Người lính già của người csVN nghĩ gì?

27 Tháng Ba 20193:05 CH(Xem: 144)

Người lính già của người csVN nghĩ gì?

dc





Cánh Dù lộng gió.





    Năm nay đã là năm thứ 44 ngày miền Nam bị bọn cs miền Bắc vào cai trị, ngày mà toàn miền Nam tang tóc, ngày mà đám quần áo cứt ngựa, nón cối, dép râu vào cướp miền Nam VN.
Để tìm hiểu thêm về ngày này xin mời quý độc giả nghe tâm sự của một người lính già bộ đội cs Bắc Việt nói về chế độ csVN.

...Tôi gặp anh trong một quán cafe ở một khách sạn nhìn ra biển tại Cà Ná, lúc đó tôi đang ngồi một mình hóng gió và đang nhâm nhi lon Pepsi Cola lạnh. Thấy tôi mặc đồ lính cũ có đeo phù hiệu của đơn vị Nhảy Dù anh qua bàn tôi lúc đó cũng vắng khách và làm quen, sau khi xã giao vài câu chào hỏi qua lại, anh giới thiệu cho tôi biết anh là bộ đội từng tham gia trận mùa hè đỏ lửa 1972 sống sót trở về với vết thương nhẹ. Anh nói Trời thương nên tôi chỉ bị nhẹ nên được trở về tiền trạm để điều trị vết thương, và theo xe về lại miền Bắc, còn số anh em bộ đội bị quá nặng thì được cho đào một hố, tập họp các anh em lành lặn lại, làm lễ tế sống và cho nổ mìn quăng lựu đạn xuống cho chết hết và lấp lại rồi ra lệnh rút quân, vì nếu không làm như vậy khi rút quân sẽ vướng víu khó lòng thoát khỏi sự truy kích của phía bên kia, tức là lính VNCH.
Anh kể lại đám lính bộ đội giữ mấy cây 37 ly phòng không, đại liên 12 ly 8 phòng không hoặc cối 82 đều bị xích chân vào đế súng và được tuyên truyền rằng những người này tình nguyện xích chân mình vào để tử thủ sống chết với các vũ khí này, nhất quyết không đầu hàng địch.
Tài xế trong những chiếc T54, PT 76 đều bị xích chân vào chân ga để chỉ có tiến mà không có lùi. Trước khi nhập trận chiến cấp chỉ huy đã ra lệnh cho Y Tá đơn vị chích cho mỗi người một mũi thuốc kích thích của Tàu Cộng viện trợ cho các đơn vị tác chiến bộ đội đi B. Thuốc này có tác dụng trong vòng 2 tiếng, khi ngấm thuốc cấp chỉ huy hô xung phong thì tất cả như con thiêu thân chỉ biết tiến lên không biết lùi cho tới khi hết chất thuốc trong người  lúc đó mới biết sợ là gì. Hình như loại thuốc này cũng được bào chế từ thuốc phiện dạng nước như Morphin giảm đau của quân đội Mỹ nhưng là loại thuốc gây hưng phấn và kích thích.
Tôi có hỏi anh có đụng độ với lính Nhảy Dù bao giờ chưa? Anh này trả lời ngay những trận đụng độ lớn của bộ đội Bắc Việt đều đụng với những đơn vị tổng trừ bị lớn như Nhảy Dù, TQLC và các đơn vị Biệt Động Quân, những đơn vị này xoá sổ những đơn vị csVN rất nhiều hầu như hằng ngày phải bổ sung quân số từ ngoài Bắc vào rất nhiều, vì lớp chết lớp bị thương nhẹ chuyển vào tuyến sau.
Tôi hỏi anh ấn tượng nhất là trận nào? anh khẽ thở dài và nói ngay, trận đụng với quân Dù ở mật khu Ba Lòng (Nhảy Dù kêu bằng Động Ông Đô). Đơn vị anh đông gấp đôi, gấp ba lần tiểu đoàn Nhảy Dù, sau khi tiền pháo hậu xung, phía tiểu đoàn Dù này đã đẩy lui và kêu pháo binh bắn luôn trên phòng tuyến khi chúng tôi gần tràn ngập căn cứ. Xác bộ đội nằm la liệt ngoài hàng rào, khi lọt vào trong căn cứ thì pháo binh Dù bắn yểm trợ trên đầu cả 2 bên nên chỗ nào cũng thấy xác chết, máu thịt nhầy nhụa trên đất. Cả một quả đồi toàn là xác chết, máu và thịt tung toé thật khủng khiếp.
Tôi hỏi anh sau 43 năm chiếm được miền Nam cảm nghĩ anh như thế nào? Khi đã hợp gu với nhau anh không ngại tâm sự..."Trước khi vào Nam chiến đấu, chúng tôi đã được làm công tác tư tưởng là chúng ta vào để giải phóng cho đồng bào miền Nam đang bị Mỹ Nguỵ kìm kẹp, áp bức và bóc lột tận xương tuỷ, cơm gạo không đủ để ăn, thiếu điều không có cái bát mẻ phải cưa gáo dừa ra để làm cái bát mà ăn cơm, cái chiếu manh cũng không có để trải  mà nằm, đời sống cơ cực lầm than nên đồng bào trong Nam rất mong chúng ta vào để giải thoát họ khỏi bàn tay ác độc của Mỹ Nguỵ..."
Tôi hỏi thế khi anh vào trong miền Nam ngày 30/04/1975 anh thấy miền Nam thế nào? Anh trả lời ngay không ngập ngừng, bước vào tới Sài Gòn nhìn xe cộ, đường xá tấp nập, nhà cao cửa rộng và đồ đạc trong nhà thì quả thực tôi cứ nghĩ có nằm mơ cũng không nghĩ ra Sài Gòn lại giàu có như vậy, chẳng bù với những gì chúng tôi được tuyên truyền nhồi sọ trước khi vào miền Nam. Khi tôi vào tới Quảng Trị tôi đã ngỡ ngàng nhưng chưa chắc chắn lắm vì mới đụng trận đầu tôi đã bị thương phải rút lại vào tuyến sau về ngoài Bắc để điều trị, vì bị thương nhẹ nên tôi lại được tái bổ sung vào Nam ngày 30/04/1975. Bây giờ tận mắt nhìn được Sài Gòn tôi cứ tưởng mình đang nằm mơ, không ngờ so với Hà Nội thì Sài Gòn quả là Thiên Đường bọn tôi mơ ước...
Tôi hỏi câu cuối cùng: Thế so với Sài Gòn ngày 30/04/1975 và Sài Gòn bây giờ anh thấy thế nào? Anh chua chát trả lời, trước đây mình cứ nghĩ thống nhất Tổ Quốc thì mình sẽ có hoà bình, hạnh phúc, ấm no, nào ngờ chỉ là những cái bánh vẽ quá đẹp, đất nước bây giờ như anh biết  phồn vinh theo kiểu giả tạo với những người có chức có quyền, thấy vậy chứ toàn tiền đi vay nợ quốc tế  rồi kiếm cách xà xẻo chia nhau hoặc đi cướp những khu đất vàng bán lại cho ngoại quốc lấy tiền bỏ túi, những người cán bộ giàu sang biệt thự, xe hơi chứ như chúng tôi những người lính sống chết này xưa giờ chỉ 3 cọc ba đồng tiền hưu mà còn nay doạ cắt lương mai doạ cắt lương, đúng là xương máu đổ ra chỉ để làm giàu cho một số nhóm lợi ích chóp bu thi nhau hút máu hút mủ người dân làm giàu cho gia đình bản thân chúng nó, ai chết mặc ai. Tôi đã lầm khi bị nhồi sọ những mật ngọt để hy sinh xương máu một cách vô ích cho tới giờ mới bật ngửa, thống nhất 2 miền xong lại 2 tay dâng cho Tàu Cộng "Đánh cho Mỹ cút Nguỵ nhào - Rước thằng Tàu Cộng vào đè dân ta".!!!
Uống nốt những giọt cafe còn lại trong ly, anh cáo từ tạm biệt tôi và xin phép đứng lên ra xe về. Tôi lặng người nhìn anh người lính bên kia chiến tuyến với những lời lẽ tâm sự rất chân thật...

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Tư 2019
Tôi đã đi đến gần cuối của đời người, tôi đã tiếp xúc đủ hạng người và tự rút ra một kinh nghiệm cho chính bản thân mình: “I disregard whoever speak a lot and don’t do after”, tôi xem thường và khi dễ những loại người nói nhiều mà sau đó lại không làm, lời nói và việc làm luôn trái ngược với nhau, đối với tôi loại người đó không đáng tin, không phí thì giờ để nói chuyện bởi vì: “Theirs value are not worth a penny”, giá trị của họ đối với tôi không đáng 1 xu.
14 Tháng Tư 2019
Cách Mạng bắt buộc vẫn phải đến nhưng nó không có sự hướng dẫn như các cuộc cách mạng của thế giới loài người như tranh đấu cho dân chủ, tự do, xóa bỏ chế độ phong kiến mà nó sẽ bắt đầu bằng những bất cập, bức xúc của người dân trong nước, nó đến từ lòng yêu nước của người dân với hai chữ Việt Nam thiêng liêng cao quý trong tim, nó sẽ hội tụ toàn dân xuống đường lên tiếng truất phế đảng csVN một khi thời cơ đã chín mùi không kể tôn giáo, đảng phái nào.
14 Tháng Tư 2019
Cho nên nghe họ nói ông Trọng “khỏe có chi mô” thì cũng như không có thông tin gì về sức khỏe của ổng cả. Người ta nói rằng, nguồn tin thân cận cho biết “sức khỏe của ngài ổn”. OK thì nghe nói ổn, nhưng thật sự có ổn không là chuyện khác. Nói cho cùng “Sức khỏe ổn” thì cũng đồng nghĩa với câu “Tao khỏe có chi mô” thôi mà. Nhưng có một điều làm tôi đây băn khoăn là, bệnh xuất huyết não nhẹ sao lại huy động tực thăng xuống Kiên Giang chở gấp về Chợ Rẫy? Chả lẽ bệnh viện Đa Khoa Kiên Giang chữa không được bệnh đó sao? Khà khà, khó hiểu quá!
14 Tháng Tư 2019
Đến bây giờ mà họ vẫn còn ca ngợi một chế độ độc tài đã bị Mỹ đảo chính thì hỏi tại sao 44 năm trước dân miền Nam không thần tượng một tên lãnh tụ giả? Nghĩa là trong đầu người Việt không có chỗ cho lý trí, họ chẳng hiểu gì về độc tài và dân chủ. Chẳng hiểu là đất nước tốt đep cần phải có đối lập để kiểm soát quyền lực chứ đừng nghe lời của chính trị gia. Bởi thế dân Bắc tôn sùng Hồ Chí Minh, Nam sùng bái nhà Ngô... Và ai cũng có trong đầu mình một chủ nghĩa yêu nước theo cách chọn nhà độc tài của mình.
13 Tháng Tư 2019
Điều đó đã có người cho là luật an ninh mạng, của nhà nước An Nam cộng đã thành công, nhưng theo mỗ tôi thì không là vậy, đơn giản chỉ là cái hèn, cái sợ, đã chiếm lấy hết phần xác lẫn phần hồn đâm ra rúm ró trước kẻ ác. Cái xấu đã không dám đấu tranh, thì nói gì đến chuyện đối đầu với thầy trò Hán phỉ, đang là kẻ mua đứa bán nước Nam… Cứu lấy đất nước chỉ trông vào sức mạnh của người dân, nay tình hình này đành thở dài, và buông lấy hai tiếng: Mạt vận!
13 Tháng Tư 2019
Nói như thế để bạn đọc trẻ có thể có thêm kiến thức đâu là hình khiêu dâm, đâu là hình nghệ thuật, tuy nhiên không phải vì thế mà chúng tôi tán thành việc lên án các bạn trẻ chụp ảnh nude tại Đà Lạt mà trái lại chúng tôi cổ súy cho quyền tự do con người của người dân Việt Nam, cũng có thể trong bức ảnh khiêu dâm trên nhà nhiếp ảnh muốn làm nghệ thuật nhưng tay nghề còn non chưa tới, nhưng biết đâu sau này họ sẽ là những nhà nhiếp ảnh tài ba và cô người mẫu kia sau này ai biết là cô sẽ nổi tiếng?
13 Tháng Tư 2019
Đáng ra báo chí và các trang tin điện tử phải ngay lập tức đưa dẫn các quy định pháp luật về việc đăng tải, phát tán bí mật đời tư lên mạng xã hội là bị nghiêm cấm và cảnh báo rằng hành vi đó là tội phạm, thì báo chí lại đánh vào thông tin rằng cô này, anh kia đã bị lộ những hình ảnh hay đoạn phim ân ái riêng tư thuộc về riêng họ. Trong khi những thông tin thiết thực khác thì họ thinh lặng và không có nổi lấy một dòng tin nào về nó.
12 Tháng Tư 2019
Lá phiếu nào cũng có sự lợi và hại của nó. Bầu cho người thành toàn, có tâm trí dành cho đất nước thì lá phiếu ấy hữu dụng, ngược lại bầu cho một kẻ độc tài thì lá phiếu ấy trở nên có hại cho tiến trình dân chủ. Tuy nhiên nếu không có những lá phiếu có hại ấy thì xã hội có đáng nhận hai chữ dân chủ làm mục tiêu chung hay không? Dân chủ luôn luôn cần sự cọ sát, đôi khi rất đau đớn. Thiếu đau đớn, hy sinh, tranh luận thậm chí chửi mắng nhau không thể có một nền dân chủ thực sự, có chăng chỉ là dân chủ phải đạo, dân chủ trung thành hay dân chủ định hướng, những cái mà dân tộc Việt Nam thừa mứa từ hơn 70 năm qua.
10 Tháng Tư 2019
Chuyện những ông lãnh đạo đầu óc rỗng tuếch nhưng muốn lưu danh hậu thế bằng những tác phẩm đồ sộ nên thuê người khác chấp bút đã được nhà văn Trần Đĩnh nói hết sự thật trong tác phẩm Đèn Cù của ông rồi. Ai đọc tác phẩm Đèn Cù thì biết ngay, nó lột tả chuyện thâm cung của mấy ông CS “kiệt xuất” một cách trần trụi. Nhà văn Trần Đĩnh cho biết, chính ông đã viết hồi ký cho Hồ Chí Minh, Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm… Như vậy là các vị ấy không có khả năng viết, nhưng rồi chỉ định kẻ khác viết cho mình để vơ rằng, đó là của mình. Mục đích là lưu lại cho hậu thế, muốn hậu thế tung hô những giá trị mà mình vốn không hề có.
10 Tháng Tư 2019
Trong tất cả các dấu hiệu trên, dấu hiệu quan trọng nhất vẫn là " Không xóa bỏ chế độ CS" . Cuội dù có láo lường cỡ nào cũng vẫn ngụy biện cho vấn đề này vì sợ bị bắt. Nếu đấu tranh dân chủ thật thì không ngần ngại bày tỏ quan điểm để lôi kéo toàn dân xuống đường tạo nên những cuộc đấu tranh thay đổi tận gốc như 30 nước trên thế giới đã làm. Thế nhưng cuội thường viện lý do là không thể để CS bắt bớ, đàn áp để ngụy biện. Nhưng cuội sẽ vấp phải một phản biện quan trọng là: nếu không bị bắt có thoát khỏi cái chết của sự diệt chủng sắp đến không? Giữa bị bắt và cái chết cái nào đáng sợ hơn.