Tâm bệnh là nguyên nhân của mọi nguyên nhân

07 Tháng Tư 20198:32 CH(Xem: 96)

TÂM BỆNH LÀ NGUYÊN NHÂN CỦA MỌI NGUYÊN NHÂN



tinngan041043_77538178_22                    Chúng đang đầu độc người dân với sự làm ngơ của nhà cầm quyền csVN





  Đỗ Ngà

FB. Đỗ Ngà




Không một nhà nào bẩn bằng nhà mà chính chủ nhà xem nó là bãi rác. Đất nước Việt Nam nơi nào ghi bản “cấm đổ rác” thì nơi đó là chứa đầy rác rến vứt bừa bãi. Bởi vì sao? Bởi vì trong đầu người dân họ đâu có xem nơi “cấm đổ rác” là chỗ phải giữ gìn vệ sinh mà họ xem đó nơi đó là chỗ vứt rác.

Không việc gì thành công nếu trong đầu con người đã chứa tư tưởng thất bại, và nguy hiểm hơn là buông xuôi cho thất bại ngự trị như là sự hiển nhiên. Đấy là tình trạng đáng buồn đang ngự trị trong suy nghĩ người Việt. Loại suy nghĩ này nó rải khắp từ giới có học đến giới bình dân, nó tạo thành một dân tộc ù lì không có chí tiến thủ.

Trong quốc gia 100 triệu dân, chừng vài ngàn người lên tiếng cho bất công thì làm sao xã hội có công bằng? Một tên dâm ô với phụ nữ trong thang máy, chính quyền phạt tên này 200 ngàn nhưng dân chỉ bàn tán không hành động để đòi pháp luật thực thi thì chính quyền đâu có dại gì nó thực thi pháp luật? Cho nên đất nước này như một bãi rác. Tên này dâm ô thì phạt 200 ngàn thì tên khác thấy cái giá quá rẻ nên hết chỗ này đến chỗ khác, kẻ phạm tội thi nhau dâm ô. Pháp luật được ví như cây chổi, những trò dung túng cho bọn tội phạm là thứ rác rến độc hại. Khi xã hội này rác rưởi xả ra đầy nhà, nhưng chính quyền – kẻ đang nắm cây chổi ấy không chịu quét, thì rõ ràng chính quyền đã xem đất nước Việt Nam là bãi rác rồi còn gì?

Trên báo Thủy Sản Việt Nam ngày 08/05/2015 có đăng bài “Số tôm xuất khẩu bị trả về tăng đột biến”. trong bài báo này cho biết thị trường EU và Nhật Bản đã test mẫu tôm Việt Nam dính những thứ chất cấm nên họ trả về. Lượng trả về vô cùng lớn, bằng 40% lượng tôm xuất khẩu cả năm trươc đó. Thế nhưng lượng tôm này về nước sẽ xử lý như thế nào không hề nghe thấy một tờ báo nào nói. Khi đó, bạn tôi một người làm trong ngành chế biến thủy sản xuất khẩu đã giải quyết thắc mắc của tôi rằng, có chỉ đạo đưa số hàng này về tiêu thụ ở hệ thống siêu thị tại Việt Nam.

Không biết những lời nói của bạn tôi thực hư như thế nào, nhưng khi chính quyền đã giúp Masan năm lần bảy lượt ra tay với những doanh nghiệp nước mắn truyền thống giúp loại chai nước hóa chất giống nước mắm được ưu ái độc chiếm thị trường Việt Nam, thì lời nói của ông bạn ấy, tôi nghĩ là có cơ sở. Hôm nay trên báo lại xuất hiện tin 18.000 chai tương ớt Chin Su của Masan bị Nhật Bản thu hồi vì vướng vào vấn đề hóa chất. Chắc chắn với phết như thế này thì sản phẩm của Masan khó lòng trụ lại thị trường Nhật Bản. Vậy lượng hàng xuất khẩu sang thị trường Nhật sẽ được Masan hủy chắc? Tôi nghĩ không bao giờ, vì Masan đang có một chính quyền bất nhân đang hậu thuẫn mình ở Việt Nam. Nhật chê thì mang về đổ vào mồm dân Việt thôi, chuyện đó đơn giản.

Vấn đề là trên báo chí, Masan không ngần ngại thông báo rằng “lô tương ớt chin Su là lô hàng dành riêng cho thị trường Việt Nam". Tại sao Masan không ngần ngại vênh mặt thách thức nhân dân Việt Nam. Thì ra những nhà viết ra tiêu chuẩn đã viết sẵn rồi, những thứ nước ngoài cấm thì Việt Nam cho phép và bằng tiêu chuẩn của nhà nước hẳn hoi. Vậy rõ ràng là, chính quyền xem 100 triệu cái miệng của nhân dân là sọt rác muốn vứt gì vào trong đó là vứt, bất chấp sức khỏe của giống nòi.

Như vậy qua đây ta thấy gì? Việt Nam đang là một bãi rác. Chính quyền xem nó là đống rác muốn vứt gì cũng được, doanh nghiệp sân sau thì cũng xem 100 triệu bao tử là 100 triệu bọc rác muốn rót gì vào đấy cũng được. Thứ gì thế giới không xài được thì bọn này mang về vứt vào đấy. Hay như kế Việt Nam, Trung Cộng đang muốn vứt hàng loạt công nghệ lạc hậu nhưng không có chỗ vứt, chính quyền CSVN rước vô số những thứ rác ấy về Việt Nam.

Việt Nam hiện nay, xét về khía cạnh nào cũng là bãi rác. Về chính trị cũng là bãi rác, về kinh tế cũng là bãi rác, về môi trường cũng là bãi rác, về giáo dục thì cũng là bãi rác, về công nghệ cũng là bãi rác. Một chủ nhà, không bao giờ muốn kẻ khác vứt rác vào nhà mình. Nếu có ai vứt, mình phải lên tiếng và ngăn chặn. Như vậy, nhân dân Việt Nam họ đang nghĩ gì? Họ không hề nghĩ rằng họ là chủ đất nước này nên chấp nhận tất tần tật mọi thứ rác vứt vào đấy. Biết rằng vẫn có một lượng người nhất định lên tiếng cho đất nước này trong tâm thế của người chủ, nhưng số này rất ít không đủ bù đắp cho đa số đang chứa một tâm thức kẻ ở nhờ. Một khi nhân dân từ chối làm chủ đất nước mình, tự xem mình là kẻ ở nhờ, kẻ tá túc, hay tệ hơn xem nhình là nộ lệ cho kẻ nắm quyền, thì đất nước này có tồn tại vững bền được không? Khó lắm!

Căn bệnh khó trị nhất của dân tộc này không phải là ung thư, không phải là xã hội bất an, không phải là giáo dục thối nát, không phải là môi trường ngày một ô nhiễm, không phải là nguy cơ hán hóa. Đấy chỉ là triệu chứng của căn bệnh chứ không phải là nguyên nhân căn bệnh. Nguyên nhân gốc là tâm bệnh của người dân Việt Nam. Chính họ không xem họ là những kẻ làm chủ đất nước.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Tư 2019
Tôi đã đi đến gần cuối của đời người, tôi đã tiếp xúc đủ hạng người và tự rút ra một kinh nghiệm cho chính bản thân mình: “I disregard whoever speak a lot and don’t do after”, tôi xem thường và khi dễ những loại người nói nhiều mà sau đó lại không làm, lời nói và việc làm luôn trái ngược với nhau, đối với tôi loại người đó không đáng tin, không phí thì giờ để nói chuyện bởi vì: “Theirs value are not worth a penny”, giá trị của họ đối với tôi không đáng 1 xu.
14 Tháng Tư 2019
Cách Mạng bắt buộc vẫn phải đến nhưng nó không có sự hướng dẫn như các cuộc cách mạng của thế giới loài người như tranh đấu cho dân chủ, tự do, xóa bỏ chế độ phong kiến mà nó sẽ bắt đầu bằng những bất cập, bức xúc của người dân trong nước, nó đến từ lòng yêu nước của người dân với hai chữ Việt Nam thiêng liêng cao quý trong tim, nó sẽ hội tụ toàn dân xuống đường lên tiếng truất phế đảng csVN một khi thời cơ đã chín mùi không kể tôn giáo, đảng phái nào.
14 Tháng Tư 2019
Cho nên nghe họ nói ông Trọng “khỏe có chi mô” thì cũng như không có thông tin gì về sức khỏe của ổng cả. Người ta nói rằng, nguồn tin thân cận cho biết “sức khỏe của ngài ổn”. OK thì nghe nói ổn, nhưng thật sự có ổn không là chuyện khác. Nói cho cùng “Sức khỏe ổn” thì cũng đồng nghĩa với câu “Tao khỏe có chi mô” thôi mà. Nhưng có một điều làm tôi đây băn khoăn là, bệnh xuất huyết não nhẹ sao lại huy động tực thăng xuống Kiên Giang chở gấp về Chợ Rẫy? Chả lẽ bệnh viện Đa Khoa Kiên Giang chữa không được bệnh đó sao? Khà khà, khó hiểu quá!
14 Tháng Tư 2019
Đến bây giờ mà họ vẫn còn ca ngợi một chế độ độc tài đã bị Mỹ đảo chính thì hỏi tại sao 44 năm trước dân miền Nam không thần tượng một tên lãnh tụ giả? Nghĩa là trong đầu người Việt không có chỗ cho lý trí, họ chẳng hiểu gì về độc tài và dân chủ. Chẳng hiểu là đất nước tốt đep cần phải có đối lập để kiểm soát quyền lực chứ đừng nghe lời của chính trị gia. Bởi thế dân Bắc tôn sùng Hồ Chí Minh, Nam sùng bái nhà Ngô... Và ai cũng có trong đầu mình một chủ nghĩa yêu nước theo cách chọn nhà độc tài của mình.
13 Tháng Tư 2019
Điều đó đã có người cho là luật an ninh mạng, của nhà nước An Nam cộng đã thành công, nhưng theo mỗ tôi thì không là vậy, đơn giản chỉ là cái hèn, cái sợ, đã chiếm lấy hết phần xác lẫn phần hồn đâm ra rúm ró trước kẻ ác. Cái xấu đã không dám đấu tranh, thì nói gì đến chuyện đối đầu với thầy trò Hán phỉ, đang là kẻ mua đứa bán nước Nam… Cứu lấy đất nước chỉ trông vào sức mạnh của người dân, nay tình hình này đành thở dài, và buông lấy hai tiếng: Mạt vận!
13 Tháng Tư 2019
Nói như thế để bạn đọc trẻ có thể có thêm kiến thức đâu là hình khiêu dâm, đâu là hình nghệ thuật, tuy nhiên không phải vì thế mà chúng tôi tán thành việc lên án các bạn trẻ chụp ảnh nude tại Đà Lạt mà trái lại chúng tôi cổ súy cho quyền tự do con người của người dân Việt Nam, cũng có thể trong bức ảnh khiêu dâm trên nhà nhiếp ảnh muốn làm nghệ thuật nhưng tay nghề còn non chưa tới, nhưng biết đâu sau này họ sẽ là những nhà nhiếp ảnh tài ba và cô người mẫu kia sau này ai biết là cô sẽ nổi tiếng?
13 Tháng Tư 2019
Đáng ra báo chí và các trang tin điện tử phải ngay lập tức đưa dẫn các quy định pháp luật về việc đăng tải, phát tán bí mật đời tư lên mạng xã hội là bị nghiêm cấm và cảnh báo rằng hành vi đó là tội phạm, thì báo chí lại đánh vào thông tin rằng cô này, anh kia đã bị lộ những hình ảnh hay đoạn phim ân ái riêng tư thuộc về riêng họ. Trong khi những thông tin thiết thực khác thì họ thinh lặng và không có nổi lấy một dòng tin nào về nó.
12 Tháng Tư 2019
Lá phiếu nào cũng có sự lợi và hại của nó. Bầu cho người thành toàn, có tâm trí dành cho đất nước thì lá phiếu ấy hữu dụng, ngược lại bầu cho một kẻ độc tài thì lá phiếu ấy trở nên có hại cho tiến trình dân chủ. Tuy nhiên nếu không có những lá phiếu có hại ấy thì xã hội có đáng nhận hai chữ dân chủ làm mục tiêu chung hay không? Dân chủ luôn luôn cần sự cọ sát, đôi khi rất đau đớn. Thiếu đau đớn, hy sinh, tranh luận thậm chí chửi mắng nhau không thể có một nền dân chủ thực sự, có chăng chỉ là dân chủ phải đạo, dân chủ trung thành hay dân chủ định hướng, những cái mà dân tộc Việt Nam thừa mứa từ hơn 70 năm qua.
10 Tháng Tư 2019
Chuyện những ông lãnh đạo đầu óc rỗng tuếch nhưng muốn lưu danh hậu thế bằng những tác phẩm đồ sộ nên thuê người khác chấp bút đã được nhà văn Trần Đĩnh nói hết sự thật trong tác phẩm Đèn Cù của ông rồi. Ai đọc tác phẩm Đèn Cù thì biết ngay, nó lột tả chuyện thâm cung của mấy ông CS “kiệt xuất” một cách trần trụi. Nhà văn Trần Đĩnh cho biết, chính ông đã viết hồi ký cho Hồ Chí Minh, Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm… Như vậy là các vị ấy không có khả năng viết, nhưng rồi chỉ định kẻ khác viết cho mình để vơ rằng, đó là của mình. Mục đích là lưu lại cho hậu thế, muốn hậu thế tung hô những giá trị mà mình vốn không hề có.
10 Tháng Tư 2019
Trong tất cả các dấu hiệu trên, dấu hiệu quan trọng nhất vẫn là " Không xóa bỏ chế độ CS" . Cuội dù có láo lường cỡ nào cũng vẫn ngụy biện cho vấn đề này vì sợ bị bắt. Nếu đấu tranh dân chủ thật thì không ngần ngại bày tỏ quan điểm để lôi kéo toàn dân xuống đường tạo nên những cuộc đấu tranh thay đổi tận gốc như 30 nước trên thế giới đã làm. Thế nhưng cuội thường viện lý do là không thể để CS bắt bớ, đàn áp để ngụy biện. Nhưng cuội sẽ vấp phải một phản biện quan trọng là: nếu không bị bắt có thoát khỏi cái chết của sự diệt chủng sắp đến không? Giữa bị bắt và cái chết cái nào đáng sợ hơn.