Xã hội đen thời cộng sản

03 Tháng Tư 20194:38 CH(Xem: 195)

XÃ HỘI ĐEN THỜI CỘNG SẢN

 

index                                 Giang hồ xã nghĩa Khá Bảnh khóc tu tu khi bị bắt





Người Sài Gòn

 



Thời gian gần đâ chúng ta thường nghe nói đến các băng nhóm xã hội đen (XHĐ) lộng hành tại Việt Nam, đặc biệt hơn lại có cả sự câu kết của cái được gọi là chính quyền với thành phần du đảng mà tại các quốc gia khác được xem là bọn lưu manh cặn bã, vài năm trước có vụ CSGT câu kết cùng giang hồ đánh chết người tham gia giao thông sau khi cự cãi; còn về sau này nó đã biến tướng thành những băng nhóm theo đuôi các đại gia dự án, chúng dùng XHĐ để đàn áp dân oan, cá biệt hơn nhà cầm quyền csVN còn dùng bọn lưu manh du thủ du thực này để làm lực lượng đàn áp đấu tranh trong các cuộc biểu tình trong nước với những chức vụ tự phong như “Đặc tình”, “an ninh nhân dân”, “quần chúng tự phát”...vv…

Một gương mặt nổi đình nổi đám sau 1975 là Năm Cam, một tên giang hồ ma mãnh kết bè kết đảng cùng bọn đảng viên biến chất ham tiền để đỡ đầu cho y kinh doanh vũ trường, nhà hàng, quán nhậu, Năm Cam đã dùng tiền mua các tên nhà báo Vũ Đức Sao Biển (Báo Thanh Niên) làm đầu cầu hối lộ đi đêm dẫn đến việc giám đốc sở công an Thành hồ Nguyễn Hữu Khương bị khai trừ đảng và mất chức sau đó không lâu trước khi chết. Thật ra mà nói thủ đoạn của Năm Cam chỉ là chuyện bình thường trong một quốc gia vô pháp luật, thế nhưng y đã khai sinh ra một phong trào mới là cầm quyền kết hợp cùng du đảng để cai trị nhân dân.

Trước năm 1975 du đảng Sài Gòn là một thế giới ngầm có bản lĩnh, những đại ca Mã Thầu Dậu, Đại ca Thay, Lâm 9 ngón hay những nhân vật Dzũng Sài Gòn, Bồn Lừa của nhà văn Duyên Anh vẫn có những nét chấm phá khó quên, họ là giang hồ với tố chất anh hùng mã thượng, sẵn sàng chết cho danh dự của mình, họ không bao giờ lấy đông hiếp yếu, đặc biệt hơn còn có những đại ca chuyên đi cướp nhà giàu chia cho kẻ nghèo được nhiều người nhớ đến. Còn sau năm 1975 với một miền nam bị cướp mất thì chỉ có những anh hùng XHĐ theo kiểu “Chó hùa” dùng sức mạnh của số đông để đè bẹp đối phương, đây cũng là một dư âm của văn hóa chiến tranh của phương Bắc khi họ dùng chiến thuật tấn công biển người, tiền pháo hậu xung để đè bẹp Nam quân trong chiến tranh của thiên tai quân sự không qua trường lớp Võ Nguyên Giáp.

Nhiều năm sau đó với sự thần phục vô điều kiện, các tên lãnh đạo văn hóa của csVN cụ thể là Tô Huy Rứa, Đinh Thế Huynh với chức vụ Trưởng ban Tuyên Giáo TW đã cúc cung thờ lạy giặc Tàu và tình nguyện là một cánh tay nối dài của bọn chúng khi đem cái văn hóa Tàu khựa xí xa xí xồ tràn vào Việt Nam, những anh hùng XHĐ Hongkong Lê Minh, Châu Nhuận Phát, Lưu Đức Hòa trong thập niên 80, 90 xuất hiện trong màn ảnh video màu trong các gia đình, tiếp đó là những anh hùng ba Tàu thời chiến quốc từ Quan Công, Trương Phi cho đến Võ Tòng múa đao giết người, máu đổ đầu rơi đã in sâu trong tâm trí của các thế hệ thanh niên Việt Nam tạo nên một tầng lớp XHĐ thời trung cổ khi ngày hôm nay mọi mâu thuẩn đều có thể dễ dàng giải quyết bằng đao kiếm trước sự thờ ơ vô cảm của lực lượng hành pháp.

Trong thế kỷ 21 sự bế tắc về mặt trận văn hóa trong nước đã lên đến đỉnh điểm khi họ bỏ kiểm duyệt các nhạc phẩm có trước năm 1975, có thể họ sẽ ngụy biện là “Hòa hợp, hòa giải” nhưng thực tế đó là sự bại trận trên mặt trận văn hóa xã hội khi cho dù có cấm thì vẫn không quản lý được bởi vì Internet đã đem lại những gì mà nhà cầm quyền cấm vào đến tận giường ngủ của các gia đình và kéo theo đó là trào lưu làm những bộ phim XHĐ nhái theo logic của các bộ phim Hongkong trong thế kỷ 20 với những đại ca tào lao xí đế chém nhau loạn xạ…

Một thằng nhóc lõi tì có cái tên Khá Bảnh được báo chí loan tin rầm rộ gần đây, được xem là một mẫu người anh hùng XHĐ thời đại, thậm chí còn có một vài bài báo lề trái ca ngợi sự thành công của y, khi bị bộ máy an ninh cs bắt giữ thì đại ca khóc tu tu như con nít, mẹ kiếp có cái loại đại ca giang hồ nào mà hèn mạt đến thế ngoài cái loại du đảng cặn bã của nước CHXHCN Việt Nam?

Và các đám XHĐ trong nước hiện nay cũng thế, chúng chỉ cậy đông hiếp yếu, chó hùa, chém lén, cho vay, xiết nhà cuối cùng bọn chúng cũng sẵn sàng đi đêm bán linh hồn cho bọn công an để được tiếng là có đóng góp, cống hiến từ ngoài đời đến trong chốn lao tù với những lệnh đàn áp, bạo hành các tù nhân.

Tất cả cái mớ hổ lốn lai căng đó đã hình thành lên tâm lý mạnh được yếu thua của thế hệ trẻ trong nước hôm nay, chỉ cần một cái nhìn đểu, một cử chỉ được xem là khiêu khích là có thể xảy ra đổ máu, điều đáng nói hơn là sự bàng quan của nhà cầm quyền với những bộ luật được xây dựng nhằm bảo vệ đảng hơn là bảo vệ công dân vì thế xã hội trong nước hôm nay rơi vào tình trạnh lãnh cảm thờ ơ, thấy người bị nạn cũng làm như không thấy để tránh những rắc rối, thù oán, rước vạ vào thân.

Một xã hội như Việt Nam hôm nay không thể nào sửa chữa trong một sớm một chiều mà phải cần đến vài thế hệ có sự giáo dục bắt buộc mới có thể hy vọng thay đổi, ngoài ra Việt Nam cần phải thay đổi hoàn toàn hệ thống chính trị từ một quốc gia độc tài đảng trị trở thành một quốc gia dân chủ đa nguyên; có thiết chế tam quyền vững chắc, có hệ thống truyền thông ngôn luận đa chiều tư nhân nhằm giám sát chặt chẽ xã hội, có một nền giáo dục đổi mới hoàn toàn trong đó chú trọng vào việc rèn luyện nhân cách, giáo dục lòng tự trọng công dân từ lúc niên thiếu về ý thức về quốc gia, dân tộc mới có thể trông thấy được sự thay đổi hàng chục năm sau đó.

Thật đáng buồn khi nước Việt Nam không thiếu gì các anh hùng dân tộc mà người dân lại không thờ lạy cúng bái mà lại đi thờ Quan Công, một võ quan của Tàu thời Chiến Quốc, tại sao không thờ Nguyễn Trung Trực, Phạm Hồng Thái hay Ngũ Hổ Tướng Quân của VNCH? Họ không xứng đáng là anh hùng sao? So với Quan Công họ còn anh hùng hơn rất nhiều và gần gũi hơn khi sự kiện lịch sử có dấu ấn của mình chỉ vừa mới đây.

Đó là gì ngoài cái văn hóa lai căng, tâm lý vọng ngoại kết hợp với sự tuyên truyền ngu dân thẩm thấu hàng chục năm trường kỳ của kẻ cai trị?

XHĐ, cường quyền câu kết cùng với nhau chỉ là công thức của một quốc gia vô pháp, vô thiên, đó cũng là một trong những tội ác của đảng cộng sản Việt Nam, một đảng phái vô lại đang cố nắm giữ quyền cai trị người dân trong những thời khắc cuối cùng trước khi đi vào sọt rác của lịch sử, nó sẽ bị xóa bỏ theo cái chế độ mà nó đang đánh đu theo bởi vì một nhà nước pháp trị sẽ không có chỗ cho bọn chúng tung hoành.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Tư 2019
Tôi đã đi đến gần cuối của đời người, tôi đã tiếp xúc đủ hạng người và tự rút ra một kinh nghiệm cho chính bản thân mình: “I disregard whoever speak a lot and don’t do after”, tôi xem thường và khi dễ những loại người nói nhiều mà sau đó lại không làm, lời nói và việc làm luôn trái ngược với nhau, đối với tôi loại người đó không đáng tin, không phí thì giờ để nói chuyện bởi vì: “Theirs value are not worth a penny”, giá trị của họ đối với tôi không đáng 1 xu.
14 Tháng Tư 2019
Cách Mạng bắt buộc vẫn phải đến nhưng nó không có sự hướng dẫn như các cuộc cách mạng của thế giới loài người như tranh đấu cho dân chủ, tự do, xóa bỏ chế độ phong kiến mà nó sẽ bắt đầu bằng những bất cập, bức xúc của người dân trong nước, nó đến từ lòng yêu nước của người dân với hai chữ Việt Nam thiêng liêng cao quý trong tim, nó sẽ hội tụ toàn dân xuống đường lên tiếng truất phế đảng csVN một khi thời cơ đã chín mùi không kể tôn giáo, đảng phái nào.
14 Tháng Tư 2019
Cho nên nghe họ nói ông Trọng “khỏe có chi mô” thì cũng như không có thông tin gì về sức khỏe của ổng cả. Người ta nói rằng, nguồn tin thân cận cho biết “sức khỏe của ngài ổn”. OK thì nghe nói ổn, nhưng thật sự có ổn không là chuyện khác. Nói cho cùng “Sức khỏe ổn” thì cũng đồng nghĩa với câu “Tao khỏe có chi mô” thôi mà. Nhưng có một điều làm tôi đây băn khoăn là, bệnh xuất huyết não nhẹ sao lại huy động tực thăng xuống Kiên Giang chở gấp về Chợ Rẫy? Chả lẽ bệnh viện Đa Khoa Kiên Giang chữa không được bệnh đó sao? Khà khà, khó hiểu quá!
14 Tháng Tư 2019
Đến bây giờ mà họ vẫn còn ca ngợi một chế độ độc tài đã bị Mỹ đảo chính thì hỏi tại sao 44 năm trước dân miền Nam không thần tượng một tên lãnh tụ giả? Nghĩa là trong đầu người Việt không có chỗ cho lý trí, họ chẳng hiểu gì về độc tài và dân chủ. Chẳng hiểu là đất nước tốt đep cần phải có đối lập để kiểm soát quyền lực chứ đừng nghe lời của chính trị gia. Bởi thế dân Bắc tôn sùng Hồ Chí Minh, Nam sùng bái nhà Ngô... Và ai cũng có trong đầu mình một chủ nghĩa yêu nước theo cách chọn nhà độc tài của mình.
13 Tháng Tư 2019
Điều đó đã có người cho là luật an ninh mạng, của nhà nước An Nam cộng đã thành công, nhưng theo mỗ tôi thì không là vậy, đơn giản chỉ là cái hèn, cái sợ, đã chiếm lấy hết phần xác lẫn phần hồn đâm ra rúm ró trước kẻ ác. Cái xấu đã không dám đấu tranh, thì nói gì đến chuyện đối đầu với thầy trò Hán phỉ, đang là kẻ mua đứa bán nước Nam… Cứu lấy đất nước chỉ trông vào sức mạnh của người dân, nay tình hình này đành thở dài, và buông lấy hai tiếng: Mạt vận!
13 Tháng Tư 2019
Nói như thế để bạn đọc trẻ có thể có thêm kiến thức đâu là hình khiêu dâm, đâu là hình nghệ thuật, tuy nhiên không phải vì thế mà chúng tôi tán thành việc lên án các bạn trẻ chụp ảnh nude tại Đà Lạt mà trái lại chúng tôi cổ súy cho quyền tự do con người của người dân Việt Nam, cũng có thể trong bức ảnh khiêu dâm trên nhà nhiếp ảnh muốn làm nghệ thuật nhưng tay nghề còn non chưa tới, nhưng biết đâu sau này họ sẽ là những nhà nhiếp ảnh tài ba và cô người mẫu kia sau này ai biết là cô sẽ nổi tiếng?
13 Tháng Tư 2019
Đáng ra báo chí và các trang tin điện tử phải ngay lập tức đưa dẫn các quy định pháp luật về việc đăng tải, phát tán bí mật đời tư lên mạng xã hội là bị nghiêm cấm và cảnh báo rằng hành vi đó là tội phạm, thì báo chí lại đánh vào thông tin rằng cô này, anh kia đã bị lộ những hình ảnh hay đoạn phim ân ái riêng tư thuộc về riêng họ. Trong khi những thông tin thiết thực khác thì họ thinh lặng và không có nổi lấy một dòng tin nào về nó.
12 Tháng Tư 2019
Lá phiếu nào cũng có sự lợi và hại của nó. Bầu cho người thành toàn, có tâm trí dành cho đất nước thì lá phiếu ấy hữu dụng, ngược lại bầu cho một kẻ độc tài thì lá phiếu ấy trở nên có hại cho tiến trình dân chủ. Tuy nhiên nếu không có những lá phiếu có hại ấy thì xã hội có đáng nhận hai chữ dân chủ làm mục tiêu chung hay không? Dân chủ luôn luôn cần sự cọ sát, đôi khi rất đau đớn. Thiếu đau đớn, hy sinh, tranh luận thậm chí chửi mắng nhau không thể có một nền dân chủ thực sự, có chăng chỉ là dân chủ phải đạo, dân chủ trung thành hay dân chủ định hướng, những cái mà dân tộc Việt Nam thừa mứa từ hơn 70 năm qua.
10 Tháng Tư 2019
Chuyện những ông lãnh đạo đầu óc rỗng tuếch nhưng muốn lưu danh hậu thế bằng những tác phẩm đồ sộ nên thuê người khác chấp bút đã được nhà văn Trần Đĩnh nói hết sự thật trong tác phẩm Đèn Cù của ông rồi. Ai đọc tác phẩm Đèn Cù thì biết ngay, nó lột tả chuyện thâm cung của mấy ông CS “kiệt xuất” một cách trần trụi. Nhà văn Trần Đĩnh cho biết, chính ông đã viết hồi ký cho Hồ Chí Minh, Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm… Như vậy là các vị ấy không có khả năng viết, nhưng rồi chỉ định kẻ khác viết cho mình để vơ rằng, đó là của mình. Mục đích là lưu lại cho hậu thế, muốn hậu thế tung hô những giá trị mà mình vốn không hề có.
10 Tháng Tư 2019
Trong tất cả các dấu hiệu trên, dấu hiệu quan trọng nhất vẫn là " Không xóa bỏ chế độ CS" . Cuội dù có láo lường cỡ nào cũng vẫn ngụy biện cho vấn đề này vì sợ bị bắt. Nếu đấu tranh dân chủ thật thì không ngần ngại bày tỏ quan điểm để lôi kéo toàn dân xuống đường tạo nên những cuộc đấu tranh thay đổi tận gốc như 30 nước trên thế giới đã làm. Thế nhưng cuội thường viện lý do là không thể để CS bắt bớ, đàn áp để ngụy biện. Nhưng cuội sẽ vấp phải một phản biện quan trọng là: nếu không bị bắt có thoát khỏi cái chết của sự diệt chủng sắp đến không? Giữa bị bắt và cái chết cái nào đáng sợ hơn.