Tự trọng: tố chất cần thiết của những con người tranh đấu

19 Tháng Chín 201811:02 CH(Xem: 132)

TỰ TRỌNG:
TỐ CHẤT CẦN THIẾT CỦA NHỮNG CON NGƯỜI TRANH ĐẤU

Nghi-luan-ve-long-tu-trong



Người Sài Gòn.




Trước tiên tôi phải xin lỗi bạn đọc về những vấn đề nhạy cảm trong bài viết này sẽ làm đụng chạm đến nhiều người, nhiều nhà tranh đấu cũng như những người ủng hộ họ, tuy nhiên ông bà thường nói: ”Thuốc đắng dã tật – Sự thật mất lòng”, vì thế đây là một đề tài nhiều người tránh đụng chạm nhưng nếu cứ để thì sẽ âm ỉ và những tác nhân chính sẽ nghĩ rằng người ta ngu hết rồi cho nên mình có nói gì cũng không ai biết.

Chuyện ông luật sư con lão công thần cộng sản đòi thưa kiện thằng thủ tướng thất học Ba Ếch, bị nó bỏ tù vài năm – xin nhắc bạn đọc đây là loại tù cha, ở tù đầy đủ tiện nghi như khách sạn – sau khi đi Mỹ tỵ nạn “tiếng Anh thì không biết – còn tiếng Việt thì…đã quên” cho nên không biết làm gì tại cái đất nước năng động này, y quay qua ủng hộ tên TBT già độc tài tham quyền cố vị với hy vọng nó trọng dụng cho một chân bộ trưởng mà y hằng mơ ước.

Chuyện tiếp theo về ông chủ nhiệm cái được gọi là CLB. Nhà Báo Tự Do, trình độ ông không có để viết báo, ông chỉ có công phát hiện ra rằng đảng cs nó đã bán Ải Nam Quan, thác Bản Giốc cho nên ông nói cho mọi người biết, thế là chúng nó tống ông vào tù vài năm, sau đó chiến dịch PR cho ông rầm rộ quá khi nhiều luồng thông tin cho biết ông bị chặt hết một bàn tay trong tù thế là ông  đi Mỹ, đến xứ sở này ông cũng đi học ESL vài bữa sau đó học không vô nên ngồi lì ở nhà…tranh đấu bằng cách copy bài của người này người khác đưa vào cái trang của mình và chấm hết.

Một bà cựu sỹ quan côn an cs, sau khi bỏ đảng nó trù dập te tua, ở tù và qua Mỹ, bà cũng chửi cs ghê gớm, nhưng bà còn chửi luôn đồng chí của mình là cái ông chủ tịch CLB Nhà Báo Tự Do phía trên rằng y quyên góp được hàng trăm ngàn đô la của đồng bào hải ngoại, ngoài ra để nâng cao giá trị của mình lên bà còn bốc phét rằng bà còn phải đi học, đi làm kiếm sống chứ không có rãnh như anh chàng nhà báo chỉ ăn không ngồi rồi vv và vv…

Bà này cũng chỉ là loại ăn tục nói phét, ở cái xứ Mỹ này làm gì có ai điên mà đem hàng trăm ngàn đô la cho không ai bao giờ, xin lỗi người Việt bên này họ không bị điên, họ cũng không có rãnh để cho một kẻ lạ hoắc lạ huơ mới đến, nếu có chỉ là vài chục vài trăm bạc trong bước đầu và chấm hết, còn cái vụ bà đi học nghe càng oái oăm hơn khi người viết bài này vô tình get line sau lưng bà tại cửa hàng Wall Mart, khi người phụ nữ da trắng tính tiền thì bà trơ con mắt ếch đứng đực như phỗng vì không hiểu gì hết, bà không nhìn thấy trong ánh mắt của họ sự discrimination một cô ả da màu không biết tiếng nước họ, một yếu tố quan trọng cần thiết của đất nước này.

Chuyện bà và anh chàng nhà báo cũng chìm vào quên lãng…

Một anh chàng tranh đấu khác đi tỵ nạn đâu ở bên Đức, khi qua Mỹ chơi anh ta nghe mấy thằng bốc phét nói cho vui cũng về viết bài báo rằng mình là người nổi tiếng, đến nỗi bạn đọc ái mộ mình cho cả cái nhà hàng để có tài chánh mà viết báo, nghe cứ như chuyện thần tiên, một là anh chàng tự huyễn hoặc mình, hai là anh ta nổ để lấy tiếng vang, đừng nói đến cái nhà hàng cho cao sang, chỉ cần một chiếc xe đời mới nhất giá chỉ vài chục ngàn chưa chắc gì có ai hào phóng đến độ mà cho không nếu không đòi hỏi một điều kiện gì.

Thành ra ông bà ta thường nói: “Một lần bất tín – vạn lần bất tin là vì vậy”!

Tiếp theo là một cô nàng nhà báo cộng sản, sau khi từ bỏ báo đảng để làm báo lề dân, được Mỹ cho qua học một lớp hàm thụ ngắn hạn, sau khi về đến Việt Nam cô ta hê lên rằng chính phủ Mỹ ưu ái tài trợ giữ cô ta lại không cho về, họ còn cho cô cả một căn biệt thự để mà viết báo!

Chuyện nghe như đùa, nước Mỹ hào phóng đến thế sao?

Chỉ là nổ để tự tâng bốc bản thân mình cho cao giá bởi vì nước Mỹ có những luật lệ cụ thể của họ, muốn ở lại Mỹ phải nằm trong diện gì, có đơn yêu cầu và được xem xét cẩn thận, còn chuyện căn biệt thự là chuyện “Kho bom Long Bình” khi hàng triệu người dân bản xứ còn không có nhà, hàng triệu người phải nhờ nhà nước tài trợ chỗ ở qua diện Housing thì lấy đâu mà có biệt thự cho cô? Nếu có may mắn lắm là được ở trong một căn apartment tầm thường thì cũng đã là diễm phúc lắm rồi cho nên nghe cô nói mà người có đầu óc suy nghĩ ai ai cũng lắc đầu ngán ngẩm.

Cuối cùng một anh chàng nhạc sỹ đến Mỹ sau khi được những thế lực hậu thuẩn, chúng dùng anh ta làm hình nộm để tổ chức những show diễn ăn mày, bán vé thu tiền với tỷ lệ ăn chia có lẽ không sòng phẳng, thời gian đầu anh ta nổi như cồn nhưng sau đó người ta chửi tắt bếp vì ngữa tay xin tiền người già, phụ nữ, anh chìm dần, chìm dần rồi tắt tiếng, chỉ còn lại dư âm đâu đó nhắc đến trong những lúc trà dư tửu lậu và chấm hết.

Đó là cái kết thúc buồn của những con người tranh đấu đến từ Việt Nam bởi vì họ không nhận chân ra được cái hào quang giả tạo mà mình được trao tặng, họ sống với niềm tin hão huyền không thực tế, bay cao và té xuống rất đau…

Đến Mỹ thì tự thân mình hãy vận động để tiến kịp với người bản xứ, tự lo lấy bản thân không xin xỏ ai thì không ai có lý do gì để mà hạ nhục mình, tự sống và tiếp tục con đường tranh đấu của mình, không có lý do gì để những người manh danh “Nhà Tranh Đấu Cho Việt Nam” phải sống dựa dẫm vào người khác hoặc làm con rối cho một thế lực nào đó.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Mười 2018
đó cũng chính là lý do vì sao mà chính Nguyễn Phú Trọng phải lên ngôi mà không phải là một người nào khác như Nguyễn Thiện Nhân hay Tòng Thị Phóng như nhiều người đã suy luận, bởi vì dù cho y có tham chính một hay nửa nhiệm kỳ thì cũng không quan trọng, cái quan trọng chính là “Hợp pháp hóa chủ trương bán nước của đảng cộng sản”, để bọn giặc có trong tay những thỏa thuận được chính người đứng đầu nhà nước Việt Nam công nhận và thừa nhận.
07 Tháng Mười 2018
Muốn viết về những cái chết hổng bình thường, của những tay theo đảng An Nam cộng từ trước giờ, thì đó phải là một cuốn sách dày đến năm ba trăm trang là ít, nói vậy có nghĩa là chuyện đầu độc nhau, hay mượn tay ugười ngoài để triệt nhau là chuyện thường của đảng. Cái chết của Trần Đại Quang là chuyện vừa giữ ghế cho Lú, vừa răn đe những kẻ hổng phò Tầu… Đó là chuyện hổng lạ!
06 Tháng Mười 2018
Còn nhiều nữa, để không làm mệt mắt bạn đọc, mỗ tôi có thể nói tóm tất cả ý kiến còn lại, là ai cũng cho đây là cơ hội tốt, thời điểm chín mùi, để gom hai cái ghế TBT và CTN làm một, và người xứng đáng không ai hơn được Lú, rồi tất cả đồng tin rằng quốc hội sẽ tán thành… Vậy ba ông bạn gọi phôn cho mỗ tôi, sau khi đọc xong bài ‘tàn đời Lú’ thắc mắc về cái nhìn của mỗ tôi là điều dễ hiểu, trong bài đó mỗ tôi cũng đã nêu hai ông LS Trần Quốc Thuận, TS Vũ Cao Phan, Blogger Trương Duy Nhất, hót cũng khá hay đánh bóng cho Lú trong vai nhất thể hóa.
04 Tháng Mười 2018
Điều ngạc nhiên là hơn 4 triệu đảng viên đảng cộng sản không ai dám lên tiếng, chúng không dám nói bởi vì bọn chúng sợ chết, sợ mất khối tài sản khổng lồ mà đảng đã ban phát; thế nhưng còn 90 triệu con người trong nước, không lẽ họ cũng không nhìn thất những bất cập, thấy hiểm họa mất nước đã cận kề khi Nguyễn Phú Trọng leo lên chiếc ghế chủ tịch nước kiêm luôn Tổng Bí Thư đảng cộng sản?
28 Tháng Chín 2018
“CNXH nói rằng không phát triển kinh tế tư nhân nhưng bây giờ thì phát triển kinh tế tư nhân. Như thế còn gì là ‘xã hội’ nữa? Thành ra CNXH mà ông Trọng nói là phải hiểu rằng, đấy là ổng muốn duy trì quyền lực của Đảng. Thế thôi! Chứ còn nói rằng CNXH mà theo những vấn đề của Marx thì không thấy nữa.”
20 Tháng Chín 2018
Cuối cùng, nếu được quyền đề cử thì tôi sẽ đề cử ứng viên cho giải Nobel Hòa Bình là Chủ Tịch Bắc Triều Tiên Kim Jong Un và nếu được quyền thì chắn chắn rằng tôi sẽ vote cho ông ta một phiếu vì những quyết định sáng suốt, hợp lòng dân của mình. Đó mới chính là một lãnh tụ dân tộc. p/s. Chủ Tịch Kim Jong Un chưa bao giờ đặt chân qua thăm các đồng chí Việt Nam dù cùng chung một chủ nghĩa!
20 Tháng Chín 2018
Facebook từ lâu được xem là công cụ hữu hiệu cho tiếng nói dân chủ, đặc biệt ở những quốc gia mà báo chí nhà nước kiểm soát tuyệt đối ngôn luận. Tuy nhiên, giá trị dân chủ mà Facebook mang lại dường như đang teo hẹp, nhường chỗ cho sự “phát triển” của khuynh hướng “chìu lòng” hoặc “kết thân” của Facebook với một số nhà nước độc tài.
14 Tháng Chín 2018
Luật pháp ban ra, như được thừa nhận, còn chưa thực thi đúng với nội hàm mà nó ấn định. Vậy thì quyền của loài chó có thực sự được xem xét dưới góc độ là những quyền được bảo đảm như nó đang và rồi sẽ được hiện thực hoá hay không? Trong khi loài chó thì không thể lên tiếng và cũng không thể tự mình khởi kiện được các nhà hoạch định chính sách.
06 Tháng Chín 2018
Song song với tuyên truyền, cũng là lần đầu tiên, đảng phải huy động một lực lượng lớn võ trang gồm Công an, Cảnh sát, Quân đội và Dân quân sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ an ninh, bảo vệ đảng cầm quyền. Lệnh này được thi hành sau khi có lời hô hào từ nước ngoài phóng về Việt Nam kêu gọi biểu tình phản đối tổ chức kỷ niệm ngày 2/9/2018.
02 Tháng Chín 2018
Nhưng cộng sản không thèm 2 tỷ USD mà thèm sự nô lệ của 14 triệu dân miền Nam hơn. Của cải và sự phục dịch của 14 triệu dân này cao hơn gấp nhiều lần cái giá 2 tỷ USD kia. Vì vậy chúng tiếp tục thí mạng thanh niên miền Bắc, bỏ bản hiến pháp dân chủ VNCH 1967 và cả hiệp định Paris 1973 vào thùng rác để làm nên một cái ngày nhục nhã 30/4/1975.