Ngứa cổ mổ chữ

02 Tháng Hai 201910:24 CH(Xem: 964)

                                              Ngứa cổ mổ chữ   

27331985_789632904566175_1473517327411841484_n



Việt Nhân

 


     Khá chật vật với cái chậu hoa loại năm gallon lỡ mua ở chợ tết Bolsa, chỗ xe đậu thì hãy còn xa, nghỉ chân đôi ba lần rồi mà hơi thở nghe phì phò, mắt như quáng, thằng con mỗ tôi là đứa thích hoa, thấy loại quý hiếm thì mua cho nó chơi mấy ngày tết, chứ biết nặng vầy sức già kham không nổi, thì đã không dám đụng tới. Tính phải thêm dăm bảy lần nghỉ lấy sức mới đến được nơi đậu xe, đang ngồi bệt lề đường lấy sức, thì có tiếng thăm chào từ phía sau lưng: Anh Hai ngứa cổ mổ chữ phẻ hông?

Câu thăm hỏi như vầy đã có hơn ba năm rồi mới được nghe lại, cái tên một thời khi tuần báo Sống còn xuất bản, tác giả Hai Nancy đi với ‘ngứa cổ mổ chữ’, tên cột báo (column) mỗ tôi viết hàng tuần, ghép lại để gọi đã gây cười cho cả hai, cả bạn đọc lẫn mỗ tôi. Nay mặc dù đã viết cho báo khác cái tên cũng đã khác, nhưng giữ cái tình quen biết, nhiều bạn vẫn câu chào cũ khi gặp.

Trật chân vớ được gậy chống đúng là đây, vừa được bạn đọc cũ thăm hỏi, lại vừa được cứu bồ, mỗ tôi được cho đi người không, chậu hoa anh bạn trẻ xách giùm, và tiếng cười cả hai râm ran xoay quanh chuyện Tết…Chia tay cám ơn bạn trẻ đã giúp, chúc bạn một cái Tết thật vui, bạn đáp lại: Năm tới, phẻ hơn năm nay nghen anh Hai.

Người viết người đọc có cùng hướng nhìn, đến với nhau dễ dàng, nhưng chuyện đời không là dòng nước chảy xuôi một chiều, đâu phải ai cũng ưa thích mỗ tôi, thằng lính Ngụy trăm phần không lai giống, cái tánh lại có phần thô, hễ nghe chuyện chi bực tai, thấy cảnh chi gai mắt, thấy ngứa cổ thì chửi, thời internet không làm được chuyện Chí Phèo lúc say, ngay giữa phố Bolsa toác mồm chửi trốc mồ trôi mả phường mình ghét… Đành dùng bàn phím mổ chữ chửi chúng!

Hầu hết bài viết của mỗ tôi cũng chỉ là chuyện phiếm, mua vui bạn đọc những chuyện chửi bè lũ đảng cướp Ba Đình khốn nạn, nhưng đâu phải ai đọc cũng chịu, nên xin có ai dị ứng vui lòng đừng đọc, đừng thèm ghé mắt vào những bài viết của mỗ tôi. Đã có rồi một bà, qua giới thiệu của anh bạn đồng tù nơi trại Gia Trung, không biết bà nghe nói thế nào về tôi, và bà đọc được những gì do mỗ tôi viết, chỉ thấy sau cái chào lịch sự của mỗ tôi, bà không gật đầu đáp mà phang ngay cái câu: Gớm ông chửi người ta khiếp thế, chưa bị triệt thì người ta vẫn còn là tốt đấy.

Cái chữ ‘người ta’ giọng bà nói nghe thân lắm, còn chữ ‘triệt’ bà dùng nghe cũng ngọt… Lũ vịt cộng bị mỗ tôi chửi có sốc không cái đó thật lòng chưa biết, chứ bị bà phang cho câu đó, mỗ tôi bần thần suốt con đường lái xe về nhà. Bolsa lúc này vàng đỏ chả biết đâu mà lần, chêm vào giữa là thứ pha màu như anh bạn tù Gia Trung, là HO nhưng lấy vợ là con gái cán cối, mở cửa hàng đồ gỗ trên Los buôn bán rất khá, hàng ship từ cả xứ chệt cộng lẫn vịt cộng, sau khi xây nhà là rước bố vợ qua cùng đoàn tụ, thế là đề huề và sung mãn cả tình lẫn tiền.

Hơn một lần anh nói cùng tôi: Văn thể hiện con người, sao anh cay cú thế, viết phải lấy xây dựng làm nền, thì ai cũng sẽ vui lòng tiếp thu, và viết như thế mới có ích, còn chửi thì có ích gì… Đắng nghét, cùng là tù ngày nào với nhau, nay cho là mình thành đạt, mà dạy mỗ tôi đổi màu!

Đường đời đi đã gần hết, đang sống ở tuổi (bonus) nhiều ít nào biết, nên không dư hơi, mà có rỗi cũng không làm thế, không dối lòng mỗ tôi chỉ mong lũ Ba Đình phải như Saddam Hussein chui ống cống, hay ít ra cũng phải như Nicolás Maduro hiện nay, chứ làm gì lại giúp cho chúng muôn năm trường trị. Chuyện của anh tù này, thấy ra đâu chỉ giữa bọn cộng kết bè chia của cướp được từ dân, mà ngay cả bên thua cuộc, nếu biết về hùa cũng được chúng cho tơ hào đôi chút.

Xin cám ơn anh đã dạy tôi, một thằng lính Ngụy bầm dập đủ điều, xét ra tư cách mỗ tôi hơn anh, nay được xênh xang mà anh vẽ đường cho mỗ tôi kiếm tiền. Nói thật với anh, chuyện dẹp đi các bài chửi cộng, để bắt chước đám bưng bô theo gió viết bài khen đảng, đó là chuyện không khó, làm chó thì dễ chỉ làm người mới khó, người xưa vẫn nói thế kia mà. Và mỗ tôi cũng biết chắc luôn rằng, lượm những đồng xu (bố thí) của đảng, chắc chắn khá hơn nhiều tiền nhuận bút, trăm bạc một bài báo giấy đất Bolsa này, chỉ có điều cũng là tiền nhưng có đồng sạch đồng dơ, nhận chi tiền dơ để cho xấu người.

Ba Đình thò bàn tay bẩn của chúng sang đây, tuy đất Bolsa chỉ một dúm dân Việt tỵ nạn, nhưng đâu khó để thấy chúng đang cố ôm trọn cả truyền hình lẫn báo chí ở đây, chúng muốn định hướng dư luận. Nhưng một sự thực khó chối, có cố hết sức mặc dù đông như quân Nguyên, lại thêm thúc phân cho đám cỏ đuôi chó thi nhau mọc rộ, ấy thế vẫn không át được những tiếng cười, bởi những bài viết lột truồng tấm thân ghẻ lở của chúng.

Chửi ích gì, xin đặt ngược câu hỏi là tại sao lại không, ví dụ chửi Hồ, nhân vật được tôn thánh của đảng An Nam cộng, mà chúng bằng họng súng và nhà tù bắt dân gọi tôn là ‘cha già dân tộc’, để chống lại dễ thôi ta gọi Hồ là ‘cha già dâm độc’, thì mọi tôn nghiêm chúng muốn đã thành trò đùa, đó là chưa nói đến mọi hành vi bẩn thỉu của tên dâm tặc này, theo đó được phơi ra cùng mọi người. Thánh bác hết linh, ảnh bác bị liệng cống, tượng bác vứt ngoài đống rác, chuyện đó đã xảy ra, vậy không có ích thì là gì?

Chúng ta đã thấy sự thành công của các cuộc cách mạng màu, cách mạng hoa những năm qua ở  khắp nơi, vai trò người dân là then chốt, khởi động lòng dân (khai dân trí) đâu cần lời thuyết cao quá tầm suy nghĩ của họ, đừng tốn thời giờ của họ bằng những chủ thuyết chính trị của các chính khách sa lông. Với dân trí xứ xã nghĩa lại càng không nên làm, dễ nhất vẫn là xóa đi những sương khói tạo nên thánh bác, những vinh quang vay mượn từ chệt cộng của đảng, và một khi người dân đã nhìn ra những trò bịp, và không còn tin vào chế độ thối nát này, họ sẽ đứng lên.

Bọn Ba Đình từ Hồ đến nay, chúng tồn tại được chẳng qua là nhờ vào các trò bịp, rằng chúng hết lòng vì dân vì nước, có những chuyện phơi trần sự việc đến mức không còn lấy gì che đậy được nữa, như vụ luật Đặc khu, vậy mà đám báo đảng vẫn được lệnh: định hướng thông tin và đấu tranh với luận điệu xuyên tạc các dự án luật đang được nghiên cứu xây dựng, như lời của mụ vịt cộng chủ tịt cái gọi là cuốc hụi xã nghĩa, nói với bọn chúng ngày 21/01/2019.

Đừng trách bọn báo đảng, xứ độc tài nó là thế, muốn sống muốn có cơm ăn phải viết theo đảng, dù biết rằng đó là bịp, từ trên xuống dưới tất cả sống bằng bịp, bịp một cách trơ trẽn, lãnh đạo nhà nước bịp, cả lũ báo chí hùa theo bịp. Vụ vườn rau Lộc Hưng còn đang ồn ào dư luận cả ngàn người không nhà ngày Tết, vừa cướp được đất xong, thì thằng dưới cắm cọc phân lô bán nền, còn thằng Ngoẹo thủ tướng ra điều vì dân, trong ngày 31/01/2019  họp thường kỳ hắn nói ‘đừng để người dân nào không có Tết’. Những điều nghe ngứa tai như vậy thì phải chửi thôi!

Trên báo CAND ngày 31/01/2019, với tựa đề ‘Cảnh giác luận điệu lợi dụng Venezuela bất ổn để xuyên tạc tình hình Việt Nam’, một tay tiến $ĩ xã nghĩa viết: Tình hình kinh tế, chính trị ở Venezuela có những đặc thù riêng, không thể so sánh, lồng ghép để suy diễn đối với thể chế chính trị, kinh tế ở Việt Nam. Vì vậy không thể nói thể chế chính trị ở Việt Nam là “độc tài”, “toàn trị” như nhà “dân chủ”, thế lực thù địch, phần tử cơ hội chính trị rêu rao nhằm kích động, thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, hướng lái cách mạng Việt Nam đi theo quỹ đạo “đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập”, “xã hội dân sự”, theo con đường tư bản chủ nghĩa.

Các bạn đọc thấy sao, riêng mỗ tôi thấy ngứa cổ và muốn chửi! Nhưng bài dài quá rồi, đành có câu nhắn cùng tay tiến $ĩ xã nghĩa rằng: Đất nước này muốn chúng mày sập, và nếu có “đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập”, “xã hội dân sự”, thì dứt khoát cái đảng khốn nạn chúng mày đứng ngoài, dứt khoát cộng hủi phải đi chỗ khác chơi.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Bảy 2019
Xét lời ả nói, thấy những ‘nguyên tắc cơ bản lãnh đạo cấp cao hai nước đã đạt được’, không gì rõ và đủ nghĩa hơn bằng cái công hàm bán nước, mà Hồ Chiếu Manh sai Đồng Vẩu ký ngày 14/09/1958, dâng trọn lãnh hải cùng biển đảo của nước Việt cho Tầu cộng: Thưa Đồng chí Tổng lý - Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ: Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, quyết định về hải phận 12 hải lý của Trung Quốc…
20 Tháng Bảy 2019
Nói chung thì theo logic của lịch sử từ khi Phạm văn Đồng ký công hàm bán Hoàng Trường Sa cho Trung Quốc, biển đông đã mất. Quá trình ấy được khẳng định thêm khi csVN để cho Tập phát biểu trước quốc hội và sau đó tuyên bố láo lếu tại Singapore.Sau đó Trung Quốc đã củng cố thêm chủ quyền của chúng khi yêu cầu ngừng hoạt động thăm dò khí đốt của Repsol ngay tại Bãi Tư Chính “thuộc vùng chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam” vào cuối tháng 7 /2017 và chính phủ CSVN cũng phải giương cờ trắng.
20 Tháng Bảy 2019
Ông Trần Bắc Hà là quan chức ngành ngân hàng, nhưng ông có nhiều mối hệ thân thiết với các quan chức chính phủ thời Nguyễn Tấn Dũng, ông ta lại lắm tiền của, nhiều người đánh giá ông ta có cả tỷ USD. Với các mối quan hệ và tiền của như vậy, ông Trần Bắc Hà phải được ở nơi giam giữ tốt, và được chăm sóc y tế tận tình mới đúng bản chất của chế độ cộng sản dành cho các quan chức của họ khi sa cơ lỡ vận. Bởi ở Trại B14, các quan chức từ cấp vụ trưởng trở lên mà bị tạm giam thì sẽ được ở phòng có điều hòa cho tới khi có kết luận điều tra. Đằng này, ông Trần Bắc Hà bị tạm giam tại Trại tạm giam của quân đội rất khắc nghiệt, lại bị chết trước khi tới bệnh viện,...
19 Tháng Bảy 2019
Khi chưa làm gì cả thì bạn kêu gọi quốc hội Mỹ cũng là vô ích. Họ có ra những đạo luật trừng phạt csVN vi phạm nhân quyền thì cao lắm cũng như thời kỳ cấm vận 20 năm từ 1975-1995. Chúng vẫn sống nhăn, chỉ có dân chết. Nếu quốc hội Mỹ nhượng bộ thì chúng sẽ đàn áp nhân quyền nhiều hơn, bắt giữ nhiều nhà đấu tranh dân chủ hơn để kiếm vốn đi buôn với Mỹ. Thành ra mọi chuyện phải trông chờ vào 95 triệu dân Việt chứ không phải nhờ vào quốc hội Mỹ. Nếu dân Việt không học tập dân Hồng Kông xuống đường thay đổi thể chế thì Mỹ làm gì cũng chỉ là "giật gấu vá vai" mà thôi.
18 Tháng Bảy 2019
Qua những gì đã và đang diễn ra tại đất nước Việt Nam này, chúng ta luôn thấy Đcs luôn đánh giá sai thời cuộc. Từ Bộ Chính trị các đời từ xưa đến nay, và trong các ban ngành của chính quyền CS cũng vậy, họ đưa ra vô số quyết định sai lầm nhưng rất cố chấp và khước từ mọi lời khuyên hữu ích. Chính vì thế mà đất nước Việt Nam đi từ sai lầm này đến sai lầm khác mà không thể nào khắc phục, làm đất nước này luôn mất mát vì trả giá quá nhiều cho những cái đầu mù lòa ấy.
16 Tháng Bảy 2019
Tại sao đến giờ này mà dân Việt còn coi đảng csVN, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân là người của mình? Họ cho rằng những tên chóp bu của đảng là người Việt máu đỏ da vàng, nên chuyện chúng để cho ngoại bang giàu xéo quê hương là chuyện không thể chấp nhận được. Xưa rồi Diễm! Chúng không còn là người của Việt Nam từ 74 năm trước, khi chúng nhờ cậy Trung Quốc để có được chính quyền. Sau đó là dùng công hàm Phạm Văn Đồng để cắt Hoàng, Trường Sa... Tiếp đó là Gạc Ma và sau cùng là đang dâng toàn bộ nước Việt cho Trung Quốc để trở thành một khu tự trị.
15 Tháng Bảy 2019
Trở lại chuyện “rắn mất đầu”, nghĩa là thiếu một cái đầu có khả năng tư duy bao quát để cho ra cái nhìn tổng thể của một lãnh đạo, tình trạng cát cứ mạnh lên và để đáp ứng được những thứ quyền lợi nhóm, người ta sẵn sàng đánh đổi mọi thứ an toàn của quốc gia. Việc xây dựng một thành phố, bê tông hóa mọi khoảng trống và lấp tất cả những điểm thoát nước, thậm chí bịt cả đường thoát nước của thành phố để khi xuất hiện một trận mưa lớn thì thành phố ngập lụt… Không phải người ta không nhìn thấy, nhưng người ta bất chấp, làm càn, miễn sao có lợi cho bản thân và phe nhóm...
14 Tháng Bảy 2019
Từ lúc ký kết Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay, quan điểm nhất quán của chính quyền Hà Nội là đổi lãnh thổ lấy “tình hữu nghị”, điều này không cần phải bàn cãi nữa nó đã rõ ràng rồi. Trong tình thế tranh chấp căng thẳng như thế này, nhưng bà chủ tịch quốc hội lại kéo đàn lâu la thuộc diện sắp cơ cấu vài Bộ Chính Trị khóa 13 sang Bắc Kinh diện kiến Tập Cận Bình thì thử hỏi, ai cần ai trong lúc này? Rõ ràng những lãnh đạo csVN đang cần sự bảo kê của hoàng đế thiên triều cho ghế quyền lực 5 năm nhiệm kỳ sau, như thế thì liệu chuyện tranh chấp ở Bãi Tư Chính, phía Việt Nam cầm cự được bao lâu?
12 Tháng Bảy 2019
Đứng trước một ý chí mãnh liệt của dân Hồng Kông như thế, mà năm 2047 Hồng Kông còn khó thoát chuyện xóa sổ giá trị dân chủ và hòa tan vào Trung Hoa đại lục thì nói gì đến Việt Nam? Ý thức chính trị kém, điều này mới là nguy cơ mất nước rất lớn. Khi sói Trung Cộng đặt từng chân lông lá vào nhà mà nằm im không phản ứng mạnh để tự giải thoát thì cái kết thảm khó tránh khỏi. Thức tỉnh hay không, nó là bài toán tồn tại, tồn tại cho một dân tộc.
10 Tháng Bảy 2019
Như vậy câu hỏi đặt ra là tại sao Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư lại hạ xuống hơn nửa chỉ còn 26 tỷ đô? Vì đơn giản, đây là đòn tung tung hứng giữa Bộ Giao Thông Vận Tải và Bộ Kế Hoạch và Đàu Tư. Bộ này đưa giá cao, bộ kia hạ giá để cho dân ít phản đối nhằm tạo thuận lợi cho Quốc hội gật thông qua. Và đợi khi Quốc hội gật xong thì họ điều chỉnh giá lại. Ai cũng biết, phần lớn các dự án sử dụng vốn vay từ Trung Quốc rơi vào tình trạng đình trệ, chậm tiến độ, đội vốn, thiết bị không đảm bảo chất lượng, làm tăng tổng mức đầu tư. Vậy cứ hạ giá để quốc hội gật rồi sau đó cho đội vốn thì dự án sẽ thực hiện trót lọt.