Một quân đội chỉ biết “tủi thân”

09 Tháng Mười Một 20186:52 CH(Xem: 106)

Một quân đội chỉ biết “tủi thân”
images

canhco




Thì chắc chắn đó là một quân đội yếu kém và nhu nhược.

Tất cả quân đội trên thế giới điều mà người lính học được đầu tiên từ quân trường nơi bắt đầu cuộc đời quân nhân chuyên nghiệp thì quan trọng nhất họ phải học nằm lòng tính chất hào hùng mà một đội quân tinh nhuệ phải có. Đạo binh ấy có mạnh mẽ hay không nằm trong ý chí của từng người lính bất kể họ có được trang bị vũ khí hiện đại đến đâu nhưng khi ra trận yếu tố hèn nhát vẫn là nguyên nhân đầu tiên của sự bại trận, khi quân thù chưa đánh đã thua.

Quân đội Nhân dân Việt Nam từng được xem là anh hùng và thiện chiến sau thời gian dài đánh Mỹ. Nhưng đó chỉ là dĩ vãng, là kỷ niệm đẹp đẽ dành cho những người từng tham gia cuộc chiến khốc liệt tấn công và giải phóng miền Nam. Cuộc chiến ấy đã lùi vào quá khứ từ khi Gạc Ma mất vào tay giặc cùng với nhiều cây số đất đai dọc biên giới phía Bắc. Quân đội Nhân dân Việt Nam ngày càng vắng bóng hơn trên chính trường thế giới. Các nước trong khu vực không còn lấy mô hình của một đạo binh từng lừng lẫy để học tập vì chính phủ của họ biết rằng hào quang đã tắt lịm trên từng chiến binh Việt Nam và thay vào đó là những đạo quân đi làm kinh tế thay vì được huấn luyện để quen thuộc với các thao tác chiến tranh.

Chiều ngày 6/11, trong khi Quốc hội thảo luận về  Luật Công an nhân dân bàn về số lượng tướng phân bổ trong đơn vị này, cảm thấy bị bỏ rơi, Thượng tướng Nguyễn Văn Được, Chủ tịch Hội cựu chiến binh đã lên tiếng, ông nói: “Đề nghị Đảng, nhà nước, Quốc hội xem xét cho hợp lý. Lực lượng vũ trang là một thể chế thống nhất của nhà nước, không thể công an thế này, quân đội thế kia. Làm thế này bên quân đội buồn, tủi thân lắm”

Hai chữ “tủi thân” được Thượng tướng Nguyễn Văn Được dùng trong ngữ cảnh này phản ánh một thực tế cần suy nghĩ. Tủi thân là một cảm giác bị hắt hủi, bỏ mặc một cách bất công. Tủi thân bao hàm tính chất tự ti mặc cảm, thường chỉ xảy ra ở trẻ con hay những phụ nữ hiền lành, cam chịu. Tủi thân không thể chấp nhận là một biểu cảm của đàn ông vì tính cách này thường bị xem là ủy mị và yếu đuối.

Một quân đội có được phép tủi thân hay không khi thuộc tính của nó là chảy nước mắt, ngậm đắng nuốt cay vì bị hắt hủi, thờ ơ và sự bất công nằm ngay trong sự việc xảy ra?

Nếu một quân đội như thế thì thật vô phúc cho quốc gia nào chứa chấp nó. Việt Nam không có truyền thống tủi thân trong quân đội từ bao đời nay kể từ khi lập quốc. Dù thô sơ và yếu kém nhưng những đạo quân của dân tộc chưa bao giờ có khái niệm tủi thân, một khái niệm rất gần với nhu nhược và hèn nhát.

Xưa là vậy còn nay tại sao Quân đội lại thấy tủi thân trước một lực lượng vũ trang khác là Công an? Mặc dù một ông Thượng tướng phát biểu trong nghị trường một cách vô tư nhưng phía sau câu nói ấy phải có một động lực nào thúc đẩy bởi ông ta không thể nói những lời vô căn cứ. “Tủi thân” chỉ là sự lập lại của hai chữ “tâm tư” của ông Phùng Quang Thanh phát biểu trước đây, nhưng tâm tư nghe ra nhẹ nhàng và vô tội vạ hơn, trong khi “tủi thân” mở ra một hình ảnh thực sự của một đạo quân nhu nhược đang có mặt trên đất nước này.

Nếu không nhu nhược thì không lý gì biển đảo ngày một mất dần, ngư dân không còn dám hành nghể trên vùng đất của mình vì Trung Quốc ngày đêm canh giữ sẵn sàng bắt bớ thậm chí hành hung, trong khi quân đội mất cả tăm hơi giống như đang chạy trốn sự thật tại Biển Đông. Một tiếng còi hụ từ tàu tuần duyên cũng không được nghe thấy.

Trên bờ thì hết vùng đất này tới khu công nghiệp khác, quân đội trực tiếp đầu tư và điều hành những dự án không hề liên quan gì tới súng đạn. Vừa làm giàu vừa đòi hỏi chính phủ dành cho mình những ưu tiên, quân đội không còn chú ý tới sự vi phạm chủ quyền âm thầm của Trung Quốc để ít nhất cũng lên tiếng trước Quốc hội tìm phương thức đối phó. Quân đội bị trói tay tứ bề và chính sách “quân đội được phép làm kinh tế” có vẻ như một cách ban bố cho tập thể này bớt “tủi thân” so với công an, thanh gươm và lá chắn, còn Đảng còn mình của chế độ.

Trong khi quân đội tiếp tục tủi thân vì những chuyện trẻ con nơi nghị trường thì ngoài kia các chiến sĩ đang bảo vệ Trường Sa một cách âm thầm không biết có tủi thân không khi sự cô đơn và nhỏ bé của họ không được trong bờ chú ý.

Một vài chuyến thăm hỏi, một vài bài báo khen lấy có, một vài câu chuyện về sự hy sinh của những người lính đảo có lẽ chỉ là cách xoa bóp cho một căn bệnh đã trở thành di căn: mị dân.

Người lính đảo sống trong thiếu thốn mọi bề xứng đáng được những đại biểu quân đội trong Quốc hội yêu cầu được đối xử công bằng chứ không phải sự công bằng biểu hiện từ những chiêc lon gắn vội trên ve áo. Tướng nhiều làm gì khi binh sĩ không còn là binh sĩ và khi có chuyện đao binh liệu những viên tướng “tủi thân” ấy sẽ làm được gì cho cơ đồ dân tộc?

canhco

Thì chắc chắn đó là một quân đội yếu kém và nhu nhược.

Tất cả quân đội trên thế giới điều mà người lính học được đầu tiên từ quân trường nơi bắt đầu cuộc đời quân nhân chuyên nghiệp thì quan trọng nhất họ phải học nằm lòng tính chất hào hùng mà một đội quân tinh nhuệ phải có. Đạo binh ấy có mạnh mẽ hay không nằm trong ý chí của từng người lính bất kể họ có được trang bị vũ khí hiện đại đến đâu nhưng khi ra trận yếu tố hèn nhát vẫn là nguyên nhân đầu tiên của sự bại trận, khi quân thù chưa đánh đã thua.

Quân đội Nhân dân Việt Nam từng được xem là anh hùng và thiện chiến sau thời gian dài đánh Mỹ. Nhưng đó chỉ là dĩ vãng, là kỷ niệm đẹp đẽ dành cho những người từng tham gia cuộc chiến khốc liệt tấn công và giải phóng miền Nam. Cuộc chiến ấy đã lùi vào quá khứ từ khi Gạc Ma mất vào tay giặc cùng với nhiều cây số đất đai dọc biên giới phía Bắc. Quân đội Nhân dân Việt Nam ngày càng vắng bóng hơn trên chính trường thế giới. Các nước trong khu vực không còn lấy mô hình của một đạo binh từng lừng lẫy để học tập vì chính phủ của họ biết rằng hào quang đã tắt lịm trên từng chiến binh Việt Nam và thay vào đó là những đạo quân đi làm kinh tế thay vì được huấn luyện để quen thuộc với các thao tác chiến tranh.

Chiều ngày 6/11, trong khi Quốc hội thảo luận về  Luật Công an nhân dân bàn về số lượng tướng phân bổ trong đơn vị này, cảm thấy bị bỏ rơi, Thượng tướng Nguyễn Văn Được, Chủ tịch Hội cựu chiến binh đã lên tiếng, ông nói: “Đề nghị Đảng, nhà nước, Quốc hội xem xét cho hợp lý. Lực lượng vũ trang là một thể chế thống nhất của nhà nước, không thể công an thế này, quân đội thế kia. Làm thế này bên quân đội buồn, tủi thân lắm”

Hai chữ “tủi thân” được Thượng tướng Nguyễn Văn Được dùng trong ngữ cảnh này phản ánh một thực tế cần suy nghĩ. Tủi thân là một cảm giác bị hắt hủi, bỏ mặc một cách bất công. Tủi thân bao hàm tính chất tự ti mặc cảm, thường chỉ xảy ra ở trẻ con hay những phụ nữ hiền lành, cam chịu. Tủi thân không thể chấp nhận là một biểu cảm của đàn ông vì tính cách này thường bị xem là ủy mị và yếu đuối.

Một quân đội có được phép tủi thân hay không khi thuộc tính của nó là chảy nước mắt, ngậm đắng nuốt cay vì bị hắt hủi, thờ ơ và sự bất công nằm ngay trong sự việc xảy ra?

Nếu một quân đội như thế thì thật vô phúc cho quốc gia nào chứa chấp nó. Việt Nam không có truyền thống tủi thân trong quân đội từ bao đời nay kể từ khi lập quốc. Dù thô sơ và yếu kém nhưng những đạo quân của dân tộc chưa bao giờ có khái niệm tủi thân, một khái niệm rất gần với nhu nhược và hèn nhát.

Xưa là vậy còn nay tại sao Quân đội lại thấy tủi thân trước một lực lượng vũ trang khác là Công an? Mặc dù một ông Thượng tướng phát biểu trong nghị trường một cách vô tư nhưng phía sau câu nói ấy phải có một động lực nào thúc đẩy bởi ông ta không thể nói những lời vô căn cứ. “Tủi thân” chỉ là sự lập lại của hai chữ “tâm tư” của ông Phùng Quang Thanh phát biểu trước đây, nhưng tâm tư nghe ra nhẹ nhàng và vô tội vạ hơn, trong khi “tủi thân” mở ra một hình ảnh thực sự của một đạo quân nhu nhược đang có mặt trên đất nước này.

Nếu không nhu nhược thì không lý gì biển đảo ngày một mất dần, ngư dân không còn dám hành nghể trên vùng đất của mình vì Trung Quốc ngày đêm canh giữ sẵn sàng bắt bớ thậm chí hành hung, trong khi quân đội mất cả tăm hơi giống như đang chạy trốn sự thật tại Biển Đông. Một tiếng còi hụ từ tàu tuần duyên cũng không được nghe thấy.

Trên bờ thì hết vùng đất này tới khu công nghiệp khác, quân đội trực tiếp đầu tư và điều hành những dự án không hề liên quan gì tới súng đạn. Vừa làm giàu vừa đòi hỏi chính phủ dành cho mình những ưu tiên, quân đội không còn chú ý tới sự vi phạm chủ quyền âm thầm của Trung Quốc để ít nhất cũng lên tiếng trước Quốc hội tìm phương thức đối phó. Quân đội bị trói tay tứ bề và chính sách “quân đội được phép làm kinh tế” có vẻ như một cách ban bố cho tập thể này bớt “tủi thân” so với công an, thanh gươm và lá chắn, còn Đảng còn mình của chế độ.

Trong khi quân đội tiếp tục tủi thân vì những chuyện trẻ con nơi nghị trường thì ngoài kia các chiến sĩ đang bảo vệ Trường Sa một cách âm thầm không biết có tủi thân không khi sự cô đơn và nhỏ bé của họ không được trong bờ chú ý.

Một vài chuyến thăm hỏi, một vài bài báo khen lấy có, một vài câu chuyện về sự hy sinh của những người lính đảo có lẽ chỉ là cách xoa bóp cho một căn bệnh đã trở thành di căn: mị dân.

Người lính đảo sống trong thiếu thốn mọi bề xứng đáng được những đại biểu quân đội trong Quốc hội yêu cầu được đối xử công bằng chứ không phải sự công bằng biểu hiện từ những chiêc lon gắn vội trên ve áo. Tướng nhiều làm gì khi binh sĩ không còn là binh sĩ và khi có chuyện đao binh liệu những viên tướng “tủi thân” ấy sẽ làm được gì cho cơ đồ dân tộc?


RFA Blog

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Mười Một 20182:23 CH(Xem: 33)
Lại còn có những Tấn Dũng, La Thăng, Bá Thanh, Đại Quang, Thế Huynh và một số những người hoạt động chính trị chuyên nghiệp khác nữa. Những người này, mắc tội của thế chế, nặng lắm. Ấy mà, đã hành nghề chính trị chuyên nghiệp, mà cũng không nhận ra, cũng không dám bỏ tiền ra đầu tư cho cửa thoát thân, giữ của cải của mình, gia tộc mình, ở thì tương lai, kể cũng ngu như bọn tướng tá và doanh nhân kia. Ngu như thế, bị cướp lại, bị chết chùn bởi chính đồng chí, chiến hữu của mình, kể cũng là phải lắm.
16 Tháng Mười Một 20184:04 CH(Xem: 89)
Khổ dân Việt, bất lực trong việc đòi hỏi cải tổ chính trị nên tìm niềm vui ở các vụ án lẻ tẻ. Nếu không xoay chú ý vào thể chế, đất nước mãi ngập lặn trong tham nhũng không đường cứu chữa. Khi nào dân biết trút sự bực tức vào thể chế chính trị thì lúc đó, dân quyết phá hủy cả vườn hoa độc. Khi đó đất nước sẽ có hy vọng đổi thay. Còn bây giờ? Không có gì khả quan.
15 Tháng Mười Một 20189:35 CH(Xem: 156)
Lò Tôn của lão Trọng đã cháy phừng phừng, từ Đinh La Thăng cho đến đám cộng sản miền nam không biết "ní nuận". Con giòi kế tiếp sẽ lên mâm là Tất Thành Cang tự Tan Thành C..., một thằng khốn kiếp đã giải tỏa Hội Thánh Chuồng Bò, đàn áp tôn giáo dù giáo phái này phải làm lễ trong một cái chuồng bò hôi hám, đó là cái quả mà nó đã gieo nhân.
15 Tháng Mười Một 20188:26 CH(Xem: 121)
Nếu thống kê cho hết những phát biểu trật lề của các ĐBQH trong nhiều khóa gần đây có lẽ tốn thời gian cho người đọc mà không mấy khơi gợi thêm sự khinh bỉ của dân chúng đối với họ, bởi người dân đã hằn sâu định kiến về kiến thức, lòng tự trọng, kể cả sự ương bướng cố hữu của người Cộng sản đối với từng lời từng chữ của các ĐBQH trước một diễn đàn lớn nhất nước. Chẳng những ngô nghê mà họ còn ác độc nữa.
14 Tháng Mười Một 201811:59 SA(Xem: 84)
Hối lộ là một trong những tội danh đầu bảng trong mê cung của tội tham nhũng và chỉ có những người có chức có quyền mới phạm phải. Và trong khi tội danh tham nhũng này đang làm trầm trọng và suy kiệt đất nước thì trong việc phòng chống tham nhũng, hay "Bỏ củi vào lò đốt" của ông TBT Nguyễn Phú Trọng hiện nay liệu có phải là sự thực không ? Và nếu không thẳng tay triệt hạ, nếu cứ tránh né hay giơ cao đánh khẽ với tội phạm tham nhũng như hiện nay thì liệu có còn sức răn đe đến vô số những kẻ tham nhũng khác đang nhởn nhơ trên đất nước này không ?
13 Tháng Mười Một 201811:51 SA(Xem: 136)
Trong giới đấu tranh dân chủ, vô số người bị đưa ra trước vành móng ngựa và nhận những bản án phi lí, nhưng có ai khóc lóc van xin đâu? Thế nhưng, những quan chức cấp cao trong chính quyền Cộng Sản khi đứng trước vành móng ngựa là khóc lóc van xin một cách nhục nhã. Cái hèn đã thành bản chất thì không bao giờ họ có thể tỏ thái độ như là người anh hùng được. Khi ở vào thế yếu, thì hèn hay hùng nó phải trở về đúng bản chất không ai có thể giấu được.
11 Tháng Mười Một 201812:29 CH(Xem: 187)
Nói cho dễ hiểu, thằng chính phủ trực tiếp thò tay hốt tiền thì thằng Đảng cũng ngửa tay nhận lại đồng tiền sai phạm. Thời Nguyễn Tấn Dũng, hắn ăn đậm quá và chi nhiều tiền xây dựng đế chế cho mình mà ít cung phụng thằng Đảng nên mới mâu thuẫn gay gắt vậy. Hôm nay, Phúc ngoan ngoãn hơn, nên Đảng và chính phủ gần gũi. Chính phủ bốc hốt trực tiếp, Đảng nhận lại tiền cúng. Trên đời này không có kẻ chủ mưu nào mà không ăn một đồng nào của kẻ thực hiện theo lệnh. Thế thôi.
10 Tháng Mười Một 20188:13 CH(Xem: 208)
Tôi là một công dân VN sống và học tập ở một mái trường XHCN, nhưng qua nhận thức từ thực tế ở một xã hội luôn bất công đối với nhân dân ,qua những vụ cưỡng chế đất đai, của bà con nhân dân trên khắp các tỉnh thành, tôi cũng tận mắt nhìn thấy những biệt thự sang trọng của những tên quan tham nhũng đang xây dựng ngày một nhiều, nhờ mạng XH đã cho tôi biết được nhiều về sự thật đang phơi bày của một chế độ CS luôn lừa dối và đàn áp nhân dân.
10 Tháng Mười Một 20182:09 CH(Xem: 232)
Sư phạm là một nghề cao quý, thật không dám nghĩ là có chuyện cho sinh viên sư phạm đi bán dâm ba lần, rõ ràng đó là một thực tế đốn mạt của ngành sư phạm xã nghĩa, cô giáo tương lai được đánh đồng với gái mại dâm. Nếu vậy thì lấy đâu để có đủ tư cách trở thành giáo viên, chứ chưa nói tới là đủ tư cách đứng lớp để hướng dẫn cho thế hệ kế thừa… Hay đây chính là cái ưu việt như tên Trọng Lú hãnh diện nói: Giáo dục của chúng ta chưa bao giờ được như bây giờ… Tổ cha cái thằng già này, ai bắt được nó xin cho mỗ tôi được cái vinh dự, vằm nó làm chả!
10 Tháng Mười Một 20182:08 CH(Xem: 136)
Đó là lý do vì sao phải vào đảng, phải la liếm bưng bô, phải ca ngợi boác Hồ Bã Chó. Mục đích chỉ để trở thành tư bản Đỏ và vù ra nước ngoai sinh sống như những con giòi đã hóa bướm khác hiện đang bay lượn tại Úc, Mỹ, Canada và khắp thế giới.
14 Tháng Mười Một 2018
Thành ra buổi diễn hài Đức Vua và Cận Thần đã chấm dứt, ban tổ chức xin trân trọng cảm ơn bà con đã quan tâm theo dõi, chúng tôi sẽ tiếp tục viết kịch bản và cho ra mắt tập 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, bồi, đầm, già, cơ, rô, chuồn, bích nhằm giải tỏa cái sự xì chét của mọi người sau một ngày làm việc cật lực nơi xứ này và chấm hết.
14 Tháng Mười Một 2018
Còn với chính quyền CS? Chính quyền này luôn sẵn sàng chà đạp lên hiến pháp và luật pháp của chính nó viết ra thì phương pháp bất bạo động thuần khiết sẽ đi vào ngõ cụt. CS bây giờ dám trắng trợn thách đố nhân dân rằng "bố mày thích thì làm, đố chúng mày làm gì được?", thì ta phải biết, chỉ có đấu tranh bất bạo động thì chả làm gì được nó. Việc hóa giải câu thách đố ấy của CS thì phải có tổ chức chính trị bí mật vạch ra hướng đấu tranh vũ trang với nó mới may ra.
11 Tháng Mười Một 2018
Muốn có dân chủ thật sự điều tiên quyết là người dân phải đứng lên lật đổ cái đảng độc tài hủ lậu mang tên cộng sản, xây dựng một nhà nước mới, nơi tập trung nhiều cái đầu của các con người dân chủ để làm ra luật, thêm vào đó là xây dựng một nhà nước pháp quyền nhằm bảo đảm các giá trị dân chủ không bị xâm phạm, một chính phủ thực sự biết lắng nghe người dân trước khi thi hành các chủ trương có ảnh hưởng đến toàn xã hội, một chính quyền có lòng tự trọng bắt buộc phải từ chức khi có sai lầm...
09 Tháng Mười Một 2018
Để có thành công mai sau, thì hôm nay phải lập đảng. Ngày đầu còn non trẻ thì bí mật, khi lớn mạnh đủ sức đấu lại mãnh thú thì công khai ra mặt. Không có sinh ra sao có trưởng thành? Đảng CS như loài thú ăn thịt tàn bạo, nếu nó bắt gặp một tổ chức chính trị non trẻ thì nó phải thịt, chắc chắn là vậy. Cho nên đừng trông chờ sự buông lỏng của CS để ta lớn mạnh vừa công khai vừa an toàn là điều không thể. Để diệt mầm mống sinh ra đảng phái chính trị, CS sẽ không cho bất kỳ một tổ chức công đoàn độc lập nào tồn tại. Cho dù CSVN có đặt bút kí hiệp định CPTPP hay EVFTA đi chăng nữa thì bằng mọi giá chúng phải ngăn cản.
07 Tháng Mười Một 2018
Việt Nam hôm nay cũng như Bắc Triều Tiên trước đây khi nhiều dư luận đồn đoán rằng sau khi lên ngôi Tổng Thống D. Trump sẽ đánh đất nước này, nhưng tất cả đã bé cái lầm bởi vì ông ta thừa biết đánh Bắc Triều Tiên chỉ cần một nút nhấn là quốc gia này sẽ thành bình địa nhưng đổi lại nước Mỹ hoàn toàn không có lợi lộc gì vì đây là một quốc gia nghèo nàn lạc hậu và tiếng xấu của thế giới sẽ chỉa vào chỉ trích nước Mỹ là một bọn sát nhân.
07 Tháng Mười Một 2018
Từ tính cách người học sinh ở đất nuớc này, chúng ta thấy tương lai tăm tối cho một quốc gia. Xã hội háo danh chạy theo thành tích như con thiêu thân cũng bởi thứ giáo dục này mà ra. Cá nhân cúi đầu trước cá nhân, cả xã hội cúi đầu trước bạo quyền, nên đất nước lao dốc mà chẳng còn ai màng đến việc trách nhiệm phải lên tiếng. Thất bại kinh tế thì có thể sửa chữa trong 10 năm hay 20 năm, nhưng thất bại giáo dục, thì phải mất 60 năm sau mới thay thế được nếu bắt đầu cải tổ đúng hướng từ hôm nay.
04 Tháng Mười Một 2018
ĐCS đã từng dựng lên các đảng chân gỗ thì việc dựng lên những công đoàn chân gỗ thì có gì khó? CS là vậy! Tin những cam kết của họ là một cái tin ngây thơ. Hiệp định Geneve nó cũng đạp, Hiệp định Paris nó cũng dẫm nát thì đã có ai làm gì nó? CS sẽ không phi chính trị hóa lực lượng vũ trang và nó cũng không trả xã hội dân sự tay nhân dân. Chắc chắn là vậy. Mong đợi CS làm thế là kẻ đang mơ giấc mơ hoang đường.
31 Tháng Mười 2018
Đừng trông mong vào nước Mỹ hay bất kỳ quốc gia nào khác giao tranh cùng TC thì Việt Nam sẽ hưởng lợi, bởi vì với tính chất bán nước vong nô của Nguyễn Phú Trọng và tập đoàn csVN, chắc chắn chúng sẽ là một bọn chư hầu sát cánh cùng với nước Mẹ của bọn chúng chống lại thế giới văn minh bởi vì chống lại sự tiến bộ của loài người luôn là bản chất của những con người cộng sản...
26 Tháng Mười 2018
Bỏ đảng là hành vi đúng đắn nhưng chưa đủ, khi mình nhận ra chính mình đã góp sức xây dựng lên một bộ mày toàn trị cực đoan, đi ngược lại lợi ích của dân tộc, vì thế hành vi bỏ đảng chỉ là một trạng thái dừng không tiếp tục tham gia nhưng sẽ tích cực hơn khi những con người đã một thời theo đảng đứng về phía nhân dân để tập hợp, quy tụ họ thành những hội đoàn đối lập nhằm thay đổi thể chế chính trị cho Việt Nam.
25 Tháng Mười 2018
Kế hoạch xâm lăng ba nước Đông Dương Việt Nam – Lào – Campuchia là một kế hoạch được tính toán lâu dài từ những năm của thế kỷ 20 cho đến 21, khởi đầu là khêu gợi sự ngu dốt bất lương của đảng csVN mà đứng đầu là HCM, chúng bơm thồi cho y giấc mơ trở thành cha già dân tộc, đánh Mỹ cứu nước và chìa ra những hợp đồng quân viện cho chúng mày đánh nhau, đám lãnh đạo csVN xuất thân từ tầng lớp lao động tối mắt ký bừa để nhận những khoản viện trợ khổng lồ nhằm thôn tính miền nam...