Thảm cảnh ở vườn rau Lộc Hưng mới chỉ là bắt đầu của một cuộc cướp bóc

16 Tháng Giêng 20194:16 CH(Xem: 679)

              Thảm cảnh ở vườn rau Lộc Hưng mới chỉ là bắt đầu của một cuộc cướp bóc

50121341_10218329810981292_6334413515570282496_n                                                                              nguồn hình Facebook





Nguyễn Tường Thụy
     RFA Blog


Kinh hoàng những ngày giáp tết


Tháng giáp Tết Nguyên đán Kỷ Hợi, chính quyền quận Tân Bình trong 2 đợt cách nhau 4 ngày đã phá tan tành khu vực vườn rau Lộc Hưng. Tính bất nhân tăng thêm khi họ không để người dân đón thêm một cái tết trong ngôi nhà của mình, mặc dù đã giáp tết. 112 ngôi nhà bị san phẳng, đẩy những người dân ở đây vào thảm cảnh màn trời chiếu đất. Thủ phạm trực tiếp là chính quyền quận Tân Bình nhưng chắc chắn chủ mưu là chính quyền Tp HCM.

Theo phản ảnh của người dân ở đây, họ bị phá nhà mà không họp dân, không có quyết định cưỡng chế, không thông báo, không hỗ trợ. Cảnh tượng đập phá, bắt người, cướp của vô cùng tàn bạo. Dân chạy tan tác, tìm được chỗ nào ở nhờ thì ở, không thì ngủ ngay trên nền nhà đã bị phá tan hoang. Cảnh đau đớn tuyệt vọng của hơn 100 hộ dân đã lay động lương tri của hàng triệu đồng bào trong và ngoài nước. Một cuộc cướp phá độc ác, tàn bạo chưa từng thấy.

Có phá nổi tất cả nhà xây không phép không?

Xin kể một chút về chuyện của tôi. Khi định xây nhà tôi có nhiều đắn đo: Xây như thế nào, bắt chước người khác cứ xây rồi lo lót sau hay xin phép? Lên hỏi Phòng Xây dựng huyện Thanh Trì (Hà Nội) để xin cấp phép, họ ngạc nhiên nhìn tôi như người ở hành tinh lạ. Họ bảo tôi cứ làm đi, đến đâu thì xử lý đến đó.

Tôi hiểu "xử lý" nghĩa là như thế nào. Là đút lót để làm ngơ khi cán bộ đến kiểm tra. Quan trọng hơn là phạt cho tồn tại. Nhưng tôi không làm được cái việc đút lót, hối lộ nên năm 2007 tôi cứ xin cấp phép. Ở xóm tôi, tôi là người đầu tiên làm nhà có giấy phép. Khâu làm hồ sơ đã rất phức tạp, bản vẽ phải thuê công ty có chức năng vẽ, người ký phải có bằng kiến trúc sư. Ngay cả cái cột chống sét của cái nhà bé tẹo cũng phải có cơ quan có chức năng thiết kế, thi công làm. Rồi phải chạy lên các cơ quan quản lý đường cao thế mời họ về kiểm tra. Nhưng khi bắt tay vào xây dựng thì kinh khủng hơn.

Đang xây thì tôi xin cấp phép bổ sung vì có qui định mới được xây thêm 1 tầng. Quá 10 ngày qui định, cán bộ Phòng Xây dựng bảo cứ làm theo qui định (quá qui định mà chưa cấp thì được phép làm). Như vậy, lỗi của Ủy ban huyện nhưng Thanh tra Xây dựng huyện lại đình chỉ thi công và phạt tôi vì họ biết tôi không kiện được Ủy ban, mà kiện Ủy ban thì chắc chắn đến giờ chưa xong. Tôi phải rút đơn khiếu nại và chịu phạt cho xong. Huyện, xã, thanh tra, điện lực họp lên họp xuống, kéo dài mấy tháng. Khi vợ tôi nộp phạt, tay chánh thanh tra xây dựng tên Lâm bảo, đã biết sợ chính quyền chưa?

Tôi bị dừng thi công và bị cắt điện 2,5 tháng, xem ra tổn thất về kinh tế gấp nhiều lần so với không xin phép và chịu "xử lý". Tôi kể tóm tắt thế để biết, việc xin phép làm nhà kinh khủng như thế nào. Tôi được một bài học quá đắt cho tội làm nhà mà lại xin cấp phép.

Bài học của tôi làm cho nhiều người càng khiếp sợ xin cấp phép nên sau đó ở khu tôi, nhà không phép vẫn tiếp tục mọc lên để “được xử lý". Xem ra làm nhà không phép suôn sẻ hơn rất nhiều. Thời kỳ ấy, tôi đọc báo, được biết có quận huyện 1 năm chỉ cấp phép xây dựng được cho 3 nhà.

Có thể khẳng định ở Hà Nội, bây giờ ra soát lại nhà không xin phép, con số này ít nhất phải trên một nửa, nếu không nói là tới 80, 90 %. 

Ban đầu, chính quyền Tp HCM nói việc phá nhà của nhân dân vườn rau Lộc Hưng là cưỡng chế do xây dựng không phép.

Vậy các tỉnh thành đập phá nổi tất cả nhà không phép không? Không nói đâu xa, cứ lên rừng phòng hộ Sóc Sơn (Hà Nội) đập tất cả những nhà không phép trước đã. Liệu chính quyền ở đất nước này có làm được không hay chỉ lăm le bắt nạt người dân vườn rau Lộc Hưng?


Bắt đầu của một cuộc cướp bóc


Ở vườn rau Lộc Hưng thì khác. Chính quyền ở đây không cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho dân, không cho dân làm nhà, buộc họ phải tự làm. Tôi đã đến vườn rau Lộc Hưng nhiều lần, đã nhiều đêm ngủ ở đấy nên có những kỷ niệm với vườn rau Lộc Hưng. Người dân ở đây chỉ dám xây nhà cấp 4, cùng lắm thì làm thêm cái gác xép chứ không ai dám xây nhà kiên cố. Dân xây lên rồi, chính quyền không cho người dân được “phạt cho tồn tại” như hàng triệu trường hợp xây nhà không phép khác ở khắp nơi trên đất nước. Điều này nằm trong mưu đồ sâu xa của chính quyền Tp HCM.

Ban đầu, họ nói phá dỡ là do xây dựng không phép chứ không phải chứ không phải cướp đất của dân. Mấy hôm sau thì cho cắm biển treo lên một cái qui hoạch. Mấy hôm sau nữa đơn phương ra một quyết định đền bù 7 triệu đồng 1 mét vuông, trong khi giá thị trường ở đây lên tới 60, 70 triệu. Nhiều ý kiến cho rằng giá thực còn cao hơn thế nữa. Không thấy chính quyền ở đây họp bàn với người dân, đặt ra việc tái định cư, hỗ trợ khó khăn, chuyển đổi nghề nghiệp. 

Thế là rõ, cái gọi là dỡ bỏ nhà xây không phép chỉ là mở đầu cho mưu đồ cướp đất vườn rau Lộc Hưng. Gọi là cướp vì đây là đất ở hợp pháp của người dân ở đây.

Chính quyền TP HCM cho đất vườn rau Lộc Hưng là đất công. Sau khi bị phá nhà, người dân ở đây đã trưng ra một số giấy tờ chứng minh ngược lại. Một công văn do Đài phát tuyến Chí Hòa làm cho thấy chủ sở hữu đất là Giáo hội truyền giáo công giáo, chứ không phải là đất của Nha Giám đốc Viễn thông như phía chính quyền Tp HCM vẫn tuyên truyền.

Nội dung công văn của Đài phát tuyến Chí Hòa ra một số điều kiện cho dân khi sử dụng đất ở đây tương tự như việc đường dây điện cao thế bây giờ kéo qua đất ở của dân, dân muốn làm nhà thì phải đảm bảo cách đường dây một bán kính nhất định, tùy theo điện áp đường dây bao nhiêu, dây bọc hay dây trần, chứ không có nghĩa là các công ty điện lực là chủ đất.

Linh mục Huỳnh Công Minh, Tổng Đại diện của Đức Hồng Y Tổng Giám Mục Giáo phận Sài Gòn, với tư cách chủ đất khẳng định với các cơ quan có thẩm quyền vào năm 2007 rằng, đất này Giáo hội Công giáo cấp cho bà con từ năm 1954 và bà con sử dụng ổn định và liên tục cho đến hôm nay. Tuy nhiên, việc chứng minh còn có nhiều bằng chứng khác nhưng bài viết không đi sâu vào vấn đề này, chỉ khẳng định rằng, căn cứ vào lịch sử sử dụng đất vườn rau Lộc Hưng và Luật đất đai thì đất ở đây là đất ở hợp pháp của bà con.

Nhiều luật sư cũng đã lên tiếng về tính hợp pháp về đất ở của bà con vườn rau Lộc Hưng. Có điều là dù chứng minh kiểu gì thì khu vườn rau Lộc Hưng vẫn cứ bị cướp. Cũng giống như luật sư chứng minh thân chủ vô tội, hội đồng xét xử không bác bỏ được nhưng tù nhân lương tâm vẫn cứ bị kết án.

Vườn rau Lộc Hưng là nơi ở của bà con công giáo miền Bắc di cư năm 1954, mà dân di cư 54 được coi là đối tượng chống cộng quyết liệt nhất. Ở đây lại có nhiều người hoạt động dân chủ, có cả dãy nhà cho 20 thương phế binh Việt Nam Cộng hòa đơn thân ở, do Nhà thờ Kỳ Đồng xây dựng. Thảm cảnh xảy ra ở vườn rau Lộc Hưng có thể còn có căn nguyên từ đấy.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Hai 2019
Nếu như quí vị tin rằng có những ngôi sao xấu như La Hầu, Kế Đô, Thái Bạch cứ 9 năm trở lại một lần để chiếu trên quí vị và có thể đem lại những điều không may mắn cho quí vị trong năm đó. Thì quí vị cũng nên tin rằng và chắc chắn rằng ngôi sao vàng năm cánh trên nền lá cờ đỏ đã và đang chiếu hàng ngày hàng giờ trên mỗi người, mỗi gia đình và cả đất nước, dân tộc Việt Nam. Và nó mang đến nỗi bất hạnh cho cả dân tộc.
06 Tháng Hai 2019
Nếu họ thay đổi theo nguyện vọng của nhân dân tức là họ tự sát. Chúng ta thấy hơn nửa thế kỷ họ loay hoay chỉnh đốn đảng mà có thành công đâu. Chúng ta có quyền biểu tình, tự do lập đảng phải, tổ chức, nói lên bất đồng chính kiến...nhưng họ đâu có cho chúng ta cái quyền đó mặc dù hiến pháp đã ghi. Bản chất của họ là như vậy, chủ trương, đường lối cơ bản vẫn là như vậy thì thay đổi kiểu gì? Chúng ta đã thấy họ thay đổi điều gì thực sự vì dân, vì nước chưa? Tất cả chỉ là hình thức, là mị lừa mà thôi.
01 Tháng Hai 2019
Vì thế với bối cảnh Việt Nam hôm nay chúng ta không thể nào đòi hỏi những gì quá tầm tay nhằm thúc đẩy quá trình cách mạng, phải làm từng bước trong đó việc khai sáng đầu óc người dân để họ nhận thấy là công dân của một quốc gia cộng sản mình đã bị đánh cướp nhiều thứ mà trong đó quyền dân chủ của công dân hoàn toàn không tồn tại. Khi đã nhận thức được cái gì đang ngăn cản đất nước và con người Việt Nam thì sau đó mới tiến đến việc thành lập đảng phái đối lập nhằm tạo nên lực lượng đối trọng cùng đảng csVN, chỉ cần những nguyên nhân đó thì người dân đã có đủ lý do để đứng lên làm cách mạng...
30 Tháng Giêng 2019
Xây dựng một lực lượng đối lập đủ mạnh là rất khó, nhất là khi những người đấu tranh cho dân chủ hầu như không có một chiến lược hay một con đường rõ ràng nào cho chính họ cũng như cho dân chúng đi theo. Họ thiếu một hệ thống tư tưởng hay triết lý để làm kim chỉ nam cho những suy nghĩ và hành động của mình. Họ cũng thiếu sự quan tâm cần thiết tới việc phát triển bản thân và hội nhóm để trở nên đủ tâm lẫn tầm cho mục tiêu dân chủ mà họ theo đuổi. Khó hơn cả việc trên là bồi đắp một nền tảng nhận thức và ý thức về dân chủ cho dân chúng. Dân chủ không đơn thuần là một thể chế mà còn là một giá trịmmm
30 Tháng Giêng 2019
Có thể khẳng đinh rằng mọi chính quyền đều không bao giờ chấp nhận đối lập. Chúng sẽ bằng mọi cách dùng bộ máy công an, quân đội để tiêu diệt lực lượng này ngay từ trong trứng nước. Chúng sẽ dùng hiến pháp do chúng thảo ra để đặt các tổ chức đối lập ngoài vòng pháp luật. Tuy nhiên không phải vì thế mà người dân buông xuôi và đổ thừa tại cái còng và khẩu súng nên mình không làm được. Nếu họ không muốn chết thì họ phải bằng mọi cách thông minh, gan dạ nhất dựa vào dân để hình thành các tổ chức đối lập trong lòng chế độ.
30 Tháng Giêng 2019
Những con người mà chính quyền vu là "bọn phản động" thực chất họ không muốn bạo động chém giết gì cả, mà chỉ muốn những người CS nhượng bộ. Và tại sao không chịu ngồi chung với người chỉ trích mình nhỉ? Loài vật nó còn biết đâu là an toàn còn con người CS sao lại không nhận ra điều đó? CS rất nặng về tâm lý sắc máu thù hằn luôn sẵn sàng chém giết ai không phải phe mình. Đó là chất CS, họ đã suy bụng ta ra bụng người nên ĐCS mới xem người đòi yêu sách một cách ôn hòa là KẺ THÙ, trông rất đáng sợ. Tôi không biết bao giờ con người CS mới nghĩ ra những gì đang diễn ra xung quanh họ là vô hại nhỉ?
28 Tháng Giêng 2019
,… qua đó các bạn có thể tìm được những người bạn có cùng quan điểm,, ý thức chính trị. Các bạn kết nhóm với nhau 3,5,7,.. người. Nhiệm vụ quan trong của mỗi thành viên của nhóm là làm sao mời được càng nhiều các bạn trẻ tham gia nhóm càng tốt. Và đây là nhiệm vụ chính và xuyên suốt. Các bạn cùng nhau tìm kiếm và chia sẻ các kiến thức về chính trị, dân chủ, kỹ năng đấu tranh, hoạt động,… Khích lệ và cổ vũ lẫn nhau, giúp nhau cùng hoàn thiện bản thân để trở thành những người hữu ích phục vụ Nhân dân và Tổ quốc.
28 Tháng Giêng 2019
Cần nói thẳng rằng, nếu đảo chính là cuộc lật đổ bọn cầm quyền độc tài, hủ lậu, cố sống cố chết đẩy dân đẩy nước vào cuộc sống nghèo đói, bất hạnh, kìm hãm sự phát triển của đất nước; thủ phạm của tình trạng tham nhũng, bất công, phản dân chủ... thì cuộc "đảo chính" đó cần được ca ngợi chứ không phải là lên án, dè bỉu. Hợp hiến cũng cần, nhưng trước hết và trên hết, đó là hợp lòng dân. Cái thứ "hiến" chỉ do một nhóm người đặt ra phục vụ cho chính nó thì chỉ đáng vứt vào sọt rác.
27 Tháng Giêng 2019
Quý vị có thể nhìn thấy, Việt Nam thật sự đang đối mặt khó khăn hơn bất cứ quốc gia cộng sản nào, thế nhưng có thể nói tinh thần đấu tranh của người Việt Nam lại kém cỏi nhất. Bởi vì tầng lớp đáy tầng chiếm hơn 70% dân số nhưng kiến thức chính trị của họ rất thấp, bởi vì nghèo nàn làm họ phải bươn chải kiếm sống, lại thêm sự nhồi nhét đường lối của CS làm cho họ thờ ơ tìm hiểu về chính trị. Tầng lớp trung lưu trí thức chiếm tỷ lệ ít hơn (khoảng 20%) có tư tưởng tìm hiểu chính trị nhưng họ cũng chưa dứt khoát bày tỏ quan điểm của họ. Còn lại là đảng viên đảng CS...
26 Tháng Giêng 2019
Biết rằng chủ nghĩa cộng sản rồi sẽ phải bị đào thải, và đây đang là giai đoạn cuối, nhưng khi nhìn các nước trong khối Liên Xô cũ, đã vươn lên giàu mạnh sau gần 30 năm thoát cộng, lại buồn cho đất Việt. Nô cộng An Nam sẽ là thành trì cuối cùng của chủ nghĩa cộng sản! Câu chuyện của dân Venezuela, đối với dân An Nam xã nghĩa đó là chuyện của thiên hạ, với chúng nước còn mất không quan trọng, cái mong đợi ngay bây giờ là được một hai bàn thắng bóng đá. Tên phó thủ tướng xuống đường cầm cờ Phúc Kiến, cổ vũ đám con cháu bác tụt quần chạy rông...