Phá hoại tưởng niệm chiến tranh Biên giới phía Bắc chỉ có thể là sự phản bội

13 Tháng Hai 20194:22 CH(Xem: 1598)

Phá hoại tưởng niệm chiến tranh Biên giới phía Bắc
chỉ có thể là sự phản bội

b4cc6f4b-7762-4631-a34b-4a214e3889da




Nguyễn Tường Thụy

         RFA



Cách đây 40 năm, vào đầu năm 1979, cùng một lúc Việt Nam bị cuốn vào có hai cuộc chiến tranh: chiến tranh biên giới Tây Nam và chiến tranh biên giới phía Bắc. Có một điều hết sức trớ trêu là kẻ thù không phải là tên đế quốc thực dân nào mà kẻ thù lại là hai quốc gia cộng sản: Trung Quốc và Campuchia, nghĩa là cùng chung ý thức hệ. Đây là dấu hiệu cho thấy những mâu thuẫn trong phong trào cộng sản quốc tế đã lên tới đỉnh điểm.

Chiến tranh biên giới phía Bắc bắt đầu vào ngày 17/2 phải gọi cho chính xác là cuộc chiến tranh xâm lược do Trung Quốc phát động nhằm thôn tính Việt nam. Nó không phải là cuộc phản kích tự vệ như Trung Quốc rêu rao, ngụy biện. Đây là nỗi nhục không thể nào gột rửa của tập đoàn phản động, hiếu chiến Bắc Kinh.

Còn chiến tranh biên giới Tây Nam không phải bắt đầu từ khi quân đội VN tràn qua biên giới để lật đổ chế độ Khơ me đỏ mà phải tính từ trước đó, khi hàng chục sư đoàn Khơ me đỏ tràn qua biên giới bắn giết đồng bào ta vô cùng tàn bạo, dã man. Cho nên, trong cuộc chiến tranh này, nói VN phản kích tự vệ mới là đúng, chứ không phải TQ phản kích tự vệ ở biên giới phía Bắc. Có điều, sự có mặt của quân đội VN ở Campuchia lên tới 10 năm đã trở thành lực lượng chiếm đóng gây nên sự phản đối của thế giới. Nhưng việc rút quân sớm lại đồng nghĩa với việc nhân dân Campuchia tái rơi vào thảm họa diệt chủng.

Cả hai cuộc chiến tranh biên giới, tuy kẻ thù trực tiếp có khác nhau nhưng đều có yếu tố TQ. Nếu chiến tranh biên giới phía Bắc, TQ trực tiếp xâm lược VN thì ở chiến tranh biên giới Tây Nam, vai trò của chúng là gián tiếp. Chẳng thế mà khi Khmer Đỏ bị đánh bật khỏi Phnôm Pênh thì cố vấn TQ rồi đại sứ quán TQ cũng thất thểu chạy theo.

Vì TQ chỉ đóng vai trò gián tiếp trong chiến tranh biên giới Tây Nam nên việc kỷ niệm sự kiện này cũng dễ dàng hơn tuy vẫn không được an tâm như kỷ niệm các dấu mốc chiến tranh với Pháp hay Mỹ. Năm nay, Lễ kỷ niệm 40 năm chiến thắng chế độ diệt chủng Pol Pot được tổ chức ở cấp trung ương, có mặt cả lãnh đạo cao nhất là ông Nguyễn Phú Trọng, còn báo chí tuyên truyền cũng khá thoải mái.

Còn với chiến tranh Việt – Trung năm 1979, việc tổ chức kỷ niệm là một điều húy kỵ. Nó có nguyên nhân từ thỏa thuận giữa VN và TQ. Đây là sự thỏa thuận bất bình đẳng, vì chẳng có kẻ cướp nào muốn nhắc đến vụ cướp, đánh đồng kẻ xâm lược và người bị xâm lược. Mặt khác, khi phía VN rất nhiệt tình làm theo thỏa thuận, tới mức đục cả bia chiến thắng, cắt cả thơ thì phía TQ vẫn cho báo chí và tướng lĩnh của chúng công khai tuyên truyền chiến tranh, đe dọa VN, xuyên tạc về cuộc chiến tranh xâm lược của chúng, tuyên dương anh hùng, tôn vinh những kẻ đã gây tội ác với nhân dân VN.

VN đã đưa cuộc chiến tranh xâm lược và chống xâm lược ra khỏi sách giáo khoa. Thế hệ trẻ không hề biết tới cuộc chiến tranh qui mô, tàn bạo và mới nhất về thời gian. Ít nhất là từ sau Hội nghị Thanh Đô, không có một buổi lễ kỷ niệm chính thức nào về ngày. Còn báo chí, mỗi năm, tùy theo tình hình mà được nhắc đến nhiều hay nhắc ít.

8 năm nay, từ sau phong trào chống TQ Mùa Hè năm 2011, việc tổ chức tưởng niệm chiến tranh biên giới phía Bắc đều do các hội nhóm xã hội dân sự kêu gọi. Việc tưởng niệm này thường bị phá, như ngăn chặn thắp hương, đặt vòng hoa, chặn người từ nhà, tổ chức nhảy múa tại nơi dự định kỷ niệm. Họ nhảy múa tại khu vực tượng đài Lý Thái Tổ như thách thức những người đến tưởng niệm, như ăn mừng trên xác đồng bào chiến sĩ ngã xuống trong cuộc chiến tranh đẫm máu, như thể chào mừng ngày TQ xâm lược VN. Có năm chúng tôi bị xua đuổi, ngăn chặn, phải ôm vòng hoa chạy 3 nơi: Đài Cảm tử, Đài liệt sĩ Bắc Sơn, tượng đài Quang Trung ở Gò Đống Đa. Nhiều người còn bị canh giữ không cho ra khỏi nhà một cách thô bạo và trắng trợn.

Chỉ còn mấy ngày nữa là đến kỷ niệm ngày TQ xâm lược VN. Đã có một số tờ báo quen thuộc nhắc đến sự kiện này mà Vietnamnet là tờ báo đi đầu với bài “Cuộc chiến chống quân xâm lược tháng 2 năm 1979”. Ngoài ra, lác đác có tuyên giáo các tỉnh thành phổ biến tinh thần kỷ niệm 40 năm chiến tranh biên giới phía Bắc có trọng tâm trọng điểm và đương nhiên là phải đúng định hướng. Có vẻ như năm nay, báo chí được tự do hơn khi nhắc đến cuộc chiến tranh này.

Năm nay là kỷ niệm lớn bởi tính chất tròn chục của con số 40. Không hy vọng phía chính quyền tổ chức. Về phía xã hội dân sự, đã xuất hiện những lời kêu gọi, nhắc nhở. Có thể những hoạt động kỷ niệm nhỏ lẻ này lại sẽ bị cản trở.

Nếu nhà cầm quyền vẫn e ngại kẻ thù thì hãy để cho nhân dân tự do tưởng niệm. Cố tình quên đi sự hy sinh của của những chiến sĩ đã ngã xuống trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc, để cho những nấm mồ có tên hoặc vô danh hương lạnh khói tàn thì không còn cách nói nào chính xác hơn hai chữ phản bội.

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do




Lời bàn: Tác giả nên tìm hiểu kỹ hơn trước khi viết vì những giòng ông viết chỉ là đánh bóng cho chế độ.
Cả 3 lực lương CS, Pon Pot, Pha thét Lào đều do TC dựng nên với ý đồ gây xáo trộn Đông Dương trong công cuộc bành trướng.
VN chiếm CPC 10 năm không phải để tránh cho nước này tái thảm họa diệt chủng mà đó chính là hậu thuẩn cho chính phủ bù nhìn Hiêng Sam Rin - Hun Sen trong giấc mộng biến quốc gia này thành một quốc gia CS tay sai cho VN.
Đó là lý do; và Hun Sen đã phản bội lại VN khi binh TQ trong vấn đề biển Đông, đó cũng là sự ngu muội của tập đoàn csVN hy sinh xương máu dân tộc mình với hơn 120 ngàn binh sỹ và một tư lệnh mặt trận đã bỏ mạng nơi xứ người.
Ông sẽ biết được sự thật khi cuốn sách "Ankor Sự thật cuộc chiến" của tôi xuất bản trong năm nay.
Viết cho Ông với tư cách một người đã mặc áo lính V+ tham chiến bắt buộc tại CPC
Nguyên Anh
Cây viết Đấu Tranh
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Sáu 20192:23 CH(Xem: 170)
Nhiều dự án được bảo lãnh sắp phá sản”. Như vậy trong bài này người ta thừa nhận nợ công đang tăng áp lực làm cho nhà nước không còn khả năng bảo lãnh. Nếu tỷ lệ nợ so với GDP giảm thì lý ra phải giảm áp lực chứ sao lại tăng nhỉ? Khi anh làm ra tiền nhiều hơn nợ phát sinh thì anh có thể dễ dàng vay tiếp hoặc bảo lãnh cho ai đó vay chứ? Cho nên, chính quyền nói rằng, nợ công liên tục giảm trong những năm trở lại đây chỉ là con số láo để che đậy một thực tế là nợ lớn nhanh hơn GDP. Cho nên Đcs sẽ phải bán đất để trả nợ là điều tất yếu.
29 Tháng Năm 20194:00 CH(Xem: 525)
Báo chí nhà nước cho biết Nguyễn Đức Chung ngay sau tốt nghiệp năm 1990 vào làm việc tại Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội, nhưng sự thực là từ năm 1990, Nguyễn Đức Chung KHÔNG LÀM GÌ HẾT mà là một tên du đãng nổi tiếng. Ai sống ở Hải Phòng thời đó chắc cũng đã từng nghe đến cái tên Nghiệp chém, đó chính là đồng chí Chung của chúng ta ngày hôm nay. Sau nhiều năm lêu lổng, đến năm 1995 đồng chí Nghiệp mới nghe lời bố, quay trở về làm chiến sĩ CA rồi mới vào Đảng. Những năm lêu lổng này được ghi vào hồ sơ là vừa làm vừa học cử nhân ngành quản trị kinh doanh tại Đại học Thương mại Hà Nội.
28 Tháng Năm 20191:57 CH(Xem: 172)
Tôi suy nghĩ đây không phải là thường dân Trung Cộng mà là dân quân, chắc chắn chúng phải có vũ khí, nhưng chúng đã chôn dấu kỹ để khỏi lộ diện là mang quân đi xâm lăng nước láng giềng mà chỉ là giả dạng thường dân đi tha phương “cẩu sực” mà thôi, ngoài ra còn có mục đích để dò phản ứng của VNCH và Hoa Kỳ nữa. Vì vào thời điểm này TC còn quá yếu so với HK. Nghĩ vậy, nhưng đó là chuyện của thượng cấp, còn tôi chỉ là cấp đại đội trưởng TQLC đã hoàn tất nhiệm vụ, đã bắt được “dân TC” trên đảo, có nghĩa là đã thi hành nhiệm vụ xong, không tốn một viên đạn...
24 Tháng Năm 20193:27 CH(Xem: 616)
Thêm khoảng 30.000 đôla Mỹ đi lại thì gia đình mỗi năm phải chi ít nhất 150.000 đôla Mỹ .Với mức lương của Tổng Bí Thư hoặc Chủ Tịch Nước tầm 19 triệu đồng hồ tệ một tháng = 228 triệu đồng một năm tương đương 9.900 đôla Mỹ một năm. Thì để dành nhịn ăn, nhịn uống, nhịn mua sắm 15 năm cũng không trả nỗi 1 năm chi phí trường lớp cho con lãnh đạo EVN.
18 Tháng Năm 20192:01 CH(Xem: 542)
Thứ tư, một di sản nữa mà Hồ Chí Minh để lại là tư tưởng, đạo đức của ông ta. Nhưng những tư tưởng đạo đức này không thực sự là của Hồ Chí Minh mà do bộ máy tuyên giáo và và tuyên truyền của đảng cộng sản cóp nhặt và nhào nặn lên. Và hậu của nó là các quan chức cộng sản từ trung ương tới địa phương đều rất tích cực học tập tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, thậm chí họ có thuộc lòng. Nhưng thực tế thật phũ phàng là càng học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh thì đời sống của họ càng hủ bại, đạo đức suy đồi, tham nhũng ngày càng nghiêm trọng,....
17 Tháng Năm 20192:29 CH(Xem: 228)
Với một tổ chức chặt chẽ, triển khai theo bậc thang như vậy, không một chỉ thị nào mà cái quốc hội (đúng hơn là Đảng Hội) ấy không thông qua. Với kiểu tổ chức như vậy, nếu có một chỉ đạo từ người nắm giữ quyền lực cao nhất, rằng "Nhân dân Việt Nam chấp nhận Quân Đội Nhân Dân Trung Hoa sang Việt Nam gìn giữ đất nước thay cho Nhân Dân việt Nam" thì đảm bảo rằng, Quốc hội này có ít nhất 96% bỏ phiếu tán thành.
27 Tháng Tư 20194:17 CH(Xem: 300)
Tết Mậu Thân 1968 tại Huế, Việt cọng vào nhà bắt người như bắt cá trong rọ, hoặc gọi ra trình diện rồi đem giết, chôn tập thể. Trong các tháng tư đen 1972 và 1975 bộ đội cọng sản nã súng lớn, bé vào đoàn thường dân di tản trên các quốc lộ để giết hoặc buộc trở lui. (1) (2) Các đám dân đó tháo chạy về bên VNCH, mặc nhiên theo địch, là quân thù đối đầu với cách mạng. Lũ dân tháo chạy vượt biển thì bắn chết bỏ. Suốt thời chiến, trước 1975, Việt cọng còn thực hiện nhiều vụ pháo kích, đặt chất nổ, gài mìn vào thường dân sống với VNCH.
26 Tháng Tư 20195:43 CH(Xem: 258)
Như vậy, qua những gì mà Tân Hoa Xã đưa tin, một bức tranh thuần phục Tàu hiện lên khá rõ. Hàng loạt tờ báo trong nước dưới sự chỉ đạo của Ban Tuyên Giáo đã không hề nói rõ những gì giữa Nguyễn Xuân Phúc và Tập Cận Bình thảo luận. Cứ mỗi lần sang Bắc Kinh là triều cống. Hiện nay ĐcsVN không phải triều cống châu báu hay ngà voi mà triều cống vận mệnh đất nước, vận mệnh dân tộc. Cứ mỗi chính sách của Trung Cộng ban ra là nhất nhất thi hành thì chừng 20 năm nữa, Việt Nam nào còn?
25 Tháng Tư 20194:46 CH(Xem: 1842)
Tập hỏi: — Kế hoạch lớn “Một vành đai một con đường” tao đã vẽ ra, phần trách nhiệm của mầy trong này đâu, hả Phúc? Xong chưa? Mang qua đây cho tao xem nào?. Nguyễn Xuân Phúc trả lời: — Xong rồi thưa sếp! Đây! Phần của em là “Hai hành lang, một con đường”, em đã chuẩn bị xong mọi thứ, giờ trình sếp duyệt!
24 Tháng Tư 20191:05 CH(Xem: 2700)
Trên danh nghĩa, “Một vành đai một con đường” là một khối kinh tế liên quốc gia chứ không phải là khối tổ chức chính trị liên quốc gia như khối Cộng Sản. Đó là những gì bên ngoài chúng ta nhìn thấy, còn bên trong nó dùng kinh tế để nắm thóp chính trị. Trong sáng kiến này, Trung cọng là lãnh đạo, Nga và Ấn Độ là những đối tác cùng Trung cọng, còn những quốc gia nghèo là những anh nô lệ. Sáng kiến “Một vành đai, Một con đường” vô cùng nguy hiểm cho các nước nghèo tham nhũng cao như Sri Lanka, Việt Nam vv.. Vì sao?
11 Tháng Sáu 2019
Không những thế dân Việt còn định kiện ra tòa án Mỹ và Liên Hiệp Quốc. Nếu các toà án này thụ lý và chế tài hết thì dân Việt cần gì đổ máu ,hy sinh , vào tù để đánh đổ cộng sản thay đổi thể chế chính trị ? Chỉ cần ăn rồi ngồi nghiên cứu xem kiện ở đâu là được rồi. Tư duy kiện cáo là tư duy giết chết đấu tranh. Bạn chỉ có thể kiện được sau khi bạn đã đấu tranh để xây dựng một nhà nước pháp quyền. Dân Đài Loan không đấu tranh xây dựng một xã hôi pháp trị, tam quyền phân lập, tư pháp độc lập để dân Việt hưởng xái.
10 Tháng Sáu 2019
Một bên cố níu kéo thể chế độc tài nhiều đặc quyền, đặc lợi và một bên mong muốn thay đổi quốc gia đi theo con đường dân chủ văn minh, trong con đường đó tất nhiên phải có đảng phái đối lập và bất cứ những sự kiện nào trong xã hội cũng sẽ được làm rõ, đưa ra công luận thì khi đó đảng viên đảng csVN sẽ không còn đất sống, vì thế; không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Minh Triết đã nói rằng: “Từ bỏ điều 4 Hiến Pháp là tự sát”!. Điều 4/HP là gì?: ...
10 Tháng Sáu 2019
Khi Quốc hội thông qua luật đặt khu để chính thức lùa dân tộc sập bẫy trò nhượng đất của Đảng. Lúc đó, dân ta thấy rằng, cái bẫy ấy quá lộ liễu nên đã bùng lên phản ứng để thoát bẫy. Vì thế mà chính quyền đã đổi cách. Họ chia cái bẫy này thành 3 bước. Bước thứ nhất, Luật Đặt Khu bị hoãn nhưng Đặc Khu Vân Đồn vẫn cứ thi công; bước thứ 2, khánh thành sân bay quốc tế Vân Đồn và cho nó đi vào hoạt động; bước 3, lên kế hoạch thuê “nước ngoài” quản lý đặt khu. Thế là xong. Nước ngoài là ai? Không cần giải thích. Đây rõ ràng là quyết một lần không xong, thì chia làm nhiều lần thực hiện thì mọi chuyện êm xuôi.
09 Tháng Sáu 2019
Trước chị Tiến anh Đinh La Thăng khi còn ở cương vị Bộ Trưởng Bộ GTVT cũng dùng mũi của mình để ngửi...Bi tum nhựa đường sau khi mấy cái con đường cao tốc anh và anh Ba Dzũng xà xẻo từ vốn ODA vừa khánh thành xong đã bung..ổ gà... Một cái Bộ như Bộ GTVT mà không có máy móc thử nghiệm chất lượng nhựa đường, chỉ dùng mũi để ngửi và đánh giá thì không khác gì...loài chó!
08 Tháng Sáu 2019
Đây là thứ vận mệnh tương quan của thầy trò Hán phỉ, thằng trò Ba Đình tham dự diễn đàn Shangri-La bấy lâu là đến để nghe hơn để nói, có nói thì toàn là nói bá láp, chưa bao giờ có được một thằng (bộ trưởng cuốc phòng) nào dám chỉ mặt kẻ cướp, nhiều khi lại còn nói có lợi cho Tầu cộng. Lần này thằng thầy Bắc Kinh đến Shangri La với một phái đoàn cao cấp nhất từ trước đến giờ, để lớn tiếng của thứ vừa ăn cướp vừa la làng rằng sẽ: Không để mất một tấc đất lãnh thổ nào’ và ‘bất cứ sự can thiệp nào từ bên ngoài chắc chắn sẽ thất bại.
05 Tháng Sáu 2019
Dân số tăng và kinh tế phát triển, Việt Nam cần tìm các nguồn năng lượng khác để bù thêm vào mức sản xuất khí đốt trong nước. Vấn đề của Việt Nam không phải là không có trữ lượng khí đốt tự nhiên dồi dào ngoài khơi, mà là những túi dầu khí này nằm trong vùng biển mà Bắc Kinh cũng tuyên bố chủ quyền — mặc dù nằm trong Vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý (EEZ) của Việt Nam. Trong vài năm qua Bắc Kinh đã hai lần phá vỡ kế hoạch khai thác của Việt Nam bằng những mối đe dọa cả về kinh tế và quân sự.
04 Tháng Sáu 2019
D. Trump có đánh TQ bằng vũ khí hay không thì chưa ai biết nhưng đại bộ phận người dân yêu dân chủ, tự do, nhân quyền đều mong muốn Mỹ sẽ ra đòn cảnh cáo TQ nhằm làm cho bọn chúng co vòi cái thói bá quyền nước lớn, bảo vệ sự độc lập của đảo quốc Đài Loan và cuối cùng thì xóa sổ luôn những hòn đảo nhân tạo mà bọn chúng xây dựng trái phép trong vùng biển Việt Nam. Chiến tranh là điều không ai mong muốn, nhưng đối với TQ một cuộc chiến tranh có thể sẽ xóa bỏ hoàn toàn chủ nghĩa cộng sản tại quốc gia này làm cho đảng csVN không còn chỗ để bám víu và tạo cơ hội cho dân tộc Việt Nam đứng lên...
04 Tháng Sáu 2019
Đừng bao giờ ảo tưởng về lòng ân hận của nhóm người cao nhất trong Đảng kể cả còn sống hay chưa từng giây máu ăn phần như Tập Cận Bình hôm nay. Nếu Thiên An Môn chấm dứt trong xác người nằm phơi giữa quảng trường thì ngày nay hàng trăm ngàn người Tây Tạng và Duy Ngô Nhĩ đang lăn lộn trong tủi nhục giữa các tại tập trung với “tội danh” phản động. Tập Cận Bình tỏ ra không hề thua kém các tiền bối của y về khoản bảo vệ quyền lực và triệt để thanh trừng đối thủ để tránh hậu hoạn. Việt Nam cũng không hề tụt hậu nếu so với đàn anh nhất là về khoản đàn áp và tàn sát.
02 Tháng Sáu 2019
Phải thừa nhận ông Trọng đã xới lên ba vấn đề khá cốt lõi lâu nay. Đó là: i) Có nên xóa bỏ thành phần kinh tế nhà nước hay không? ii) Đổi mới chính trị có phải là đổi mới chế độ chính trị không? và iii) Có cần phải sửa đổi điều lệ của đảng hay không? Ngay lập tức, một số chuyên gia “cầm đèn chạy trước ô tô”, hy vọng vào một “đột phá” nào đấy trong tư duy và não trạng của người đứng đầu đảng CSVN, nhất là liên quan đến vấn đề ý thức hệ xã hội chủ nghĩa và sức ép từ chính nội bộ đảng đòi phải có đổi mới chế độ chính trị.
02 Tháng Sáu 2019
Mỹ từng đi đầu thế giới về sản xuất đất hiếm, Mỹ không thiếu tài nguyên, các trường đại học của Mỹ trong suốt 2 thập kỷ qua vẫn không ngừng nghiên cứu về quy trình sản xuất đất hiếm an toàn và hiệu quả hơn, công ty sản xuất hiếm duy nhất của Mỹ có thể quay lại mở cửa. Sự độc quyền đất hiếm mà Trung Quốc đang ảo tưởng , đang tự hào có được là do chính quyền hy sinh chất lượng môi trường mà 1,3 tỷ người Trung Quốc đang sống. Đó cũng là do bởi chính quyền độc tài của nước này đang xem đất nước như một trại súc vật.