Nguyễn Phú Trọng, Ông Ta Là Người Thế Nào?

14 Tháng Hai 20199:37 CH(Xem: 1629)

                  Nguyễn Phú Trọng, Ông Ta Là Người Thế Nào?
                   Bài viết soạn lại, nhân 40 năm Tàu Cộng xâm lược Việt Nam ( 1979 – 2019).

46120926_10217823051672626_2174613504709885952_n


   
     Phạm Thành

FB. NB. Phạm Thành




Tính từ năm 2005 đến nay, ông Trọng cứ mở mồm ra là tôi không thể chịu được và muốn tìm mọi cách để đậy cái mồm ông ấy lại. Mục đích là tôi muốn đậy cái sự lú lẫn, bốc mùi xú uế từ miệng của ông khỏi bay xa, lan rộng trong một môi trường Việt Nam đã đầy dẫy sự lú lẫn, xú uế đang ngự trị, trong đó có hơn 4 triệu đảng viên cộng sản, 24 ngàn giáo sư tiến sĩ, mấy chục ngàn giáo học, trí thức, thường trực há miệng ra và chỉ đợi ông Trọng (nãnh tụ của họ) phun lú lẫn, phọt xú uế ra, là chúng lập tức hùa nhau, chụm mồm lại, cùng phun thối, phọt lú lẫn theo mùi xú uế của “nảnh tụ” của chúng, nhằm làm cho mùi xú uế ấy bay xa, bay cao lên trời đất, sông núi; làn tỏa ngấm sâu vào lòng 90 triệu người Việt nam khác.

Mùi lú lẫn thối hoắc ở tầm tổng quát hay tổng thể có thể thấy trong mớ lý luận Mác – Lê của ông ta với một tập hợp sách dày cả ngàn trang nhưng lại không hề có bất kỳ một dòng nào mang hơi hướng thực tiễn của thời đại được ông ta tiếp nhận rồi “tiêu hóa” để phân tích, đánh giá về đảng của ông và thực tiễn ở Việt Nam và thế giới ngày nay có gì cũ, mới và khác trước?

Cái mớ lý luận của ông là cái mớ lý luận cũ rích, thịnh hành vào những năm 60s của thế kỷ trước, rằng: Mác Le nin là lý luận vô địch, chủ nghĩa xã hội vẫn là mùa xuân, nhân loại, vẫn là hướng đến và là mơ ước của loài người, tư bản vẫn đang giẫy chết, vân vân. Những mớ lý luận này, ngày nay nó đã bị nhân loại tiến bộ vứt vào sọt rác, thành những đống rác thối lù lù, tràn ngập trên mạng truyền thông. Người có trình độ bình thường, biết kỹ thuật Internet, chỉ cần bỏ thời gian độ một tháng, bới cái đống rác vứt bỏ đó ra, rồi sao chép, thay đổi tên địa danh, thời gian, đảo lộn trật từ các từ ngữ (ở trên thì cho lộn xuống dưới, ở dưới thì đảo ngược lên trên, chẳng hạnh, rồi bố bố, cục cục, rồi bỏ tiền ra thuê in, phát hành, đảm bảo sẽ có một tập sách ngàn trang tập với tựa đề: “Đảng vững mạnh, Đất nước phát triển, Dân tộc trường tồn” giống như “tác phẩm” của ông Nguyễn Phú Trọng.

Người viết bài này có thể cá bạc triệu với bất kỳ một người nào dám cá cược về điều này.

Bới đống rác thối, chổi cùn, rẻ rách ra rồi đem khoác nó lên người, rồi loan báo, rồi xuất bản, rồi tự tin cho rằng, mình là nhà lý luận, mình nhà tư tưởng hiện đại, vĩ đại… thì chỉ có kẻ tâm thần, lú lẫn mới có thể tự tin loan báo, xuất bản và tuyên bố như vậy. Thử hỏi, sách này của ông, ai đọc? Chẳng ai đọc cả. Bởi đọc nó là đọc sự một sự ngu xuẩn, đọc một sự lú lẫn, đọc một sự giả dối đến độ bốc mùi xú uế. Bởi vậy, sách của ông, tuy có được một vài fb đệ tử của ông tung hô trên mạng mà có thấy mấy ai like đâu.

Không hơn, không kém, cuốn sách: “Đảng vững mạnh, Đất nước phát triển, Dân tộc trường tồn” của ông chỉ là sự lú lẫn, bốc mùi xú uế, to lớn, vĩ đại với chính ông mà thôi.

Tôi xin để những lời sâu sắc, chi tiết, rừng rực đỏ mòng cho các nhà lý luận, các nhà xuất bản, các biên tập viên, các nhà thuộc Hội đồng lý luận trung ương - những đệ tử cùng lú lẫn, cùng bốc mùi xú uế như ông ta - tầm chương, trích cú mà “ný luận”, mà phê bình kiểu bợ đít để làm nổi bật sự lú lẫn, xú uế bốc mùi bay cao, bay xa lên tới tận chín tầng mấy trong tập sách “ní nuận” Mác - Lenin cả ngàn trang này của ông. Bởi lẽ, tập sách này là sự lú lẫn, bốc mùi xú uế từ lòng ruột, gan óc của ông ta mà ra. Thẩm định nó cũng cần một năng lực, một tâm thế bốc mùi xú uế ngang và giống như ông ta mới có thể thẩm định và bốc nó lên cao được.

Còn những trích dẫn dưới đây thì không cần một năng lực hiểu biết nhất định nào cũng nhận ra ngay sự lú lẫn, bốc mùi xú uế của ông ta. Đó là sự lú lẫn, bốc mùi xú uế phọt ra từ miệng ông ta, qua những lần ông tâm sự hay trao đổi với người trong nước và người trên thế giới.

- “Quan hệ hữu nghị Việt – Trung chưa lúc nào tốt đẹp như lúc này”. Câu nói này của ông Trọng phọt ra vào tháng 5 năm 2005 tại cuộc họp báo quốc tế ở Bắc Kinh với cương vị Chủ tịch quốc hội Việt Nam (Nguồn: Đài Tiếng nói Việt Nam, Báo Tiền Phong năm 2005), trong lúc Tàu Cộng xâm phạm, xâm chiếm lãnh hải Việt Nam ở Vịnh Bắc Bộ, bắn chết 9 người, bị thương 8 người, bắt về Trung Quốc 7 người, họ đều là ngư dân Việt Nam thuộc xã Ngư Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Khi máu những đồng bào của ông còn đang loang lổ trên biển, xương cốt họ còn lềnh bềnh trên mặt nước, ấy mà ông như một kẻ mù, thằng điếc, đứa lú lẫn, vô tư mở mồn ra, nhả những ngôn từ xú ế mang thuộc tính tàn ác, bất nghĩa, bất nhân, táng tận lương tâm như vậy?

- “Tình hình Biển Đông không có gì mới”. Câu này phọt ra từ mồm ông Trọng vào năm 2014. Trong diễn biến quan hệ Tàu – Việt: Năm 1974, Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Năm 1978, Trung Quốc xúi Camphuchia xâm lược và tàn sát người Việt Nam ở biên giới phía Tây Nam. Năm 1979, Trung Quốc xua quân xâm lược và tàn sát tới 60 vạn người Việt Nam trên toàn tuyến biên giới phía Bắc. Từ nhừng năm 80s của thế kỷ trước, Trung Quốc liên tục xâm chiếm Việt Nam, cướp thác Bản Dốc, Hữu Nghị Quan, và hàng chục km đất đai, lãnh thổ; cướp mấy ngàn km2 ở Vịnh Bắc Bộ, chiếm thêm đảo Gạc Ma, một số hòn đảo ở Trường Sa; đồng thời tiến hành cải tạo và xây dựng các căn cứ quân sự, dân sự trên lãnh hải, lãnh thổ của Việt Nam mà chúng chiếm được. Ấy mà Nguyễn Phú Trọng với vị trí lãnh đạo tối cao của đất nước lại chưa từng có một lời nào phê phán hay lên án quân xâm lược Tàu Cộng. Ngược lại, ông Trọng, vừa trực tiếp vừa gián tiếp định ra đường lối, chủ trương hợp tác toàn diện với Tàu Cộng trong cương lĩnh “lấy đại cục làm trọng” trong khẩu hiệu “4 tốt, 16 chữ vàng”, trong sự liên kết “hai đảng, hai nhà nước, cùng số phận, cùng tương đồng, cùng văn hóa, hai đảng cộng sản đều cầm quyền, không có gì mẫu thuẩn mà không giải quyết được”… Và để che đậy cho hành vi ăn cướp của Tàu Cộng, ông Trọng còn có dã tâm luồn lách, tránh né sự thật, tìm mọi cơ hội đánh bóng cho tình hữu nghị ăn cướp nước Việt Nam, tìm mọi cách hủy diệt dân tộc Việt Nam theo những gì mà Tàu Cộng mong muốn.

- “Nếu ta không hòa hiếu với họ thì giờ ta có được bình an ở đây để tiến hành đại hội không?”. Câu nói này phọt ra từ miệng ông Trọng đầu năm 2016. Một câu nói thể hiện sự khốn nạn hết chỗ chứa. Mất đất liền, mất biển đảo, mất niềm tin ở dân chúng, ông không đau, không xót, không lo, ông chỉ lại lo cho sự tồn tại, bình yên cho ông và cái băng đảng hơn 4 triệu đảng viên của ông. Một sự lú lẫn, bốc mùi xú uế đã đạt tới tầm vĩ đại và nó cũng lại lộ nguyên hình một Nguyễn Phú Trọng luôn toàn tâm, toàn ý, dốc sức, thực hiện nhiệm vụ làm thái thú mẫn cán cho Tàu Cộng.

Còn nữa, còn rất nhiều nữa những giọng điệu bốc mùi xú uế mang tâm địa bán nước cho Tàu Cộng, chống lại đất nước, chống lại dân tộc, chống lại dân chủ văn minh và sự tiến bộ xã hội của Nguyễn Phú Trọng.

Hiện thực này đã như một đống phân lớn nằm chình ình ở giữa quốc lộ sinh tồn của dân Việt Nam và đương nhiên nó cũng liên tục, liên tục, không ngừng nghỉ bốc mùi xú uế tởm lợm vào mũi của bất kỳ một người dân Việt Nam nào còn có tư duy, còn nặng lòng yêu nước Việt Nam.

Đây, nó đây, một lô xích xông những ngôn từ đó đây (tôi trích nguyên văn, kẻo ông lại bảo tôi là người “thế này thế khác”:

“Việt Nam chưa thấy sự cần thiết khách quan phải có chế độ đa đảng” - trả lời phỏng vấn báo Express của Ấn Độ nhân chuyến thăm Ấn Độ trên cương vị Chủ tịch Quốc hội, đăng tải trên VTV.
“…Cái gì cũng phải tiền, không tiền không trôi, như ngứa ghẻ phải gải rất khó chịu”. “Đến Đường Tăng đi lấy kinh cũng phải hối lộ. Bước chân sang nước Phật đã phải hối lộ… Cho nên chúng ta phải xem xét, bĩnh tĩnh, tỉnh táo, sáng suốt…”.

“Phải bình tĩnh tỉnh táo, rất khôn ngoan, có con mắt chiến lược. Bác Hồ dạy rồi, cha ông ta dạy rồi, đánh con chuột đừng để vỡ bình, làm sao diệt được chuột mà bảo vệ được bình hoa. Tức là phải giữ cho được cái ổn định” - Phát biểu ngày 6 tháng 10 năm 2014 về vấn đề chống tham nhũng trong cuộc tiếp xúc với cử tri các quận Ba Đình, Tây Hồ.

“…Đến hết thế kỷ này không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa”. “Tôi cũng không ngờ được Đại hội tín nhiệm giới thiệu, được BCH trung ương bầu làm Tổng bí thư gần như 100% tuyệt đối.” - Trả lời các phóng viên hỏi “Cảm nghĩ của Tổng Bí thư ra sao khi được bầu là người lãnh đạo cao nhất của Đảng”, ngày 28 tháng 01 năm 2016.

“Tập thể lãnh đạo nhưng cũng cần đề cao trách nhiệm cá nhân, phát huy vai trò, trách nhiệm của cá nhân. Cái hay của chúng ta là “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách”. “Ở một số nước, nói dân chủ nhưng người đứng đầu quyết định hết, thế thì ai dân chủ hơn ai? Đứng đầu mà độc đoán, chuyên quyền thì hỏi liệu có dân chủ được không?” - Trả lời câu hỏi của AFP, ngày 28 tháng 01 năm 2016.

Vân vân.

Gần đây nhất, trong dịp tiếp xúc cử tri ngày 8/3/2016, Nguyễn Phú Trọng vẫn tiếp tục xả mùi xú uế tởm lợn bằng một phát biểu đen ngòm: “Không để người thế này thế khác vào Quốc hội”.
Gần đây hơn, ngày 6.5.2016, ông lại đem cái mùi xú uế lú lẫn mang màu sắc ngây ngây, ngô ngô nói với cử tri Ba Đình ( Hà Nội) rằng: “Kỳ Đại hội Đảng vừa rồi, tôi đã xin nghỉ bằng văn bản, nhưng do tình hình cụ thể của đất nước, của Đảng nên Trung ương và Đại hội vẫn yêu cầu tôi phải tiếp tục công tác. Là Đảng viên, tôi phải chấp hành”. “Khi tuổi cao chả biết thế nào, nay thế này, mai thế khác, các cụ cứ dặn là phải giữ gìn sức khỏe. Sức khỏe là quan trọng nhưng cái đó phải nhờ giời”, và: “Nếu trúng cử đại biểu Quốc hội tôi sẽ có điều kiện lắng nghe dân nhiều hơn”, và:“ Không để người có tham vọng quyền lực vào cơ quan quyền lực cao nhất”, trong khi cá chết, biển chết, người chết diễn ra khốc hại ở miền Trung, vận mệnh đất nước, dân tộc, vì ông, vì đảng của ông, đang đứng trước nguy cơ bị hủy diệt, ông lại không há mồm ra nói một tiếng chia sẻ, động viên những người đã đem cơm cho ông ăn, đem áo mặc cho ông mặc, đem lưng cho ông cưỡi, đem đầu cho ông vần vò ngày ngày. Chỉ tính riêng trong vụ Formosa xả thải làm cá chết này, ông cũng đã hiện nguyên hình, rõ ràng một con quỷ đội lột người, chỉ biết xả mùi xú uế và không còn khả năng mở mồm ra nói tiếng của con người được nữa.

Tôi, một công dân Việt Nam, sống ở nước Việt Nam và nguyện chết ở nước Việt Nam, biết rất rõ rằng, ông, một đảng trưởng của một cái đảng mà quyền lực của nó đã được đảng của các ông đem đít của các ông ấn định vào hiến pháp của đất nước Việt Nam bằng một áp chế: “Đảng csVN… là một lực lượng lãnh đạo xã hội”. Đảng của ông đang có sức mạnh tàn sát vô biên với quyền lực sát sinh dày đặc, chặt chẽ, kiểm soát tất tần tật từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, từ nhà tù, quân đội, công an, tòa án, kiểm sát, đến của cải, tiền bạc, đến từng thành viên đơn lẻ trong xã hội. Với quyền lực to lớn này, ông chỉ phẩy tay một cái, lập tức dạng tép riu của những người như tôi sẽ biến mất, vô tăm tích, không để lại dấu vết gì trên mặt đất. Thế mà, ông lại không dám chỉ mặt, vạch tên, chỉ dấm dớ bóng gió, ẩn dụ: “Không để người thế này thế khác vào Quốc hội”, “Không để người có tham vọng quyền lực vào Cơ quan quyền lực cao nhất”.

Ba Dũng, quyền lực đầy mình, ông còn dám mở mồm ra ám chỉ “đồng chí X.”, vậy, “người thế này thế khác” là ai, “người có tham vọng quyền lực” là ai mà ông không dám đặt cho họ một cái tên Y. hay L. nào đó. Cái bọn “thế này, thế khác”, bọn “tham vọng quyền lực” xem ra còn ghê gớm hơn cả “đồng chí X.” hay sao? Ông nói vòng vo như vậy để làm gì, trong khi thiên hạ biết tỏng “người thế này thế khác” là ai? Và “kẻ có tham vọng quyền lực” là ai?

Là ai? Là ai thì trong đó không thể không có một ông già khú đế, lú lẫn, đã tồn tại 72 năm, mang ký tự: N.G.U.Y.E.N P.H.U.T.R.O.N.G. Nói ám chỉ, tránh né như vậy, ông chỉ tự phơi bày cái nhân cách vô liêm sĩ, thiếu trí tuệ nhưng thừa thủ đoạn của ông mà thôi.

Hiểm độc và quyết tâm đi hết con đường bán nước cho Tàu Cộng. Trước năm 2017, Nguyễn Phú Trọng đã ký với Tàu Công các thỏa thuận về hợp tác 2 đảng, về quân sự, về an ninh, về đào tào cán bộ nguồn. Năm 2017 và năm 2018, tiến thêm một bước, Nguyễn Phú Trọng cùng phe nhóm đã ký kết tới 27 văn bản thỏa thuận với Tàu Cộng. Trong đó, tất cả các ngành nghề, từ văn hóa, giáo dục đến truyền thông đều phải hợp tác với Tàu Cộng và trong lời lẽ của các văn bản, ai cũng nhận ra, bản chất của những thỏa thuận và hợp tác này là đặt các cơ quan, ban ngành của Việt Nam như một bộ phận trực thuộc các cơ quan, ban ngành của Bắc Kinh. Thực chất, các văn bản thỏa thuận này là những văn bản bán nước Việt Nam toàn diện cho Tàu Cộng.

Và để chứng tỏ với Tàu Cộng đã nói là làm, trong các năm trước đây và đặc biệt là năm 2018, tất cả những cán bộ nào có tư tưởng muốn thoát Tàu Cộng đều bị ông diệt sạch bằng cách giết, cầm tù, ít nhất là bị vô hiệu hóa. Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Bá Thanh, Đinh La Thăng, Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang, Đỗ Bá Tỵ, Trương Gia Long và hàng loạt các tướng lĩnh khác đã bị gục ngã dưới chiêu bài chống tham nhũng của ông, đều là những cái tên cộm cán nổi bật của chủ trương phò Tàu và gom, ôm trọn quyền lực lại cho mình ông.

Thật khó mà thống kê hết những câu nói ngu dốt, lú lẫn, tham vọng quyền lực và những việc làm mang dã tâm bán nước, hủy diệt dân tộc Việt Nam của ông Trọng. Đó là lý do vì sao, ông cứ mở mồm ra nói một câu, lập tức dân lại mở mồm chửi ông tới mười câu. Ấy mà ông vẫn không nhận ra, không tu tâm, dưỡng tính, vẫn tiếp tục nói lú lẫn, ngu dốt, vẫn tiếp tục nghĩ ra nhiều kế sách và việc làm giúp Tàu Cộng chiếm nước Việt Nam, thì ông, không phải chỉ là một kẻ vô liêm sỉ mà ông đã trở thành một con vật sống nơi hoang dã ở rừng sâu, núi thẳm và là kẻ bán nước Việt Nam không hơn không kém.

Ông đừng quá tự tin vênh vệnh cái mặt lên mà tự đắc, rằng: Ông lú lẫn nhưng lại được Tàu Cộng trọng dụng; ông lú lẫn nhưng lại được hơn 4 triệu đảng viên đưa đầu làm ghế kê cho đít ông ngồi; ông lú lẫn nhưng ông lại có cái bằng tiến sĩ xây dựng đảng, vân vân, để làm cứu cánh cho căn bệnh lú lẫn không ngừng phát tán trong ông; cho chủ trương làm nộ lệ, tay sai, hủy hoại dân tộc, bán đất nước cho Tàu Cộng không ngừng sôi sục trong ông.

Ông nên nhờ họ hàng, bạn bè ông vận công lực để nhớ ra một sự thật đã nằm lòng trong dân chúng Việt Nam rằng, từ xa xưa, vua chúa, dù quyền lực tập trung đầy đủ trong tay đến cỡ nào cũng không thể quên: “Ý dân là ý trời”,“Chèo thuyền là dân, Lật thuyền cũng là dân”…

Có thể trong một gian đoạn nào đó, một không gian địa lý, chính trị nào đó, những kẻ cầm quyền có thể sử dụng những trò ma thuật để lừa bịp thiên hạ, dung dưỡng quần thần, nhưng mọi con đường đều có điểm kết thúc của nó. Ông Trọng và bè đảng hơn 4 triệu đảng viên của ông cũng không thể tránh khỏi quy luật này. Nước mất, nhà tan, con đường sống của nhân dân bị bít, bị chặn, bị hủy hoại như lúc này, đã là điểm tắc, đã là lúc nhân dân không thể nghe, không thể ngửi sự lú lẫn bốc mùi xú uế của ông được nữa. Họ buộc phải vùng lên tiêu diệt ông, đảng của ông để giành về sự sống cho chính mình, dân tộc mình, đất nước mình. Tội ác từ sự lú lẫn của ông đối với dân tộc này đã cao như núi, chỉ chờ dịp là đổ sụp. Đến khi đó, con đường sống của ông đến ống cống cũng không có phần cho ông nữa.

Hãy nhanh tỉnh ngộ lại đi, Trọng ơi. Bàn tay che mặt trời của ông sẽ bị chặt đứt đến nơi rồi. Cái đầu luôn thoát nắng của ông sẽ bị lột ra, cũng đã được nhân loại và dân Việt Nam rung chuông rồi.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Bảy 201911:30 CH(Xem: 139)
Mặc cho dư luận đồn đoán, bàn dân phản đối Madame Đù vẫn đường ta, ta cứ đi mặc chó sủa, thế nhưng con đường đi của Đù là con đường phản bội Tổ Quốc và Dân Tộc xứ Vịt, sau khi dẹp tan người dân biểu tình phản đối Luật Đặc Khu, Đù tiếp tục bịt miệng người dân bằng Luật An Ninh Mạng, và tiếp tục cho triển khai xây dựng thì chắc chắn rằng trong vòng tay của Tập Hoàng Đế Madame Đù sẽ ỏn ẻn dâng hết các tòa đào nguyên, ái ân mặn nồng và hứa cùng lang quân rằng sau khi về nước sẽ mở toang hoác cho chàng thưởng thức.
14 Tháng Bảy 201911:09 CH(Xem: 58)
Từ lúc ký kết Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay, quan điểm nhất quán của chính quyền Hà Nội là đổi lãnh thổ lấy “tình hữu nghị”, điều này không cần phải bàn cãi nữa nó đã rõ ràng rồi. Trong tình thế tranh chấp căng thẳng như thế này, nhưng bà chủ tịch quốc hội lại kéo đàn lâu la thuộc diện sắp cơ cấu vài Bộ Chính Trị khóa 13 sang Bắc Kinh diện kiến Tập Cận Bình thì thử hỏi, ai cần ai trong lúc này? Rõ ràng những lãnh đạo csVN đang cần sự bảo kê của hoàng đế thiên triều cho ghế quyền lực 5 năm nhiệm kỳ sau, như thế thì liệu chuyện tranh chấp ở Bãi Tư Chính, phía Việt Nam cầm cự được bao lâu?
14 Tháng Bảy 201912:21 SA(Xem: 68)
Nguyễn Hữu Cầu, một đại tá giám đốc công an tỉnh Nghệ An, kẻ đã đe dọa đại biểu Lưu Bình Nhưỡng tại nghị trường Quốc hội vì vị đại biểu này phản ánh cái xấu xa của quan chức. Chính kẻ này bệnh hoạn đến mức cho rằng, tụt quần trẻ em nhìn vào bộ phận sinh dục không phải tội dâm ô. Có thể nói, hung hăng, vô lương, bệnh hoạn trong suy nghĩ, bẩn thỉu hèn hạ trong hành động chính là bản chất của kẻ này. Loại người này, càng tồn tại nhân dân càng gặp nguy hiểm và xã hội càng bất an.
09 Tháng Bảy 20191:58 CH(Xem: 637)
...chỉ có khác hồi xưa là bọn chúng thay đổi lễ vật triều cống thời phong kiến từ ngà voi, trầm hương, ngọc trai, gỗ quý, vàng bạc châu báu thành những thứ nhẹ nhàng hơn là những hồ sơ bán nước có chữ ký của bọn vong nô mang chức danh lãnh đạo đảng csVN, theo đó nhượng địa, cho thuê những vùng đất mà cha ông chúng ta đã gầy dựng cho giặc, đổi lại bọn chúng được đặt vào những vị trí cao hơn, tiền của nhiều hơn và khối tài sản đó của chúng sẽ tỷ lệ nghịch với xú danh của bọn chúng trong giòng lịch sử Việt Nam.
29 Tháng Sáu 20192:49 CH(Xem: 177)
csVN đã dùng viện trợ vũ khí quân trang, quân dụng và lương thực của Tàu Cộng để vào xâm lăng miền Nam nói cách khác là vào chống Mỹ thay cho khối cs quốc tế như Lê Duẫn đã tuyên bố dõng dạc "Ta đánh đây là đánh cho Liên Sô và Trung Quốc". Như thế thì csVN đã nhận lệnh từ khối cs quốc tế nói tóm lại 2 từ đánh thuê là quá chính xác không thể chối cãi được, chẳng có thế lực thù địch và bọn phản động nào vu vạ cáo gian cho bọn chúng được. Trong khi mỹ từ HCM dụ dỗ những kẻ ngây ngô kém hiểu biết bị nhồi sọ đầy một nảo bộ tư tưởng Mac Lê và Mao là "Lên đường đi đánh Mỹ cứu nước" đem thân mình làm con thiêu thân...
27 Tháng Sáu 20193:47 CH(Xem: 485)
...không phê phán kẻ giết dân, kẻ phá hoại đất nước đã đành, mà Phú Trọng còn sử dụng mọi biện pháp để khống chế, đàn áp, bắt bớ, tống tù và sẵn sàng nhả đạn vào nhân dân. Điều này có nghĩa là Phú Trọng đồng tình giết dân, đồng tình dâng lãnh thổ Việt Nam cho ngoại bang Tàu Cộng. Tổ Quốc và Nhân dân là hai phần máu thịt trong bất kỳ một người Việt Nam nào. Phú Trọng không lo khi lãnh thổ bị mất, không đau vì nhân dân không còn đường sống, Tàu Cộng ức hiếp, giết người, cướp lãnh thổ gì cũng mặc, cứ như Tổ Quốc Việt Nam là của ai đó. Vậy Phú Trọng là kẻ nào?
21 Tháng Sáu 20194:37 CH(Xem: 312)
Ngày 26 tháng 12 năm 2000 vào lúc 2 giờ trưa, Lý Bằng được cận vệ đưa tới gặp Trần Đức Lương ở Quảng Trường Nhân Dân. Lý Bằng cho Lương biết là số tiền 2 tỉ dollar để mua 16,000 sq km vùng vịnh Beibu của Việt Nam là hợp lý. Trần Đức Lương cám ơn ĐcsTQ về số tiền nầy.. Số tiền 2 tỉ đồng nầy được Lương đem về để làm bớt sự phẩn nộ của Khải, Kiệt và những nhân vật khác trong quốc hội csVN. Ông Lý Bằng nhắc lại chuyện Trung Quốc đã bán vũ khí và hổ trợ cho đảng csVN trong thời gian chiến tranh và số nợ trên Trung Quốc dùng để trao đổi mua lại vùng đất Bắc Sapa của Việt Nam, Ải Nam Quan, Bản Dốc, Cao Bằng…
17 Tháng Sáu 20199:52 CH(Xem: 254)
Bởi vì, Nga, Tàu mới chính là những nước đế quốc, thậm chí còn tệ hại hớn các nước “đế quốc, tư bản”, vì bản chất của nhà nước Tàu Cộng và Nga Xô là bản chất độc tài, hay quân chủ trá hình. Các nước “đế quốc, tư bản” mà ta chống lại, lại chính là các nước có nền dân chủ pháp quyền văn minh hơn hẳn các nước gọi là Xã hội Chủ nghĩa. Đảng cs Việt Nam đã phạm sai lầm nghiêm trọng khi dẫn dắt nhân dân Việt Nam theo Nga Xô và Tàu Cộng, nay lại tiếp tục sai lầm, sai lầm nghiêm trọng hơn, khi dẫn dắt dân tộc Việt Nam, đất nước Việt Nam nhập vào nước Tàu Cộng.
12 Tháng Sáu 20192:23 CH(Xem: 282)
Nhiều dự án được bảo lãnh sắp phá sản”. Như vậy trong bài này người ta thừa nhận nợ công đang tăng áp lực làm cho nhà nước không còn khả năng bảo lãnh. Nếu tỷ lệ nợ so với GDP giảm thì lý ra phải giảm áp lực chứ sao lại tăng nhỉ? Khi anh làm ra tiền nhiều hơn nợ phát sinh thì anh có thể dễ dàng vay tiếp hoặc bảo lãnh cho ai đó vay chứ? Cho nên, chính quyền nói rằng, nợ công liên tục giảm trong những năm trở lại đây chỉ là con số láo để che đậy một thực tế là nợ lớn nhanh hơn GDP. Cho nên Đcs sẽ phải bán đất để trả nợ là điều tất yếu.
29 Tháng Năm 20194:00 CH(Xem: 755)
Báo chí nhà nước cho biết Nguyễn Đức Chung ngay sau tốt nghiệp năm 1990 vào làm việc tại Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội, nhưng sự thực là từ năm 1990, Nguyễn Đức Chung KHÔNG LÀM GÌ HẾT mà là một tên du đãng nổi tiếng. Ai sống ở Hải Phòng thời đó chắc cũng đã từng nghe đến cái tên Nghiệp chém, đó chính là đồng chí Chung của chúng ta ngày hôm nay. Sau nhiều năm lêu lổng, đến năm 1995 đồng chí Nghiệp mới nghe lời bố, quay trở về làm chiến sĩ CA rồi mới vào Đảng. Những năm lêu lổng này được ghi vào hồ sơ là vừa làm vừa học cử nhân ngành quản trị kinh doanh tại Đại học Thương mại Hà Nội.
14 Tháng Bảy 2019
Từ lúc ký kết Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay, quan điểm nhất quán của chính quyền Hà Nội là đổi lãnh thổ lấy “tình hữu nghị”, điều này không cần phải bàn cãi nữa nó đã rõ ràng rồi. Trong tình thế tranh chấp căng thẳng như thế này, nhưng bà chủ tịch quốc hội lại kéo đàn lâu la thuộc diện sắp cơ cấu vài Bộ Chính Trị khóa 13 sang Bắc Kinh diện kiến Tập Cận Bình thì thử hỏi, ai cần ai trong lúc này? Rõ ràng những lãnh đạo csVN đang cần sự bảo kê của hoàng đế thiên triều cho ghế quyền lực 5 năm nhiệm kỳ sau, như thế thì liệu chuyện tranh chấp ở Bãi Tư Chính, phía Việt Nam cầm cự được bao lâu?
12 Tháng Bảy 2019
Đứng trước một ý chí mãnh liệt của dân Hồng Kông như thế, mà năm 2047 Hồng Kông còn khó thoát chuyện xóa sổ giá trị dân chủ và hòa tan vào Trung Hoa đại lục thì nói gì đến Việt Nam? Ý thức chính trị kém, điều này mới là nguy cơ mất nước rất lớn. Khi sói Trung Cộng đặt từng chân lông lá vào nhà mà nằm im không phản ứng mạnh để tự giải thoát thì cái kết thảm khó tránh khỏi. Thức tỉnh hay không, nó là bài toán tồn tại, tồn tại cho một dân tộc.
10 Tháng Bảy 2019
Như vậy câu hỏi đặt ra là tại sao Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư lại hạ xuống hơn nửa chỉ còn 26 tỷ đô? Vì đơn giản, đây là đòn tung tung hứng giữa Bộ Giao Thông Vận Tải và Bộ Kế Hoạch và Đàu Tư. Bộ này đưa giá cao, bộ kia hạ giá để cho dân ít phản đối nhằm tạo thuận lợi cho Quốc hội gật thông qua. Và đợi khi Quốc hội gật xong thì họ điều chỉnh giá lại. Ai cũng biết, phần lớn các dự án sử dụng vốn vay từ Trung Quốc rơi vào tình trạng đình trệ, chậm tiến độ, đội vốn, thiết bị không đảm bảo chất lượng, làm tăng tổng mức đầu tư. Vậy cứ hạ giá để quốc hội gật rồi sau đó cho đội vốn thì dự án sẽ thực hiện trót lọt.
09 Tháng Bảy 2019
...chỉ có khác hồi xưa là bọn chúng thay đổi lễ vật triều cống thời phong kiến từ ngà voi, trầm hương, ngọc trai, gỗ quý, vàng bạc châu báu thành những thứ nhẹ nhàng hơn là những hồ sơ bán nước có chữ ký của bọn vong nô mang chức danh lãnh đạo đảng csVN, theo đó nhượng địa, cho thuê những vùng đất mà cha ông chúng ta đã gầy dựng cho giặc, đổi lại bọn chúng được đặt vào những vị trí cao hơn, tiền của nhiều hơn và khối tài sản đó của chúng sẽ tỷ lệ nghịch với xú danh của bọn chúng trong giòng lịch sử Việt Nam.
09 Tháng Bảy 2019
Nói cho cùng, đạo đức người Việt trở nên suy đồi và mục ruỗng như ngày hôm nay là do hai thế lực vừa dốt, vừa hung ác có tên xã hội đen và xã hội đỏ này gây ra. Người dân phải chụp giật miếng ăn trước hai con quái thú ham ăn này, sẽ chẳng bao giờ có cơ hội mà yêu thương hay nghĩ về lòng nhân. Và, nếu không tiêu diệt hai con quái thú này, đến một lúc nào đó, chúng sẽ tự cắn nhau, người dân lại nổi dậy để tiêu diệt chúng… Và đáng buồn thay, lúc đó, chẳng ai có cơ hội lành lặn để đi tiếp trên con đường tiến bộ của nhân loại...
06 Tháng Bảy 2019
Việt Nam hiện nay đang tiệm cận với 2 yếu tố làm cho một quốc gia bị khai tử. Thứ nhất là dưới triều đại CS, đất nước quá yếu trước Trung Cộng. Thứ nhì là kẻ thù luôn muốn cướp lấy Việt nam đã vương lên thành cường quốc số 2 thế giới. Hiện nay, Việt Nam đang là kẻ bắt chước mù quáng những gì Trung Cộng đã làm, kiến cho Việt Nam luôn là kẻ không bao giờ có sự thành công như Trung Cộng được. Đây chính sách cách tự cúi đầu xếp sau sức của kẻ thù. Chính vì thế, Việt Nam dưới thời CS bị thôn tính rất cao.
03 Tháng Bảy 2019
Đùng một cái, anh Thăng về đây làm lãnh đạo để chuẩn bị đi ở tù, không thể không làm tổn thương lòng tự trọng của các chuyên gia lương thiện. Rồi đùng một cái, anh Triệu Tài Vinh về đây để … làm gì không biết. Anh Vinh này có thực tiễn 10 năm ở huyện Hoàng Su Phì và 10 năm lãnh đạo tỉnh Hà Giang. Chẳng lẽ anh ấy lấy mô hình kinh tế Hoàng Su Phì để lãnh đạo các chuyên gia kinh tế gạo cội hoạch định chính sách hội nhập quốc tế ?
02 Tháng Bảy 2019
Nếu ta có lầm lỡ nghe lời người 'đấu tranh cuội' để tiền mất tật mang, thì ta nên điều chỉnh lại trình độ nhận xét và hiểu biết của mình. Trong chừng mực nào đó, họ chính là những người thầy của chúng ta. Vì họ đã cho ta một bài học rất hiếm quý, mặc dầu không miễn phí! Họ đã lấy mất đi của ta những gì? Nhiều người cho rằng, họ đã lấy mất đi niềm tin vào công cuộc đấu tranh cho quê hương. Trước khi trách họ đã lấy đi niềm tin, ta nên tự rà soát lại coi mình đã thật sự là sở hữu chủ niềm tin đó không?
01 Tháng Bảy 2019
...Mà chúng ta đã chứng kiến quá nhiều những quan chức, cán bộ trong chính quyền ở xứ này phát ngôn không khác gì một kẻ ngu dốt, nhưng lại không thiếu sự ngạo mạn, vì sau mỗi phát ngôn, vị trí của họ chẳng suy suyển gì, thậm chí còn leo lên cao hơn. Chuyện cái “lon” chính là vấn đề của thể chế chính trị, nơi mà nó đã sản sinh ra và dung chứa những kẻ biến đổi cái lon và chuyển hoá từ ngữ một cách hết sức ngu xuẩn và vô cùng thô thiển. Thế mà họ vẫn đứng vào và đảm nhận việc quản lý xã hội trong hệ thống công quyền.
01 Tháng Bảy 2019
Như vậy, việc chống tham nhũng không đạt 3 đích chính thì đạt được gì? Chẳng lẽ ông Trọng không thấy cả 3 mục đích chính đó đều thất bại? Ông ta thấy hết, với con người đầy thủ đoạn thì ông ta thừa biết, nhưng mục đích chống tham nhũng ông ta không phải để đạt 3 mục đích đó mà là để PR cho hình ảnh của mình, và đồng thời để lấy lại lòng tin từ thành phần nhẹ dạ cả tin trong xã hội (thành phần này rất đông), nhằm cứu cánh cho ĐCS. Đấy mới là mục đích quan trọng của ông Nguyễn Phú Trọng chứ không phải mục đích chống tham nhũng thật lòng.