Bánh mì, gánh xiếc và từ thiện: ba thứ tạo ra một dân tộc thất bại.

31 Tháng Giêng 20199:32 CH(Xem: 808)

                               BÁNH MÌ, GÁNH XIẾC VÀ TỪ THIỆN:
                            BA THỨ TẠO RA MỘT DÂN TỘC THẤT BẠI.


51212913_1957826860933464_6475440909923123200_n
 

  Dương Hoài Linh
FB. Dương Hoài Linh




Đó là 3 thứ để làm nên một chế độc độc tài. Và cũng là ba thứ khiến người dân nhẫn nhục, an phận trước quyền lực.

Nếu như trong các chế độ dân chủ, đảng cánh tả sẽ thi hành các chính sách "cào bằng" bằng cách đánh thuế lũy tiến vào người giàu thì người nghèo được các chế độ phúc lợi đủ để trang trải các chi phí tối thiểu của cuộc sống mà không cần phải ngửa tay ăn xin người giàu.

Nhưng trong các chế độ độc tài, khoảng cách giàu nghèo rất xa. Người giàu Trung Quốc và Việt Nam tìm đủ mọi cách để trốn thuế luỹ tiến. Và người nghèo được chính phủ thí cho những món tiền trợ cấp còm cõi.

Bọn thống trị ra sức bóc lột người lao động bằng đủ thứ thuế, đặc biệt là thuế tiêu dùng. Chúng tăng thuế vô tội vạ vào các mặt hàng độc quyền như xăng dầu, điện, sữa, gas... sau đó kêu gọi nhà nhà, người từ thiện, lá lành đùm lá rách. Không ai biết rằng đằng sau những chuyến từ thiện do đài truyền hình Việt Nam - những MC đẹp trai nổi tiếng phát động là những đợt cướp đất, xả lũ giết dân của chính quyền. Và chúng đang thực hiện cái vòng luẩn quẩn tuần hoàn: muốn đem áo lành cho người ngheò phải tạo ra kẻ thiếu áo trước. Muốn dân biết ơn đảng thì đảng phải tạo ra những kẻ đói rách, cần từ thiện trước. Nếu ai cũng no đủ thì công ơn của đảng sẽ nhanh chóng bị lãng quên.

Không ai biết trong cái đống quần áo kia có bao nhiêu cái là của một tầng lớp đặc quyền, đặc lợi của chế độ độc tài thải ra. Chúng dùng tiền từ tham nhũng cướp đất từ những ưu đãi quyền lực của chế độ độc đảng mang lại để mua những quần áo đắt tiền. Sau đó thải những thứ không còn dùng được nữa ra ngoài dưới danh nghĩa từ thiện. Và sau khi gặm những ổ bánh mì, xem những gameshow nhảm nhí, mặc những chiếc áo rách, uống những ly rượu pha thuốc rầy người dân nghèo đã cảm thấy hạnh phúc, thoả mãn không còn muốn đánh đổ những kẻ bóc lột, ăn cướp của mình nữa.

Để mặc cho chúng sống xa hoa trong những biệt phủ rộng lớn. Để mặc chúng đem tiền sang Mỹ mua những khu nhà xa hoa lộng lẫy nơi có khí hậu tốt nhất.

Thật ra khi người nghèo Việt Nam nhổ toẹt vào "từ thiện" để tạo ra quy luật "cùng tất biến" đứng lên thay đổi thể chế chính trị thì chỉ trong vòng nửa thế kỷ họ sẽ không còn cần mặc những thứ thải ra của nhà giàu. Chẳng hạn Nhật và Hàn 50 năm trước họ cũng "rách" như Việt Nam giờ nhưng sau khi giành lại được quyền bỏ phiếu, với GDP $ 29.000 họ chỉ cần nằm nhà chờ chính phủ phát tiền trợ cấp. Cùng lắm thì đi mua hàng "sale" rẻ như bèo mỗi khi quần áo đại hạ giá.

Nhưng cũng chính cái tinh thần "lá lành đùm lá rách" này đã tạo ra một dân tộc dễ thoả mãn và hoàn toàn thất bại.

Có lẽ đời cha hiện giờ cần đến đống quần áo từ thiện này thì 50 năm nữa đời con cũng sẽ cần như thế.

Bởi với tư duy ao làng người Việt không thể tạo ra một chính phủ phục vụ mà chỉ tạo ra chính phủ cai trị. Như thế họ muôn đời cũng sẽ chỉ ăn, mặc nhưng thứ mà chính phủ cai trị này thải ra.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Tư 2019
Tôi đã đi đến gần cuối của đời người, tôi đã tiếp xúc đủ hạng người và tự rút ra một kinh nghiệm cho chính bản thân mình: “I disregard whoever speak a lot and don’t do after”, tôi xem thường và khi dễ những loại người nói nhiều mà sau đó lại không làm, lời nói và việc làm luôn trái ngược với nhau, đối với tôi loại người đó không đáng tin, không phí thì giờ để nói chuyện bởi vì: “Theirs value are not worth a penny”, giá trị của họ đối với tôi không đáng 1 xu.
14 Tháng Tư 2019
Cách Mạng bắt buộc vẫn phải đến nhưng nó không có sự hướng dẫn như các cuộc cách mạng của thế giới loài người như tranh đấu cho dân chủ, tự do, xóa bỏ chế độ phong kiến mà nó sẽ bắt đầu bằng những bất cập, bức xúc của người dân trong nước, nó đến từ lòng yêu nước của người dân với hai chữ Việt Nam thiêng liêng cao quý trong tim, nó sẽ hội tụ toàn dân xuống đường lên tiếng truất phế đảng csVN một khi thời cơ đã chín mùi không kể tôn giáo, đảng phái nào.
14 Tháng Tư 2019
Cho nên nghe họ nói ông Trọng “khỏe có chi mô” thì cũng như không có thông tin gì về sức khỏe của ổng cả. Người ta nói rằng, nguồn tin thân cận cho biết “sức khỏe của ngài ổn”. OK thì nghe nói ổn, nhưng thật sự có ổn không là chuyện khác. Nói cho cùng “Sức khỏe ổn” thì cũng đồng nghĩa với câu “Tao khỏe có chi mô” thôi mà. Nhưng có một điều làm tôi đây băn khoăn là, bệnh xuất huyết não nhẹ sao lại huy động tực thăng xuống Kiên Giang chở gấp về Chợ Rẫy? Chả lẽ bệnh viện Đa Khoa Kiên Giang chữa không được bệnh đó sao? Khà khà, khó hiểu quá!
14 Tháng Tư 2019
Đến bây giờ mà họ vẫn còn ca ngợi một chế độ độc tài đã bị Mỹ đảo chính thì hỏi tại sao 44 năm trước dân miền Nam không thần tượng một tên lãnh tụ giả? Nghĩa là trong đầu người Việt không có chỗ cho lý trí, họ chẳng hiểu gì về độc tài và dân chủ. Chẳng hiểu là đất nước tốt đep cần phải có đối lập để kiểm soát quyền lực chứ đừng nghe lời của chính trị gia. Bởi thế dân Bắc tôn sùng Hồ Chí Minh, Nam sùng bái nhà Ngô... Và ai cũng có trong đầu mình một chủ nghĩa yêu nước theo cách chọn nhà độc tài của mình.
13 Tháng Tư 2019
Điều đó đã có người cho là luật an ninh mạng, của nhà nước An Nam cộng đã thành công, nhưng theo mỗ tôi thì không là vậy, đơn giản chỉ là cái hèn, cái sợ, đã chiếm lấy hết phần xác lẫn phần hồn đâm ra rúm ró trước kẻ ác. Cái xấu đã không dám đấu tranh, thì nói gì đến chuyện đối đầu với thầy trò Hán phỉ, đang là kẻ mua đứa bán nước Nam… Cứu lấy đất nước chỉ trông vào sức mạnh của người dân, nay tình hình này đành thở dài, và buông lấy hai tiếng: Mạt vận!
13 Tháng Tư 2019
Nói như thế để bạn đọc trẻ có thể có thêm kiến thức đâu là hình khiêu dâm, đâu là hình nghệ thuật, tuy nhiên không phải vì thế mà chúng tôi tán thành việc lên án các bạn trẻ chụp ảnh nude tại Đà Lạt mà trái lại chúng tôi cổ súy cho quyền tự do con người của người dân Việt Nam, cũng có thể trong bức ảnh khiêu dâm trên nhà nhiếp ảnh muốn làm nghệ thuật nhưng tay nghề còn non chưa tới, nhưng biết đâu sau này họ sẽ là những nhà nhiếp ảnh tài ba và cô người mẫu kia sau này ai biết là cô sẽ nổi tiếng?
13 Tháng Tư 2019
Đáng ra báo chí và các trang tin điện tử phải ngay lập tức đưa dẫn các quy định pháp luật về việc đăng tải, phát tán bí mật đời tư lên mạng xã hội là bị nghiêm cấm và cảnh báo rằng hành vi đó là tội phạm, thì báo chí lại đánh vào thông tin rằng cô này, anh kia đã bị lộ những hình ảnh hay đoạn phim ân ái riêng tư thuộc về riêng họ. Trong khi những thông tin thiết thực khác thì họ thinh lặng và không có nổi lấy một dòng tin nào về nó.
12 Tháng Tư 2019
Lá phiếu nào cũng có sự lợi và hại của nó. Bầu cho người thành toàn, có tâm trí dành cho đất nước thì lá phiếu ấy hữu dụng, ngược lại bầu cho một kẻ độc tài thì lá phiếu ấy trở nên có hại cho tiến trình dân chủ. Tuy nhiên nếu không có những lá phiếu có hại ấy thì xã hội có đáng nhận hai chữ dân chủ làm mục tiêu chung hay không? Dân chủ luôn luôn cần sự cọ sát, đôi khi rất đau đớn. Thiếu đau đớn, hy sinh, tranh luận thậm chí chửi mắng nhau không thể có một nền dân chủ thực sự, có chăng chỉ là dân chủ phải đạo, dân chủ trung thành hay dân chủ định hướng, những cái mà dân tộc Việt Nam thừa mứa từ hơn 70 năm qua.
10 Tháng Tư 2019
Chuyện những ông lãnh đạo đầu óc rỗng tuếch nhưng muốn lưu danh hậu thế bằng những tác phẩm đồ sộ nên thuê người khác chấp bút đã được nhà văn Trần Đĩnh nói hết sự thật trong tác phẩm Đèn Cù của ông rồi. Ai đọc tác phẩm Đèn Cù thì biết ngay, nó lột tả chuyện thâm cung của mấy ông CS “kiệt xuất” một cách trần trụi. Nhà văn Trần Đĩnh cho biết, chính ông đã viết hồi ký cho Hồ Chí Minh, Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm… Như vậy là các vị ấy không có khả năng viết, nhưng rồi chỉ định kẻ khác viết cho mình để vơ rằng, đó là của mình. Mục đích là lưu lại cho hậu thế, muốn hậu thế tung hô những giá trị mà mình vốn không hề có.
10 Tháng Tư 2019
Trong tất cả các dấu hiệu trên, dấu hiệu quan trọng nhất vẫn là " Không xóa bỏ chế độ CS" . Cuội dù có láo lường cỡ nào cũng vẫn ngụy biện cho vấn đề này vì sợ bị bắt. Nếu đấu tranh dân chủ thật thì không ngần ngại bày tỏ quan điểm để lôi kéo toàn dân xuống đường tạo nên những cuộc đấu tranh thay đổi tận gốc như 30 nước trên thế giới đã làm. Thế nhưng cuội thường viện lý do là không thể để CS bắt bớ, đàn áp để ngụy biện. Nhưng cuội sẽ vấp phải một phản biện quan trọng là: nếu không bị bắt có thoát khỏi cái chết của sự diệt chủng sắp đến không? Giữa bị bắt và cái chết cái nào đáng sợ hơn.