Thảm cảnh ở vườn rau Lộc Hưng mới chỉ là bắt đầu của một cuộc cướp bóc

16 Tháng Giêng 20194:16 CH(Xem: 757)

              Thảm cảnh ở vườn rau Lộc Hưng mới chỉ là bắt đầu của một cuộc cướp bóc

50121341_10218329810981292_6334413515570282496_n                                                                              nguồn hình Facebook





Nguyễn Tường Thụy
     RFA Blog


Kinh hoàng những ngày giáp tết


Tháng giáp Tết Nguyên đán Kỷ Hợi, chính quyền quận Tân Bình trong 2 đợt cách nhau 4 ngày đã phá tan tành khu vực vườn rau Lộc Hưng. Tính bất nhân tăng thêm khi họ không để người dân đón thêm một cái tết trong ngôi nhà của mình, mặc dù đã giáp tết. 112 ngôi nhà bị san phẳng, đẩy những người dân ở đây vào thảm cảnh màn trời chiếu đất. Thủ phạm trực tiếp là chính quyền quận Tân Bình nhưng chắc chắn chủ mưu là chính quyền Tp HCM.

Theo phản ảnh của người dân ở đây, họ bị phá nhà mà không họp dân, không có quyết định cưỡng chế, không thông báo, không hỗ trợ. Cảnh tượng đập phá, bắt người, cướp của vô cùng tàn bạo. Dân chạy tan tác, tìm được chỗ nào ở nhờ thì ở, không thì ngủ ngay trên nền nhà đã bị phá tan hoang. Cảnh đau đớn tuyệt vọng của hơn 100 hộ dân đã lay động lương tri của hàng triệu đồng bào trong và ngoài nước. Một cuộc cướp phá độc ác, tàn bạo chưa từng thấy.

Có phá nổi tất cả nhà xây không phép không?

Xin kể một chút về chuyện của tôi. Khi định xây nhà tôi có nhiều đắn đo: Xây như thế nào, bắt chước người khác cứ xây rồi lo lót sau hay xin phép? Lên hỏi Phòng Xây dựng huyện Thanh Trì (Hà Nội) để xin cấp phép, họ ngạc nhiên nhìn tôi như người ở hành tinh lạ. Họ bảo tôi cứ làm đi, đến đâu thì xử lý đến đó.

Tôi hiểu "xử lý" nghĩa là như thế nào. Là đút lót để làm ngơ khi cán bộ đến kiểm tra. Quan trọng hơn là phạt cho tồn tại. Nhưng tôi không làm được cái việc đút lót, hối lộ nên năm 2007 tôi cứ xin cấp phép. Ở xóm tôi, tôi là người đầu tiên làm nhà có giấy phép. Khâu làm hồ sơ đã rất phức tạp, bản vẽ phải thuê công ty có chức năng vẽ, người ký phải có bằng kiến trúc sư. Ngay cả cái cột chống sét của cái nhà bé tẹo cũng phải có cơ quan có chức năng thiết kế, thi công làm. Rồi phải chạy lên các cơ quan quản lý đường cao thế mời họ về kiểm tra. Nhưng khi bắt tay vào xây dựng thì kinh khủng hơn.

Đang xây thì tôi xin cấp phép bổ sung vì có qui định mới được xây thêm 1 tầng. Quá 10 ngày qui định, cán bộ Phòng Xây dựng bảo cứ làm theo qui định (quá qui định mà chưa cấp thì được phép làm). Như vậy, lỗi của Ủy ban huyện nhưng Thanh tra Xây dựng huyện lại đình chỉ thi công và phạt tôi vì họ biết tôi không kiện được Ủy ban, mà kiện Ủy ban thì chắc chắn đến giờ chưa xong. Tôi phải rút đơn khiếu nại và chịu phạt cho xong. Huyện, xã, thanh tra, điện lực họp lên họp xuống, kéo dài mấy tháng. Khi vợ tôi nộp phạt, tay chánh thanh tra xây dựng tên Lâm bảo, đã biết sợ chính quyền chưa?

Tôi bị dừng thi công và bị cắt điện 2,5 tháng, xem ra tổn thất về kinh tế gấp nhiều lần so với không xin phép và chịu "xử lý". Tôi kể tóm tắt thế để biết, việc xin phép làm nhà kinh khủng như thế nào. Tôi được một bài học quá đắt cho tội làm nhà mà lại xin cấp phép.

Bài học của tôi làm cho nhiều người càng khiếp sợ xin cấp phép nên sau đó ở khu tôi, nhà không phép vẫn tiếp tục mọc lên để “được xử lý". Xem ra làm nhà không phép suôn sẻ hơn rất nhiều. Thời kỳ ấy, tôi đọc báo, được biết có quận huyện 1 năm chỉ cấp phép xây dựng được cho 3 nhà.

Có thể khẳng định ở Hà Nội, bây giờ ra soát lại nhà không xin phép, con số này ít nhất phải trên một nửa, nếu không nói là tới 80, 90 %. 

Ban đầu, chính quyền Tp HCM nói việc phá nhà của nhân dân vườn rau Lộc Hưng là cưỡng chế do xây dựng không phép.

Vậy các tỉnh thành đập phá nổi tất cả nhà không phép không? Không nói đâu xa, cứ lên rừng phòng hộ Sóc Sơn (Hà Nội) đập tất cả những nhà không phép trước đã. Liệu chính quyền ở đất nước này có làm được không hay chỉ lăm le bắt nạt người dân vườn rau Lộc Hưng?


Bắt đầu của một cuộc cướp bóc


Ở vườn rau Lộc Hưng thì khác. Chính quyền ở đây không cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho dân, không cho dân làm nhà, buộc họ phải tự làm. Tôi đã đến vườn rau Lộc Hưng nhiều lần, đã nhiều đêm ngủ ở đấy nên có những kỷ niệm với vườn rau Lộc Hưng. Người dân ở đây chỉ dám xây nhà cấp 4, cùng lắm thì làm thêm cái gác xép chứ không ai dám xây nhà kiên cố. Dân xây lên rồi, chính quyền không cho người dân được “phạt cho tồn tại” như hàng triệu trường hợp xây nhà không phép khác ở khắp nơi trên đất nước. Điều này nằm trong mưu đồ sâu xa của chính quyền Tp HCM.

Ban đầu, họ nói phá dỡ là do xây dựng không phép chứ không phải chứ không phải cướp đất của dân. Mấy hôm sau thì cho cắm biển treo lên một cái qui hoạch. Mấy hôm sau nữa đơn phương ra một quyết định đền bù 7 triệu đồng 1 mét vuông, trong khi giá thị trường ở đây lên tới 60, 70 triệu. Nhiều ý kiến cho rằng giá thực còn cao hơn thế nữa. Không thấy chính quyền ở đây họp bàn với người dân, đặt ra việc tái định cư, hỗ trợ khó khăn, chuyển đổi nghề nghiệp. 

Thế là rõ, cái gọi là dỡ bỏ nhà xây không phép chỉ là mở đầu cho mưu đồ cướp đất vườn rau Lộc Hưng. Gọi là cướp vì đây là đất ở hợp pháp của người dân ở đây.

Chính quyền TP HCM cho đất vườn rau Lộc Hưng là đất công. Sau khi bị phá nhà, người dân ở đây đã trưng ra một số giấy tờ chứng minh ngược lại. Một công văn do Đài phát tuyến Chí Hòa làm cho thấy chủ sở hữu đất là Giáo hội truyền giáo công giáo, chứ không phải là đất của Nha Giám đốc Viễn thông như phía chính quyền Tp HCM vẫn tuyên truyền.

Nội dung công văn của Đài phát tuyến Chí Hòa ra một số điều kiện cho dân khi sử dụng đất ở đây tương tự như việc đường dây điện cao thế bây giờ kéo qua đất ở của dân, dân muốn làm nhà thì phải đảm bảo cách đường dây một bán kính nhất định, tùy theo điện áp đường dây bao nhiêu, dây bọc hay dây trần, chứ không có nghĩa là các công ty điện lực là chủ đất.

Linh mục Huỳnh Công Minh, Tổng Đại diện của Đức Hồng Y Tổng Giám Mục Giáo phận Sài Gòn, với tư cách chủ đất khẳng định với các cơ quan có thẩm quyền vào năm 2007 rằng, đất này Giáo hội Công giáo cấp cho bà con từ năm 1954 và bà con sử dụng ổn định và liên tục cho đến hôm nay. Tuy nhiên, việc chứng minh còn có nhiều bằng chứng khác nhưng bài viết không đi sâu vào vấn đề này, chỉ khẳng định rằng, căn cứ vào lịch sử sử dụng đất vườn rau Lộc Hưng và Luật đất đai thì đất ở đây là đất ở hợp pháp của bà con.

Nhiều luật sư cũng đã lên tiếng về tính hợp pháp về đất ở của bà con vườn rau Lộc Hưng. Có điều là dù chứng minh kiểu gì thì khu vườn rau Lộc Hưng vẫn cứ bị cướp. Cũng giống như luật sư chứng minh thân chủ vô tội, hội đồng xét xử không bác bỏ được nhưng tù nhân lương tâm vẫn cứ bị kết án.

Vườn rau Lộc Hưng là nơi ở của bà con công giáo miền Bắc di cư năm 1954, mà dân di cư 54 được coi là đối tượng chống cộng quyết liệt nhất. Ở đây lại có nhiều người hoạt động dân chủ, có cả dãy nhà cho 20 thương phế binh Việt Nam Cộng hòa đơn thân ở, do Nhà thờ Kỳ Đồng xây dựng. Thảm cảnh xảy ra ở vườn rau Lộc Hưng có thể còn có căn nguyên từ đấy.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Tư 2019
Tôi đã đi đến gần cuối của đời người, tôi đã tiếp xúc đủ hạng người và tự rút ra một kinh nghiệm cho chính bản thân mình: “I disregard whoever speak a lot and don’t do after”, tôi xem thường và khi dễ những loại người nói nhiều mà sau đó lại không làm, lời nói và việc làm luôn trái ngược với nhau, đối với tôi loại người đó không đáng tin, không phí thì giờ để nói chuyện bởi vì: “Theirs value are not worth a penny”, giá trị của họ đối với tôi không đáng 1 xu.
14 Tháng Tư 2019
Cách Mạng bắt buộc vẫn phải đến nhưng nó không có sự hướng dẫn như các cuộc cách mạng của thế giới loài người như tranh đấu cho dân chủ, tự do, xóa bỏ chế độ phong kiến mà nó sẽ bắt đầu bằng những bất cập, bức xúc của người dân trong nước, nó đến từ lòng yêu nước của người dân với hai chữ Việt Nam thiêng liêng cao quý trong tim, nó sẽ hội tụ toàn dân xuống đường lên tiếng truất phế đảng csVN một khi thời cơ đã chín mùi không kể tôn giáo, đảng phái nào.
14 Tháng Tư 2019
Cho nên nghe họ nói ông Trọng “khỏe có chi mô” thì cũng như không có thông tin gì về sức khỏe của ổng cả. Người ta nói rằng, nguồn tin thân cận cho biết “sức khỏe của ngài ổn”. OK thì nghe nói ổn, nhưng thật sự có ổn không là chuyện khác. Nói cho cùng “Sức khỏe ổn” thì cũng đồng nghĩa với câu “Tao khỏe có chi mô” thôi mà. Nhưng có một điều làm tôi đây băn khoăn là, bệnh xuất huyết não nhẹ sao lại huy động tực thăng xuống Kiên Giang chở gấp về Chợ Rẫy? Chả lẽ bệnh viện Đa Khoa Kiên Giang chữa không được bệnh đó sao? Khà khà, khó hiểu quá!
14 Tháng Tư 2019
Đến bây giờ mà họ vẫn còn ca ngợi một chế độ độc tài đã bị Mỹ đảo chính thì hỏi tại sao 44 năm trước dân miền Nam không thần tượng một tên lãnh tụ giả? Nghĩa là trong đầu người Việt không có chỗ cho lý trí, họ chẳng hiểu gì về độc tài và dân chủ. Chẳng hiểu là đất nước tốt đep cần phải có đối lập để kiểm soát quyền lực chứ đừng nghe lời của chính trị gia. Bởi thế dân Bắc tôn sùng Hồ Chí Minh, Nam sùng bái nhà Ngô... Và ai cũng có trong đầu mình một chủ nghĩa yêu nước theo cách chọn nhà độc tài của mình.
13 Tháng Tư 2019
Điều đó đã có người cho là luật an ninh mạng, của nhà nước An Nam cộng đã thành công, nhưng theo mỗ tôi thì không là vậy, đơn giản chỉ là cái hèn, cái sợ, đã chiếm lấy hết phần xác lẫn phần hồn đâm ra rúm ró trước kẻ ác. Cái xấu đã không dám đấu tranh, thì nói gì đến chuyện đối đầu với thầy trò Hán phỉ, đang là kẻ mua đứa bán nước Nam… Cứu lấy đất nước chỉ trông vào sức mạnh của người dân, nay tình hình này đành thở dài, và buông lấy hai tiếng: Mạt vận!
13 Tháng Tư 2019
Nói như thế để bạn đọc trẻ có thể có thêm kiến thức đâu là hình khiêu dâm, đâu là hình nghệ thuật, tuy nhiên không phải vì thế mà chúng tôi tán thành việc lên án các bạn trẻ chụp ảnh nude tại Đà Lạt mà trái lại chúng tôi cổ súy cho quyền tự do con người của người dân Việt Nam, cũng có thể trong bức ảnh khiêu dâm trên nhà nhiếp ảnh muốn làm nghệ thuật nhưng tay nghề còn non chưa tới, nhưng biết đâu sau này họ sẽ là những nhà nhiếp ảnh tài ba và cô người mẫu kia sau này ai biết là cô sẽ nổi tiếng?
13 Tháng Tư 2019
Đáng ra báo chí và các trang tin điện tử phải ngay lập tức đưa dẫn các quy định pháp luật về việc đăng tải, phát tán bí mật đời tư lên mạng xã hội là bị nghiêm cấm và cảnh báo rằng hành vi đó là tội phạm, thì báo chí lại đánh vào thông tin rằng cô này, anh kia đã bị lộ những hình ảnh hay đoạn phim ân ái riêng tư thuộc về riêng họ. Trong khi những thông tin thiết thực khác thì họ thinh lặng và không có nổi lấy một dòng tin nào về nó.
12 Tháng Tư 2019
Lá phiếu nào cũng có sự lợi và hại của nó. Bầu cho người thành toàn, có tâm trí dành cho đất nước thì lá phiếu ấy hữu dụng, ngược lại bầu cho một kẻ độc tài thì lá phiếu ấy trở nên có hại cho tiến trình dân chủ. Tuy nhiên nếu không có những lá phiếu có hại ấy thì xã hội có đáng nhận hai chữ dân chủ làm mục tiêu chung hay không? Dân chủ luôn luôn cần sự cọ sát, đôi khi rất đau đớn. Thiếu đau đớn, hy sinh, tranh luận thậm chí chửi mắng nhau không thể có một nền dân chủ thực sự, có chăng chỉ là dân chủ phải đạo, dân chủ trung thành hay dân chủ định hướng, những cái mà dân tộc Việt Nam thừa mứa từ hơn 70 năm qua.
10 Tháng Tư 2019
Chuyện những ông lãnh đạo đầu óc rỗng tuếch nhưng muốn lưu danh hậu thế bằng những tác phẩm đồ sộ nên thuê người khác chấp bút đã được nhà văn Trần Đĩnh nói hết sự thật trong tác phẩm Đèn Cù của ông rồi. Ai đọc tác phẩm Đèn Cù thì biết ngay, nó lột tả chuyện thâm cung của mấy ông CS “kiệt xuất” một cách trần trụi. Nhà văn Trần Đĩnh cho biết, chính ông đã viết hồi ký cho Hồ Chí Minh, Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm… Như vậy là các vị ấy không có khả năng viết, nhưng rồi chỉ định kẻ khác viết cho mình để vơ rằng, đó là của mình. Mục đích là lưu lại cho hậu thế, muốn hậu thế tung hô những giá trị mà mình vốn không hề có.
10 Tháng Tư 2019
Trong tất cả các dấu hiệu trên, dấu hiệu quan trọng nhất vẫn là " Không xóa bỏ chế độ CS" . Cuội dù có láo lường cỡ nào cũng vẫn ngụy biện cho vấn đề này vì sợ bị bắt. Nếu đấu tranh dân chủ thật thì không ngần ngại bày tỏ quan điểm để lôi kéo toàn dân xuống đường tạo nên những cuộc đấu tranh thay đổi tận gốc như 30 nước trên thế giới đã làm. Thế nhưng cuội thường viện lý do là không thể để CS bắt bớ, đàn áp để ngụy biện. Nhưng cuội sẽ vấp phải một phản biện quan trọng là: nếu không bị bắt có thoát khỏi cái chết của sự diệt chủng sắp đến không? Giữa bị bắt và cái chết cái nào đáng sợ hơn.