Công bằng với lịch sử

15 Tháng Hai 20198:54 CH(Xem: 1282)

CÔNG BẰNG VỚI LỊCH SỬ

51987034_2311623329081439_8368881975418683392_n                                                             Hình FB. Luân Lê




  Luân Lê

FB. Luân Lê




Chính vì vấn đề không trung thực và đối xử bình đẳng với lịch sử mới đem tới những phẫn nộ của người dân.

Một đoạn trường lịch sử đau thương và hào hùng để chiến đấu bảo vệ tổ quốc trước cuộc xâm lăng của Trung Quốc, một cuộc chiến phi nghĩa và với nhiều mục đích chính trị, kinh tế riêng của Đảng cộng sản nước này. Nhưng khoảng lịch sử này lại vắng mặt trong dòng chảy lịch sử của dân tộc, gần 40 năm bị lãng quên và không hiểu lý do nào khiến những xương máu của đồng bào chết cho quê hương, đất nước phải bị đối xử như vậy?

Nhiều thế hệ đã có một khoảng trắng trong cuộn phim lịch sử. Ngay những bia tưởng niệm các liệt sỹ trong cuộc chiến vệ quốc này cũng không ghi tên kẻ bá quyền xâm lược mà ghi “trong thời kỳ biên giới”, một khái niệm vô nghĩa về mặt định danh và liên kết, vì không có thời kỳ nào là thời kỳ biên giới, mà phải là một đại từ chủ thể chứ không thể thay thế bằng một danh từ địa giới. Đây là cuộc chiến lịch sử đau thương nhưng hào hùng, nhưng không được gọi tên và không được nhắc đến như một sự cấm kỵ. Không tài liệu, chứng tích nào được công khai và cũng không một nhân vật nào viết về giai đoạn này để truyền dạy, nhắc nhở con cháu tưởng nhớ, ghi ơn và làm bài học cho mình.

Sự đối xử không công bằng không chỉ đối với giai đoạn lịch sử đó, với những hy sinh và mất mát của đồng bào, với lãnh thổ có thể bị xê dịch, lấn chiếm, mà còn là đối với những giai đoạn lịch sử khác của chính dân tộc mình.

Đó là những dòng sử luôn được hô vang và tự hào, ngợi ca một cách không ngơi nghỉ và bằng những cặp nghịch từ đối lập với đủ các sắc thái. Vừa tụng ca chiến thắng, vừa miệt thị, xúc phạm, sỉ nhục một nửa dân tộc trong chế độ cộng hoà ở phía Nam. Vừa ăn mừng chiến thắng kỳ diệu và thần thánh của chính mình, nhưng lại hạ bệ, rủa xả, nhạo báng những người ở bên kia chiến tuyến nhưng là người trong cùng một đất nước, một dân tộc. Những ngôn từ, thơ, ca, những dòng sử dạy trong các trường học gây chia rẽ, hận thù, hiềm khích, phỉ báng...vẫn được lặp đi lặp lại quá nhiều và liên tục không ngơi nghỉ, khiến bao nhiêu năm vết thương chiến tranh trong lòng dân tộc vẫn tổn thương, rỉ máu.

Không chỉ vậy, những dòng sử sỉ nhục, miệt thị thậm tệ nhất cũng được dành cho cả quân Mỹ, người Mỹ, với những tội ác không thể nào dung thứ, không thể nào man rợ hơn được nữa. Những kẻ viết sử, dạy sử, làm thơ, viết nhạc, vẫn kết tội Mỹ bằng những ngôn từ kinh hãi và ác độc nhất, họ vẫn đối xử với chính quyền Mỹ bằng một con mắt hằn học, đầy ác cảm, phẫn nộ, ghẻ lạnh. Họ không ngại chỉ mặt đặt tên và phán xét hoặc so sánh họ với những thứ ghê gớm nhất.

Trong khi đó, 40 năm như cố lãng quên lịch sử vệ quốc của dân tộc, đến nay họ còn không dám gọi tên một chính quyền đã hung hãn xâm lăng đất nước mình mà chẳng vì một lý do gì cụ thể. Họ kêu gọi hoà hợp, hoà giải với cả những mối quan hệ quốc tế, đặt vào trong tương quan hai quốc gia láng giềng chung biên giới, nhưng họ quên đi cuộc hoà giải vĩ đại nhất, đó chính là người trong cùng một dân tộc thông qua lịch sử đã từng bị phân chia trong quá khứ và với những nền văn minh phát triển vượt bậc khác.

Thử nhìn xem, những người lính đã hy sinh, những người dân lành vô tội, cả phụ nữ, người già và trẻ em, đều bị tàn sát một cách man rợ không thương tiếc. Những cảnh giết chóc, cướp bóc, cưỡng hiếp, trên chính mảnh đất máu thịt của quê hương, sau những luỹ tre, trên những đồi trống, hầm trú, nhà tranh, bờ ruộng, nương rẫy. Ở đâu cũng vấy máu và chất chứa tội ác của chúng. Nhưng ta không dám nhắc đến tên của kẻ xâm lăng cướp đi tương lai và bình yên, cuộc sống của hàng vạn người của dân tộc và trên lãnh thổ nước mình.

Những đám người này họ sợ gì vậy? Họ ám ảnh và nhục hèn với quá khứ hào hùng, với sự hy sinh cao cả và thiêng liêng của những người lính anh dũng, những đồng bào bất hạnh? Họ cần tình hữu nghị trong hiện tại được xây dựng trên những nấm mồ tập thể và dòng sông tang thương bị lãng quên và không được nhắc tới? Thậm chí họ cần phải được bàn bạc và thảo luân với kẻ đã gieo rắc chết chóc cho dân ta trước rồi mới dám viết ra? Chúng đang mặc cả với lịch sử và hy sinh của đồng bào, của dân tộc.

Tình bạn nếu có, phải được xây dựng và giao tế bằng sự công bằng với cả hai, và dựa trên sự tôn trọng dành cho nhau, trong đó có cả quá khứ như nó phải là mà nó đã từng xảy ra.

Người Mỹ và Nhật vẫn cùng nhau tưởng niệm những người đã chết trong trận chiến Trân Châu Cảng năm 1941 cũng như cuộc thế chiến thứ 2 vô nghĩa được kết thúc bằng 2 quả bom nguyên tử của Mỹ và người Nhật vẫn cúi đầu thừa nhận lỗi lầm và tội ác do mình gây ra, và do đó, họ nhận được sự tôn trọng cao nhất và thiện tâm nhất từ người Mỹ. Và vào đúng ngày diễn ra sự kiện mỗi năm, người Mỹ lại cùng người Nhật tưởng niệm lịch sử đau thương này để răn mình và làm tốt đẹp hơn mối quan hệ của hai quốc gia trong hiện tại.

Nhưng thử hỏi: Trung Quốc đã khi nào cúi đầu xin lỗi người Việt chúng ta chưa?

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Hai 20208:30 CH(Xem: 164)
Chúng là ai? Chúng, đứng đầu là bọn cộng sản cầm quyền. Cộng sản cầm quyền Việt Nam, chúng đã coi máu xương của quân dân Việt Nam không bằng nước lã; tài sản của đất nước, của người dân Việt Nam không bằng lá đa; Tổ quốc Việt Nam không bằng tổ cò, nên chúng đã một lòng, một dạ, quỳ gối, khấu đầu, tôn giặc, "thờ giặc lên làm cha". Quyển sách "Đặng Tiểu Bình, một trí tuệ siêu việt", "Cuộc đời Đăng Tiêu Bình, nhà kinh tế lỗi lac", và nhiều sách khác, được chúng xuất bản ở Việt Nam, là một bằng chứng vừa rõ ràng, vừa công khai về ý chí và hành động "thờ giặc làm cha" của cộng sản cầm quyền Việt Nam.
09 Tháng Hai 20209:34 CH(Xem: 843)
Chúng ta đã từng nhìn thấy Dương Khiết Trì công du đến Việt Nam và kêu gọi đảng csVN bằng những đứa con hoang đàng hãy quay về nhà của mình, hắn nói như thế bởi vì đảng csVN, Lào, và CPC đều là ba đứa con do bọn chúng dựng nên để giật sập các nền cộng hòa non trẻ tại ba nước Đông Dương để tiến hành giấc mộng bá quyền làm bá chủ toàn cỏi. Chính sự ngu dốt của HCM với tham vọng làm lãnh tụ, làm cha già dân tộc đã được bọn chúng lợi dụng và trao vào tay thế hệ trẻ miền bắc những khẩu AK47, những chiếc xe tăng, xe lội nước, hàng trăm ngàn tấn đạn dược, thuốc men để người Việt Nam chúng mày giết chết lẫn nhau...
09 Tháng Hai 20209:24 CH(Xem: 349)
Chắc ít ai biết đất nước Bhutan? Một nước nhỏ diện tích chỉ bằng 1/10 Việt Nam, dân số ít hơn 1/100 dân số của Việt Nam nằm sát bên cạnh Trung Quốc mà chẳng những không thèm di dời đất nước đi đâu như nhiều dư luận viên ngụy biện cho việc Việt Nam nhỏ bé phải hèn mọn, nhịn nhường Trung Quốc, Bhutan còn bất cần quan hệ giao dịch gì với Trung Quốc dù Trung Quốc đã nịnh bợ, dụ dỗ bằng cách tặng bức tượng Phật dát vàng khổng lồ cao tới 50 mét.
05 Tháng Hai 20209:22 CH(Xem: 500)
Trong 90 năm đó Đảng đã làm gì để được gọi là đúng đắn? Đánh giặc thì dân đổ máu, làm ruộng thì bị Đảng dẫn đám sai nha dẫn ra giữa đình làng đấu tố rồi chém giết. Cải cách ruộng đất là vết nhơ lịch sử mà Đảng làm tổng đạo diễn trong suốt cuộc đấu tố đẫm máu người nông dân. Rồi Tết Mậu thân, Đảng đã giết ai tại Huế nếu không phải là nhân dân, những người vô tội bị Đảng trói thành xâu giết và chôn tập thể trong những chiếc hố mà tận ngày nay khi hồi tưởng lại người dân Huế vẫn còn rụng rời sợ hãi.
03 Tháng Hai 20209:55 CH(Xem: 654)
Hiệp định về quy chế quản lý biên giới trên đất liền Việt Nam - Trung Quốc có hiệu lực ngày 14/7/2010. Ngày 18/11/2009 tại Bắc Kinh, Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn, đại diện Chính phủ Việt Nam và Thứ trưởng Ngoại giao Vũ Đại Vĩ, đại diện Chính phủ Trung Quốc đã ký Hiệp định về quy chế quản lý biên giới trên đất liền Việt Nam - Trung Quốc. Khi một hiệp định được thảo luận, đàm phán trước khi đặt bút ký, sẽ được trình ra Quốc hội, Chủ tịch Quốc hội có quyết định cuối cùng là đồng ý nên ký hay không. Nguyễn Phú Trọng lúc đó đang là Chủ tịch quốc hội.
02 Tháng Hai 20201:21 SA(Xem: 1133)
Khác các dân oan mất đất xẩy ra ở Đắc Nông, Tiên Lãng, Thủ Thiêm, Lộc Hưng, Dương Nội, cụ Lê Đình Kình, 84 tuổi trong vụ Đồng Tâm là một dân oan đảng viên có 60 tuổi đảng. Bà Thành, người vợ cụ Kình than thở: "Có ai ngờ được đâu. Ông cụ nhà tôi tin vào ông Trọng chống tham nhũng lắm! Ông ấy tin ông Trọng, ủng hộ ông Trọng, ủng hộ đảng tuyệt đối... Ai ngờ đâu được bác ơi!" Bà lại khóc. Phải chăng chỉ có đảng viên mới diệt được đảng viên, cọng sản mới diệt được cọng sản? Cụ Kình, cựu chủ tịch UBND và bí thư Đảng ủy, đảng viên trung kiên với thuyết Mác Lê hoang đường, tư tưởng nhảm nhí Hồ, ủng hộ đảng tuyệt đối...
31 Tháng Giêng 20201:10 SA(Xem: 1209)
Chiều dài tội ác của đảng csVN vẫn còn tiếp diễn, ngày hôm nay chúng càng sai lầm nghiêm trọng hơn khi cố tình chọn TQ làm cái dù che chở cho chế độ, chọn một quốc gia lân bang có tư tưởng bá quyền bành trướng làm bạn tốt và mắc mưu bọn chúng bằng những bẫy nợ, bằng những dự án, đầu tư chính là hành vi bán nước, tội danh phản quốc đã treo trên đầu đảng cộng sản, và lịch sử sẽ ghi nhận những trang đen vĩnh viễn không phai cho các thế hệ kế thừa được biết.
22 Tháng Giêng 202011:40 CH(Xem: 611)
Ngay cả Nguyễn Phú Trọng, kẻ vừa ký tên lên những tấm huân chương kia, cũng chỉ thuộc đàn em, đàn con của cụ Lê Đình Kình kể cả tuổi đời lẫn tuổi đảng. Nghĩa là khi Nguyễn Phú Trọng còn là những kẻ thất phu, thì những người như cụ Lê Đình Kình đã có bề dày cống hiến và tin tưởng vào đảng nhiều năm. Việc xông vào làng bằng vũ khí, đột nhập nhà dân nổ súng giữa đêm, giết hại người già không khả năng chống cự, là một hành động khủng bố.
19 Tháng Giêng 202012:59 SA(Xem: 794)
Còn nhớ năm 2014, Bộ Quốc phòng quyết định giao miếng đất thuộc kế hoạch xây dựng phi trường quân sự Miếu Môn cho Viettel thì hôm nay công an vào nhà cụ Kình hành quyết cụ để giật cho bằng được miếng đất này. Và hôm nay Nguyễn Xuân Phúc lại giao miếng bánh thu phí BOT cho Viettel thì số phận của những người phản đối BOT bẩn sao này sẽ ra sao? Có khi nào họ bị lực lượng công an kéo quân đến nhà hành quyết để dằn mặt cả xã hội như Đồng Tâm hôm nay không? Với CS, không việc ác gì họ không dám làm.
19 Tháng Giêng 202012:38 SA(Xem: 684)
Nhà nước đã vận hết lực lượng truyền thông lẫn trấn áp thực tế để giải quyết hậu kỳ, chuyện bê bết của một đạo quân trang bị đáng sợ như hải chiến với Trung Quốc, đã tấn công bắt, đánh, giết… vào một ngôi làng khoảng hơn 2500 hộ dân. Sau đó, phía Nhà nước phải gồng lên, gán nhiều tội danh cho cụ già và những đứa con của ông là quân khủng bố, có trang bị gì đó và chuẩn bị hành động nguy hại đến an ninh quốc gia. Hàng chục ngàn dư luận viên, tức các thành phần tay sai về đả kích ngôn luận bất cần danh dự được lệnh tìm và diệt bất kỳ hình ảnh, bài viết, video…
19 Tháng Hai 2020
Sở dĩ nước Việt nát bét như hôm nay đó là vì cộng sản cũng như quốc gia đều muốn độc chiếm quyền lực, bất chấp hiến pháp, tam quyền phân lập, tư pháp độc lập. Và người dân chỉ có mỗi một việc là tung hô chính quyền nào đem lại đặc quyền cho mình hơn phần còn lại. Ngoài ra chẳng cần đi bỏ phiếu, chẳng cần biểu tình đấu tranh, thậm chí bất cứ việc gì cũng nghĩ "không có mình cũng không sao". Và dù sang đến xứ tự do họ vẫn không từ bỏ suy nghĩ đó.
19 Tháng Hai 2020
Tại VN, cộng sản không cho bạn tự do, dân chủ. Bạn giận, bạn chống cộng, bạn bỏ nước ra đi. Các nước dân chủ trên thế giới mở vòng tay đón nhận bạn định cư. Bạn nhập tịch, bạn đi bầu (có khi không). Khi nước nhà (định cư) có khủng khoảng dân chủ, người dân bản xứ tranh đấu thì bạn lại hỏi: "tại sao đòi kết tội tổng thống, ông có làm gì sai đâu?". Rất may là bạn chỉ hỏi trong quán cà phê VN mà thôi (nên không bị uýnh bể mặt).
18 Tháng Hai 2020
Chửi rủa chính quyền không ích gì, chỉ khiến chúng cho rằng trong chế độ độc tài cũng có quyền tự do ngôn luận. Muốn khỏi có một ngày như dân Vũ Hán thì phải âm thầm qua mặt đội ngũ an ninh, mật vụ để kêu gọi nhau liên kết lại. Chỉ khi nào bạn có được đặc quyền như người dân nước Mỹ hiện nay thì bạn mới được chính quyền tôn trọng. Trong cuộc đấu tranh này có thể bạn sẽ phải trả một giá khá đắt từ quyền lực của chính quyền như nhà tù, tra tấn. Nhưng dù sao vẫn hơn là một ngày nào đó bạn bị đưa vào lò thiêu trong khi vẫn còn sống.
18 Tháng Hai 2020
Ở đây, mọi thứ nháo nhào, đảo lộn lên, người ta đua chen, lấn lướt nhau để mua và cứ lo thủ phần mình thật nhiều, không nghĩ được rằng nếu mình có để đeo nhưng người khác không có để đeo thì bị nhiễm và sự lây lan cũng chẳng chừa ai. Tinh thần cộng đồng hoàn toàn không có và sự ích kỉ quá cao! Đó là thứ tâm bệnh mà số đông người Việt chen lấn, giành giật, vơ vét kia có đợi đến kiếp sau cũng không đủ tư cách đứng nhìn người Nhật. Sau sóng thần ở Nhật Bản, câu chuyện một cậu bé xếp hàng nhận cứu trợ, khi được anh cảnh sát cho hộp lương khô khẩu phần ăn tối của mình, cậu lẳng lặng mang hộp lương khô...
18 Tháng Hai 2020
Nhưng nước Mỹ cũng luôn còn có một khía cạnh xấu xí. Tháng 06/2015, khi Trump từ cầu thang dát vàng ở Trump Tower, đi xuống đại sảnh loan báo sẽ ra tranh cứ Tổng thống, ông ta cũng mang bộ mặt xấu xí kia của nước Mỹ đi theo với ông ta - những luật sư gian tà biện hộ cho xã hội đen, những ngôi sao phim khiêu dâm, những màn truyền hình đời thường. Khi ông ta đắc cử Tổng Thống, ông ta cũng khởi đầu cho một giai đoan bất định của nước Mỹ.
17 Tháng Hai 2020
Và Trung Quốc đánh Việt Nam năm 1979 là để giải quyết chuyện bất đồng nội bộ giữa 3 nước trước đây đã cùng hợp lực để đánh Mỹ.Cũng theo quy chuẩn của LHQ và giới quan sát quốc tế thì Trung Quốc đánh Việt Nam trong một phạm vi và thời gian hạn chế với lý do là để trừng phạt Việt Nam trong vấn đề Campuchia, làm nóng quân đội hơn mấy chục năm không đánh nhau. Và một lý do quan trọng nữa là vì Việt Nam theo Liên Xô muốn quỵt nợ trong khi giữa Liên Xô và Trung Quốc đã bất hòa vào năm 1969.
17 Tháng Hai 2020
Thử hỏi, ai và kẻ nào đã thực thi một thứ chính sách bóp méo và như muốn xoá sạch lịch sử của chính dân tộc mình? Có chính nghĩa nào, có cuộc chiến tranh bảo vệ tổ quốc nào, lại trở thành một nỗi sợ hãi và bị cố tình lãng quên, dè dặt nhắc tới hoặc thậm chí cấm cản tối đa sự xuất hiện của giai đoạn đó? Cả một giai đoạn lịch sử về phía VNCH cũng gần như thiên lệch không còn mang đúng tính chất của sự kiện và khoa học.
16 Tháng Hai 2020
Các chuyên gia cho rằng bằng việc ca ngợi thái quá phản ứng của Trung Quốc với dịch COVID-19, WHO đang làm tổn hại những tiêu chuẩn phản ứng với dịch bệnh của tổ chức này, làm xói mòn vị thế cũng như chức năng mà tổ chức này được giao phó, đồng thời cũng phát đi thông điệp sai lầm đến các nước có thể phải đối mặt với những dịch bệnh khác trong tương lai. Nay WHO cũng lặp lại những ca ngợi như thế đối với Việt Nam, một nước chuyên báo cáo láo.
16 Tháng Hai 2020
Dịch virus corona nay chỉ mỗi châu Phi được ghi nhận là chưa bị nhiễm, còn bốn châu Mỹ Úc Âu Á đều có, riêng tử vong thì hầu hết là dân tại Hoa Lục với con số tự đưa ra là 1381/1384 người của cả thế giới. Số liệu này các nước đều hoài nghi là thiếu sự minh bạch, và giới chức Hoa Kỳ đã nói thẳng ra điều đó, cái thiếu công khai này cũng gặp nơi bọn An Nam cộng, không lạ vì đó là bản chất cố hữu của loài sản, cả nước nháo nhào thì không thể tin được chỉ 16 người nhiễm (trên trăm triệu dân) sau 2 tháng dịch.
16 Tháng Hai 2020
Không chừng virus này còn có thể làm cho virus kia vỡ nợ và chạy trốn ra nước ngoài cũng nên. Chỉ cần người dân biết phối hợp nhịp nhàng với nó để tạo ra bất tuân dân sự. Nó có tác dụng bằng hàng trăm tổ chức xã hội dân sự, đoàn thể mà các lực lượng đấu tranh dân chủ cần phải thành lập để vận động thức tỉnh nhân dân. ĐT DC nói dân không nghe nhưng Covid-19 mà lên tiếng là dân nghe hết. Covid-19 bảo đình công là đình công, bảo ở nhà là đố có đứa nào dám ngụy biện, cãi chày, cãi cối.