Nếu cái cột điện biết đi...

03 Tháng Giêng 20194:00 CH(Xem: 365)

Nếu cái cột điện biết đi...

maxresdefault



Mạnh Kim

Những con số tổng kết tình hình kinh tế Việt Nam đầy hí hửng rất tương phản với một con số tổng kết khác: “Năm 2018, Bộ Tư pháp đã tham mưu, trình Chủ tịch nước giải quyết 4.472 hồ sơ về quốc tịch, gồm 4.418 hồ sơ xin thôi, 45 hồ sơ xin nhập, 9 hồ sơ xin trở lại quốc tịch Việt Nam...” (Dân Trí 31-12-2018). Nó cũng tương phản với một thực tế xảy ra sờ sờ: rất nhiều người Việt Nam vẫn đang tìm cách thoát khỏi đất nước.

Không như giai đoạn sau 1975 kéo dài đến tận đầu thập niên 1990, khi những người chạy trốn cộng sản lén lút thu vén tiền bạc, vàng vòng để vượt biên, những chuyến “vượt biên” ngày nay công khai và rất rầm rộ. Ly hương chưa bao giờ là câu chuyện vui. Rời bỏ quê hương và gia đình không bao giờ là một chọn lựa dễ dàng. Thế nhưng người ta vẫn đi, nhất quyết phải đi, bằng mọi giá phải đi, khó cách mấy cũng đi, “chết” cũng đi, nuốt nước mắt mà đi!

Thử search nhanh trên mạng về dịch vụ visa Hoa Kỳ, visa Úc, visa Canada…, sẽ thấy vô số quảng cáo “cam đoan bảo đảm đậu”. Một công ty dịch vụ visa thậm chí “treo” slogan: “Đi Mỹ không suy nghĩ!”. Làm thế nào không thể không suy nghĩ khi quyết định phải đi, một quyết định làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời, một quyết định có thể biến mình từ một người có của ăn của để thành một người tay trắng lạc lõng nơi xứ người. Tuy nhiên, vô số người vẫn chấp nhận lấy số phận đặt cược cho ván bài lớn nhất đời người: bằng mọi giá phải đi, sẵn sàng đón chờ tất cả may rủi để đi. Có người thậm chí nói, đi đâu cũng được, nước nào cũng được, miễn thoát khỏi Việt Nam! Nghe đau không?

Những câu chuyện “làm thế nào để đi” đang được chia sẻ công khai hàng ngày. Dịch vụ du học mọc như nấm. Dịch vụ ngân hàng “hỗ trợ vốn” du học quảng cáo nhan nhản. Các chương trình EB1, EB3, EB5 giờ được nhiều người thuộc nằm lòng. Đó là những tấm vé vượt biên hợp pháp. Những tấm vé thay đổi số phận. Những “lá phiếu cử tri” minh chứng cho sự thất bại “toàn tập” của một chế độ. Những bằng chứng rõ ràng và cụ thể cho thấy chính sách cai trị của chế độ có kết quả ê hề và thảm hại như thế nào.

Có quá nhiều lý do để đi. Có người nói họ đi (hoặc muốn đi) vì đất nước không còn thuộc về dân tộc nữa. Có người nói thẳng rằng “Việt Nam bán nước cho Tàu rồi, ở lại làm gì!”. Có người nói, họ đi vì ngày càng “căm thù chế độ cộng sản”. Dù cảm tính hay không thì đó vẫn là những lý do có thực. Tuy nhiên, lý do lớn nhất và phổ biến nhất vẫn là vì tương lai con cái. Chẳng ai muốn con cái họ lớn lên trong môi trường giáo dục-y tế tồi tệ như vậy. Chẳng ai muốn tương lai con mình u ám và đen tối như số phận quốc gia. Không ai muốn để con mình trôi trên chiếc tàu vô vọng và vô định. Chẳng ai muốn con cái phải gánh chịu những hậu quả mà chính những kẻ có trách nhiệm trực tiếp và lớn nhất cũng đang phủi tay tháo chạy.

Một người bạn nói với tôi rằng, tôi có thể mua mọi thứ ở Việt Nam, tôi có thể sắm gần như bất kỳ chiếc xe nào, tôi có thể tậu gần như bất kỳ căn nhà nào, tôi có thể ăn bất kỳ nhà hàng sang trọng nào… nhưng có những thứ mà tôi không bao giờ có thể mua: tôi không thể mua được môi trường trong sạch, tôi không mua được ngôi trường có những giáo viên tử tế, tôi không mua được bệnh viện nơi tôi và con tôi không phải nằm vật vờ ở hành lang, tôi không mua được những con đường không bao giờ chứng kiến cảnh ngập lụt, tôi không mua được hệ thống công quyền tận tụy vì dân; và trên hết, tôi không thể mua được sự tự do – tự do cho cá nhân cũng như tự do cho tương lai con cái tôi.

“Chúc mừng bạn và gia đình đã lấy được visa định cư Hoa Kỳ!” – không có lời chúc nào nghe mỉa mai hơn vậy. Vì sao mà sau hơn bốn thập niên người ta vẫn mừng khi rời bỏ quê hương lên đường tha phương? Vì sao mà gần nửa thế kỷ trôi qua người ta vẫn phải “vượt biên” tỵ nạn cộng sản và “tỵ nạn” những hậu quả mà cộng sản gây ra? Vì sao mà sau những tuyên bố khẳng định chế độ đạt được hết thành tựu này đến thành công khác mà “cán bộ” cộng sản và đảng viên cộng sản vẫn bằng mọi giá đưa con cái họ ra nước ngoài?

“Chúc mừng bạn đã thoát được khỏi Việt Nam!” – không có lời chúc nào buồn và đau hơn. Một cách chính xác, lời chúc này không dành để nâng ly cho sự rời bỏ đất nước. Nó dành cho sự thoát được khỏi chế độ cai trị trên đất nước đó. Lời chúc đó là một cáo trạng cho chế độ. Chẳng ai vui (trừ “cán bộ” cộng sản) khi rời bỏ quê hương. Chẳng ai thoải mái khi bỏ hết tài sản lẫn thân nhân mà gạt nước mắt ra đi. Sự chọn lựa của họ quá khắc nghiệt: hoặc là một quê hương đang bị chế độ cộng sản tàn phá tan nát, hoặc là xứ lạ quê người nơi họ có thể dùng những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời để gieo những mầm hạt hy vọng cho tương lai con em mình.

Khi tôi viết những dòng này, ngoài kia, trước cổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ hoặc lãnh sự quán nào đó, hàng đoàn người dài dằng dặc vẫn đang xếp hàng chờ phỏng vấn visa. Trời nắng chang chang hoặc mưa mịt mù, họ vẫn kiên nhẫn. Họ nắm chặt sấp hồ sơ trong tay. Họ đang cố nắm chặt số phận mình. Con đường phía trước dù “mờ mịt” như thế nào thì ít nhất nó cũng dẫn đến một lối thoát cho tương lai con em họ…

nguồn: https://www.danluan.org/tin-tuc/20190102/neu-cai-cot-dien-biet-di

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Giêng 2020
Không ai vui trước nhũng thiên tai như vậy. Ngày xưa, các vị minh quân đều phải tự vấn và cải sữa về đức hạnh, đạo trị dân của mình trước các hiện tượng này. Phải chăng đây là lời cảnh báo của thượng đế hay nói theo thuyết duy vật của cộng sản là của thiên nhiên, trước tội ác trời không dung, đất không tha, trước những lời dối trá huênh hoang của Nguyễn Phú Trọng. Mây đen, mưa đá, giá rét của tạo hóa đang thật sự trùm lên mặt trời đỏ Ba Đình.
22 Tháng Giêng 2020
Dù đã trải qua gần nửa thế kỷ kể từ ngày Bắc Nam thống nhất, nền Tư Pháp VN vẫn còn phôi thai, thiếu tính minh bạch. Tư duy của nhà cầm quyền và nhân dân về tính công bằng, bình dẳng còn hạn chế. Tinh thần tôn trọng nhân quyền , dân quyền và thượng tôn luật phạp chưa phổ quát. Nhà cầm quyền còn hàm hỗn giữa vi phạm dân sự và hình sự . Họ thường giải quyết những tranh chấp giữa nhà nước và nhân dân theo phương cách trấn áp, độc đoán và độc tôn. Nếu cứ tiếp tục hành xử theo chiều hướng này, sẽ còn nhiều vụ ĐT xẩy ra trong tương lai taị VN.
21 Tháng Giêng 2020
Ngày 20/01/2020 trên dòng twitter bà Ellie Chowns viết rằng “Ngày mai Ủy Ban Thương Mại của Nghị Viện Âu Châu sẽ bỏ phiếu cho Hiệp Định Tự Do Thương Mại Việt Nam – EU. Hôm nay tôi đã nhận cái này tại văn phòng: chai champagne từ Đại sứ quán Việt Nam. Nó thật trắng trợn và hoàn toàn không phù hợp. Tôi sẽ trả lại cho họ và giải thích rằng việc thả tù nhân chính trị mới làm thay đổi đổi quyết định của tôi chứ không phải món quà này”. Với dòng Tweet này, có thể nói đây là một cái tát thẳng vào mặt đại sứ quán Việt Nam ở Bruxelles và tất nhiên đó là một cái tát vào mặt ĐCS Việt Nam.
20 Tháng Giêng 2020
Khi còn sống, người dân Đồng Tâm nói chung và ông Lê Đình Kình nói riêng sẽ gọi tôi là “Thằng Phản Động”, bọn có tư tưởng thù địch với nhà nước mà ông và mọi người tin theo, nhưng bây giờ thì tôi có thể nghĩ rằng: Họ đang suy nghĩ lại…Vì thế tôi không muốn nói nhiều về Đồng Tâm, về những bạo hành, tra tấn, đàn áp và khủng bố, tôi đón chờ những điều đó với một sự thản nhiên bởi vì đó là cái kết quả mà họ đáng được nhận từ một chế độ thực dân mình và thực luôn đảng.
20 Tháng Giêng 2020
Những ngày giáp tết, chính quyền CS cũng dựng nên bức tranh “hòa hợp hòa giải dân tộc” để mị dân. Họ đã chọn ra những việt kiều thân cộng để vẽ nên bức tranh dối trá ấy. Nếu hòa hợp được thì trước hết hãy hòa hợp với đồng bào mình ở Đồng Tâm, Thủ Thiêm, Văn Giang, Dương Nội, Vườn Rau Lộc Hưng đi. Tay thì ăn cướp mà miệng thì nói hòa hợp hòa giải chắc chắn đó là vở kịch hòa hợp hòa giải giả tạo.
19 Tháng Giêng 2020
Đừng nói đây chỉ là tội ác của tên du đảng đầu đường xó chợ Nguyễn Đức Chung (con rơi của Lê Đức Anh). Bởi vì chính Nguyễn Phú Trọng đã ký quyết định truy tặng 3 tên CA Huân Chương Chiến Công Hạng I (Vì đã dũng cảm chết khi giết dân mình). Còn Nguyễn Xuân F... tên thủ tướng Ba Xạo thì vinh danh ầm ỉ.
19 Tháng Giêng 2020
Cái nhà nước cùng cái đảng khốn nạn này, vẫn cứ tồn tại và không bao giờ biết xót thương cho người dân, ngay cả đồng chí mà không đồng bọn cũng đã chết bởi tay chúng, nên đừng bao giờ cúi đầu làm trò vuốt nịnh chúng. Đồng Tâm không phải là sự kiện độc nhất hay mới mẻ gì, hơn nửa thế kỷ nay, từ Nam chí Bắc dân oan cùng khắp không nơi nào không có, nay chúng đã ngửa bài rồi, còn gì mà không đứng lên lôi đầu chúng xuống, chứ sống chi không bằng chết vậy?
17 Tháng Giêng 2020
* Nghe ông cựu nhà báo Võ Văn Tạo này tuyên truyền thấy ngứa đít quá (xin lỗi bạn đọc nha), MK, quân cs không những lùa dân đi trước đỡ đạn họ còn bắn vào dân thường không phải bằng cây súng AK mà là đại bác 130 li tạo nên Đại Lộ Kinh Hoàng, họ đập đầu dân thường hơn 5.000 người tại Huế năm Mậu Thân 1968, nay có vụ ông cán bộ già bị chúng nó giết vì tội: "đồng bọn nhưng không chịu đồng lõa" mà nhân cơ hội đó đánh bóng cho mình, cho quân cs vô thần thì thật là thúi như C...!
15 Tháng Giêng 2020
Nhìn vào tấm hình trong ảnh, anh Nguyễn Văn Tuyển nạn nhận trong vụ Đồng Tâm đã bị đánh chảy máu mắt, điều đó cho thấy sự dã man và ác độc đối với bọn Công an như thế nào rồi . Chúng đánh người, mồm luôn nói những lời răn đe rằng, chúng tao sẽ đánh mày để bắt mày phải nhận tội, cho dù không có tội cũng phải nhận, nếu không nhận thì chỉ có con đường chết mà thôi. Còn hình ảnh của ông Lê Đình Công với một gương mặt thâm tím, làn da đen xám, cá nhân tôi cho rằng ông Lê Đình Công đã bị công an dùng dùi cui, roi điện đánh vào miệng, hàm răng và mặt...
14 Tháng Giêng 2020
Nhưng cái đáng nói, cái đáng nhìn, đáng bàn chính là người Việt đã và đang tiếp tay cho giặc bán chính quê hương của mình, khi chúng đã tràn vào số đông, lập làng, xây xóm, lấy vợ, đẻ con với những thằng Chệt xí xa xí xồ và chỉ biết đến mẫu quốc tức là Việt Nam đã mất, công dân Việt phải về định cư ở những nơi hẻo lánh, phải bỏ xứ ra đi, trên đất Việt chỉ còn có bọn dân da vàng mắt hí, xí xa xí xồ, và với cái thỏa thuận hèn mạt giải giao tội phạm TQ về cố quốc thì chắc chắn rằng ngày cái tên nước Việt Nam không còn trên bản đồ thế giới sẽ đến rất gần!