Triều Tiên không phải là nhà nước cộng sản theo chủ nghĩa Marx- Lenin như mọi người vẫn nghĩ.

10 Tháng Ba 20199:31 CH(Xem: 151)
TRIỀU TIÊN KHÔNG PHẢI LÀ NHÀ NƯỚC CỘNG SẢN THEO CHỦ NGHĨA MARX- LENIN NHƯ MỌI NGƯỜI VẪN NGHĨ.

      

images                   ĐÓ LÀ CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI GIA ĐÌNH TRỊ THEO LÝ THUYẾT JUCHE.



 
  Dương Hoài Linh
FB. Dương Hoài Linh



Chính trị của Triều Tiên diễn ra trong khuôn khổ triết lý chính thức của nhà nước, Juche, một khái niệm được tạo ra bởi Hwang Jang-yop và sau đó là do Kim Il-sung. Lý thuyết Juche là niềm tin rằng thông qua sự tự lực và một nhà nước độc lập mạnh mẽ, chủ nghĩa xã hội đích thực có thể đạt được.

Hệ thống chính trị của Triều Tiên được xây dựng theo nguyên tắc tập trung hóa. Trong khi Hiến pháp Bắc Triều Tiên chính thức bảo đảm bảo vệ quyền con người, trong thực tế có những giới hạn nghiêm trọng đối với tự do ngôn luận, và chính phủ giám sát chặt chẽ cuộc sống của công dân Triều Tiên. Hiến pháp định nghĩa Bắc Triều Tiên là "một chuyên chính dân chủ nhân dân" dưới sự lãnh đạo của Đảng Lao động Triều Tiên (WPK), được trao quyền tối cao pháp lý đối với các đảng phái chính trị khác.

WPK là đảng cầm quyền của Triều Tiên. Nó đã nắm giữ quyền lực kể từ khi nó được thành lập vào năm 1948. Hai đảng chính trị nhỏ cũng tồn tại, nhưng về mặt pháp lý thì phải chấp nhận vai trò cầm quyền của WPK. Họ cùng với WPK, hợp thành Mặt trận Dân chủ Thống nhất của Tổ quốc (DFRF). Các cuộc bầu cử chỉ diễn ra trong các cuộc đua ứng cử viên đơn nơi ứng cử viên được lựa chọn trước bởi WPK.

Ngoài các Đảng, có hơn 100 tổ chức đoàn thể do Đảng Lao động Triều Tiên kiểm soát. Những người không phải là Đảng viên được yêu cầu tham gia một trong những tổ chức này. Trong đó, những tổ chức quan trọng nhất là Đoàn Thanh niên Kim Nhật Thành, Liên đoàn Phụ nữ Dân chủ Triều Tiên, Tổng Liên đoàn Công đoàn Triều Tiên, và Liên hiệp công nhân Nông nghiệp Triều Tiên. Bốn tổ chức này cũng là thành viên DFRF.

Kim Il-sung lãnh đạo đất nước này từ năm 1948 đến khi qua đời vào tháng 7/1994, giữ các chức danh Tổng bí thư từ 1949 đến 1994 (được gọi là Chủ tịch Trung ương Đảng trong khoảng 1949 đến 1972), Thủ tướng từ 1948 đến 1972 và Chủ tịch nước từ 1972 đến 1994. Ông được kế nhiệm bởi người con trai là, Kim Jong-il. Trong khi Kim Jong-il là người kế nhiệm cha của ông kể từ những năm 1980, phải mất đến ba năm để ông củng cố quyền lực của mình. Ông được bổ nhiệm vào vị trí Tổng bí thư của cha ông vào năm 1997, và năm 1998 trở thành Chủ tịch Ủy ban Quốc phòng (NDC), là người chỉ huy tối cao của lực lượng vũ trang., Hiến pháp được sửa đổi để đưa chức vụ này vào vị trí quyền lực tối cao của ban lãnh đạo Triều Tiên. Đồng thời, vị trí Chủ tịch nước được quy định lại trong hiến pháp Kim Il-sung được suy tôn là "Chủ tịch nước vĩnh viễn ", tức là Kim Il-sung là Chủ tịch nước duy nhất mãi mãi và Triều Tiên sẽ không bầu chọn người kế nhiệm.

Vì vậy, Kim Jong-il khi kế nhiệm cha ông, ông được bầu chọn vào chức Tổng bí thư của Đảng và Chủ tịch Ủy ban Quốc phòng thay vì Chủ tịch nước (vốn là chức vụ cao nhất về mặt nhà nước), quyền hạn và công việc của Chủ tịch nước được giao lại cho Chủ tịch Quốc hội Kim Yong-nam, bao gồm cả quyền Nguyên thủ quốc gia, nhưng người nắm giữ quyền lực tối cao vẫn là Kim Jong-il thay vì Chủ tịch Quốc hội Kim Yong-nam. Sau khi, Kim Jong-il qua đời, cũng giống như cha ông, Hiến pháp được sửa đổi và chức Tổng bí thư được xóa bỏ để suy tôn Kim Jong-il là " Tổng bí thư vĩnh viễn ", còn chức vụ quyền lực nhất Chủ tịch Ủy ban Quốc phòng được trao cho người kế nhiệm Kim Jong Un. Hiện tại, Kim Jong Un đang lãnh đạo Triều Tiên với chức Chủ tịch Ủy ban Quốc phòng Đảng Lao Động Triều Tiên còn gọi là Ủy viên Trưởng Ủy ban Quốc vụ Triều Tiên.

Hầu hết các nhà phân tích tin rằng danh hiệu là một sản phẩm của sùng bái cá nhân gia tộc họ Kim xây dựng trong suốt 60 năm cầm quyền.

Thế giới phương Tây nói chung nhìn Bắc Triều Tiên là một chế độ độc tài; chính phủ đã chính thức thay thế tất cả các tài liệu tham khảo về chủ nghĩa Mác - Lênin trong hiến pháp của nó với khái niệm phát triển địa phương của Juche, hoặc tự lực. Trong những năm gần đây, đã có sự nhấn mạnh rất lớn vào triết lý Songun hoặc "quân đội đầu tiên". Tất cả các tài liệu tham khảo về chủ nghĩa cộng sản đã được gỡ bỏ khỏi Hiến pháp Bắc Triều Tiên năm 2009.

Tình trạng của quân đội đã được tăng cường, và nó dường như chiếm trung tâm của hệ thống chính trị Bắc Triều Tiên; tất cả các ngành xã hội đều bị buộc phải theo tinh thần quân đội và áp dụng các biện pháp quân sự. Hoạt động công cộng của Kim Jong-il tập trung chủ yếu vào "hướng dẫn tại chỗ" về địa điểm và sự kiện liên quan đến quân đội.Tình hình nâng cao của hệ thống chính trị quân sự và quân đội làm trung tâm đã được khẳng định tại kỳ họp thứ nhất của Hội đồng Nhân dân Tối cao lần thứ 10 thông qua việc thúc đẩy các thành viên của NDC vào hệ thống quyền lực chính thức. Tất cả 10 thành viên của NDC đều được xếp hạng trong top 20 vào ngày 5/9, và tất cả đều nằm trong top 20 tại kỷ niệm 50 năm ngày thành lập đất nước vào ngày 9/9.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Năm 2019
Ở Mỹ, chuyện những chiếc tất, những chiếc quần lót, những tấm bảng, những đoạn phim hay những chiếc bao cao su có hình Tổng thống là một chuyện quá đỗi bình thường, nhưng ở nước độc tài thì đó lại là một tội phạm hình sự có tính chính trị. Các cuộn giấy vệ sinh ở Trung Quốc có hình tổng thống Mỹ, và những hoá đơn mà họ phải thanh toán tăng lên và nguy cơ phá sản (vỡ nợ quốc gia) là hai điều tỷ lệ thuận với cấp luỹ thừa với nhau: càng nhiều giấy có hình Trump, những hoá đơn càng lớn và tình trạng nợ ngày càng khổng lồ.
18 Tháng Năm 2019
Sau troke là nghỉ dưỡng tập luyện phục hồi chức năng cả năm, thể xác lẫn tinh thần rất yếu, và thường có đến 20%, một cơn tai biến thứ hai sẽ đến. Bà cụ mẹ mỗ tôi đã không qua khỏi cơn tai biến lần thứ hai, chỉ sau lần đầu tám tháng… Nay Lú chỉ sau một tháng mà cho là sức khỏe đã phục hồi tốt, và trong hai lần xuất hiện vẫn quyết liệt ra sức ‘ta đánh ta’ (nhưng không được để vỡ bình), như truyền thông xã nghĩa chạy tựa: Chống tham nhũng, một thông điệp xuyên suốt. Vậy đây là lời của Lú, lão già bảy lăm vừa bị đột quỵ, hay là lời một tay nào đó mang chiếc mặt nạ silicon?
17 Tháng Năm 2019
Trong một thế cờ đã được Tàu Cộng tính toán, xếp đặt từ lâu, Trần Quốc Vượng đương nhiên sẽ giữ chức TBT kiêm chủ tịch nước vào một ngày tới đây; và Ba Dũng sẽ là vật hiến tế, đủ cân, đủ lạng cho tham vọng quyền lực và khẳng định quyền lực của Trần Quốc Vượng trong thời kỳ mạt sản này. Thời gian ông Vượng bắt ông Ba Dũng có thể diễn ra trước và ngay sau khi ông ta nắm giữ chức Tổng Bí Thư kiêm chủ tích nước. Chỉ cần, trong một lúc xỉa răng nào đó, trên miệng ông Trần Quốc Vượng bỗng nhiêm lẩm nhẩm: “Ba Dũng ư?”. “Không ai dám bắt ư?”. “Bắt”. Thế là Ba Dũng sẽ vào rọ.
14 Tháng Năm 2019
Trước đó, “Út Hữu” từng nhận định thế này: Mọi người cứ thắc mắc sao ông Nguyễn Phú Trọng không có mặt ở lễ tang ông Lê Đức Anh? Ơ hay, ông ấy đã ngỏm rồi, lấy mô mà ra nữa?.. Cho dù trang “Út Hữu” trên facebook đã bị đóng nhưng một “Thông báo về Kết luận của Ban Chấp hành Đảng bộ Trường Chính trị Trần Phú”, ký ngày 6 tháng 5, cho biết thêm, qua “Út Hữu”, ông Thuận còn có những “bình luận xuyên tạc sự thật với những từ ngữ thiếu văn hóa, xúc phạm” khác.
13 Tháng Năm 2019
Sự bất lực của họ kém đến nỗi không đưa ra được một lập luận hay một dẫn chứng nào cho ra hồn để biện minh. Thử hỏi với một đội ngũ tương lai sẽ cứu vớt đất nước, thay thế sự cai trị của cộng sản để đưa nước Việt thoát khỏi xâm lăng của Trung Cộng mà nhận thức như thế thì chỉ có thể thay một chế độ thối nát này bằng một chế độ thối nát khác mà thôi.
12 Tháng Năm 2019
Câu trả lời của tay bí thành Hồ với một tên nào đó được cho là cử tri, chỉ là để giải độc dư luận và cả câu giờ, nói Lú khỏe nhưng bao giờ chiềng mặt cho thiên hạ nhìn thì không, trong khi Lú thì đã gần trọn tháng biệt tăm. Những lãnh đạo của cái đảng quanh dzinh này luôn có cái khác thường hơn thiên hạ, Đinh Thế Huynh cũng nghỉ bệnh đấy chứ, cũng vắng cả năm trời với căn bệnh gì đó không rõ, và nhất là chẳng một tin cho biết tay quan đỏ này đang điều trị ở nhà thương nào? Và dân mạng đã xầm xì hắn đang nằm trong ngăn đá… Lú cũng thế!
10 Tháng Năm 2019
Ngày hôm nay, nếu người Việt quốc gia còn muốn tiếp tục chiến đấu chống lại chế độ cộng sản thì phải hiểu rằng cuộc chiến đấu mới này là chiến đấu cho tự do, dân chủ cho cả nước chứ không phải chiến đấu để cắm lại lá cờ vàng trên thành phố Sài gòn hay một nơi nào khác trên đất nước VN. Cuộc chiến đấu đó đòi hỏi toàn lực của người dân mà lực lượng chính vẫn là quốc nội, lực lượng ở hải ngoại chỉ có thể làm nhiệm vụ yểm trợ. Khi chế độ cộng sản VN sụp đổ, việc chọn lá cờ nào cho cả nước sẽ do toàn dân quyết định thông qua quốc hội.
06 Tháng Năm 2019
Dù đứng trên góc độ nào, đây cũng là một sự thất bại xét trên góc độ tình tự dân tộc và lòng yêu thương, tính vị tha, bao dung giữa người với người. Hơn nữa, đây là người cùng một dân tộc! Phía Cộng sản thì ăn mừng đình đám và thay vì xem đó là ngày kỉ niệm thống nhất để từ đó nói lên tiếng nói quê hương, nắm tay cả những người thắng cuộc và không thắng cuộc trên tinh thần tôn trọng, yêu thương, hòa giải và hòa hợp… Để cùng nhau xây dựng tương lai đất nước thì họ vẫn giữ ngôn ngữ, giọng điệu đầy cừu thù, thậm chí ông Thủ tướng Việt Nam cũng không thoát được giọng điệu này!
05 Tháng Năm 2019
Đằng sau vóc dáng ra vẻ trí thức, sau đôi kính cận là cặp mắt không bao giờ mở lớn của một kẻ gian hùng, Trọng luôn miệng kêu gào tiếng lên chủ nghĩa xã hội, nhưng cũng chính y thú nhận là không biết con đường chủ nghĩa đó ở đâu và liệu 100 năm nữa có biết tới hay chưa?(!) – Thế thì vấn đề đặt ra là nếu đã biết con đường mà mình dẫn đưa đất nước không cụ thể, không khả thi thì Trọng kêu gào tiến lên CNXH để làm gì? Câu trả lời là để đảng độc tài cộng sản có quyền đè đầu cỡi cổ dân tộc, tiếp tục là một đảng cai trị duy nhất với nhiều đặc quyền đặc lợi từ việc cướp của người dân và tài nguyên đất nước để tồn tại?
03 Tháng Năm 2019
Đảng csVN là một tập hợp của một bọn giòi bọ, chúng chia chác, cát cứ làm tiền người dân, khai thác tài nguyên, vay mượn vô tội vạ để làm giàu cho cá nhân theo công thức phân chia quyền lực, chúng ăn và cúng cho cấp trên của mình, đảng biết hết, đảng vẫn ăn, vẫn chia, vẫn cùng làm giàu và cho đến khi cảm thấy không còn thích hợp thì thịt luôn bộ hạ của mình mà tôi gọi đó là nhà nước “Thực Dân – Thực Đảng”.