Từ chuyện cái rổ cua đến chuyện nhà buôn – nhà nông

07 Tháng Mười Một 201810:29 CH(Xem: 96)

Từ chuyện cái rổ cua đến chuyện nhà buôn – nhà nông

download (6)                                       Bưởi da xanh đang rớt giá tại Sài Gòn - hình Internet


VietTuSaiGon



Một người đi đường, thấy người bán cua bên đường, ông này đặt một rổ cua to tướng chất đầy cua và không đậy nắp, ngồi ung dung uống trà, hút thuốc, mắt lơ đãng. Ông đi đường liếc thấy rổ cua không đậy nắp thì quay xe lại nhắc ông bán cùa đậy rổ lại kẻo mất cua. Ông bán cua cười to, cảm ơn rồi nói rằng nếu cua chỉ có một con duy nhất trong rổ thì không đậy sẽ mất ngay, chứ rổ chứa rất nhiều cua sẽ không mất con nào bởi tự chúng sẽ kéo nhau xuống lại đáy rổ, con nào vừa lòm ngòm bò lên miệng rổ thì con khác, thậm chí hàng chục con khác sẽ lôi xuống…

Sở dĩ giữa lúc có hàng trăm chuyện để quan tâm, bài viết lại đề cập đến cái rổ cua và chuyện nhà buôn, nhà nông Việt Nam bởi lẽ, người Việt giết người Việt đã quá lâu và điều này đang thành thói quen; dường như người Việt chưa bao giờ ngừng kéo nhau xuống hố, điều này chẳng khác nào những con cua tự níu càng với nhau để kéo vào rổ, không cho con nào thoát khỏi rổ, và kết quả là cả rổ cua vào nồi! Hiện tại, khi nhà nông Việt Nam đang quằn quại trên cánh đồng vì thanh long, khoai lang, rau, củ, quả ế ẩm, không có chỗ để bán tháo thì ngoài thị trường, nhà buôn vẫn hét giá trên trời để lấy lãi khủng. Nói cho cùng, đây là kiểu chơi rất ích kỉ và tự giết hại lẫn nhau của người Việt.

Tại sao? Tại qua rất nhiều năm quan sát và điều này cũng không cần quan sát mà nó hiển hiện trước mắt, dường như người ta phải lắc đầu ngao ngán cho mối quan hệ giữa nhà buôn và nhà nông Việt Nam. Trong khi Việt Nam là nước chưa thoát khỏi nông nghiệp và có vẻ như vĩnh viễn không bao giờ thoát khỏi nông nghiệp, nền kinh tế nông nghiệp là nền tảng kinh tế dựa trên thổ nhưỡng, khí hậu, địa hình của quốc gia hình chữ S, nhiệt đới gió mùa này. Và muốn giàu, muốn giữ hệ sinh thái tốt, không còn cách gì hơn là phải phát triển nông nghiệp sạch, nông sản cao cấp. Mà muốn vậy, phải có đầu ra cho nông nghiệp. Chưa cần bàn đến các chính sách vĩ mô cho nông nghiệp, ở đây, mối tương tác giữa nhà nông và nhà buôn có tính sống còn.

Không ai khác nhà buôn khi nói tới đầu ra cho nông sản nhà nông và cũng không ai khác nhà nông khi nói đầu vào cho nông sản nhà buôn. Thế nhưng dường như tại Việt Nam, nông nghiệp không phải là nền kinh tế hay thế mạnh, nền tảng kinh tế của gia đình, xã hội mà là sự bất đắc dĩ. Nghĩa là ‘chuột chạy cùng sào bâu vào đám ruộng”, nghĩa là không còn làm được việc gì nữa thì người ta chuyển sang làm nông để sống qua ngày.

Và trong cái sự “sống qua ngày” ấy, có cả thử vận và mưu cầu kinh tế mỗi khi có đầu ra cho nông sản. Chẳng hạn như thanh long có giá, cau non có giá, khoai lang có giá thì người nông dân chăm chuốt, nhân rộng vườn cau, vườn khoai, vườn thanh long với hi vọng cuối vụ khấm khá hơn. Nhưng cái sự “chăm chuốt” của nhà nông cũng ẩn chứa mối nguy không nhỏ, dùng thuốc hóa học kích thích tăng trưởng lá, củ, quả là sở trường của nhà nông Việt Nam, sản xuất dòng thuốc này thì phải nói tới người Trung Quốc.

Thế rồi, đùng một cái, nhà buôn bên ngoài (tức Trung Quốc) không tới mua hàng, doanh nghiệp Việt Nam cũng không tới mua hàng, bỏ lơ nhà nông. Nhà nông chết đứng bên cạnh đồng hi vọng. Và người ta cũng thường hay nói với nhau, na ná kiểu Bùi Giáng thi sĩ là “anh những tưởng đầu đường thương xó chợ/ Ai có ngờ xó chợ cũng thương nhau”, điều này ám chỉ mối tương đồng cảnh ngộ, trong cõi đau đớn người ta dễ thương nhau, chia sẻ nhau và hiểu thấu nhau hơn. Nhưng nghe ra cái đạo lý này chỉ có trên lý thuyết, trên bàn rượu hoặc trong các cuộc ngâm ngợi trà dư… Trong thực tế, sự tàn nhẫn của người Việt dành cho nhau khốc liệt đến độ khó tin!

Lấy một ví dụ nhỏ về mối tương tác giữa nhà nông với nhà buôn. Trong hai tháng vừa qua, tỏi Lý Sơn rớt giá thê thảm, thanh long mang ra đường để đổ, khoai lang chất núi trên đồng, nhà nông chỉ mong có chỗ để bán tháo cho dù bán mỗi ký lô lấy hai ngàn đồng, ba ngàn đồng cũng đỡ được đôi chút. Trong khi đó, thị trường tiêu thụ khoai lang, thanh long, tỏi tại Việt Nam là thị trường khá mạnh. Nhưng cái thị trường này bị chính nhà buôn bóp chặt, khóa mất sức mua của người dân.

Cụ thể, mặc dù giá khoai rớt xuống còn 500 đồng mõi ký, thanh long bán tháo cũng 500 đồng mỗi ký, tỏi Lý Sơn thì còn 50,000 đồng mỗi ký. Nhưng thị trường lại rất quái lạ, khoai lang vẫn dao động từ 15 ngàn đồng đến 30 ngàn đồng, tùy vào loại, thanh long cũng vậy, về chuyện tỏi, tỏi Trung Quốc tràn ngập thị trường với giá tương đương tỏi Lý Sơn!

Rõ ràng, ở đây, thay vì hạ giá các mặt hàng nông sản để kích thích sức mua, giả sử như người ta mua 15 ngàn đồng khoai lang, trước đây được 1 ký lô, giờ được ba ký lô, không chừng người ta sẽ mua thêm 3 ký nữa để mang về thái nhỏ, phơi khô cho mùa mưa. Ở đây, với giá 5 ngàn đồng thì nhà buôn đã lãi được chừng 3 ngàn đồng mỗi ký, nông dân vẫn có thể bán được 2 ngàn đồng mỗi ký chứ không đến nỗi ọp ẹp 500 đồng rồi mang chất thành núi trên đồng. Nhà buôn đã không nghĩ đến nỗi khổ của nhà nông và chỉ nghĩ đến mức lãi. Và khi mọi sự đều qui ra tiền, nó sẽ có thế giới ngầm của nó. Mặc dù nông dân rên xiết nhưng nhà buôn lại mặc định với nhau về mức giá trên thị trường, cho dù nhà nước có can thiệp chăng nữa thì bất quá nhà buôn tạm nghĩ vài ngày không bán mặt hàng nhà nước qui định giá. Như vậy, vô hình trung nhà buôn vì ham lãi mà hại đồng loại, đồng thời cũng hại chính mình.

Bởi một khi nông sản không ổn định, tâm lý nhà nông không ổn định và nguồn cung không ổn định, nhà buôn Việt buộc phải tìm một đầu vào khác, ở đây, hàng nông sản Trung Quốc sẽ là cái chạm đầu tiên của nhà buôn Việt. Và cái giá phải trả khi buôn hàng Trung Quốc không hề nhỏ chút nào, nó không những nguy cơ cho mỗi nhóm ngành nghề mà nó là nguy cơ dân tộc, nguy cơ đến sức khỏe, sinh mệnh quốc gia. Hệ lụy của nó thì khỏi phải nói thêm. Như vậy, suy cho cùng thì cách hành xử của người Việt bấy lâu nay chẳng khác nào những con cua trong cái rổ. Mà cách hành xử này không riêng gì nhà nông với nhà buôn hay ngược lại, hầu như bất kì lĩnh vực nào, người ta cũng sẵn sàng kéo nhau vào nồi để chết!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Mười Một 2018
Thành ra buổi diễn hài Đức Vua và Cận Thần đã chấm dứt, ban tổ chức xin trân trọng cảm ơn bà con đã quan tâm theo dõi, chúng tôi sẽ tiếp tục viết kịch bản và cho ra mắt tập 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, bồi, đầm, già, cơ, rô, chuồn, bích nhằm giải tỏa cái sự xì chét của mọi người sau một ngày làm việc cật lực nơi xứ này và chấm hết.
14 Tháng Mười Một 2018
Còn với chính quyền CS? Chính quyền này luôn sẵn sàng chà đạp lên hiến pháp và luật pháp của chính nó viết ra thì phương pháp bất bạo động thuần khiết sẽ đi vào ngõ cụt. CS bây giờ dám trắng trợn thách đố nhân dân rằng "bố mày thích thì làm, đố chúng mày làm gì được?", thì ta phải biết, chỉ có đấu tranh bất bạo động thì chả làm gì được nó. Việc hóa giải câu thách đố ấy của CS thì phải có tổ chức chính trị bí mật vạch ra hướng đấu tranh vũ trang với nó mới may ra.
11 Tháng Mười Một 2018
Muốn có dân chủ thật sự điều tiên quyết là người dân phải đứng lên lật đổ cái đảng độc tài hủ lậu mang tên cộng sản, xây dựng một nhà nước mới, nơi tập trung nhiều cái đầu của các con người dân chủ để làm ra luật, thêm vào đó là xây dựng một nhà nước pháp quyền nhằm bảo đảm các giá trị dân chủ không bị xâm phạm, một chính phủ thực sự biết lắng nghe người dân trước khi thi hành các chủ trương có ảnh hưởng đến toàn xã hội, một chính quyền có lòng tự trọng bắt buộc phải từ chức khi có sai lầm...
09 Tháng Mười Một 2018
Để có thành công mai sau, thì hôm nay phải lập đảng. Ngày đầu còn non trẻ thì bí mật, khi lớn mạnh đủ sức đấu lại mãnh thú thì công khai ra mặt. Không có sinh ra sao có trưởng thành? Đảng CS như loài thú ăn thịt tàn bạo, nếu nó bắt gặp một tổ chức chính trị non trẻ thì nó phải thịt, chắc chắn là vậy. Cho nên đừng trông chờ sự buông lỏng của CS để ta lớn mạnh vừa công khai vừa an toàn là điều không thể. Để diệt mầm mống sinh ra đảng phái chính trị, CS sẽ không cho bất kỳ một tổ chức công đoàn độc lập nào tồn tại. Cho dù CSVN có đặt bút kí hiệp định CPTPP hay EVFTA đi chăng nữa thì bằng mọi giá chúng phải ngăn cản.
07 Tháng Mười Một 2018
Việt Nam hôm nay cũng như Bắc Triều Tiên trước đây khi nhiều dư luận đồn đoán rằng sau khi lên ngôi Tổng Thống D. Trump sẽ đánh đất nước này, nhưng tất cả đã bé cái lầm bởi vì ông ta thừa biết đánh Bắc Triều Tiên chỉ cần một nút nhấn là quốc gia này sẽ thành bình địa nhưng đổi lại nước Mỹ hoàn toàn không có lợi lộc gì vì đây là một quốc gia nghèo nàn lạc hậu và tiếng xấu của thế giới sẽ chỉa vào chỉ trích nước Mỹ là một bọn sát nhân.
07 Tháng Mười Một 2018
Từ tính cách người học sinh ở đất nuớc này, chúng ta thấy tương lai tăm tối cho một quốc gia. Xã hội háo danh chạy theo thành tích như con thiêu thân cũng bởi thứ giáo dục này mà ra. Cá nhân cúi đầu trước cá nhân, cả xã hội cúi đầu trước bạo quyền, nên đất nước lao dốc mà chẳng còn ai màng đến việc trách nhiệm phải lên tiếng. Thất bại kinh tế thì có thể sửa chữa trong 10 năm hay 20 năm, nhưng thất bại giáo dục, thì phải mất 60 năm sau mới thay thế được nếu bắt đầu cải tổ đúng hướng từ hôm nay.
04 Tháng Mười Một 2018
ĐCS đã từng dựng lên các đảng chân gỗ thì việc dựng lên những công đoàn chân gỗ thì có gì khó? CS là vậy! Tin những cam kết của họ là một cái tin ngây thơ. Hiệp định Geneve nó cũng đạp, Hiệp định Paris nó cũng dẫm nát thì đã có ai làm gì nó? CS sẽ không phi chính trị hóa lực lượng vũ trang và nó cũng không trả xã hội dân sự tay nhân dân. Chắc chắn là vậy. Mong đợi CS làm thế là kẻ đang mơ giấc mơ hoang đường.
31 Tháng Mười 2018
Đừng trông mong vào nước Mỹ hay bất kỳ quốc gia nào khác giao tranh cùng TC thì Việt Nam sẽ hưởng lợi, bởi vì với tính chất bán nước vong nô của Nguyễn Phú Trọng và tập đoàn csVN, chắc chắn chúng sẽ là một bọn chư hầu sát cánh cùng với nước Mẹ của bọn chúng chống lại thế giới văn minh bởi vì chống lại sự tiến bộ của loài người luôn là bản chất của những con người cộng sản...
26 Tháng Mười 2018
Bỏ đảng là hành vi đúng đắn nhưng chưa đủ, khi mình nhận ra chính mình đã góp sức xây dựng lên một bộ mày toàn trị cực đoan, đi ngược lại lợi ích của dân tộc, vì thế hành vi bỏ đảng chỉ là một trạng thái dừng không tiếp tục tham gia nhưng sẽ tích cực hơn khi những con người đã một thời theo đảng đứng về phía nhân dân để tập hợp, quy tụ họ thành những hội đoàn đối lập nhằm thay đổi thể chế chính trị cho Việt Nam.
25 Tháng Mười 2018
Kế hoạch xâm lăng ba nước Đông Dương Việt Nam – Lào – Campuchia là một kế hoạch được tính toán lâu dài từ những năm của thế kỷ 20 cho đến 21, khởi đầu là khêu gợi sự ngu dốt bất lương của đảng csVN mà đứng đầu là HCM, chúng bơm thồi cho y giấc mơ trở thành cha già dân tộc, đánh Mỹ cứu nước và chìa ra những hợp đồng quân viện cho chúng mày đánh nhau, đám lãnh đạo csVN xuất thân từ tầng lớp lao động tối mắt ký bừa để nhận những khoản viện trợ khổng lồ nhằm thôn tính miền nam...