'Đặt Đảng trước Xuân là trò lố bịch'

26 Tháng Giêng 20198:56 CH(Xem: 1137)
  • Tác giả :

'Đặt Đảng trước Xuân là trò lố bịch'


bf0356c0-b248-4193-bbe1-f0cfa9899bbc                                  Một nông dân trồng hoa đào ở ngoại ô Hà Nội. Hình AFP




Diễm Thi, RFA



Chủ trương hay thói quen?


Từ mấy chục năm qua, cứ dịp Tết đến Xuân về thì người dân cả nước, từ thôn quê cho đến thành thị đều thấy những băng rôn, khẩu hiệu “Mừng Đảng, mừng Xuân” treo khắp nơi, từ phố phường, cơ quan công quyền, bệnh viện, trường học…

Mấy năm gần đây giới trí thức bắt đầu lên tiếng về việc tại sao để Đảng trước Xuân, và năm 2016, trên trang báo điện tử của ĐCS có bài viết ‘Mừng Xuân, mừng Đảng, mừng đất nước đổi mới’. Khẩu hiệu năm đó được thay bằng ‘Mừng Xuân, mừng Đảng, mừng đất nước đổi mới’.

Người dân có lẽ đã khấp khởi mừng thầm rằng tiếng nói của họ đã được lắng nghe, và từ nay họ không còn phải thấy khẩu hiệu chướng mắt mừng đảng rồi mới tới mừng Xuân nữa. Nhưng chỉ được một năm, đến mùa Xuân 2017 thì mọi việc trở lại như cũ.

Ông Trần Bang, một người dân Sài Gòn cho rằng việc đặt đảng lên trên hết là đã có chủ trương từ mấy chục năm qua:

Mình không biết trong nội bộ như thế nào nhưng theo cảm nhận của tôi thì từ những năm 1970 đã có bài hát “đảng đã cho ta một mùa Xuân”. Rõ ràng họ có chủ trương xuyên suốt từ ngày xưa, từ thời ông Tố Hữu đã cho rằng đảng là đẹp hơn tất cả so với đất trời, so với đất nước. Có lẽ đó là chủ trương tuyên truyền trong bộ máy tuyên giáo của đảng từ ngày xưa tới bây giờ vẫn giữ như vậy.

Giáo sư Hoàng Dũng từ Sài Gòn thì lại nhận định không có chủ trương gì hết mà tất cả là do một chế độ độc đảng toàn trị, nên cái gì cũng có bóng dáng của đảng, kể cả tự nhiên, thiên nhiên. Đó là cái nếp tư duy mà sau này càng lúc người dân càng thoát ra khỏi cái tư duy đó, bởi người ta thấy nó kỳ cục, nhưng với nhà cầm quyền thì khó mà thay đổi được cái tư duy đã ăn quá sâu:

“Thực ra cũng chẳng có một cái chủ trương, một cái quyết định hay một cái văn bản gì bắt phải đặt đảng trước hay Xuân trước đâu. Tôi tin như thế. Chẳng qua là cái nếp nghĩ đảng là toàn diện nó ăn sâu rồi. Nếu có thay đổi thì mấy hôm sau nó lại trở lại. Khó mà thay đổi được. Cái quan trọng là người dân càng lúc họ càng thấy buồn cười. Cái đầu óc nào mà cứ gắn như thế thì chỉ làm cho người ta cười thôi.”

Còn với Giáo Sư Nguyễn Thanh Giang từ Hà Nội thì cái tư duy đảng trên hết là tư duy mà theo ông là của ‘kẻ cướp’:

Đảng luôn luôn giành lợi ích dân tộc đem về cho mình, kể cả giành xương máu của nhân dân, của đồng bào về để tô son vẽ phấn cho đảng. Tức là đảng không phải là người đem lại quyền lợi cho dân tộc, mà bắt dân tộc hy sinh đổ xương đổ máu để tô điểm cho cái gọi là vinh quang hão của đảng.”


Xuân phải trên Đảng

Kể từ khi ra đời vào năm 1930, đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) là đảng lãnh đạo duy nhất tại Việt Nam. Theo Cương lĩnh và Điều lệ chính thức được công bố thì ĐCSVN là đại biểu của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc. ĐCSVN lấy chủ nghĩa Marx-Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm kim chỉ nam cho mọi hoạt động.

Tuy ‘sinh sau đẻ muộn’ nhưng ĐCSVN được nhà cầm quyền đặt trên cả đất nước, cả thiên nhiên của Đất Trời. Giáo sư Nguyễn Thế Hùng từ Đà Nẵng từng nhận định với RFA:

“Chuyện này không hợp lý và nhiều người cũng đã nói rồi. Thí dụ như Xuân là Xuân của Đất Trời. Xuân về là vạn vật đâm chồi, nảy lộc. Và con người là một sinh vật rất nhỏ bé được tạo hóa ban ơn. Lẽ ra mỗi buổi sáng mở mắt ra là chúng ta phải cảm tạ Thượng Đế. Như vậy thì đầu năm, chúng ta phải mừng Xuân trước rồi mới mừng đất nước, rồi sau đó là cái gì nữa thì nó mới hợp lý, theo lẽ thường tình.”

Có một sự trùng hợp là ngày thành lập đảng lại gần vào dịp Tết nên sinh nhật đảng đôi khi lại trùng vào ngày Tết, thế nên mừng đảng và mừng Xuân hay đi cùng.

Vào năm 2011, ngày thành lập đảng lại rơi đúng vào mùng một Tết Tân Mão. Trong cuộc trò chuyện với VTCNews, nhà báo Hữu Thọ lập luận rằng với những kỳ tích mà ĐCSVN đã làm được trong hơn 80 năm lãnh đạo nhân dân thì việc gắn Đảng với mùa xuân không có gì là lạ, nhưng ông thừa nhận khẩu hiệu “Mừng Đảng, mừng Xuân, mừng Đất nước” là không hợp lý mà nên sắp xếp lại thành “Mừng Xuân, mừng Đất nước, mừng Đảng”.

Ông lý luận rằng khi Tết đến Xuân về, theo lẽ tự nhiên, mỗi người sống trong nhân gian phải mừng Xuân mới trước, sau đó, với tư cách là một công dân của một tổ quốc thì phải mừng Đất nước. Cuối cùng mới là mừng Đảng.

Trong một lần trò chuyện với RFA về chuyện đặt Đảng trên Xuân, nhà văn Phạm Đình Trọng cho rằng làm như vậy là lố bịch, không còn biết đến Trời Đất, không còn biết đến lẽ phải, nếu không muốn nói đây là một sự ngang ngược của người cộng sản. Ông kết luận:

Tất nhiên là không đúng rồi bởi vì thiên nhiên của đất nước. Thiên nhiên thì đã có từ khi khai thiên lập địa rồi; đất nước thì cũng đã có ngàn tuổi rồi. Còn đảng thì mới có mấy chục năm.

Một thời đảng quá hợm hĩnh, quá ngạo mạn, tự đề cao mình như thế. Đây là cái mà có lẽ đến bây giờ nó vẫn chưa chấm dứt, và kéo dài kể từ khi xuất hiện người cộng sản đến giờ. Việc tự cho mình là cứu đất nước, mang mùa Xuân đến cho “dân tộc, rồi “mừng đảng, mừng Xuân”, tức cái gì cũng đều đưa đảng lên trên cả. Đấy là một sự ngang ngược, ngạo mạn của người cộng sản.”

Một trong những điều mà mỗi đảng viên ĐCS phải có trách nhiệm thực hiện là phải tích cực tuyên truyền vận động nhân dân thực hiện tốt đường lối, chủ trương của Đảng. Nhưng với Giáo Sư Hoàng Dũng thì những lời tuyên truyền hay các khẩu hiệu ngày càng ít tác dụng, bởi cuộc sống người dân ngày càng khốn khó, từng ngày chứng kiến những chuyện trái tai gai mắt, những hành xử coi thường pháp luật của chính quyền, dù rằng pháp luật cũng không hoàn thiện, khiến tất cả những câu ca ngợi đảng thành ra mỉa mai và những câu khẩu hiệu càng ngày càng ít tác dụng.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Tư 20191:12 CH(Xem: 49)
Thừa nhận csVN thắng tức là nhổ toẹt vào hiệp đinh Paris. Bởi nếu thế thì trong cuộc chiến 12 ngày đêm năm 1972 Mỹ chỉ cần dấn thêm vài ngày nữa là CSVN đã tuyên bố đầu hàng. Vì Mỹ chỉ muốn hòa chứ không cần thắng và cộng sản cũng phải thừa nhận điều này nhưng sau đó giở luật rừng ra tráo trở. Như vậy một điều rõ ràng chiến tranh Việt Nam 1954-1975 là một cuộc chiến quốc tế giữa 2 phe dân chủ và độc tài.Cuộc chiến này không còn là của riêng VNDCCH và VNCH. Vì nhân lực và súng đạn đều là của hai hệ thống XHCN và TBCH.
21 Tháng Tư 20198:25 CH(Xem: 293)
Kể từ khi Trọng Lú đột quỵ từ Kiên Giang cho đến nay đảng đã im re và lấy mấy tấm hình cũ mèm của y ra để mà mắt người dân trong nước là TBT vẫn còn sống, vẫn còn khỏe để chúc mừng nước này, ca tụng nước kia. Nhưng thực tế theo chúng tôi theo dõi được từ trong nước là kể từ khi bọn hạ bộ đem lão về Hà Nội thì hoàn toàn không hề thấy Trọng xuất hiện trên truyền hình, điều này chỉ có hai giả thuyết:...
18 Tháng Tư 20195:10 CH(Xem: 387)
Nghe bọn thế lực thù địch, phản động nói ĐÚNG quá về lãnh đạo ta cho nên ban Chuyên Láo chúng em đành phải dựng hồn ma sống dậy, à không người hấp hối sắp chết sống lại nhằm phản truyên truyền luận điệu của bọn chúng. Theo đó, sau khi được Ráo Sư Tờ Sờ Nguyễn Quốc Triệu cậy miệng đổ hai tô cháo to và mấy cái đùi gà, ngài Tổng Tịt của chúng ta đã hồi dương, ngay sau đó ngài với lấy cây Trảm Đầu Heo múa vù vù và nhắn qua xứ Cao Ly rằng " Anh chưa chết đâu em, anh mới vừa...trúng độc hôm qua..."
18 Tháng Tư 20195:08 CH(Xem: 212)
Láo, láo nữa, láo mãi... Bởi vì đảng ta là một cái đảng nói láo...
17 Tháng Tư 20195:49 CH(Xem: 218)
Đây là một tài liệu quý giá về VC Trần Văn Đang, một đặc công Thành bị CS lợi dụng khủng bố của luật sư bào chữa cho y. Những phút cuối cùng Trần Văn Đang đã biết mình bị lợi dụng nhưng anh ta vẫn không khai, điều đó có thể hiểu rằng CS đã khống chế gia đình của anh và nếu cung khai thì chúng sẽ truy sát cả gia đình của anh ta. Điểm buồn cười là ngày nay cái tên Trần Văn Đang vẫn được đặt cho một con đường và trường học tại Sài Gòn. Thế hệ trẻ Việt Nam, đặc biệt các công dân miền Bắc hãy xem để hiểu rằng nhà cầm quyền Hà Nội đã xem chúng ta là những con lừa dễ dàng bị chúng xỏ mũi.
16 Tháng Tư 20192:26 CH(Xem: 250)
Sức khỏe của ông Nguyễn Phú Trọng như thế nào, dân có quyền được biết đó là lẽ đương nhiên. Chính quyền cố giấu, thì dân có quyền suy diễn. Vì sao? Vì số phận của dân nằm trong căn bệnh đó. Nhân dân có quyền được biết số phận của họ có bị nằm trong tay một kẻ bệnh hoạn không? Vì thế, việc lời đồn xuất hiện trên mạng về tình hình sức khỏe của ông Nguyễn Phú Trọng là điều cần thiết. Thậm chí suy diễn càng ghê sợ càng tốt. Các anh nói rằng họ nói sai sự thật. Vậy sự thật đâu? Sao các anh không trưng ra cho dân biết để đối chiếu? Đã không có cái đúng thì cũng không tồn tại cái sai, thế thôi!
16 Tháng Tư 20192:23 CH(Xem: 189)
Hãy vấn lại lương tâm và lau nhanh giọt nước mắt hớp húa hời hợt của mình và để nó trở nên đáng giá, chứ đừng vung vãi trên mặt báo và truyền thông để như thêm chà xát vào thân phận người Việt và rộng hơn là dân tộc mình hơn nữa. Bọn họ có thể thi nhau cắn móng tay để hưởng ứng phong trào bảo vệ Tê Tê bên châu Phi hay gằn lên đau đớn cho cơn hoả hoạn bùng phát ở Paris, nhưng tương lai con cái họ vẫn còn ở xứ này và vẫn đang từng ngày bị thách thức bởi vô vàn những hiểm hoạ rình rập mà một phần lớn do sự vô cảm của chính bọn họ tạo nên.
12 Tháng Tư 20195:36 CH(Xem: 365)
Kết bài chúng tôi chỉ có thể nói rằng: “Đối đầu tranh đấu trực diện với đảng cs, một đảng phái lưu manh nham hiểm, một chính phủ không minh bạch, đặc biệt hơn chúng còn có bọn quan thầy Tàu Khựa cố vấn mà chúng ta quá ngây thơ, cả tin thì chỉ có từ chết đến bị thương”. Hãy nhìn vào bản chất vấn đề chứ đừng nên chỉ nhìn vào hiện tượng bên ngoài để rồi vội vàng tin theo và kết luận.
12 Tháng Tư 20195:35 CH(Xem: 255)
Cái tựa đề bài viết đã là một ảo tưởng điên rồ. Đã bao giờ cái đảng này dừng khủng bố nhân dân đâu mà đòi nó xin lỗi, trong nhân gian nó tựa bài vè : bao giờ ...ếch gặm cổ rắn tha ra ngoài đồng, hùm nằm cho lợn liếm lông ... Đọc tiếp nội dung thì mới thấy được cái độ ảo tưởng của người viết Nguyễn Kiều Dung ( không biết là ai), đó là đề xuất Đảng xin lỗi về mọi chính sách thảm họa đã gây ra cho dân tộc, rồi ngừng đầu độc dân chúng bằng Mác Lê nin mà đưa các kiến thức chính trị tiến bộ vào trường học. Tuy nhiên cái ảo tưởng đó có thể thông cảm được với những kẻ chính trị salon song mấy cái ý nó cài vào mới thâm hiểm...
10 Tháng Tư 20192:36 CH(Xem: 455)
Trong tất cả các dấu hiệu trên, dấu hiệu quan trọng nhất vẫn là " Không xóa bỏ chế độ CS" . Cuội dù có láo lường cỡ nào cũng vẫn ngụy biện cho vấn đề này vì sợ bị bắt. Nếu đấu tranh dân chủ thật thì không ngần ngại bày tỏ quan điểm để lôi kéo toàn dân xuống đường tạo nên những cuộc đấu tranh thay đổi tận gốc như 30 nước trên thế giới đã làm. Thế nhưng cuội thường viện lý do là không thể để CS bắt bớ, đàn áp để ngụy biện. Nhưng cuội sẽ vấp phải một phản biện quan trọng là: nếu không bị bắt có thoát khỏi cái chết của sự diệt chủng sắp đến không? Giữa bị bắt và cái chết cái nào đáng sợ hơn.
21 Tháng Tư 2019
Tôi đã đi đến gần cuối của đời người, tôi đã tiếp xúc đủ hạng người và tự rút ra một kinh nghiệm cho chính bản thân mình: “I disregard whoever speak a lot and don’t do after”, tôi xem thường và khi dễ những loại người nói nhiều mà sau đó lại không làm, lời nói và việc làm luôn trái ngược với nhau, đối với tôi loại người đó không đáng tin, không phí thì giờ để nói chuyện bởi vì: “Theirs value are not worth a penny”, giá trị của họ đối với tôi không đáng 1 xu.
14 Tháng Tư 2019
Cách Mạng bắt buộc vẫn phải đến nhưng nó không có sự hướng dẫn như các cuộc cách mạng của thế giới loài người như tranh đấu cho dân chủ, tự do, xóa bỏ chế độ phong kiến mà nó sẽ bắt đầu bằng những bất cập, bức xúc của người dân trong nước, nó đến từ lòng yêu nước của người dân với hai chữ Việt Nam thiêng liêng cao quý trong tim, nó sẽ hội tụ toàn dân xuống đường lên tiếng truất phế đảng csVN một khi thời cơ đã chín mùi không kể tôn giáo, đảng phái nào.
14 Tháng Tư 2019
Cho nên nghe họ nói ông Trọng “khỏe có chi mô” thì cũng như không có thông tin gì về sức khỏe của ổng cả. Người ta nói rằng, nguồn tin thân cận cho biết “sức khỏe của ngài ổn”. OK thì nghe nói ổn, nhưng thật sự có ổn không là chuyện khác. Nói cho cùng “Sức khỏe ổn” thì cũng đồng nghĩa với câu “Tao khỏe có chi mô” thôi mà. Nhưng có một điều làm tôi đây băn khoăn là, bệnh xuất huyết não nhẹ sao lại huy động tực thăng xuống Kiên Giang chở gấp về Chợ Rẫy? Chả lẽ bệnh viện Đa Khoa Kiên Giang chữa không được bệnh đó sao? Khà khà, khó hiểu quá!
14 Tháng Tư 2019
Đến bây giờ mà họ vẫn còn ca ngợi một chế độ độc tài đã bị Mỹ đảo chính thì hỏi tại sao 44 năm trước dân miền Nam không thần tượng một tên lãnh tụ giả? Nghĩa là trong đầu người Việt không có chỗ cho lý trí, họ chẳng hiểu gì về độc tài và dân chủ. Chẳng hiểu là đất nước tốt đep cần phải có đối lập để kiểm soát quyền lực chứ đừng nghe lời của chính trị gia. Bởi thế dân Bắc tôn sùng Hồ Chí Minh, Nam sùng bái nhà Ngô... Và ai cũng có trong đầu mình một chủ nghĩa yêu nước theo cách chọn nhà độc tài của mình.
13 Tháng Tư 2019
Điều đó đã có người cho là luật an ninh mạng, của nhà nước An Nam cộng đã thành công, nhưng theo mỗ tôi thì không là vậy, đơn giản chỉ là cái hèn, cái sợ, đã chiếm lấy hết phần xác lẫn phần hồn đâm ra rúm ró trước kẻ ác. Cái xấu đã không dám đấu tranh, thì nói gì đến chuyện đối đầu với thầy trò Hán phỉ, đang là kẻ mua đứa bán nước Nam… Cứu lấy đất nước chỉ trông vào sức mạnh của người dân, nay tình hình này đành thở dài, và buông lấy hai tiếng: Mạt vận!
13 Tháng Tư 2019
Nói như thế để bạn đọc trẻ có thể có thêm kiến thức đâu là hình khiêu dâm, đâu là hình nghệ thuật, tuy nhiên không phải vì thế mà chúng tôi tán thành việc lên án các bạn trẻ chụp ảnh nude tại Đà Lạt mà trái lại chúng tôi cổ súy cho quyền tự do con người của người dân Việt Nam, cũng có thể trong bức ảnh khiêu dâm trên nhà nhiếp ảnh muốn làm nghệ thuật nhưng tay nghề còn non chưa tới, nhưng biết đâu sau này họ sẽ là những nhà nhiếp ảnh tài ba và cô người mẫu kia sau này ai biết là cô sẽ nổi tiếng?
13 Tháng Tư 2019
Đáng ra báo chí và các trang tin điện tử phải ngay lập tức đưa dẫn các quy định pháp luật về việc đăng tải, phát tán bí mật đời tư lên mạng xã hội là bị nghiêm cấm và cảnh báo rằng hành vi đó là tội phạm, thì báo chí lại đánh vào thông tin rằng cô này, anh kia đã bị lộ những hình ảnh hay đoạn phim ân ái riêng tư thuộc về riêng họ. Trong khi những thông tin thiết thực khác thì họ thinh lặng và không có nổi lấy một dòng tin nào về nó.
12 Tháng Tư 2019
Lá phiếu nào cũng có sự lợi và hại của nó. Bầu cho người thành toàn, có tâm trí dành cho đất nước thì lá phiếu ấy hữu dụng, ngược lại bầu cho một kẻ độc tài thì lá phiếu ấy trở nên có hại cho tiến trình dân chủ. Tuy nhiên nếu không có những lá phiếu có hại ấy thì xã hội có đáng nhận hai chữ dân chủ làm mục tiêu chung hay không? Dân chủ luôn luôn cần sự cọ sát, đôi khi rất đau đớn. Thiếu đau đớn, hy sinh, tranh luận thậm chí chửi mắng nhau không thể có một nền dân chủ thực sự, có chăng chỉ là dân chủ phải đạo, dân chủ trung thành hay dân chủ định hướng, những cái mà dân tộc Việt Nam thừa mứa từ hơn 70 năm qua.
10 Tháng Tư 2019
Chuyện những ông lãnh đạo đầu óc rỗng tuếch nhưng muốn lưu danh hậu thế bằng những tác phẩm đồ sộ nên thuê người khác chấp bút đã được nhà văn Trần Đĩnh nói hết sự thật trong tác phẩm Đèn Cù của ông rồi. Ai đọc tác phẩm Đèn Cù thì biết ngay, nó lột tả chuyện thâm cung của mấy ông CS “kiệt xuất” một cách trần trụi. Nhà văn Trần Đĩnh cho biết, chính ông đã viết hồi ký cho Hồ Chí Minh, Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm… Như vậy là các vị ấy không có khả năng viết, nhưng rồi chỉ định kẻ khác viết cho mình để vơ rằng, đó là của mình. Mục đích là lưu lại cho hậu thế, muốn hậu thế tung hô những giá trị mà mình vốn không hề có.
10 Tháng Tư 2019
Trong tất cả các dấu hiệu trên, dấu hiệu quan trọng nhất vẫn là " Không xóa bỏ chế độ CS" . Cuội dù có láo lường cỡ nào cũng vẫn ngụy biện cho vấn đề này vì sợ bị bắt. Nếu đấu tranh dân chủ thật thì không ngần ngại bày tỏ quan điểm để lôi kéo toàn dân xuống đường tạo nên những cuộc đấu tranh thay đổi tận gốc như 30 nước trên thế giới đã làm. Thế nhưng cuội thường viện lý do là không thể để CS bắt bớ, đàn áp để ngụy biện. Nhưng cuội sẽ vấp phải một phản biện quan trọng là: nếu không bị bắt có thoát khỏi cái chết của sự diệt chủng sắp đến không? Giữa bị bắt và cái chết cái nào đáng sợ hơn.