Vong nô!

13 Tháng Giêng 201910:59 CH(Xem: 199)

                                                  Vong nô!            

49781242_2185656348156693_7754821159555694592_n


Tư Bến Nghé



Những tấm hình dùng để minh họa bài viết đôi khi nó là hình cờ máu hay hình Hồ, xin các bạn độc giả thân mến xin đừng quá dị ứng mà có lời tiếng, nói vậy vì đó là điều vẫn thường xảy ra với một số bạn đọc nóng tính. Còn phải dùng những tấm hình này đây là sự vạn bất đắc dĩ, ngoài nó ra không còn tấm hình nào minh họa được rõ nghĩa hơn nó, nói về dị ứng thì với Tư Bến Nghé tui, từ bằng đến nhiều lần hơn quý vị, đơn giản giòng họ đã ba đời là nạn nhân của lũ An Nam cộng, bản thân Tư tui hơn chục năm trong các trại lao cải đất Việt Bắc.
Phúc 2Phúc 249781242_2185656348156693_7754821159555694592_n
                                                            Và đây là hình ảnh cờ đỏ Phúc Kiến

 

Cờ đỏ sao vàng của cộng sản Bắc Việt (1945), và xanh đỏ sao vàng của cộng sản Nam Việt (1960), đều là của Phúc Kiến 1933-1934 (nguồn Wikipedia), tại nước Việt cờ đỏ sao vàng lần đầu xuất hiện là ngày 02/09/1945, còn đảng nói đã xuất hiện từ Khởi nghĩa Nam Kỳ (23/11/1940) ai muốn tin cộng sản nói thì tùy, riêng cờ xanh đỏ dùng cho cái gọi là nhà nước Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam, vì chỉ là công cụ của csBV, khi chiếm xong miền Nam rồi là bỏ. Hồ một nhân viên của Cộng sản Quốc tế Đệ tam, và đảng An Nam cộng chi bộ của đảng Tầu cộng, không thể nói không biết xuất xứ của hai lá cờ này, khi đem xài cho nước Việt thời cộng sản. Riêng chuyện tác giả của hai lá cờ này, xin cho được miễn bàn, mặc dù nay trên Wikipedia vẫn đang tranh cãi!

Tranh cãi về tác giả là vô ích, vì trước khi đem về xài ở Việt Nam nó đã là của Phúc Kiến (1933-1934), nghĩa là tính đến 02/09/1945 tức là đã hơn mười một năm, điều đó quá rõ để hiểu tác giả hai lá cờ chắc chắn phải là một người Tầu nào đó của tỉnh Phúc Kiến. Còn có cần tranh luận, thấy ra chỉ cần đặt câu hỏi, đảng An Nam cộng mà đứng đầu là Hồ, đem ra xài cho nước Viêt thời cộng sản là có ý đồ gì (?), không là vô lý khi có người cho rằng Hồ muốn nước Việt trở thành chư hầu của cộng sản Tàu, mà nay thực tế đã chứng minh điều đó. Xin nhớ Hồ là thiếu tá Hồ Quang, sĩ quan của Mao trạch Đông ở Diên An 1938, Bát lộ quân Quế Lâm!

Xin được thêm một ít chi tiết, về lá cờ nửa đỏ nửa xanh sao vàng tại miền Nam, nó cũng là của Phúc Kiến, đây là lá cờ mà ngày nào lính csBV đi B, được motolova tải theo đường QL.7 qua ngã Đô Lương, Nghệ An vào đường Trường Sơn. Là chính quy csBV, nhưng khi xâm nhập qua khỏi vỹ tuyến 17, thì họ trở thành lính của cộng quân miền Nam, đánh dưới lá cờ xanh đỏ sao vàng này, lá cờ che dấu nhân thân lính csBV tại miền Nam, cho đến khi tàn cuộc chiến 1975. Vì vậy miền Nam tràn ngập lá cờ đánh lận con đen này, trong ngày ba mươi tháng Tư là vậy!

Những Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, rồi Liên Minh Dân Chủ, đến Chính Phủ Lâm Thời Cộng Hoà Miền Nam, tất cả đều là con bù nhìn, là công cụ của csBV, để bịp dư luận trong lẫn ngoài nước, sự thực không có nhân dân miền Nam nào nổi dậy hết. Tháng Tư cướp được miền Nam, hết xôi rồi việc, thì cái gọi là nhà nước Cộng Hoà Miền Nam VN, cùng cái lá cờ nửa xanh nửa đỏ, như cái vỏ chanh vắt sạch, mà bị liệng vô thùng rác vào ngày 02/07/1976.

Đọc tới đây chắc chắn sẽ có bạn buông câu, đây là chuyên xưa rồi ông Tư ơi! Xin thưa đúng vậy, nhưng nhìn đi đảng dạy lũ trẻ đó là biểu trưng nước Việt. Lá cờ đỏ sao vàng, gốc gác nhân thân Hồ, và cả mật nghị Thành Đô, là những điều gây thắc mắc lớn: Lý do gì khai sinh cho một nước lại đi dùng lá cờ đã của người khác, mà không có được một biểu tượng riêng cho mình? Người và vật đều là đồ chôm, đồ dỏm, Nguyễn Sinh Coong tiếm danh Nguyễn Ái Quốc, cái tên chung của nhóm cụ Phan Châu Trinh bên Pháp, và Hồ Chí Minh là ai, khi ăn cắp tên gọi của cụ Hồ Học Lãm (Wikipedia).

Tháng 12/2018 có giải đá banh AFF, đội nước xã nghĩa đoạt được cúp, đám trẻ được cho xuống đường, hàng chục vạn đã biểu tình ăn mừng gọi là đi ‘bão’ với cờ Phúc Kiến, đâu khó để thấy nhà nước, dùng niềm ham thích bóng đá để ru ngủ đám trẻ, ngoài cầm cờ truồng chạy, lõa thể quấn cờ vào người, chúng còn cờ bạc cá độ, đua xe… Cờ đỏ Phúc Kiến rợp trời để ăn mừng thắng giải banh quảng cáo bia (Tiger Cup), quảng cáo xe (Suzuki Cup), nhìn cảnh náo loạn đó mà nhớ câu thơ của thi sĩ Vũ Hoàng Chương: Tiếng thở dài vang tận đáy sông sâu, Màu đỏ oan cừu hành hung phố chợ.

Lịch sử cộng sản là lịch sử bịp, rồi đây khi đất Việt sáp nhập vào đất Tầu, dân Việt chính thức là tộc Kinh một trong 56 sắc dân Trung Quốc, tấm ảnh như vầy sẽ được cho là: Dân tộc Kinh (VN), hân hoan trở về cùng đất mẹ TQ. Như tấm ảnh dân Hà Nội biểu tình ngày 17/08/1945 ủng hộ Chính Phủ Trần Trọng Kim, nay được dạy cho trẻ là dân thủ đô mít ting ủng hộ Việt Minh… Tầu cộng hay Việt cộng đều là cộng sản, xin hãy nghe người cộng sản nói về cộng sản: Cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá (Mikhail Gorbachev - Tổng bí thư đảng CS Liên Xô).

Chuyện kỳ này, không trách lũ trẻ sinh sau đẻ muộn, không biết những gian dối về bác của chúng, về lá cờ, do được dạy những điều xảo trá, để rồi tự hào sảng về ‘thánh bác’ về ‘đảng quang vinh’, và ‘cờ in máu chiến thắng mang hồn nước’… Nếu có hỏi chúng cờ mang hồn nước nào, khi đó là cờ của Phúc Kiến lúc nhập cuộc trường chinh cùng đội quân của Mao năm 1934… hỏi chúng khoe bác biết 29 thứ tiếng, nhưng sao lại viết trật bậy tiếng Việt… hỏi bác sao không mặc quốc phục Việt, mà vận đồ đại cán Tầu cộng… hỏi đảng quang vinh sao giết người Viêt đến người cuối cùng để đánh đây là đánh cho Trung Quốc Liên Sô? Chắc chắn chúng sẽ ngọng, nên có phải nói đây là nói với lũ ‘vong nô Ba Đình’, đang bán nước như Hồ.

Thiên đàng của bác bị ruồng bỏ do tham nhũng, do thất bại về kinh tế, mà phải đối diện với làn sóng người dân bỏ nước ra đi, cả trăm ngàn người mỗi năm, kẻ giàu ôm của cướp được mà ra đi đã đành, người nghèo cũng đã lìa xứ tha phương cầu thực. Mọi người tìm cách ra đi, vụ mới nhất là vụ hơn trăm người du lịch Đài Loan đã bỏ trốn, chỉ ở lại một khi không thể đi được, đành phải chịu sống thua con vật cùng mọi thứ độc hại, từ giáo dục, xã hội, môi trường. Nhất là thức ăn độc hại china, ung thư hiện là bệnh lý  tỷ lệ tử vong cao nhất, cũng lại là con số hơn trăm ngàn người chết mỗi năm… Tóm lại đất nước Việt cùng con người đang tàn rụi!

Trong bối cảnh đó, một thực tế đang báo động cho sự mất nước vào tay giặc phương Bắc, dân Tầu cộng đã tràn ngập khắp nước Việt, tất cả các cửa ngõ biên giới Việt Trung đã mở tung, đồng tiền Yuan (nhân dân tệ) đang tự do lưu hành từ Bắc xuống Nam. Nhiều thành phố đã xem như không còn của nước Việt, từ Vân Đồn, Móng Cái, Hạ Long, Đà Nẵng, Nha Trang, người Tầu thật sự đã làm chủ, và thành Hồ cũng sẽ trong nay mai, chỉ 9 tháng đầu năm 2018 người mua Trung Quốc, chiếm 47% đứng đầu người nước ngoài, mua bất động sản tại thành Hồ.

Những vấn nạn, đất nước người dân xã nghĩa hôm nay đang gánh chịu, nó phơi trần ra đó ai cũng nhìn thấy, chẳng lẽ lũ Ba Đình đui sao hổng thấy? Xin thưa chúng thấy chớ, nhưng chúng là thế hệ thứ hai thứ ba, những thái tử đảng, những công nương đít đỏ, ngày trước ông cha chúng theo bác cũng chỉ để có được ngày hôm nay. Đảng là cướp, chúng cũng là cướp, trong vài chục năm từ bần nông chúng đã thành tư bản đỏ, còn nước sẽ mất, dân Việt phải nô lệ cho Tầu cộng, là cái chúng dư biết nên đã dọn sẵn chỗ ở nước ngoài, một khi đất Việt xảy chuyện đổi chủ.

Chuyện đời có lắm cái éo le, cá trong lờ khóc mờ con mắt, cá ngoài lờ ngúc ngoắc chun vô, cá trong lờ là người Tây Tạng, cá ngoài lờ là đám Hán nô Ba Đình. Năm 1950, lúc bác đem xương máu dân Việt phất cờ Phúc Kiến, cho tướng Tầu cộng Trần Canh đánh Pháp ở Đông Khê (Chiến dịch Lê Hồng Phong I) giữ an toàn phía Nam cho nước Tầu cộng vừa ra đời (1949), và cũng để Mao rảnh tay chiếm Tây Tạng. Từ đó đến nay gần bảy chục năm, người Tây Tạng tranh đấu không ngừng, hàng trăm người đã tự thiêu để đòi độc lập tự chủ, những gì xảy ra cho dân tộc Tạng hôm nay, sẽ đến với người Việt ngày mai, hỏi trẻ Việt có thấy được điều đó, hay nghe theo đảng điên cuồng tự hào vì thắng một trận banh ao làng.

Tây Tạng một nước độc lập có chủ quyền có lãnh thổ cùng lịch sử lâu dài, bảy mươi năm trước đã bị Mao xâm chiếm, chính phủ Tây Tạng phải lưu vong sang Ấn Độ, còn người dân Tây Tạng đang bị diệt chủng, bị cô lập với thế giới bên ngoài, muốn đến với người Tây Tạng phải cần có sự cho phép của Tầu cộng. Nhưng nay viễn ảnh tươi sáng đã bắt đầu ló dạng với dân tộc Tạng, đạo luật mở cửa cho Tây Tạng giao lưu với thế giới, đã được Tổng thống Donald Trump nhanh chóng ký, sau khi đã được hai viện Mỹ thông qua.

Hoa Kỳ (TT Trump) đang bủa vây Tầu cộng đủ các mặt kinh tế, chính trị, quân sự… Qua vụ Đạo luật Tây Tạng, những ai lạc quan có thể thấy diễn biến sẽ tương tự (hiệu ứng domino), sau Tây Tạng là các dân tộc Mãn, Mông, Hồi (Duy Ngô Nhĩ) cũng nổi dậy đòi độc lập tự chủ. Không nói ra nhưng gần như thế giới đều cùng quan điểm, cần phải áp chế Tầu cộng để bớt gây tai họa, và đem đến một thế giới trật tự.

Các đặc khu hợp tác kinh tế Tầu cộng đã không cần che đậy cái chủ trương bành trướng di dân và Hán hóa ra toàn thế giới, riêng tại đất Việt được lũ Ba Đình tiếp tay, mà như đã nói thực tế nhiều thành phố lớn nay đã lọt vào tay Tầu cộng làm chủ. Chúng đi theo ước mơ của Hồ khi dùng lá cờ Phúc Kiến cho nước Việt thời cộng sản, Hồ nói: TQ là một nước to lấy mặt trời làm tiêu biểu, VN là một nước nhỏ lại có quan hệ mật thiết với TQ đã mấy ngàn năm, cho nên lấy ngôi sao làm tiêu biểu (sic).

Trên mạng qua vụ Hoa Kỳ ra luật Tây Tạng, có người hy vọng đảng thổ phỉ Ba Đình lấy đó làm gương thoát Trung… Sao quá ngây thơ, cái vong nô học được từ bác đã ăn vô máu, bác lẫn cháu chỉ mơ được làm ngôi sao thứ sáu trên lá cờ Tầu cộng, thì làm gì có chuyện hy vọng đây là cơ hội, để cái đám vong nô này thoát Trung. Còn khuya!
49781242_2185656348156693_7754821159555694592_n

                                      Các bạn nghĩ gì về tấm ảnh minh họa này?

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Giêng 2019
Chỉ khi nào quânđội nhận thức được những nhiệm vụ của mình, tiến hành và thỏa mãn được nguyện vọng của người dân thì mới xứng đáng với tên gọi: “Quân Đội Nhân Dân Việt Nam”, còn nếu vẫn chỉ là một lũ âm binh im lặng nhìn bọn ăn tàn phá hại giày xéo non sông thì quân đội đó chỉ xứng đáng với tên gọi: “Quân Đội của Đảng cộng sản Việt Nam”. Hoàn toàn không có nhân dân trong đó khi các bạn đã đồng lõa cùng một thế lực hắc ám để đâm vào lòng Mẹ Việt Nam, phản bội Tổ Quốc!
12 Tháng Giêng 2019
Vì rằng, cứ qua mỗi lần đại hội sàng lọc và lựa chọn đường lối kiến quốc thì, những tinh hoa của dân tộc đều bị đảng sàng cho văng ra ngoài từ dần dần cho đến hết, để bây giờ trong đảng toàn là những kẻ cặn bã đáng khinh của xã hội và đặc biệt, kẻ càng có chức có quyền cao bao nhiêu thì lại càng tham và càng ngu bấy nhiêu, tức là thứ căn bã, điển hình bốc mùi nhất trong đống cặn bã đó. Nguyễn Phú Trọng, đương nhiệm vua Việt Nam bây giờ, là hình ảnh tinh hoa điển hình của sự dồn tụ cặn bã qua 12 lần sàng, tuyển chọn đó...
07 Tháng Giêng 2019
“Các giá trị dân chủ là quý giá và là sinh đạo mà người Đài Loan trân trọng, chúng tôi kêu gọi Trung Quốc hãy dũng cảm bước tới nền dân chủ”, bà Thái nói. Tuy nhiên dân Việt lại chẳng hiểu gì về cái giá của dân chủ đáng để chết để đổi lấy mà VNCH giành được bằng bản hiến pháp 1967. Thành ra bây giờ họ phải đi ở đợ và làm thuê cho người Đài Loan.
07 Tháng Giêng 2019
Vậy xin nhắn với mọi người khát vọng Dân chủ, chống Tàu. Làm gì thì làm nhanh đi, nếu không đừng làm gì nữa cả mà chờ chết. Cái chết này là cái chết chung của cả 96 triệu nạn nhân khác, đâu có mỗi mình mà lo. Nếu làm xin nhanh tay tìm kiếm bạn bè, họp nhóm mà làm. Đừng làm việc quá to tát mà không làm nổi, hãy bắt tay vào một việc nhỏ nhất thôi. Việc mà mình và mọi người có khả năng làm, rồi từ nhỏ mà nó lớn lên dần.
04 Tháng Giêng 2019
1) Tư tưởng HCM cọng sản tàn ác, độc tài: “Cải cách ruộng đất 1954-1956”. 2) Đạo đức HCM dâm ô bẩn thỉu: Công du Indonesia 1959, hôn bừa gái trẻ, báo chí lên án. 3) Phong cách HCM thiếu tự trọng, đáng khinh, là kẻ độc nhất trên cõi đời cầm giấy đọc, trả lời báo chí xin phỏng vấn! Tư tưởng ấy, đạo đức ấy, phong cách ấy buộc toàn dân học tập ư?
02 Tháng Giêng 2019
Người cộng sản nguyện suốt đời đấu tranh cho nhân dân, chết vì lý tưởng của mình, thế mà nay lại sợ các tin tiêu cực. Mà các tin ấy có thoát khỏi sự điều hành quản lý của những người cộng sản hôm nay đâu, vì nó không thể từ trên trời rơi xuống và nhân dân cũng không nằm ngoài sự lãnh đạo của nhà cầm quyền. Người cộng sản không sợ gì cả, không hề nao núng dù thù trong giặc ngoài, chiến tranh khốc liệt, đói kém, ngu dốt vây quanh, vậy mà giờ lại e ngại chi hiện thực cuộc sống phơi bày trước mắt?
30 Tháng Mười Hai 2018
Mai Chí Thọ từng đe dọa rằng, trong chế độ cộng sản, hãy quên đi đừng nghĩ đến điều kháng cự: Hồ chí Minh có thể là một kẻ độc ác, Nixon có thể là một người vĩ đại, người Mỹ có thể đã có chính nghĩa, chúng tôi có thể không có chính nghĩa. Nhưng chúng tôi đã thắng và người Mỹ đã bị đánh bại, bởi vì chúng tôi đã thuyết phục được người dân rằng Hồ chí Minh là một người vĩ đại, rằng Nixon là một kẻ giết người, và người Mỹ là những kẻ xâm lược. Yếu tố then chốt, là phải kiểm soát người dân và quan điểm của họ.
29 Tháng Mười Hai 2018
Khi còn tranh cử tổng thống, Trump đã chỉ trích gay gắt LHQ và nói về sự yếu kém của tổ chức này: Hãy tập trung nhiều hơn vào con người, và ít hơn vào bộ máy quan liêu. Không riêng Trump mà hầu hết mọi người đều thấy, Tàu cộng đã mặc tình thao túng LHQ, trong khi tổ chức Human Rights Watch tháng 10//2017 đã công bố một cáo trạng dài 96 trang, tố giác Tàu cộng chi phối cơ chế nhân quyền của LHQ, nhằm che đậy mọi vi phạm nhân quyền, cùng chống lại mọi chỉ trích tình trạng nhân quyền ngày càng tồi tệ của nó.
27 Tháng Mười Hai 2018
Nhưng, người ta sẽ không thấy lạ, khi hiểu rằng đoạn đường từ Pháp Vân đi Cầu Giẽ được đầu tư bằng ngân sách, tức là tiền dân, lại được quan chức Giao thông cho phép tập đoàn sân sau của bồ nhí rồi là vợ trẻ Nông Đức Mạnh, rải thêm lớp nhựa chuyển thành BOT thu tiền dân. Và ngay sau khi nhận được cái Dự án này, thì vợ của Nông Đức Mạnh đã bán sang tay ngay cho một tập đoàn khác lấy hàng ngàn tỷ cứu cơ đồ của mình đang sụp đổ, rồi lại nghiễm nhiên thành “đại gia”.
26 Tháng Mười Hai 2018
Không có gì ngạc nhiên với việc người ta “buôn chổi đót để xây biệt phủ”, việc một người làm quan cả họ làm quan, việc bác sĩ chỉ lên lịch mổ khi đã được ‘bồi dưỡng’, việc thầy giáo tấn công tình dục học sinh hay cô giáo dùng thuốc lắc, vào nhà nghỉ, tát tai học trò hay việc học trò đấm đánh giáo viên. Suy cho cùng khi giá trị đạo đức ngủ quên hoặc bị đánh cắp thì người ta chẳng cần nghĩ gì đến việc đang sống hay sống để chết. Một xã hội lao dốc hay một xã hội thiêu thân hay một xã hội tỉnh thức…?