Ơn Đảng - ơn Chính phủ

03 Tháng Mười Một 201811:42 SA(Xem: 815)

                            Ơn Đảng - ơn Chính phủ


44798473_318506782313117_8032782681219530752_n                                                        Đã cho con kiếp sống hàng rong...
                                                              Hình sưu tầm Facebook




Bùi Văn Thuấn





Năm 2016 có trao đổi/ tranh luận với thầy giáo cũ, đại ý: Đảng cộng sản là một tổ chức ăn bám vào tiền thuế của dân. Tức là đảng phải mang ơn dân chứ không phải ngược lại. Thầy giáo phản bác rằng: Đảng không ăn bám, đảng làm kinh tế rất giỏi, rất ác liệt, rồi thầy cho rằng: Tôi được đi học nội trú, được đảng miễn giảm học phí, chu cấp các thứ mà tôi vô ơn... đại loại vậy.

Tết năm rồi bác gái trong nhà được nhận suất quà mấy trăm nghìn (bác là người bị tàn tật từ năm hơn 20 tuổi), khi nói chuyện bác bảo: Ơn đảng ơn nhà nước đã cho quà...Rất nhiều người ở quê, luôn tâm niệm chuyện ơn đảng. Nhiều người không hiểu tại sao tôi hay nói: Đảng chỉ là một tổ chức ăn bám, không việc gì phải ơn đảng.

Những gì tôi viết ra dưới đây không dành cho các chuyên gia, những người am hiểu quá rõ, mà dành cho những người như thầy giáo cũ, dành cho bạn bè, người thân, dành cho những người dân quê ít học, luôn tâm niệm ơn đảng ơn nhà nước trong mọi việc.

1. Đảng làm kinh tế:

Đây là một sự dối lừa, lưu manh không bút mực nào tả hết. Đầu tiên, nhà nước lấy thuế của dân làm vốn, lấy đất công làm nền tảng, lấy tài nguyên khoáng sản làm công cụ kinh doanh, tức là mọi thứ đảng "làm kinh tế" đều lấy từ dân hoặc tài sản quốc gia. Hàng loạt các ngành nghề, lĩnh vực đảng độc quyền kinh doanh như: Điện, nước, viễn thông, xăng dầu, khai thác khoáng sản... "Làm ăn" như vậy, làm kinh tế kiểu lấy tài sản quốc gia làm tài sản cho băng nhóm, lấy vốn từ thuế của dân, độc quyền đào bới tài nguyên quốc gia đem bán, ai cũng làm được. Tuy nhiên, đó không phải là làm kinh tế, mà là sự ăn cướp. Cướp vốn, cướp đất, cướp tài nguyên.

Thế nhưng, hàng loạt doanh nghiệp nhà nước (thực tế là doanh nghiệp của đảng) lại làm ăn thua lỗ, mất vốn. Khi đó hàng nghìn tỷ tiền thuế của dân sẽ bị phá một cách không thương tiêc, đất công (của dân) cũng mất theo các dự án kinh tế thảm họa này. Các ngành độc quyền như khai thác khoáng sản, điện, kinh doanh xăng dầu... cũng liên tục báo lỗ hàng chục, thậm chí hàng trăm nghìn tỷ. Đào bới tài nguyên quốc gia để bán mà cũng lỗ, đảng làm ăn giỏi quá.

Số tiền lỗ, mất vốn đó là tiền thuế của dân, tài sản bị mất như đất công, tài nguyên khoáng sản là của dân. Đảng vừa ăn không tài nguyên quốc gia, vừa phá tiền thuế của dân trong các dự án thua lỗ này. Nhưng bi kịch với dân chưa hết: Khi các doanh nghiệp của đảng lỗ, mất vốn, đảng sẽ tìm cách tái cơ cấu hay cứu các doanh nghiệp này. Cứu bằng cách nào? Bằng cách miễn thuế, bằng cách bơm thêm ngân sách (lại là thuế của dân) vào để cứu. Và điệp khúc lẩn quẩn: Lấy tiền dân để kinh doanh bị lỗ, xong lại lấy thuế của dân ra để cứu để tái cơ cấu và lại lỗ.

Vòng lặp trên cứ xoay vô hạn đến khi dân kiệt quệ vì nợ công, đến khi quốc gia xác xơ vì tài nguyên cạn kiệt và gánh nặng nợ nần. Điều này tương tự như nhà có đứa con bị nghiện: Nó bán tài sản dần để hút chích, hết tiền nó về nó đòi "tái cơ cấu" đòi cứu, và bố mẹ là dân lại bơm tiền cho nó hút chích. Vòng lặp luẩn quẩn đến khi bố mẹ vay nợ chồng chất, khánh kiệt về kinh tế, tài sản trong nhà không còn gì. Đó là chưa kể, thằng con nghiện cũng giống các doanh nghiệp nhà nước, không có tiền hút trích nó đi vay. Trách nhiệm trả nợ là của bố mẹ là của dân.

2. Vấn đề "tiền thuế của dân":

Hầu như toàn bộ dân quê tôi và phần lớn dân thường nước ta đều không thấy đảng nhà nước đến nhà thu thuế, dĩ nhiên trừ những người kinh doanh nhỏ lẻ. Người dân quê cũng không ai thấy có giấy "đòi nợ công".... Vậy tại sao "bọn phản động" luôn cho rằng: Đảng và nhà nước đang ăn và phá tiền thuế của dân. Mỗi người dân gánh hơn 30 triệu nợ công?

Để trả lời cho những người hỏi câu đó, có những thắc mắc ở trên, xin đưa ra ví dụ để thấy rõ là: Đảng, nhà nước không cần đến nhà thu thuế, không cần viết giấy nợ rồi cho người đến nhà chúng ta "đòi nợ công". Đảng dùng cách khác, để phần lớn dân đen không hề ý thức được mình đóng thuế phí, không biết là mình gánh và phải trả nợ công. Xin lấy 2 ví dụ đơn giản như sau, để những ai nghĩ mình "không phải đóng thuế", không thấy ai đến nhà thu thuế được rõ quy trình bóc lột của đảng và nhà nước:

- Chị em phụ nữ đi mua bịch băng vệ sinh chẳng hạn:(1). Đầu tiên, nguyên liệu để làm ra cái băng vệ sinh phải nhập khẩu, đảng nhà nước sẽ thu thuế nhập khẩu (2). Chuyên chở nguyên liệu đến nhà máy sản xuất, đảng và nhà nước ăn dày công đoạn này: Xăng dầu giá cao do thuế phí là một lần ăn, khi đi trên đường phải đóng phí BOT là 2 lần ăn (3). Đến khi có sản phẩm, chuyên chở đến các đại lý, nhà phân phối một lần nữa, đảng và nhà nước ăn thuế xăng dầu, ăn BOT. (4). Đại lý, nhà phân phối hay các đại lý bán lẻ cũng phải đóng thuế cho đảng và nhà nước. Sau tất cả, miếng băng vệ sinh mà chị em phụ nữ dùng, dính dấu răng của đảng và nhà nước cắn chi chít để thu thuế. Dĩ nhiên, số thuế phí này được tính vào giá miếng băng vệ sinh, nên khi chị em mua không mấy người biết rằng: Giá bán miếng băng đó đã bao gồm nhiều loại thuế, phí phải đóng cho đảng- nhà nước. Dĩ nhiên, quy trình này chưa kể đến chuyện quan chức ăn bẩn, vòi vĩnh doanh nghiệp, người buôn bán, chưa tính đến chuyện bôi trơn khắp nơi, chưa tính đến chuyện CSGT làm luật trên đường... Mọi thứ "ăn" ở trên làm giá miêng băng vệ sinh càng đội lên thêm.

Tương tự như vậy với quần áo, với giày dép, mũ, phụ kiện, đồ trang điểm. Quần áo, sách vở, sữa, đồ ăn vặt, bánh kẹo của con trẻ cũng không thoát được. Dĩ nhiên, bao cao su, rượu bia, thuốc lá cho quý ông cũng chung số phận. Cuộn giấy vệ sinh (dân quê hay gọi là giấy chùi đít) cũng đã phải trải qua "quy trình" thuế phí như trên. Tức là chùi đít bằng giấy vệ sinh cũng là một hình thức đóng thuế cho đảng và nhà nước rồi.

- Ví dụ thứ 2: Đó là miếng thịt lợn chúng ta ăn hàng ngày. Để có miếng thịt lợn đó, người dân cũng đã phải đóng hàng loạt thứ thuế, phí cho đảng - nhà nước. Đầu tiên là thức ăn chăn nuôi (ở quê hay gọi chung là cám công nghiệp): Nguyên liệu sản xuất phải nhập khẩu, có thuế nhập khẩu; chuyên chở đến nhà máy, có thuế giá xăng dầu, có BOT; nhà máy sản xuất phải đóng thuế; đến khi thành cám, chuyên chở đến đại lý, nhà phân phối thì lại có thuế xăng dầu, lại có BOT chặn cướp; đại lý và nhà phân phối cũng phải đóng thuế. Giá cám chăn nuôi đến tay nông dân đã đội lên gấp đôi, thậm chí gấp rưỡi rồi. Đó là chưa kể đến việc quan chức thuế vụ, hải quan, quản lý thị trường, CSGT cấu véo, ăn thêm trong cả quá trình. Nông dân mua cám cao thì giá thịt sẽ phải tăng lên. Ngoài ra, giá điện (nhà nước độc quyền) lại cao, giá các loại thuốc thú y... cũng góp phần làm miếng thịt lợn mà chúng ta ăn tăng cao thêm nữa.

Nhiều người dân quê cho rằng: Tôi không có xe ô tô, nên tôi không phản đối BOT. Chính chúng ta, những người không có ô tô mới là người thực tế phải trả tiền cho các trạm cướp BOT. Mua một mặt hàng, tiêu thụ một sản phẩm là chúng ta đã phải trả tiền thêm cho giá hàng cao lên, do các nhà sản xuất, các doanh nghiệp vận tải phải thu thêm tiền để bù đắp cho số tiền bị BOT cướp dọc đường.

Đó là câu trả lời nôm na cho những người dân quê, những người không thấy đảng nhà nước đến nhà bắt đóng thuế. Đó cũng là câu trả lời cho những người nói: không thấy đảng - nhà nước viết giấy "đòi nợ công" đến nhà bắt đóng. Tất cả những thứ đó, được khéo léo "lồng" vào giá xăng dầu, giá quần áo, giày dép, giá mọi thứ chúng ta mua (trừ mua dâm), giá sữa cho con, giá bỉm trẻ em, giá băng vệ sinh, bao cao su và giá cuộn giấy chùi đít.

Và đó là cơ sở tuyệt đối vững chắc để không ai phải mở mồm ra: Cảm ơn đảng- nhà nước. Kể các các khoản hỗ trợ thiên tai, hỗ trợ người nghèo, giúp đỡ người tàn tât, hỗ trợ học phí trẻ em vùng cao, miền núi... cũng là từ thuế của dân, chứ không phải tiền túi của đảng- nhà nước. Đảng là một thực thể và ăn bám khổng lồ nhất của thuế, phí. Cho nên, đảng không cảm ơn dân thì thôi, chứ đâu có chuyện: Người dân è lưng đóng thuế để nuôi lũ ăn hại, tàn phá. Xong chúng quay lại bắt người nuôi, người cung phụng phải mang ơn bao giờ?

nguồn: https://www.danluan.org/tin-tuc/20181103/on-dang-on-chinh-phu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Tư 20195:49 CH(Xem: 86)
Đây là một tài liệu quý giá về VC Trần Văn Đang, một đặc công Thành bị CS lợi dụng khủng bố của luật sư bào chữa cho y. Những phút cuối cùng Trần Văn Đang đã biết mình bị lợi dụng nhưng anh ta vẫn không khai, điều đó có thể hiểu rằng CS đã khống chế gia đình của anh và nếu cung khai thì chúng sẽ truy sát cả gia đình của anh ta. Điểm buồn cười là ngày nay cái tên Trần Văn Đang vẫn được đặt cho một con đường và trường học tại Sài Gòn. Thế hệ trẻ Việt Nam, đặc biệt các công dân hãy xem để hiểu rằng nhà cầm quyền Hà Nội đã xem chúng ta là những con lừa dễ dàng bị chúng xỏ mũi.
16 Tháng Tư 20192:26 CH(Xem: 137)
Sức khỏe của ông Nguyễn Phú Trọng như thế nào, dân có quyền được biết đó là lẽ đương nhiên. Chính quyền cố giấu, thì dân có quyền suy diễn. Vì sao? Vì số phận của dân nằm trong căn bệnh đó. Nhân dân có quyền được biết số phận của họ có bị nằm trong tay một kẻ bệnh hoạn không? Vì thế, việc lời đồn xuất hiện trên mạng về tình hình sức khỏe của ông Nguyễn Phú Trọng là điều cần thiết. Thậm chí suy diễn càng ghê sợ càng tốt. Các anh nói rằng họ nói sai sự thật. Vậy sự thật đâu? Sao các anh không trưng ra cho dân biết để đối chiếu? Đã không có cái đúng thì cũng không tồn tại cái sai, thế thôi!
16 Tháng Tư 20192:23 CH(Xem: 91)
Hãy vấn lại lương tâm và lau nhanh giọt nước mắt hớp húa hời hợt của mình và để nó trở nên đáng giá, chứ đừng vung vãi trên mặt báo và truyền thông để như thêm chà xát vào thân phận người Việt và rộng hơn là dân tộc mình hơn nữa. Bọn họ có thể thi nhau cắn móng tay để hưởng ứng phong trào bảo vệ Tê Tê bên châu Phi hay gằn lên đau đớn cho cơn hoả hoạn bùng phát ở Paris, nhưng tương lai con cái họ vẫn còn ở xứ này và vẫn đang từng ngày bị thách thức bởi vô vàn những hiểm hoạ rình rập mà một phần lớn do sự vô cảm của chính bọn họ tạo nên.
12 Tháng Tư 20195:36 CH(Xem: 285)
Kết bài chúng tôi chỉ có thể nói rằng: “Đối đầu tranh đấu trực diện với đảng cs, một đảng phái lưu manh nham hiểm, một chính phủ không minh bạch, đặc biệt hơn chúng còn có bọn quan thầy Tàu Khựa cố vấn mà chúng ta quá ngây thơ, cả tin thì chỉ có từ chết đến bị thương”. Hãy nhìn vào bản chất vấn đề chứ đừng nên chỉ nhìn vào hiện tượng bên ngoài để rồi vội vàng tin theo và kết luận.
12 Tháng Tư 20195:35 CH(Xem: 198)
Cái tựa đề bài viết đã là một ảo tưởng điên rồ. Đã bao giờ cái đảng này dừng khủng bố nhân dân đâu mà đòi nó xin lỗi, trong nhân gian nó tựa bài vè : bao giờ ...ếch gặm cổ rắn tha ra ngoài đồng, hùm nằm cho lợn liếm lông ... Đọc tiếp nội dung thì mới thấy được cái độ ảo tưởng của người viết Nguyễn Kiều Dung ( không biết là ai), đó là đề xuất Đảng xin lỗi về mọi chính sách thảm họa đã gây ra cho dân tộc, rồi ngừng đầu độc dân chúng bằng Mác Lê nin mà đưa các kiến thức chính trị tiến bộ vào trường học. Tuy nhiên cái ảo tưởng đó có thể thông cảm được với những kẻ chính trị salon song mấy cái ý nó cài vào mới thâm hiểm...
10 Tháng Tư 20192:36 CH(Xem: 364)
Trong tất cả các dấu hiệu trên, dấu hiệu quan trọng nhất vẫn là " Không xóa bỏ chế độ CS" . Cuội dù có láo lường cỡ nào cũng vẫn ngụy biện cho vấn đề này vì sợ bị bắt. Nếu đấu tranh dân chủ thật thì không ngần ngại bày tỏ quan điểm để lôi kéo toàn dân xuống đường tạo nên những cuộc đấu tranh thay đổi tận gốc như 30 nước trên thế giới đã làm. Thế nhưng cuội thường viện lý do là không thể để CS bắt bớ, đàn áp để ngụy biện. Nhưng cuội sẽ vấp phải một phản biện quan trọng là: nếu không bị bắt có thoát khỏi cái chết của sự diệt chủng sắp đến không? Giữa bị bắt và cái chết cái nào đáng sợ hơn.
10 Tháng Tư 20192:34 CH(Xem: 513)
Hắn là con người xảo trá, đóng kịch khéo léo đến nỗi cho tới giờ cán bộ đảng viên nhiều kẻ vẫn còn cuồng hắn có nơi đem cả tượng hắn lên bàn thờ Phật mà thờ như một vị cứu khổ cứu nạn dân tộc VN mà không hay biết hắn là tên gián điệp lưu manh nhất, tuân lệnh Mao Sếnh Sáng xâm nhập vào VN để hòng nuốt trửng VN sau này, hắn chưa kíp thi hành kế hoạch Mao giao cho hắn chỉ mới kịp ra lệnh cho Đồng ăn đu đủ không cần thìa ký công hàm giao biển đảo Hoàng Trường Sa cho Tàu Cộng với phát ngôn của kẻ ăn cướp :"Nếu Bạn cần thì ta giao cho Bạn, mấy cái đảo toàn là cứt chim chứ có gì", ...
05 Tháng Tư 20199:16 CH(Xem: 254)
Chủ nghĩa thần tượng cá nhân, kết hợp với tư tưởng phương Đông tại Việt Nam càng tạo ra một hệ thống thần tượng khổng lồ trong lịch sử tồn tại của nó đến tận ngày nay. Người dân Việt Nam một thời gian dài bị bịt mắt, bịt tai. Chỉ có một hệ thống tuyên truyền hùng hậu, đã tạo ra một hệ thống các thần tượng lãnh tụ “vĩ đại”, “sáng suốt”, “thiên tài” từ Hồ Chí Minh, Lê Duẩn cho đến các tướng lĩnh. Từ một Hồ Chí Minh từ nhỏ đã xuất chúng yêu nước thương dân, học “hết cả chữ của thầy” và sau khi học hết lớp 5 thì bị đuổi học và “tìm đường cứu nước”… cho đến “Danh nhân văn hóa thế giới” không cần chứng nhận, vinh danh…
01 Tháng Tư 20199:19 CH(Xem: 600)
Ở Thăng Bình có cụ đã 92 tuổi bị chúng bắt tra tấn, đốt râu và đốt cháy cả cái cằm cụ. Cụ mếu máo, bảo chúng: “Các trai ơi, các trai đáng con tôi mà sao các trai hung ác dữ rứa!”. Cả đám người bị bắt đứng xung quanh cụ cũng òa lên khóc. Thế mà những thằng quỷ sứ ác ôn lại nhe răng ra cười thích chí. Lại ở Nguyễn Chi ( Tam Kỳ) có cụ già 75 tuổi, bị chúng trói lại, lấy cuốc chỉa bửa lên ngực cụ hàng chục lát cuốc làm nát bầm ca thân cụ…”.
26 Tháng Ba 20193:54 CH(Xem: 508)
Nghèo đói do đâu? Do Đảng. Dân chúng dù có học cũng dốt nát, do đâu? Do Đảng. Nghèo đói cộng dốt nát thì đích đến của nhân dân là chùa chiền, xin giải hạn, xin gì gì đó vv… đủ thứ để tìm cảm giác giải thoát và cứ thế mà an tâm sống trong kiếp nghèo đói không có động lực phản kháng, để giúp Đảng được vững bền cai trị. Vậy dân biết bấu víu vào gì đây? Vào thánh thần, thế là đảng dựng lện một giáo hội đội lốt để hốt tiền.
14 Tháng Tư 2019
Cách Mạng bắt buộc vẫn phải đến nhưng nó không có sự hướng dẫn như các cuộc cách mạng của thế giới loài người như tranh đấu cho dân chủ, tự do, xóa bỏ chế độ phong kiến mà nó sẽ bắt đầu bằng những bất cập, bức xúc của người dân trong nước, nó đến từ lòng yêu nước của người dân với hai chữ Việt Nam thiêng liêng cao quý trong tim, nó sẽ hội tụ toàn dân xuống đường lên tiếng truất phế đảng csVN một khi thời cơ đã chín mùi không kể tôn giáo, đảng phái nào.
14 Tháng Tư 2019
Cho nên nghe họ nói ông Trọng “khỏe có chi mô” thì cũng như không có thông tin gì về sức khỏe của ổng cả. Người ta nói rằng, nguồn tin thân cận cho biết “sức khỏe của ngài ổn”. OK thì nghe nói ổn, nhưng thật sự có ổn không là chuyện khác. Nói cho cùng “Sức khỏe ổn” thì cũng đồng nghĩa với câu “Tao khỏe có chi mô” thôi mà. Nhưng có một điều làm tôi đây băn khoăn là, bệnh xuất huyết não nhẹ sao lại huy động tực thăng xuống Kiên Giang chở gấp về Chợ Rẫy? Chả lẽ bệnh viện Đa Khoa Kiên Giang chữa không được bệnh đó sao? Khà khà, khó hiểu quá!
14 Tháng Tư 2019
Đến bây giờ mà họ vẫn còn ca ngợi một chế độ độc tài đã bị Mỹ đảo chính thì hỏi tại sao 44 năm trước dân miền Nam không thần tượng một tên lãnh tụ giả? Nghĩa là trong đầu người Việt không có chỗ cho lý trí, họ chẳng hiểu gì về độc tài và dân chủ. Chẳng hiểu là đất nước tốt đep cần phải có đối lập để kiểm soát quyền lực chứ đừng nghe lời của chính trị gia. Bởi thế dân Bắc tôn sùng Hồ Chí Minh, Nam sùng bái nhà Ngô... Và ai cũng có trong đầu mình một chủ nghĩa yêu nước theo cách chọn nhà độc tài của mình.
13 Tháng Tư 2019
Điều đó đã có người cho là luật an ninh mạng, của nhà nước An Nam cộng đã thành công, nhưng theo mỗ tôi thì không là vậy, đơn giản chỉ là cái hèn, cái sợ, đã chiếm lấy hết phần xác lẫn phần hồn đâm ra rúm ró trước kẻ ác. Cái xấu đã không dám đấu tranh, thì nói gì đến chuyện đối đầu với thầy trò Hán phỉ, đang là kẻ mua đứa bán nước Nam… Cứu lấy đất nước chỉ trông vào sức mạnh của người dân, nay tình hình này đành thở dài, và buông lấy hai tiếng: Mạt vận!
13 Tháng Tư 2019
Nói như thế để bạn đọc trẻ có thể có thêm kiến thức đâu là hình khiêu dâm, đâu là hình nghệ thuật, tuy nhiên không phải vì thế mà chúng tôi tán thành việc lên án các bạn trẻ chụp ảnh nude tại Đà Lạt mà trái lại chúng tôi cổ súy cho quyền tự do con người của người dân Việt Nam, cũng có thể trong bức ảnh khiêu dâm trên nhà nhiếp ảnh muốn làm nghệ thuật nhưng tay nghề còn non chưa tới, nhưng biết đâu sau này họ sẽ là những nhà nhiếp ảnh tài ba và cô người mẫu kia sau này ai biết là cô sẽ nổi tiếng?
13 Tháng Tư 2019
Đáng ra báo chí và các trang tin điện tử phải ngay lập tức đưa dẫn các quy định pháp luật về việc đăng tải, phát tán bí mật đời tư lên mạng xã hội là bị nghiêm cấm và cảnh báo rằng hành vi đó là tội phạm, thì báo chí lại đánh vào thông tin rằng cô này, anh kia đã bị lộ những hình ảnh hay đoạn phim ân ái riêng tư thuộc về riêng họ. Trong khi những thông tin thiết thực khác thì họ thinh lặng và không có nổi lấy một dòng tin nào về nó.
12 Tháng Tư 2019
Lá phiếu nào cũng có sự lợi và hại của nó. Bầu cho người thành toàn, có tâm trí dành cho đất nước thì lá phiếu ấy hữu dụng, ngược lại bầu cho một kẻ độc tài thì lá phiếu ấy trở nên có hại cho tiến trình dân chủ. Tuy nhiên nếu không có những lá phiếu có hại ấy thì xã hội có đáng nhận hai chữ dân chủ làm mục tiêu chung hay không? Dân chủ luôn luôn cần sự cọ sát, đôi khi rất đau đớn. Thiếu đau đớn, hy sinh, tranh luận thậm chí chửi mắng nhau không thể có một nền dân chủ thực sự, có chăng chỉ là dân chủ phải đạo, dân chủ trung thành hay dân chủ định hướng, những cái mà dân tộc Việt Nam thừa mứa từ hơn 70 năm qua.
10 Tháng Tư 2019
Chuyện những ông lãnh đạo đầu óc rỗng tuếch nhưng muốn lưu danh hậu thế bằng những tác phẩm đồ sộ nên thuê người khác chấp bút đã được nhà văn Trần Đĩnh nói hết sự thật trong tác phẩm Đèn Cù của ông rồi. Ai đọc tác phẩm Đèn Cù thì biết ngay, nó lột tả chuyện thâm cung của mấy ông CS “kiệt xuất” một cách trần trụi. Nhà văn Trần Đĩnh cho biết, chính ông đã viết hồi ký cho Hồ Chí Minh, Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm… Như vậy là các vị ấy không có khả năng viết, nhưng rồi chỉ định kẻ khác viết cho mình để vơ rằng, đó là của mình. Mục đích là lưu lại cho hậu thế, muốn hậu thế tung hô những giá trị mà mình vốn không hề có.
10 Tháng Tư 2019
Trong tất cả các dấu hiệu trên, dấu hiệu quan trọng nhất vẫn là " Không xóa bỏ chế độ CS" . Cuội dù có láo lường cỡ nào cũng vẫn ngụy biện cho vấn đề này vì sợ bị bắt. Nếu đấu tranh dân chủ thật thì không ngần ngại bày tỏ quan điểm để lôi kéo toàn dân xuống đường tạo nên những cuộc đấu tranh thay đổi tận gốc như 30 nước trên thế giới đã làm. Thế nhưng cuội thường viện lý do là không thể để CS bắt bớ, đàn áp để ngụy biện. Nhưng cuội sẽ vấp phải một phản biện quan trọng là: nếu không bị bắt có thoát khỏi cái chết của sự diệt chủng sắp đến không? Giữa bị bắt và cái chết cái nào đáng sợ hơn.
09 Tháng Tư 2019
Người dân từ nay sẽ là công dân Hoa Lục, cũng xí xa xí xồ ngộ ngộ, nị nị, cũng ăn tàu hủ thúi, những món ăn Ba Tàu như Hoành Thánh, Há Cảo, Bát Bửu sẽ là món ăn chính trong các gia đình Việt Nam thay cho rau muống, mắm tôm, đậu phụ…lúc đó khỏi cần cãi nhau về nước mắm truyền thống và nước mắm công nghiệp bởi vì từ đó người dân đã ăn xì dầu như bọn ba tàu chính hiệu. Khỏi cần phải mướn phim Hongkong về xem bởi vì các tài tử Thành Long, Trương Mạn Ngọc vv… đều là công dân Tùng Của, ta và họ là đồng hương thì cứ việc mua vé tàu lửa lên Hongkong mà ngắm mà xin chữ ký…