Cướp…

27 Tháng Mười 20182:28 CH(Xem: 815)

                                                       Cướp…                  

a (34)


Việt Nhân


Thoáng đó đã bốn mươi ba năm, người dân miền Nam sống cùng cái đảng cướp An Nam cộng, thấy ra chúng chẳng chút văn minh hơn vẫn là một lũ cướp, dễ hiểu thôi bản chất của kẻ cướp có bao giờ thay đổi theo thời gian đâu, ngàn năm kẻ cướp vẫn là kẻ cướp. Huống chi bọn cộng sản gian manh là bậc thầy của cướp, chúng khác với cướp thông thường, vì là thứ cướp có môn bài, có giấp phép do chúng tự ban cho, từ cướp lấy chính quyền rồi đến cướp lấy của cải người dân, để nuôi đảng sống và cả cho cá nhân.

Chuyện côn an cướp tiệm vàng ở Cần Thơ mấy hôm nay dư luận ồn ào, cho thấy chúng dàn dựng quá dở, cũng có thể chúng tin vào quyền lực của mình mà không cần làm cho hay, cho hợp lý, chuyện xảy ra ngày 30/01/2018, là lúc cho là quả tang thu mua tiền đô, nhưng ập vào xét nhà lại với giấy lệnh ký từ sáu ngày trước (24/01/2018) http://soha.vn/ban-100-usd-... Rồi chuyện sung công số đá quý, tài sản riêng tư của người ta không liên quan gì đến tiền đô, đó không gọi là cướp thì là gì, buôn ngoại tệ thì xử phạt hành chánh, sao lại hai lần xét nhà lấy kim cương?

Quá dễ thấy đây là để thực hiện tốt chỉ thị của đảng, tạo điều kiện cho ngân hàng nhà nước, là nơi độc nhất thu gom đồng đô, bằng cách răn đe người dân không được mua bán chui bên ngoài, đó là cốt lõi của vụ án. Tín hiệu gởi đi là ai vi phạm, chỉ cần bán 100 USD chui, mức phạt lên đến 90 triệu tiền Hồ, tức khoảng 3.500 USD, và kẻ nào dám mua lậu là bị hốt cả tài sản riêng… Vụ này, tiệm vàng Thảo lực (mục tiêu đã được nhắm) cả tiền phạt cùng đá quý bị sung công, trị giá gần tỷ bạc, còn kẻ bán là tay thợ điện (con chim mồi), chắc chắn là sẽ được tha.

Căn bệnh khô máu của nhà nước xã nghĩa đã đến hồi nguy kịch, xách bị gậy đi ăn xin không một nơi nào cho. 500 tấn vàng trong dân đã không cách nào huy động được, dù ngân hàng nhà nước với kế hoạch đề xuất phát hành ‘vàng giấy’, khuyến khích người dân ký gửi vàng thật lấy vàng giấy, đã không một chút khả thi, cũng bởi quan trọng là chữ tín nơi người dân đối với cái nhà nước ăn cướp này hoàn toàn không có, vả lại người dân bây giờ cũng không còn ngu để bị vịt cộng bịp, vàng thật đi đổi lấy vàng giấy, chắc chắn ít lâu sau sẽ biến thành ‘vàng mã’.

Đến bước đường cùng, đành chính thức cho lưu hành tiền Mao để cứu chế độ, xin nhớ tiền Mao đã tràn lan khắp nước từ hai mươi năm qua, nhưng thực tế cho thấy càng lún sâu với đồng tiền Mao, thì kinh tế ngày càng lệ thuộc vào Tầu cộng nhiều hơn nữa. Đó là lúc kiều hối đã có lúc lên cao đến 13 tỷ đô, nay không còn thấy công bố nhưng nghe đâu chỉ còn phân nửa… Chuyện cho phép xài tiền Mao xem ra không trúng thuốc cho căn bệnh khô máu, nên chuyện thu vét đồng đô đang trong túi người dân đã được nghĩ tới, bằng cách ép phải bán cho ngân hàng nhà nước.

Bán 100 USD bị phạt 90 triệu tiền Hồ, có người lo sợ trong tương lai cái nhà nước khốn nạn này trong túng quẫn sẽ làm liều cướp trắng trợn, và có thể cấm người dân cất giữ tiền đô, ngang với tội cất giữ ma túy! Không đến đổi vậy đâu, người dân còn tiền đô do người thân nước ngoài gửi cho, thì chúng còn liếm láp chút đỉnh, chứ làm gắt chính chúng (tự bóp cổ) mà chết trước… Mặt trận mới này giữa người dân với nhà nước, dân đây là dân tiệm vàng lẫn dân thường, vì đồng đô cất giữ nó tốt không thua gì vàng, và tạm thời cái thắng vẫn nằm trong tay người dân.

Rồi đây, việc mua bán sẽ kín đáo hơn, cũng như 500 tấn vàng vật chất, tiền đô vẫn được xem là vật phòng thân của người dân, nhà nước đâu dễ cướp được. Chuyện tịch thu tài sản người mua tờ bạc 100 đô ở Cần Thơ, gợi cho mỗ tôi cái thời người dân miền Nam bị cướp bủa vây, đổi tiền, đánh tư sản, nhất là cảnh xét nhà mà người dân miền Nam nhớ như in, một bọn năm bảy đứa ập vào nhà không giấy tờ gì sất, chỉ nói miệng là đến kiểm kê tài sản, và mười nhà như một, trên tay chúng là những khúc sắt, loại sắt xây dựng, chia nhau đi gõ khắp nơi tìm chỗ dấu của.

Riêng chuyện nhà mỗ tôi, chúng ập vào không chỉ tìm vàng mà cả để tìm mỗ tôi! Như mọi người lính khác, mỗ tôi cũng đi tù sau khi mất miền Nam, ở nhà bà cụ mẹ tôi bầm dập với mấy tay nón cối lẫn băng đỏ, lúc đó lũ dép râu vừa từ trong rừng ra, chúng dùng bọn băng đỏ làm tai mắt, và nghe lời bọn này, đúng sai không cần biết, lầm hơn bỏ sót. Cái khổ cho mẹ mỗ tôi là đây, biết thân phận là gia đình Ngụy, mỗi lần họp tổ dân phố là ngồi thu mình trong góc im thin thít, khi bị gọi tên, bị tố thì bà cụ luôn nhỏ nhẹ trả lời, không khác gì đứng trước toà án nhân dân.

Thái độ cam chịu của bà cụ, khiến những tay băng đỏ càng đắc chí, rằng chúng có công với cắt mạng đã tóm được kẻ tội đồ. Những năm đầu đi tù thư từ theo lệnh chỉ một chiều cho gia đình, không được nói rõ mình ở đâu, nội dung chỉ được phép loanh quanh mấy câu báo là sức khỏe tốt, cho nhà an tâm thế thôi. Đó là cái khiến mẹ mỗ tôi bị cho là không thật thà, vì luôn trả lời không biết rằng mỗ tôi đang ở đâu, và cũng lạ đám côn an khu phố chẳng lẽ cũng không biết được điều đó, lại tin lời bọn băng đỏ, là bà cụ dấu tôi đâu đó trong nhà với vách hai ngăn.

Một hôm chúng ập vào nhà gõ từng thước vách, gõ từng viên gạch nền nhà, vách hai ngăn không có và hầm dưới đất cũng không, thế là bà cụ được tạm yên cho đến mùa hè năm 1977, lại bị ập vào lần nữa đánh tư sản, cùng chung nỗi đau của toàn dân miền Nam. Tất cả nạn nhân đều như nhau, kẻ nặng người nhẹ, kẻ ít người nhiều đều giống nhau, nhìn của cải bao năm dành dụm bị tịch thu mang đi trước mắt, mà không được kẻ cướp bố thí cho một tờ giấy biên nhận, cũng có người ngỡ chúng minh bạch mà xin tờ biên bản, bị chúng lừ mắt với vẻ khó chịu lẫn đe dọa.

Trận đó bà thông gia với mẹ tôi uất ức mà chết, vả lại có được chúng cấp cho cái biên nhận thì sự thể nào có khá hơn đâu, đổi tiền lần đầu (21/09/1975) tối đa 100.000 đồng VNCH sang 200 tiền mới, số còn lại nghe lời chúng đem nộp cho ngân hàng để nhận lấy tờ giấy tờ giấy lộn. Nhà mỗ tôi có đủ cái khổ như câu hát lúc đó: Năm đồng đổi lấy một xu, thằng khôn đi học, thằng ngu làm thầy… Bị đánh tư sản, với bọn lừa đảo ăn cướp, dù có được cấp cho tờ giấy chứng nhận thường là giấy vở học trò viết tay, thì cũng không một giá trị gì, giữ chỉ thêm chật túi!

Một em năm đó đang là sinh viên, nay đã sang Mỹ định cư kể lại cho mỗ tôi, SV từng tổ dăm người được chỉ định đi theo kiểm kê, trong toán chọn lấy một cho làm thư ký với cuốn vở cây bút bi, viết những món tịch thu (vàng bạc đá quý) lên trang giấy. Gia sản cả một gia đình, cả một đời người dành dụm đã bị cướp trắng trợn, có hôm gặp tên cán đỏ ra tuồng nghi ngờ thật giả khó biết, nên vàng cây cho viết là ‘miếng kim loại màu vàng’, kim cương viết là những viên đá màu trắng. Xong việc đám SV cho về, kiểm kê như vậy vật thu nó đi về đâu chuyện quá dễ biết.

Thấy ra năm 1977 đánh tư sản ăn cướp bằng tịch thu, nay xét nhà tịch thu rồi ăn cướp, cách hốt nào nhà nước xã nghĩa cũng đều làm rất hoàn hảo nghề của chúng là cướp. Riêng vụ mua tiền đô bị côn an Cần Thơ hốt mất kim cương, không biết dân giàu (tiệm vàng thì đương nhiên là dân giàu thôi) nghĩ gì về chế độ này, mà trước giờ những người giàu trong nước, vẫn là giới được cho là đứng ngoài mọi vấn nạn của dân tộc đất nước, không quan tâm đến chính trị, không tham gia đấu tranh, chỉ lo làm ăn, bây giờ gặp kẻ cướp hỏi suy nghĩ gì?

Với bọn cướp vịt cộng, con mồi càng béo chúng càng thích làm thịt, hãy bỏ đi cái lối sống chết mặc người, không mắc mớ gì đến mình, đến khi chúng ập vào nhà lúc đó mới sáng mắt, ở xứ An Nam xã nghĩa, giàu nghèo gì cũng là dân oan tuốt. Cướp đất Thủ Thiêm, cô gái ném dép vô mặt con mụ vịt cộng thành Hồ, cũng là dân giàu đất đai mênh mông ba đời đó thôi. Giàu nghèo gì rồi cũng lần lượt là nạn nhân của bọn vịt cộng thôi!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Năm 2019
Ở Mỹ, chuyện những chiếc tất, những chiếc quần lót, những tấm bảng, những đoạn phim hay những chiếc bao cao su có hình Tổng thống là một chuyện quá đỗi bình thường, nhưng ở nước độc tài thì đó lại là một tội phạm hình sự có tính chính trị. Các cuộn giấy vệ sinh ở Trung Quốc có hình tổng thống Mỹ, và những hoá đơn mà họ phải thanh toán tăng lên và nguy cơ phá sản (vỡ nợ quốc gia) là hai điều tỷ lệ thuận với cấp luỹ thừa với nhau: càng nhiều giấy có hình Trump, những hoá đơn càng lớn và tình trạng nợ ngày càng khổng lồ.
18 Tháng Năm 2019
Sau troke là nghỉ dưỡng tập luyện phục hồi chức năng cả năm, thể xác lẫn tinh thần rất yếu, và thường có đến 20%, một cơn tai biến thứ hai sẽ đến. Bà cụ mẹ mỗ tôi đã không qua khỏi cơn tai biến lần thứ hai, chỉ sau lần đầu tám tháng… Nay Lú chỉ sau một tháng mà cho là sức khỏe đã phục hồi tốt, và trong hai lần xuất hiện vẫn quyết liệt ra sức ‘ta đánh ta’ (nhưng không được để vỡ bình), như truyền thông xã nghĩa chạy tựa: Chống tham nhũng, một thông điệp xuyên suốt. Vậy đây là lời của Lú, lão già bảy lăm vừa bị đột quỵ, hay là lời một tay nào đó mang chiếc mặt nạ silicon?
17 Tháng Năm 2019
Trong một thế cờ đã được Tàu Cộng tính toán, xếp đặt từ lâu, Trần Quốc Vượng đương nhiên sẽ giữ chức TBT kiêm chủ tịch nước vào một ngày tới đây; và Ba Dũng sẽ là vật hiến tế, đủ cân, đủ lạng cho tham vọng quyền lực và khẳng định quyền lực của Trần Quốc Vượng trong thời kỳ mạt sản này. Thời gian ông Vượng bắt ông Ba Dũng có thể diễn ra trước và ngay sau khi ông ta nắm giữ chức Tổng Bí Thư kiêm chủ tích nước. Chỉ cần, trong một lúc xỉa răng nào đó, trên miệng ông Trần Quốc Vượng bỗng nhiêm lẩm nhẩm: “Ba Dũng ư?”. “Không ai dám bắt ư?”. “Bắt”. Thế là Ba Dũng sẽ vào rọ.
14 Tháng Năm 2019
Trước đó, “Út Hữu” từng nhận định thế này: Mọi người cứ thắc mắc sao ông Nguyễn Phú Trọng không có mặt ở lễ tang ông Lê Đức Anh? Ơ hay, ông ấy đã ngỏm rồi, lấy mô mà ra nữa?.. Cho dù trang “Út Hữu” trên facebook đã bị đóng nhưng một “Thông báo về Kết luận của Ban Chấp hành Đảng bộ Trường Chính trị Trần Phú”, ký ngày 6 tháng 5, cho biết thêm, qua “Út Hữu”, ông Thuận còn có những “bình luận xuyên tạc sự thật với những từ ngữ thiếu văn hóa, xúc phạm” khác.
13 Tháng Năm 2019
Sự bất lực của họ kém đến nỗi không đưa ra được một lập luận hay một dẫn chứng nào cho ra hồn để biện minh. Thử hỏi với một đội ngũ tương lai sẽ cứu vớt đất nước, thay thế sự cai trị của cộng sản để đưa nước Việt thoát khỏi xâm lăng của Trung Cộng mà nhận thức như thế thì chỉ có thể thay một chế độ thối nát này bằng một chế độ thối nát khác mà thôi.
12 Tháng Năm 2019
Câu trả lời của tay bí thành Hồ với một tên nào đó được cho là cử tri, chỉ là để giải độc dư luận và cả câu giờ, nói Lú khỏe nhưng bao giờ chiềng mặt cho thiên hạ nhìn thì không, trong khi Lú thì đã gần trọn tháng biệt tăm. Những lãnh đạo của cái đảng quanh dzinh này luôn có cái khác thường hơn thiên hạ, Đinh Thế Huynh cũng nghỉ bệnh đấy chứ, cũng vắng cả năm trời với căn bệnh gì đó không rõ, và nhất là chẳng một tin cho biết tay quan đỏ này đang điều trị ở nhà thương nào? Và dân mạng đã xầm xì hắn đang nằm trong ngăn đá… Lú cũng thế!
10 Tháng Năm 2019
Ngày hôm nay, nếu người Việt quốc gia còn muốn tiếp tục chiến đấu chống lại chế độ cộng sản thì phải hiểu rằng cuộc chiến đấu mới này là chiến đấu cho tự do, dân chủ cho cả nước chứ không phải chiến đấu để cắm lại lá cờ vàng trên thành phố Sài gòn hay một nơi nào khác trên đất nước VN. Cuộc chiến đấu đó đòi hỏi toàn lực của người dân mà lực lượng chính vẫn là quốc nội, lực lượng ở hải ngoại chỉ có thể làm nhiệm vụ yểm trợ. Khi chế độ cộng sản VN sụp đổ, việc chọn lá cờ nào cho cả nước sẽ do toàn dân quyết định thông qua quốc hội.
06 Tháng Năm 2019
Dù đứng trên góc độ nào, đây cũng là một sự thất bại xét trên góc độ tình tự dân tộc và lòng yêu thương, tính vị tha, bao dung giữa người với người. Hơn nữa, đây là người cùng một dân tộc! Phía Cộng sản thì ăn mừng đình đám và thay vì xem đó là ngày kỉ niệm thống nhất để từ đó nói lên tiếng nói quê hương, nắm tay cả những người thắng cuộc và không thắng cuộc trên tinh thần tôn trọng, yêu thương, hòa giải và hòa hợp… Để cùng nhau xây dựng tương lai đất nước thì họ vẫn giữ ngôn ngữ, giọng điệu đầy cừu thù, thậm chí ông Thủ tướng Việt Nam cũng không thoát được giọng điệu này!
05 Tháng Năm 2019
Đằng sau vóc dáng ra vẻ trí thức, sau đôi kính cận là cặp mắt không bao giờ mở lớn của một kẻ gian hùng, Trọng luôn miệng kêu gào tiếng lên chủ nghĩa xã hội, nhưng cũng chính y thú nhận là không biết con đường chủ nghĩa đó ở đâu và liệu 100 năm nữa có biết tới hay chưa?(!) – Thế thì vấn đề đặt ra là nếu đã biết con đường mà mình dẫn đưa đất nước không cụ thể, không khả thi thì Trọng kêu gào tiến lên CNXH để làm gì? Câu trả lời là để đảng độc tài cộng sản có quyền đè đầu cỡi cổ dân tộc, tiếp tục là một đảng cai trị duy nhất với nhiều đặc quyền đặc lợi từ việc cướp của người dân và tài nguyên đất nước để tồn tại?
03 Tháng Năm 2019
Đảng csVN là một tập hợp của một bọn giòi bọ, chúng chia chác, cát cứ làm tiền người dân, khai thác tài nguyên, vay mượn vô tội vạ để làm giàu cho cá nhân theo công thức phân chia quyền lực, chúng ăn và cúng cho cấp trên của mình, đảng biết hết, đảng vẫn ăn, vẫn chia, vẫn cùng làm giàu và cho đến khi cảm thấy không còn thích hợp thì thịt luôn bộ hạ của mình mà tôi gọi đó là nhà nước “Thực Dân – Thực Đảng”.