấy lên chút hy vọng xanh sàn. Tăng trưởng liên tục sụt giảm và chưa có dấu hiệu chững lại, người dân các vùng đất nông thôn tiếp tục bị thiên tai và kinh tế suy giảm đe dọa, đã vậy cuộc chiến thương mại kéo theo hàng trăm công ty lớn rời khỏi Trung Quốc đã làm Bắc Kinh giận dữ và tìm mọi cách phản công. Sức đâu nữa mà đánh nhau với Việt Nam chỉ để tranh giành một chút biển...
19 Tháng Tám 2019
Các cuộc bầu cử do nhà cầm quyền cộng sản tổ chức đều chỉ là hình thức khi mà các công dân không phải đảng viên đảng CSVN khi ứng cử thì đều bị loại. Và các cơ quan do đảng CS kiểm soát đã lựa chọn các ứng cử viên theo ý muốn của họ, người trúng cử đã được quyết định từ trước. Thậm chí các vị trí lãnh đạo sẽ được bầu trong cuộc bầu cử quốc hội năm 2021 thì nay đã được Ban chấp hành trung ương khóa 12 quyết định từ tháng 6 năm 2019. Về kinh tế, hiện nay các doanh nghiệp tư nhân vẫn bị phân biệt đối xử và bị cạnh tranh không bình đẳng với cách doanh nghiệp mang danh là doanh nghiệp nhà nước do đảng CS thành lập...
19 Tháng Tám 2019
Nói vậy để thấy tương lai giáo dục Việt Nam sẽ về đâu và bị điều khiển bởi thứ gì. Nói vậy để thấy tại sao Việt Nam có nhiều giáo sư, tiến sĩ vừa giỏi về kiến thức, chuyên môn lại vừa giỏi làm quản lý nhưng Phùng Xuân Nhạ nói ngọng líu lo (níu no), phát biểu không đâu vào đâu, quản lý kém vẫn cứ an trụ vị trí Bộ Trưởng Giáo dục. Bởi Nhạ tuy ngọng về ngôn ngữ, ngọng nhiều thứ nhưng xét về bằng cấp chính trị, Nhạ lại rất sáng, rất “zõ zàng” và đủ sức để đạp qua mọi thứ bằng cấp khác. Nói vậy để thấy trong tương lai, đừng mơ hồ chúng ta sẽ sống trong bầu không khí cởi mở, dân chủ...
19 Tháng Tám 2019
Hiện nay Đcs Trung Quốc đang mong cho dân Hồng Kông hạ nhiệt xuống để họ khỏi phải xả súng, và ĐcsVN cũng ngóng theo cơn địa chấn này và chắc chắn họ cũng mong điều tương tự như quan thầy của họ. Thầy trò 2 anh CS lưu manh không muốn dân Hồng Kông đi quá xa, nhưng nhân dân Việt Nam thì đang muốn. Dân Việt Nam đang muốn dân Hồng Kông tạo ra cơn địa chấn để đòi lại dân chủ cho mình và làm lung lay triều đình Bắc Kinh. Biết đâu, cơn địa chấn Hồng Kông nổ ra lại là tiếng trống bắt đầu cho một thời kỳ suy thoái của Đcs Trung Quốc.