Tại sao thế hệ trẻ bị giáo dục cộng sản nhồi sọ vẫn cho là cộng sản có nhiều anh hùng ?

17 Tháng Giêng 20195:13 CH(Xem: 745)

TẠI SAO THẾ HỆ TRẺ BỊ GIÁO DỤC CỘNG SẢN NHỒI SỌ VẪN CHO LÀ CỘNG SẢN CÓ NHIỀU ANH HÙNG?

50560845_1936938353022315_2804049989959942144_n                                                          Võ Thị Thắng - Hình Internet



   Dương Hoài Linh
FB. Dương Hoài Linh




Sau khi màn khóc lóc của Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh cách đây một năm và màn tình người nhạt như nước ốc giữa những người cộng sản trong cái gọi là "phiên tòa nghiêm khắc và nhân văn" diễn ra, nhiều người đã rất thất vọng về "khí phách" của người cs mặc dù họ chẳng hề có khí phách.

Một số bạn trẻ đưa ra lập luận cho rằng đó chỉ là do họ đứng trước tòa án của "phe ta" nên mới như thế. Nếu như đứng trước tòa án đế quốc, thực dân thì đã khác. Thế là những kẻ này dùng hình ảnh "người nữ chiến sĩ cách mạng" với nụ cười cùng câu nói nổi tiếng " liệu các ông có tồn tại đủ 20 năm để bỏ tù tôi không" để ca ngợi nhân vật Võ Thị Thắng.

Họ không hề biết rằng sau 1975 Võ Thị Thắng đã bị ngay các đồng chí mình quy là CIA, hoạt động tình báo cho "địch" và cuối đời bà ta là một người ngấm ngầm ủng hộ phong trào đấu tranh dân chủ trong nước. Bà đã tỉnh ngộ và hiểu ra những việc làm sai trái của mình trước năm 1975.

Ngay cả trong trường hợp Võ Thị Thắng không tỉnh ra thì lập luận trên cũng mang nhiều điểm vô lý. Bởi lẽ tòa án của bọn "đế quốc, ngụy quyền Sài Gòn" là tòa án độc lập của một cơ chế tam quyền phân lập. Tòa án này không hề thiên vị chính quyền Sài Gòn. Nếu cộng sản không tiến hành khủng bố có bằng chứng, gây thiệt hại rõ ràng thì không ai có thể bỏ tù họ được cả. Các luật sư sẽ cãi bay chứ không bất lực như các luật sư trong các phiên tòa của cộng sản.

Vậy thì việc bà Võ Thị Thắng có ngẩng cao đầu trong các phiên tòa ấy cũng không có gì lạ. Bởi lẽ thể chế ấy cho phép bà ngẩng cao đầu, bởi dù theo cs bà ta cũng vẫn là một công dân của VNCH, được xét xử công minh. Nhưng sau năm 1975 thì bà không còn được cái quyền ấy. Nhiều phen bà đã bị ám sát hụt bởi các đồng chí của mình.

Như vậy câu nói của Võ Thị Thắng trước tòa án tam quyền phân lập của VNCH chỉ phản ánh một nhận thức chưa đầy đủ. Nếu bà ta tự cho mình là anh hùng thì phải tuân thủ suốt đời với lý tưởng mà bà theo đuổi chứ không phải cuối đời lại quay sang ủng hộ những người đang hoạt động để đánh đổ cái lý tưởng của chính bà.

Cộng sản không hề anh hùng. Sự anh hùng của họ là do được nhồi vào đầu một chủ thuyết, một lý tưởng sai trái hoặc do bộ máy truyền thông ngụy tạo nên. Và hình ảnh Đinh La Thăng trước tòa án cộng sản đã chứng minh điều đó.

Nikolai Bukharin, lý thuyết gia Cộng Sản, chủ nhiệm báo Sự Thật, cơ quan ngôn luận chính thức của đảng cs Liên Xô và người bị Stalin thanh trừng năm 1938, viết trong tác phẩm kinh điển “ABC về chủ nghĩa Cộng Sản”: Tuyên truyền về chủ nghĩa cộng sản, về lâu dài trở thành một phương tiện để xóa bỏ mọi tàn tích cuối cùng của tuyên truyền tư sản bắt nguồn từ chế độ cũ, và là phương tiện mạnh mẽ để tạo ra một hệ lý luận mới, một cách suy nghĩ mới, một tầm nhìn về thế giới mới.”

Với chủ trương đó, chính sách trồng người của các chế độ cs thể hiện qua hai phương pháp: giáo dục và tẩy não.

Về giáo dục, nền giáo dục cộng sản không đặt trên cơ sở khách quan khoa học nhưng là một hệ thống tuyên truyền phục vụ cho các mục tiêu của đảng và nhà nước cs trong mỗi thời kỳ. Về tẩy não, năm kỹ thuật căn bản được áp dụng triệt để trong phạm vi toàn xã hội cho đến từng người: cô lập, kiểm soát, tạo sự bất an, lập đi lập lại và gây xúc động cho đối phương.

Nhận thức của con người không ở trong trạng thái tĩnh nhưng luôn luôn biến động, thay đổi và đón nhận các nguồn thông tin từ bên ngoài bao gồm xã hội, giáo dục, môi trường thiên nhiên và cả cơ thể của chính con người. Chủ động kiểm soát được nguồn thông tin đi vào ý thức con người là kiểm soát được con người. Cả năm phương pháp tẩy não được thực hiện liên tục, phối hợp chặt chẽ và tác dụng hỗ tương vào nhận thức con người cho đến khi đối tượng hoàn toàn bị đặt trong vòng kiểm soát. Các nguồn thông tin do chế độ cs cung cấp có tính hệ thống, theo từng tuổi, từng giai đoạn trưởng thành thâm nhập vào nhận thức con người, củng cố và đóng đinh trong đó. Có lần Stalin phát biểu một ngày nào đó vai trò của Bộ Công An sẽ không còn cần thiết. Ý của tên đồ tể này là khi đó người dân đã bị cơ chế hóa, một hình thức thuần hóa trong sinh vật, đến mức các luật lệ sẽ không cần phải áp đặt mà vẫn được chấp hành như một phản xạ tự nhiên.

Biết rõ tuổi trẻ là tuổi của khát vọng xanh tươi, nhiệt tình nồng cháy nhưng chưa có những tham vọng cá nhân, bộ máy tuyên truyền của các quốc gia cộng sản sản xuất các anh hùng mang tinh thần dâng hiến.

Có một thời tác phẩm Thép đã tôi thế đấy của Nikolai Ostrovsky là tác phẩm gối đầu giường của đa số thanh niên cs khắp thế giới, trong đó có thanh niên miền Bắc. Nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm, người bị giết tại Quảng Ngãi cuối tháng 6 1970, bắt đầu với câu trích từ tác phẩm này "Cả đời ta, cả sức ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời: Sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người". Tương tự, trong nhật ký của Nguyễn Văn Thạc, tử trận tại Quảng Trị mùa hè 1972, cũng thế, đầy những trích dẫn Thép đã tôi thế đấy. Ngày 24 tháng 12 năm 1971, Nguyễn Văn Thạc viết về thần tượng Paven của anh: “Dạo ấy Paven mới 24 tuổi. Ba năm của thời 20, anh đã sống say sưa, sống gấp gáp và mạnh mẽ. Cưỡi trên lưng con ngựa cụt hai tai trong lữ đoàn Buđionni anh đã đi khắp miền đất nước. Cuộc sống của anh là một dòng mùa xuân bất tận giữa cuộc đời. Đó là cuộc sống của người Đảng viên trẻ tuổi, cuộc sống của một chiến sỹ Hồng quân. Mình thèm khát được sống như thế. Sống trọn vẹn đời mình cho Đảng, cho giai cấp.”

Trong dòng lịch sử Việt Nam bốn ngàn năm chống ngoại xâm và xây dựng đất nước, biết bao nhiêu câu nói, thơ văn hiển hách của lớp lớp anh hùng dân tộc. Có câu nói nào hay hơn, khí phách hơn câu nói của Triệu Nữ Vương “Tôi muốn cỡi cơn gió mạnh, đạp bằng sóng dữ, chém cá tràng kình ở biển Đông, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, cứu dân ra khỏi nơi đắm đuối, chứ không thèm cúi đầu, còng lưng để làm tì thiếp người ta”. Có cái chết nào nói lên tình yêu chung thủy, tình yêu nước đậm đà hơn cái chết của Nguyễn Thị Giang, một phụ nữ như Võ Thị Thắng, “Mờ sáng ngày 18 tháng 6 năm 1930, cô về làng Thổ Tang, tổng Lương Điền, phủ Vĩnh Tường (nay thuộc Vĩnh Phúc) để lạy tạ cha mẹ chồng (ông Nguyễn Văn Hách và bà Nguyễn Thị Quỳnh), tháo chiếc đồng hồ có khắc chữ "G" tặng cho Nguyễn Văn Lâm, em trai Nguyễn Thái Học và từ giã mọi người. Trên đường đi cô ghé quán trà bên gốc cây đề, thuộc Xóm Mới, xã Đông Vệ giáp quốc lộ số 2, cách làng Thổ Tang ước chừng một cây số. Sau khi uống bát nước trà xanh, từ biệt bà chủ quán, cô đến đứng dưới gốc cây đề, mắt nhìn về hướng làng Thổ Tang và tự kết liễu đời mình bằng khẩu súng lục mà Nguyễn Thái Học tặng cô ở đền vua Hùng ngày nào. Hôm ấy là ngày 18 tháng 6 năm 1930”.

Những câu nói anh hùng, những cái chết kiên trinh như thế, tại sao thanh niên, sinh viên miền Bắc không học, không sống, không học tập, không trích dẫn lại gối đầu giường tác phẩm của nhà văn Sô Viết Nikolai Ostrovsky từ tận xứ Ukraine?

Chỉ vì “nền giáo dục” ngoại lai và nô dịch Việt Nam thực tế chỉ là một phiên bản tuyên truyền của Liên Xô và Trung Quốc.

Trung Quốc có “anh hùng lao động” Hướng Lôi Phong, Liên Xô có “anh hùng lao động” Alexey Stakhanov, csVN có Kim Đồng, Lê Văn Tám, Võ Thị Sáu, Võ Thị Thắng v.v... Tuy nhiên, theo thời gian và đà tiến của kỹ thuật thông tin, hầu hết “anh hùng” của Liên Xô, Trung Quốc và Cộng Sản Việt Nam đều lần lượt được chứng minh là hàng giả.

Chuyện “anh hùng lao động” Hướng Lôi Phong một năm sau khi bị trụ đèn đè chết trở thành anh hùng là một ví dụ rất hề. Bộ máy tuyên truyền của đảng csTQ, ngoài việc phát hành các tuyển tập thơ, văn còn trưng bày nhiều hình ảnh của Hướng Lôi Phong đang “lao động quên mình” khi còn sống. Tuy nhiên, Susan Sontag, một nhà sản xuất phim ảnh sau khi xem xét bộ ảnh 12 tấm của Lôi Phong đã nhận xét những bức ảnh đó được chụp bằng một phẩm chất và điều kiện kỹ thuật tuyệt hảo đến mức không có một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp nào có thể có mặt bên cạnh Hướng Lôi Phong để chụp. Làm thế nào một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp có thể biết trước một anh chàng binh nhì Hướng Lôi Phong khi anh ta gần như vô danh tiểu tốt, để đi theo và ghi lại “cuộc đời anh hùng”, “một người vì mọi người” của anh ta qua một bộ ảnh chuyên nghiệp? Không quá khó để tìm câu giải đáp. Bộ ảnh chỉ là một sản phẩm tuyên truyền được sản xuất sau khi Hướng Lôi Phong chết. Bây giờ chuyện Hướng Lôi Phong là một chuyện cười nhưng đã có một thời người dân Trung Quốc tin một cách chân thành.

Ran Yunfei, một nhà hoạt động dân chủ Trung Quốc, cho The Newyork Review of Books, biết “Tất cả những gì đảng cs dạy bạn để kính phục đều là những chuyện giả dối. Hiện nay họ lại thúc đẩy học tập Hướng Lôi Phong lần nữa nhưng ai cũng biết Hướng Lôi Phong là nhân vật giả tưởng do đảng cs nặn ra. Tất cả “anh hùng” đều là giả tạo”.
fg

Sự kiện Tôn Đức Thắng Người thủy thủ phản chiến ở Biển đen của csVN đã bị Giáo sư Christoph Giebel trong buổi phỏng vấn dành cho BBC khẳng định: “Trong quyển sách của tôi, tôi tin rằng ông Tôn Đức Thắng không có mặt trên bất kì con tàu nào của Pháp liên quan vụ binh biến ở Hắc Hải. Tôi tin là vào thời điểm đó, ông Tôn Đức Thắng đang ở Toulon, cảng miền nam nước Pháp.” Và thê thảm hơn, Lê Văn Tám là một nhân vật ảo, từ tên tuổi cho đến đầu mình và tay chân đều do bộ máy tuyên truyền CSVN nặn ra. Sự kiện này do chính Trần Huy Liệu, bộ trưởng bộ tuyên truyền csVN thú nhận và được Phan Huy Lê, một trong nhà sử học hàng đầu của chế độ tiết lộ.

Nạn nhân của các “anh hùng” trong nhiều trường hợp lại chính là “anh hùng”. Chuyện Võ Thị Sáu hái hoa cài lên tóc là một điển hình. Theo sách vở của đảng, ngày bị xử bắn, trên đường ra pháp trường Võ Thị Sáu còn rảnh rỗi để dừng lại hái mấy cành hoa cài lên tóc của mình. Lãng mạn hơn, vài phút trước khi bị bắn, bà ta còn gỡ những cành hoa trên tóc để tặng lại cho những người tù đào huyệt lát nữa sẽ chôn mình. Câu chuyện mô tả bà Võ Thị Sáu giống như một công chúa đi dạo vườn hoa chứ không phải một tử tù sắp chết. Hãy tạm gác qua bên việc bà có thể bị tâm lý bất bình thường như nhiều người đang bàn tán mà chỉ xem xét khía cạnh pháp lý. Trên thế giới này, không phải thế kỷ trước và cũng không phải thời các quốc gia nhược tiểu bị cai trị dưới ách thực dân tàn bạo mà cả ngày nay tại các nước văn minh tiên tiến, một tử tù ra pháp trường hai tay phải bị còng và chân phải bị xích. Còng và xích không phải là vì sợ tử tù bỏ chạy nhưng đó là một phần của bản án tử hình. Giống như Hướng Lôi Phong của Trung Quốc, nhân vật Võ Thị Sáu có thể là một người thật, đảng cộng sản lợi dụng bà trong tuổi vị thành niên để khích động lòng dân nhưng lại tô vẽ nên một Võ Thị Sáu bịnh hoạn đến độ đáng thương.

Chúng ta đều biết, về mặt kinh tế và kỹ thuật Việt Nam phát triển chậm hơn các quốc gia khác nhiều chục năm tuy nhiên đó chưa hẳn là một mối nguy nghiêm trọng lâu dài. Mối lo lớn của đất nước là về mặt dân trí, xã hội, đạo đức và những mặt này Việt Nam còn thua xa các quốc gia tiên tiến nhiều thế kỷ. Với óc cần cù của người Việt, chúng ta không phải quá lo lắng về một nền khoa học hiện đại, một nền kỹ thuật hiện đại nhưng điều đáng lo lắng nhất là làm thế nào để có những con người Việt Nam với những suy nghĩ đúng, có nhận thức đúng về hướng đi của đất nước hôm nay và mai sau. Phục hưng dân tộc, vì thế, phải bắt đầu ở việc phục hưng các đặc điểm đạo đức, các giá trị nhân bản, khai phóng từ chính trong mỗi người Việt Nam. Một xã hội lương thiện phải được xây dựng bằng những con người có tinh thần hướng thiện.

Một con vẹt có thể cất giọng ca thánh thót và ngay cả hát hay hơn một con chim sơn ca ngoài vườn buổi sáng nhưng không ai bảo tiếng hát của vẹt là biểu tượng cho “mùa xuân, hạnh phúc, hy vọng, may mắn, tự do, niềm vui, tuổi trẻ, tính sáng tạo và ngày mới” như khi nhắc đến chim sơn ca. Cơn mưa dài chưa dứt, cơn bão lớn chưa ngưng nhưng hy vọng vẫn còn đây trong lòng người Việt. Tổ tiên để lại cho chúng ta một gia tài vô cùng phong phú với tất cả phương tiện cần thiết để đưa đất nước Việt Nam thành một cường quốc văn minh và hiện đại. Chúng ta có tinh thần độc lập, tự chủ cao hơn bất cứ một quốc gia nào ở vùng Đông Nam Á. Chúng ta đều ôm ấp một giấc mơ Việt Nam huy hoàng, sáng lạng. Cái duy nhất mà chúng ta chưa có đó là một cơ hội. Và cơ hội sẽ không do ai ban cho, không do ai viện trợ nhưng chính người Việt Nam trong và ngoài nước, đặc biệt là các bạn trẻ, là những người đang tạo ra cơ hội cho dân tộc mình.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Hai 20199:22 CH(Xem: 166)
Thế lực thù địch ở đâu? Xin thưa với bác cả: ở sau lưng bác!” - ( hết trích). Kẻ nào đã ra lệnh, thưa ông Văn, nếu không phải là tổng chủ Nguyễn Phú Trọng mà ông luôn trân trọng gọi là ‘bác cả”. Và thưa ông Văn, đây cũng không phải lần đầu, ông viết bài, khen chê chỉ nằm đánh bóng cho đảng và lãnh tụ đảng như thế này.
14 Tháng Hai 20199:30 CH(Xem: 458)
Tập đã cho Ủn diễn tuồng thì không dại gì chẳng cho luôn Trọng đóng trò khi Trump sắp đến Việt Nam. Có lẽ ba tên ăn cướp, ăn vạ và ăn xin đang đoán biết chu kỳ khủng hoảng tài chính sắp đến và Trung Quốc cũng như Việt Nam sẽ là tâm điểm nên giả bộ ly gián để lừa các tổ chức tài chính thế giới. Thật đúng như nhà đấu tranh dân chủ người Trung Quốc Nguỵ Kinh Sinh nhận định " Khi cần csVN có thể chửi Trung Quốc để được mang tính chính danh với thế giới là họ vẫn còn độc lập, chưa phải là một khu tự trị của Trung Quốc".
13 Tháng Hai 20194:22 CH(Xem: 613)
Tác giả nên tìm hiểu kỹ hơn trước khi viết vì những giòng ông viết chỉ là đánh bóng cho chế độ. Cả 3 lực lương CS, Pon Pot, Pha thét Lào đều do TC dựng nên với ý đồ gây xáo trộn Đông Dương trong công cuộc bành trướng. VN chiếm CPC 10 năm không phải để tránh cho nước này tái thảm họa diệt chủng mà đó chính là hậu thuẩn cho chính phủ bù nhìn Hiêng Sam Rin - Hun Sen trong giấc mộng biến quốc gia này thành một quốc gia CS tay sai cho VN. Đó là lý do; và Hun Sen đã phản bội lại VN khi binh TQ trong vấn đề biển Đông....
09 Tháng Hai 20199:46 CH(Xem: 704)
Đây là những diễn viên nổi tiếng của thời Hậu CS. Khi cái giá trị nhân cách, đạo đức được thể hiện qua màn sân khấu nghệ thuật. Cái kết của sự lưu manh, giả trá mong được gỡ gạc, cứu lấy niềm tin trên sự nguỵ tạo dối lừa cùng chung một mệnh đề.
04 Tháng Hai 20198:33 CH(Xem: 985)
Táo quân mà ngay vào phần đầu đã quảng cáo một cách lộ liễu và thô kệch sản phẩm xe điện. Tiếp nữa là thương mại điện tử rồi hãng hàng không. Sau đó là vài hành động hối lộ thô bỉ từ cổng thiên đình, và lại dựa vào Ngọc hoàng với “diệt tham nhũng không có vùng cấm”. Tham nhũng do thiên đình tạo ra và tại sao lại phụ thuộc vào một ông vua?
03 Tháng Hai 201911:24 CH(Xem: 1361)
Cho đến lúc này huyền thoại Hồ Chí Minh, và bình phong NHÂN DÂN đã không còn che mắt được ai nữa! Ai cũng thấy rõ đảng chỉ là tay sai của cộng sản trung quốc, làm mọi việt gian ác, đê tiện cho quyền lợi của các nhóm lợi ích trong đảng chứ đâu phải vì quyền lợi NHÂN DÂN. Bao giờ Trung Quốc sụm bã chè, mỗi năm không thể mua rẻ tài sản tài nguyên thiên nhiên đất nước , làm đặc khu, hay khu công nghiệp, nhà máy nhiệt điện với giá 20 tỷ USD bù vào tiền thâm thủng do tham nhũng mới quay sang vờn Mỹ.
02 Tháng Hai 201910:19 CH(Xem: 1028)
Việt Nam vinh quang Giờ bán khoai lang Khắp chốn mọi nơi Đường cùng ngỏ hẻm Em vui hay buồn?
02 Tháng Hai 20199:58 CH(Xem: 1010)
Cái sự ngạo mạn ấy, luôn muốn là thực thể đứng trước cả Dân, cả lẽ Tự nhiên của trời đất, khiến người ta càng thấy tâm thức Đảng cộng sản luôn tự coi mình quan trọng mà đứng trên tất cả và phải được trịch thượng đứng ở vị trí đầu tiên của mọi điểm xuất phát. Trong khi, họ sống được là nhờ tài sản đóng góp từ nhân dân, quyền lực cũng của nhân dân mà vốn họ tự cho mình toàn quyền nắm lấy tuyệt đối.
02 Tháng Hai 20199:38 CH(Xem: 945)
Đáng buồn hơn là người Việt hải ngoại tất cả đều im thin thít, sau đó họ cố tình vờ tiếp tục móc tiền túi để vào xem các chương trình ca nhạc của bọn thổ tả này, tinh thần chống Cộng mà như thế thì cs nó cười cho và có chống 100 năm đi nữa bọn chúng vẫn sống nhăn răng. Người Việt tỵ nạn cs nghĩ sao về vấn đề này?
01 Tháng Hai 20199:38 CH(Xem: 1232)
Theo ghi chép trong sách TẾT nổi tiếng của tác giả Don Oberdofer) thì cộng sản cầm quyền lại hăng hái tổ chức kỷ niệm, như chúng cố tình khơi dậy một nỗi đau, một nỗi tủi hận của người Việt với ngươi Việt, cứ như chúng vẫn muốn người Việt với người Việt cần phải thù hận nhau hơn nữa, cần phải tàn sát nhau hơn nữa. Còn đối với giặc Tàu Cộng thì cần phải quên đi, cần phải ôm hôn nhau, cần phải mặn nồng răng môi với nhau hơn nữa. Đây là một sự lú lẫn vượt tầm vĩ đại. Sự lú lẫn này bắt đầu từ bọn cộng sản cầm quyền đương đại mà ra, rồi nó từng bước lan tỏ, cắm rể vào người dân Việt Nam vì bản tính cơ hội, ươn hèn của dân chúng Việt Nam.
19 Tháng Hai 2019
Pháp đến rồi đi, Mỹ đến rồi đi, Pháp hay Mỹ chẳng lấy của VN một rẻo đất, ngược lại với Pháp, với Mỹ, VN có mất mà có được- mất bao nhiêu xương máu không tính nổi nhưng cũng nhận ở khía cạnh văn hóa, văn minh. Còn Trung Quốc thì mãi mãi ở bên cạnh, là kẻ thù từ nghìn năm trước, cho tới bây giờ vẫn luôn luôn là mối đe dọa lớn nhất, và dù chơi với Tàu hay đối đầu với Tàu thì VN cũng chỉ mất và mất. Mất đất, mất đảo, biển, kể cả môi trường sống bị đầu độc cũng là những cái thấy được, nhưng mất về mặt chủ quyền, độc lập cho tới văn hóa, tâm linh mới là cái nguy hiểm hơn nhiều...
18 Tháng Hai 2019
Trí thức xã nghĩa gì mà ngu vậy? Trump nào sẽ giúp cho Việt Nam? Ông ta chỉ đặt quyền lợi của nước Mỹ lên trên hết mà cũng không thể nào trách ông ta được bởi vì ông ta là Tổng Thống Mỹ chứ không phải TT của Việt Nam. Mang danh trí thức thì phải có nghĩa vụ khai sáng đầu óc người dân, hướng dẫn họ xuống đường tranh đấu lật đổ đảng cs, có đời thuở nào mà lại đi van xin một quốc gia khác tranh đấu dùm cho mình?
13 Tháng Hai 2019
Nếu như quí vị tin rằng có những ngôi sao xấu như La Hầu, Kế Đô, Thái Bạch cứ 9 năm trở lại một lần để chiếu trên quí vị và có thể đem lại những điều không may mắn cho quí vị trong năm đó. Thì quí vị cũng nên tin rằng và chắc chắn rằng ngôi sao vàng năm cánh trên nền lá cờ đỏ đã và đang chiếu hàng ngày hàng giờ trên mỗi người, mỗi gia đình và cả đất nước, dân tộc Việt Nam. Và nó mang đến nỗi bất hạnh cho cả dân tộc.
06 Tháng Hai 2019
Nếu họ thay đổi theo nguyện vọng của nhân dân tức là họ tự sát. Chúng ta thấy hơn nửa thế kỷ họ loay hoay chỉnh đốn đảng mà có thành công đâu. Chúng ta có quyền biểu tình, tự do lập đảng phải, tổ chức, nói lên bất đồng chính kiến...nhưng họ đâu có cho chúng ta cái quyền đó mặc dù hiến pháp đã ghi. Bản chất của họ là như vậy, chủ trương, đường lối cơ bản vẫn là như vậy thì thay đổi kiểu gì? Chúng ta đã thấy họ thay đổi điều gì thực sự vì dân, vì nước chưa? Tất cả chỉ là hình thức, là mị lừa mà thôi.
01 Tháng Hai 2019
Vì thế với bối cảnh Việt Nam hôm nay chúng ta không thể nào đòi hỏi những gì quá tầm tay nhằm thúc đẩy quá trình cách mạng, phải làm từng bước trong đó việc khai sáng đầu óc người dân để họ nhận thấy là công dân của một quốc gia cộng sản mình đã bị đánh cướp nhiều thứ mà trong đó quyền dân chủ của công dân hoàn toàn không tồn tại. Khi đã nhận thức được cái gì đang ngăn cản đất nước và con người Việt Nam thì sau đó mới tiến đến việc thành lập đảng phái đối lập nhằm tạo nên lực lượng đối trọng cùng đảng csVN, chỉ cần những nguyên nhân đó thì người dân đã có đủ lý do để đứng lên làm cách mạng...
30 Tháng Giêng 2019
Xây dựng một lực lượng đối lập đủ mạnh là rất khó, nhất là khi những người đấu tranh cho dân chủ hầu như không có một chiến lược hay một con đường rõ ràng nào cho chính họ cũng như cho dân chúng đi theo. Họ thiếu một hệ thống tư tưởng hay triết lý để làm kim chỉ nam cho những suy nghĩ và hành động của mình. Họ cũng thiếu sự quan tâm cần thiết tới việc phát triển bản thân và hội nhóm để trở nên đủ tâm lẫn tầm cho mục tiêu dân chủ mà họ theo đuổi. Khó hơn cả việc trên là bồi đắp một nền tảng nhận thức và ý thức về dân chủ cho dân chúng. Dân chủ không đơn thuần là một thể chế mà còn là một giá trịmmm
30 Tháng Giêng 2019
Có thể khẳng đinh rằng mọi chính quyền đều không bao giờ chấp nhận đối lập. Chúng sẽ bằng mọi cách dùng bộ máy công an, quân đội để tiêu diệt lực lượng này ngay từ trong trứng nước. Chúng sẽ dùng hiến pháp do chúng thảo ra để đặt các tổ chức đối lập ngoài vòng pháp luật. Tuy nhiên không phải vì thế mà người dân buông xuôi và đổ thừa tại cái còng và khẩu súng nên mình không làm được. Nếu họ không muốn chết thì họ phải bằng mọi cách thông minh, gan dạ nhất dựa vào dân để hình thành các tổ chức đối lập trong lòng chế độ.
30 Tháng Giêng 2019
Những con người mà chính quyền vu là "bọn phản động" thực chất họ không muốn bạo động chém giết gì cả, mà chỉ muốn những người CS nhượng bộ. Và tại sao không chịu ngồi chung với người chỉ trích mình nhỉ? Loài vật nó còn biết đâu là an toàn còn con người CS sao lại không nhận ra điều đó? CS rất nặng về tâm lý sắc máu thù hằn luôn sẵn sàng chém giết ai không phải phe mình. Đó là chất CS, họ đã suy bụng ta ra bụng người nên ĐCS mới xem người đòi yêu sách một cách ôn hòa là KẺ THÙ, trông rất đáng sợ. Tôi không biết bao giờ con người CS mới nghĩ ra những gì đang diễn ra xung quanh họ là vô hại nhỉ?
28 Tháng Giêng 2019
,… qua đó các bạn có thể tìm được những người bạn có cùng quan điểm,, ý thức chính trị. Các bạn kết nhóm với nhau 3,5,7,.. người. Nhiệm vụ quan trong của mỗi thành viên của nhóm là làm sao mời được càng nhiều các bạn trẻ tham gia nhóm càng tốt. Và đây là nhiệm vụ chính và xuyên suốt. Các bạn cùng nhau tìm kiếm và chia sẻ các kiến thức về chính trị, dân chủ, kỹ năng đấu tranh, hoạt động,… Khích lệ và cổ vũ lẫn nhau, giúp nhau cùng hoàn thiện bản thân để trở thành những người hữu ích phục vụ Nhân dân và Tổ quốc.
28 Tháng Giêng 2019
Cần nói thẳng rằng, nếu đảo chính là cuộc lật đổ bọn cầm quyền độc tài, hủ lậu, cố sống cố chết đẩy dân đẩy nước vào cuộc sống nghèo đói, bất hạnh, kìm hãm sự phát triển của đất nước; thủ phạm của tình trạng tham nhũng, bất công, phản dân chủ... thì cuộc "đảo chính" đó cần được ca ngợi chứ không phải là lên án, dè bỉu. Hợp hiến cũng cần, nhưng trước hết và trên hết, đó là hợp lòng dân. Cái thứ "hiến" chỉ do một nhóm người đặt ra phục vụ cho chính nó thì chỉ đáng vứt vào sọt rác.