Vấn đề của mọi vấn đề

27 Tháng Mười Hai 20188:55 CH(Xem: 850)

VẤN ĐỀ CỦA MỌI VẤN ĐỀ


49107956_126403095048903_5679217989732270080_n



FB. Luân Lê



Venezuela, với hàng triệu dân phải khăn gói rời bỏ quê hương một cách ồ ạt sau khi chính quyền độc tài nước này đẩy đất nước giàu có và xinh đẹp vào cảnh khủng hoảng kinh tế trầm trọng triền miên, thì đó là nỗi nhục của chính quyền đang nắm quyền cai trị chứ không phải lỗi ở những người dân phải từ bỏ đất nước ra đi.

Hay như ở Bắc Triều Tiên, bất cứ khi nào có thể, từng công dân của thiên đường tăm tối này cũng đều tìm cách bỏ trốn cho thật nhanh khỏi sự cai trị tàn khốc và truy sát ráo riết của nhà nước cộng sản toàn trị. Và sẽ không một ai đổ lỗi hoặc chê trách người dân đã trốn chạy, dù họ có rời bỏ quê hương tổ quốc của mình mà đi trong tình cảnh của một kẻ chạy trốn, mà người ta sẽ coi khinh cái chính quyền điều hành man rợ của quốc gia đó vì đã đẩy những nhân dân của mình tới cảnh khốn cùng đến mức không còn lựa chọn nào khác.

Ở các quốc gia hồi giáo cực đoan, chiến tranh và khủng bố, sự đàn áp dã man từ chính quyền hoặc các nhóm cầm đầu chính trị đã khiến nhân dân ở những xứ sở này phải sống trong sợ hãi, tang thương, bị kịch, chết chóc luôn thường trực và trước sự bấp bênh về tương lai phía trước. Và vì vậy, con đường duy nhất mà họ có thể lựa chọn đó là tìm cách di cư và tị nạn (nhận sự bảo trợ từ chính quyền) ở những quốc gia tốt đẹp khác để bảo toàn cho mình. Cũng như dân Do Thái phải chạy trốn khỏi sự truy diệt của Quốc xã phát xít vậy.

Có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng, người dân đặt dưới sự cai trị hà khắc và tàn bạo không giới hạn trong một chế độ chính trị độc tài, họ thường phải tìm mọi cách rời bỏ quê hương của mình để đi tìm một nơi chốn an toàn, thịnh vượng và tốt đẹp khác mà xây dựng cuộc sống và tương lai của chính mình và dành chúng cho các thế hệ tiếp sau thụ hưởng, xây dựng và bảo vệ. Và điều mà chúng ta phải kịch liệt lên án đó chính là thứ chính quyền đã đày đoạ nhân dân đến mức đã thực sự tước bỏ và cướp mất cả nơi chốn cư trú cũng như dung thân của họ, chà đạp lên thân phận của họ. Tổ quốc không còn phải là mái nhà sinh tồn, gắn bó của họ mà trở thành cái nôi của sự ngục tù và những truy bức.

Chỉ khi nhìn nhận thấy trách nhiệm của chính mình, tức chính thể điều hành quốc gia, trước các hệ quả tồi tệ của đời sống và xã hội đang hiện diện mới hy vọng rằng đất nước đó có thể cải sửa, thay đổi và hoàn thiện bằng những hành động tốt hơn trong việc điều quản quốc gia của mình. Đất nước và dân tộc mới có cơ hội để vươn mình lên mà thoát ra khỏi các vũng lầy và những tăm tối bủa vây.

Và chỉ những kẻ có quyền chức ăn đến mức không từ thứ gì của dân; tham nhũng hoành hành và cũng chỉ là cán bộ, đảng viên trong bộ máy nhà nước; đất nước nghèo đói, lạc hậu, nợ nần chồng chất; con người ngày càng bạo lực, tàn ác và suy đồi; môi trường ô nhiễm và tài nguyên khánh kiệt; giáo dục và luật pháp rơi vào những sự khủng hoảng và hỗn loạn...thì đó mới là nỗi nhục lớn nhất của quốc gia thuộc về trách nhiệm nhà cầm quyền, chứ không thể đổ lỗi cho những người dân bé mọn gánh trên thân phận muôn vàn những nỗi cực khổ và cảm thấy đủ đường tủi nhục vì chẳng còn lựa chọn nào khác mà quên đi mất cái bổn vụ lớn lao nhất của mình trước nhân dân và xã tắc - là thể chế chính trị.

Sự rời bỏ của người dân, lúc này, mới chính là nỗi nhục của quốc gia. Và người dân chỉ có lỗi ở chỗ, họ đã không đối mặt và tranh đấu để giành lấy quyền được sống tốt hơn mà tìm cách trốn chạy vấn đề mà thôi. Vì chính quyền không phải là giải pháp của vấn đề, mà chính quyền chính là vấn đề.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Bảy 20193:02 CH(Xem: 244)
Ở ta, quốc hội họp có ngày vắng tới hơn 100 người nhưng không hề hấn gì và nhiều quan chức phát biểu vô trách nhiệm, dốt nát và thậm chí coi thường dân, nhưng họ vẫn thênh thang thăng tiến hoặc an vị. Rõ ràng là chẳng có quyền lực nào của dân tác động được tới cán bộ xứ ta. Trong khi chúng ta hầu như mỗi ngày đều phải nghe hoặc bị nghe được những đề xuất hay phát ngôn vô tội vạ của họ.
17 Tháng Bảy 20193:09 CH(Xem: 409)
Truyền thống của cái nòi xã nghĩa này từ khi thành lập cái đảng thổ tả đến nay có lẽ chưa bao giờ người cs công khai nói sự thật mà toàn là bưng bít, bịp bợm khi nào không thể bưng bít được mới cho các báo đài.xì ra một chút rồi bít lại ngay. Ngay ngoài bãi Tư Chính Tàu Cộng đang gây chiến có nổ súng nhưng các báo đài csVN im thin thít không một chỗ nào phát đi bản tin này nếu chưa được lệnh của tuyên giáo, bật đèn xanh cho đăng hoặc thông báo trên đài. Đúng là không bưng bít, bịp bợm không phải là nòi cs. Vượn người vẫn mãi là vượn không thể tiến hóa thành người được...
14 Tháng Bảy 201912:23 SA(Xem: 200)
Đêm ấy cụ già năm xưa lại hiện về báo mộng, nghe TNK than thở, cụ già cuời sặc mà rằng “ Sư phụ trên núi Bà Đen quên dạy ngươi một điều, muốn các phép thần thông biến hoá ứng dụng được , thì trước hết phải là Đảng viên Đảng Cộng Sản. Các bạn học với ngươi sở dĩ thành công vì họ đều là cán bộ nguồn, nhân sự đã được cơ cấu, quy hoạch. Sư phụ cuả ngươi đã giải nghệ, về làm người “ Tử tế “ ở Kiên Giang rồi. Nay ta cho ngươi một cái bảo bối thần kỳ đây , nó là chiếc chià khoá vạn năng mở được các kho báu .Hãy kiên trì phấn đấu, như ta trước phải chui rúc trong hang mãi, sau mới được ngự ở trong Lăng “
09 Tháng Bảy 20191:58 CH(Xem: 840)
...chỉ có khác hồi xưa là bọn chúng thay đổi lễ vật triều cống thời phong kiến từ ngà voi, trầm hương, ngọc trai, gỗ quý, vàng bạc châu báu thành những thứ nhẹ nhàng hơn là những hồ sơ bán nước có chữ ký của bọn vong nô mang chức danh lãnh đạo đảng csVN, theo đó nhượng địa, cho thuê những vùng đất mà cha ông chúng ta đã gầy dựng cho giặc, đổi lại bọn chúng được đặt vào những vị trí cao hơn, tiền của nhiều hơn và khối tài sản đó của chúng sẽ tỷ lệ nghịch với xú danh của bọn chúng trong giòng lịch sử Việt Nam.
07 Tháng Bảy 201910:15 CH(Xem: 287)
Bên trong boong ke có những loại tội phạm gì? Rất nhiều! Không một cá nhân nào đang trú ẩn trong đó mà không có tội, không một ai không tham nhũng. Ngoài ra một số trong đó còn phạm dâm ô, phạm tội giết người vv.. Nhưng riêng nhóm 19 người trên đỉnh quyền lực của Đảng còn mang thêm tội rất lớn, đó là phản quốc. Khi nắm trong tay quyền lực quá lớn và hoàn toàn miễn nhiễm với luật pháp, 19 người này đã chủ trương mang đất nước Việt Nam dúi vào miệng con mãng xà hung dữ mang tên Trung Cộng trong sự bất lực hoàn toàn của gần 100 triệu dân.
06 Tháng Bảy 20193:30 CH(Xem: 479)
Vì Hải ăn quá hớp, ăn suốt 2 nhiệm kỳ, ăn đất Thủ Thiêm, cấu kết Trương Mỹ Lan ăn nhà hàng khách sạn ở Q1, Q5 và ăn cả đất ngoại thành nên Hải có biệt danh là Hải heo, giống hệt cái mặt của hắn. Bà Trương Thị Hiền(vợ Hải) đã bị cho lên thớt vì thông đồng ăn chia gói thầu hàng trăm tỉ tại Học viện Cán bộ TP.HCM. Hải có nhiều người thân vinh thân phì gia nhờ gia thế nên người ta thường gọi chung là "gia tộc Lê Thanh Hải" gồm Lê Thanh Hải...
05 Tháng Bảy 20194:09 CH(Xem: 596)
Cả vụ anh Linh nựng nữa: vào thang máy, thấy bé gái đáng yêu, dù không quen biết gì nhưng anh vẫn ôm hôn thắm thiết, xong anh còn cho gia đình cháu bé mấy tỉ. Đấy không là lòng nhân ái thì là gì? Rồi thì vụ nâng điểm tốt nghiệp: trong khi ở Sơn La, giá mỗi trường hợp nâng điểm là 1 tỉ, thì ở Hà Giang, công an vừa kết luận: “107 trường hợp nâng điểm là nâng giúp chứ không vì tiền”. Không vì tiền chắc chắn vì tình thương: họ thương các cháu đều có bố mẹ là cán bộ bận mãi, không dành thời gian kèm cặp con cái học hành như nhà thường dân được, nên họ nâng điểm cho các cháu đỡ thiệt thòi. Đấy không là lòng nhân ái thì là gì?”...
01 Tháng Bảy 201912:14 SA(Xem: 836)
Như vậy, việc chống tham nhũng không đạt 3 đích chính thì đạt được gì? Chẳng lẽ ông Trọng không thấy cả 3 mục đích chính đó đều thất bại? Ông ta thấy hết, với con người đầy thủ đoạn thì ông ta thừa biết, nhưng mục đích chống tham nhũng ông ta không phải để đạt 3 mục đích đó mà là để PR cho hình ảnh của mình, và đồng thời để lấy lại lòng tin từ thành phần nhẹ dạ cả tin trong xã hội (thành phần này rất đông), nhằm cứu cánh cho ĐCS. Đấy mới là mục đích quan trọng của ông Nguyễn Phú Trọng chứ không phải mục đích chống tham nhũng thật lòng.
29 Tháng Sáu 20192:47 CH(Xem: 636)
Mỗi bộ áo dài của bà Kim Ngân sẽ không dưới một trăm triệu, riêng 300 bộ của Võ Việt Chung thấp nhất là 30 tỷ rồi. Ôi chao một con số không thể mơ! Và toàn bộ bộ sưu tập áo dài của bà ấy thôi sẽ bao nhiêu trăm tỷ? Một phụ nữ trên 50 phải có bao nhiêu ngàn tỷ mới chi vài chục tỷ mua áo dài. Tiền đâu ra mà khủng hoảng thế? Chủ tịch quốc hội có hệ số lương 12.5, mức lương là 17.375.000 VND mỗi tháng.
28 Tháng Sáu 20191:51 CH(Xem: 467)
Tham nhũng vặt là những kẻ tay sai cho những tên tuổi như Lê Thanh Hải, Lê Hoàng Quân, Tất Thành Cang, Nguyễn Văn Đua….sá gì bọn chúng nếu cấp trên của chúng vẫn phủ phê trên đống hồ sơ mà người dân Thủ Thiêm gửi đi kêu oan gần hai mươi năm nay? Tham nhũng vặt nói cho cùng chỉ làm dân bực mình, xót của nhưng tham nhũng cụ mới là thành tố làm cho đất nước kiệt quệ, lầm than. Cái đầu tham nhũng cụ bị chặt thì lấy đâu ra tham nhũng vặt vốn là tay sai, là chân rết mà tham nhũng cụ tạo ra để thu lợi?
21 Tháng Bảy 2019
Cả một dân tộc nghiện cộng sản đến mức đắm chìm như vậy, mang lốt người, nhưng tâm cốt đã là ma quỷ thì tiến bộ văn minh nào, Mỹ nào, Tây phương, Âu châu nào có thể đưa tay ra cứu vớt cho được? Không có ai cứu vớt được cả. Nó tương tự như trong đường hầm tối tăm không có tí sáng le lói nào, thì chẳng ai có thể đem ánh sáng đến, làm cho căn hầm ấy có thể sáng lên được. Nhưng với con nghiện thì lại khác đấy. Con nghiện, suy cho cùng, chỉ cần có thuốc. Thuốc là lý tưởng, là dũng liệt chiến đấu. Mỹ, Tây phương, Âu Châu cũng chả thiếu gì thuốc đặc chủng.
20 Tháng Bảy 2019
Xét lời ả nói, thấy những ‘nguyên tắc cơ bản lãnh đạo cấp cao hai nước đã đạt được’, không gì rõ và đủ nghĩa hơn bằng cái công hàm bán nước, mà Hồ Chiếu Manh sai Đồng Vẩu ký ngày 14/09/1958, dâng trọn lãnh hải cùng biển đảo của nước Việt cho Tầu cộng: Thưa Đồng chí Tổng lý - Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ: Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, quyết định về hải phận 12 hải lý của Trung Quốc…
20 Tháng Bảy 2019
Nói chung thì theo logic của lịch sử từ khi Phạm văn Đồng ký công hàm bán Hoàng Trường Sa cho Trung Quốc, biển đông đã mất. Quá trình ấy được khẳng định thêm khi csVN để cho Tập phát biểu trước quốc hội và sau đó tuyên bố láo lếu tại Singapore.Sau đó Trung Quốc đã củng cố thêm chủ quyền của chúng khi yêu cầu ngừng hoạt động thăm dò khí đốt của Repsol ngay tại Bãi Tư Chính “thuộc vùng chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam” vào cuối tháng 7 /2017 và chính phủ CSVN cũng phải giương cờ trắng.
20 Tháng Bảy 2019
Ông Trần Bắc Hà là quan chức ngành ngân hàng, nhưng ông có nhiều mối hệ thân thiết với các quan chức chính phủ thời Nguyễn Tấn Dũng, ông ta lại lắm tiền của, nhiều người đánh giá ông ta có cả tỷ USD. Với các mối quan hệ và tiền của như vậy, ông Trần Bắc Hà phải được ở nơi giam giữ tốt, và được chăm sóc y tế tận tình mới đúng bản chất của chế độ cộng sản dành cho các quan chức của họ khi sa cơ lỡ vận. Bởi ở Trại B14, các quan chức từ cấp vụ trưởng trở lên mà bị tạm giam thì sẽ được ở phòng có điều hòa cho tới khi có kết luận điều tra. Đằng này, ông Trần Bắc Hà bị tạm giam tại Trại tạm giam của quân đội rất khắc nghiệt, lại bị chết trước khi tới bệnh viện,...
19 Tháng Bảy 2019
Khi chưa làm gì cả thì bạn kêu gọi quốc hội Mỹ cũng là vô ích. Họ có ra những đạo luật trừng phạt csVN vi phạm nhân quyền thì cao lắm cũng như thời kỳ cấm vận 20 năm từ 1975-1995. Chúng vẫn sống nhăn, chỉ có dân chết. Nếu quốc hội Mỹ nhượng bộ thì chúng sẽ đàn áp nhân quyền nhiều hơn, bắt giữ nhiều nhà đấu tranh dân chủ hơn để kiếm vốn đi buôn với Mỹ. Thành ra mọi chuyện phải trông chờ vào 95 triệu dân Việt chứ không phải nhờ vào quốc hội Mỹ. Nếu dân Việt không học tập dân Hồng Kông xuống đường thay đổi thể chế thì Mỹ làm gì cũng chỉ là "giật gấu vá vai" mà thôi.
18 Tháng Bảy 2019
Qua những gì đã và đang diễn ra tại đất nước Việt Nam này, chúng ta luôn thấy Đcs luôn đánh giá sai thời cuộc. Từ Bộ Chính trị các đời từ xưa đến nay, và trong các ban ngành của chính quyền CS cũng vậy, họ đưa ra vô số quyết định sai lầm nhưng rất cố chấp và khước từ mọi lời khuyên hữu ích. Chính vì thế mà đất nước Việt Nam đi từ sai lầm này đến sai lầm khác mà không thể nào khắc phục, làm đất nước này luôn mất mát vì trả giá quá nhiều cho những cái đầu mù lòa ấy.
16 Tháng Bảy 2019
Tại sao đến giờ này mà dân Việt còn coi đảng csVN, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân là người của mình? Họ cho rằng những tên chóp bu của đảng là người Việt máu đỏ da vàng, nên chuyện chúng để cho ngoại bang giàu xéo quê hương là chuyện không thể chấp nhận được. Xưa rồi Diễm! Chúng không còn là người của Việt Nam từ 74 năm trước, khi chúng nhờ cậy Trung Quốc để có được chính quyền. Sau đó là dùng công hàm Phạm Văn Đồng để cắt Hoàng, Trường Sa... Tiếp đó là Gạc Ma và sau cùng là đang dâng toàn bộ nước Việt cho Trung Quốc để trở thành một khu tự trị.
15 Tháng Bảy 2019
Trở lại chuyện “rắn mất đầu”, nghĩa là thiếu một cái đầu có khả năng tư duy bao quát để cho ra cái nhìn tổng thể của một lãnh đạo, tình trạng cát cứ mạnh lên và để đáp ứng được những thứ quyền lợi nhóm, người ta sẵn sàng đánh đổi mọi thứ an toàn của quốc gia. Việc xây dựng một thành phố, bê tông hóa mọi khoảng trống và lấp tất cả những điểm thoát nước, thậm chí bịt cả đường thoát nước của thành phố để khi xuất hiện một trận mưa lớn thì thành phố ngập lụt… Không phải người ta không nhìn thấy, nhưng người ta bất chấp, làm càn, miễn sao có lợi cho bản thân và phe nhóm...
14 Tháng Bảy 2019
Từ lúc ký kết Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay, quan điểm nhất quán của chính quyền Hà Nội là đổi lãnh thổ lấy “tình hữu nghị”, điều này không cần phải bàn cãi nữa nó đã rõ ràng rồi. Trong tình thế tranh chấp căng thẳng như thế này, nhưng bà chủ tịch quốc hội lại kéo đàn lâu la thuộc diện sắp cơ cấu vài Bộ Chính Trị khóa 13 sang Bắc Kinh diện kiến Tập Cận Bình thì thử hỏi, ai cần ai trong lúc này? Rõ ràng những lãnh đạo csVN đang cần sự bảo kê của hoàng đế thiên triều cho ghế quyền lực 5 năm nhiệm kỳ sau, như thế thì liệu chuyện tranh chấp ở Bãi Tư Chính, phía Việt Nam cầm cự được bao lâu?
12 Tháng Bảy 2019
Đứng trước một ý chí mãnh liệt của dân Hồng Kông như thế, mà năm 2047 Hồng Kông còn khó thoát chuyện xóa sổ giá trị dân chủ và hòa tan vào Trung Hoa đại lục thì nói gì đến Việt Nam? Ý thức chính trị kém, điều này mới là nguy cơ mất nước rất lớn. Khi sói Trung Cộng đặt từng chân lông lá vào nhà mà nằm im không phản ứng mạnh để tự giải thoát thì cái kết thảm khó tránh khỏi. Thức tỉnh hay không, nó là bài toán tồn tại, tồn tại cho một dân tộc.