50 Điều Bất Hạnh Khi Là Người Việt Nam

14 Tháng Mười Một 201811:49 SA(Xem: 1427)

                           50 Điều Bất Hạnh Khi Là Người Việt Nam
40406233_1752922994826488_847595466399940608_n Những con lợn ngu ngốc xem quả bóng tròn hơn những giá trị tự do, dân chủ, nhân quyền
                                                                    hình trong nước






Ku Búa




Là người Việt Nam hiện tại là một gánh nặng và một sự bất hạnh không thể tả được. Sau đây là danh sách của những sự bất hạnh đó. Viết bài này tôi rất xấu hổ và đau lòng, nhưng cứ viết thôi:
1. Đi du lịch phải tốn tiền xin visa, trừ đi những nước Đông Nam Á. Ở Việt Nam có mấy công ty dịch vụ làm visa. Đây là một dịch vụ cực kỳ nhảm nhí vì nó là một gánh nặng cho những chuyến du lịch nước ngoài.
2. Đi nước ngoài bị nhân viên hải quan/cửa khẩu soi mói vì cái hộ chiếu màu xanh. Đơn giản thôi, dân Việt bỏ trốn nhiều quá nên mất uy tín. Ở Singapore thì làm gái đầy. Dân xứ khác chỉ cần đưa hộ chiếu rồi được cho qua, dân xứ Việt phải đứng trả lời vài câu phỏng vấn.
3. Bị nhân viên khách sạn ở nước ngoài phân biệt và cư xử thấp kém.
4. Bị nhân viên nhà hàng buffet và khách sạn nhắc, nhiều lúc ghi bảng tiếng Việt luôn, “xin đừng lấy đồ ăn thừa.”
5. Đi vô siêu thị phải gửi ba lô ở quầy, hoặc khóa lại, hoặc bị nhân viên bảo vệ soi từ A tới Z vì sợ mình đi ăn cắp.
6. Cực kỳ khó để đăng ký thành công tài khoản quảng cáo Google Adsense. Phải nhờ người quen ở nước ngoài đứng tên rồi chuyển quyền sở hữu. Còn không thì tốn chục triệu mua một tài khoản xịn khác.
7. Chạy quảng cáo trên web thì bị gian lận bởi click tặc. Bỏ 100đ thì lỗ hết 100đ. Rất khó để lời vì dân web gian lận quá nhiều. Google có nguyên đội ngũ chỉ để chăm sóc nạn gian lận của Việt Nam.
8. Ăn tiền quảng cáo trên Youtube và Adsense cực kỳ thấp. $0.01-0.02 mỗi click. Trong khi mấy nước láng giềng thì vài chục cent trở lên.
9. Chạy quảng cáo Facebook không được vì quá nhiều người quịt tiền. Nên Facebook tẩy chay.
10. Mua hàng trên Amazon và Ebay không được chuyển trực tiếp về Việt Nam. Nhiều cửa hàng ghi thẳng là không gửi hàng về Việt Nam, người Việt Nam không mua được. Phải tốn tiền trả cho mấy công ty trung gian hoặc xách tay.
11. Không được đăng ký tài khoản bitcoin ở các mạng nước ngoài.
12. Thẻ visa/master được các ngân hàng Việt Nam cấp không được chấp nhận.
13. Trả tỷ giá ngoại tệ cao hơn các nước khác.
14. Mỗi lần muốn mua ngoại tệ phải đi ra tiệm vàng hoặc chợ đen vì ngân hàng yêu cầu phải có giấy phép để mua ngoại tệ.
15. Đi xuất và nhập cảnh ở sân bay trong nước thì bị nhân viên hải quan Việt Nam làm tiền.
16. Chạy xe trên đường lâu lâu phải đóng thuế “vi phạm giao thông” mặc dù nhiều lúc chẳng vi phạm gì.
17. Trả giá cho xe hơi đắt nhất thế giới, hoặc một trong những nước đắt nhất. Một chiếc ở Việt Nam đủ mua 2-3 chiếc ở nước ngoài.
18. Mua xăng với giá gấp 2 lần so với thế giới.
19. Đi mua đồ phải trả giá, không thì bị chém.
20. Làm từ thiện phải xin phép và có giấy phép mới được hoạt động.
21. Đi làm giấy tờ thủ tục hành chính phải tốn tiền cà phê và cờ dài cổ. Còn không thì trả tiền cho tụi dịch vụ, tốn nhiêu vài chục phần trăm phí môi giới.
22. Mua nhà với giá cao gấp 30-50 lần so với thu nhập bình quân. Tỷ lệ bình quân ở xứ khác chỉ 5-20 lần.
23. Mua đồ điện tử với giá cao hơn những nước khác 20-30%.
24. Tốc độc internet chậm nhất Đông Nam Á.
25. Người nước ngoài chỉ biết đến Việt Nam qua 3 thứ: phở, chiến tranh và cộng sản.
26. Đá banh thì dở như gì mà cổ vũ thì như mấy thằng điên.
27. Du học thì rất khó để kết bạn với những sinh viên từ các nước phát triển khác.
28. Đi ra nước ngoài bị chính người dân mình lừa đảo và bóc lột.
29. Mở doanh nghiệp phải nhiều lúc bôi trơn mới được quyền đóng thuế.
30. Muốn làm ăn lớn phải nhậu với mấy anh lớn, tốn thời gian và chi phí cà phê.
31. Ăn lương thấp và trả giá cho hàng hóa cao.
32. Đường phố chạy xe đầy ổ gà, ổ chuột, ổ voi.
33. Chạy xe trên xa lộ thì 30-40km phải trả tiền cho trạm thu phí mà đường phố như gì.
34. Chạy xe phải né người dân vì mọi hoạt động đều xảy ra trên đường phố. Lái xe ở Việt Nam là một môn thể thao mạo hiểm.
35. Tỷ lệ chết vì tai nạn giao thông cao nhất. Mỗi ngày 30 người chết vì tai nạn giao thông.
36. Thực phẩm thì không biết cái gì sạch cái gì dơ. Nhắm mắt mà ăn thôi.
37. Mỗi lần chuyển nhà hay chuyển chỗ trọ phải tốn tiền đăng ký tạm trú, làm hộ khẩu, mặc dù chẳng biết làm cái đó để làm gì.
38. Đi bệnh viên công phải lót tiền y tá bác sĩ.
39. Làm đơn xin việc phải đi khám sức khỏe, chuẩn bị cả đống giấy tờ mà chẳng hiểu có nó để làm gì.
40. Đi du lịch trong nước luôn bị chặt chém. Đi du lịch luôn gặp cái bực.
41. Nếu là người Thanh Hóa, Nghệ An và Hà Tĩnh thì bì kỳ thị bởi chính người dân của mình. Cái này phải coi lại và hỏi tại sao nhé.
42. Đi học thì phải đi học thêm hoặc lót tiền thầy cô.
43. Trả tiền sữa cao nhưng mua bia rượu thì rẻ.
44. Nếu bạn là con trai đàn ông thì luôn lép vế vì gái Việt rất khoái mấy anh Tây và Việt Kiều.
45. Bằng cấp trong nước không được quốc tế công nhận.
46. Học 4 năm đại học nhưng kỹ năng thì thua một đứa lớp 7 ở trời Tây. Chẳng biết học để làm gì.
47. Ra tiệm thuốc tây mua thuốc hay bị chém giá và mức độ nghiêm trọng của bệnh. Nhiều lúc chẳng có bệnh gì cũng chém luôn là có bệnh để bán thuốc.
48. Đi đánh cả ở vùng biển nước mình có thể bị “tàu lạ” bắn.
49. Bất cứ ai nói về chính trị sẽ bị cáo buộc là phản động, mặc dù chẳng biết nghĩa nó là gì.
50. Và cuối cùng, phải chịu đựng lòng yêu nước mù quáng của đại đa số người dân. Yêu nước là điều tốt, mà yêu mù quáng người ta gọi là hâm.
Thôi viết nhiêu đó thôi, tiếp tục chắc phải tới 1000 điều. Sinh ra làm người Việt Nam trong thời buổi này là một gánh nặng và một sự bất hạnh. Nói thì nói vậy thôi, chứ nếu ai hỏi tôi “mày có tự hào vì mày là người Việt Nam không?” thì tôi sẽ trả lời “dĩ nhiên là tự hào rồi.” Nhưng tôi rất đau lòng vì những bất hạnh mà tôi và những người Việt Nam khác phải gánh chịu.
Đọc tới đây có thể bạn sẽ nói “thế mày đã làm gì cho đất nước chưa?” Nếu có thì tôi chẳng có gì để nói cả. Sinh ra làm người Việt Nam đã là một sự bất hạnh. Có sao nói vậy thôi.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Sáu 2024
Tự do báo chí không đồng nghĩa là số nhiều, mà Tự do báo chí phải là sự tự do khai phóng đầu óc con người không rào cản, tự do báo chí do nền báo chí tư nhân làm chủ, nó có vai trò thúc đẩy sự tiến bộ xã hội, đưa ra ánh sáng những gì được dấu nhẹm, không có vùng cấm, nó không phải là công cụ định hướng dư luận và lại càng không phải là để phục vụ cho thế lực cầm quyền, tự do báo chí có một nhiệm vụ duy nhất là loan tin trung thực, đem đến cho người dân luồng ánh sáng văn minh, để người dân hiểu được thế nào là Dân Chủ, Tự Do, Quyền Con Người và những gì xảy ra trong xã hội mình đang sống...
21 Tháng Sáu 2024
Dõi theo các diễn biến gần đây nhất có thể thấy, tình hình căng thẳng ấy chính là do Trung Quốc triển khai “chiến lược vùng xám”. Theo đó, lệnh cấm đánh bắt cá từ ngày 1/5 đến 16/9/2024 trên các khu vực biển, trong đó có Biển Đông, không chỉ vi phạm chủ quyền của Việt Nam ở quần đảo Hoàng Sa, mà còn vi phạm quyền chủ quyền, quyền tài phán của Việt Nam với vùng đặc quyền kinh tế được xác định theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển (UNCLOS) năm 1982 (2). Tiếc rằng, TBC giữa hai nước đã không có lấy một lời nào đề cập đến biến cố ngang ngược này từ phía nhà cầm quyền Trung Quốc.
19 Tháng Sáu 2024
Sau khi đã đưa chiêu mộ được những học sinh giỏi mà non nớt vào “tròng”, Đảng bắt đầu 2 nhiệm vụ quan trọng: Một là liên tục răn dạy những bài giảng về đạo đức, lối sống, tư tưởng và lòng yêu đảng mà họ đồng hoá là yêu nước . Hai là treo ngay trước mắt những quyền lợi về vật chất và chức vụ, gọi là được “quy hoạch”. Đã có những người đợi cả đời vì một chữ “quy hoạch cán bộ”, bỏ qua vô vàn cơ hội để trở thành một con người tự do và giàu có một cách chính đáng ở ngoài kia. Họ được cơ cấu và sống trong niềm hy vọng của sự “cơ cấu” đó cho đến tận lúc về hưu.
18 Tháng Sáu 2024
Quả thật rằng VN hôm nay chính là vùng đất ngàn năm tăm tối, vùng đất bị nhân loại văn minh bỏ quên cho nên những gì đã và đang diễn ra trong nước chỉ là chuyện bắt buộc phải đến. Với rào cản mà những gì đảng csVN dựng nên thì không bao giờ có thể có những cuộc tranh luận ôn hòa, bởi vì nói chuyện với bọn cộng sản không khác gì gãy đàn vào lỗ tai trâu, vì thế sẽ không có cách mạng Màu, thay đổi thể chế chính trị trong ôn hòa mà cuộc cách mạng đó khó lòng mà tiên đoán trước được!.
18 Tháng Sáu 2024
Nhưng “đạo đức giả” không mới đối với đảng CSVN. Chứng bệnh này đã có từ khi ông Hồ “cướp chính quyền” năm 1945 từ tay Chính phủ quốc gia Trần Trọng Kim. Từ đó, chiếc áo “cách mạng”, “dân chủ” “tự do” và “độc lập” dần dần “bạc mầu” để lộ ra những chứng hư tật xấu của người Cộng sản. Bằng chứng “xương máu” của hai cuộc chiến huynh đệ tương tàn từ 1946 đến 1975 đã lột trần “lời nói không đi đôi với việc làm” của đảng CSVN.
14 Tháng Sáu 2024
Lời nói của sư cầu chúc cho mọi người hạnh phúc đã được nhiều người dân cảm động, bởi vì hạnh phúc là một thứ gì đó rất xa vời cho người dân trong nước, làm sao hạnh phúc được khi có một chế độ cai trị xem mình như là loài bị trị, làm sao mà hạnh phúc được khi những lo toan hàng ngày như tiền ăn, tiền học, tiền khám chữa bệnh cho bản thân và gia đình luôn là nhu cầu cấp thiết? Hạnh phúc là một giá trị xa vời khi một dân tộc bị cai trị bằng một thế lực hắm ác, bất lương và xem việc cai trị con người không hơn loài vật.
13 Tháng Sáu 2024
“Người Việt Nam ở nước ngoài là bộ phận không tách rời và là một nguồn lực của cộng đồng dân tộc Việt Nam, là nhân tố quan trọng góp phần tăng cường quan hệ hợp tác, hữu nghị giữa nước ta với các nước.” (Trích Nghị quyết 36, phần 2). Thật ra chính nhờ sự chống đối của người Việt Hải Ngoại mà chính quyền cộng sản khá hơn trong tiến trình đổi mới. Không có tiếng nói chống đối ấy, không có sự tác động trái chiều ấy, chính quyền cộng sản sẽ còn ù lì độc đoán và mông muội hơn nhiều. Cách nào, tiếng nói ấy vẫn có mặt tích cực cho chính quyền cộng sản. Thay vì chửi là phản động, họ phải biết ghi nhận và cám ơn.
05 Tháng Sáu 2024
Sau bệnh “nhận vơ” nhơ bẩn như thế, cán bộ, đảng viên CSVN ngày nay còn bị nhiễm 2 chứng bện mới “lười lao động” và “lười làm việc”. Báo của Trung ương đảng (ĐCSVN) cho biết: “Tình trạng “lười lao động” trong đội ngũ cán bộ, đảng viên đang diễn ra ở không ít cơ quan, đơn vị. Đây là căn bệnh nguy hiểm, cần phải chữa ngay bằng “phương thuốc đặc trị”. (ĐCSVN, ngày 28/05/2024) Nhưng ngoài “lười biếng, lười lao động, lười làm việc”, theo bài viết của Trung ương, đảng viên còn mắc bệnh “ kèn cựa, cục bộ, thiếu kỷ luật, kém đoàn kết, tham ô, xa hoa lãng phí.” Các tệ nạn này như “trăm hoa đua nở dưới thời các Tổng Bí thư Đỗ Mười...
05 Tháng Sáu 2024
Một cuộc bố ráp khác, cuộc ‘đánh úp’ tăng đoàn khất thực của nhà sư Thích Minh Tuệ vào đêm 3/6/2024 có thể được hiểu là quyết tâm của BCA nhằm bóp nghẹt tự do tôn giáo nếu không tu tập theo đường lối của nhà nước. Ban Tuyên giáo chỉ đạo báo chí quốc doanh đưa tin là nhà sư Thích Minh Tuệ ‘đã tự nguyện dừng việc đi bộ khất thực’. Chẳng mấy ai tin bộ máy truyền thông ‘nói dối hơn Cuội’ ấy, khi nhiều thông tin trên mạng cho biết, sư Minh Tuệ đột nhiên ‘biến mất’, sau khi ngài đến địa phận tỉnh Thừa Thiên – Huế vào buổi chiều hôm trước (2/6), không ai rõ tung tích… (5) Trái ngược với tuyên bố của các cơ quan Nhà nước...
05 Tháng Sáu 2024
Tự do tôn giáo là một căn bản mặc nhiên tại các quốc gia dân chủ, trong đó họ phân chia rạch ròi: Tôn giáo là tôn giáo và chính trị là chính trị. Không có việc nhồi nhét chính trị vào tôn giáo như đảng cộng sản đã và đang làm khi dương cao khẩu hiệu: Đạo Pháp xhcn!. Bởi hai khái niệm kể trên hoàn toàn không dính dáng vào nhau, một bên là chân lý để con người tu tập tìm cầu giải thoát, và một bên là loại xã hội sao chép, ăn vay từ những quốc gia đi trước nhưng đã phá sản hôm nay để trong đó quyền lực lãnh đạo quốc gia thuộc về một thiểu số gian manh và tàn độc.