Trận đấu của những sinh tồn

25 Tháng Mười Một 201812:01 CH(Xem: 88)

TRẬN ĐẤU CỦA NHỮNG SINH TỒN

46783769_2258696427707463_4844882835426770944_n


FB. Luân Lê



Nhìn những hình ảnh này, chúng ta có mảy may suy nghĩ một chút gì không, về đất nước tươi đẹp và yên bình của mình?

Chúng ta có thể hò reo và vui mừng, phấn khích với những chiến thắng vòng bảng của đội bóng trong một giải đấu không chính thức của FIFA và cũng chỉ như một sự giao hữu thường niên trong khu vực Đông Nam Á. Nhưng có khi nào chúng ta tạm cất gác chiến thắng vô thưởng vô phạt đó đi để nhìn vào cuộc sống đời thường mà chúng ta bị ảnh hưởng, tác động hoặc bị chi phối một cách liên tục và trực tiếp hay không?
46652398_2258696527707453_2257508482351628288_n

Chúng ta có thể nào cứ ung dung và bình thản sống trong những cảnh ngập ngụa vào mỗi mùa mưa hay chỉ là với những trận mưa lớn ập xuống, hoặc có cơn bão quét qua, hay là không khí nồng nặc mùi hôi thối bởi rác rưởi từ sinh hoạt cho đến hoạt động công nghiệp, dịch vụ được thải ra từ vô vàn các loại nguồn thải và với vô số các dạng chất thải ngày càng chất đầy lên ngay cạnh và dần ăn mòn cuộc sống của mình?

Chúng ta cứ thế chấp nhận những điều kiện sống hết sức ngặt nghèo, ngày càng ô nhiễm, suy thoái, độc hại, mất an toàn, lắm sự đe doạ từ nhân tai (trộm, cướp, giết người, lừa đảo, tham nhũng, bạo hành...) đến thiên tai (như một hệ quả đến từ các hoạt động sống của con người tạo nên) và rồi chỉ cần thỉnh thoảng lâu lâu lại được reo hò, cổ vũ, tán dương với nhau vài trận bóng vô thưởng vô phạt được trình diễn vài tiếng đồng hồ đâu đó?

Đội tuyển bóng đá có chiến thắng được vài trận nữa, đất nước và cuộc sống vẫn đang ngày càng và vẫn phải đối mặt với những thảm trạng từ đủ mọi mặt và mọi lĩnh vực mà mỗi ngày chúng càng trở nên tồi tệ hơn, nặng nề hơn, khắc nghiệt hơn.

Những con đường ngập đến hết thân xe, không thể di chuyển, những đường dây điện lủng lẳng giăng như mạng nhện nặng trĩu trên đầu có thể rơi xuống hoặc bị chập, cháy và gây ra những tai hoạ cho tài sản và con người bên dưới. Những miệng hố của các đường ống dẫn nước có thể sạt, sập xuống gây những tai nạn chết người vì những sự xuống cấp do hành vi đục khoét, tham nhũng dự án đầu tư. Những sự kiện bị lỡ dở, những đứa trẻ và cha mẹ đều tỏ ra sợ hãi khi chưa thể tìm thấy nhau và đưa chúng từ trường trở về nhà. Những chiếc xe máy, ô tô hay các phương tiện cứ loay hoay dưới biển nước mênh mông và bẩn thỉu.

Và mai mốt thì đội tuyển bóng đá vẫn lại ra sân theo giờ lịch định sẵn. Và cái niềm vui ấy vẫn chỉ như là gió thoảng qua trong cuộc sống của mỗi con người. Nhưng những gì gắn với và tác động trực tiếp và hàng ngày đến cuộc sống của chúng ta thì vẫn còn nguyên đó, chúng ta cần phải đối mặt và giải quyết nó, làm cho nó trở nên tốt đẹp, trong sạch, đang hoàng và tử tế hơn. Và chúng ta cần phải quên đi những kiểu niềm vui không mang lại cho ta lợi ích gì ngoài việc biến chúng ta trở nên dần chai lỳ và tăng mức chịu đựng, sự nhẫn nhục tốt hơn với chính cuộc sống bị dồn đẩy, bức ép và nô đày của chúng ta.

Ngày mai hay ngày mốt trái bóng có lăn, nếu mưa gió đầy trời, nước ngập khắp chốn, những phương tiện và con người tê liệt, những căn nhà chìm trong biển nước hôi hám, nhớp nhúa, những sinh hoạt, giao dịch đều bị đình trệ và trở nên suy cấp nghiêm trọng, chúng ta vẫn sẽ hát vang bài ca chiến thắng và tự hào khi tắt màn hình ti vi?

Những niềm vui đó, chẳng đem đến giải pháp nào cho cuộc sống, cũng chẳng gợi mở tương lai nào tươi sáng trước những sự biến và sự cố đời thường trút lên mỗi chúng ta. Vui cũng được, nhưng hãy biết buồn đau và xót xa cho cuộc sống của chính mình, của đất nước và tương lai của tổ quốc là quê hương của mình. Khi đó, niềm vui hay niềm tự hào mới có giá trị và đem tới những cảm xúc trong sáng, thiêng liêng và cao quý cho chúng ta.

Chúng ta quay cuồng với cuộc sống đầy rẫy những bất công, bất an, bất ổn và bất định này còn hơn cả trái bóng trong đôi chân của những kẻ thống trị tham tàn, độc ác, lưu manh, vô nhân tính và vô luật pháp đang đày chuyển chúng ta. Hãy đừng quên những trận đấu khốc liệt và trường kỳ của chính mình về điều đó.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Mười Hai 2018
Cách Mạng Dân Chủ là một cuộc cách mạng cho toàn dân, chúng ta làm cách mạng để dẹp bỏ cái tư tưởng bảo thủ, lỗi thời, lạc hậu, xây dựng đất nước trở thành một quốc gia văn minh, đem đến một nền dân chủ thực sự cho Việt Nam và đó sẽ là con đường cách mạng bắt buộc cho dân tộc Việt Nam hôm nay.
10 Tháng Mười Hai 2018
Cũng xin nhắn đến mấy tay thợ viết đang bốc thơm cho Thức rằng đừng có tiếp tục bịp người dân nữa, cs chúng nó cần gì phải đầu độc Thức? chúng chỉ cần ra lệnh cho bạn tù giang hồ là Thức đã là cái xác không hồn từ lâu, còn chúng mà đầu độc thì Thức không còn trên cõi đời này để nhắn gửi tin tức ra ngoài đâu, hãy nhìn Nguyễn Bá Thanh, Trần Đại Quang quyền lực chót vót mà chúng thuốc còn chết thì mạng của Thức có là cây đinh rỉ gì?
10 Tháng Mười Hai 2018
Đạo Phật không như các đạo giáo khác với triết lý tôn sùng thượng đế từ vũ trụ, từ nơi không ai có thể đoán định về sự xuất hiện của các đấng. Đạo Phật thờ lạy một vị bồ tát duy nhất là Thích Ca, là một hoàng tử từ bỏ hoàng cung, gia đình là những thứ gây ra bể khố để tu hành cứu khổ chúng sinh. Phật Thích Ca không đến từ vũ trụ mà ngài hiện hữu giữa cuộc đời như một chân lý, chỉ có ta mới có thể giải thoát cho ta bằng sự tu hạnh.
04 Tháng Mười Hai 2018
Riêng phong trào Mùa Xuân Ả Rập cũng lật độc tài nhưng các nước này không có dân chủ. Một số người CS vin vào đây để bác bỏ vai trò vận động dân chủ cho Việt Nam. Nhưng một điều chắc chắn rằng, Việt Nam không thể như các nước Ả Rập được. Vì sao? Vì tính tôn giáo đã ăn sâu vào dân tộc tính của các nước hồi giáo. Cụ thể thế nào xin mọi người đi sâu về bản chất Hồi Giáo.
03 Tháng Mười Hai 2018
Tự Do là một giá trị cao cả mà nhân loại vươn tới, có tự do thì sẽ có những cống hiến cho nhân loại, không có chuyện tự do trong khuôn khổ, tự do bị cầm tù “không được nói xấu lãnh đạo đảng và nhà nước”, không có việc viết một bản nhạc, một cuốn sách phải trình báo để kiểm tra kiểm duyệt ngoại trừ đó là những tài liệu kích động hận thù hay chống lại sự tiến bộ của loài người. Đó là những ngôn từ ngụy biện chống chế cho một chế độ tàn mạt ươn hèn, bởi vì tất cả một việc trên thế gian này có khói thì mới có lửa, không ai rãnh rỗi đến độ ngồi chỉ trích người khác mà không có lý do...
02 Tháng Mười Hai 2018
Nhập của Tàu 60 tỷ, xuất qua Tàu 38 tỷ. Vì sao cán cân lệch đến thế? Vì đơn giản, hàng Tàu vào Việt được mở toang, nhưng hàng Việt vào Tàu thì được kiểm soát chặt chẽ, bị điều tiết bởi chính sách của phía Tàu. Nếu nói như Nguyễn Phú Trọng thì Việt Nam - Trung Quốc là "anh em", nhưng sao không có sự công bằng trong đó? Thấy giống như sự cam chịu xuất kẻ nô lệ chứ không phải anh với em gì cả. Hàng nông sản Trung Quốc vào được miễn thuế, còn gạo Việt Nam vào Trung Quốc bị đánh thuế đến 50%.
01 Tháng Mười Hai 2018
Không là cảm thương người đói lạnh gì sất, bên xứ xã nghĩa người nghèo không cơm ăn hằng hà, nay lại đang cảnh gặp bão người bị nạn cần giúp lại là con số lớn hơn nữa, và đây cũng không là đánh bóng tên tuổi của một thằng lại cái, như một số nhận xét cho là vậy. Chống hoạt động từ thiện sẽ gánh lấy dư luận xấu từ phía người nhận, vả lại qua những việc xảy ra như vừa rồi, nó xuất hiện bất ngờ với tính cách cá nhân, chỉ sau đó mới có lời hàm ý khiêu khích tung lên youtube, facebook, cùng là đám dư lợn viên nhao nhao vỗ tay.
01 Tháng Mười Hai 2018
Thực tế, có rất nhiều người công nhận sự thối nát của chính quyền hiện tại nhưng vẫn một mực cho rằng những người CS trong quá khứ là tốt. Họ tin vào cách chống tiêu cực kiểu rất xi-nê như nhân vật Bao Công chẳng hạn. Đấy là một sự ngây ngô về nhận thức. Những con người có tầm nhận thức như vậy mà có khả năng viết, họ vô tình hướng người dân tin vào thể chế hiện tại và kiên nhẫn đợi minh quân trong tương lai. Chính điều này là một thứ bức tường vô hình làm cho những ai muốn phổ biến tri thức chính trị bình dân gặp rào cản rất lớn.
30 Tháng Mười Một 2018
Bỏ cho nó đói thì đầu gối nó phải bò để xin ơn Đảng, đấy là tiêu chí trong thủ đoạn cai trị của Đảng. Thủ đoạn này Đảng dùng xuyên suốt 73 năm nay chứ không phải mới đây. Chính vì thế Đảng luôn muốn mình nắm phần vượt trội trong miếng bánh kinh tế đất nước để ép cho dân không ngóc đầu nổi. Nếu dân đen có đời sống phồn vinh, họ sẽ không còn nghĩ về miếng ăn nữa thì họ sẽ nghĩ đến chuyện khác làm rách việc của Đảng.
30 Tháng Mười Một 2018
Chiều đông, chạy xe dọc những con đường quê hun hút, ghé vào một ngôi chợ quê bên đường. Cơ hà thức lúa, nếp, bánh tráng, bánh chưng, bánh tổ, con tôm đất hay lát thịt heo quê… Trách sao người ta không khỏi yêu quê hương hay thấy mình bỗng dưng bé lại để được mẹ cho cái bánh ú, miếng mít hay lát dưa mỗi khi đi chợ về? Nhưng hỡi ôi, nếp xưa nay đã khác, chợ chỉ còn hình bóng và chẳng còn hồn. Không ít người đưa máy lên chụp góc chợ quê bị đòi tiền chụp ảnh, bởi lẽ “Sapa chụp cái 10 ngàn đồng, ở đây cũng vậy.” Những người phụ nữ ngồi cạnh nhau bán cùng mớ rau, trái mướp, xấp bánh tráng không chút ngần ngại thóa mạ nhau trước bất kì ai mua bên này, bỏ bên nọ…