Chuyện hàng ngày. . .

21 Tháng Ba 20192:00 CH(Xem: 438)

Chuyện hàng ngày. . .


11846669_1606313682963893_1175616256031519281_n




canhco
RFA Blog



Không đâu như Việt Nam, hầu như không ngày nào là không có một đề tài chính trị / xã hội khiến người dân không thể không quan tâm. Cuộc sống nếu thiếu sự thay đổi sẽ là một bức tranh thủy mạc im ắng và chỉ để treo tường, nhưng nếu trong cộng đồng mà ngày nào cũng phải đối diện với những thông tin không hay có liên quan trực tiếp đến mình thì cuộc sống ấy nếu không bấp bênh thì cũng đầy bất trắc.

Khi sán lợn và dịch tả lợn châu Phi hoành hành người dân chỉ đơn giản là không ăn thịt lợn trong lúc nhà nước không có một chính sách thực tế nào đối phó kịp thời và hữu hiệu cho người nuôi lợn. Người tiêu thụ thịt lợn cũng không thể cứ ngưng ăn nó là thoát hiểm bởi cuộc sống cộng sinh không cho phép ai đứng bên ngoài một cuộc khủng hoảng bởi tác động trực tiếp của việc sán lợn và dịch tả lợn châu Phi sẽ ảnh hưởng lên y tế, chăn nuôi, nông phẩm và tiêu dùng. Cái khác thường là chính phủ tỏ ra khá nhạy cảm với thông tin xấu về dịch tả lợn châu Phi và trẻ em nhiễm sán lợn ở các tỉnh phía Bắc. Nhạy cảm vì không cho phép người dân loan truyền tin này ra cho cộng đồng và phạt thật nặng nếu ai “tung tin” về con lợn nhiễm bệnh. Cuộc khủng hoảng “lợn” do đó thêm phần nặng nề cho người dân và càng gây khó khăn cho chính nhà nước trong việc ứng phó. Có thể nhận thấy rằng đây là một hình thái của khủng hoảng chính sách.

Câu chuyện cô gái trong thang máy bị một kẻ sàm sỡ bằng cách “cưỡng” hôn (xin mở dấu kép ở chữ “cưỡng” để nhấn mạnh yếu tố sách nhiễu cho hành động “hôn”. Hai chữ này hoàn toàn không giống với “cưỡng hôn” dính liền nhau mà báo chí đang dùng, có một ý nghĩa hoàn toàn khác là cưỡng bức hôn nhân) cuối cùng được cơ quan công an ra quyết định bồi thường 200 ngàn đồng cho nạn nhân, đang khiến cho dư luận nổi giận. Đây là một cuộc khủng hoảng khác đang xảy ra tại Việt Nam: khủng hoảng pháp lý.

Xa hơn một chút là dự án đường cao tốc xuyên Việt mà báo chí đang rộn lên với những hình ảnh không mấy tốt đẹp nếu nó được Trung Quốc tham gia đấu thầu hay xây dựng. Người dân vốn dị ứng với yếu tố Trung Quốc từ cây kim sợi chỉ đang dùng trong nhà cho đến ô nhiễm môi trường và an toàn thực phẩm nên khi nghe dự án con đường huyết mạch nối liền cả nước được hé lộ thông tin thì hầu như không gia đình nào là không biết. Những bữa cơm thanh đạm được thêm chút gia vị của con đường xuyên Việt tuy không làm cho nó ngưng lại hay dứt khoát không chọn Trung Quốc, nhưng chí ít thì người dân cũng đã thấy được sự nguy hiểm đang chực chờ trong từng gia đình nếu dự án được phê duyệt sau khi các nhóm lợi ích vận động hành lang Quốc hội để được thông qua khi mà trước đó bằng những chiêu trò không khó nhận ra, bọn tham nhũng chính sách lại một lần nữa chiến thắng người dân, những con người đang quần quật hằng ngày để nuôi chúng. Chống Trung Quốc tham gia vào dự án cao tốc xuyên Việt điển hình cho một cuộc khủng hoảng khác: Khủng hoảng niềm tin.

Mỗi gia đình người Việt thường có một bàn thờ, mỗi bàn thờ tượng trưng cho một niềm tin vào đấng chí tôn hay chí ít là thờ phụng tổ tiên, ông bà. Không nhà nào có bàn thờ để tôn sùng bọn thầy pháp, dùng bùa chú để cứu nhân độ thế. Vậy mà chúng vẫn sống, vẫn hàng ngày được báo chí bảo trợ cho những câu chuyện đồng bóng, xin xâm, bói toán, thỉnh vong…Mê tín không những không bị chính quyền khoanh vùng đối phó mà còn tiếp tay cho bọn đồng bóng, thầy pháp, sư hổ mang lộng hành bằng cách im lặng. Câu chuyện về chùa Ba Vàng thuộc thành phố Uông Bí Tỉnh Quảng Ninh đã hé lộ sự thật về tình trạng mê tín dị đoan đã đến mức báo động đỏ. Người ta bất chấp đạo lý con người để đưa ra những tà thuyết nhằm mưu lợi. Chùa Ba Vàng có cái gọi là “Thỉnh vong giải nghiệp” để móc túi người nhẹ dạ. Theo lời của người trong chùa thì “thỉnh vong giải nghiệp” làm cho mọi bệnh tật và xui xẻo trong cuộc sống đều được lý giải là bởi oán hồn gây ra. Muốn thoát nạn thì buộc phải "trả nợ" cho vong từ vài triệu đến hàng chục triệu đồng thông qua hình thức công đức vào nhà chùa.

Câu chuyện của nữ sinh đi giao gà bị giết được chùa Ba Vàng tận dụng để làm chứng cho tà thuyết của nhóm người trụ trì trong chùa như sau:

“Lúc 18h30 ngày 30 Tết Kỷ Hợi, Nữ sinh viên Cao Mỹ D.bị mất tích khi đi giao gà cho một người khách lạ tại khu vực C13, phường Thanh Trường, thành phố Điện Biên Phủ, tỉnh Điện Biên. Bốn ngày sau người dân phát hiện thi thể của D trong một ngôi nhà hoang do bị siết cổ. Sau đó năm hung thủ bị bắt và bị truy tố.”

Bà Phạm Thị Yến, đang tu tập tại chùa Ba Vàng giải thích vụ án “nữ sinh giao gà tại Điện Biên” bằng luận điệu không khỏi căm phẫn, bà cho rằng: “Nguyên nhân chính không phải là nguyên nhân đi ship hàng mà khiến bị hiếp như vậy mà nguyên nhân chính phải do các ác nghiệp của bạn ấy trong tiền kiếp. Duyên trong hiện tại bạn ấy lại sát sinh, 2 cái này cộng vào nhau khiến bạn ấy bị như vậy. Ai làm gì cũng phải do quả báo của chính mình”.

Lôi một người không may bị sát hại bởi bọn nghiện ma túy ra để bêu rếu bằng lý lẽ ma cô của Phạm Thị Yến là một cuộc khủng hoảng khác của xã hội hôm nay: Khủng hoảng lòng thiện lương.

Mỗi ngày người dân tiếp tục bị các cuộc khủng hoảng tấn công như vậy nhưng chính quyền không chấp nhận chữa trị bằng các biện pháp hữu hiệu thì liệu rồi đây có bao nhiêu bệnh việc tâm thần cần phải được lập ra để người bị áp lực vào tạm trú?

Thật ra không ai bị tâm thần trước các cuộc khủng hoảng mang tính điển hình cho cả xã hội Việt Nam hôm nay, nhưng khó để cho rằng trong một xã hội đầy rẫy những câu chuyện như vậy lại có chỉ số hạnh phúc đang rất đỗi tự hào thì bao nhiêu phần trăm là sự thật? Không lẽ nhà nước đã bỏ tiền ra mua một con số ảo để “đàn áp” những con số thật đang xuất hiện hàng ngày trên báo chí?

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Ba 2020
Bởi theo hội thảo của QH ngày 30/10/2019, các dân biểu đã thảo luận rất gay gắt về các "khu vực kinh tế", trong đó có khu vực kinh tế tư nhân: 40% GDP do kinh tế tư nhân đóng góp nhưng nó đang là một NGHỊCH LÍ lớn... và nó vẫn đang bị trèn ép, không có nhiều ưu đãi, đang là mảnh đất của nạn tham nhũng vặt. Vậy, bây giờ BCT lại khẳng định kinh tế tập thể, hợp tác xã là nền tảng dẫn dắt kinh tế nước nhà thì việc tham gia tự do thương mại quốc tế liệu có hiệu quả và đó có phải là nền KINH TẾ "ĐẺ NGƯỢC"?
30 Tháng Ba 2020
Lại nghĩ đến xuất khẩu gạo. Được biết năm 2019 Việt Nam xuất khẩu được 6,366 triệu tấn thu về 2 tỷ 805 triệu đô. Tính ra giá gạo xuất khẩu bình quân năm ngoái là là 440 đô/ tấn. Hiện nay khi mà dịch bệnh đang hoành hành và nhiều nước đang muốn tăng thu mua gạo để dự trữ thì giá gạo cũng chỉ nhích lên 450 đô/tấn. Chỉ tăng có 10 đô/tấn tương đương 2,3% thôi mà các người ủng hộ xuất khẩu họ gọi là “được giá” thì thực sự, không hiểu những người này họ nghĩ gì nữa?!
29 Tháng Ba 2020
Lại nói về “hợp tác xã” của Cộng Sản thuần chủng, thì bản chất nó khác hoàn toàn hợp tác xã đúng nghĩa như ngày nay. Hợp tác xã thời bao cấp chỉ là cách mượn tên thôi chứ họ không hề vay mượn bản chất. Vì sao? Vì như mô hình hợp tác xã thời đó, thì cơ bản là nhà nước sở hữu toàn bộ tư liệu sản xuất. Mà tư liệu sản xuất là gì? Đó là tất tần tật những gì có thể làm ra sản phẩm bao gồm như: nguyên liệu, lực lượng lao động, công cụ lao động, vốn, tài nguyên thiên nhiên vv.. Mà như ta biết, lực lượng lao động chính là con người.
29 Tháng Ba 2020
Các ông phải có trách nhiệm trợ giúp nhân dân khi họ nghỉ việc ngồi nhà tránh dịch bệnh Covid 19 lây lan. Những doanh nghiệp đóng cửa các xí nghiệp, cửa hàng những vẫn phải trả tiền thuê cơ sở sản xuất, mặt bằng , thiệt hại các vật chất thì ai hỗ trợ cho họ? Ai hỗ trợ cho chủ các cơ sở khi người đại diện Chính phủ VN Ông Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu phải đóng cửa các dịch vụ như massage, vũ trường, các cơ sở du lịch, tham quan, các tụ điểm vui chơi, giải trí, các rạp chiếu phim, quán bia hơi, nhà hàng ăn uống?
29 Tháng Ba 2020
Rõ ràng, diễn biến của dịch viêm phổi Vũ Hán tại Việt Nam từ 10 tháng 3 đến nay là “trái đắng” của tuyên truyền nhằm thúc đẩy cả du lịch nội địa lẫn thu hút du khách quốc tế để đạt “chỉ tiêu tăng trưởng của năm nay”, nhằm tô vẽ một Việt Nam “ngạo nghễ”, “nhân đạo”… Những người Việt trở về từ châu Âu và những du khách châu Âu tìm đến Việt Nam giữa đại dịch vì không có nơi nào “thân thiện”… bằng, đã khiến kinh tế - xã hội Việt Nam thêm điêu đứng. Chưa rõ giá phải trả cho tuyên truyền sẽ ở mức nào!
27 Tháng Ba 2020
Chỉ nhìn vào sự thiếu thốn lúc ban đầu mà phán xét nước Mỹ là một tư duy hồ đồ ấu trĩ, ngày hôm nay các kệ hàng tại các siêu thị đã đầy ắp trở lại, dụng cụ y tế có thể mất cân bằngkhi nhập nguyên liệu của TQ nhưng không ai lo lắng bởi vì chỉ trong một thời gian ngắn sau sẽ cung cấp dư thừa khi khởi động nền sản xuất trong nước, còn thuốc chữa trị thì không chỉ riêng nước Mỹ mà toàn thể nhân loại đang tìm tòi ra một phương thuốc hữu hiệu, nếu có thì con người được cứu sống, còn nếu thời gian không cho phép thì nhân loại sẽ diệt vong, tất cả chỉ có thế bởi vì con người hoàn toàn không biết gì về một nhân vật...
27 Tháng Ba 2020
Muốn thoát Trung để giữ nước nay thật khó, nhiều vướng mắc do ngu. Cái ngu khởi sự là Hồ Chí Minh, “Si nhi bất úy hổ”, thâm giao với Tàu, đón mời Tàu. Cái ngu hiện tại là Nguyễn Phú Trọng, “Si nhi bất úy hổ” thả lỏng cửa biên giới đón virus Tàu vào nhà tàn phá kiệt quệ đất nước, thắt chặt sự lệ thuộc Tàu. Tuy vậy, dịch Vi-rút Tàu phải là cơ hội ngàn năm một thuở để Việt Nam thoát Trung mà không phải dấy động can qua, hi sinh xương máu. “Mượn nước đẩy thuyền”, Việt Nam phải lấy lý do chính đáng phòng dịch lây lan, đóng cửa biên giới với Tàu. Đóng cửa biên giới, cách ly với Tàu đủ lâu...
27 Tháng Ba 2020
Họ đã nhập nhằng điều gì? Đó là họ đã lấy sự thừa thãi của nông dân để ủng hộ xuất khẩu. Họ cố thình đồng hóa từ “nông dân” và “toàn dân”. Thực ra nông dân thừa nhưng chưa chắc gì toàn dân thừa. Vậy nếu nông dân thừa mà toàn dân thiếu thì tại sao nông dân không bán phần thừa ấy cho nhà nước, để nhà nước phân phối lại cho toàn dân mà đi mang gạo bán cho nước ngoài? Lúc này, khi mà cả thế giới như tê liệt vì dịch cúm, thì chính phủ hãy đừng xuất khẩu. Nếu dốc hết gạo xuất khẩu thì điều đó là ác với dân lắm. Thật đấy!
25 Tháng Ba 2020
Nhà cầm quyền TQ đang tìm mọi cách để chạy tội, chúng đang hy vọng đổ hết tội ác chế tạo vũ khí sinh học Corona virus cho nước khác gánh chịu, và cũng có thể một vài quốc gia sẵn sàng có kẻ lãnh đạo độc tài tham lam nhận lời đổ tội đó như một con dê tế thần để nhận được một khoản tiền khổng lồ cho riêng mình nhưng cả một dân tộc đó phải gánh chịu, cái trò xảo quyệt vẫn thường sử dụng ở một quốc gia độc tài và tham nhũng.
24 Tháng Ba 2020
Hôm nay trên mạng có xuất hiện hình ảnh một cổng chào bằng hơi được dựng lên trước nhà hàng bán cháo nổi tiếng ở đường Thái Nguyên, thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc. Trên cổng chào đó có treo một khẩu hiệu có nội dung rằng: "Nhiệt liệt chào mừng đại dịch ở Mỹ quốc. Chúc dịch bệnh ở tiểu Nhật Bản thuận buồm xuôi gió trong một thời gian dài”. Đây là một thái độ hả hê khi họ chứng kiến nước Mỹ và Nhật Bản đang vật lộn với dịch cúm.