Miệng thúi!

23 Tháng Hai 20198:53 CH(Xem: 963)

                                                 Miệng thúi!              


181204RFA-vietnam-264



Việt Nhân





    M
ở đầu câu chuyện phiếm cuối tuần này, mỗ tôi xin mượn câu của ông bạn SR, câu này đã có từ hơn tám năm trước, ông còm cho một bài lúc ấy của mỗ tôi, cũng trên tờ điện báo HNPĐ này: Mõm vẹm – Mõm, môi lũ vẹm thúi ình.... Mỗi khi chúng sủa, dân mình muốn nôn – SR.

Mười tám năm mỗ tôi làm dân hạng thứ nơi thiên đàng xã nghĩa, và nhất là cũng như những ai đã phải lấy chứng chỉ cải tạo, ở các trường đại học máu của vẹm, không ít đã phải ngửi những câu từ miệng thúi của chúng, ông SR muốn nôn, chứ mỗ tôi thì luôn nổi xung chỉ muốn chửi, nhớ lại những ngày đi tù trong con mắt bọn chèo, mỗ tôi là thằng cải tạo ‘bầy nhầy’, ăn nói ‘lôm côm’, nhiều lắm những lúc bị lùa lên hội trường, ngồi chèm bẹp dưới đất để phải nghe chúng sủa, vì không chịu nổi mùi thúi mà buông lời cà khịa, kết quả nặng là đi cùm, nhẹ thì làm kiểm điểm.

Bọn chúng làm vua đã có đến hơn sáu mươi năm, ăn của ngon vật lạ, mặc nhung gấm, những tưởng đầu óc chúng ít nhiều cũng sáng ra, chứ có ngờ đâu đời cha truyền đời con, ăn trên ngồi trốc từng ấy năm, mà cái miệng cứ sủa ra là lại bốc mùi thúi.

Câu chuyện hôm nay cái tựa ‘miệng thúi’, và ban đầu minh họa bằng tấm ảnh cộng cái bí thư quận 1, mở miệng thúi nói về sự kiện ngày 17/02/2019 chúng cho cẩu cái lư hương, nơi tượng đài Đức Thánh Trần Hưng Đạo bến Bạch Đằng Sài gòn, rằng là dời đến nơi đúng chỗ. Chuyện phơi truồng ra đó đứa con nít lên năm cũng biết, đây chỉ là để tránh người dân đến viếng tưởng niệm, những người đã hy sinh vì đất nước, mà trong đó ngày 17/02 hàng năm, người dân Việt đến dâng hoa thắp nhang, tưởng nhớ đến những nạn nhân của hai thầy trò trò Hán phỉ.

Phải dùng mấy chữ ‘nạn nhân’ của thầy trò Hán phỉ mới chính xác, là bởi quân và dân sáu tỉnh biên giới bị thằng An Nam cộng hô hào: Mỗi bản làng, xí nghiệp, hợp tác xã, thị xã, quận, huyện là một pháo đài kiên cường chống giặc, mỗi tỉnh thành là một chiến trường, cả nước là một chiến trường. Và lúc đó họ là nạn nhân bị thằng trò đẩy vô chỗ chết, còn kẻ ra tay giết hổng ai khác là thằng thầy Tầu cộng của nó, để rồi nay hai thầy trò ca bài bốn tốt mười sáu vàng, cái khốn nạn là thằng thầy hàng năm đều đặn, ca ngợi lần đó cuộc vệ quốc đại thắng, còn thằng trò đếch có được một nén nhang, gọi là tưởng niệm người bị nó phong ‘liệt sĩ biên giới’.

Bí thư cộng cái quận 1 nói: Đưa về đền thờ Đức Thánh Trần để việc thờ cúng, dâng hương dâng hoa được thực hiện trang nghiêm hơn, đúng vị trí hơn… Có thể một số người cho đây là vấn đề nhạy cảm nhưng quận thấy đây là việc bình thường, việc đặt một lư hương giữa công viên là nơi công cộng để thờ phụng là không phù hợp lắm. Sủa vậy đúng là miệng thúi, thiên hạ chọi đá, hỏi rằng thế nào là phù hợp, dưới bao cái tượng tên Hồ Chiếu Manh, cũng là quảng trường công cộng, cũng đặt lư hương nơi đó có là phù hợp, hay bác của nó dzỹ đại thì lại khác?

Sức khỏe mỗ tôi lúc này kém, thầy thuốc nói không được nóng giận, mọi chuyện gác ngoài tai ngoài mắt… Đâu mà dễ vậy, nhìn bọn bán nước cẩu cái lư hương, và nhất là cái bản mặt con cộng mén này máu mỗ tôi lại lên, để khỏi nhìn kẻo lại phải vào nhà thương, ảnh minh họa đã được thay. Và như bạn thấy, bây giờ là ảnh chụp nơi tượng Đức Thánh Trần, hơi xa một chút là BTL.HQVN Saigon ngày trước của mình… Năm 1969, sau những ngày tháng làm lính đánh giặc, mỗ tôi về đây làm lính văn phòng được gần sáu năm, ngày cuối đời lính tan hàng cũng là chỗ này!

Biết bao kỷ niệm! Những sáng thứ Hai chào cờ, công trường Mê Linh, tượng Đức Thánh Trần nơi có cái lư hương. Cái lư hương này nó đã nằm đó nhiều năm trước khi những thằng ba ke đội nón cối đi dép râu đạp đất Saigon, và chắc chắn hơn nữa, nó có trước cả con cộng cái bí thư này ra đời. Ngồi ghế bí thư quận, chém chết đây là loài đít đỏ, thảnh quả cắt mạng tháng Tư, của anh ba, anh tư nằm vũng, nằm vùng, kết cùng một má nuôi nào đó, sinh ra loài mất dạy trên không kiêng trời, dưới không nể đất. Chỉ loài cộng tam vô mới đập phá bàn thờ như vậy!

Trước chuyện cộng nô thành Hồ từ sợ đâm hèn, mà đã cho cẩu lư hương, để khỏi một ai nhang khói tưởng niệm những người chết thảm bởi thầy trò Hán phỉ nhà nó, mỗ tôi những tưởng rằng mình sẽ lôi giòng họ từ tên Trọng Lú xuống đến thằng Ác Nhân, và tất cả những chữ thật nặng có trên đời này, sẽ đem ra dùng để chửi trôi mồ trốc mả nhà chúng… Nhưng không là vậy, từ lúc thay tấm ảnh minh họa, không ngờ tấm ảnh làm quá khứ ngày nào sống lại, khiến cho kẻ đầu bạc tha hương đâm ra nhớ quê quay quắt!

Ngày mỗ tôi còn bé, đây là Công trường Rigault de Genouilly với trại Thủy Quân của Pháp, cha vẫn thường chở con trên chiếc mô tô cuối tuần ra ‘Bến Tầu’ hóng gió, thằng bé thích thú nhìn những con tầu xuôi ngược trên sông. Rồi đến một ngày 1954, cũng nơi đây nó đã lên mười đón Nội trong đoàn người di cư, để được thấy những giọt nước mắt khóc vui ngày đoàn tụ… Và tháng Tư ngày cuối 1975, mỗ tôi người lính thua cuộc ngồi nơi bực thềm, đêm đó có những con tầu ra khơi lần sau cùng!

Những hình ảnh xưa tìm về, cứ vậy mà vật thằng mỗ tôi khật khừ, hai ngày không gõ được thêm một chữ, cũng không thiết đến chuyện chửi… Không sao, có thiếu mỗ tôi thì thiên hạ cũng đã chửi tắt bếp nhà chúng đấy thôi, rồi để cho vui mỗ tôi vào facebook tìm chuyện đùa để đọc, không ngờ lại vớ được ‘Chuyện thật không đùa’ (FB Chu Mộng Long), tác giả cam đoan: Chuyện thật 100% diễn ra ở quê tôi thời hợp tác xã, thời luật pháp không có chế tài nghiêm cấm tội xâm phạm văn hóa, tín ngưỡng, thậm chí bật đèn xanh đập phá chùa chiền, miếu mạo, báng bổ thần linh.

Thế là mỗ tôi mở bài ra gõ tiếp! Thật lòng không chối và xin phép ông tác giả ‘Chuyện thật không đùa’, cho mỗ tôi vay chuyện của ông để kết câu chuyện tuần này, ông và mỗ tôi đâu khác, cái lư hương làm mỗ tôi nhớ quê, còn ông thấy bọn thành Hồ xúc phạm bát nhang Thánh Trần, mà nhớ chuyện làng ông: Khi tấn công một cái miếu thiêng nhất hàng năm dân vẫn thờ cúng, một người dùng búa phang vào đỉnh hương, bất ngờ cán búa gãy làm đôi và bật lại trúng đầu chết tươi. Tất cả đều sợ hãi không dám đập tiếp… Ông chủ nhiệm hợp tác xã đã nổi cơn thịnh nộ, tỏ ra anh hùng nhất khoảnh, nhảy lên đỉnh, trật chim đái tồ tồ để chứng minh không có quỷ thần nào mà cái chết của người kia chỉ là tai nạn ngẫu nhiên.

Mấy chữ (đái tồ tồ) ông dùng làm mỗ tôi cười, cứ thế cười tiếp để nghe ông kể: Rốt cuộc cái miếu ấy cũng bị san phẳng. Nhưng ông chủ nhiệm hợp tác xã thì về nhà chim sưng to bằng cái chày và một tháng sau thì chết. Chưa hết, cái kết của ông làm mỗ tôi khoái, cái tâm ông lành mà xin Đức Thánh Trần xá tội chết cho cộng cái bí thư quận ủy quận 1 phá bàn thờ, theo ông: Nếu có bắt tội thì bắt bà ta sưng to cái ấy và mang nó suốt đời để làm gương cho những kẻ báng bổ thần tượng….

Chỗ này mỗ tôi thắc mắc, củ lẳng của tay chủ nhiệm hợp tác xã, khi phá lư hương về nhà xưng to bằng cái chày, còn lá đa của cộng cái bí thư quận 1, thì cũng phải nói rõ ông muốn nó sưng to bằng cái gì chứ, theo ý mỗ tôi to cỡ cái cối đá là vừa ông ạ, để cả hai kết hợp chày giã cối.

Đùa ông Tác giả ‘Chuyện thật không đùa’ chút cho vui mong đừng phiền, và chắc ông đọc báo mấy hôm nay cũng đã biết, cái mụ vịt cộng ký giấy dời cái lư hương Đức Thánh Trần, đã đi đoàn tụ cùng bác của mụ vào chiều ngày 20/02/2019. Cáo phó đăng: Vô cùng thương tiếc đồng chí Nguyễn Thị Thu, phó chủ tịt UBND thành Hồ hưởng dương 53 tuổi. Chết là phải, loại này trời không đánh thì thánh cũng vật, chỉ có điều mỗ tôi lấn cấn, con mụ này mắc bệnh ung thư tử cung, thế cái ấy của mụ có sưng to lên không nhỉ?

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Tư 20191:15 CH(Xem: 84)
Nhưng không, không riêng gì Đoàn Ngọc Hải mà hầu hết cán bộ nhà nước Cộng sản Việt Nam từ Nam chí Bắc, từ địa phương đến tỉnh, thậm chí đến trung ương đều có cách hành xử na ná nhau, đó là hách dịch, cửa quyền, bất minh và ngồi xổm trên pháp luật. Đó là chưa muốn nói đến vô văn hóa, vô đạo. Thử nghĩ, với cách hành xử như vậy từ phía cán bộ thì người dân phải hành xử ra sao khi đối phó với cán bộ? Đương nhiên là họ phải phát huy cái thô thiển, tục tằng, cộc cằn và hung hăng, thậm chí bạo lực đầu đường xó chợ để đối phó. Và một đất nước mà những kẻ đứng vai lãnh đạo lại là những cái ngòi nổ của thói xấu, vô đạo và băng hoại thì liệu người dân của đất nước đó có chạm đến nhân văn được không?
23 Tháng Tư 20191:14 CH(Xem: 95)
một kẻ lên mạng xã hội tìm kiếm lòng thương hại và cầu cứu dư luận về một cuộc giải cứu khỏi tình trạng nợ nần bi đát của mẹ ruột, đã tuyên bố rằng hắn là vùng cấm, bất khả xâm phạm không được đụng đến và có quyền truyền lệnh tấn công vào một ai đó khi hắn thấy phật lòng và tức tối. Xã hội ấy, nền tảng là gì, khi hắn ta vừa gào thét về việc vỡ nợ của mẹ đẻ, nhưng chỉ ít lâu sau đó hắn lên truyền thông, báo chí khoe rằng đã mua nhà bên Mỹ? Và rồi giờ hắn tuyên bố rằng hắn là một vùng cấm, một kẻ ngự trên ngai vàng có thể ra lệnh cho đám bầy tôi thực thi ý chí của hắn một cách vô điều kiện?
23 Tháng Tư 20191:13 CH(Xem: 97)
Trong khi biển, đảo, biên giới, đất liền lần lượt bị chính quyền của ĐCSVN bán dần cho TQ thông qua “các hợp đồng kinh tế” mà dân VN còng lưng muôn đời cũng không trả nổi, thì chính quyền lại mở cửa biên giới cho dân TQ tràn sang thoải mái, hàng bẩn, hàng độc và ma tuý theo chân chúng tha hồ tràn ngập VN! Họ còn cho phép đồng ND tệ của TQ tự do thao túng thị trường VN! Nước VN còn hay đã mất? Nạn cướp đất dưới thời Tổng Trọng trị vì cũng ngang nhiên hơn, rầm rộ hơn với mức độ khốn nạn và tàn nhẫn hơn.
23 Tháng Tư 201912:28 CH(Xem: 128)
Nhưng phát ngôn gần đây của ĐVH cho mình là bất khả xâm phạm thì hắn đã hết khôn dồn dại, bởi vì con đường của QĐB không hề có vùng cấm nào cả, và Mr. Đàm đã chứng minh cho mọi người thấy được y chính là một cục đàm dơ bẩn, QĐB thách thức ĐVH về cái "Vùng cấm" của y và sẽ gọi tên ca nô này bằng cụm từ "Cục Đàm Dơ Dáy".
22 Tháng Tư 20199:03 CH(Xem: 239)
Còn theo tin chó cắn thì trong quá trình hoạt động kách mệnh Cặp Rằn Anh đã học đạo đức của boác gieo hạt giống Đỏ tại Kiên Giang với một em giao liên (khôn ghê), cô này sanh được một đứa con trai nhưng vì sợ bọn thế lực thù địch biết chuyện cho nên thằng bé lấy họ Nguyễn của mẹ chứ không phải họ Lê của Cặp Rằn. Thằng bé đỏ này nhiều năm sau đó đã làm khuynh đảo chính trường khi đảm nhiệm chức vụ thủ tướng hai nhiệm kỳ mang tên Nguyễn Tấn Dũng.
21 Tháng Tư 201912:02 SA(Xem: 310)
Con hát Khánh Ly có câu nót: Ai bệnh mà tôi đến thăm là y như rằng người đó chết. Câu nói tự nhận mình là con cú, đến cửa nhà ai cứ rúc vài tiếng là có người lăn quay ra tắt thở, vì thế mới có ông bạn nhóm facebook mỗ tôi, bỏ công photoshop làm ra tấm ảnh, và mỗ tôi xin được phép mượn để minh họa cho bài viết kỳ này: Khánh Ly đến thăm lão Lú, sau khi bị tai biến mạch máu não trưa hôm 14/04/2019, lúc xuống Rạch Giá mó dái cha con Dũng Xà Mâu.
18 Tháng Tư 20195:10 CH(Xem: 389)
Nghe bọn thế lực thù địch, phản động nói ĐÚNG quá về lãnh đạo ta cho nên ban Chuyên Láo chúng em đành phải dựng hồn ma sống dậy, à không người hấp hối sắp chết sống lại nhằm phản truyên truyền luận điệu của bọn chúng. Theo đó, sau khi được Ráo Sư Tờ Sờ Nguyễn Quốc Triệu cậy miệng đổ hai tô cháo to và mấy cái đùi gà, ngài Tổng Tịt của chúng ta đã hồi dương, ngay sau đó ngài với lấy cây Trảm Đầu Heo múa vù vù và nhắn qua xứ Cao Ly rằng " Anh chưa chết đâu em, anh mới vừa...trúng độc hôm qua..."
18 Tháng Tư 20194:56 CH(Xem: 269)
Lời Nguyễn Thị Quyết Tâm - Bí danh Tâm Guốc: Con lãnh đạo làm lãnh đạo là "hồng phúc" của dân tộc!
17 Tháng Tư 20195:25 CH(Xem: 302)
Lú đã toi đời giữa Kiên Giang Lò tôn củi lửa bỗng tan tành “16 chữ tàn và bốn tấm” Của quân Trung Quốc tặng riêng mày Thiên hạ vùng lên đứng thẳng lưng Xoá tan đảng-bác vứt xiềng gông Đuổi quân Trung Quốc về cố quốc Cho nước non mình bớt xác xơ...
16 Tháng Tư 20192:25 CH(Xem: 311)
Chúa Trời hỏi Satan: - Ngài chuẩn bị đón ai mà vui thế? - Chuẩn bị đón Hoàng Đế. - Hoàng Đế nước nào? - Nước Vệ.
21 Tháng Tư 2019
Tôi đã đi đến gần cuối của đời người, tôi đã tiếp xúc đủ hạng người và tự rút ra một kinh nghiệm cho chính bản thân mình: “I disregard whoever speak a lot and don’t do after”, tôi xem thường và khi dễ những loại người nói nhiều mà sau đó lại không làm, lời nói và việc làm luôn trái ngược với nhau, đối với tôi loại người đó không đáng tin, không phí thì giờ để nói chuyện bởi vì: “Theirs value are not worth a penny”, giá trị của họ đối với tôi không đáng 1 xu.
14 Tháng Tư 2019
Cách Mạng bắt buộc vẫn phải đến nhưng nó không có sự hướng dẫn như các cuộc cách mạng của thế giới loài người như tranh đấu cho dân chủ, tự do, xóa bỏ chế độ phong kiến mà nó sẽ bắt đầu bằng những bất cập, bức xúc của người dân trong nước, nó đến từ lòng yêu nước của người dân với hai chữ Việt Nam thiêng liêng cao quý trong tim, nó sẽ hội tụ toàn dân xuống đường lên tiếng truất phế đảng csVN một khi thời cơ đã chín mùi không kể tôn giáo, đảng phái nào.
14 Tháng Tư 2019
Cho nên nghe họ nói ông Trọng “khỏe có chi mô” thì cũng như không có thông tin gì về sức khỏe của ổng cả. Người ta nói rằng, nguồn tin thân cận cho biết “sức khỏe của ngài ổn”. OK thì nghe nói ổn, nhưng thật sự có ổn không là chuyện khác. Nói cho cùng “Sức khỏe ổn” thì cũng đồng nghĩa với câu “Tao khỏe có chi mô” thôi mà. Nhưng có một điều làm tôi đây băn khoăn là, bệnh xuất huyết não nhẹ sao lại huy động tực thăng xuống Kiên Giang chở gấp về Chợ Rẫy? Chả lẽ bệnh viện Đa Khoa Kiên Giang chữa không được bệnh đó sao? Khà khà, khó hiểu quá!
14 Tháng Tư 2019
Đến bây giờ mà họ vẫn còn ca ngợi một chế độ độc tài đã bị Mỹ đảo chính thì hỏi tại sao 44 năm trước dân miền Nam không thần tượng một tên lãnh tụ giả? Nghĩa là trong đầu người Việt không có chỗ cho lý trí, họ chẳng hiểu gì về độc tài và dân chủ. Chẳng hiểu là đất nước tốt đep cần phải có đối lập để kiểm soát quyền lực chứ đừng nghe lời của chính trị gia. Bởi thế dân Bắc tôn sùng Hồ Chí Minh, Nam sùng bái nhà Ngô... Và ai cũng có trong đầu mình một chủ nghĩa yêu nước theo cách chọn nhà độc tài của mình.
13 Tháng Tư 2019
Điều đó đã có người cho là luật an ninh mạng, của nhà nước An Nam cộng đã thành công, nhưng theo mỗ tôi thì không là vậy, đơn giản chỉ là cái hèn, cái sợ, đã chiếm lấy hết phần xác lẫn phần hồn đâm ra rúm ró trước kẻ ác. Cái xấu đã không dám đấu tranh, thì nói gì đến chuyện đối đầu với thầy trò Hán phỉ, đang là kẻ mua đứa bán nước Nam… Cứu lấy đất nước chỉ trông vào sức mạnh của người dân, nay tình hình này đành thở dài, và buông lấy hai tiếng: Mạt vận!
13 Tháng Tư 2019
Nói như thế để bạn đọc trẻ có thể có thêm kiến thức đâu là hình khiêu dâm, đâu là hình nghệ thuật, tuy nhiên không phải vì thế mà chúng tôi tán thành việc lên án các bạn trẻ chụp ảnh nude tại Đà Lạt mà trái lại chúng tôi cổ súy cho quyền tự do con người của người dân Việt Nam, cũng có thể trong bức ảnh khiêu dâm trên nhà nhiếp ảnh muốn làm nghệ thuật nhưng tay nghề còn non chưa tới, nhưng biết đâu sau này họ sẽ là những nhà nhiếp ảnh tài ba và cô người mẫu kia sau này ai biết là cô sẽ nổi tiếng?
13 Tháng Tư 2019
Đáng ra báo chí và các trang tin điện tử phải ngay lập tức đưa dẫn các quy định pháp luật về việc đăng tải, phát tán bí mật đời tư lên mạng xã hội là bị nghiêm cấm và cảnh báo rằng hành vi đó là tội phạm, thì báo chí lại đánh vào thông tin rằng cô này, anh kia đã bị lộ những hình ảnh hay đoạn phim ân ái riêng tư thuộc về riêng họ. Trong khi những thông tin thiết thực khác thì họ thinh lặng và không có nổi lấy một dòng tin nào về nó.
12 Tháng Tư 2019
Lá phiếu nào cũng có sự lợi và hại của nó. Bầu cho người thành toàn, có tâm trí dành cho đất nước thì lá phiếu ấy hữu dụng, ngược lại bầu cho một kẻ độc tài thì lá phiếu ấy trở nên có hại cho tiến trình dân chủ. Tuy nhiên nếu không có những lá phiếu có hại ấy thì xã hội có đáng nhận hai chữ dân chủ làm mục tiêu chung hay không? Dân chủ luôn luôn cần sự cọ sát, đôi khi rất đau đớn. Thiếu đau đớn, hy sinh, tranh luận thậm chí chửi mắng nhau không thể có một nền dân chủ thực sự, có chăng chỉ là dân chủ phải đạo, dân chủ trung thành hay dân chủ định hướng, những cái mà dân tộc Việt Nam thừa mứa từ hơn 70 năm qua.
10 Tháng Tư 2019
Chuyện những ông lãnh đạo đầu óc rỗng tuếch nhưng muốn lưu danh hậu thế bằng những tác phẩm đồ sộ nên thuê người khác chấp bút đã được nhà văn Trần Đĩnh nói hết sự thật trong tác phẩm Đèn Cù của ông rồi. Ai đọc tác phẩm Đèn Cù thì biết ngay, nó lột tả chuyện thâm cung của mấy ông CS “kiệt xuất” một cách trần trụi. Nhà văn Trần Đĩnh cho biết, chính ông đã viết hồi ký cho Hồ Chí Minh, Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm… Như vậy là các vị ấy không có khả năng viết, nhưng rồi chỉ định kẻ khác viết cho mình để vơ rằng, đó là của mình. Mục đích là lưu lại cho hậu thế, muốn hậu thế tung hô những giá trị mà mình vốn không hề có.
10 Tháng Tư 2019
Trong tất cả các dấu hiệu trên, dấu hiệu quan trọng nhất vẫn là " Không xóa bỏ chế độ CS" . Cuội dù có láo lường cỡ nào cũng vẫn ngụy biện cho vấn đề này vì sợ bị bắt. Nếu đấu tranh dân chủ thật thì không ngần ngại bày tỏ quan điểm để lôi kéo toàn dân xuống đường tạo nên những cuộc đấu tranh thay đổi tận gốc như 30 nước trên thế giới đã làm. Thế nhưng cuội thường viện lý do là không thể để CS bắt bớ, đàn áp để ngụy biện. Nhưng cuội sẽ vấp phải một phản biện quan trọng là: nếu không bị bắt có thoát khỏi cái chết của sự diệt chủng sắp đến không? Giữa bị bắt và cái chết cái nào đáng sợ hơn.