Tự trọng: tố chất cần thiết của những con người tranh đấu

19 Tháng Chín 201811:02 CH(Xem: 505)

TỰ TRỌNG:
TỐ CHẤT CẦN THIẾT CỦA NHỮNG CON NGƯỜI TRANH ĐẤU

Nghi-luan-ve-long-tu-trong



Người Sài Gòn.




Trước tiên tôi phải xin lỗi bạn đọc về những vấn đề nhạy cảm trong bài viết này sẽ làm đụng chạm đến nhiều người, nhiều nhà tranh đấu cũng như những người ủng hộ họ, tuy nhiên ông bà thường nói: ”Thuốc đắng dã tật – Sự thật mất lòng”, vì thế đây là một đề tài nhiều người tránh đụng chạm nhưng nếu cứ để thì sẽ âm ỉ và những tác nhân chính sẽ nghĩ rằng người ta ngu hết rồi cho nên mình có nói gì cũng không ai biết.

Chuyện ông luật sư con lão công thần cộng sản đòi thưa kiện thằng thủ tướng thất học Ba Ếch, bị nó bỏ tù vài năm – xin nhắc bạn đọc đây là loại tù cha, ở tù đầy đủ tiện nghi như khách sạn – sau khi đi Mỹ tỵ nạn “tiếng Anh thì không biết – còn tiếng Việt thì…đã quên” cho nên không biết làm gì tại cái đất nước năng động này, y quay qua ủng hộ tên TBT già độc tài tham quyền cố vị với hy vọng nó trọng dụng cho một chân bộ trưởng mà y hằng mơ ước.

Chuyện tiếp theo về ông chủ nhiệm cái được gọi là CLB. Nhà Báo Tự Do, trình độ ông không có để viết báo, ông chỉ có công phát hiện ra rằng đảng cs nó đã bán Ải Nam Quan, thác Bản Giốc cho nên ông nói cho mọi người biết, thế là chúng nó tống ông vào tù vài năm, sau đó chiến dịch PR cho ông rầm rộ quá khi nhiều luồng thông tin cho biết ông bị chặt hết một bàn tay trong tù thế là ông  đi Mỹ, đến xứ sở này ông cũng đi học ESL vài bữa sau đó học không vô nên ngồi lì ở nhà…tranh đấu bằng cách copy bài của người này người khác đưa vào cái trang của mình và chấm hết.

Một bà cựu sỹ quan côn an cs, sau khi bỏ đảng nó trù dập te tua, ở tù và qua Mỹ, bà cũng chửi cs ghê gớm, nhưng bà còn chửi luôn đồng chí của mình là cái ông chủ tịch CLB Nhà Báo Tự Do phía trên rằng y quyên góp được hàng trăm ngàn đô la của đồng bào hải ngoại, ngoài ra để nâng cao giá trị của mình lên bà còn bốc phét rằng bà còn phải đi học, đi làm kiếm sống chứ không có rãnh như anh chàng nhà báo chỉ ăn không ngồi rồi vv và vv…

Bà này cũng chỉ là loại ăn tục nói phét, ở cái xứ Mỹ này làm gì có ai điên mà đem hàng trăm ngàn đô la cho không ai bao giờ, xin lỗi người Việt bên này họ không bị điên, họ cũng không có rãnh để cho một kẻ lạ hoắc lạ huơ mới đến, nếu có chỉ là vài chục vài trăm bạc trong bước đầu và chấm hết, còn cái vụ bà đi học nghe càng oái oăm hơn khi người viết bài này vô tình get line sau lưng bà tại cửa hàng Wall Mart, khi người phụ nữ da trắng tính tiền thì bà trơ con mắt ếch đứng đực như phỗng vì không hiểu gì hết, bà không nhìn thấy trong ánh mắt của họ sự discrimination một cô ả da màu không biết tiếng nước họ, một yếu tố quan trọng cần thiết của đất nước này.

Chuyện bà và anh chàng nhà báo cũng chìm vào quên lãng…

Một anh chàng tranh đấu khác đi tỵ nạn đâu ở bên Đức, khi qua Mỹ chơi anh ta nghe mấy thằng bốc phét nói cho vui cũng về viết bài báo rằng mình là người nổi tiếng, đến nỗi bạn đọc ái mộ mình cho cả cái nhà hàng để có tài chánh mà viết báo, nghe cứ như chuyện thần tiên, một là anh chàng tự huyễn hoặc mình, hai là anh ta nổ để lấy tiếng vang, đừng nói đến cái nhà hàng cho cao sang, chỉ cần một chiếc xe đời mới nhất giá chỉ vài chục ngàn chưa chắc gì có ai hào phóng đến độ mà cho không nếu không đòi hỏi một điều kiện gì.

Thành ra ông bà ta thường nói: “Một lần bất tín – vạn lần bất tin là vì vậy”!

Tiếp theo là một cô nàng nhà báo cộng sản, sau khi từ bỏ báo đảng để làm báo lề dân, được Mỹ cho qua học một lớp hàm thụ ngắn hạn, sau khi về đến Việt Nam cô ta hê lên rằng chính phủ Mỹ ưu ái tài trợ giữ cô ta lại không cho về, họ còn cho cô cả một căn biệt thự để mà viết báo!

Chuyện nghe như đùa, nước Mỹ hào phóng đến thế sao?

Chỉ là nổ để tự tâng bốc bản thân mình cho cao giá bởi vì nước Mỹ có những luật lệ cụ thể của họ, muốn ở lại Mỹ phải nằm trong diện gì, có đơn yêu cầu và được xem xét cẩn thận, còn chuyện căn biệt thự là chuyện “Kho bom Long Bình” khi hàng triệu người dân bản xứ còn không có nhà, hàng triệu người phải nhờ nhà nước tài trợ chỗ ở qua diện Housing thì lấy đâu mà có biệt thự cho cô? Nếu có may mắn lắm là được ở trong một căn apartment tầm thường thì cũng đã là diễm phúc lắm rồi cho nên nghe cô nói mà người có đầu óc suy nghĩ ai ai cũng lắc đầu ngán ngẩm.

Cuối cùng một anh chàng nhạc sỹ đến Mỹ sau khi được những thế lực hậu thuẩn, chúng dùng anh ta làm hình nộm để tổ chức những show diễn ăn mày, bán vé thu tiền với tỷ lệ ăn chia có lẽ không sòng phẳng, thời gian đầu anh ta nổi như cồn nhưng sau đó người ta chửi tắt bếp vì ngữa tay xin tiền người già, phụ nữ, anh chìm dần, chìm dần rồi tắt tiếng, chỉ còn lại dư âm đâu đó nhắc đến trong những lúc trà dư tửu lậu và chấm hết.

Đó là cái kết thúc buồn của những con người tranh đấu đến từ Việt Nam bởi vì họ không nhận chân ra được cái hào quang giả tạo mà mình được trao tặng, họ sống với niềm tin hão huyền không thực tế, bay cao và té xuống rất đau…

Đến Mỹ thì tự thân mình hãy vận động để tiến kịp với người bản xứ, tự lo lấy bản thân không xin xỏ ai thì không ai có lý do gì để mà hạ nhục mình, tự sống và tiếp tục con đường tranh đấu của mình, không có lý do gì để những người manh danh “Nhà Tranh Đấu Cho Việt Nam” phải sống dựa dẫm vào người khác hoặc làm con rối cho một thế lực nào đó.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Mười Một 2019
Đây cũng chính là thực tế ở xã hội Việt Nam hiện nay không riêng gì công an, quân đội đến cả những ông, bà cán bộ xã cũng tự cho mình cái quyền cư xử bề trên, có quyền, có tiền là có tất cả, những kẻ gặp kẻ bề trên, kẻ lắm tiền nhiều của thì xum xuê nịnh hót, khúm núm dạ vâng, quà cáp phong bì để mong được cất nhắc, để giữ ghế còn gặp kẻ yếu thì tác oai, tác quái, để rồi những người có tài có đức thực sự thì người ngậm đắng nuốt cay, nhịn nhục sống qua ngày, người khôn ngoan hơn thì ra nước ngoài làm việc cống hiến. Xã hội này sẽ đi về đâu?
13 Tháng Mười Một 2019
đảng csVN đang sử dụng một công thức hữu hiệu để cai trị các đảng viên của mình bằng cách thả nổi cho bọn chúng tham nhũng, hối lộ, đục khoét nhưng phải là những tên hồng vệ binh sẵn sàng chết vì đảng, còn nếu không thì những vụ làm ăn trong bóng tối của chúng sẽ bị trừng trị qua những báo cáo của các ban nội chính cũng như chương trình mị dân mang tên”Đốt Lò” của Nguyễn Phú Trọng. Khi đã nhìn vào bản chất của vấn đề, nhận chân ra được nguyên nhân gây ra những thảm cảnh hôm nay thì vấn đề sẽ là câu hỏi: “Liệu ta có chấp nhận để cho đảng cộng sản tiếp tục cai trị và các thế hệ con cháu của ta hay không?”
13 Tháng Mười Một 2019
Có lẽ chế độ này cũng đã đến hồi kết thúc nên trong nội bộ đảng csVN bây giờ rối như tơ vò, ai cũng lắc đầu ngao ngán cho cái đảng quang vinh muốn nằm này. Đất nước thì đang mất vào tay giặc từ biển đảo đến đất liền, nội bộ đảng thì lục ục tranh giành nhau ghế quyền lực đến độ đấu đá nhau thừa sống thiếu chết, người dân thì hết kéo nhau gào khóc hết cửa này đến cửa kia để kêu cứu vì mất đất mất nhà mất cửa. Chỉ chờ một mồi lửa bốc lên thì tất cả đều thiêu rụi, vì khi biển yên sóng lặng là lúc chuẩn bị có sóng thần dữ dội.
11 Tháng Mười Một 2019
Thực ra kẻ tiếp tay cho Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam không phải Thành Long mà là ĐCS Việt Nam. Thành Long chỉ là kẻ ủng hộ chính quyền Bắc Kinh như bao người khác, nhưng có điều ông này là người nổi tiếng. Thành Long có ủng hộ Tập Cận Bình hay không thì Tập Cận Bình vẫn hành động như thế. Còn ĐCS Việt Nam thì khác, chính họ là kẻ đã mở cổng thành mời giặc vào nhà xơi từng món mà bao thế hệ nhân dân Việt Nam đã bỏ công sức ra xây dựng và gìn giữ. So với Thành long, ĐCS là kẻ đáng lên án hơn nhiều. Vì Thành Long không có khả năng làm cho dân Việt mất nước, mà chính ĐCS Việt Nam mới có khả năng đó...
10 Tháng Mười Một 2019
Có Ngài Nghệ Sĩ, họ Trịnh tên Cung, từ quê nhà qua đây thăm con, đã huênh hoang tuyên bố là: địa điểm sinh hoạt nghệ thuật của tư nhân Viet Art Center cao ngạo quá, dám dùng cái tên đầy tham vọng cho những sinh hoạt quá tầm thường, rồi những sản phẩm Nghệ Thuật được trưng bày ở đây đều là sao chép, cóp nhặt, rác rưởi, đáng vứt đi. Ông còn chê chủ nhân là thất học, mù tịt về Nghệ Thuật, nên cắp sách tới trường, học lại căn bản. Ông tự cao tự đại kiểm nhận là trong cái quốc gia 90 triệu dân bên kia, chỉ có 5 người là thiên tài, trong số đó, ông là 1.
10 Tháng Mười Một 2019
Thích Trí Quang là một lãnh tụ đối lập trước năm 1975 trong đó có việc kêu gọi các sư sãi xuống đường chống đối nhà cầm quyền với sự hậu thuẩn một số tướng lĩnh, sỹ quan VNCH. Sau 1975 Quang đã bị ném vào sọt rác, y không thể kêu gọi Phật Tử xuống đường chống đối nhà cầm quyền csVN và khối Phật Giáo ồn ào trước năm 1975 đã bị quy tụ về mốt mối có tên Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, một cơ sở ngụy trang nhằm ngu dân hóa mà chủ quản của nó là đảng csVN.
09 Tháng Mười Một 2019
“CNXH là một chủ thuyết và mô hình hoàn toàn miễn phí, nhưng tất cả những quốc gia áp dụng nó đều phải trả một cái giá quá lớn, không thể nào đo đếm, cho những gì mà nó tạo ra và để lại. CNXH muốn tạo nên một xã hội hoàn toàn tự do và công bằng, nhưng nó lại được xây dựng bằng cách chỉ một nhóm nhỏ người được tự do toàn quyền tước đoạt tự do của tất cả từng cá nhân còn lại trong xã hội ngay từ khi mới sinh ra và chia đều sự bất công mà không cho họ được quyền lựa chọn.”
08 Tháng Mười Một 2019
Năm 2012, Jackie Chan than phiền với báo chí Trung Quốc rằng Hồng Kông “đã trở thành một thành phố chống đối” và đề xuất cắt giảm tự do ngôn luận tại Hồng Kông. “Mọi người thóa mạ các nhà lãnh đạo Trung Quốc, hay bất cứ thứ gì họ thích chỉ trích, và phản đối tất cả mọi thứ”, Jackie Chan nói với tờ Southern Weekly phát hành tại Quảng Đông. “Chính quyền cần quy định những vấn đề mọi người có thể phản đối và những vấn đề không được phép”. Câu trả lời cho Brian Wu: Một kẻ khi đã phản bội niềm tin của đồng bào mình rồi thì còn làm điều tốt cho đất nước nào được nữa?
08 Tháng Mười Một 2019
rút cuộc anh cũng chỉ là một thằng hề biến thái, một thằng đồng cô đồng cốt bịnh hoạn giống như dạng bệnh hoạn bạn anh như Đàm Vĩnh Hưng, Minh Béo... mà xã hội đảo điên này đã sản sinh ra. Chúng tôi thề sẽ không bao giờ đi xem anh biểu diễn nữa, và không coi anh như một nghệ sĩ chân chính nữa. Vì giờ đây, NSUT Hoài Linh với chúng tôi không còn là một nghệ sĩ, không còn là một con người để chúng tôi yêu mến nữa. Giờ đây với chúng tôi anh chỉ là một thằng hề rẻ tiền, một thằng ngu bẩm sinh và là một cục cứt to tướng...
07 Tháng Mười Một 2019
ĐCS giành quyền lãnh đạo đất nước để trục lợi chứ không hề có trách nhiệm với đất nước. Kẻ có trách nhiệm không bao giờ đổ lỗi, kẻ có trách nhiệm luôn có óc cầu tiến, kẻ có trách nhiệm luôn lắng nghe và học hỏi những điều tốt những điều có lợi cho đất nước chứ không bao giờ tự cho mình là chân lý rồi chụp mũ cho những lời nói thật là “phản động”, là “xuyên tạc” vv… Bản chất của ĐCS là không lắng nghe, không thừa nhận cái sai của mình mà chỉ tìm lý do đổ lỗi. ĐCS, một tập đoàn chính trị vô trách nhiệm với đất nước.