Mậu Thân 1968 và Lộc Hưng Mậu Tuất 2018!

10 Tháng Giêng 20193:36 CH(Xem: 926)

Mậu Thân 1968 và Lộc Hưng Mậu Tuất 2018!

chinhluanhue1968 2



VietTuSaiGon



50 năm sau cái Tết kinh hoàng Mậu Thân 1968, một cái Tết mà khi người người, nhà nhà ở Nam vĩ tuyến 17 đang chuẩn bị đón Tết, đang cúng Giao Thừa, đang ăn cơm họp mặt cuối năm – đầu năm, đang khui rượu Tết, đang chúc tụng… Đang trải lòng mình với đất trời và tình người, thì súng nổ, máu chảy, nhà sập, xơ xác, tan nát, đau khổ, chết chùm… Mọi cái chết kinh hoàng nhất diễn ra ở các thành phố Nam vĩ tuyến 17, trong đó, nặng nề và thảm khốc nhất là Sài Gòn và Huế. Sau 50 năm “im tiếng súng”, hai miền thống nhất, mọi sự oán thù tưởng như đã phôi phai. Nhưng không! Người dân Việt Nam vẫn chưa bình yên!

Vì sao tôi nói người dân Việt Nam vẫn chưa được sống bình yên? Vì suốt 50 năm qua, người Cộng sản có thể thay đổi nhiều thứ, nhưng có một thứ (trong nhiều thứ mang đặc trưng Cộng sản) vẫn chưa thay đổi, đó là bất chấp và máu lạnh. Vì sao?

Vì nhắc lại Tết Mậu Thân 1968, người ta không khỏi rùng mình khi nhớ rằng trước Tết đã có hiệp định ngừng chiến giữa hai bên để bà con ăn Tết. Và theo qui ước chiến tranh thì người ta (thế giới tiến bộ) không bao giờ nổ súng trong những giờ phút thiêng liêng, ví dụ như ngày Tết cổ truyền chẳng hạn! Ở đây, người Cộng sản đã nhắm vào ngày giờ phút thiêng liêng, ngay cái giây phút mà người người đang hướng thượng, hướng về nguồn cội, tổ tông và quên đi mọi tị hiềm, quên đi mọi thù hận, mọi sự đều được gác sang một bên để dành cho bữa cơm đoàn viên cuối năm – đầu năm. Và điều này đã trở thành triết lý của dân tộc “trời đánh cũng tránh bữa ăn”.

Nhưng người Cộng sản đã bất chấp điều này, họ nhắm ngày vào bữa cơm thiêng liêng nhất để nổ súng, khai hỏa cuộc chiến. Chắc chắn rằng sau lần khai hỏa của họ, sẽ có những cái chết bên mâm cơm, những cái chết miệng còn búng cơm, những cái chết dang dở bên bữa cơm đoàn viên… Và còn nhiều cái chết khác rùng rợn, đau đớn hơn ngay trong giờ phút thiêng liêng của dân tộc!

Sau 50 năm, tính bất chấp của người Cộng sản vẫn chưa có gì thay đổi, thậm chí có chiều hướng man rợ hơn trước, bất chấp và máu lạnh hơn trước. Bởi lẽ, 50 năm trước, dù sao thế giới tiến bộ vẫn còn xa lạ với dân tộc này, 50 năm trước, phương tiện truyền thông của “đế quốc Mỹ” vẫn có khuynh hướng đứng về phía người Cộng sản bởi dân tộc Mỹ không muốn lún sâu vào cuộc chiến Việt Nam, bởi có quá nhiều con em Mỹ Quốc bỏ mạng một cách vô lý trên dải đất hình chữ S này và bởi người Mỹ không còn muốn nhìn thấy súng đạn của Mỹ tiếp tục trút xuống bất cứ nơi nào. Chính vì vậy mà truyền thông Mỹ vẫn có chút gì đó “bao che” cho tội ác của người Cộng sản.

Còn bây giờ, khi truyền thông tiến bộ đang xoáy mũi dùi vào nhà độc tài Cộng sản, khi công luận thế giới đã quá ngán ngẫm trước những hành xử của kẻ độc tài và đặc biệt, khi mà thế giới tiến bộ đang xếp người Cộng sản vào hạng bét của thang nhân quyền, tiến bộ, dân chủ… Thì họ vẫn bất chấp. Ngay dịp Tết cận kề, ngay lúc hàng trăm ngôi nhà, thậm chí hàng ngàn thân phận con dân Việt đang chuẩn bị đón Tết bằng cách ki cóp từng đồng để dọn rửa mảng tường, để mua sắm thêm bình sơn mà sơn quét bàn thờ gia tiên, sơn quét căn nhà đón Tết… Nhìn chung, mọi thứ năng lượng dành dụm, ki cóp của cả một năm vất vả đều dành cho dịp Tết (thế người ta mới nói rằng Tết là dịp để căn tính người Việt thể hiện rõ nét nhất) thì đùng một cái, chính quyền tới đập nhà, hất mọi thứ ra đường!

Ở đây tôi không muốn bàn tới chuyện đúng – sai của người dân trong việc họ xây nhà trên vườn rau (có thể các nhà dân xây trên đất vườn là không đúng luật nhà đất hiện hành: Đất xây trên diện tích vườn, ruộng, chưa đăng ký hoặc chuyển loại hình sang đất xây dựng thì bị xem là trái phép cho dù đất đó có bao nhiêu đời) mà vấn đề là tính nhân bản, nhân văn của một chế độ, một chính quyền.

Bởi suy cho cùng, chính quyền cũng từ nhân dân mà ra và thiên chức cuối cùng của chính quyền là bảo vệ và phục vụ nhân dân (đúng với lý thuyết của nhà cầm quyền Cộng sản bấy lâu nay!). Nhưng thử hỏi, quan tâm, chăm sóc hay giám sát nhân dân kiểu gì mà nhà người ta xây cả trăm căn mới biết? Và khi nhân dân tạm an cư lạc nghiệp thì ngay trong cái dịp thiêng liêng nhất, đó là cuối năm, Tết cổ truyền, chính quyền lại mang cả hệ thống công an, cảnh sát, xe ủi, cơ giới, giang hồ và các thành phần khác tới đập phá nhà dân, xua dân ra đường trong giá lạnh, không có nơi ăn Tết, không có chỗ ngủ, thậm chí trong đó trẻ con có thể không có giường để ngủ, chúng sẽ đón một cái Tết bơ vơ, lạc lỏng, ngạc nhiên và hoảng loạn đến tột độ trước câu chuyện của người lớn.

Sự ngạc nhiên chẳng kém ông bà của chúng cách đây 50 năm, lúc đó họ là những đứa trẻ, cũng đã ngạc nhiên và hoảng loạn trước tiếng súng, trước cái chết, trước nhà cửa sập đổ. Nhưng dẫu sao thì những đứa trẻ thời chiến tranh cũng đỡ tổn thương hơn bởi tình hình chung lúc đó là chiến tranh, mọi đứa trẻ đều mơ hồ nhận thấy sự nguy hiểm chung của thế giới chung quanh. Ở đây, khi mọi đứa trẻ đều được ăn Tết, được ở nhà cửa mới trang hoàng, được xúng xính áo quần Tết, ăn món ngon… Thì có những đứa trẻ bước ra từ Lộc Hưng hoang địa, nỗi đau của cha mẹ chúng và sự hoảng loạn của chúng càng trở nên khủng khiếp hơn trước một cái Tết chỉ có lẻ loi và không nhà!

Sau 50 năm, có một Mậu Thân khác vừa càn quét qua vườn rau Lộc Hưng, và có những mùa xuân khác cũng na ná mùa xuân Mậu Thân 1968 khi tiếng súng đã im nhưng lòng người vẫn nhuốm màu khói lửa và tình người vẫn như một trận chiến. Một trận chiến mà ở đó, nhân dân đã thay thế kẻ thù!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Giêng 2020
Không ai vui trước nhũng thiên tai như vậy. Ngày xưa, các vị minh quân đều phải tự vấn và cải sữa về đức hạnh, đạo trị dân của mình trước các hiện tượng này. Phải chăng đây là lời cảnh báo của thượng đế hay nói theo thuyết duy vật của cộng sản là của thiên nhiên, trước tội ác trời không dung, đất không tha, trước những lời dối trá huênh hoang của Nguyễn Phú Trọng. Mây đen, mưa đá, giá rét của tạo hóa đang thật sự trùm lên mặt trời đỏ Ba Đình.
22 Tháng Giêng 2020
Dù đã trải qua gần nửa thế kỷ kể từ ngày Bắc Nam thống nhất, nền Tư Pháp VN vẫn còn phôi thai, thiếu tính minh bạch. Tư duy của nhà cầm quyền và nhân dân về tính công bằng, bình dẳng còn hạn chế. Tinh thần tôn trọng nhân quyền , dân quyền và thượng tôn luật phạp chưa phổ quát. Nhà cầm quyền còn hàm hỗn giữa vi phạm dân sự và hình sự . Họ thường giải quyết những tranh chấp giữa nhà nước và nhân dân theo phương cách trấn áp, độc đoán và độc tôn. Nếu cứ tiếp tục hành xử theo chiều hướng này, sẽ còn nhiều vụ ĐT xẩy ra trong tương lai taị VN.
21 Tháng Giêng 2020
Ngày 20/01/2020 trên dòng twitter bà Ellie Chowns viết rằng “Ngày mai Ủy Ban Thương Mại của Nghị Viện Âu Châu sẽ bỏ phiếu cho Hiệp Định Tự Do Thương Mại Việt Nam – EU. Hôm nay tôi đã nhận cái này tại văn phòng: chai champagne từ Đại sứ quán Việt Nam. Nó thật trắng trợn và hoàn toàn không phù hợp. Tôi sẽ trả lại cho họ và giải thích rằng việc thả tù nhân chính trị mới làm thay đổi đổi quyết định của tôi chứ không phải món quà này”. Với dòng Tweet này, có thể nói đây là một cái tát thẳng vào mặt đại sứ quán Việt Nam ở Bruxelles và tất nhiên đó là một cái tát vào mặt ĐCS Việt Nam.
20 Tháng Giêng 2020
Khi còn sống, người dân Đồng Tâm nói chung và ông Lê Đình Kình nói riêng sẽ gọi tôi là “Thằng Phản Động”, bọn có tư tưởng thù địch với nhà nước mà ông và mọi người tin theo, nhưng bây giờ thì tôi có thể nghĩ rằng: Họ đang suy nghĩ lại…Vì thế tôi không muốn nói nhiều về Đồng Tâm, về những bạo hành, tra tấn, đàn áp và khủng bố, tôi đón chờ những điều đó với một sự thản nhiên bởi vì đó là cái kết quả mà họ đáng được nhận từ một chế độ thực dân mình và thực luôn đảng.
20 Tháng Giêng 2020
Những ngày giáp tết, chính quyền CS cũng dựng nên bức tranh “hòa hợp hòa giải dân tộc” để mị dân. Họ đã chọn ra những việt kiều thân cộng để vẽ nên bức tranh dối trá ấy. Nếu hòa hợp được thì trước hết hãy hòa hợp với đồng bào mình ở Đồng Tâm, Thủ Thiêm, Văn Giang, Dương Nội, Vườn Rau Lộc Hưng đi. Tay thì ăn cướp mà miệng thì nói hòa hợp hòa giải chắc chắn đó là vở kịch hòa hợp hòa giải giả tạo.
19 Tháng Giêng 2020
Đừng nói đây chỉ là tội ác của tên du đảng đầu đường xó chợ Nguyễn Đức Chung (con rơi của Lê Đức Anh). Bởi vì chính Nguyễn Phú Trọng đã ký quyết định truy tặng 3 tên CA Huân Chương Chiến Công Hạng I (Vì đã dũng cảm chết khi giết dân mình). Còn Nguyễn Xuân F... tên thủ tướng Ba Xạo thì vinh danh ầm ỉ.
19 Tháng Giêng 2020
Cái nhà nước cùng cái đảng khốn nạn này, vẫn cứ tồn tại và không bao giờ biết xót thương cho người dân, ngay cả đồng chí mà không đồng bọn cũng đã chết bởi tay chúng, nên đừng bao giờ cúi đầu làm trò vuốt nịnh chúng. Đồng Tâm không phải là sự kiện độc nhất hay mới mẻ gì, hơn nửa thế kỷ nay, từ Nam chí Bắc dân oan cùng khắp không nơi nào không có, nay chúng đã ngửa bài rồi, còn gì mà không đứng lên lôi đầu chúng xuống, chứ sống chi không bằng chết vậy?
17 Tháng Giêng 2020
* Nghe ông cựu nhà báo Võ Văn Tạo này tuyên truyền thấy ngứa đít quá (xin lỗi bạn đọc nha), MK, quân cs không những lùa dân đi trước đỡ đạn họ còn bắn vào dân thường không phải bằng cây súng AK mà là đại bác 130 li tạo nên Đại Lộ Kinh Hoàng, họ đập đầu dân thường hơn 5.000 người tại Huế năm Mậu Thân 1968, nay có vụ ông cán bộ già bị chúng nó giết vì tội: "đồng bọn nhưng không chịu đồng lõa" mà nhân cơ hội đó đánh bóng cho mình, cho quân cs vô thần thì thật là thúi như C...!
15 Tháng Giêng 2020
Nhìn vào tấm hình trong ảnh, anh Nguyễn Văn Tuyển nạn nhận trong vụ Đồng Tâm đã bị đánh chảy máu mắt, điều đó cho thấy sự dã man và ác độc đối với bọn Công an như thế nào rồi . Chúng đánh người, mồm luôn nói những lời răn đe rằng, chúng tao sẽ đánh mày để bắt mày phải nhận tội, cho dù không có tội cũng phải nhận, nếu không nhận thì chỉ có con đường chết mà thôi. Còn hình ảnh của ông Lê Đình Công với một gương mặt thâm tím, làn da đen xám, cá nhân tôi cho rằng ông Lê Đình Công đã bị công an dùng dùi cui, roi điện đánh vào miệng, hàm răng và mặt...
14 Tháng Giêng 2020
Nhưng cái đáng nói, cái đáng nhìn, đáng bàn chính là người Việt đã và đang tiếp tay cho giặc bán chính quê hương của mình, khi chúng đã tràn vào số đông, lập làng, xây xóm, lấy vợ, đẻ con với những thằng Chệt xí xa xí xồ và chỉ biết đến mẫu quốc tức là Việt Nam đã mất, công dân Việt phải về định cư ở những nơi hẻo lánh, phải bỏ xứ ra đi, trên đất Việt chỉ còn có bọn dân da vàng mắt hí, xí xa xí xồ, và với cái thỏa thuận hèn mạt giải giao tội phạm TQ về cố quốc thì chắc chắn rằng ngày cái tên nước Việt Nam không còn trên bản đồ thế giới sẽ đến rất gần!