Chuyện hàng ngày. . .

21 Tháng Ba 20192:00 CH(Xem: 97)

Chuyện hàng ngày. . .


11846669_1606313682963893_1175616256031519281_n




canhco
RFA Blog



Không đâu như Việt Nam, hầu như không ngày nào là không có một đề tài chính trị / xã hội khiến người dân không thể không quan tâm. Cuộc sống nếu thiếu sự thay đổi sẽ là một bức tranh thủy mạc im ắng và chỉ để treo tường, nhưng nếu trong cộng đồng mà ngày nào cũng phải đối diện với những thông tin không hay có liên quan trực tiếp đến mình thì cuộc sống ấy nếu không bấp bênh thì cũng đầy bất trắc.

Khi sán lợn và dịch tả lợn châu Phi hoành hành người dân chỉ đơn giản là không ăn thịt lợn trong lúc nhà nước không có một chính sách thực tế nào đối phó kịp thời và hữu hiệu cho người nuôi lợn. Người tiêu thụ thịt lợn cũng không thể cứ ngưng ăn nó là thoát hiểm bởi cuộc sống cộng sinh không cho phép ai đứng bên ngoài một cuộc khủng hoảng bởi tác động trực tiếp của việc sán lợn và dịch tả lợn châu Phi sẽ ảnh hưởng lên y tế, chăn nuôi, nông phẩm và tiêu dùng. Cái khác thường là chính phủ tỏ ra khá nhạy cảm với thông tin xấu về dịch tả lợn châu Phi và trẻ em nhiễm sán lợn ở các tỉnh phía Bắc. Nhạy cảm vì không cho phép người dân loan truyền tin này ra cho cộng đồng và phạt thật nặng nếu ai “tung tin” về con lợn nhiễm bệnh. Cuộc khủng hoảng “lợn” do đó thêm phần nặng nề cho người dân và càng gây khó khăn cho chính nhà nước trong việc ứng phó. Có thể nhận thấy rằng đây là một hình thái của khủng hoảng chính sách.

Câu chuyện cô gái trong thang máy bị một kẻ sàm sỡ bằng cách “cưỡng” hôn (xin mở dấu kép ở chữ “cưỡng” để nhấn mạnh yếu tố sách nhiễu cho hành động “hôn”. Hai chữ này hoàn toàn không giống với “cưỡng hôn” dính liền nhau mà báo chí đang dùng, có một ý nghĩa hoàn toàn khác là cưỡng bức hôn nhân) cuối cùng được cơ quan công an ra quyết định bồi thường 200 ngàn đồng cho nạn nhân, đang khiến cho dư luận nổi giận. Đây là một cuộc khủng hoảng khác đang xảy ra tại Việt Nam: khủng hoảng pháp lý.

Xa hơn một chút là dự án đường cao tốc xuyên Việt mà báo chí đang rộn lên với những hình ảnh không mấy tốt đẹp nếu nó được Trung Quốc tham gia đấu thầu hay xây dựng. Người dân vốn dị ứng với yếu tố Trung Quốc từ cây kim sợi chỉ đang dùng trong nhà cho đến ô nhiễm môi trường và an toàn thực phẩm nên khi nghe dự án con đường huyết mạch nối liền cả nước được hé lộ thông tin thì hầu như không gia đình nào là không biết. Những bữa cơm thanh đạm được thêm chút gia vị của con đường xuyên Việt tuy không làm cho nó ngưng lại hay dứt khoát không chọn Trung Quốc, nhưng chí ít thì người dân cũng đã thấy được sự nguy hiểm đang chực chờ trong từng gia đình nếu dự án được phê duyệt sau khi các nhóm lợi ích vận động hành lang Quốc hội để được thông qua khi mà trước đó bằng những chiêu trò không khó nhận ra, bọn tham nhũng chính sách lại một lần nữa chiến thắng người dân, những con người đang quần quật hằng ngày để nuôi chúng. Chống Trung Quốc tham gia vào dự án cao tốc xuyên Việt điển hình cho một cuộc khủng hoảng khác: Khủng hoảng niềm tin.

Mỗi gia đình người Việt thường có một bàn thờ, mỗi bàn thờ tượng trưng cho một niềm tin vào đấng chí tôn hay chí ít là thờ phụng tổ tiên, ông bà. Không nhà nào có bàn thờ để tôn sùng bọn thầy pháp, dùng bùa chú để cứu nhân độ thế. Vậy mà chúng vẫn sống, vẫn hàng ngày được báo chí bảo trợ cho những câu chuyện đồng bóng, xin xâm, bói toán, thỉnh vong…Mê tín không những không bị chính quyền khoanh vùng đối phó mà còn tiếp tay cho bọn đồng bóng, thầy pháp, sư hổ mang lộng hành bằng cách im lặng. Câu chuyện về chùa Ba Vàng thuộc thành phố Uông Bí Tỉnh Quảng Ninh đã hé lộ sự thật về tình trạng mê tín dị đoan đã đến mức báo động đỏ. Người ta bất chấp đạo lý con người để đưa ra những tà thuyết nhằm mưu lợi. Chùa Ba Vàng có cái gọi là “Thỉnh vong giải nghiệp” để móc túi người nhẹ dạ. Theo lời của người trong chùa thì “thỉnh vong giải nghiệp” làm cho mọi bệnh tật và xui xẻo trong cuộc sống đều được lý giải là bởi oán hồn gây ra. Muốn thoát nạn thì buộc phải "trả nợ" cho vong từ vài triệu đến hàng chục triệu đồng thông qua hình thức công đức vào nhà chùa.

Câu chuyện của nữ sinh đi giao gà bị giết được chùa Ba Vàng tận dụng để làm chứng cho tà thuyết của nhóm người trụ trì trong chùa như sau:

“Lúc 18h30 ngày 30 Tết Kỷ Hợi, Nữ sinh viên Cao Mỹ D.bị mất tích khi đi giao gà cho một người khách lạ tại khu vực C13, phường Thanh Trường, thành phố Điện Biên Phủ, tỉnh Điện Biên. Bốn ngày sau người dân phát hiện thi thể của D trong một ngôi nhà hoang do bị siết cổ. Sau đó năm hung thủ bị bắt và bị truy tố.”

Bà Phạm Thị Yến, đang tu tập tại chùa Ba Vàng giải thích vụ án “nữ sinh giao gà tại Điện Biên” bằng luận điệu không khỏi căm phẫn, bà cho rằng: “Nguyên nhân chính không phải là nguyên nhân đi ship hàng mà khiến bị hiếp như vậy mà nguyên nhân chính phải do các ác nghiệp của bạn ấy trong tiền kiếp. Duyên trong hiện tại bạn ấy lại sát sinh, 2 cái này cộng vào nhau khiến bạn ấy bị như vậy. Ai làm gì cũng phải do quả báo của chính mình”.

Lôi một người không may bị sát hại bởi bọn nghiện ma túy ra để bêu rếu bằng lý lẽ ma cô của Phạm Thị Yến là một cuộc khủng hoảng khác của xã hội hôm nay: Khủng hoảng lòng thiện lương.

Mỗi ngày người dân tiếp tục bị các cuộc khủng hoảng tấn công như vậy nhưng chính quyền không chấp nhận chữa trị bằng các biện pháp hữu hiệu thì liệu rồi đây có bao nhiêu bệnh việc tâm thần cần phải được lập ra để người bị áp lực vào tạm trú?

Thật ra không ai bị tâm thần trước các cuộc khủng hoảng mang tính điển hình cho cả xã hội Việt Nam hôm nay, nhưng khó để cho rằng trong một xã hội đầy rẫy những câu chuyện như vậy lại có chỉ số hạnh phúc đang rất đỗi tự hào thì bao nhiêu phần trăm là sự thật? Không lẽ nhà nước đã bỏ tiền ra mua một con số ảo để “đàn áp” những con số thật đang xuất hiện hàng ngày trên báo chí?

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Tư 2019
Xin quý khán giả để ý hình của Nguyễn Phú Trọng tái xuất giang hồ xem đó có phải là hình thực tế hay ban chuyên láo lấy bài cũ xào lại. Còn nếu sau phát ngôn này mà đảng csVN thông báo cả nước để tang cho thằng phản quốc Nguyễn Phú Trọng thì chứng tỏ rằng bọn chúng là một bọn lưu manh không đáng tin, lời nói của chúng không đáng giá 1 xu. Phát ngôn nhân BNG VN nên đâm đầu vô cầu tiêu chết cho rồi chứ sống làm gì cho mang nhục...
21 Tháng Tư 2019
Tôi đã đi đến gần cuối của đời người, tôi đã tiếp xúc đủ hạng người và tự rút ra một kinh nghiệm cho chính bản thân mình: “I disregard whoever speak a lot and don’t do after”, tôi xem thường và khi dễ những loại người nói nhiều mà sau đó lại không làm, lời nói và việc làm luôn trái ngược với nhau, đối với tôi loại người đó không đáng tin, không phí thì giờ để nói chuyện bởi vì: “Theirs value are not worth a penny”, giá trị của họ đối với tôi không đáng 1 xu.
14 Tháng Tư 2019
Cách Mạng bắt buộc vẫn phải đến nhưng nó không có sự hướng dẫn như các cuộc cách mạng của thế giới loài người như tranh đấu cho dân chủ, tự do, xóa bỏ chế độ phong kiến mà nó sẽ bắt đầu bằng những bất cập, bức xúc của người dân trong nước, nó đến từ lòng yêu nước của người dân với hai chữ Việt Nam thiêng liêng cao quý trong tim, nó sẽ hội tụ toàn dân xuống đường lên tiếng truất phế đảng csVN một khi thời cơ đã chín mùi không kể tôn giáo, đảng phái nào.
14 Tháng Tư 2019
Cho nên nghe họ nói ông Trọng “khỏe có chi mô” thì cũng như không có thông tin gì về sức khỏe của ổng cả. Người ta nói rằng, nguồn tin thân cận cho biết “sức khỏe của ngài ổn”. OK thì nghe nói ổn, nhưng thật sự có ổn không là chuyện khác. Nói cho cùng “Sức khỏe ổn” thì cũng đồng nghĩa với câu “Tao khỏe có chi mô” thôi mà. Nhưng có một điều làm tôi đây băn khoăn là, bệnh xuất huyết não nhẹ sao lại huy động tực thăng xuống Kiên Giang chở gấp về Chợ Rẫy? Chả lẽ bệnh viện Đa Khoa Kiên Giang chữa không được bệnh đó sao? Khà khà, khó hiểu quá!
14 Tháng Tư 2019
Đến bây giờ mà họ vẫn còn ca ngợi một chế độ độc tài đã bị Mỹ đảo chính thì hỏi tại sao 44 năm trước dân miền Nam không thần tượng một tên lãnh tụ giả? Nghĩa là trong đầu người Việt không có chỗ cho lý trí, họ chẳng hiểu gì về độc tài và dân chủ. Chẳng hiểu là đất nước tốt đep cần phải có đối lập để kiểm soát quyền lực chứ đừng nghe lời của chính trị gia. Bởi thế dân Bắc tôn sùng Hồ Chí Minh, Nam sùng bái nhà Ngô... Và ai cũng có trong đầu mình một chủ nghĩa yêu nước theo cách chọn nhà độc tài của mình.
13 Tháng Tư 2019
Điều đó đã có người cho là luật an ninh mạng, của nhà nước An Nam cộng đã thành công, nhưng theo mỗ tôi thì không là vậy, đơn giản chỉ là cái hèn, cái sợ, đã chiếm lấy hết phần xác lẫn phần hồn đâm ra rúm ró trước kẻ ác. Cái xấu đã không dám đấu tranh, thì nói gì đến chuyện đối đầu với thầy trò Hán phỉ, đang là kẻ mua đứa bán nước Nam… Cứu lấy đất nước chỉ trông vào sức mạnh của người dân, nay tình hình này đành thở dài, và buông lấy hai tiếng: Mạt vận!
13 Tháng Tư 2019
Nói như thế để bạn đọc trẻ có thể có thêm kiến thức đâu là hình khiêu dâm, đâu là hình nghệ thuật, tuy nhiên không phải vì thế mà chúng tôi tán thành việc lên án các bạn trẻ chụp ảnh nude tại Đà Lạt mà trái lại chúng tôi cổ súy cho quyền tự do con người của người dân Việt Nam, cũng có thể trong bức ảnh khiêu dâm trên nhà nhiếp ảnh muốn làm nghệ thuật nhưng tay nghề còn non chưa tới, nhưng biết đâu sau này họ sẽ là những nhà nhiếp ảnh tài ba và cô người mẫu kia sau này ai biết là cô sẽ nổi tiếng?
13 Tháng Tư 2019
Đáng ra báo chí và các trang tin điện tử phải ngay lập tức đưa dẫn các quy định pháp luật về việc đăng tải, phát tán bí mật đời tư lên mạng xã hội là bị nghiêm cấm và cảnh báo rằng hành vi đó là tội phạm, thì báo chí lại đánh vào thông tin rằng cô này, anh kia đã bị lộ những hình ảnh hay đoạn phim ân ái riêng tư thuộc về riêng họ. Trong khi những thông tin thiết thực khác thì họ thinh lặng và không có nổi lấy một dòng tin nào về nó.
12 Tháng Tư 2019
Lá phiếu nào cũng có sự lợi và hại của nó. Bầu cho người thành toàn, có tâm trí dành cho đất nước thì lá phiếu ấy hữu dụng, ngược lại bầu cho một kẻ độc tài thì lá phiếu ấy trở nên có hại cho tiến trình dân chủ. Tuy nhiên nếu không có những lá phiếu có hại ấy thì xã hội có đáng nhận hai chữ dân chủ làm mục tiêu chung hay không? Dân chủ luôn luôn cần sự cọ sát, đôi khi rất đau đớn. Thiếu đau đớn, hy sinh, tranh luận thậm chí chửi mắng nhau không thể có một nền dân chủ thực sự, có chăng chỉ là dân chủ phải đạo, dân chủ trung thành hay dân chủ định hướng, những cái mà dân tộc Việt Nam thừa mứa từ hơn 70 năm qua.
10 Tháng Tư 2019
Chuyện những ông lãnh đạo đầu óc rỗng tuếch nhưng muốn lưu danh hậu thế bằng những tác phẩm đồ sộ nên thuê người khác chấp bút đã được nhà văn Trần Đĩnh nói hết sự thật trong tác phẩm Đèn Cù của ông rồi. Ai đọc tác phẩm Đèn Cù thì biết ngay, nó lột tả chuyện thâm cung của mấy ông CS “kiệt xuất” một cách trần trụi. Nhà văn Trần Đĩnh cho biết, chính ông đã viết hồi ký cho Hồ Chí Minh, Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm… Như vậy là các vị ấy không có khả năng viết, nhưng rồi chỉ định kẻ khác viết cho mình để vơ rằng, đó là của mình. Mục đích là lưu lại cho hậu thế, muốn hậu thế tung hô những giá trị mà mình vốn không hề có.